GÓC SÂN
TRƯỜNG NHÀ
Trang Mục Góc Sân Trường Nhà là những
thông tin, liên lạc, tin tức vui, buồn xảy ra cho những người PTGĐTĐ
khắp nơi.
Trang Nhà
rất mong nhận được sự cộng tác của nhiều người để
Trang Mục nầy trở thành món ăn tinh thần, là nơi gặp gỡ
Thầy Trò, đồng môn, bạn hữu. Bài cộng tác có thể
là bài văn hay bài thơ kể chuyện vui buồn trong cuộc sống, là
những kỷ niệm, những trang lưu bút cũ, những tấm ảnh cũ, là
lời nhắn tin, v.v…cần trao gởi đến những người trường
nhà.
GS Dương Hồng Đức
THƯ GỞI
CÁC HỌC TRÒ
CŨ
_________________________________________________
.
Aulnay, Pháp Quốc, Ngày
08-06-2009
.
Các em thân mến,
.
Thầy vô cùng xúc động được gặp lại các em sau gần
40 năm xa cách. Thầy cảm ơn các em đã dành cho thầy sự
hiện diện và thời gian ngày chủ nhật 17-05-2009. Đó là món quà vô
cùng quý báu, không thể mua được bằng tiền, ở chợ
hay siêu thị được.
Thầy nhớ có một nhà tỷ phú Tây phương hỏi con mình
muốn gì cho ngày sinh nhật, đứa bé, quá đầy đủ về
vật chất, trả lời là nó chỉ muốn cha nó có mặt và
có thời gian để chơi với nó thường xuyên, nhưng nhà
tỷ phú, lúc nào cũng bận rộn, phải “ chào thua”!
Thầy nghĩ, sau những biến động và thăng trầm của đất
nước, thầy trò mình còn có cơ hội gặp lại nhau, ngồi
ăn chung một bàn, mặc dầu xa cách nhau, hơn nửa quả địa cầu,
thầy ở Pháp, trò ở Việt Nam, quả là niềm hạnh phúc rất
lớn!
Từ trái: 2 học trò, phu nhân GS
Lê V Quới, 2 học trò, GS DHĐức, 3 giám thị,
2 học trò
Bó hoa các em tặng thầy, chắc đã tàn rồi, nhưng thịnh
tình của các em thể hiện qua bó hoa đó vẫn tồn tại mãi
mãi, theo thời gian, trong lòng thầy. Mỗi khi nghĩ đến bó hoa này,
thầy thấy mình rất sung sướng, hạnh phúc, cảm thấy được
nuôi dưỡng bởi tấm thịnh tình mà các em dành cho thầy!
Khi nhận bó hoa, thầy đã thành tâm, thành ý ôm em đại
diện, để tỏ lòng biết ơn và nhờ em đó chuyển năng
lượng thương yêu, quý mến của thầy đến với các
em có mặt hôm đó và những em, vì lý do đặc biệt
và hoàn cảnh không thể đến tham dự được. Tình cảm
nồng hậu đó, nay đã trở thành một báu vật, rất hiếm
ở xã hội bây giờ!

Từ trái: 1 học trò cũ, Phu nhân
GS Lê Văn Quới, GS Ng.Duy Tại, GS Lê V Quới, GS Dương Hồng Đức, 2 học trò cũ
Thầy nghĩ mọi người
chúng ta, dù già hay trẻ đều cần tình thương ! Ba mươi
năm sống ở Pháp làm con người thầy khá thay đổi, dễ
bộc lộ tình cảm hơn là hay khép kín như khi còn ở Việt
Nam nên khi thầy từ biệt mẹ, thầy cũng ôm mẹ, hôn mẹ hoặc
truớc khi lên máy bay, thầy cũng ôm các người thân của thầy.
Thầy rất trân quý sự có mặt của những
người mình thương vì cuộc đời vô thường, người
mình gặp hôm nay, chắc gì sẽ còn gặp lại mai sau vì “Biết
đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao!” (Kiều)

GS DHĐức quỳ lạy Phật tại chùa Thiền
Quang (CT) Thầy trò dùng cơm chay tại chùa
Bộc lộ tình cảm cũng là một cách truyền thông giữa những
người thân, giữa cha mẹ và con cái, nhiều khi không có truyền
thông nên dễ gây ra hiểu lầm, mà từ Phật học gọi là
“Tri giác sai lầm”. Ta có thể nhấc điện thoại liên lạc
được với một người ở chỗ xa, tỉnh khác, nước khác
nhưng nhiều khi cha mẹ và con cái trong nhà không thể ngồi nói
chuyện với nhau được, đó là một thảm kịch của thời
đại thường xảy ra ở Âu hay Á! Gương người xưa, “Thiếu
phụ Nam Xương”, vẫn còn là một bài học cho thời đại
bây giờ. Nếu có sự truyền thông giữa cặp vợ chồng này
thì đâu có chuyện “làn nước chi cho lụy đến nàng!”
Thầy rất mừng khi biết một số
các em cũng đeo đuổi nghề dạy học như thầy, có thể nói
đó là một hình thức “luân hồi”. Nghiệp của mấy
thầy đã chuyển qua các em như một cộng nghiệp nhưng đó
là thiện nghiệp, các em à! Nếu kiếp sau thầy được tái
sinh làm người, thầy cũng ước mong làm lại nghề “godautre”
(gõ đầu trẻ)
ở Cần Thơ, còn các em, em nào còn muốn theo làm đệ tử
nữa đây!

"Thầy thấy cây cầu Cần Thơ sắp được
nối liền, thầy liên tưởng đến cây cầu tình cảm giữa
thầy trò mình"
Ảnh: GS Dương Hồng Đức
& GS Ng.Duy Tại trên sông Hậu Giang
Trên
đường về, qua phà (bắc), Thầy thấy cây cầu Cần Thơ sắp
được nối liền, thầy liên tưởng đến cây cầu tình
cảm giữa thầy trò mình. Thầy nhận ra là cây cầu của chúng
ta đã được hoàn thành và đặc biệt hơn nữa là
cây cầu nầy được xây dựng bằng vật liệu rất hiếm,
không làm tổn hại môi trường, không làm thiệt hại nhân
mạng, vô cùng bền vững, vượt thời gian và không gian. Chúng
ta ước mong là
mọi người trong gia đình, trong nước,
mọi dân tộc trên thế giới có khả năng xây dựng được
chiếc cầu như chúng ta thì mọi hình thức chiến tranh,
nhỏ hay lớn, âm ỷ hay bùng nổ, sẽ chấm dứt trong gia đình,
trong xã hội hay trên thế giới, lúc đó thật là hạnh phúc
biết bao!
Trước
khi tạm biệt các em, thầy một lần nữa cảm ơn các em vì
thầy trò tương túc với nhau, có thầy mới có trò và
ngược lại có trò mới có thầy! Nếu còn duyên thầy
trò mình vẫn còn dịp gặp lại nhau. Thầy chúc các em và
gia quyến nhiều sức khỏe, nhiều an lạc. Thân chào các em.
.
Thầy
cũ
Dương Hồng Đức
Thầy Võ Văn Vạn (Thi sĩ Trầm Vân), thầy Nguyễn Duy Tại, thầy Dương
Hồng Đức gặp
nhau tại SG trước khi thầy Tại và thầy Đức về Cần Thơ