Ngồi Buồn
Nhớ
Chuyện
Ngày
Xưa…
Nguyên Nhung
.
Chiều quê người, nhìn trời buồn
hiu hắt. Trời không buồn mà chỉ tại người buồn, bao nhiêu
chuyện cũ ngày xưa bất chợt trở về
rồi ráp nối với hiện tại mà thành ra cứ nhớ lung tung, nhớ
người này một tý, người kia một tẹo, tôi cho rằng cũng
từ cái cơ duyên như một mạng lưới chằng chịt trong đời
người. Khởi đầu là một cái chấm nhỏ hiện diện trong
tiềm thức cuả mỗi người, cái duyên tồn tại hay đứt
khúc thì cũng từ cái chấm ban đầu ấy.
.
Dông dài vì có những chuyện chẳng biết bắt đầu làm
sao, nhưng khi nhận được cú phôn đầu Năm chúc tết cuả
anh Bùi hữu Trạng tuốt bên xứ Kanguru, sau đó thì ông anh đồng
môn mà khác trường không quên dặn dò : “… Làm
gì thì làm, nhớ viết cho Đặc San Úc châu một bài nha!”.
Anh Trạng khôn thiệt, trước tiên là nhắc đến cái hẻm
nhỏ Cần Thơ mà có thời anh mòn gót giày ở đó,
chẳng qua là cái Duyên cuả anh với chị Trạng mà anh lại chịu
bỏ công tìm vào con đường xi măng có cái cầu đúc
bắc ngang con rạch nhỏ. Rồi tình cờ khi đi ngang xóm lại vô tình
in vào đầu anh hình ảnh cô em trường Đoàn mũm mĩm tròn
quay như cái cối xay…( từ cái chấm nhỏ ban đầu cuối cùng
để anh em gặp lại nhau trong tờ Đặc San Úc Châu).
.
Sau đó
thì cái Duyên lại đến với Website PTGĐTĐ Úc
châu, cái Web đầu tiên do anh Lê thiện Phúc
và một vài anh đồng môn hợp sức mà thành.
Bỗng một hôm mở email, không biết anh hay chị đồng môn nào
đó gửi đến Website cuả hai ngôi trường cũ, lòng cũng
bỗng dưng vui, nỗi vui như được trở về ngôi nhà thời
niên thiếu đã bằn bặt chia xa, mái tường rong rêu mấy lớp
theo hưng phế cuộc đời. Web còn nghèo, nghèo thật đó khi
chỉ có một ít hình ảnh và bài vở thưa thớt, với
mong mỏi được sự đóng góp của các đồng môn xa
gần. Vậy thì nhào vô, hay dở gì cũng anh em trong nhà, cứ xem
như là đã có mảnh đất để trồng hoa, hoa cỏ dù
có tầm thường thì cũng “cây nhà lá vườn”, ai
cười hở mười cái răng…
.
Vậy
là nhắc đến Cái Răng, lại nhớ đến mấy anh bạn cũ
trường Phan năm nào ngày nghỉ học rủ rê mấy cô bạn
trường
hàng xóm đi Cái Răng ăn nem nướng, sẵn tạt qua nhà anh H.
ở Đầu Sấu, làm thêm một bụng xoài xanh chấm
nước mắm đường, mới biết cái rung cảm ban đầu cuả
đời người nhiều khi chỉ vì … một ngón tay. Cái xóm
ven sông hiền hoà cuả người Cái Răng khúc khuỷu nhiều sông
rạch, có bóng dưà nghiêng mình trên sông mà lại vẳng
đâu đây tiếng đò máy xình xịch trên sông chiều
với gió bấc hiu hiu vào một ngày giáp tết, bát ngát sông
thơm mùi phù sa cũng làm say lòng người phố thị.
Cây cầu khỉ lắc lẻo cũng là cái Duyên ban đầu cho mối
tình học trò nảy nở, dù chỉ nắm có một ngón tay nhỏ
xinh xinh để đưa “ai” qua cầu mà bồi hồi suốt một muà
Xuân.
.
Muà học năm sau thì người bạn
trường Phan tự nhiên hay qua ăn đá đậu trước ngôi trường
Đoàn hàng xóm, vưà để chờ giờ tan trường mà
cũng vưà với túi tiền cuả một anh học trò nghèo . Bỗng
một hôm sau giờ nghỉ giưã giờ vì thầy cô vắng mặt,
anh hốt hoảng đứng lên rồi vội vàng bảo với cô bạn
nhỏ:
.
“Hôm nay có giờ ông Trí “
lọ”…
Thế là ba chân bốn cẳng leo lên xe đạp
miết về Trường như sợ ma đuổi, để cô bạn nhỏ ngồi
một mình ngẩn ngơ. Nào ai biết được những cái “nick
name” mà học trò gán cho các Thầy Cô tuỳ theo hình dáng
hay cá tính cuả từng người, nhưng câu nói cuả anh bạn ấy
in ngay vào đầu như một cái chấm nhỏ. Để đến hơn
40 năm sau mới được biết đó là ông thầy
dạy Pháp Văn trường Phan Thanh Giản, và cũng là vị hiệu
trưởng nghiêm túc nổi tiếng khiến anh bạn sợ xanh
máu mặt. Viết tới đây cũng xin được thay mặt anh bạn
cũ để cảm ơn Thầy, vì sợ Thầy nên anh ta cũng chịu khó
học hành, không đến nỗi vì … yêu mà chểnh
mảng chuyện học, sau này cũng có được mảnh bằng
Tú tài để làm quan như ai vậy.
Tuy vậy thuở ấy
vẫn không biết ông thầy “Trí Lọ” là ai, mặt mũi ra
sao mà trị được những anh chàng tuổi học trò cứng đầu
rắn mắt. Bây giờ lại phải nhắc đến chữ Duyên, nếu như
thầy Phạm khắc Trí không mê thơ Đường, rồi chọn lọc
một vài đồng nghiệp, vài học trò thầy biết cũng thích
thơ thẩn, để Thầy Trò đối đáp chuyện thi thơ, thì
giờ này cũng không được biết rõ quý Thầy Võ Văn
Trí, Võ văn Vạn, Nguyễn như Hùng . . . là ai .Có đi gần
hết một đời người, khi những người học trò đã
trưởng thành trong mọi cảnh đời khác nhau, hình như lúc
ấy Thầy và Trò không còn câu nệ bao nhiêu sự khác biệt
trên đường đời, tương quan trong từng cảnh ngộ thì cái
tình quý mến gần gũi hơn chút nưã.
.
Giá
chi giờ này gặp lại anh bạn cũ, sẽ kể cho anh nghe về những vị
Thầy năm xưa cuả anh, chắc anh không thể nghĩ rằng trong tâm hồn
những vị Thầy cũ, đều có chất nghệ sĩ ẩn dấu trong đó.
Thầy Vạn dạy toán làm thơ tình ướt át không ai hơn
được, thơ cuả Thầy mượt mà như gấm như hoa, lúc
thì giăng võng hai đầu thời gian, khi thì nhịp guốc rộn ràng
hành lang vắng, khiến hồn thơ cuả Thầy liêu xiêu như lá
đổ. thầy Trí dạy Pháp Văn hồi xưa dân trường Tây
mà khi trình bày thơ lại là cả một sự giao hoà
giữa Đông Tây, từ hình ảnh đến âm nhạc, là một
tiết tấu quý phái mà thanh tao trong từng nét chữ bay lượn
như rồng bay phượng múa.Thú vị hơn nưã là Thầy rất
hiền, khác hẳn ý nghĩ về Thầy hơn 40 năm trước khi nhìn
nét mặt âu lo cuả anh bạn cũ. Nơi Thầy ở về
muà Đông không còn “hét ra lửa” mà chỉ còn “thở
ra khói” thôi vì rất lạnh, khí hậu đôi khi
âm mấy chục độ C.
.
Thầy Phạm Khắc Trí áo bốn túi ngày xưa chưá đầy
bụi phấn, nay bỗng dưng mà chở bốn túi thơ. Thầy yêu nét
cổ xưa nên chỉ thích dịch thơ Trung Hoa, nhưng khi chuyển dịch nếu
không có những điạ danh, tên tuổi cuả người xưa thì
ai dám bảo là thơ Tàu. Thầy chuyển được cái tinh tuý
văn học Việt vào những bài nguyên tác Trung Hoa, cũng giống như
dân mình chịu hằng nghìn năm nô lệ mà không hề bị
đồng hoá. Thầy Nguyễn Như Hùng cũng là một người chụp
ảnh có hạng, đâu có ai biết thời thanh xuân Thầy đã
từng ghi lại bao nhiêu hình ảnh về Hà Nội 36 phố phường,
để mang theo một Hà Nội trong trái tim Thầy như câu hát: “
Tôi xa Hà Nội năm lên 18 khi vưà biết yêu…”.
Hôm thầy qua Houston ghé thăm, được mời Thầy bữa cơm rau mùng
tơi với cá kho,cà pháo, có anh Danh chị Nguyệt học trò cuả
Thầy nữa, có người bạn cũ Hà Nội cuả Thầy ngày xưa
cũng đến chơi, thầy vui như hồi 18 tuổi,ai cũng tở mở tâm
tình rất tự nhiên, mọi người còn trêu Thầy nên tự
khai về “Dáng Xưa Hà Nội” vì hôm nay không có một
nửa cái xương sườn cuả thầy đi theo thì không sợ “bầm
da tím thịt”.
.
Nhắc đến tuổi học trò mà
không nhắc đến vài khuôn mặt đáng yêu cuả thầy cô
năm cũ sao được, kể cả những thầy cô từng
là nạn nhân cuả đám học trò nghịch ngợm mà dễ thương.
Cô Sen dạy Việt Văn có dáng và khuôn mặt đẹp như một
đào cải lương trên sân khấu, cô thường mặc những
chiếc áo dài màu tiá hay bông hoa rực rỡ, làm nổi bật
khuôn mặt trang điểm son phấn cuả cô , như một bông hoa rực
sáng giưã những bông hoa học trò đang hé nhuỵ. Kỳ thi
đệ nhất lục cá nguyệt năm ấy, như muốn thử tài viết
văn cuả đám học trò nhỏ, cô cho một đề tài thú
vị: "Kể lại một câu chuyện vui nhất trong đời em”.
.
Đây
là một đề tài tự do và cởi mở, hình như cô muốn
thử xem sau những giờ Việt Văn cuả cô đã ảnh hưởng gì
đến tâm hồn đám học trò cuả mình ra sao? Bài làm
xong, vài hôm sau đến giờ trả bài thi, cô thường chọn vài
bài viết hay để đọc cho cả lớp nghe, và sau đó cô
thủ thỉ nói với cô học trò non nớt cuả mình:
.
“Bài
luận cuả em, nếu đem bỏ phần Mở Đề và Kết Luận thì
nó đã là một truyện ngắn rất hay. Cô chúc em lớn lên
sẽ trở thành văn sĩ”.
.
Không
biết bây giờ cô ở đâu, sống hay chết, nhưng ít nghe ai nhắc
đến tên cô, nhưng câu nói của cô năm xưa như đã
gắn bó ít nhiều với số mệnh cuả đứa học trò nhỏ,
và là một lời khích lệ thật quý báu khi cô trong vị
trí một người Thầy, đã không tiếc gì một câu nói
để giúp học trò vươn lên trong niềm Hy Vọng. Những câu
chuyện xoay quanh đời thường, và đi theo dòng đời dù chẳng
là tuyệt tác, nhưng vẫn phản ảnh được tâm tư tình
cảm, số phận cuả đời người hay cuả dân tộc cũng nằm
trong đó cả.
.
Những năm tháng chiến tranh Việt
Nam có thêm sự hiện diện cuả cô Walker trong ngôi trường Đoàn
thị Điểm, không biết có ai nhớ đến khuôn mặt hiền hậu,
dáng vóc mũm mĩm cuả bà cô người Mỹ này
không nhỉ? Nhờ cô mà thuộc lòng bài thánh ca “Silent Night”
,2 giờ học thực hành tiếng Anh trong muà Giáng Sinh thật tuyệt vời,
trong lớp học gần văn phòng hiệu trưởng, cô dạy cả lớp
hát đi hát lại bản nhạc này , nhờ đó mà hình như
chở theo chút gió lạnh muà Đông từ quê hương cô vào
trong lớp học có những đưá học trò mắt đen nhánh
như hạt nhãn. Có hôm không biết ai chỉ cho cô diện áo
dài Việt Nam, từ trên hành lang nhìn xuống sân trường, đám
học trò hồn nhiên vỗ tay cười khi cô mặc chiếc áo dài
xanh mây trời, diện cái quần trắng ngắn ngủn, xách cái giỏ
mây ( kiểu cái giỏ đi chợ mà người Bắc gọi là cái
làn). Nhìn nụ cười nở rộng trên khuôn mặt hồn nhiên
và hạnh phúc cuả cô, đã mang cái vui đến cho mình và
cho lũ học trò tinh nghịch đang vỗ tay reo hò tở mở.
.
Những
năm tháng tuổi học trò buồn vui đi theo biến cố cuả dòng
lịch sử quê nhà, tuổi học trò chưa hẳn chỉ biết có
hàng cây phượng rực đỏ khi sang hè, mà còn chuyên chở
theo đó những nỗi buồn chiến tranh chất ngất. Niên học đó
có thầy Phạm huy Viên hướng dẫn lớp, lại là giáo sư
Việt Văn cho nên tha hồ cho Thầy thưởng thức những bài thơ,
truyện ngắn cuả học trò viết trên báo tường bằng những
dòng chữ nghiêng nghiêng còn xanh màu mực. Thầy hiểu thêm được
những băn khoăn giao động cuả tuổi học trò thời mới lớn,
đã đến tuổi biết yêu và mang nhiều trăn trở khi sống
trong thời kỳ chiến tranh. Thầy Viên thể hiện tính nghệ sĩ cuả
Thầy, không dấu diếm ai qua vẻ bề ngoài khá lè phè, trong
cách ăn mặc cũng như giọng nói, thầy đích thực là
một thi sĩ sau lớp áo trang trọng cuả một nhà mô phạm.
.
Thương
thầy là ở chỗ đó. Những buổi học cuối năm hay những
giờ học cuối cùng cuả một niên học, không còn những bài
học từ chương trong những ngày cuối cùng ấy nữa, chỉ còn
một tình cảm tự nhiên rất Người để linh cảm nhìn ra
nỗi chia xa một ngày sẽ đến. Như một nghệ sĩ và như
một cánh bướm thoát thân từ giấc mộng Hồ Điệp, thầy
đọc thơ cho học trò nghe. Giọng Thầy sang sảng khi lên cao, lúc
trầm xuống như một lời tỉ tê tâm sự, như tiếng khóc
uất hận bởi những trăn trở nội tâm và đau thương cuả
một đất nước binh đao đầy máu lưả. Nếu bảo rằng
thơ là tiếng lòng cuả tác giả, thì thầy Viên thực sự
đã gửi hết tâm sự cuả mình trong thơ. Không hẳn rằng
những vần thơ cuả Thầy đã được lũ học trò tiếp
nhận hết, vì đa số tâm hồn còn quá non nớt mà không
hiểu nổi nỗi ray rứt trong tiếng thơ cuả Thầy. Thầy
ơi! Hơn 40 năm sau khi tóc đã điểm sương mới có
dịp được viết về Thầy, về những câu thơ cuà một
ông Thầy nghệ sĩ. Có muộn màng lắm không vì có thể
Thầy không có cơ hội để đọc những dòng chữ này,
nhưng chắc chắn một điều là những vần thơ Thầy gửi gấm
cho lũ học trò ngây thơ năm ấy không bao giờ bị quên
lãng trong tâm tư người học trò cũ.
.
Tuổi học trò thường nhìn về những Thầy cô cuả mình
bằng ánh mắt ngưỡng mộ và xem như thần tượng , có
phải vì thế mà đôi khi các vị giáo sư thấy mình
bị gò bó trong khuôn khổ, không dám nói và sống thật
những điều mình nghĩ với học trò cuả mình chăng?
Dĩ nhiên ngược lại thì những con tim cuả vài vị giáo sư
trẻ, không khỏi rung rinh vì một vài đoá hoa học trò thơm
ngát hương như hoa đào chúm chím nụ lúc sang Xuân. Viết
vậy để tạ lỗi với thầy Khuyến, giáo sư Toán có dáng
người nhỏ nhắn, tình tình vui vẻ dễ tha thứ cho trò nghịch
ngợm cuả các cô nữ sinh thuở ấy. Nay Thầy đã thành người
thiên cổ, thân xác đã tan thành tro bụi, chắc sẽ mỉm cười
nghe lại câu chuyện bị đánh cắp quả cam mà một chị nữ
sinh Thầy có cảm tình đã tặng cho Thầy hôm ấy. Đến
giờ dạy chuyển lớp, Thầy mang theo quả cam cuả cô học trò dễ
thương vưà tặng, để trên bàn Thầy thì chỉ vài
vòng đi lên đi xuống hướng dẫn bài cho học trò, quả
cam đã biến mất. Thủ phạm thì chắc vẫn ngồi ngoan ngoãn
hiền khô như ma sơ trong lớp học chưa biến đi đâu được,
nhưng kẹt rằng Thầy không dám lên tiếng hỏi đưá nào
đã chớp mất quả cam yêu dấu cuả Thầy. Băn khoăn đi lên
đi xuống, hôm ấy chắc trí thầy rối bời theo từng nhịp giày
và mắt thì quan sát xem quả cam …giờ này đang ở đâu,
cô nữ sinh nào đã lẹ tay nâng nhẹ đi như ảo thuật.
Cuối cùng, không biết đưá nào thèo lẻo mà thầy
cũng biết thủ phạm ăn cắp quả cam của Thầy, nhưng lúc đó
thầy chỉ nhẹ nhàng năn nỉ:
.
“Cho Thầy xin lại
quả cam đi…”
.
Dĩ nhiên là trò cũng biết chắc
một điều không bao giờ Thầy dám tặng cho Trò một giấy cấm
túc ngày chủ nhật, để vào lớp viết hằng trăm lần
“Chủ nhật này Trẫm nhớ ái khanh không?”( thơ Nhất Tuấn).
.
Nhiều
năm sau khi trò khôn lớn, lại gặp Thầy trong một đêm Giáng
Sinh ở sân nhà thờ Toà Giám Mục Cần Thơ, thầy đã
có cô làm bạn, tay bồng tay dắt hai đưá con nhỏ, ông anh
bèn nhanh nhẩu giới thiệu:
.
“Đây là
anh Khuyến, bạn cuả anh, còn đây là em tôi”
“
Ai da, mô Phật, đây là thầy cuả em mà ….”
.
Hai thầy
trò nhìn nhau mỉm cười ( nụ cười thật tối nghiã) mà
chắc không ai hiểu, khi nhìn cô chỉ muốn hòi Thầy một câu
“Quả cam năm xưa chua hay ngọt hở Thầy?”
Chắc là cam
chua rồi, vì người tặng Thầy quả cam không có Duyên với
Thầy , nên chẳng phải chữ Duyên trong cuộc đời lắm khi mong manh như tơ trời đó sao?!!
Hình như nếu em không lầm, người tặng Thầy quả cam, cũng như
người nhận quả cam đều
đã bỏ nước ra đi sau năm 1975, đều đã gửi thân vào
lòng đất, không hiểu trong cõi thênh thang cuả một
nơi bình yên, Thầy có gặp lại cô học trò
tặng Thầy quả cam năm ấy không nhỉ?
.
Bây giờ sau nhiều năm sống nơi đất
khách quê người, vẫn có lúc nhớ đến các Thầy cô
năm cũ, lòng vẫn bồi hồi buồn vui lẫn lộn, mà
sao khi nghĩ đến mắt lại ướt nhoà như trời mưa. Theo thời
gian, nếu không nhờ có internet thì giờ này mọi t
hông tin liên lạc với nhau đã chỉ là những
sợi tơ trời mong manh đứt khúc theo dòng đời. Những cái
duyên ban đầu như một chấm nhỏ, đã giăng thành những
sợi tơ Duyên trong đời người, dệt thành kỷ niệm để
nhớ mãi một đời khôn nguôi.
.
Nguyên
Nhung
( Bài đăng trong Đặc San 9 Úc Châu, 2009)