CẦN THƠ, chủ nhựt, 30/5/2010
Kính thưa Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn, cựu học sinh PTG&ĐTĐ,
Hoa phượng nở thắm khắp nơi, báo hiệu mùa hè lại về
trên quê hương mến yêu, với bao tiếng ve thân thương, quen thuộc
từ thuở học trò, âm vang trên cành cây kẽ lá, gợi nhớ
nhiều đến mùa hè năm xưa của học trò già HTT, trước
khi rời ghế nhà trường PHAN THANH GIẢN thân yêu, với niềm
xúc động, luyến tiếc khôn nguôi thời học sinh thơ mộng nên
đã viết bài HẸN GIÃ TỪ, trong ĐS. Hè " TRIỀU SỐNG
XANH " của trường PHAN THANH GIẢN CẦN THƠ.
Mùa hè năm nay, học trò già HTT trân trọng kính mời Quý
Thầy Cô, Quý Đồng Môn vui lòng đọc lại bài HẸN GIÃ
TỪ của học trò già HTT, lúc học lớp ĐỆ NHỨT B2 (
ban Khoa Học Toán Học, Pháp Văn ) trường PHAN THANH GIẢN CẦN THƠ,
để cảm nhận tấm lòng tha thiết kính yêu của học trò
già HTT đối với Quý Thầy Cô, Quý
Bạn Hữu Đồng Môn và ngôi trường cổ
tích.
Trân
trọng kính chào và kính chúc Quý Thầy Cô, Quý Đồng
Môn, cùng bửu
quyến
được dồi dào sức khỏe, hạnh phúc, may mắn, an lành, trong
cuộc sống.
HTT, học trò già Trường PHAN THANH GIẢN CẦN THƠ.
HẸN GIÃ TỪ
Mùa hè nầy, tôi xin viết lần cuối cho tất cả những gì
quen thuộc mái trường
PHAN THANH GIẢN thân yêu, để lưu lại một chứng tích của
tuổi học trò nhiều băn
khoăn, nhiều ước vọng.
Ngày
tháng tiếp nối, tuổi trẻ thiên thần chấp cánh bay cao, bỏ lại
con người cằn cỗi luôn luôn đối diện với một thực tại
đau thương, một thân phận buồn tủi.
Một
thuở vàng son, một thời vụng dại, với bao kỷ niệm ngọc ngà
đã qua rồi, bây giờ trong tay còn gì nữa đâu; trước
mặt chỉ là trách nhiệm, bổn phận đời đời.
Cho đến năm tháng nầy, tôi vẫn còn
yêu rất nhiều và rất nhiều tuổi học trò, bằng một
kích thước rộng lớn, với mọi chiều hướng, kể cả chiều
thứ n mà lý trí chưa quan niệm được.
"Biết
đến bao giờ tìm gặp lại thời ấu thơ " nên cho tôi xin
lại lần cuối tiếng hát học trò, cho tôi xin lại lần cuối
lời nói thơ ngây ngày xưa cũ, trước giờ giã biệt.
Nhắc đến làm chi sân trường ngập nắng in hằn vết chân
kỷ niệm ngày xanh; nhắc đến làm chi những nụ cười
hồn nhiên, những ánh mắt nai tơ, những suối tóc đen tuyền,
những tà áo trinh nguyên mà làm khổ lòng kẻ ở người
đi !
Mùa thi nào mùa thi không nước mắt ? Mùa hè nào mùa
hè không chia tay ? Tuổi học trò với đôi bàn tay trắng
buông dài đuổi bắt tương lai diệu vợi, với nhiều mộng mơ.
Năm nay có một đàn chim xa lìa vĩnh viễn tổ ấm, tung bay khắp
bốn phương trời nắng gió, để tìm mạch sống; ông lái
đò, một lần nữa, lại mừng mừng tủi tủi dõi mắt trông
theo như thầm nguyện cầu cho một thế hệ.
Bây
giờ là khởi điểm, hành trang trên vai : khối óc, con tim, nụ
cười, bắp thịt và một palette, người lữ hành lặng
lẽ vào đời bằng nét mặt đăm chiêu.
Cầu mong cho khách sang sông nầy vẫn giữ vững được niềm tin
và vẻ trong sáng, suốt cuộc hành trình, để mười năm
sau trở về bến cũ, tìm lại ông lái đò xưa.
Tôi viết lần cuối chữ viết học trò, tôi nói lần cuối
lời chào giã biệt, với những nước mắt, những xót xa :
- Xin cho tôi vẫy tay chào giã từ mái trường PHAN THANH GIẢN thân
yêu chứa chan nhiều ước mơ của tuổi thần tiên,
- Xin cho tôi vẫy tay chào giã từ thành phố nhỏ với khung trời
kỷ niệm,
- Xin cho tôi vẫy tay chào giã từ anh em bè bạn một thuở bên
nhau,
- Và xin cho tôi cúi đầu chào giã từ Thầy, Cô, những
người đã dày công xây đắp và tác tạo cho mình
một kiến thức.
" Kỷ niệm nào không có vui hay buồn ? ". Rồi đây, tất
cả, tất cả sẽ đồng hóa thành kỷ niệm và cô đọng
thành giấc mơ, để luyến tiếc muôn đời.
HỒ TRUNG THÀNH