Th NN Chiec la

NguyenNhungChanDung.jpgthơ

nguyên nhung

___________________________________

nn_chucmungnammoi_2012.jpg

 CUỐI NĂM

 .

Cuối năm cửa nhà vắng vẻ

Nắng chiều hiu hắt ngoài song

Thoáng về những mùa xuân cũ

Nghe sao nỗi nhớ ngập lòng

Mùa xuân từ thuở lên mười

Nắng sớm hong vàng áo lụa

Tuổi hồng hái hoa đuổi bướm

Trong nhà ngoài ngõ đều vui

Mượt mà là xuân thiếu nữ

Chợ hoa áo trắng học trò

Xuân nồng trên đôi má đỏ

Ai vừa cợt bướm trêu hoa

Một thời áo gấm hài cong

Một thời mặn nồng chăn gối

Xuân Vui ấm tình chồng vợ

Nhà vui tiếng trẻ khóc cười

Một thời đất trời nghiêng ngả

Mùa xuân gió bụi bời bời

Mai vàng tả tơi trong gió

Xuân về giọt lệ đầy vơi

Một thời xuân buồn không tới

Cuối năm cửa đóng then gài

Xuân nghèo đời như bóng tối

Sống mà không thấy ngày mai

Thế rồi qua những mùa xuân

Buồn vui cuộc đời trôi nổi

Đã mấy mùa xuân viễn xứ

Xuân về sầu vẫn chơi vơi

Cuối năm mưa Xuân đất khách

Như dắt hồn về lối xưa

Nhớ cây mai vàng trước cửa

Thoang thoảng hương trầm gió đưa

Xuân ở quê người mưa gió

Kín cửa xuân không lối về

Cây đào nụ còn be bé

Xuân về ai biết hay chưa?

Cuối năm bồi hồi tưởng nhớ

Những mùa Xuân cũ ngày xưa

Đón xuân đôi vần thơ nhỏ

Ấm nhà tiếng khóc trẻ thơ.

Nguyên Nhung

( Xuân Nhâm Thìn 2012)

NN_NhuChiecLaKhoTitle.jpg

        Ở nơi nào cũng có mùa thu

        Những rừng lá vàng, xanh, tím, đỏ

        Trong hồi ức hình như  tôi vẫn nhớ

        Màu xậm buồn của những chiếc lá khô

        Đó là thời gian khi tuổi còn thơ

        Tôi theo mẹ ra vườn đi quét lá

        Mắt mơ màng nhìn theo con bướm nhỏ

        Nắng nào buồn hơn màu nắng ban trưa

        Chiếc chổi tre theo tay mẹ đẩy đưa

        Gom hết lá trong vườn vào một chỗ

        Đời mẹ tôi theo bao mùa lá đổ

        Đổi nhọc nhằn thành cơm gạo nuôi con

        Mảnh vườn quê tỏa khói lúc chiều buông

        Là lúc ấy mẹ tôi đang đốt lá

        Khói lá chơi vơi hong đời vất vả

        Lấy tro tàn vun bón luống ngô khoai

        Ở quê người những chiều nắng thu phai

        Nhìn xác lá rụng đầy trên cỏ úa

        Rồi một mai những lá vàng, lá đỏ

        Cũng buồn hiu thành những chiếc lá khô

        Như mẹ tôi đã về với hư vô

        Tựa làn khói bay lên trời vô tận

        Những mùa thu của đời người rất ngắn

        Đến rồi đi không trở lại bao giờ

        Thả từng chiếc lá khô bay theo gió

        Mẹ yêu ơi! Con nhớ mẹ vô cùng

        Không khói chiều sao mắt ướt rưng rưng ...

        Nguyên Nhung

NN_NTrai1.jpg NN_NguyenTrai_Thu_3.jpg NN_NguyenTrai_MuaDong2.jpg

        Nguyễn Trãi: BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO 平 吳 大 告             

.

Bức Tượng Tiền Nhân Trên Xứ Xa

Từng bước chân đưa người xa xứ

Lang thang Québec một chiều mưa
Ô hay! Trước mặt là bức tượng

Chân dung Nguyễn Trãi, thật hay đùa?

Xứ lạ phương xa đủ bốn mùa

Xuân buồn, nắng Hạ tháng ngày đưa

Thu sang, Đông tới trời băng giá

Bức tượng dãi dầu với nắng mưa

Tàng cây sũng nước trời thổi gió

Người đến nơi đây tự thuở nào?

Phải chăng đồng cảnh đời lưu lạc

Mà mắt rưng buồn như ướt mưa

Tượng đứng buồn hiu nhớ núi sông
Hận kẻ xâm lăng vốn ác lòng

Trách lũ vô tài làm dân khổ

Thẹn với tiền nhân giống Lạc Hồng

Hồn Việt nhớ “Bình Ngô Đại Cáo”

Những lời tâm huyết của tiền nhân

Nhớ lấy Chí Nhân Thay Cường Bạo

Đừng quên Đại Nghĩa Thắng Hung Tàn

.

Hỏi người dân Việt ở muôn phương

Có biết buồn không nếu nước non

Một ngày đầy bóng thù phương Bắc

Lan tràn trên khắp nẻo quê hương?

Bóng ngả chiều đi người ở lại

Hiểu được lòng nhau thế đủ rồi

Bức tượng tiền nhân trên xứ lạ

Nặng tình non nước mãi khôn nguôi

Nguyên Nhung

_________________________________________________________

Trăng Thu

tl_fall4.jpg

Tôi đi tìm mùa thu phương xa,

Trời mới vào thu lá vàng chưa chín

Vẫn biêng biếc một màu xanh cuối hạ

Nắng nghiêng nghiêng trên bãi cỏ sau nhà

.

Từ Ottawa, Mộng lệ An, Québec

Bao ân tình trải rộng nẻo đường xa

Một lần đến, rồi một lần quay trở lại

Mấy năm rồi mà như mới hôm qua

.

Buổi sáng trong vườn trời xanh đẹp quá

Gió mênh mang trên những ngọn thông gìa

Ngồi bên nhau nghe đất  trời kể lể

Chuyện cuộc đời và chuyện ở quanh ta

.

Rồi tôi cũng về , về lại Houston

Chuyến bay đêm có vầng trăng đưa đón

Trời nhung thẫm, bóng trăng treo lồng lộng

Theo chuyến tàu đêm trăng đón tôi về

.

Trăng lặng lẽ như muôn đời lặng lẽ

Vẫn dịu dàng toả sáng xuống trần gian

Những dòng sông lấp lánh ánh trăng vàng

Những thành phố, vạt rừng thêm huyền ảo

.

Khi chuyến tàu đêm đã vút lên cao

Trăng vẫn bay theo không hề mỏi mệt

Và hình như … chỉ một mình trăng biết

Có một người đang ngắm bóng trăng khuya

.

Rất tình cờ Trăng chẳng nói đón đưa

Trăng vẫn đến dù không lời hò hẹn

Trăng chan chứa  ân tình nơi tôi đến

Trăng thuỷ chung theo từng bước  tôi về

.

Cảm ơn đời vẫn có một vầng Trăng

Đầy như những ân tình tôi đã gặp

.

Thơ Nguyên Nhung

(Riêng tặng Tiểu Thu, Montréal)

Đầu Xuân Bạn Đến Thăm Nhà
 NN_HoaDao.jpg
Bạn đến thăm nhà một sáng đầu Xuân

Trời nắng ấm và hoa đào mới nở
Gió nhè nhẹ rung cành hoa rực rỡ
Xuân quê người chỉ có thế làm vui
 
Ngước nhìn trời xanh giọng bạn ngậm ngùi
Nhắc nhau nhớ chuyện chúng mình thuở ấy
Cái tuổi học trò mười lăm, mười bảy
Mới ngày nào giờ đã thấy xa xôi
 
Nhấp ngụm trà thơm bâng khuâng bạn hỏi
" Có tiếng gà eo óc vẳng đâu đây?"
Một chút tình quê nơi  mảnh sân này
Trong phút chốc lại đầy lên nỗi nhớ
 
Cây đào mùa Xuân hoa chen nhau nở
Loài chim di bạt cánh lại quay về
Ở tuổi mình Xuân chỉ còn có thế
Gió lặng rồi, bão tố cũng qua đi
 
Mùa Xuân tha hương lại "ngộ cố tri"
Chuyện đã cũ mà nghe vui đáo để
Nếu  quý nhau xin đừng làm khách nhé
Cứ thật lòng như cái thuở ban sơ
 
Bạn đến thăm mình hàn huyên tâm sự
Hạnh phúc nào bằng tri kỷ gặp nhau
Mai mốt đây sống chết biết thế nào
Còn một chút thâm tình xin giữ lại.
 
Nguyên Nhung, 2011

Vạt Nắng Chiều Xuân

tl_sunshine.gif

Tưởng hết đông rồi trời đã sang Xuân

Gió vẫn hú bên ngoài khu vườn tối

Mấy nụ đào môi dường như chựng lại

Không nhoẻn cười chào đón một xuân tươi

Trời vẫn mưa rả rich giọt sầu rơi

Thêm buốt giá mùa xuân buồn viễn xứ

Cây nguyệt quế suốt mùa đông ủ rũ

Nén hương trầm gợi nhớ một mùi hương

Lạ lùng sao có vạt nắng chiều sương

Len lén đến nghiêng vai ngoài song cửa

Ôi vạt nắng hong bàn tay buốt gía

Nắng muộn màng mà  ấm cả hồn ta

Em dịu dàng như một khúc xuân ca

Như bếp lửa, ngụm trà thơm nồng ấm

Những xuân hồng tưởng chừng như xa lắm

Theo nắng về tuôn chảy khắp châu thân

Em mong manh như vạt nắng chiều xuân

Vẫn đủ sức xoá tan mùa băng giá

Hạnh Phúc mỗi ngày chúng mình đang có

Gần với tầm tay tìm ở đâu xa

Hình như chiều nay đào sắp trổ hoa

Xuân đến muộn nhưng nhuỵ hồng vẫn thắm

Và ta vẫn nhìn nhau cười say đắm

Tình cuối đời như vạt nắng chiều xuân.

(Valentine 2011)

NN_Minhlaigapminh.jpg
nn_conlai.jpg

                              Cuộn Phim Buồn

.

                                           .

                                          Quê người một sớm heo may đến

                                          Có ai gửi lại cuộn phim buồn

                                          Nửa thế kỷ rồi sao vẫn nhớ

                                          Nhớ ngày tất tả chạy vào Nam

.

                                          Ba đưá con khờ còn ăn bám

                                          Mẹ gánh oằn vai một núi sầu

                                          Cha tôi vừa mất vài hôm trước

                                          Mộ còn chưa ráo những thương đau

.

                                          Lén lút mẹ con dắt díu nhau

                                          Bỏ nhà bỏ cửa chạy đi đâu?

                                          Ngoái trông chốn cũ sau màn lệ

                                          Vội vã theo nhau bước xuống tàu

.

                                          Nước mắt ngắn dài ai hiểu thấu

                                          Trong lòng mẹ khổ biết bao nhiêu

                                          Đưá lớn tuổi đời còn niên thiếu

                                          Đưá còn bé xíu biết  gì đâu

.

                                          Dù vậy trong đầu cô bé thơ

                                          Bóng dáng mẹ tôi vẫn chẳng mờ

                                          Vai gầy gánh nặng đôi quang gánh

                                          Tiếng gà eo óc lúc tinh mơ

.

                                          Hôm nay ai gửi cho xem lại

                                          Những hình bóng cũ tự ngày xưa

                                          Nước mắt rưng rưng tôi nhớ mẹ

                                          Nỗi buồn chưa cạn vẫn còn đây

.

                                          Tôi cố tìm tôi mà chẳng thấy

                                          Những ngày thơ bé, lúc vô Nam

                                          Ai thấy xin vui lòng chỉ hộ

                                          Trên đầu cô bé chít khăn tang …

.

                   (Cảm tác khi xem xong cuộn phim ngày đất nước chia đôi 1954)

 

NN_ThuNho.jpg

Màu Áo Mùa Thu

NN_mauAoMuaThu_NN.JPG

Trong áo lụa em mang theo mùa thu
Màu vàng cốm của lá vàng mới chớm
Từng vạt  nắng một bình minh lên sớm
Thu dịu dàng theo tiếng guốc vang xa

Em đã tới , một muà thu óng ả
Rắc tơ vàng lên ánh mắt long lanh
Trời trong veo thăm thẳm một màu xanh
Thu lặng lẽ như trời xanh lặng lẽ

Những chiếc lá tuy vô cùng nhỏ bé
Rủ nhau về làm lại một muà thu
Nhuộm  trên áo vàng phai mùa thu cũ
Thả chút buồn trong đáy mắt ưu tư

Trên cành cây  chiếc lá vàng tư lự
Thầm hỏi mùa thu đến tự bao giờ?
Và bao giờ muà thu lại ra đi?
Bao chiếc lá xậm  thêm màu thu uá

Cho mùa thu buồn thêm một chút nữa
Mây  tơ vàng giăng mắc khắp không gian

Ôi mùa thu tà áo lụa dịu dàng

Đôi bướm nhỏ chập chờn bay trong nắng

.

Như lá tình thư  đọc trong yên lặng

Để một mình thổn thức nhớ mông lung

Trời vẫn xanh, màu xanh rất lạ lùng

Như màu áo của những mùa thu cũ

.

Những chiếc lá chồng lên nhau thiếp ngủ

Bao mùa thu lặng lẽ tiếp theo nhau

. . ……

Thu bây giờ hay thu tận năm nao

Nguyên Nhung

NN_HatBui.jpg

Hồi Chuông Năm Cũ

Tôi đi nhặt lại bài thơ cũ

Để nhớ trong tôi một góc trời

Những năm tháng cũ, thời hoa mộng

Bây giờ sao ngỡ rất xa xôi

Tôi đi tìm lại trời xanh thẳm

Màu nắng năm nào, nắng rất tươi

Nắng rơi trên áo, rơi trên tóc

Nắng rớt trên môi một nụ cười

Ở đó hình như có tiếng chuông

Thánh giá vươn trên nóc giáo đường

Những năm tháng ấy tôi còn nhớ

Ôi! Biết bao tình để nhớ thương

Giờ đã xa rồi, gió bốn phương

Vẫn nghe rộn rã những hồi chuông

Nhớ tà áo trắng bay trong gió

Nhớ bóng cây nghiêng góc giáo đường

 Gió cuộn mây chiều trời ảm đạm

Lòng kẻ tha hương luống đoạn trường

Như cuộn phim buồn đầy kỷ niệm

Nghe hồn thổn thức những hồi chuông

NGUYÊN NHUNG

Chiếc Lá …

TL_deadleaf2.jpg

Có đôi  khi tôi hỏi mình là ai

Từ đâu đến và còn đi đâu nữa?

Đêm hôm qua chắc ngoài trời nổi gió

Vì sáng nay nhiều chiếc lá vàng rơi

.

Nhìn lá rơi tôi lại thấy ngậm ngùi

Như đâu đó, vài người thân đã khuất

Đặt bàn tay lên trái tim thổn thức

Những gì qua đi không thấy  lại bao giờ

.

Như trở về  vẫn có một  dòng sông

Nơi  bến cũ, thuyền xưa không còn nữa

Tôi nhìn mãi từng đường cong lá úa

Nghĩ về Cha, về Mẹ, về Anh Em

.

Đường tôi đi  sao chỉ thấy dài thêm

Bao khắc khoải của một đời đã sống

Một nửa đời đã đong đầy nỗi nhớ

Một nửa đời còn lại để lãng quên

.

Một ngày nào sẽ không nhớ nổi tên

Của những người quen mà mình đã biết

.

Và như thế …

Lá cũng có một ngày để chết

Cho cành khô lại hé những lộc non

Để cuộc đời sẽ mãi mãi xanh hơn

Thì lá rớt đâu phải điều đáng tiếc

.

Có một điều, chỉ một điều tôi  biết

Khi  ngước  nhìn theo những áng  mây trôi

Một cánh chim đang xoãi cánh chơi vơi

Bay mải miết dường như không biết mỏi

.

Tôi đã tự trả lời một câu hỏi

Đời vẫn còn đẹp tựa một bài thơ

Có gì đâu, sao ta phải hững hờ ?!!

TaiLieu_deadleaf.jpg

Nguyên Nhung

Enter supporting content here