THƠ
nguyễn thị thanh
dương
CON GÁI
NAM. ( Viết theo yêu cầu của Mai Nguyễn và Phù Viên). 
Em đây nè, con gái Nam chất phác, Dù xa quê hay còn ở miệt vườn, Dù tiểu thư hay chân lấm đất, phèn, Vẫn có
chung nét dịu dàng đôn hậu.
Như bánh
ít nhân dừa hay nhân đậu, Khó mà
lầm dù hai thứ đều ngon,
Cởi mở lòng,
ngay thẳng giữa đa đoan,
Không đẩy đưa tình yêu nhiều lối rẽ. Em vẫn tìm giữa dòng đời thác
lũ, Chút hiền hòa của sông nước miền Nam , Em theo đò dọc, em về đò ngang, Bao nhiêu
chuyến bấy nhiêu tình mong ước.
Con gái nào cũng một thời hoa bướm,
Đâu phải riêng em, con gái miền Nam ,
Dễ giận hờn và cũng dễ làm quen,
Người ta nói em dễ thương, dễ tánh. Ruộng vườn miền Nam cò bay thẳng cánh, Nên tình người cũng rộng rãi
bao dung, Dù mái tranh nghèo, con rạch, bờ mương, Hốn đất, hồn quê
theo người đây đó..
Con gái Nam , ở nơi nào cũng thế,
Không cầu kỳ, không khách sáo lắm đâu, Có sao nói vậy dù mất lòng nhau,
Khi hiểu ra càng thương nhau hơn nữa. Bữa nào
rảnh anh về quê em nhé ? Nghe tiếng hát
hò buông thả trên sông, Nhìn cánh chim bay mỏi mắt chờ trông, Tình quê, tình em những điều đơn giản.
Em đây nè, con gái Nam hiền lắm,
Trước sau gì tính nết vẫn thế thôi,
Khi trái tim đã trao gởi anh rồi,
Anh hãy giữ một tình yêu có thật.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Dec.-2011)
ANH CÒN YÊU EM KHÔNG ? ( Viết
cho 1 chuyện tình) 
Nếu có một ngày anh gặp lại em, Sau mấy chục năm dài mình
xa cách, Em đã héo gìa, tóc nhiều sợi bạc, Mệt mỏi đời đuôi
mắt dấu chân chim. Dù thế nào em cũng vẫn là
em, Người của anh, mối tình đầu
tiên ấy, Khi cả hai chúng ta còn trẻ tuổi,
Giữ trong tim hình bóng của nhau rồi. Mình chia xa như cuối đất,
cuối trời, Ai cũng có cuộc đời riêng bận rộn, Đôi lúc chợt hiện về
trong kỷ niệm, Một chút tình xưa, một chút mơ màng..
Em tự hỏi anh còn yêu em không? Hình
bóng này không là hình bóng trước,
Thực tế có khi làm anh vỡ mộng,
Em truân chuyên gìa trước tuổi hơn anh. Nếu có một ngày anh
gặp lại em, Không trọn vẹn tuổi về chiều bóng xế, Ngày
ấy em ốm đau, tàn tạ qúa, Nụ cười buồn phai nhạt một
dung nhan. Dù thế nào em cũng vẫn là
em, Bàn tay này anh đã mong cầm lấy,
Nhưng bây giờ bàn tay em yếu đuối,
Chẳng thế nào nồng ấm với tay anh. Không bao giờ gặp lại vẫn
tốt hơn, Giây phút tao phùng sao mà buồn thế ! Anh hỏi thăm và chúc em
mau khỏe, Người xưa ơi, có nghe chút chạnh lòng?.
Em tự hỏi anh còn yêu em không?
Như anh từng muốn yêu em mãi mãi,
Hình ảnh đẹp ngày xưa xin giữ lại,
Hình ảnh hôm nay anh hãy quên đi.
Nguyễn Thị Thanh Dương
TƯỞNG NHỚ 
Hôm nay bao nhiêu người trên thế giới, Đã
khóc, đã đau và đã tiếc thương… Sáng Thứ Ba, 11 tháng 9 không
quên, Nỗi đau không giới hạn màu da hay năm tháng.
Đã 10 năm, khủng bố tấn công New York ,
Cướp máy bay lao vào tòa tháp đôi,
Lửa đã bốc lên cháy đỏ ngút trời,
Lửa như máu của người dân vô tội. Những người chữa lửa xông
vào cấp cứu, Lửa cũng biến người thành những tro than, Họ vào hiểm nguy, anh hùng
vô danh, Gục ngã theo tòa tháp đôi xụp đổ.
Trong vòng hai giờ bao người xấu số,
Bị vùi chôn trong gạch vụn, cháy đen,
Trước mắt loài người còn có lương tâm,
Lửa cháy toà nhà, cháy lòng nhân thế. Bọn khủng bố gieo tang thương
thêm nữa, Máy bay lao vào Ngũ Giác Đài, Virginia Và gần Shanksville tiển bang
Pennsylvania , Màu tang tóc bao trùm toàn nước Mỹ.
Gần 3,000 người cùng chung ngày giỗ,
Những vòng hoa có đủ tưởng nhớ không ?
Những ngọn nến có đủ thắp hồn oan ?
Để vong linh theo tháng ngày siêu thoát. Hơn 6,000 người bị thương,
không chết, Nhưng nỗi đau ám ảnh đến bao giờ ? Họ từ trong lửa, trong gạch
vụn mà ra, Trong cát bụi mịt mờ đường sinh tử.
Tiếng hét hãi hùng, kêu cứu ầm ĩ,
Tiếng người hấp hối rên rỉ còn đây,
Đám đông người hỗn loạn chẳng một ai
Kịp dừng lại để chia tay, vuốt mắt. Bao gia đình chịu đau
thương, mất mát, Mất vợ, mất chồng, mất mẹ, mất cha… Đã đổi thay bao cảnh
sống bất ngờ, Đã tổn thương tâm hồn người còn lại.
Tôi cũng khóc cho ngày tang thương ấy,
Tôi xin làm một người bạn không tên,
Giữa triệu triệu người xa lạ không quen,
Cùng hướng về những nạn nhân bất hạnh. Nguyễn Thị
Thanh Dương. ( September, 11, 2011 )
TIẾC THƯƠNG.
( Theo bài “ Loyal Dog mourns at casket of fallen Navy SEAL” ) . Người
lính Mỹ đã trở về quê nhà, Lặng lẽ buồn trong một chiếc áo quan, Anh vừa tử trận ở
Afghanistan , Cuộc
chiến nơi đây chưa hề ngừng nghỉ.
Đón ngày trở về của anh lính trẻ,
Cũng có vòng hoa, cũng có người thân,
Tháng Tám mùa hè đã khóc thương anh,
Lá khô rụng đâu cần mùa Thu đến. Anh lính nằm đây với hoa với
nến, Ngọn
nến lung linh như gọi hồn ai, Lá cờ Mỹ phủ trên chiếc quan tài, Xung quanh anh có người
thân, bè bạn.
Và có con chó của anh đến tiễn,
Tiếc thương anh nằm phục dưới quan tài,
Chắc nó hiểu ra được nỗi đau này?
Chủ của nó đã lìa đời, xa cách. Không biết nói, không có giọt
nước mắt, Nó
nằm đây hơn cả triệu lời buồn, Nó nằm đây rũ rượi một màu
tang, Có ấm lòng
anh một lần gặp cuối? Vĩnh biệt
anh những ngày nào gần gũi, Con chó
yêu và cậu chủ chung nhà, Mảnh
vườn sau khi chạy đuổi vui đùa,
Con chó và anh bao tình thân thiết. Con chó nằm dưới quan tài người lính, Như chịu tang anh, không
nỡ chia lìa, Khi tình
cảm con người có lúc vơi đi, Một con chó trung thành điều đáng qúy.
Ngày hôm nay đang cử hành tang lễ, *
Đưa anh về nơi an nghỉ nghĩa trang, Trong
tiếng kèn truy điệu tiếc thương anh,
Có con chó cùng âm thầm nức nở. Nguyễn
Thị Thanh Dương.
NHÌN THẾ GIỚI LẦN CUỐI CÙNG. . ( Cảm tác
từ bài viết cùng tên, nói về cậu bé 8 tuổi ở vùng
Dallas , TX
tên Zach Thibodeaux bị bệnh về mắt, sắp bị mù vĩnh viễn)
Zach, hãy nhìn thế giới
lần cuối cùng, Những hình ảnh,
những sắc màu quen thuộc, Nhìn
thật lâu, lỡ mai này không kịp, Khi mắt
em phủ bóng tối mênh mông.
Em ơi, hãy đứng bên một dòng sông,
Nhìn nước chảy bên bờ lau cỏ dại,
Tầm mắt em trôi theo dòng xa mãi,
Sông chảy về đâu hết một đời kia?
Sông và em rồi đây sẽ chia lìa,
Em chỉ nghe tiếng vỗ về của sóng,
Em không thấy nắng tàn, hoàng hôn xuống,
Không thể nhìn sông soi bóng chiều hoang.
Những cánh đồng, em ơi hãy đi thăm,
Cánh đồng
lúa, hay cánh đồng hoa, trái,
Tâm hồn đi xa, chân trời mời gọi,
Vượt không gian em như thấy không cùng.
Cánh đồng này sẽ chìm vào hư không,
Em không thấy dù rất gần trước mặt,
Chỉ nghe gío chiều thổi qua lồng lộng,
Em đoán cánh đồng đang ở quanh em.
Zach ơi, em là một đứa trẻ con,
Tám tuổi đời, nhìn mùa đi có biết ?
Để nhớ lấy những
mùa Xuân tha thiết,
Cơn mưa đầu mùa hoa cỏ đẹp thêm. Để
nhớ lấy những mùa Hạ nắng lên, Hàng
cây bên đường che em bóng mát, Hàng
cây có loài chim nào vẫn hót, Rủ nhau về tổ
ấm buổi chiều rơi.
Để nhớ lấy mùa Thu mây chơi vơi,
Lá từ từ đổi màu buồn vàng, đỏ,
Em nhìn thấy lá cuốn đi theo gío,
Như một kiếp người cũng rất nhỏ nhoi. Để
nhớ lấy mùa Đông lạnh tuyết rơi, Màu
tuyết trắng tinh khôi từ trời đất, Zach ơi,
bốn mùa bao nhiêu màu sắc, Xin đừng phai màu trong trí
nhớ em.
Hãy nhìn đi thế giới lần cuối cùng,
Rồi không bao giờ em nhìn thấy
nữa,
Nhân gian này còn bao điều mới lạ,
Em lẻ loi một cõi đứng riêng ngoài.
Nguyễn Thị Thanh Dương (
April, 2011)
THỰC PHẨM DÂN DÃ QUÊ
TÔI. ( Cảm tác từ bài viết cùng tên của Phan Kim Ngọc).

Miệt vườn
quê tôi chợ ngồi chồm hổm, Trên con đường làng lắm kẻ
lại qua, Hay chợ họp trên bãi đất trống đơn sơ, Cũng mua
bán như chợ người thành phố.
Cá tôm tươi sống còn nằm trong rổ,
Ít trái cây vừa hái xuống chiều qua,
Mớ rau xanh trên mẹt của vườn nhà,
Bưng ra chợ kiếm vài đồng tiền lẻ. Nhà ông nội
làng quê thời tôi bé, Mái ngói nung đỏ rực buổi
trưa Hè, Mái ngói sạch trơn trong suốt mùa mưa, Nước
mưa hứng đầy những lu mái vú.*
Nước mưa để dành quanh năm uống đủ,
Nước trong lành không vướng bụi trần ai,
Cây gáo dừa múc nước uống một hơi,
Thơm mát lòng tôi quê hương tình tự. Những thực phẩm
của miền quê dân dã, Quanh quẩn vườn, hè, bờ ruộng,
ao, mương… Chập tối về nếu ai chịu làm siêng, Giăng
những mẻ câu mồi trùng, mồi nhái.
Dưới rặng trâm bầu, sát bờ rạch chảy,
Thế nào sáng ra cá cũng mắc câu ,
Cá lóc, cá trê, ngon bữa cơm chiều,
Hay món cháo với con lươn vàng nghỉnh. Còn rau cỏ thì
nhiều không kể xiết, Mát ẩm hè nhà càng cua, ngò gai, Rau càng
cua trộn vài lát hành tây, Nêm dầu dấm cũng ngon lành lạ
miệng. Nấm mối
mùa mưa mọc thành từng cụm,
Hái về xào ngon ngọt hoặc nấu canh,
Giữa bụi tre gìa mọc những mụt măng,
Sau vài cơn mưa măng tươi đến thế ! Măng nấu vịt,
nấu gìo heo bất kể, Món nào cũng ngon, ăn sẽ nhớ đời,
Măng
muối chua xào ba rọi, tôm tươi, Hay nấu canh chua cá vồ, cá đém.
Mớ rau dại: cải trời, rau
sam, đọt mướp, Lá
mồng tơi với một dúm tép rong,
Tép vớt bờ ao giã dập nấu canh,
Món Canh Tập Tàng miền Nam quen thuộc. Những trưa hè vắng bỗng dưng
thèm ngọt, Bắc nồi chè với đường mía đường
thùng, Nấu từ mía nhà, deo dẻo, ngọt đầm, Trong mùi
đường còn thơm mùi mía mới.
Bây giờ tôi lớn, quê xa vời vợi,
Uống đủ mùi đời vẫn nhớ nước lu mưa,
Ăn món cao sang vẫn nhớ món quê xưa, Món
dân dã đã thấm vào ký ức.
Nguyễn Thị Thanh Dương - Lu mái vú: Tên
một loại lu đựng nước ở miền quê
CHỢ
TÌNH KHÂU VAI. . ( Mỗi năm chợ tình họp ở Khâu
Vai ngày 27 tháng 3 âm lịch. Thị xã Khâu Vai, huyện Mèo Vạc
tỉnh Hà Giang. ) Không mơ thị thành. Em là sơn
nữ, Xuống núi tìm
anh, chợ tình Khâu Vai, Nhà em xa, đi hết mấy dốc dài, Mấy đường đèo, mấy đường rừng thăm
thẳm.
Vách núi đá nếp nhà ai bên cạnh,
Theo chân em che gío lạnh, sương mù,
Sương ở đỉnh trời, sương dưới thung khe,
Sương là đà che hàng cây trước mặt. Chiều đã buông ở Khâu Vai, Mèo
Vạc, Trời Hà Giang mây
trắng khúc tình ca, Vẫn đợi anh từ những bản làng xa, Về chợ tình. Hỡi chàng trai rừng núi.
27 tháng 3 chợ tình mở hội,
Sáng mai có người ngơ ngác tìm nhau,
Những người đã yêu, những kẻ chưa yêu,
Tuổi còn trẻ hay tuổi đời đã lớn.
Rượu men lá hay rượu ngô anh uống, Em mời anh gói mèn mén,
gói xôi, Ăn với nhau cũng
đủ thấy vui rồi, Và nói với nhau trăm lời thương nhớ.
Đây tấm vải em dệt bên khung cửa,
Bàn tay em vuốt từng sợi chỉ thô,
Trái tim em như thoi cửi đẩy đưa,
Tấm vải ân tình tặng anh may áo. Khi mình chia tay đường xa khuất nẻo, Áo mặc trên người anh sẽ nhớ
em, Nhớ hôm nay trong men
rượu, tiếng khèn, Anh và em đã một ngày gắn bó.
Chợ tàn rồi, anh nằm trên yên ngựa,
Say thì say, hãy rong ruỗi về nhà, Rừng
chiều mùa Xuân rực rỡ sắc hoa,
Và sắc áo của những người miền núi. Người Tầy, Nùng, H’mong, người
Dao, người Giấy, Bản làng nào
cũng gặp ở Khâu Vai, Chợ tình hàng năm không của riêng ai,
Nhưng mình vẫn riêng góc đời hò hẹn. Nguyễn
Thị Thanh Dương
( March- 2011)
NGÀY LỄ TÌNH YÊU 
Em
đợi chờ anh mang đến bó hoa, Ngày Lễ Tình Yêu cho đời thêm
đẹp, Hoa mới nở trong vườn nhà buổi sáng, Hay hoa bày trong chợ
đợi người mua.
Tình yêu quanh năm, không phải đợi mùa,
Em có sẵn mùa Thu vàng thương nhớ,
Tình của em là muôn chiều là đổ,
Anh ở phương nào cũng sẽ gặp em. Em có mùa Đông
lạnh cả núi non, Khăn áo không đủ ấm chiều lắm gío,
Nhưng
tình của em đã là ngọn lửa, Vừa dịu dàng, vừa
sưởi ấm lòng nhau.
Em có mùa Xuân tương tư. Về đâu
Những hương phấn bay khắp trời tình tự?
Em một nửa đi tìm anh một nửa,
Mộng đêm Xuân xin ghép lại cho tròn.
Em có mùa hè trên những con đường,
Hàng cây xanh như tình em xanh mãi,
Nắng và bụi theo chân người mê mải,
Em vẫn chờ anh mây trắng cuối chiều.
Hôm nay là ngày lễ của tình yêu,
Người ta tặng nhau hoa thơm, kẹo ngọt,
Người ta cho nhau bao lời hứa hẹn,
Như bong bóng bay lơ lửng sắc màu
Tình nào sẽ tan? tình nào dài lâu?
Hoa vẫn tặng. Chuyện đời ai biết trước,
Nhưng tình em đi theo cùng năm tháng,
Ngày nào cũng là ngày Lễ Tình Y êu
Nguyễn Thị Thanh Dương
|
NGƯỜI ĐÀN BÀ
NHÀ QUÊ.
( Cảm tác theo hình ảnh 1 phụ nữ nhà quê ) Chị đã
sinh ra tại một làng quê, Và trở thành người đàn
bà lam lũ, Sáng dậy sớm chị gánh hàng ra chợ, Đôi
vai gầy gánh nặng những lo toan. Chợ
họp ở bên kia bờ sông, Chiếc
cầu gỗ nối hai bờ quen thuộc, Cầu
đã cũ, cầu long đinh mấy nhịp,
Đưa chị đi về sớm nắng chiều mưa. Tất tả
chị về những buổi chợ trưa, Gánh hàng ế, để chồng con
mong đợi, Con ơi, chiều nay bữa cơm dưa muối, Mai
mẹ đắt hàng có món ăn ngon.
Chị là người đàn bà nông thôn,
Cùng với chồng trên đồng sâu cấy lúa,
Đống rơm rạ phơi khô chị
nhóm lửa,
Ngủ đi con bên bếp ấm ngày Đông. Rau muống đầy
ao nước vỗ dập dềnh, Chờ chị hái, chiếc thuyền con rẽ
nước, Hái nhanh tay trước khi chiều buông xuống, Chất
đầy thuyền cho buổi chợ sớm mai. Chị
lấy chồng và ở làng quê này,
Mái nhà tranh như bao nhiêu nhà khác,
Chồng chị là anh nông dân chất phác,
Hai vợ chồng thật xứng lứa vừa đôi. Tình đơn
sơ không bán giữa chợ đời, Ai mua được một tình yêu như
thế?, Lại bên nhau sau một ngày vất vả, Nhìn hiên
nhà lấm tấm rụng hoa chanh.
Chị không mơ ra khỏi lũy tre xanh,
Phố phường đẹp có nỗi đau của nó,
Chị, người đàn bà nhà quê lam lũ,
Áo cũ sờn vai, nét đẹp chân quê..
Nguyễn Thị Thanh Dương (Tháng
1-2011)
ANH ĐÃ VỀ NHÀ.
. ( Viết theo câu chuyện một người lính VNCH chết trong trại
tù tại Sơn La năm 1977. Năm 2010 vợ con đã tìm
ra mộ và cải táng hài cốt)
Anh đã chết giữa rừng núi Sơn La, Trong
một lán tù chiều Ba Mươi Tết, Người tù ốm đau, người
tù đói khát, Ngày Tết về thèm miếng
bánh chưng xanh.
Chiếc bánh chưng các bạn vẫn để dành,
Cúng cho anh trước khi về mộ huyệt,
Khẩu phần hiếm hoi trại vừa phân phát,
Hồn hãy ăn cho qua phút đói lòng. Các
bạn chôn anh rừng đang mùa Xuân, Bên sườn núi đá
tai mèo thoai thoải, Một mai bạn ra tù, anh còn nằm
lại, Suối chảy ru anh, gío núi thở dài.
Bao năm qua, bao dâu bể đổi thay,
Một góc rừng xưa nay thành ruộng bắp,
Dòng suối nhỏ bên mộ anh đã cạn,
Người ta mở đường mất dấu quen xưa. Ngôi
mộ anh tàn lụn với nắng mưa, Không hương khói giữa
dòng đời xa lạ, Gío bụi thời gian cuốn
đi tất cả, Nắm xương tàn anh thất lạc
nơi đâu?
Hồn người chết đau, người sống cũng đau,
Vợ con anh đã tìm về nơi đó:
Rừng núi Sơn La, con đường Nghĩa Lộ,
Vách núi chôn anh như chuyện hoang đường. Qúa
khứ đã chìm trong cõi mù sương, Hồn
anh linh thiêng chỉ đường dẫn lối, Nấm
mộ năm xưa bạn anh chôn vội, Vẫn còn đây với một
chút xương tàn.
Hôm nay anh đã gặp lại vợ con,
Người tù chết từ bao nhiêu năm trước,
Với nấm mộ hoang không tên tội nghiệp,
Thanh thản đi anh. Anh đã về nhà.
Nguyễn thị Thanh Dương
(Dec.30-2010)
DIỄM ƠI, VĨNH BIỆT !!

Phi trường O’Hare bỗng dưng buồn tênh, Đón
tôi phi trường đã không có Diễm, Chicago cuối tháng Mười tôi đến, Gío có
về “Thành phố gío” chiều nay?
Tôi đi trên đường hàng cây lá bay,
( Con đường Diễm đã từng đi qua đó),
Lá rơi rụng, những lá vàng, lá đỏ,
Hồn lìa cành như hồn Diễm về đâu? Ngôi nhà
Diễm ở tường gạch đỏ nâu, Đường Wareham Lane thiếu người quen thuộc, Qua đường
Schaumburg tôi buồn ngơ ngác, Gío
mùa Thu hiu hắt lạnh không ngờ.
Ngôi nhà Diễm ở cửa đóng bơ vơ,
Sân trước vườn hoa nhớ ai tàn héo?
Không có Diễm nên vườn sau lạnh lẽo,
Chỉ có cây thông đứng khóc giữa trời. Diễm ở
nhà quàn. Khi tôi đến nơi, Vòng hoa tang trắng lung linh ánh nến,
Lần cuối cùng tôi được nhìn thấy Diễm, Khóc
thầm trong tôi những nỗi tiếc thương.
Diễm nằm đó, cuộc đời là vô thường,
Tuổi trẻ, nhan sắc chỉ là ảo ảnh,
Diễm đã có những xa hoa vật chất,
Cơn gío hờ nào đã cuốn trôi đi? Tiếng kinh
cầu hồn Diễm về bên kia, Hãy thanh thản quên cuộc đời
khổ lụy, Đôi mắt khép Diễm hãy nằm yên nghỉ,
Cuộc đời này chỉ là một giấc mơ
Ngày mai
tôi sẽ rời Chicago ,
Phi trường O’Hare lại buồn như tôi đến,
Chào Chicago và chào cả Diễm,
Có lẽ không bao giờ tôi trở lại đây.
Nguyễn thị Thanh Dương . ( Viết cho hương hồn Diễm Trần
tại nhà quàn ở Chicago , Oct. 30- 2010)
TRÁI TIM NÀY 
Rồi một ngày nào tôi sẽ chết
đi, Trái tim tôi đem hiến cho người khác, Một người không quen, không hề biết trước, Nhận tim tôi như nhận một ân tình.
Với trái tim này người sẽ hồi sinh,
Trong lồng ngực người trái tim tôi thở
Cám ơn
cuộc đời bỗng dưng hạnh ngộ,
Những tế bào xa lạ sẽ thành quen. Trái tim này với một
thuở thanh xuân, Những nhịp đập đã bao lần
rộn rã, Một nụ cười quen, một đôi
mắt lạ, Qua đời tôi thân mến hoặc hững
hờ. Trái
tim này có nhiều lúc bơ vơ,
Nhớ mong ai mơ hồ xa xôi lắm,
Chưa một lần anh để tay lên ngực,
Đâu hiểu tim tôi nhịp đập bâng khuâng?
Trái tim này biết khóc như giòng sông Những ngày mưa làm đôi bờ đẫm lệ, Đã héo hon như mùa Thu trút lá, Chiếc
lá khô tan tác ở ven đường
Nhưng trái tim này cũng rất đời thường, Đã
ganh ghét, dỗi hờn và ích kỷ,
Những đám mây mù, những dòng suy nghĩ,
Làm ngày buồn che khuất khỏang trời xanh. Nhưng
trong tình yêu vẫn chỉ có anh, Trái tim này chưa bao giờ
lỗi nhịp, Dù mai sau sẽ thuộc về người
khác, Trong ngực người lại đập nhịp
yêu thương.
DẤU CHÂN TRÊN CÁT. 
Ta đi thầm trên cát, Biển tím màu
hoàng hôn, Nghe sóng reo rào rạt, Xao xuyến hai tâm hồn.
Anh nắm nhẹ tay tôi, Mắt nhìn
nhau đằm thắm, Tôi sợ giữa
biển đời, Thuyền tình yêu
bị đắm. Những dấu chân tình yêu, Trải dài trên
bãi cát, Mình cho nhau thật nhiều, Làm sao ai đếm được.
Dấu chân của chúng mình,
Như đan lẫn vào nhau, Để
sóng biển vô tình, Cuốn
trôi về nơi đâu? Tình yêu anh như biển, Mênh
mông chẳng bến bờ, Tình tôi như sóng cuốn, Không đứng
lại bao giờ. Nào ai
ngờ tình chết ! Anh
xa tôi thật rồi, Kỷ
niệm yêu phai nhạt, Thuyền đắm
giữa biển đời. Hôm nay về với biển, Tìm dấu chân
ngày nào, Những lời xưa hò hẹn, Không còn gì thật
sao? Ôi,
bãi biển hoàng hôn, Vẫn
một màu tím nhạt,
Một mình tôi cô đơn, Đếm
dấu chân trên cát. Tôi nghe lòng tan tác, Như bọt sóng đầu
ghềnh, Những dấu chân trên cát Không phải của chúng mình.
NHỮNG NGÀY HÈ NẮNG LỬA. ( Viết trong những ngày Hè Texas nóng hơn 100
độ F.) 
Mùa Hạ đang cao điểm, Trời nóng hàng trăm độ,
Thành phố này, tội nghiệp ! Phơi
mình trong nắng lửa.
Tôi héo như cỏ khô,
Những ngày không tưới nước,
Anh ơi, tình bơ vơ,
Những ngày không gặp mặt. Tôi như dòng sông cạn,
Không thể chảy về xuôi, Tình anh là biển mặn,
Chỉ là tình xa xôi.
Những con đường cũng đau,
Theo dòng xe cộ chạy,
Bánh xe chậm hay mau,
Lăn qua hồn tôi đấy. Nỗi đau theo từng mùa,
Từng tuổi đời tôi đếm, Cuộc đời như chuyến
xe, Ngược xuôi và mỏi mệt.
Sao gío mùa Hè vắng?,
Sao không về gío ơi? Trời
xanh và mây trắng,
Không làm mưa xuống đời. Đường tôi
về chiều nắng, Chiều nắng đến bao lâu?
Mùa Hạ ngày dài lắm,
Đêm không là đêm thâu.
Anh có là mùa Hạ?
Tôi cơn sốt ngất ngây,
Anh có là nắng lửa?
Thiêu đốt trái tim này.
CÁNH HOA THƯƠNG NHỚ.
( Hoa Poppy màu đỏ là biểu tượng tưởng niệm những chiến
sĩ đã ngã xuống vì lý tưởng tự do ) 
Nếu được là loài hoa dại mùa Xuân,
Tôi chỉ là hoa Poppy màu đỏ,
Để mỗi tháng Năm lòng tôi thương nhớ, Những người
đi chinh chiến chẳng trở về.
Tôi sẽ nở hoa trên các đường đi,
Trên những cánh đồng cỏ xa hoang vắng,
Và trong nghĩa trang quốc gia thầm lặng,
Có tôi bên những ngôi mộ thẳng hàng. Những
người chiến sĩ này đã hi sinh, Thế chiến thứ nhất máu
xương đã đổ, Rồi họ qua biết bao nhiêu trận địa,
Bao nhiêu miền, bao đất nước khác nhau.
Từ Châu Phi, Châu Á đến Châu Âu,
Vì tự do, vì hòa bình thế giới,
Ngày hôm nay hành trình còn tiếp nối,
Afghanistan, Iraq vẫn chưa yên. Có những người đã
chết ở Việt Nam, Một thời chiến tranh, một thời khói
lửa, Xin cám ơn những người vợ góa,
Những đứa con thơ vắng bóng cha mình.
Có người trở về bằng nắm xương tàn,
Họ mất tích không tìm thấy xác,
Khi cuộc chiến đã đi vào dĩ vãng,
Nắm xương tàn cũng an ủi người thân.
Tôi là hoa Poppy đỏ mùa Xuân, Hoa màu đỏ như máu người
chiến sĩ, Không phai nhạt trong lòng bao thế hệ,
Là cánh hoa thương nhớ họ muôn đời.
( Memorial Day, May 31-2010)
NHỮNG NGƯỜI MẸ VIỆT NAM. 
Tôi đã gặp những người mẹ Việt Nam, Rất
bình thường, hàng ngày trong cuộc sống, Nơi nhà người
quen hay nơi công cộng, Có bao bà mẹ tất bật lo toan.
Những người tôi quen hay chưa hề quen,
Tôi không biết tên, cũng không đoán tuổi,
Bà đã qua bao đoạn đời trôi nổi?
Hay mới là người mẹ trẻ hôm nay? Dù tôi không
biết bà là ai, Làm nghề gỉ ? giàu, nghèo trong cuộc
sống? Nhưng chắc chắn có một điều tôi biết:
Tình mẹ trong lòng cao hơn cả núi non.
Tôi đã gặp những bà mẹ Việt Nam, Ngày
cuối tuần rộn ràng đi mua sắm, Chợ đông
vui trong nụ cười, ánh mắt, Để
bữa cơm chiều đầm ấm bên nhau. Các bà
về dù địa chỉ nơi đâu, Cũng là
mái nhà, là nơi nương tựa, Có những đứa con,
có tình chồng vợ, Có buồn vui hay sóng gío đâu
ngờ.
Nhưng người mẹ nào mà chẳng ước mơ, Những đứa
con ngoan cho lòng ấm lại, Khi
con lớn vẫn là con vụng dại,
Nên suốt đời mẹ âu yếm chở che. Tôi đã
gặp những người mẹ hiền kia, Nơi chùa chiền, nơi
giáo đường khấn nguyện, Những lời cầu xin dù
trong thầm lặng, Chắc không ngoài chuyện hạnh phúc,
chồng con ?
Xin cám ơn những người mẹ Việt Nam, Đã
nuôi dậy con, cho con khát vọng, Đường
các con đi trời cao lồng lộng,
Mẹ chỉ là bóng mát đứng bên đường.
Các con là chim bay đi bốn phương, Rồi có
lúc chợt nhớ về ổ mẹ, Nơi ngày xưa từng cọng
rơm nhỏ bé, Mẹ đã tha về làm tổ ấm
cho con.
|
MẸ ĐƯA CON ĐẾN NHÀ TRẺ 
Sáng sớm rồi dậy đi con của
mẹ, Bình sữa này con hãy bú cho no, Rồi mẹ
sẽ đưa con đến nhà trẻ, Mẹ đi làm. Cách mấy
dặm đường xa.
Qua khung cửa sổ mùa Xuân đã về,
Những nụ Hồng rung rinh trong gío mới, Hai
má con như nụ hoa thơm tho,
Mùa Xuân của mẹ mới vừa hai tuổi. Hôm nay đường
phố không còn gío lạnh, Như những ngày Đông vừa
mới ở đây, Mẹ ủ con trong khăn bông, áo ấm,
Khi ngoài trời tuyết trắng xóa ngọn cây.
Cũng đã xa rồi mùa Thu hôm trước,
Khung cửa
nhà mình rực rỡ lá vàng,
Mẹ bế con ra xe vào buổi sáng,
Mỗi một ngày mẹ mong ước con ngoan. Bốn mùa lần lượt về
qua thành phố, Lúc tuyết rơi, lúc mây xuống bơ vơ,
Ai để hồn mình về theo mưa gío? Ai ngẩn ngơ chờ
ai bóng nắng trưa?
Còn mẹ con mình đi theo bốn mùa,
Lúc thảnh thơi, lúc vội vàng trên phố,
Có khi con vẫn ngủ say trong xe, Đâu
biết quanh mình dòng đời vất vả. Mẹ làm việc,
thỉnh thoảng nghĩ đến con, Ở nhà trẻ đang chơi cùng
các bạn? Buổi trưa nay con có được ngủ ngon?
Khi thức dậy con có hờn, có khóc?
Cô giữ trẻ sẽ dỗ con thay mẹ,
Hãy tập quen hòa nhập với mọi người,
Mai con lớn, lỡ cảnh đời dâu bể,
Có lúc vui nhiều, có lúc lẻ loi. Mai con lớn từ
vòng tay của mẹ, Tình của cha trong mái ấm gia đình,
Từng giây phút con ở nơi nhà trẻ, Là từng phút
giây mẹ ở bên con. (
Mother’s Day, 2010)
MÙA XUÂN ĐÂU RỒI? 
Người ta sửa đường trên highway, Một đoạn
đường tôi vẫn đi qua,
Mấy hôm nay trời mưa thấm đất, Cơn mưa chuyển tiếp giữa hai mùa.
Một nửa cơn mưa của mùa Đông,
Một nửa còn lại của mùa Xuân,
Nên trong cơn gío còn hơi lạnh, Mưa ướt
đường làm tôi bâng khuâng. Vạt đất bên đường đã xới lên,
Đoạn đường
này bận rộn quanh năm,
Đường thêm ngã rẽ, đời thêm lối, Cho kẻ đi, về, khỏi băn
khoăn.
Đường highway thêm một cây cầu,
Người về nhà, hoa sẽ về đâu?
Con đường làm đẹp thêm thành phố,
Hoa và người thôi nhé xa nhau. Đáng lẽ bây giờ đầu tháng Tư, Đoạn đường
này sẽ nở đầy hoa,
Tôi, trời xanh, và loài hoa dại, Mấy mùa gần. Rồi mấy mùa xa?
Chắc chỉ mình tôi tiếc vu vơ? Không còn
vạt đất của Xuân qua,
Không còn hoa dại về trên cỏ,
Đầu mùa Xuân một bản tình ca. Tạm biệt những loài hoa tôi thương,
Dù hoa dại vẫn mọc
bốn phương, Nơi
đây tôi thấy tôi vừa mất, Một mùa Xuân trên một đoạn đường.
BLUEBONNET

( Hầu hết các loài
hoa dại xuất hiện ở tiểu bang Texas từ cuối tháng
Ba cho đến hết tháng Năm, trong đó có hoa Bluebonnet.( biểu tượng
cho Texas) Hoa nở đầy theo triền dốc hai bên highway, hồn nhiên và
rực rỡ. April 24 là "Texas State Wildflower Day")
************ Hoang dã
thế sao Bluebonnet? Màu tím buồn đủ
làm chết hồn ai, Tôi chạy theo
hoa suốt một đường dài, Hoa trải thảm
đón một mùa ong bướm. Tôi
tháng Tư hồn nở đầy hoa tím,
Sang tháng Năm hoa vẫn đợi anh về,
Đừng muộn màng hoa theo gío bay đi,
Người ở lại tiếc mùa hoa lỗi hẹn.
Chỉ có tôi và Bluebonnet, Ở phương
này vẫn đợi khách phương xa, Mùa Xuân
đến rồi anh đã biết chưa? Về đây
ngắm hoa Bluebonnet nở.
Đường highway sao mà nhiều nắng gió !
Cùng với hoa làm lạc lối tôi về,
Đã mấy mùa hoa, mấy thuở đam mê? Tôi
chợt biết đường trần gian quá ngắn. Tôi
bây giờ hồn nở đầy hoa tím, Trái tim tôi
cùng thở với mùa Xuân, Bluebonnet anh có
thích không? Hoa đang nở mời anh về đúng
hẹn. . HOA DẠI THÁNG TƯ. 
( Tặng Đỗ Dung và
các bạn TV nhân chuyến đi ngắm hoa dại tháng Tư Texas) . Những
hoa dại trên con đường tôi qua, Có
hẹn nhau không mà về cùng một lúc?
Đồi cỏ nghiêng hoa chen nhau khoe sắc, Màu
Hồng, Đỏ, Vàng và màu tím tôi yêu.
Tháng Tư trở mình gío thổi hiu hiu,
Cành lá non vui mừng trong nắng mới,
Thành phố như kẻ vừa yêu bối rối... Đầu
mùa Xuân bất chợt những cơn mưa.
Hoa dại bên đường mà cũng thành thơ,
Tôi muốn được dừng chân trong giây lát,
Dòng xe chạy như dòng đời quay quắt, Điều
tầm thường cũng vượt khỏi tầm tay.
Ngày nào đi làm tôi cũng qua đây,
Mời hoa hãy theo tôi vào cuộc sống,
Ta đâu biết những mảnh đời vô vọng, Cành
hoa tươi an ủi được đôi lời. Đừng
vội vàng nhé tháng Tư ơi, Để đời
hoa kéo dài thêm chút nữa, Để
tôi vẫn thấy mình bỡ ngỡ,
Mỗi mùa hoa lại thấy đẹp lạ lùng. Đừng
vội vàng nhé hỡi mùa Xuân,
Lá cứ non với cơn mưa bất chợt,
Tôi cứ đi qua, nhưng chưa dừng chân được, Đồi
cỏ bên đường có hoa dại tháng Tư.
|
HAI CHUYẾN GÍO MÙA 
Bây giờ mùa Đông hay mùa Xuân? Mùa nào
em cũng thấy bâng khuâng, Em trái tim khô miền nhiệt đới, Hai
chuyến gío mùa em nhớ anh.
Có lẽ anh đang ở rất xa,
Chập chùng gío núi buổi chiều qua,
Lòng em phố xá chờ mong gío,
Hướng gío Tây Nam xuống chuyển mùa. Lồng lộng gío về theo nắng
khô,
Tưởng như ai réo gọi mơ hồ, Anh là ngọn gío Tây Nam
ấy,
Khao khát lòng em đến bao giờ? Nhưng
rồi nắng gío sẽ qua đi,
Tình còn ở lại với đam mê,
Một hôm em thấy trời xuống thấp,
Hay gío mùa Đông Bắc sắp về.? Và em lại chờ như hôm qua, Như
anh vừa tạm biệt đi xa, Hẹn sẽ về một mùa gío mới, Anh
vẫn còn yêu em thiết tha.
Hai chuyến gío mùa trong tim em,
Gío ở nơi nào gío vừa lên?
Anh là ngọn gío mùa Đông Bắc, Mang
lạnh về đây lúc nửa đêm. Bây giờ
tháng Hai hay tháng Ba? Lòng em đầy ắp những nắng mưa,
Anh là cơn gío miền nhiệt đới, Em nhớ thương khi gío sang
mùa.
|
CHUYẾN BAY TÌNH YÊU. .. 
Sáng nay em đáp chuyến bay
tình yêu, Xuyên qua những vùng trời thương nhớ, Phi trường em đi,
bước chân ai đó, Trăm nỗi vui buồn, trăm nẻo về đâu?
Không phải tháng bảy sao trời mưa ngâu?
Phi trường mờ trong làn mưa lất phất,
Những ngọn đèn vàng sớm mai chưa tắt,
Thao thức chờ, như em đã chờ mong. Anh ơi, máy bay đi trên
đường băng, Sao đường băng dài quanh co đến thế?
Làm chậm lại phút giây mình gặp gỡ, Anh nơi kia xa cách mấy
giờ bay. Em xôn xao đếm từng phút nơi này,
Hình bóng anh chất đầy trong trí nhớ,
Ai kiểm soát được trái tim hành lý?
Ai đếm được tình như mây lang thang? Anh ơi, máy
bay rời khỏi đường băng, Lao lên bầu trời như chim tung cánh,
Em gọi tên anh nhiều lần, thầm lặng, Để không lẻ loi
trên chuyến bay dài. Khi em ghé xuống phi trường thứ hai,
Vội vã đi tìm chuyến bay nối tiếp,
Em đã bay xong nửa đường hò hẹn,
Còn nửa đường xin hãy đợi chờ nhau. Nơi cuối cùng em đến sẽ nhiệm màu, Thành
phố có anh không còn xa lạ, Cám ơn chuyến bay vượt trời
mây gío,
Cám ơn anh đã hội ngộ cùng em. . ( Viết
trên 2 chuyến bay từ Dallas đến Edmonton- Canada , Oct. 21-2009)
ĐÔI BỜ SINH TỬ. 
C
ó thể một ngày em đến với anh, Không mang theo lời
yên vui hò hẹn, Là ngày ấy anh lìa đời nhắm
mắt, Chưa kịp gĩa từ cho chuyến đi xa.
Góc vườn nhà anh vẫn nở bụi hoa,
Chim vẫn hót líu lo chào buổi sáng, Họ
vừa thức dậy những người hàng xóm, Đâu
biết anh đi không trở về nhà. Cuộc sống này ngắn
ngủi một giấc mơ, Ta vẫn đứng giữa đôi
bờ sinh tử, Kiếp người buồn vui, điều lành điều
dữ, Khoảng cách vô hình vẫn ở quanh đây.
Có thể một ngày em sẽ buông tay,
Không viết nổi một câu thơ tình tự,
Em chập chờn giữa đôi bờ sinh tử,
Gọi tên anh trong lúc tỉnh lúc mê. Anh đến thăm em với
nắng ngoài kia, Nắng vẫn thế sao bỗng thành xa lạ? Bến
bờ này giấc mộng đời tàn tạ, Bến
bờ kia đang chờ đợi em về.
Cửa sổ nhà em gío vẫn tràn trề, Chắc
không nhớ em từng ngồi ở đó?
Ngày em vui tâm hồn em rộng mở,
Ngày em buồn cửa khép lại âm u. Con đường
nhà em người vẫn đi qua, Lá vẫn rụng như
không hề hay biết, Có một người sẽ ra đi
biền biệt, Con đường này sẽ thiếu
bước chân em. Một
kiếp người như ngọn cỏ mong manh,
Mặt trời lặn khi chiều tà nghiêng bóng,
Ngày sắp hết, một ngày ta đã sống,
Biết mai này còn gặp lại nhau không?
NÚI NON 
Có thời tôi đi qua một cánh rừng, Những
ngọn núi cao, xa mờ tít tắp, Thời đó,
tôi hãy còn ngây thơ lắm, Mơ có ngày được đứng
cạnh núi cao.
Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu ?
Rừng cây đã che đường vào chân núi,
Những đám mây trên đỉnh trời muôn lối, Tôi
tầm thường, bé nhỏ trước núi non.
Thời gian trôi qua chồng chất tháng năm, Những
cánh rừng không còn là bí hiểm, Núi
vẫn cao nhưng tôi không mơ đến, Cuộc
đời còn nhiều khát vọng cao hơn,
Tôi đã đi qua bao nhiêu con đường,
Đã leo ngược lên dốc đời vất vả,
Rồi mới biết mình vẫn khờ khạo qúa,
Đời vẫn còn nhiều cách trở núi non.
Khi tình yêu là những nẻo đường mòn,
Con đường ấy tôi làm người lữ thứ,
Vách núi ngày xưa tưởng là qúa khứ, Sừng
sững về thử thách bước chân tôi. Ôi,
những ước mơ sao vẫn mồ côi ?
Không biết đến bao giờ thành sự thật ?
Vẫn là cô bé ngày xưa tội nghiệp !
Tôi suốt đời mơ đứng cạnh núi cao. Ôi,
tình yêu anh ở tận phương nào ? Để
còn lại trong lòng tôi nỗi nhớ, Anh
bây giờ như núi non thuở đó,
Rừng cây che khuất hình bóng một người.
NHỮNG NGƯỜI CON CỦA RUỘNG ĐỒNG .
Đêm trong thành phố chị nằm nhớ con,
Sau một ngày bôn ba trên đường phố,
Gánh hàng rong trên bờ vai bé nhỏ, Gánh
cuộc đời đè nặng tuổi thanh xuân. Đêm
trong thành phố anh nằm tủi thân,
Một manh chiếu, một góc nhà ở tạm,
Hà Nội, Sài Gòn, đèn đêm lấp lánh, Có
những kiếp người bóng tối bao vây.
Anh làm thuê, chạy xe ôm cả ngày,
Chắt chiu từng đồng gởi về cho vợ, Ở
nơi quê, vách nhà xiêu, mái đổ,
Chưa đủ tiền lợp mái (sắp mùa mưa). Đêm
trong thành phố những cô gái quê,
Tan ca về ru đời căn gác trọ, Đồng
lương công nhân để dành ấp ủ,
Thương mẹ hiền, thương những đứa em thơ. Đêm
trong thành phố những cô gái quê,
Làm nhà hàng, bán bia ôm lơi lả, Son
phấn thơm tho, mắt xanh, môi đỏ,
Vẫn là em từng chân lấm tay bùn.
Họ là những người con của ruộng đồng,
Lên thành phố, xa làng quê vườn tược,
Xa mái nhà tranh hắt hiu khói bếp,
Bữa cơm rau cà, đói khổ quanh năm.
Ai ra đi không nhớ lũy tre xanh?
Dòng sông mát những ngày Hè hanh nắng? Rêu
phong phủ mái đình làng quạnh vắng,
Nhớ khói hương ai thắp đến quặn lòng !?
Họ là những người con của ruộng đồng,
Bao đời nay vẫn cấy cầy canh tác,
Ruộng đất bạc màu lòng người không bạc,
Vì đói nghèo nên bỏ đất ra đi.
Những cánh đồng này từ thuở mẹ cha, Đất
hẹp người đông, nhọc nhằn kiếp sống,
Ngoài vụ lúa mùa trồng thêm khoai sắn,
Lúa vui buồn theo thời tiết nắng mưa. Ôi,
những người nông dân ngày hôm qua, Ngày
hôm nay dưới ánh đèn đô thị,
Những người nghèo, những cảnh đời lam lũ,
Giữa dòng đời chảy mãi một niềm đau. .
VƯỜN
KHUYA .
Hãy ngồi đây với em,
Trong vườn khuya lặng lẽ,
Có những giọt sương đêm,
Đang thì thầm trên lá.
Đêm nay vườn chưa ngủ,
Trong bóng tối mênh mang,
Hoàng Lan thơm nức nở,
Ngọc Lan thơm dịu dàng.
Có cả mùi hoa chanh,
Len lén về theo gió,
Có cả em với anh,
Ngồi bên nhau trên cỏ.
Mình cùng nhìn trời cao,
Thấy tâm hồn lồng lộng, Đêm
nay không trăng sao,
Vườn khuya không soi bóng. Nhưng
vẫn có hai người,
Trăng sao trong đôi mắt,
Giữa cỏ cây, đất trời, Đêm
cho đầy hạnh phúc.
Anh ơi hãy lắng nghe,
Lời của đêm tình tự,
Mái tóc em đêm Hè, Còn
thơm mùi hoa Sứ. Cả
những ngón tay em,
Cũng thơm mùi hoa lá, Ân
tình trong bóng đêm, Đang đợi
chờ anh đó. Ôi
tất cả loài hoa,
Hình như cùng thao thức? Trong
làn gíó đong đưa,
Gọi tình. Anh có biết?
Vườn khuya sương xuống ướt,
Hãy theo em vào nhà, Sáng
mai vườn thức giấc,
Có chuyện tình nở hoa. .
BÓNG NẮNG .
Chào tái ngộ, sáng nay em đã đến,
Như chúng mình hò hẹn tự trăm năm, Em lại
là những bóng nắng lung linh, Bên cửa sổ căn
phòng anh làm việc.
Đến với em mỗi khi lòng thấm mệt,
Ở ngoài kia cành lá thấp đong đưa,
Em sẽ là người bạn để lắng nghe,
Anh kể chuyện, chuyện buồn vui, trăn trở. Em bóng
nắng trong bàn tay anh đó, Nhưng anh không bắt
được bóng em đâu, Tưởng rất gần
mà thăm thẳm xa nhau, Em đến rồi đi,
em không là thật. Em
là mơ có lần anh đã gặp,
Là tình yêu trong giây phút tình cờ,
Anh đến với em cũng thật bất ngờ,
Câu chuyện đời làm cho em cảm động.
Nên bây giờ em chỉ là hình bóng, Đến
thăm anh cho những phút bình yên, Ngày từng ngày
em chờ đợi nắng lên, Là lúc anh ơi,
chúng mình hội ngộ. Em
bóng nắng như tình em bé nhỏ, Lặng
lẽ em nằm trên áo vai anh, Em
sợ chiều tàn, nắng sẽ phai nhanh,
Cửa sổ khép, mỗi người về một ngả.
Chào tạm biệt, hẹn ngày mai anh nhé? Bận
chuyện đời, đừng quên chuyện trong mơ,
Em lại gần anh từ sáng đến trưa, Là
bóng nắng của lòng anh mãi mãi.
|
|