GÓC SÂN TRƯỜNG NHÀ

               NHẬT KÝ

trên giường bệnh.

.

·        Vương thủy Tùng.

.

Tối thứ Sáu 25/09/2009 :

.

Chưa được 6 giờ, trời đã tối. Cơn mưa chiều dai dẳng vừa dứt hạt. Màu trời âm u. Tôi bật đèn phòng. Khép vội 2 cửa kính vì gió thốc từng luồng. Mấy hôm nay ảnh hưởng bão miền Trung, nơi khô cằn sỏi đá luôn bị thiên tai tàn phá hàng năm. Cần thơ bị ảnh hưởng nhiều.

Lên giường, choàng qua gối ôm, cảm giác thật dễ chịu, ấm cúng. Nhưng tôi không thoải mái vì các cơn đau và mệt triền miên. Gần 2 tháng nay, tôi bệnh, cơ thể ngày càng suy nhược.

Đến giờ phút nầy, tôi và các Bác sĩ đáng kính cũng chưa kết luận được bệnh gì. Chỉ biết tôi có tiền chứng rối loạn thần kinh tiền đình, C.O.P.D ( bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính ) và viêm xoang. Hai mươi ngày nay, Bác sĩ T. vợ một ông Bs bạn cả quyết tôi bị huyết áp cao (17/10) nên sinh ra đau thốn lưng và cánh tay phải. Bà ta cho mỗi ngày 7 loại thuốc, chia làm 3 lần uống. Đúng vậy ! huyết áp đã trở lại bình thường, uống vào hết đau nhưng sau 6 tiếng bắt đầu râm ran đau lại. Tôi đau oằn oại vì nó nhức từ trong xương chứ không phải các cơ bắp.

.

Trời vẫn mưa lâm râm. Gió hù hù ngoài hai song cửa kính. Tôi liên tưởng đến những manh áo tơi ướt đẫm của các anh xe ôm, quang gánh sũng nước của các chị bán cháo, các cô bán chè chắc đang đụt mưa bên một hàng hiên  con phố vắng, các tum lều của các xe bánh mì về đêm bên ngọn đèn leo lét, các anh chị thu gom rác vừa vào ca đêm … Một bức tranh với tông màu ảm đạm của kẻ nghèo sống trong hòa bình thời hậu chiến.

Tôi chìm trong giấc ngủ chập chờn …

.

Bỗng nhiên có tiếng lao xao. Nệm giường lay động. Mở mắt, Ôi ! bạn D. đang ngồi trên giường, tôi không lầm vào đâu được. Chị N. ngồi trên ghế bên cạnh. Chung quanh là cả gia đình tôi đang đón chào hai vị khách quý. Tôi mừng quá. Ngồi dậy. Tôi không nhớ đã nói câu gì đầu tiên nhưng nhớ những lời bạn D. thăm hỏi, trách móc tôi bệnh nhiều mà nói đã bớt.

Lần đầu tiên tôi nhìn bạn cận kề. Tóc bạn đã hoa râm và gương mặt hơi hốc hác. Hình ảnh năm rồi bạn đâu quá tệ như vậy. Tôi liên tưởng đến từng đêm bạn phải ôm máy vi tính  đưa bài vở và hình ảnh lên Trang nhà. Ngày nào cũng vậy ở VN khoảng 8 đến 11 giờ sáng là có bài mới. Có khi có bài lên trễ hơn. Có nghĩa là bạn phải thức rất khuya bên Mỹ. Những âm thầm cống hiến của bạn hiện rõ, chồng chất trên từng bài viết của Thầy Cô, các bạn đồng môn và của chính bạn.

Tôi đã kể cho bạn nghe những triệu chứng của bệnh mình. Tôi khoe với bạn tất cả chương trình tôi tham gia được in màu đóng thành từng tập :

-         Thảm nạn sập cầu CT : Chút tình gởi về quê nhà của nhóm cựu học sinh PTG-ĐTĐ Houston TX USA, Toronto CanadaCái Răng CT thực hiện tháng 10/2007.

-         Thảm nạn sập cầu CT : Ban tổ Chức Gây quỹ Tình Người của nhóm đồng hương thân hữu CT (USA) + nhóm cựu học sinh TH PTG-ĐTĐ Nam California USA và nhóm Cựu học sinh PTG CR/CT phối hợp thực hiện tháng 11/2007.

-         Những Trang viết rời từ quê nhà : cứu trợ các bạn đồng môn…

-         Quỹ tương trợ Lê ngọc Ánh của bà quả phụ LNA.

-         Quỹ tương trợ trẻ em nghèo đói mồ côi (do cháu Nội vị ân sư tài trợ).

-         Chương trình trợ giúp trẻ em nghèo khó, thiếu đói Noel 2008 và Tết Kỷ Sữu (do gia đình truyền nhân PTG tài trợ).

-         Các loạt bài Tháng Tư đen và những mảnh đời bị lãng quên.

-         Chương trình xây dựng Mái Ấm Tình Thương cho 4 trẻ mồ côi con của một đồng môn ở Phong Điền CT.

-         Một tập hợp chương trình đơn lẻ của các vị giáo sư, đồng môn đáng kính : Gs Nguyễn trung Quân, Gs Loan Anh Vidmanis, Gs Phan thoại Cúc, Gs Phan thông Hảo, Bs Mindy Hà, Cô Nguyễn mỹ Ngọc, nhà văn Nguyên Nhung, chị Nguyễn thị Lừng, chị Nguyễn ngọc Diệu, niên trưởng, huynh trưởng Đoàn Hựu, chị Đồng thị Túc, bạn Nguyễn văn Bé, bạn Nguyễn anh Dũng, chị Lâm thị Mầu, bạn Nguyễn công Danh, bạn Lê hoàng Viện, bạn Trần văn Quang, bạn Phạm phi Long, bạn Trần thành Tiến, chị Nguyễn thị Hồng, bạn Huỳnh hoàng Nam, chị Lương ngọc Vân, hia Lư Hinh, huynh trưởng Nguyễn đức Luân, bạn Công khưu Văn, chị Diệu Minh, chị Diệu Thu, bạn Phạm ngọc Trầm…

-         Tôi chưa kể đến những vị lảnh đạo TP, các vị chức sắc các tôn giáo, Bác sĩ, Dược sĩ, Kỷ sư và anh chị em công nhân hảng Ricoh chưa phải là đồng hương, đồng môn cũng chìa tay hổ trợ cho MÂTT và cả tiền ăn, học bổng cho các cháu.

.

Tôi nghĩ trên thế giới chưa có tiền lệ : môn sinh một trường Trung học (đã bị thiên hạ đập phá tượng người, lấy mất tên) khắp nơi trên thế giới đóng góp xây một căn nhà cho con cháu của một bạn đồng môn học tại trường từ hơn 50 năm về trước. Đúng như Sổ Tay của bạn Trần bang Thạch tháng 5/2008 có đoạn : “ Đầu tiên là người dân làng Phong Điền hiền hòa bỗng nhiên chưng hững khi thấy một hiện tượng lạ : những người từ xa đâu đâu với những cánh tay thật dài cất nên căn nhà tình nghĩa. Căn nhà không lạ, nhưng các cánh tay quá dài thì quả thiệt là điều lạ quá đổi, như một phép mầu. Các ông già bà cả Phong Điền đã quen với chuyện Thạch Sanh xuống hang sâu chém chằn tinh cứu công chúa, nhưng đâu có bao giờ thấy những cánh tay dài từ bên kia biển Thái nâng dậy mấy em bé mồ côi. Rồi một nhà cầm quyền địa phương, một anh cán cuốc cán dao nào đó hay một bác nhà nông, một chị hàng rong nào đó bỗng nghiệm ra một điều có thật rành rành trước mắt : à thì ra đời nầy còn có cái tình nghĩa đồng bào và những ai đó vẫn còn trân quý tình nghĩa đồng môn … tuy họ đã rời xa đất nước từ lâu.

Ngôi trường ấy đã có những môn sinh rời trường nhiều mươi năm trước vẫn thuộc làu làu câu “bầu ơi thương lấy bí cùng”.

.

Vợ chồng bạn bày ra giường nào là : xà bông Dove, dầu gió xanh, áo thun, chai gillette after shave, dầu nóng, thuốc nhỏ mắt …tất cả 6 phần. Tôi đã phân phối cho các bạn nhưng chỉ có chị Lệ Quỳnh, chị Hồng Đăng là không có áo thun.

Riêng tôi có thêm cái mũ kết có chữ Texas và một chiếc tách xanh kỷ niệm ĐH XI  Trung học PTG và ĐTĐ/Cần Thơ tại Houston,Texas-USA ngày 26-27/05/2007. Chiếc tách thật đẹp nặng trĩu như ân tình của hai bạn dành cho tôi.

Sau đó, chị N. trao tôi 3 danh sách kèm số tiền gởi cho tôi và 2 bạn TPB Trương văn Quít và Phạm phong Ba. Cầm danh sách ân nhân của riêng mình tôi muốn khóc vì có tên Thầy Quân đứng đầu rồi chị Hương, anh Đạt, anh H. và bạn Danh. Ân nghĩa của Thầy và các bạn tôi không bao giờ quên …

.

Sáng thứ Bảy 26/09/2009 :

.

Suốt đêm rồi, tôi đau nhức, mệt, không ngủ. Sáng ra, các con đưa tôi vào phòng Cấp cứu bệnh viện đa khoa Trung ương Cần thơ. Chỉ được nằm trên băng ghế bên ngoài.

Khoảng 10 phút sau, một Bs thực tập năm thứ 5 đến đo huyết áp và khám qua loa … phán một câu xanh dờn :” Muốn được nhập phòng cấp cứu phải thông qua phòng khám bệnh”. Trời ! Sáng thứ Bảy đông người bệnh mà phải đợi ở phòng khám bệnh ? Tôi chết mất. Các con dìu tôi lên lầu I, bắt số 178 rồi mua phiếu khám bệnh. Nghĩa là tôi phải đợi khoảng 3 tiếng đồng hồ sau mới đến lượt. Tôi đã xỉu ngoài băng ghế chờ khám bệnh. May thay, một nữ Bs đang khám trong phòng thấy thế gọi con tôi lại yêu cầu tìm hóa đơn đóng tiền (dùng thay giấy gọi khám bệnh) trên bàn và bà ta ký vào sau khi phê một câu : “ bệnh nhân xỉu, mệt nhiều. Chuyển phòng cấp cứu”.

Các con đưa tôi bằng xe lăn về phòng cấp cứu. Tôi được lấy máu xét nghiệm, đưa đi chụp hình phổi và một số công tác sơ cứu cho người mệt. Đó là sự thật 100% ở các b/v VN ngày nay. ( phải đóng tiền xét nghiệm và chụp hình phổi trước mới được thực hiện và thủ tục thật nhiêu khê).

.

Đến chiều, tôi yêu cầu một Bs Nội  khám. Tôi được một Bs nữ có tên Lê danh Phúc Hậu đến. Tôi cổi áo nằm ngữa. Cô ta nghe phổi, tim. Theo phép lịch sự tôi nhìn sang phía khác ( để tránh hơi thở vào mặt thầy thuốc). Chỉ khi ngồi dậy để cô ta xem sau lưng tôi mới thấy dung nhan. Một gương mặt rất trẻ bình thường, bầu bỉnh, khả ái, dể nhìn…không son phấn. Cô ta nghe 2 bên phổi. Dùng bàn tay nhỏ xíu gỏ, xoa, vuốt, vỗ và dùng bàn tay nầy  nhịp trên ngón tay kia để nghe tiếng dội từ bên trong. Giọng cô ta êm dịu, gọi Chú xưng con ngọt sớt. Đúng là tên như người : Phúc Hậu. Các bạn có bao giờ được một nữ Bs trẻ, dịu hiền nói lời thanh tao bên tai trong khi ve vuốt lưng bạn ? Cảm giác thật là dễ chịu. ( xin lỗi ! tôi có ý rất nghiêm chỉnh bạn đừng … hiểu lầm).

Sau khi quan sát tỉ mỉ 6 phim hình phổi của 3 b/v khác nhau, cô ta cương quyết : “Phổi Chú rất ổn. Xét nghiệm máu bình thường. Chú yên chí có thể về nhà ngay chiều nay thứ Bảy, ngày Chủ Nhật và thứ Hai trở lại tái khám. Chú cần khám chuyên khoa : hô hấp, thần kinh và tim mạch. Cô ta ký trên phiếu hẹn tái khám vào ngày thứ Hai.

Thưa các bạn ! Tuyên bố của Bs Phúc Hậu khiến bệnh tôi giảm 50% ngay tức khắc. Vì tôi luôn lo sợ phổi tôi có vấn đề với một bệnh nan y.

… Tối thứ Bảy, tôi về nhà.

.

Sáng thứ Hai 28/09/2009 :

.

7 giờ sáng tôi đã có mặt tại b/v, lần lượt khám 3 Bs của 3 phòng khám khác nhau :

- khám hô hấp Bs Trương thị Diệu : phổi không có vấn đề gì.

- khám và đo điện tâm đồ Bs Nguyễn phượng Vũ : thiếu máu cơ tim + hạ calci.

- khám thần kinh Bs Phạm nữ Phương Loan : hội chứng TK vai tay.

Nhưng rất tiếc về uống thuốc một tuần lễ, đau nhức sau vai và tay phải không thuyên giảm…

Ba nữ Bs kể trên đều ân cần, nhả nhặn, thái độ đối xử rất tốt. Nói chung là những vị lương y đáng kính.

.

Sáng thứ Hai 05/10/2009 :

.

Tôi bằng lòng để các con đưa vào bệnh viện Y học dân tộc tại Ngả Ba Hợp tác Xã đường 30/4 ( trước tháng 4 đen là vườn trái cây của nhà sách Hồng Phước).

Nơi đây được Bs Vũ đình Quỳnh chẩn đoán : “Chương tý – khí trệ huyết cô “ và biên toa thuốc Nam gồm : Đảng Sâm – Bạch Truật – Bạch Linh – Cam thảo – Huỳnh kỳ - Đương qui và Bạch thược. Cho 7 thang uống trong 1 tuần kết hợp điện châm. Đồng thời cho chích thêm NUCLEO C.M.P forte mỗi ngày chích 1 cặp ( thuốc nhập khẩu do Spain SX ).

Tôi được chuyên viên châm cứu Y sĩ Nguyễn bá Màn dùng máy châm cứu chạy pin ( có 16 dây ) ghim kim trên vai và cánh tay phải gồm các huyệt :  Kiên trinh, Thiên tông, Phế du, Kiên tỉnh, Đại trữ và Tý nhu, Khúc trì, Kiên ngung. Rồi nối dây máy điện châm lên đầu kim. Mở điện đầu kim run lật bật.Thời gian châm cứu 30 phút. Trong khi chờ đợi có soi đèn hồng ngoại tạo sức ấm vùng châm.

Tôi được Bs cho điều trị ngoại trú.

.

Ngày thứ Ba 06/10/2009 :

.

Buổi sáng , tôi được bạn Trạng từ Úc Châu gọi về hỏi thăm và muốn biết tin tức bạn Danh. Khoảng 4 giờ chiều, tôi gọi di động cho bạn Danh hóa ra 2 ông bà đang ở Tầm Vu ( rạch Xẻo Cao thuộc xã Tân phú Thạnh – Cái Tắc ) để thăm bạn Nguyễn ngọc Bích. Nhà bạn Bích là nơi chúng tôi tiếp đón 2 vợ chồng bạn Trạng cách đây gần 2 năm. Cuộc họp mặt đó có các bạn nữ : Chị Ngọc Anh (vợ bạn Trạng), chị Hoàng Lan, chị Thảnh, chị Phượng Ánh, chị Út và chị Túy Nga. Các bạn nam có : bạn Trạng, Ngọc Bích ( chủ lò rượu nếp than), Kỳ Châu, Chí Ường, Hoàng Anh, Cao Biền, Thanh Hội, Lực Sĩ và tôi. Hôm ấy thật là náo nhiệt.

Bạn Danh báo rằng chiều về sẽ ghé thăm tôi.

Còn không đầy 30 phút bạn về đến. Tôi chợt có ý nghĩ tạo sự bất ngờ cho hai vợ chồng bạn. Cho nên tôi mời : PTG Lệ Quỳnh. Bạn Bá Bổ (người sống 12 năm trong hầm kín), PTG Út Gạch (bạn cùng lớp bạn Danh) và cháu Lê phước Khiêm là người thụ hưởng Mái Ấm Tình Thương ( cháu đang là Cán bộ Quản lý Sinh viên của trường Đại Học Tây Đô).

Khi hai ông bà Danh đến là các bạn cũng vừa đến. Ôi !  một chiều quá vui và tưng bừng như một ngày hội.

VTT_DanhGachPicture028.JPG VTT_GroupPicture031.JPG

 Ảnh 1:Hai bạn Danh-Út Gạch gặp nhau sau 45 năm xa cách. 
Ảnh 2: Bịn rịn phút chia tay:Tùng-Lệ Quỳnh-Danh- Bá Bổ-Út Gạch và cháu Khiêm.                                            .

Sáng thứ Sáu  09/10/2009 :

.

Bạn Danh đã dành trọn một buổi sáng Thứ Tư 07/10 uống cà phê với bạn bè lần chót để đi Châu Đốc. Sáng 09/10 bạn về Sg để đáp chuyến bay lúc 19 giờ ngày Thứ Bảy 10/10/2009 của hảng hàng không Singapor Airline về Mỹ.

Tất cả chúng tôi, Thầy Cô và các bạn đồng môn quê nhà kính chúc hai vợ chồng bạn thượng lộ bình an và an toàn đến Mỹ. Hy vọng sẽ là một chuyến về quê có nhiều kỷ niệm đẹp của hai bạn và đáng nhớ sau nầy.

.

    Bệnh tình của tôi sau 5 ngày châm cứu, chích thuốc và uống thuốc Nam thấy khỏe nhiều. Tuy nhiên, không hiểu sao hai đêm rồi và sáng nay chứng nhức vai và tay trở nặng. Đau đớn cùng cực và khó chịu gia tăng.

.

Ngày thứ Hai 12/10/2009 :

.

Theo lời chỉ dẫn của 1 bạn nữ ở Bến Tre và một bạn nam ở Long An, ngày 11/10/2009 các con tôi đã bao 1 chiếc taxi chở tôi lên Sg. đến b/v Medic Hòa Hảo đến khu khám khớp TK do Bs  Mã nguyễn Minh Tùng trưởng phòng khám.

Ông đã cho đã cho 5 loại thuốc :

-         Pawentik viên nén do Ấn Độ SX.

-         Mysolax viên nén do Hàn Quốc SX.

-         Meloxicam 7,5mg viên nén do Ấn Độ SX.

-         Và 2 loại Zidaf và Eropantac 0,04 mà mua chưa có.

Lạy trời ! uống vào thấy bớt đau ngay. Đây là các loại thuốc điều trị viêm khớp dạng thấp và viêm quanh khớp cánh tay.( tôi cũng không ngờ 5 loại thuốc nầy hiếm có ở VN ).

Sau khi dùng thuốc được 3 ngày các triệu chứng đau thốn thuyên giảm thấy rõ.

Lạy trời ! xin cho tôi được chóng hết bệnh vì tôi còn rất nhiều việc cần thực hiện đang chờ …

Xin được cám ơn chung những lời thăm hỏi ân cần của quý Thầy Cô, các chiến hữu và các bạn đồng môn.

.

Vương thủy Tùng.

  ( 14/10/2009 )

Enter supporting content here