N h à c ũ
.
Nhà vừa bán xong, lòng bỗng nghe chống
chếnh, hụt hẫng thế nào. Biết là thế chẳng đặng đừng
mà sao vẫn ray rứt, bâng khuâng. Ừ, dù
gì cũng là nơi mình sinh ra, khôn lớn. Nói một cách văn
vẻ, đó là “thánh địa của tuổi thơ” có phải?
Không chỉ của riêng mình mà còn của bao nhóc tỳ khác,
nay đã thành ông già bà cả hết rồi! Sự khắc nghiệt
của thời gian đó mà!
Thằng em cứ than thở. Ở nhà này hoài coi như không bao giờ
tôi có được nhà! Nhà thờ là của chung mà. Ừ thì
mày cứ ở muôn năm cũng được, ai nói gì đâu. Sao
được! Còn đời con, đời cháu mình nữa chi. Mình không
tranh chấp chứ tụi nhỏ biết được vậy không. Rồi kéo
nhau ra toà, kiện tụng, mệt lắm. Ừ, thì thôi bán thì bán!
Khách mua nhà là hai vợ chồng trẻ măng, cô vợ có thai
đứa con đầu lòng bụng chửa vượt mặt rất
dễ thương, cứ nói đi nói lại: “Tụi con thích chỗ này
nên mua ở thôi, không buôn bán gì đâu”. Ừ, hiếm khi
gặp lớp trẻ lại hoài cổ như vậy. Bởi căn nhà này
chỉ là một căn phố xưa, nằm trong dãy phố cất từ trước
những năm 45 kia. Còn nhớ ngày trước, đi đâu về cứ kêu
xe lôi “Cho tôi về phố 18 căn”, vậy là xe nào cũng biết,
chở tới trúng phóc, chẳng cần nói thêm đường sá
gì nữa. Có lẽ vì vậy mà ngày trước khi được
động viên mua nhà trả góp ở khu công chức má tôi vẫn
nhất định ở lại nhà mướn chứ không đi đâu hết.
Mãi đến sau 30 tháng Tư, chủ nhà đã vượt biên cả,
má tôi vẫn tiếp tục đóng tiền thuê nhà cho nhà nước
cho tới khi tất cả dãy phố xưa này được hoá giá,
rẻ đến mức gần như cho không vì thời gian quá lâu, nhà
nào cũng rệu rả cả rồi. Nhưng dẩu sao cái chỗ này, con
đường này vẫn là đường lớn, xưa giờ chưa hề
thay đổi tên đường. Điều đó chẳng thú vị sao?
***
Ở cuối con đường nhà tôi là một ngã ba, có tên
“Ngã ba cầu Xéo”.Cái xóm Cầu Xéo đã thành một
địa điểm quen thuộc của mọi người trong TP. Những ngày má
mới mất, tôi vẫn thường đến đây, nhìn hàng sao cổ
thụ hai bên đường còn sót lại mấy cây, cành lá sum
suê mà nhớ những buổi chiều của tuổi thơ nào xa lắc, má
hay dẫn tôi đến chỗ này ngắm những bông sao (thực ra là
trái sao) quay tít trong gió như những chong chóng nhỏ bay lượn trong
không gian rồi lượm cả bọc đem về nhà. Và con bé ngày
đó cứ thích thú quăng lên cao từng bông sao, từng bông
sao quay tít trong niềm vui vỡ oà của tuổi thần tiên “Nằm ngủ
mơ thấy tiên” ấy. Bây giờ sao ít thấy những bà mẹ
dẫn con đến để lượm bông sao thả chong chóng bay lên trời
cao dù trong thành phố này đây đó vẫn còn nhiều gốc
sao cổ thụ từng một thời rủ bóng xuống tuổi nhỏ đầy
thú vị của những đứa trẻ con năm xưa. Riêng tôi, lớn
lên tôi đã cố đi tìm hiểu về cái xóm Cầu Xéo,
về cái ngã ba Cầu Xéo của mình. Bởi từ đầu đến
cuối con đường, chỉ có con sông Hậu chảy qua chứ làm gì
có cây cầu bắc qua sông, qua rạch nào! Cuối cùng, những người
già cố cựu đã cho tôi biết cây cầu Xéo kia chỉ là
một cây cầu bắc từ bờ sông ra đến những tàu hàng
lớn từ Campuchia sang. Tàu ngày xưa chạy bằng củi than nên cầu
được bắc để phu bốc vác ôm củi đốt xuống cho tàu
ngay bến sông này. Vì cầu được bắc xéo hình cùi
chỏ nên dân gọi quen là “Cầu Xéo”. Cây cầu mang ý
nghĩa kinh tế đã mất tăm mà cái tên vẫn còn ở lại,
sống mãi đến ngày nay. Và lớp trẻ chúng tôi lớn lên,
mở miệng ra là nói mình ở “Xóm Cầu Xéo”tuy chưa
hề thấy cây cầu mà vẫn in hoài dấu vết xưa vào kí
ức, vào cuộc sống của mình. Vậy nên, căn phố xưa, căn
nhà cũ bán đi rồi mà trong tôi vẫn mênh mang nỗi nhớ, vẫn
đầy ắp kỉ niệm. Và những hồi ức về ngôi nhà mình
sinh ra, về những con người nơi đó như một lỗ mội trong lòng
đất để nước từ đó cứ tuôn trào, tuôn trào
…
***
- Sáu giờ rưởi rồi! Dậy mau! dậy mau! Không trễ giờ học
bây giờ.
Cái điệp
khúc này ngày nào má tôi cũng cất lên vào mỗi sáng.
Vậy mà mấy đứa chúng tôi vẫn tiếp tục ngáy khò
khò, ít nhất là đến mười lăm phút sau. Bởi đứa
nào cũng biết tỏng là khi má la vậy là mới có sáu giờ
thôi. Lúc nào má tôi cũng “trừ hao” vậy mà! Tội
gì không “nướng” thêm chút nữa. Chỉ cần mười
phút đánh răng, rửa mặt, thay đồ, chải qua quýt cái đầu
là ôm cặp chạy đi được rồi. Tội nghiệp cho chị người
làm, sáng nào cũng nấu nồi cơm tấm mỡ hành nóng hổi,
làm sẵn chén nước mắm tỏi ớt ngon lành mà mấy khi có
đứa ngồi lại ăn trước khi đi học đâu. Bửa ăn sáng
cứ để ăn trưa vẫn là chuyện thường ngày ở nhà
này dù đứa nào vào lớp cũng đói meo bởi mấy món
quà vặt trước cổng trường như khúc bánh mì, ly đá
nhận chế si rô có thấm vào đâu.
Ba tôi mất sớm, má tôi một mình nuôi ba đứa con và
gánh vác cả hai bên gia đình từ mấy đứa cháu ruột
đến cháu chồng. Có đứa từ miệt vườn ra đi học
chữ, có người học nghề, có người chỉ giúp việc nhà
vì không làm gì được ở quê. Nhà lúc nào cũng
trên chục người vậy mà với đồng lương giáo viên
má tôi vẫn cưu mang tất cả. Đến bây giờ nhớ lại quả
tôi cũng không biết làm sao cả nhà có thể sống tươm
tất như vậy! Nhỏ cháu tôi vẫn nhắc:
-Bà
ngoại thiệt giỏi! Hè nào cũng đưa bọn mình đi Vũng Tàu
đổi gió, tắm biển. Không biết lương ngoại bao nhiêu. Mà
hồi đó có ai dạy thêm làm thêm gì đâu!
Nhỏ cháu chỉ nhỏ hơn tôi bốn tuổi ấy sau này bôn
ba lận đận ở Sài Gòn nên
những
ngày sống dưới mái nhà này vẫn là những ngày đẹp
nhất, vui vẻ nhất của nó. Má tôi đã xuống tận Rạch
Giá đón nó về nuôi lúc mới hai tuổi để ba má nó
yên lòng đi kháng chiến. Nghe má tôi kể lại thì lúc
đó nó xác xơ như con mèo ướt, cứ khóc ngằn ngặt
và hay bị động kinh bởi bị nhiễm trùng cuống rún. Phải
thuốc men dữ lắm nó mới khoẻ được.
Lớn lên đi học trên TP rồi trở về nhà, căn nhà trong
mắt tôi chợt nhỏ lại và tôi lại ngạc nhiên không hiểu
sao với từng ấy diện tích lại chứa đông người đến
vậy mà chúng tôi vẫn thấy căn nhà của mình thênh thang,
đủ chỗ cho chúng tôi ăn ngủ, chơi đùa thoả thích. Có
lẽ do tuổi nhỏ hồn nhiên quá chăng? Chỉ biết ngóc ngách
nào trong nhà cũng ăm ắp kỷ niệm tuổi thơ. Nhắm mắt lại
là mọi thứ sẽ hiện ra, tươi rói, lấp lánh như mới
hôm qua.
Này nhé,
thân thiết nhất chính là gian nhà sau, nơi có vạt giường
khá rộng của chị Bảy, cháu ruột của ba tôi qua giúp việc
nhà. Tối nào bọn tôi cũng họp lại kể cho nhau mọi chuyện
trong ngày. Mới thấy thế giới trẻ thơ sao mà đầy ắp thú
vị. Đứa bị cô phạt đứng chào cờ trên bảng, đứa
hí hửng vì điểm tốt, đứa hít hà ổ bánh mì
cá mòi của bà Ba ngoài cổng trường bửa nay quá ngon, buổi
trưa nay mới bắt được con miễng kiếng đẹp tuyệt cú mèo
trên giàn bông bụp… Hấp dẫn nhất vẫn là câu chuyện
của thằng em cô cậu cùng tuổi tôi. Hôm thì nó đi bẻ
trứng cá bị chủ nhà xách cây rượt bắt, hôm thì
nó lội qua cồn đào ấu, bắt dế.. Vốn dân miệt vườn,
mới hơn mười tuổi thằng em tôi đã rành rẻ mọi trò
chơi, từ tán u, câu cá, đổ dế, bắn chim đến hái trái
vườn người. Mỗi câu chuyện là mỗi chiến công trong ngày
của nó đôi khi được cường điệu hoá khiến lũ
trẻ trong nhà há hốc mồm mê mẫn tâm thần. Nhớ lại thì
gian nhà khách, nơi má tôi hay ngồi đọc báo, xem sách hoặc
làm việc bên chiếc bàn Bureau có vẻ xa cách với chúng tôi
hơn bởi ít có đứa nào muốn léo hánh ra nhà trước,
đứa nào cũng sợ bị má tôi kêu lại hỏi chuyện học
hành.
Lớn lên
một chút, bọn tôi thích quay quần buổi trưa trên bộ ván
gõ ở nhà bếp, nơi các bà các chị thường ngồi bắt
mâm nấu nướng ngày giỗ, Tết. Sở dĩ phải chui rúc xuống
đây vì nhà tôi tuy không rộng bề ngang nhưng lại sâu đến
mấy chục thước, người lớn ít khi tìm xuống. Ấn tượng
nhất vẫn là những buổi cầu cơ, đánh bài. Đứa nào
cũng lấm la lấm lét, vừa sợ người lớn bắt gặp, vừa
sợ ma về thiệt theo bàn tay run run trên tấm gỗ hình trái tim mà
thằng em quậy phá kiếm đâu từ nghĩa trang về (theo lời nó
nói). Có khi chỉ tiếng dép lẹp xẹp của ai đó ở nhà
trên cũng khiến cả bọn giật nẩy mình, mặt mày xanh lét.
Những giây phút ấy, làm sao quên!
Vui nhất vẫn là mấy ngày Tết, khi gia đình cô chị họ
bồng bế về ăn Tết. Chị này là cháu ruột của má
tôi, do cậu tôi mất sớm, mợ quá nghèo nên má tôi nuôi
suốt từ nhỏ đến lớn, dựng vợ gả chồng đàng hoàng.
Hai vợ chồng ở đâu miệt Xuân Lộc, năm nào Tết cũng dẫn
ba đứa con về chơi. Thôi thì nhà chật ních từ trong ra ngoài,
ầm ỉ cũng từ ngoài vào trong. Năm sáu đứa nhỏ chia phe lắc
bầu cua cá cọp hoặc chơi bài cào. Người lớn thì kéo
phé, kéo Xì dách, sát phạt tưng bừng không ai nể ai. Mấy
đứa nhỏ có khi thua hết tiền lì xì, mặt méo xẹo, ngồi
khóc rưng rức. Cuối buổi kẻ nào thắng trận phải bao cả
nhà ăn hủ tíu ăn mì của gánh mì ngon nhất đầu đường,
có khi phải bỏ thêm tiền túi ra mới đủ. Đúng là
“Vui như Tết”! Vui nhất là lúc về khuya, bọn nhỏ ngủ cả,
mấy người lớn vẫn châu đầu vào sòng, có khi phải
chui cả xuống gậm bàn vì bà ngoại tôi cứ đi ra đi vào
cằn nhằn “Lớn đầu còn dạy hư con nít”. Mãi đến
giờ, hương vị những ngày Tết ấy vẫn còn đọng lại
trong tôi. Nhưng đã bao năm qua, bao nhiêu cái Tết rồi, những người
năm xưa ấy còn được mấy ai? Thảng hoặc có còn chăng
nữa không biết còn ai nhớ về căn nhà cũ, kỷ niệm xưa
như tôi không?
***
Sau
ngày 30 tháng Tư, má tôi lại ở một mình trong căn nhà
cũ. Má đã nghỉ hưu trước đó mấy năm, còn chúng
tôi đều ở xa. Tôi về nhà chồng, thằng em trai lên TP kiếm
sống còn thằng em út đã mất vì bệnh. Đêm nằm ngủ
trong căn nhà xa lạ tôi cứ nghĩ đến nhà mình, nghĩ đến
má tôi một thân một mình ra vô trong căn nhà sâu hút.
Có đêm thức giấc giữa khuya tôi cứ ngỡ mình đang ở
nhà, chừng tìm hoài không thấy chiếc cửa sổ mở ra sàn
nước mà chỉ thấy mấy ngôi sao nhấp nháy trên vòm trời
mới nhớ mình đã thuộc về nhà khác, thuộc về cuộc
sống khác. Cảm giác hụt hẫng như vừa đánh mất một
khoảng trời, một người thân thiết và bỗng dưng nước
mắt rưng rưng. May mà do hoàn cảnh riêng, tôi còn được
về nhà cũ ở với má mấy năm cùng hai đứa con nhỏ của
mình. Theo nghề má, tôi cũng đi dạy, cũng ngày ngày đứng
trên bục giảng dù đồng lương lúc bấy giờ không được
thoải mái như thời của má. Tôi tất bật công việc, lại
nhờ má trông coi cơm nước cho mấy mẹ con, cái công việc
mà khi trước má chưa hề làm bởi nhà lúc nào cũng
có người giúp việc. Vậy mà má tôi không hề phàn
nàn, chỉ xót xa cho lũ cháu ăn uống không đầy đủ.
-
Tội nghiệp mấy đứa nhỏ không được
ăn bom, ăn nho!
- Tội
nghiệp mấy đứa nhỏ không được đi tắm biển, đi đổi
gió mùa hè!
Có khi những lời than thở của má
làm tôi phát bực, phải la lên:
- Sao má không tội
nghiệp cho con nè. Mấy đứa nhỏ nó có biết bom, nho,biết
tắm
biển là gì đâu mà thèm. Chỉ lớp tụi con mới thấy
thiếu thôi má ơi!
Khi
thằng em trai có gia đình về ở với má, tôi trở về nhà
chồng. Má tôi tuần nào cũng lội bộ vào thăm con, thăm cháu
cho đến lúc sức khoẻ yếu hẳn. Má vẫn thường nói:
-Má thích ở đây vì gần chợ, gần trường,
đi đâu cũng tiện. Buổi sáng chỉ cần đứng
trước cửa nhà là đã gặp bao người quen đi ngang qua, không
cần đi đâu cũng nắm hết tin tức rồi.
Đó là má tôi chưa kể đến sự hấp dẫn của
dãy phố này vào những đêm Noel hằng năm, bọn nhỏ chúng
tôi bắc ghế ngồi trước cửa nhà nhìn cả thành phố
diễu qua, bởi đây là con đường chính dẫn xuống nhà
thờ chánh toà mà. Chưa hết,có ai đó muốn biết thời
trang nóng hổi của năm nay ư?Chỉ cần ngắm những mốt áo quần
của ngày giáng sinh là biết hết! Không trách mấy đứa
bạn cũng thường đến ngồi “ké” trước cửa nhà
tôi để nhìn thiên hạ ăn diện, mốt miếc đầy đường.
Những năm cuối đời má tôi càng
gắn bó với ngôi nhà. Khi má bệnh hoạn luôn tôi đưa
má về nhà mình để dễ bề chăm sóc, vậy mà cứ
đi đứng được là má lén ra đầu hẻm, về nhà.
Cái lẫn lộ của tuổi già làm má quên rất nhiều thứ,
thậm chí có hôm không nhìn ra con cháu nhưng đường về
nhà là má nhớ như in. Mở miệng ra là:
-
Nhà tôi ở đường Phan Đình
Phùng, dãy phố 18 căn, gần chợ lắm.
Rồi
gặp ai cũng hỏi:
- Có biết nhà tôi không? Tụi nó nhốt tôi, không cho tôi
về nhà…
Ôi căn nhà của má! Cả một
đời làm việc nuôi biết bao nhiêu con cháu nội ngoại, của
cải rốt lại của má tôi chỉ là căn nhà quen thuộc đầy
ắp kỷ niệm, đầy ắp yêu thương. Chắc má tôi cũng
hài lòng vì má đã ra đi trong căn phố thuê mà má
đã biến nó thành nhà mình. Và rằng rất nhiều năm
sau, chị em tôi vẫn thờ phượng má ở đó để mỗi
ngày giỗ con cháu tụ về…
Nghe tin nhà
bán, nhỏ cháu tôi trở về, thắp nhang lần cuối trên bàn
thờ trong căn nhà cũ, nước mắt rưng rưng:
-Chắc bà ngoại buồn lắm! Có điều chắc ngoại không
giận mình đâu. Ngoại biết hoàn cảnh con cháu mà.
Rồi nó giao nhiệm vụ cho tôi, cứ như tôi là
nhà văn ngon lành lắm:
-Dì phải viết
về nhà mình đi. Để giữ lại chút gì chứ. Không thể
để mọi kỷ niệm vui vẻ, ấm nồng ở đây mất đi được!
Ngẫm lại thì nó cũng có lý. Bởi chính
trong ngôi nhà này, bên chiếc bàn máy cũ mèm không biết
kiếm từ đâu, mấy đứa bọn tôi đã lọc cọc tập
đánh những dòng chữ đầu tiên. Cái máu văn chương
của cả tôi, cả nó cũng từ đó mà ra. Chưa hết, đó
cũng là nơi chúng tôi tổ chức những cuộc họp mặt bạn
bè với những phin cà phê nóng thơm lừng, với những câu
chuyện rôm rả về thơ nhạc, văn chương…
Vậy là theo yêu cầu của nhỏ cháu đã cùng mình
lớn lên dưới một mái nhà, theo “mệnh lệnh
trái tim” mình, tôi đã kể về căn nhà xưa một thời
ngập tràn niềm vui, ngập tràn hạnh phúc ấy. Đúng là
một sự kể lể lan man tản mạn không nằm trong khung truyện ngắn,
truyện vừa gì. Bởi cảm xúc riêng, nỗi nhớ cũng rất riêng
thì làm sao sắp xếp, gọt giũa cho được! Dẫu sao tôi cũng
thấy nhẹ lòng khi nhớ về bọn nhóc tỳ ngày xưa, về những
người thân yêu đã mãi mãi ra đi vào chốn vĩnh hằng…
***
Nhà cũ bán rồi! Ý nghĩ lặp đi lặp lại trong đầu
mà sao vẫn chưa quen! Sao mỗi ngày vẫn muốn chạy ngang qua đó
liếc nhìn căn nhà khoá kín cổng ngoài một cái cho đỡ
nhớ. Buổi sáng nay chợt thấy tấm bảng nhỏ treo phía trước
“Nhà cho thuê”, bên dưới là một số điện thoại
lạ hoắc. Có lẽ chủ mới trong khi chờ xây lại toàn bộ đã
tranh thủ gỡ chút đỉnh vốn chăng?
Nhà cho thuê! Năm tháng trôi qua, ngôi nhà lại
quay ngoắt một vòng trở lại điểm xưa ?
Tôi ngừng xe, nhìn mãi căn nhà cũ không còn là nhà
mình nữa, bỗng thấy lòng quặn đau…