VIẾT TỪ
QUÊ NHÀ
Ngô Cẩm Hồng
CHS - GS Đoàn Thị Điểm Cần Thơ___________________________________
.
.
MẸ
VÀ BÁNH
TẦM BÌ
.
Mẹ
là một người phụ nữ đẹp, khéo léo, và đảm đang.
Mẹ đã nuôi dưỡng chúng tôi bằng một gánh Bánh
Tầm bì trên đôi vai nhỏ bé ở những buổi chợ sớm,
chợ chiều. Món bánh tầm bì nước cốt dừa với khẩu
vị Nam Bộ thật độc đaó, mặn mà và thơm ngọt như
khối tình của Mẹ !
Ai đã lớn
lên ở vùng sông nước Cửu Long này mà chưa từng thưởng
thức qua món Bánh Tầm, Bánh Mặn, Bánh Bèo... Nhưng mỗi loại
bánh đều có cách chế biến khác nhau, cho dù chúng được
làm từ bột Gạo.
Nếu trước kia, Bánh Tầm được làm
bằng tay qua sự khéo léo của con người, được gọi là
"Bánh Tầm Se Tay", có nghĩa là bột được pha chế có
liều lượng, khuấy bột chín, se thành sợi và hấp lại lần
nữa... thì bây giờ, bột đước ép bằng khuôn, nhanh hơn
nhiều, mà chất lượng của Bánh vẫn không thay đổi.
Riêng
cách làm Bì, thì không có gì quá rườm rà, thịt
ướp gia vị, chiên vàng. Da Heo thì luộc mềm, lạng mỏng, sau đó
Thịt và Da đều xắt sợi, được trộn vào nhau cùng với
thính gạo (gạo rang vàng, xay nhuyễn), tỏi tươi bằm nhuyển, tỏi
mỡ phi vàng, đường muối ... tạo thành một hổn hợp để
đóng một vai trò quan trọng trong món ăn này.
Còn
Dừa thì vắt lấy nước cốt và nước dảo
dừa... Nước dảo dừa nấu với lửa liu riu, nêm muối, đường,
pha vào đó một ít bột Gạo, nước dảo dừa
sẽ sánh lại, sau cùng mới cho nước cốt Dừa vào, rồi tắt
bếp.
Bánh Tầm Bì thật sự thơm ngon, đậm đà, có
hương vị dân dả, nếu dùng với nước mắm đặc sản,
khi được phối hợp với các phụ liệu như: vị cay của Ớt,
chua mát của Chanh, thơm nồng của Tỏi... Ôi! Những sợi Bánh Tầm
trắng phau đi cùng với những cọng bì vàng óng, thoảng mùi
nước cốt Dừa béo ngậy... được bày bên dĩa với
một ít dưa leo, rau thơm, cạnh bên là ly Trà đá vàng sóng
sánh... Thì thật là tuyệt vời !
Bây giờ chúng tôi đã
trưởng thành, Mẹ đã có cháu Nội, ngoại và an hưởng
tuổi già... Riêng tôi, cứ mỗi lần ghé vào bất kỳ chỗ nào,
hay vô tình nghe thấy người gánh Bánh Tầm Bì rao bán, là
tôi nhớ đến Mẹ, người đã hy sinh quảng đời của
mình, tần tảo, thức khuya, dậy sớm, nuôi chị em chúng tôi ăn
học nên người. Và rồi... Vào những ngày Lễ Phụ Nữ,
tôi thường tặng Mẹ những món quà nho nhỏ, cũng như đoá
Hồng được cài trên áo vào ngày Lễ Vu Lan bằng tất
cả tấm lòng kính yêu của mình.
Cám ơn Mẹ ! Cám
ơn những gánh Bánh Tầm Bì thời thơ ấu của tôi ! Cám
ơn những khách hàng đã đến cùng Mẹ ... để tôi
có được ngày hôm nay: " Một Cô giáo " . Một cô
giáo còn được cài đoá hồng trên áo !
Cám ơn Mẹ thật nhiều ! Người Mẹ nhân hậu của chúng
con !!!
.
Ngô Cẩm Hồng
camhongcantho@yahoo.com