NGÀN NĂM
MÂY BAY
truyện ngắn
DIỄM
PHƯỢNG
(Houston, Texas, Hoa Kỳ)
Bức
thư của Ngọc vẫn trải rộng trên bàn với những nét nhăn
vì bị nhầu nát. Khánh chồm mình tới trước xem lại bức
thư một lần cuối trước khi nàng có quyết định.
“Khánh! Mầy có
biết là mầy đã bị Vũ phản bội một cách trắng trợn
không? Thú thật, tao rất thương hại cho mầy Khánh ạ! Tao cũng
không ngờ anh Vũ lại quá tệ như vậy, khuyên mầy nên có
một thái độ dứt khoát hẳn đi, vì tao biết trước một
Thu Thảo hoa khôi mầy sẽ chịu thất bại. Hãy bình tĩnh và
can đảm xem thường tất cả, để cho Vũ biết rằng mầy bất
cần hắn. Khánh! Mầy nghe lời tao chứ? Nếu chưa tin, mầy cứ đến
hỏi Vũ, anh ấy sẽ cho mầy thấy rõ một sự thật...”.
Khánh cắn chặt vòng môi, xé bức thư ra từng mảnh vụn,
ánh mắt cô gái long lanh chứa đầy vẻ tức giận:
- Không ngờ...
Khánh
bật dậy một cách vội vàng. Nàng nhảy phóc xuống đất
đi chân không vào phòng. Chốc sau Khánh trở ra tha thướt trong
chiếc áo dài trắng và vài quyển tập trên tay, Khánh xuống
bếp thưa dối mẹ:
-
Má ơi! Con đi học.
-
Bữa nay chủ nhật, học gì?
Khánh vừa quay đi vừa đáp nhanh:
- Ông giáo sư dạy Hoạ trả giờ.
- Thế à. Học xong thì về nhà ngay phụ má một chút...
Thấy mẹ không hỏi và dặn gì thêm, Khánh “dạ!”
rồi yên lòng thoát đi đến Vũ. Cánh cửa phòng trên
căn gác trọ của Vũ khép kín, Khánh ngập ngừng gọi:
- Anh Vũ ơi ! Có nhà không Vũ?
Khánh nghe rõ tiếng dép của người yêu, nàng gượng
bình tĩnh đứng chờ. Cánh cửa bật mở, Vũ hiện ra với
cây cọ trên tay, chàng mỉm cười:
- Mời Khánh vào.
Khánh
không nói gì, lặng lẽ nối gót theo Vũ. Giữa phòng một
bức tranh người con gái vẽ còn dang dở, Khánh không thể lầm
được đó là chân dung của Thu Thảo, kẻ tình địch
mà Ngọc vừa tố cáo với nàng. Cố làm ra vẻ thản nhiên,
Khánh nhìn bức tranh chân dung thiếu nữ hỏi Vũ:
- Ai thế anh?
- Thu Thảo.
- Nàng mướn anh họa chăng?
Khánh mỉm cười nhìn thẳng vào mặt Vũ làm cho chàng
trở nên bối rối. Im lặng giây lâu, Vũ thong thả đáp:
- Không, nàng yêu cầu anh vẽ tặng.
- Anh nhận lời?
- Khó mà từ
chối em ạ!
Khánh bực
mình gắt lên:
-
Nghĩa là anh không nghĩ gì đến em hết sao? Vũ!
Vũ ngơ ngác nhìn Khánh:
- Ô hay! Em nói gì lạ vậy?
Hoa tim vỡ
Khánh
bước đến toan xé nát bức vẽ chân dung, nhưng Vũ nhanh nhẹn
giữ tay nàng lại.
Chàng nghiêm giọng:
- Em nên nể anh một chút.
Không thực hiện được ý định, Khánh càng tức
giận hơn. Cô gái bấu chặt cánh tay Vũ hét to:
- Sao anh phản bội em?
Vũ
cúi đầu nín lặng. Khánh bật khóc:
- Có phải Thu Thảo đẹp hơn em không? hở Vũ?
Vũ vẫn không đáp. Khánh nâng mặt chàng lên, tha thiết
nói:
- Vũ, anh trả
lời đi... Có phải anh không còn yêu em nữa, phải không?
Vũ thoáng cau mày suy tư một lúc, chợt gật đầu lạnh
lùng:
- Phải! Em tha
lỗi cho anh... vì...
Khánh
cay đắng ngắt lời chàng:
- ... Vì Thu Thảo đẹp hơn em, giàu sang, học giỏi phải không
anh? Em biết mà... bọn đàn ông đểu giả, khốn nạn như
nhau cả, bao giờ cũng tham lam, đòi hỏi... Anh Vũ! Em không ngờ anh cũng
quá tầm thường như vậy!
Nuốt ực niềm đau tủi hờn, Khánh tiếp:
- Em rất lấy làm hối tiếc đã yêu anh một cách lầm
lẫn, để bây giờ... khổ trọn đời em. Nhưng... em bất cần
con người như anh, bẩn thỉu lắm, tồi tệ lắm!
Vũ thở dài lặng thinh. Một chút, Vũ chợt mỉm cười:
- Còn những từ ngữ miệt khinh nào nữa em cứ nói tiếp
đi Khánh...
Khánh nhổ
bọt nước miếng xuống nền gạch, khinh bỉ:
- Tôi thiết tưởng một thằng con trai đốn mạt như anh thì
dù có dùng bao nhiêu từ ngữ bẩn thỉu cũng chẳng thắm thía
gì. Hơn nữa, tôi không còn muốn tiếp tục đứng trong căn
phòng dơ dáy của anh một giây phút nào nữa cả. Từ nay
xin vĩnh biệt!
Không kịp
để cho Vũ có một phản ứng nào tiếp theo, Khánh băng mình
chạy nhanh như trốn tránh một sự thật đau lòng. Vũ lặng nhìn
theo bước chân vội vã của người yêu, chàng khẽ thở
dài.
***
Ba tháng
sau, Vũ nhận được cánh thiệp hồng của Khánh nhờ Ngọc
trao cho chàng. Vũ mỉm cười vân vê cánh thiệp của người
yêu mà lòng không biết buồn hay vui!
Sau ngày cưới của Khánh, người ta không ai tìm thấy Vũ
nữa, có lẽ chàng đã đi xa...
Thời gian lặng lẽ trôi. Bốn năm đi qua thật nhanh. Một buổi
chiều vào cuối thu, Khánh tình cờ gặp lại Ngọc. Hai người
nhìn nhau buồn vui lẫn lộn trong tâm hồn đôi bạn thân qua bao
ngày xa cách. Ngọc nắm chặt bàn tay Khánh thì thầm:
- Khánh thế nào? Hạnh phúc chứ?
Khánh mỉm cười hân hoan:
- Vâng! Cám ơn Ngọc. Mình hoàn toàn hạnh phúc.
- Ðã mấy cháu rồi?
- Hai đứa đều là gái. Anh ấy rất nuông chiều.
- Vậy à! Ngọc mừng cho Khánh.
Im lặng giây lâu, Ngọc khẽ hỏi bạn:
- Khánh còn nhớ anh Vũ không?
Khánh đang vui bỗng nghe Ngọc gợi lại hình ảnh người xưa,
nàng sa sầm nét mặt, đáp hững hờ:
- Nhớ ích gì một con người như thế, chán lắm!
Ngập ngừng, Ngọc nói:
- Anh Vũ không đáng trách đâu Khánh ạ!
- Ồ! Ðã bảo đừng nhắc lại mà!
- Khánh! Chuyện đã đi vào dĩ vãng rồi, nhưng mình
cũng cần nói rõ cho Khánh biết sự thật... Anh Vũ đã chết
rồi!
Khánh hơi
bàng hoàng trước cái tin bất ngờ đó, nhưng sau nàng vội
trấn tỉnh lại ngay, lạnh lùng:
- Như vậy càng hay!
Ngọc
ngậm ngùi kêu lên:
-
Trời!... Khánh lầm rồi, chính anh Vũ hy sinh tình yêu của anh cho
Khánh đấy, mặc dù sau đó Vũ rất đau đớn...
Khánh ngơ ngác chưa hiểu gì thì Ngọc chậm rãi tiếp:
- Anh Vũ bắt Ngọc phải thảo bức thư tố cáo
cho Khánh để Khánh tức giận và quên anh ấy đi.
- Chi vậy, làm thế được gì chứ?
- Làm thế để tạo cho Khánh nguồn hạnh phúc ngày nay,
làm thế để suốt đời Vũ vẫn tin là Khánh đã quên
được anh để sống hạnh phúc trong một mái ấm gia đình.
Phần mình thì mãi mãi mang nỗi hờn đau xuống lòng đất
sâu hoang lạnh.
Khánh khổ
sở kêu lên:
-
Trời ơi, mình chả hiểu gì cả.
Ngọc nhếch môi cười cay đắng:
- Vâng, Khánh làm sao hiểu được... vì anh Vũ muốn vậy.
- Nghĩa là...
- ... mọi tâm tình của Vũ hoàn toàn bị khép kín bởi
căn bệnh phũ phàng buộc anh ấy phải quyết định xa Khánh!
Khánh sững sờ:
-
Tại sao? Tại sao vậy Ngọc?
-
Anh Vũ mang bệnh ung thư ngặt nghèo, một chứng bệnh “trời kêu
ai nấy dạ!”. Biết mình không thể sống lâu, nhất là lần
tái khám rồi, bác sĩ cho biết... đến thời kỳ nguy kịch,
có thể kéo dài đến sáu tháng nữa mà thôi! Bấy
lâu anh Vũ hoàn toàn giấu kín, nhưng sau nhiều đêm trằn
trọc, anh mới bày tỏ hết tâm trạng của mình và nhờ Ngọc...
Khánh chợt hiểu tất cả. Cô gái ôm mặt khóc nức
nở, trong khi Ngọc lặng lẽ kể:
- ... Vì lẽ đó anh Vũ phải tạo ra chuyện phản bội cho Khánh
oán ghét Vũ, mạnh dạn dứt khoát chuyện tình cảm với anh
ấy mà xây dựng hạnh phúc đời con gái. Nhờ vậy mà
anh Vũ bớt ray rứt và ân hận nếu như tiếp tục chuyện tình
cảm giữa hai người mà anh ấy phải chết đi, để cho Khánh
nhận lấy điều bất hạnh!
Khánh gắng gượng hỏi:
- Tại sao lại có bức hoạ chân dung của Thu Thảo?
- Bức chân dung đó chính vị hôn phu của Thu Thảo đã
đem bức ảnh chụp mướn Vũ họa lại, để ông ta làm
món quà mừng sinh nhật cho nàng, sự thật là thế Khánh ạ!
Khánh gục đầu kêu lên thảm não:
- Trời!
Trước
nỗi đau khổ của Khánh, Ngọc không biết làm sao hơn là im
lặng thở dài. Ngọc liên tưởng đến Vũ, người anh bà
con bạn dì rất thân thiết với mình, chỉ vì căn bệnh quái
ác phải chấp nhận cắt đứt mọi tình cảm yêu thương
trong cõi đời, để cho người mình yêu có được nguồn
hạnh phúc vẹn toàn. Mẫu người đó đâu phải dễ
tìm trong cuộc sống nầy?
Trong
khi Ngọc đứng lặng thầm suy tư, bất chợt Khánh bước lại
khung cửa sổ nhìn ra ngoài. Trên nền trời cao rộng, Khánh linh cảm
như có cụm mây tím lãng đãng trôi ngang, phải chăng áng
mây mang tình yêu của Vũ ngàn năm mãi mãi bay đi.
DIỄM PHƯỢNG
(trong tập NẮNG
NHẠT HOÀNG HÔN
bản thảo
lưu lại – Thư Ấn Quán 12/2009)