ĐỂ TƯỞNG NHỚ
GS TRẦN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Như Hùng
Cựu giáo sư Phan
Thanh Giản (Cần Thơ)
& Sương Nguyệt Anh (Sài Gòn)
Tôi tìm kiếm chân dung gs Thắng với đại gia đình
PTGDTD trong một vài tấm hình kỷ niệm chụp gần đây để
gửi đến các bạn PTG
xa gần, vì có người đến nửa thế kỷ không được
gặp.
Tháng 6 năm 2006, Gs Trần Đức Thắng tức nhà biên khảo Trần
Đông Phong ra mắt cuốn “ Mười ngày cuối cùng của VNCH”
tại San Jose, do hội cựu học
sinh PTGDTD Bắc Cali tổ chức. Hình chụp tại một bàn ăn trong nhà
hàng sau buổi ra mắt sách, gồm 4 PTG (H1):

(H 1)Nguyễn Bá Cẩn (mất
năm 2009), Lưu Khôn, Trần Đức Thắng và
Nguyễn Như Hùng
Tháng 5 năm 2007, trong dịp đại hội
PTGDTD toàn thế giới tổ chức tại Houston, TX. Hình chụp
ngày tiền đại hội gồm các cựu Gs PTG (H 2):

(H 2)Quang (mất năm 2008), Quân, Hải, Hùng, Sửu, Thư và
Thắng.
Lần cuối cùng tôi được gặp gs Thắng là
vào tháng 5 năm 2009 tại đại hội PTGDTD toàn thế giới tổ
chức tại quận Cam, Nam Cali (H 3).

(H 3)Gs Thắng đứng cạnh PTG Bùi Hữu Trạng (Úc châu) cùng với các PTG và
thân hữu từ xa tới.
Trông trong hình cũng như bên ngoài, ai cũng bảo Ô Thắng không
khác xưa chút nào, vẫn trẻ trung, khỏe mạnh, da dẻ trắng trẻo,
hồng hào. Khi hỏi đến tuổi, mới biết đã qua “thất
thập cổ lai hi”. Dáng điệu đặc biệt là hay cho tay vào
túi quần, khi đứng cũng như khi ngồi (H 4).
(H 4)Gs Thắng tại đh PTGDTD
Houston, 2007
Tin gs Trần Đức
Thắng vào nhà thương được gia đình PTGDTD khắp nơi thông
báo tới tấp trên diễn đàn điện tử. Rồi ít tuần
sau, tin Gs Thắng ra đi đúng vào chiều Giáng Sinh, 24 tháng 12 năm
2009. Thật quá bất ngờ đối với bạn bè cũng như với
tôi. Sau đêm đại hội PTGDTD tháng 5-2009 tại quận Cam, Nam Cali, chính gs Thắng đã lái xe
đưa vợ chồng chúng tôi về Ramada (khách sạn do ban tổ chức
giới thiệu cho các PTGDTD khắp nơi về tham dự).
Nhớ lại,
khoảng 50 năm về trước, chúng tôi là những sinh viên trẻ
từ Saigon xuống Cần Thơ dạy
học. Có thời gian chúng tôi nội trú trong trường PTG, ở sát phòng cạnh nhau. Qua cổng sắt
đường PTG tới cửa xây
vòng cung, trên lầu thấy 4 cửa sổ dài (Hình 5). Đấy là
cửa sổ của 2 căn phòng nhỏ, nơi cư ngụ của 4 cậu giáo
độc thân. Nguyễn Khoa Tuấn, Nguyễn Như Hùng ở phòng bên
trái, nhìn từ ngoài vào. Võ Văn Lợi, Trần Đức Thắng
ở phòng bên phải (*). Nếu tôi nhớ không sai thì những vị
sau đây đã có thời gian cư ngụ tại căn phòng bên phải
này: Tống Văn Đức, Dương Hồng Đức, Võ Văn
Trí , Trần Văn Nhơn, Vũ Đình Lạc…
(Hình 5)
Tôi còn nhớ, chiều chiều, từ quán
Ngọc Lợi ăn cơm tối về, anh em chúng tôi thường được
nghe những bản nhạc ngoại quốc từ cái máy hát chạy dĩa
của ông hàng xóm Trần Đức Thắng. Có lẽ đây là
cái máy hát độc nhất trong số chục anh em chúng tôi cư
ngụ trong khuôn viên trường PTG thời bấy giờ.
Viết đến đây
thì nhận được điện thoại của Gs Quân hỏi anh em PTGDTD bắc
Cali có ai xuông tham dự tang lễ của Gs Thắng không. Tôi chắc sẽ
có một số, nhưng tôi, vì dạo này có chút công việc
bận nên không thể xuống nam Cali tiễn đưa ông bạn già vừa
là đồng nghiệp vừa là láng giềng được. Xin thành
thật chia buồn cùng tang quyến và xin nguyện cầu cho linh hồn Gs
Trần Đức Thắng sớm về miền Lạc cảnh.
Hình ảnh Trần
Đức Thắng cùng với bút ký tặng của tác giả Trần
Đông Phong trên trang đầu cuốn “ VNCH - 10 ngày
cuối cùng” sẽ mãi mãi là những kỷ vật quý
giá mà tôi trân trọng gìn giữ. Còn tác phẩm kế tiếp
“Kẻ sĩ cuối cùng” nói về nhà giáo
Trần Văn Hương , Trần Đông Phong thường nhắc đến không
biết đã hoàn tất trước sự ra đi đột ngột này
hay không. Thôi chúc bạn bình thản ra đi về miền miên viễn,
chút bỏ mọi ưu thời mẫn thế lại thế gian này.
Vĩnh biệt.
Nguyễn Như Hùng
Cali, 28 Dec 2009
(*) Tôi mới điện thoại phối kiểm
với Gs Nguyễn Khoa Tuấn (Virginia) thì ông bạn cùng phòng một thời
tuổi trẻ cho biết là chúng tôi ở vào dãy nhà giữa,
một bên là dãy nhà phía gần cổng đường PTG, một bên là dãy nhà phía gần
cổng đường Ngô Quyền (dành cho nữ giáo sư). Ba dãy nhà
kiến trúc hầu như tương tự nhau.