Sổ Tay Trang Nhà
.
NGÓ LOANH QUANH
SAO CHỈ THẤY NỖI BUỒN?
.
Những
ngày gọi là lễ lạc cuối năm đã qua rồi, từ 3 hôm
nay. Thêm một năm nữa đang chực hờ ngoài cửa. Muốn để
lại sau lưng hết những muộn phiền, những âu lo…để dang tay
đón mừng Năm Mới. Muốn vậy nhưng nào có được!
Lòng mình sao cứ xao xuyến, bùi ngùi mỗi khi nhớ tới, mỗi
khi nghĩ tới cái ngày Tạ Ơn và Giáng Sinh vừa qua.
Trước Ngày Tạ Ơn, tôi mất người bạn và trước
ngày Giáng Sinh tôi mất người thầy, hỏi sao lòng mình không
bùi ngùi, lưu luyến!
.
Trên cột mục của trang web này tôi đã có lần nói về
một người homeless, bạn tôi. Bạn tôi hàng ngày sinh sống bằng
những đồng tiền kiếm được do việc lau kính những chiếc
xe dừng lại chờ đèn xanh ở ngả tư xa lộ 45 và đường
249. Thật sự thì một năm tôi chỉ biếu bạn tôi vài đồng
bạc lẻ. Như vậy thì chữ “bạn” tôi dùng ở đây
chắc không ổn lắm, phải không? “Bạn” gì mà có vẽ
thờ ơ thế? Người đi đường cũng không mặn mà lắm
với bạn; có người còn dọa kêu cò bót. Có lần bạn
tâm sự với tôi như vậy. Tôi còn thấy trước mắt một
chiếc xe bất thần trờ tới xuýt đụng vào bạn khi bác tài
không muốn bố thí mấy chục xu hay vì không muốn cây lau bẩn
thỉu đụng vào kính chiếc xe mới toanh của họ. Gần như mỗi
bận đi làm về là tôi gặp bạn, có khi đưa bạn một,
hai cái quarters, có khi khoát tay “hi” với nhau rồi chia tay. Nhưng đặc
biệt mỗi năm một lần chúng tôi có nhiều thì giờ với
nhau hơn. Đó là bữa ăn vào đúng ngày Tạ Ơn. Ngày
ấy, dù có đi làm hay không tôi cũng đến cái ngả tư
quen thuộc, dừng xe rước bạn tới cái tiệm gà chiên Wings “N”
More cách đó một con đường. Tại đây bạn tôi chỉ
ăn 3 cái cánh gà chiên; không hơn không thiếu, năm nào
cũng vậy. Chúng tôi không nói nhiều nhưng trong mắt mỗi người
ánh lên niềm vui khi chúng tôi cùng nhau mừng Thanksgiving. Chúng tôi
thật sự không có nhiều chuyện để nói. Chuyện sở sùng
của tôi thì không nên nói, mà chuyện Iraq, Iran…hay chuyện kinh tế bây
giờ lại càng không nên bàn. Cho nên chúng tôi chỉ nói
chuyện mưa nắng; nhiều lắm là nói chuyện con chó Polo của bạn.
Bốn năm trước con Polo bị xe cán chết, ấy vậy mà mấy năm
sau gặp tôi bạn vẫn nhắc tới nó. Mỗi lần nhắc tới Polo
là bạn tôi sụt sùi làm mình cũng mủi lòng. Lần đầu
thấy bạn với con chó tò tò theo chân, tôi thầm mắng cái
anh chàng cù bơ mà còn đèo bồng mèo với chó, vậy
thì ta cho bọn mầy chết đói luôn cho bỏ cái tật làm sang!
Sau thấy cái tình của chó và người với nhau tôi mới thông
cảm được. Thảo nào bạn tôi thương con Polo đứt ruột.
Polo chết từ khuya mà bạn tôi cứ nhắc hoài.
.
Tôi thì chắc không được như bạn. Bạn tôi đã
ra đi rồi hồi tháng trước, chỉ một ngày trước Lễ Tạ
Ơn. Tôi đang nhắc tới bạn tôi hôm nay đây, nhưng biết
tôi còn nhắc tới bạn thêm một lần nữa không? Một năm
một lần, vào đúng ngày Tạ Ơn, tôi đâu còn thấy
bạn tôi, thấy bạn trong tiệm fast food vừa trệu trạo nhai cánh gà
vừa nhắc con Polo. Người homeless “bạn đường” của bạn
tôi kể cho tôi nghe cái buổi tối trời đổ mưa, bạn tôi
băng qua đường vừa lúc chiếc xe trờ tới đụng bạn ngã
sấp. Được tin tôi chỉ còn biết quày xe trở về, thầm
cầu nguyện bạn được sum họp với con Polo ở một nơi chỉ
có người thánh thiện và giàu lòng nhân ái.
Buổi sáng của ngày Lễ Tạ Ơn hôm đó còn
đeo đuổi tôi cho tới bây giờ, hơn một tháng rồi.
.
Một tháng sau, thêm một nỗi buồn nữa kéo tới. Một vị thầy
thời trung học của tôi đã ra đi đúng vào ngày Áp
Lễ Giáng Sinh. Người giáo sư Anh Ngữ của trường Trung Học
Phan Thanh Giản Cần Thơ và của trường Sinh Ngữ Quân Đội Trần
Đức Thắng đã từ giã những môn sinh của mình. Nhà
biên khảo lịch sử VN cận đại Trần Đông Phong đã ra đi
mang theo nhiều công trình nghiên cứu còn dang dở. Trước mắt
tôi còn in rõ những hình ảnh của buổi giới thiệu tác
phẩm “Việt Nam Cộng Hòa- 10 Ngày Cuối Cùng” ngày 28-5-2006
tại Trung Tâm Việt Mỹ. Tác giả Trần Đông Phong đứng trên
bục mà như cá dưới nước, ông nói thao thao, ông trả
lời thỏa đáng những câu hỏi. Tôi có cảm tưởng ông
rất tự tin và thoải mái bơi lội trong dòng lịch sử cận
đại của nước nhà. Một thính phòng cả mấy trăm người
im lặng nghe và hăng hái hỏi. Đọc các công trình nghiên
cứu của ông tôi mới biết Tổng Thống Hoa Kỳ Thomas Jefferson năm
1801 đã từng tiếp kiến Hoàng Tử Cảnh để thiết lập
mối giao hảo với VN và Đông Dương, biết thêm về Tổng
Thống Ngô Đình Diệm và đối lập, về Tinh thần yêu nước
và tài năng nghệ thuật của Vua Hàm Nghi, về ý đồ thâm
độc của chế độ Hà Nội khi kết án Cụ Phan Thanh Giản,
về kẻ sĩ cuối cùng Trần Văn Hương,v.v…Cho nên tôi
có cảm tưởng dù thầy trò chúng tôi đã rời xa trường
cũ hơn bốn mươi năm, tôi vẫn là người học trò tìm
thấy ở Thầy Trần Đức Thắng, trong vai trò nhà nghiên cứu
Trần Đông Phong, nhiều điều tôi cần phải học ở Thầy.
.
Bây giờ thì
Thầy đã ra đi. Thầy đi thật rồi. Thầy về Nước Trời
1 ngày trước Lễ Giáng Sinh. Biết trước rằngThầy phải đi,
nhưng khi nghe Thầy đi, lòng bổng bàng hoàng. Biết trước rằng
10 phút nói chuyện với Thầy trên giường bịnh qua điện thoại
hôm đó là những giờ phút hạnh phúc của tôi, là
giờ phút quý báu cuối cùng của Thầy trên đời, nhưng
mỗi lần nghĩ tới sự vắng mặt vĩnh viển của Thầy là
mỗi lần nghe đau xót.
.
Có
một đoạn văn cuối trong bài Thầy trả lời phỏng vấn của
Ban Biên Tập Đặc San 12 phát hành nhân ĐH PTGĐTĐ lần XI –
Houston 2007. Đây là những lời tâm sự của Thầy, bây giờ
đọc lại thấy đây phải chăng là lời Thầy gởi lại
trước lúc ra đi?
“Tôi hy vọng rằng nếu
tình trạng sức khỏe còn cho phép, chúng ta nên tìm cơ hội
để gặp lại nhau một lần, biết đâu chừng đó sẽ
là lần cuối?”
.
Lễ
Tạ Ơn và Lễ Giáng Sinh đã qua rồi mà. Sao tôi cứ nghĩ
hoài đến nó như nghĩ đến những nỗi buồn?
.
3 ngày sau Lễ Giáng Sinh
2009
Trần Bang Thạch