NHỮNG NGÀY BÊN THẦY
TRẦN
ĐỨC THẮNG
Ảnh GS TRẦN ĐỨC THẮNG
bài của
CHS CHÂU MINH HOÀNG
(San Jose - Bắc California)
Vào cuối thập niên 50 khi nói đến tiếng “THẦY”
mọi người sẽ nghĩ đến hình ảnh một cụ già hay một
người đàn ông trung niên, nhưng ngược lại thầy Trần Ðức
Thắng là một trong những vị giáo sư trẻ vừa được bổ
sung đến trường. Thầy đẹp trai, quí phái dáng điệu
tây phương, với trang phục vừa đẹp vừa đắt giá vừa
tân thời, trên tay Thầy luôn có tờ báo “tiếng Anh”, ngậm
điếu thuốc một bên và nhìn đời qua cặp mắt kiếng màu
xanh, dáng đi nhanh nhẹn trông thật hấp dẫn nên đã là niềm
mơ ước của đám học trò vừa mới lớn.
Năm học 1960-1961 thầy Trần Ðức Thắng vừa dạy Anh Văn và
cũng là giáo sư hướng dẫn cho lớp đệ Ngũ D của chúng
tôi. Trong giờ học đầu tiên cả lớp đều vui mừng, ngoan ngoãn
và rất hãnh diện với các bạn học ở lớp khác. Sau hai
năm học Anh văn “quờ quạng“ vì trường đã mở một
số lớp Anh văn mà giáo sư dạy Anh văn thì gần như không
có! Năm học này được thầy Thắng dạy đọc tiếng
Anh với dấu nhấn và phiên âm quốc tế đã giúp chúng
tôi rất nhiều trong việc học Anh ngữ.
Trong thời gian này có một bạn nào đó đã làm
một bài thơ để tặng thầy với câu mở đầu
“Thắng , Cảnh “cồng-sin” (phạt cấm túc) Thắng
Cảnh cồng” và đồn đãi Thầy rất khó nhưng theo
tôi thầy Thắng rất công bình thì đúng hơn, trong các kỳ
thi hoặc bài làm trong lớp nếu sai văn phạm sẽ bị trừ 1 điểm
và sai từ ngữ bị trừ ½ điểm nên kết quả có nhiều
bạn đã bị điểm trừ (!). Thầy rất nghiêm nhưng khi bị
gọi lên trả bài Thầy chỉ hỏi những gì Thầy đã dạy
trong lớp, ai không làm bài tập phiên âm quốc tế ở nhà
sẽ bị “cấm túc”, những điểm Thầy cho đều căn cứ
vào sự học tập và hoàn toàn không tuỳ thuộc vào gia
thế, trang phục hoặc vóc dáng… của từng học sinh.
Sáu lớp đệ Ngũ của chúng tôi chiếm
phần trên lầu của khu mới đối diện với ty công an ngó xuống
đường Pasteur, nơi các nữ sinh đi ngang để đến dãy 3 cửa
vào trên đường Ngô Quyền của khu trường lớn hay còn
được gọi là đệ nhị cấp. Một buổi trưa trời đang
nắng bỗng dưng “trời đổ cơn mưa” làm mấy cô nữ
sinh bị ướt áo phải co ro vừa đi vừa ẹo qua ẹo lại trông
rất hấp dẫn… Thế là cả 6 lớp đệ Ngũ con trai với lứa
tuổi trăng tròn được dịp la hét vỗ tay vang dội … Chúng
tôi đang hăng hái la ó vì càng la thì mấy cô nữ sinh
dưới đường càng õng ẹo nhiều hơn .. Bổng nhiên có
tiếng “tu-hít” vang lên cùng lúc với sự xuất hiện của
thầy Thuận giám thị và thầy Châu phó tổng giám thị.
Thầy Châu vào từng lớp rầy la và hăm cấm túc cả lớp!
sau đó thầy hỏi:
“Đó là mấy
chị và mấy em gái của mấy trò!
mấy
trò có khi nào về nhà chọc ghẹo mấy chị
và mấy em gái của mấy trò như vậy không?”
cả lớp ngậm miệng cười vì bụng làm dạ chịu mà
không dám hó hé nhưng cũng có vài tiếng nói “dạ
có”, không biết thầy có nghe không mà thầy bỏ đi
ra và sang lớp khác để làm “nhiệm vụ”.
Trong
trường lúc bấy giờ lớp D nào cũng bị mang tiếng là lớp
phá nhất trường và luôn luôn được các vị giám
thị “chiếu cố” nhiều hơn các lớp khác, nên lần này
tuy cả 6 lớp đều la hét nhưng quả tạ ngàn cân đã rơi
xuống lớp D của chúng tôi. Trưởng ban trật tự và trưởng
lớp bị gọi lên văn phòng nhiều lần để thẩm vấn hầu
tìm ra “ai bày đầu? – ai chủ mưu ?” ! Anh em chúng tôi
bắt đầu lo vì chuyện “nhỏ” nay đã thành “lớn”
nếu bị tội “oan” thì “đời sẽ tàn trong ngõ hẻm”
… Đến ngày thứ Sáu, trong giờ sinh hoạt cả lớp đang lo
sợ giáo sư hướng dẫn sẽ tiếp tục “thẩm tra” nhưng
cả lớp rất ngạc nhiên vì thầy Thắng không hề nhắc đến
chuyện này mà còn hứa cuối tuần Thầy về Sài Gòn mua
cho lớp một trái banh da để đá. Từ đó chúng tôi càng
quý mến thầy nhiều hơn!!!
Tôi còn nhớ trong giờ sinh hoạt tất niên anh Ngưyễn Hữu
Trí có làm sớ táo quân như sau:
…
Hướng dẫn lớp D
Có thầy Ðức Thắng
Mang mắt kiếng xanh
Ngậm thuốc một bên
Dáng đi nhanh nhẹn
Tại vì Ðức Thắng
Nên chạy vòng vòng
Chạy tới chạy
lui
Một mình gối chiếc
…
Trong các giờ sinh hoạt Thầy thường kể chuyện bên Âu Mỹ
cho chúng tôi nghe.
Thầy thường
giúp chúng tôi mua tự điển Anh-Việt khi có dịp về Sài
Gòn. Chúng tôi thỉnh thoảng nhận được bài in vài trang
bằng tiếng Anh với lời giảng giải và ghi chú do Thầy tự sưu
tầm. Năm sau chúng tôi không có học Thầy nhưng thỉnh thoảng
thấy thầy xuất hiện trong sân trường.
Mùa
hè 1962 tôi rời trường và nghe nói năm sau thầy Thắng cũng
nhập ngũ khoá 16 Thủ Đức… Mãi đến năm 1997 (sau 40 năm)
nhờ có tổ chức Phan Thanh Giản/Ðoàn Thị Ðiểm chúng tôi
đã tìm ra Thầy và tổ chức buổi họp mặt tại San Jose (xin
xem chi tiết ở youtube 193, 198, 199, 200, 201 và 202 ) và cũng từ đó Thầy
phải giải quyết nhiều chuyện cho đám học trò lục tuần này.
Sau khi nhận tổ chức
Ðại Hội lần thứ III PTGĐTĐ hải ngoại tại San Jose năm 1999, chúng
tôi đã có buổi ra mắt BTC vào ngày 13 tháng 9 năm 1998 và
thầy từ Nam California đã bay lên San Jose để tham dự. Cuối tháng
10 năm 1998 nhân dịp “lể Tạ Ơn” tôi có gọi điện
thoại Thăm thầy bất ngờ Thầy hỏi việc làm đại hội của
chúng tôi tới đâu rồi?
Tôi ấp úng trả lời “cancel rồi thầy ơi” ! Sau khi giải
thích lý do Thầy có vẻ nghiêm trọng và nói “ngày mai thứ Sáu sau khi tan sở lúc 3 giờ chiều và sẽ
lái xe lên để lo tiếp cho mấy em” . Cuộc nói chuyện
kéo dài từ 8:00pm thứ Sáu đến 2 giờ khuya; thứ
Bảy từ 8 giờ sáng đến 2 giờ khuya; và ngày Chúa Nhật
từ 8 giờ sang đến 12 giờ trưa sau đó thầy phải lái xe trở
về Nam Cali để sáng thứ Hai đi làm!
Nhờ chuyến đi này của thầy Thắng mà Ðại Hội III PTG&ÐTÐ
hải ngoại tại San Jose bắt đầu hoạt động trở lại và
đến ngày 2, 3 và 4 tháng 7 năm 1999, Ðại hội đã thành
công tốt đẹp đặc biệt có bản quyết nghị “đòi
lại tên trường Phan Thanh Giản” và phát hành hai
bài ca Lưu Danh Trường Phan và Nữ Sinh Trường Ðoàn do nhạc
sĩ Anh Việt sáng tác, nay được ca trong các buổi họp mặt
PTG&ÐTÐ tại các nơi trên thế giới.
Tuy thấy BTC chúng tôi hoạt động trở lại Thầy cũng chưa
yên tâm, trong tháng 2 năm 1999 lần đầu tiên trong đời chúng
tôi mà cũng lần đầu tiên tại Bắc California đã tổ chức
một buổi họp mặt tân niên của gia đình Phan Thanh Giản & Ðoàn
Thị Ðiểm, thầy Thắng và anh Phan văn Tánh đã lái xe dưới
trời mưa bão từ Nam Cali đến San Jose để ủng hộ tinh thần
chúng tôi.
Sau Ðại Hội khi nào có dịp đến Nam
Cali chúng tôi đều đến thăm Thầy, cùng đi ăn và trò
chuyện ở các tiệm ăn nổi tiếng ở Nam Cali. Ngược lại khi
nào Thầy có dịp lên San Jose là đi ăn và trò chuyện với chúng tôi.
Khi nghe tin Thầy đã hoàn tất quyển “Việt Nam Cộng Hoà - 10 ngày cuối cùng” , Chị Lý Thu Cúc (hiền thê anh Lê Ngọc Ánh)
và chúng tôi đã tổ chức ngày ra mắt sách cho thầy. Buổi
ra mắt rất thành công, bên ngoài thời tiết rất nóng (100 độ
F) của mùa hè nhưng trong một phòng lớn có máy lạnh và
hành lang rộng không còn một chỗ để đứng và sách
cũng không đủ để phân phối đến các tham dự viên.
Ngay sau buổi ra mắt sách, anh Phan Vũ Ðiện có bảo trợ một buổi
BBQ tại nhà trong dịp này cũng có một buổi văn nghệ bỏ
túi nhưng rất vui với nhiều ca nhạc sĩ tham dự.
Trong ngày 2 tháng 5 năm 2009 Ðại hội XIII PTGÐTÐ thế giới tại
Nam California, chúng tôi có dịp gặp lại và trò chuyện với
Thầy và trông thầy vẫn khoẻ mạnh như thường ngày.
Bỗng nhiên ngày 8 tháng 12 năm 2009 nghe tin thầy lâm trọng bệnh,
Chị Lý Thu Cúc và anh Lưu Tình Sáng từ Bắc Cali đã đến
thăm Thầy trong ngày thứ Năm và Thứ Sáu. Ngày 12/12/09 tôi cố gắng sắp xếp đến
thăm Thầy, để được gặp mặt Thầy và nắm tay Thầy.
Tuy biết thời tiết đang ở 28 độ F và ngoài trời mưa bão
lớn!, tuyết rơi! nhưng tôi quyết định phải đi thăm Thầy.
Trong chuyến đi này tôi cũng biết trước sẽ đối đầu
với mưa bão và nguy hiểm, bà xã tôi không ngăn cản mà
còn hăng hái lái xe tiếp tôi. Trên đường đi những kỷ
niệm lại hiện lên trước mắt tôi: 10 năm
trước Thầy đã lái xe một mình đi và về để giải
quyết cho Ðại Hội III và anh Tánh cùng thầy đã lái xe
trong mưa bão để đến San Jose ủng hộ Tân niên 1999 của chúng
tôi.
Hôm nay khi đến
thăm Thầy, trong một hoàn cảnh u buồn: bên ngoài trời mưa như
thác đỗ, đường đi nước ngập lên đến hơn nửa
bánh xe, cảnh vật toàn là một màu trắng tang thương; bên
trong khu “dưỡng lão” Thầy nằm trên giường mắt
nhắm thỉnh thoảng mới mở ra được một lúc rồi nhắm lại,
nửa người bên trái của Thầy không cựa quậy được.
Tất cả những lời nói của chúng tôi Thầy đều nghe được
và đôi lúc trả lời với giọng không rõ lắm nhưng rất
chính xác. Khi tôi cầm tay mặt của Thầy, thỉnh thoảng Thầy bóp
mạnh vào tay tôi như cố gắng để cho tôi biết Thầy hiểu
tôi nói gì! hay Thầy đang cố gắng biểu lộ tình cảm với
chúng tôi! Ngày hôm trước, khi anh Lưu Tình Sáng trong lúc
thăm Thầy có kể tên thầy cô và anh chị em ở San Jose gởi
lời thăm Thầy, Thầy đã cố gắng cười nhẹ để biểu
lộ vẻ vui mừng và cô Ngọc Minh chậm nước mắt cho Thầy có
lẽ vì Thầy xúc động!
Hiện tại Thầy như chiếc lá vàng đang treo lơ lửng trên
cành cây trong những ngày cuối thu thật là ảm đạm, liệu
chiếc lá vàng này có còn bám được cành cây trong
những cơn bão táp sẽ đến vào những ngày sắp tới..!!!
Nhưng niềm hy vọng rất mỏng manh… và định mệnh đã
an bày!!!
Bây giờ Thầy
đã ra đi để lại cho chúng em nhiều luyến tiếc nhớ thương.
Xin cám ơn Thầy, vì Thầy đã là một trong những người
đã giúp chúng em giải quyết nhiều vần đề quan trọng, đã
giúp hội ái hữu PTGÐTÐ Bắc Cali rất nhiều tuy rằng Thầy ở
cách chúng em tám giờ lái xe.
Xin Thầy phù trợ cho anh em chúng tôi có cùng một tấm lòng
kính trên nhường dưới, đoàn kết, thương yêu nhau, giúp
đỡ lẫn nhau và cũng xin Thầy phù trợ cho hội Ái Hữu PTGÐTÐ Bắc cali cũng như gia
đình PTG/ÐTÐ các nơi được bình an và càng ngày
càng vững mạnh. Nguyện cầu hương linh Thầy mãi mãi thanh thản,
bình an trong cõi đời miên viễn…
Xin vĩnh biệt thầy.
Mời xem:
Phần hình chụp:
http://picasaweb.google.com/hmchau1488/GSTranUcThang#
Phần Video:
http://www.youtube.com/user/Hoang1488#p/u/7/lBEpCVfPVCo
mov00523
http://www.youtube.com/watch?v=Gku1xn21qBA&feature=channel
thaythangutub189
http://www.youtube.com/watch?v=vOnPkqPwGNk&feature=channel
thaythangutub193
http://www.youtube.com/watch?v=J4ayUXnr_Kg&feature=channel
thaythangutub198
http://www.youtube.com/watch?v=pKqgBu9PEnM&feature=channel
thaythangutub199
http://www.youtube.com/watch?v=bWWHLFc_164&feature=channel
thaythangutub200
http://www.youtube.com/watch?v=hL-vX-Y4fqU&feature=channel
thaythangutub201
http://www.youtube.com/watch?v=TJhguNdUEeg
thaythangutub202
CHÂU MINH HOÀNG
CHS PTG
1958-1962