dang cao 3

GÓC THƠ TRƯỜNG NHÀ

ĐĂNG CAO

Các anh chị em thân quí,
 
Đăng Cao là một trong những bài thơ đã làm nên tên tuổi của Đỗ Phủ , một thi nhân đời Đường được xưng tụng là Thi Thánh, cùng một thời với Lý Bạch là Thi Tiên và Vương Duy là Thi Phật. Tiền giải(4 câu đầu) là Cảnh - gió lộng trên trời cao vẳng tiếng vượn kêu buồn - bến nước trong xanh , bãi cát trắng , đàn chim từ đâu bay trở lại - rừng cây mênh mông lá rụng hiu hắt - dòng Trường Giang cuồn cuộn trôi bất tận . Hậu giải (4 câu sau) là Tình - ngàn dặm thu buồn nơi đất khách - tấm thân lắm bệnh một mình lên đài cao ngắm trời ngắm đất  - đã bạc đầu vì những gian truân khổ hận - ngất ngưởng rượu nào  cho vơi được nỗi sầu nhân thế.
 
Nào bây giờ xin mời đọc cho vui. Lần này , ngoài các bản dịch của 3 anh em nhà giáo chúng tôi (Trầm Vân , Phùng Quang Lộc , PKT ), đặc biệt có bản dịch của Mỹ Hồng - một tiếng thơ khả ái của Nhóm Trân Quí Sợi Dây Thân Ái / Thơ Thẩn Cho Vui của chúng ta.  Cũng xin được nói thêm một lần. Những mong , rất mong được hiểu, chỉ là thăm hỏi , chỉ là chia sẻ cái hay cái đẹp , trong tình đồng môn , nghĩa sư đệ , để thương quí nhau hơn mà thôi. Và, chỉ thế thôi. Cầu chúc an vui .Thân kính ,  

Tri Khac Pham Phamid@msn.com

Đăng Cao

Đỗ Phủ (717-770)
 
Phong cấp thiên cao viên khiếu ai

Chử thanh sa bạch điểu phi hồi
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ
Bất tận Trường Giang cổn cổn lai
Vạn lý bi thu thường tác khách
Bách niên đa bệnh độc đăng đài
Gian nan khổ hận phồn sương mấn
Lao đảo tân đình trọc tửu bôi

 

CHẲNG SAO

Mỹ Hồng

Vượn gào gió hú non ngàn

Bãi hoang cát trắng bàng hoàng cánh chim

Lá rơi lạc lối im lìm

Dòng sông sóng cuốn cuộn chìm hư vô

Thu tàn dạ thắt thẩn thờ

Thương mình tuổi hạc ngày giờ lướt qua

Tóc màu sương bạc chóng pha

Cô đơn mượn chút men ngà giải khuâỵ 


 

GIẢI SẦU

Trầm Vân

Núi cao vọng tiếng vượn kêu

Bến trong cát trắng chim chiều lượn quanh

Lá rơi từng cánh mỏng manh

Sông dài con sóng độc hành bơ vơ

Thu buồn đất khách ngẩn ngơ

Tấm thân già yếu đợi chờ ai đây

Gian nan khổ hận tim đầy

Giải sầu chén rượu có say giải sầu?

                    

ĐĂNG  CAO.

Phùng Quang Lộc.

.

Gió cuốn trời cao,vượn khóc than

Bãi trong,cát trắng,chim tìm đàn.

Lá rừng vô tận, rơi hiu hắt

Trường giang bát ngát, chảy miên man.

Van dặm thu buồn,thân làm khách

Trăm năm nhiều bệnh,cũng leo thang.

Gian nan khổ hận,sương đầy tóc

Rượu đục say rồi,vẫn uống khan.

    

Lên Cao
PKT 
 

Gió nổi , non xa, tiếng vượn gào ,
Bến trong , cát trắng , én lao xao.
Mênh mang lá rụng về đâu nhỉ ,
Cuồn cuộn sông trôi đến chốn nào .
Ngàn dặm thu buồn , nương đất khách ,
Một thân già yếu, gượng lên cao.
Gian nan khổ hận đầu sương bạc ,
Ngất ngưởng say rồi thôi nữa sao.

.

Đăng Cao
Song Quang 2010
         

 Gió thét non cao tiếng vượn buồn,
 Chim chiều bay lượn lẩn trong sương.
 Lá vàng theo gió rơi vài chiếc,
 Nước chảy giong trôi tận suối nguồn.
 Thu buồn cám cảnh sầu cô khách
 Thân già lắm bệnh biếng cầm gương.
 Gian khổ cũng thua đầu bạc trắng,
 Mượn chén rượu say giải đoạn trường.

Enter supporting content here