Hồi
nhỏ, nhớ lại cái giai đoạn mà người ta gọi là ăn
chưa no lo chưa tới, hay còn vô tư lự gì đó, chị em
tôi mong Tết lắm. Còn chừng hơn
bốn chục ngày nữa mới tới Nguyên đán, nhưng
chúng tôi đã đếm ngược thời gian chờ từng
ngày. Cũng dễ hiểu thôi, hồi đó chị em tôi còn
sống với ba mẹ ở quê nên có bao nhiêu cái
thèm, bao nhiêu nhu cầu cứ bình phương trong lòng do cảnh sống
gia đình mình nghèo quá. Để quên đi cái thiếu thốn
hàng ngày, mấy anh chị em tôi bắt chước A.Q của Lỗ
Tấn cố tìm một “liệu pháp tinh thần”.
Chúng tôi tưởng tượng và mơ ước đủ thứ
và mong đến Tết để thực hiện. “Tết
nầy em để dành tiền lì xì mua một trái banh da
mình chơi chung nghen”. “Để Tết chị mua cái nón đẹp
hơn của nhỏ Lan đội đi học cho nó biết”. Vậy
đó, Tết vừa là dịp được đi chơi không sợ
bị ba má rầy, vừa là cơ hội để thực
hiện những ước mơ tuổi nhỏ. Mơ ước chỉ
để mơ ước thôi chớ ba chị em tôi đều biết
rằng với món tiền lì xì ít ỏi của ba má và
bà con nghèo chung quanh, thì hẳn đến “Tết Ma Rốc”
chúng tôi cũng chưa mua được món đồ dự tính.
Mong trong lòng chưa đã, mấy chị em tôi còn bàn tính ra miệng
nên có lần bị má rầy. “Tết nhứt tao với
ba tụi bây lo muốn sút be sườn đây nè. Sướng
ích gì mà ở đó trông đợi tính nầy tính
nọ”. Bị rầy mà mấy chị em tôi không “tâm phục
khẩu phục”. Tết chớ có phải là bão lụt hay rầy
nâu gì đâu mà ba má lo đến dữ vậy? Vả lại
việc ai nấy lo, chớ sao lại “ chằng rây” vào niềm
vui ít ỏi của mấy đứa con nít. Chẳng lẽ mơ ước
mà cũng phải “nhín nhín” nữa sao?
Lớn lên một chút, mấy chị em tôi biết rằng
ngày Tết không chỉ mang đến toàn niềm vui, mà nó
còn gắn kết với khá nhiều bận rộn. Trước
Tết phải lo bài vở để ôn thi học kỳ, rồi
cận Tết phải tiếp dọn dẹp nhà cửa và chuẫn
bị đồ ăn uống như phơi chuối khô, tráng bánh
tráng, dọn rửa nhà cửa… và bao nhiêu chuyện lặt
vặt không tên. Tết nhất còn phải tranh thủ đi thăm
thú họ hàng và những người thân với những câu
chúc Tết rặc công thức: cứ tấn tài tấn
lộc tấn bình an hoặc an khang thịnh vượng…lập
lại nhiều lần làm chị em tôi đâm ngán ngại. Ngoài
ra Tết nhất còn phải giữ gìn cẩn thận, tránh
những điều kiêng cữ có thể gây ảnh hưởng
xấu cho gia đạo trong năm. Năm mới cái gì cũng mới,
cũng phải tốt đẹp hơn năm cũ.
Nhưng Tết mà! Có cực mà cũng có vui. Vả lại,
có ngượng ngượng cũng phải ráng làm cho giống người
ta, để mong một năm mới hanh thông tốt đẹp.
Rồi cũng đến một lúc mấy anh chị em tôi
ai cũng làm chủ một gia đình riêng và gần Tết
cũng phải lo đến gần sút be sườn. Lâu lâu cũng
muốn “lên gân” muốn lập lại câu nói của
ba má ngày xưa, nhưng tôi đã kịp ngừng lại. Dù không
còn mong Tết đến từng ngày để được
vui chơi và có tiền lì xì như hồi còn nhỏ, nhưng
rõ ràng ở sau tuổi “tri thiên mệnh” tôi vẫn
đang chờ mong Tết. Tôi mong Tết đến để con
cháu có dịp tụ hội để vui vầy với nhau, một
điều tưởng như đơn giản nhưng không dễ gì
thực hiện được trong nhịp sống bận rộn
bây giờ. Năm nào cứ vào khoảng hăm tám, hăm chín
âm lịch là vợ chồng tôi cứ ngong ngóng ra đường
chờ từng đứa con xa. Tôi nhìn cung cách vợ chồng
từng đứa dắt con xuống xe, những món quà nó
mang về biếu, để đoán xem trong năm đứa nào
ăn nên làm ra, đứa nào gặp trục trặc.
Tôi cũng mong Tết đến để thoát ra được
cái vòng quay nhàm chán hàng ngày, tuy không phải là dịp nghỉ
ngơi toàn diện, nhưng mấy ngày Tết thực sự
là một khoảng lặng cần thiết quí báu cho tất
cả mọi người. Xã hội càng hội nhập, càng
phát triển, người ta càng thấy cần những khoảng
lặng bổ ích nầy, giống như những trạm dừng
chân nghỉ ngơi ngày xưa: những trường đình và đoản
đình trên con đường cái quan vạn dặm.
Và sau hết, tôi còn mong Tết để có dịp nhìn
lại mình, sau những phôi pha trên dòng thời gian, rà soát
lại những được mất trong đời, điểm mặt
những bạn bè cùng trang lứa. Tôi không có thói quen ghi nhật
ký nhưng mỗi giao thừa cũng ngồi viết lăng nhăng
vài trang giấy để ghi lại những cảm xúc của mình
về khoảnh khắc ngắn ngũi giao ban giữa hai năm. Tôi cũng
bắt chước người xưa lắng nghe tiếng con vật
nào sẽ ra đời và sẵn tay ngắt một nụ lộc,
dù chỉ là một nhành lá nho nhỏ để chào xuân.
Đây là một thời khắc đặc biệt thiêng
liêng, mà con người có thể cộng cảm được
sự vận hành của tự nhiên, giao hòa được với
cái bao la vô cùng của vũ trụ.
Đây mới thực sự là thời điểm Tết
mà tôi quen chờ đợi hằng năm đã gần suốt
một đời người.
PHƯƠNG HUY