CamHong.JPGTHƠ
 ◙ ◙ ◙
 ngô cẩm hồng
Cần Thơ
____________________________________________________________________________

     XIN LỖI...EM YÊU ANH !     

Câu xin lỗi , không phải là xin lỗi !

    Bài thơ tình, không biết phải tên chi,

                Buổi chiều xưa , Phượng nỡ rợp sân trường,

                                                          Sao hạt bụi, vô tình rơi vào mắt…

          Câu xin lỗi của ngày xa xưa ấy,

          Đếm thời gian, đếm lá rụng mùa thu.

          Tình yêu Em như trang giấy học trò,

          Trong đôi mắt, có bóng Anh ngự trị.

Đã lâu lắm Em quên câu xin lỗi,

Ngàn lời yêu bay mất tự bao giờ.

            Và cơn mưa của những buổi tan trường,

        Cả ngần ấy… tạm cho vào quên lãng.

          Câu xin lỗi, phải chăng là câu nói,

          Xin lỗi vì Anh cho một tình yêu,

          Đôi bờ vai như cổ thụ trưa hè,

          Em xin lỗi, khi yêu Anh trọn vẹn.

  Anh đã giúp cho Em nhiều nghị lực,

    Có niềm tin lẫn hạnh phúc ngọt ngào,

           Giữa nắng trưa là ngụm nước trong lành,

Giữa bảo tố, mái che nhiều ấm áp.

Câu xin lỗi, không phải là xin lỗi.

Bài thơ tình nay đã biết đặt tên,

Có phải chăng: “ Xin lỗi… Em yêu Anh !”

Mà thật vậy… Em yêu Anh nhiều lắm !!!...

...................................................................................................................................................

                                                                                         27.06.2011

                                                                                  NGÔ CẨM HỒNG

MỘT CÂU HỎI … LÀ AI…???

Anh là ai ?... Hỏi hoài sao không nói…

Là thiên thần… Tặng đôi cánh cho em ?

Là dòng sông, cho ngụm nước trong lành ?

Là Cổ thụ, cho tàng cây mát rượi ?

Anh là ai ?.. Hỏi hoài sao không nói…

Là nụ cười, thay lời nói: Là ai…

Là ngày mai... Đời chẳng có ngày mai !!!

Là phía trước... Có thể là như thế !!!

Anh là ai ?... Hỏi hoài...Lần thứ 9...

Có phải là ánh sáng của đêm khuya ?

Là lời ru của Mẹ mới hôm nào ?

Hay là đống tro than vừa khơi lại ?

Anh là ai ? …Hỏi hoài… Ôi… ghét lắm…

Em biết rồi… Anh là một vì sao,

Một vì sao tỏa sáng mãi trong mơ,

Khi tỉnh giấc… Ngỡ ngàng… Em vẫn hỏi…

……………………………………………..

          Anh là ai...  Anh là ai…

          Hỏi hoài... và... Hỏi mãi....

                                                         SN 28.02.2011

ROMANTIC …

tl_ValHeartRoses.JPG

ANH GỌI … MÌNH ƠI !!!...MÌNH ƠI !!!...ROMANTIC…

EM: DẠ… NHẸ NHÀNG… NHƯ THUỞ MỚI VÀO YÊU,

14 THÁNG 2… SAO NHƯ MỚI HÔM NÀO,

THƯƠNG YÊU QUÁ ! TUY MÁI ĐẦU XANH ĐÃ BẠC.

.

                          14 THÁNG 2… NHƯ TÌNH NHÂN MỚI CƯỚI,

                          CÓ NHIỀU TIẾNG CƯỜI… ROMANTIC… MÌNH ƠI !!!

                         DÙ 90 … VẪN MÃI 14 THÁNG 2,

                         ROMANTIC…GỌI…MÌNH ƠI ! ROMANTIC …

.

                                       ANH ĐÃ HỨA, LÀ NGƯỜI TÌNH MUÔN MUÔN THUỞ,

                                       DÙ CÓ GIÀ, CÓ XẤU, TÓC CÓ BẠC PHƠ…

                                      DÙ BƯỚC CHÂN CHẬM CHẠP, MẮT ĐÃ NHẠT NHÒA,

                                     ANH VẪN THẤY EM CỦA ANH LUÔN THÁNH THIỆN…

.

                             MỖI SỢI TÓC, SẼ MANG TÊN ROMANTIC,

                             MỖI MỘT NGÀY, ANH LUÔN TẶNG MỘT ĐÓA HOA,

                             MỘT ĐÓA HOA ANH CHỈ TẶNG  RIÊNG CHO EM,

                            ĐÓA HOA ẤY CHỈ MANG TÊN… ROMANTIC…!!! 

.

                                                          14.02.2011 LỄ TÌNH NHÂN.

                                                                          NGÔ CẨM HỒNG

                                                               EMAIL: camhongcantho@yahoo.com 

ĐIỆP KHÚC NHỚ THƯƠNG

.

TL_Heart2.jpg

.

Một chút nhớ ! Một chút thương !

Thoảng theo hơi gió… miên mang nỗi buồn !

Bến sông nay vắng con đò,

Giọt sương đọng lại trên bờ mi xưa.

.

Một chút nhớ ! Một chút thương !

Lao xao một thoáng… Đong đưa giọt buồn…

Có về thăm lại quê xưa,

Bước đi từng bước… nghe lòng xuyến xao …???

.

Một chút nhớ ! Một chút thương !

Tình riêng như thể giọt sương trên cành.

Cuối mùa lá đỗ vàng sân,

Sao cay đôi mắt… Sao lòng tuyết rơi….

.

Một chút nhớ ! Một chút thương !

Trong từng lời hát, câu ca, tiếng cười.

Một chút nhớ ! Một chút thương !

                     Dù là một chút… vấn vương cả đời….!!!

  .

                                                                                 16.11.2010

                                                                          NGÔ CẨM HỒNG

Bài Thơ Nhí Nhảnh

NN_cobe.jpg

Nhí nha...và nhí nhảnh...

Em bước nhẹ bên Anh,

Nhắc hoài câu nói ấy,

 Anh hứa gì nhớ không ???

.

Khoan... Chờ Em một chút...

Cây kiếng ... để đâu rồi,

Sao tìm hoài chẳng gặp,

À... Nó đang nằm trong tay !!!

.

 Nhí nha... và nhí nhảnh,

 Như thuở mới 15,

Tóc Anh  giờ bạc trắng,

 Đôi mắt mờ hơi sương,

.

Nhưng Trái tim vẫn thế,

Như một thời thanh niên,

Nụ cười luôn tình tứ,

Thì thầm: Nhí nhảnh ơi !!!

.

Anh ngồi nhớ chuyện xưa,

Có những điều kỳ diệu,

Làm lòng Anh xao xuyến,

Suốt cuộc đời không quên.

.

Cháu Nội luôn gọi Bà,

Cháu Ngoại réo Bà ơi !!!

Anh liếc nhìn chút chút...

 Em còn nhí nhảnh ghê !!!

.

 Tháng 8-2010

                                                                                             

Mấy Đồng !

TL_OneDollarBill.JPG

Một Đồng đi chợ mua Rau,

Hai Đồng  Em thấy nao nao cõi lòng,

Ba Đồng mua cái Nơ hồng,

Bốn Đồng nhí nhảnh lấy vài cây Son !

Năm Đồng sao thấy héo hon...

Sáu Đồng mới đủ cầm cây Trâm cài .

Bảy Đồng có chiếc áo dài,

Tám Đồng là được cây cài màu  xanh.

Chín Đồng chiếc nón mõng manh,

 Mười Đồng cái gối, đem về ... mát xa...

 Ôi ... thôi... Đừng nói bao la...

 Mấy Đồng cũng được ... Anh chìu ý  Em.

 Tháng 8-2010

NCH_CAM_ON_CUOC_DOI_6_CAM_HONG_4.jpg
NCH_CAM_ON_CUOC_DOI_6_CAM_HONG_4.jpg
NCH_CAM_ON_CUOC_DOI_6_CAM_HONG_4.jpg
NCH_CAM_ON_CUOC_DOI_6_CAM_HONG_4.jpg

KHÔNG      CẢ !!!

TL_GirlInrain.gif

 *Anh không là sỏi đá,

 Khi trái tim vỡ vụn,

 Một cuộc tình đã tan,

 Theo thời gian quên lãng...

       *Anh không là hạt cát,

       Trên sa mạc mênh mông,

       Chịu được nhiều sương gió,

       Là thuyền trong mắt Em.

               *Anh không là mây bay,

               Đi khắp bốn phương trời,

               Dù là mưa hay nắng,

               Mây vẫn là Mây thôi !

                         *Anh không là sóng vỗ,

                         Trên mạn thuyền ngày xưa,

                         Thuyền vẫn trôi vô tận,

                         Bao giờ về bến xưa ?

                                     *Anh không là Cổ thụ,

                                     Của bóng mát đời Em,

                                     Mà chỉ là Cây cỏ,

                                     Giữa cánh đồng bao la.

                                                      *Anh không là dòng nước,

                                                       Làm mát rượi tình Em,

                                                       Như  Thuỷ triều dâng sóng,

                                                       Đọng nước trong mắt Em..

                                                                 *Lại không là nụ cười,

                                                                 Lại không là bóng mát,

                                                                 Cho đời Em chơi vơi,

                                                                 Như con thuyền không bến.

                                                                            *Anh chỉ là hạt bụi,

                                                                             Hạt bụi chiều hôm qua,

                                                                             Đã vương vào đôi mắt,

                                                                             Sao mắt Em cay cay...

                                                                                    *Anh chỉ là cánh đồng,

                                                                               Nắng cháy... cỏ vàng hoe...

                                                                               Không giọt sương đọng lại,

                                                                                Một cuộc tình đi hoang !!!

.

                                                                                           Tháng 8- 2010

                                                                                            Ngô Cẩm Hồng

NCH_THANGSAUTROIMUA.jpg

Tháng Sáu Trời mưa ...

.

Tháng Sáu trời mưa, Anh biết không?

Quê mình mùa lủ, nước ngập sông,

CALI mang nỗi sầu man mác,

Nhớ mãi quê nhà có bóng Anh.

     Tháng Sáu trời mưa , mây vẫn trôi...

     Mây giăng che phủ cả bầu trời,

     Như tình hai đứa còn ngăn cách,

     Hai mái đầu xanh đã bạc rồi !!!

             Tháng Sáu trời mưa, nhớ chuyện xưa.

             Có hàng Cườm Thảo , có mùa thi,

             Có Thầy, có Bạn, và trang sách,

             Mình chẳng bao giờ có đón, đưa.

                        Tháng Sáu trời mưa, lại nhớ Anh.

                        CALI vương vấn một nỗi sầu,

                        Chân bước từng bước.. lòng rơi lệ..

                        Biết thế mà sao, vẫn mãi buồn.

                                        Tháng Sáu trời mưa , Em lại đi !

                                         Là người xa xứ , lại xa Anh.

                                         Bàn tay xiết chặt bàn tay ấy,

                                         Nay đã xa rồi... Hởi cố nhân !!!

                                                     Tháng Sáu trời mưa, có nhớ mong ?

                                                     Có buồn khi thấy kiếp long đong ?

                                                     Mưa rơi, gió lạnh, và giông tố...

                                                     Biết đến bao giờ hết gió Đông ?

                                                                 Tháng Sáu trời mưa... Sao nhớ Anh.

                                                                  Nhớ từng ánh mắt, đôi bàn tay...

                                                                  CALI xa cách nhau dịu vợi,

                                                        Mưa ở trong lòng... THÁNG SÁU ơi ...!!!

NCH_CAUHOIKHOQUEN_NgoCamHong.jpg
NCH_NHOANHNHIEU_title.jpg
NCH_NHOANHNHIEU_baiTho.jpg

Vòng xoay Cuộc Đời

HOASEN.jpg

        Mấy mươi năm trước, Mẹ là cô gái trẻ,

       Áo lụa, khăn choàng trong ngày Lễ Vu Qui.

       Đôi vai gầy, nhưng gồng gánh một đàn con,

       Buổi chợ sớm, chợ chiều không vắng Mẹ.

       Bao nhiêu đêm, Mẹ chăm đàn con nhỏ,

       Đứa học hành, đứa đầy tháng, đứa thôi nôi.

                            Cả cuộc đời Mẹ tặng hết cho con, 

                            Thân thương quá, một quảng đời của Mẹ.

                            Mấy mươi năm trước, lòng Cha nhiều rộn rã,

                            Lễ đón dâu, chào hai họ sáng mùa Xuân.

                            Vai phong trần, đôi bàn tay, một tấm lòng,

                            Dành cho Mẹ, cho con , và cho Ngoại.

                            Cuộc đời Con như con thuyền dậy sóng,

                            Nhớ lời ru, nhớ nghị lực của Mẹ Cha.

                            Có những đêm mưa bão giữa cuộc đời,

                            Cha che chở, vòng tay luôn ấm áp.

 Mãi mãi thế, “ Ôi .. Các con của Mẹ “

 Đứa kinh doanh, đứa Cô giáo, đứa nghệ nhân,

 Rồi cuộc đời vẫn là một vòng xoay,

 Lại nối tiếp... Bổn phận làm cha mẹ !!!

 Bài giảng của Cha, sống sao xứng đáng,

 Vòng tay Mẹ hiền, không quên những lời ru.

                                      Biết bao lần lá rụng của mùa thu,

                                      Nhìn di ảnh... Lòng con đầy nỗi nhớ !!!

                                                              Tháng 5 -2010

NHỮNG GIỌT NƯỚC NGƯỢC DÒNG...

TL_BaNoi.jpg

Người đời thường vẽ bức tranh Bà Nội,

Là mẹ chồng, luôn hà khắc Con dâu,

Nhưng cháu ơi ! Dù ở  hoàn cảnh nào,

Mỗi Bà Nội là  tấm lòng của Biễn.

      Trong cuộc sống, họ nuôi con vất vã,

      Đếm từng ngày, với tiếng hát lời ru…

     Chín tháng cưu mang… đêm lại nguyện cầu,

     Mong mọi sự bình yên cho con trẻ.

            Những Bà Nội nuôi con trong nghèo khó,

            Lại đơn thân chống chọi với thời gian.

            Mua gánh bán bưng chợ sớm , chợ chiều…

           Đèn hiu hắt như cuộc đời của Mẹ..

                     Nội muốn nói với con về điều ấy,

                    Họ đã từng vượt qua những nỗi đau,

                   Tiếng khóc trẻ thơ, luôn cả nụ cười,

                   Dù chua xót, nhưng luôn là hạnh phúc !!!

                             Những Bà Nội nuôi con bằng nước mắt,

                             Dần lớn lên, giọt lệ lại bấy nhiêu.

                            Con đến trường, Mẹ về với gánh xôi,

                            Chiều rảo bước, bán vội vàng tờ số.

                                    Rồi mỗi tối, bên ngọn đèn chong nhỏ…

                                    Tiếng: ê …a…dạy con trẻ đánh vần.

                                    Mờ …e…me…Chưa đọc được chữ “Cha”!

                                   Nay đã thuộc :“Mờ…e…me…nặng Mẹ…”

                                             Nhiều hoàn cảnh, Nội muốn cho con biết,

                                            Người mẹ nghèo, trong một nỗi cô đơn,

                                            Áo vá vai, lại đi biển một mình.

                                           Chung quanh họ là những người xa lạ

Thế mà họ không lấy làm nao núng

An ủi mình: “ bài học của tương lai!”

Từng chén cơm thừa thải của nguời “dưng”

Họ đã nhận…để có dòng sữa ngọt…

                   Rồi cứ thế…Và mỗi ngày như thế!

                  Tình mẹ con luôn quấn quít bên nhau,

                  Áo rách, đói no, nước mắt, nỗi buồn…

                 Trời ban thưởng một đứa con thành đạt,

Tóc bà ấy bạc phơ theo năm tháng,

Đôi mắt mờ, không nghe kịp tri ân,

Chưa ăn ngon, áo đẹp của người thân,

Tim lạnh giá… mà vòng tay rộng  mở…

                       Con có biết, còn bao người mẹ trẻ,

                       Khi lâm vào một hoàn cảnh đau thương,

                       Họ nuôi con bằng nghề “gái ăn sương”

                      Lòng muốn khóc, giọt lệ…đành ngưng lại

Họ đã phải qua tay nhiều khách gọi,

Nhan sắc tàn để con được lớn khôn

Mẹ vẫn vui, vẫn thấy một niềm tin…

Cổng Đại Học, Con đi cùng chúng bạn,

                       Người Mẹ ấy, thật vô cùng vĩ đại!

                       Được mọi người cho một sự tôn vinh,

                       Con thành danh như trái ngọt trên cành,

                       Mẹ sung sướng, hái trái xanh đã chín.

Con nào biết có bao người mẹ khác,

Cả cuộc đời, luôn dành tặng cho con,

Bằng tình thương đã có sẵn trong lòng,

Được đền đáp, muôn vàn điều ruồng rẫy,

                        Họ giữ cháu, như từng chăm con trẻ,

                        Nuốt hạt cơm như sỏi đá vào lòng,

                       Thương con trai, cháu nội…lại lặng câm,

                       Vì khi trách, không còn nơi nương tựa.

                                            Ôi !… Sao nghe nỗi buồn nào vương vấn,

                                            Nhiều cuộc đời những bà Nội Việt Nam.

                                           Theo thời gian, … nước mắt vẫn ngược dòng…

                                           Ai nào biết…Những đêm trường như thế !!!

                    Xin hãy vẽ một bức tranh BÀ NỘI …

                   TẶNG con Dâu báu vật của riêng mình,

                   TẶNG con Trai bao lời nói yêu thương…

                   Và… trao trọn TRÁI TIM cho Cháu NỘI !!!

                                                              Tháng 4 năm 2010

                                                                           Ngô Cẩm Hồng

                                                                          Email: camhongcantho@yahoo.com

NgoaiBaOi_CamHong.jpg
CamHong_NhungOngNgoaiVN.JPG

.
NgoCamHong_TinhMuon.JPG

GHI CHÚ: Bài thơ này đã được in trong Đặc San 15 - ĐH PTGĐTĐ XIV 2010 tại Melbourne, Úc Châu, nhưng có 2 chữ cuối của câu thơ áp chót: ngăn đôi mà BBT đánh máy sai là ngàn đời. Xin cáo lỗi cùng tác giả và đọc giả Đặc San PTGĐTĐ.

Bài thơ trên đây đã được thầy Võ Văn Trí trình bày trong khung.

Enter supporting content here