|
 |
| |
G Ó C T H Ơ
TRƯỜNG NHÀ_______________
Mời góp tiếng thơ: ÔNG ĐỒ _______________________________ Thơ:Chân
Diện Mục - Trầm Vân - Song Quang - Trần Bang Thạch - Vương Thủy Tùng Khung thơ: Tử Hình
Ông Đồ Phạm Huy Viên, thời ĐHSP-SG
Chân Diện Mục:
Trầm Vân:
Song Quang:
Trần Bang Thạch:
Vương Thủy Tùng:
________________________________________________________________________________________________________
GIỮ Thơ
Chân Diện Mục, Trầm Vân. Khung thơ: Tử Hình
_______________________________________________________________________________
NHỚ SÀI GÒN
Chân Diện Mục, Trầm Vân, Song Quang 
Chân Diện Mục
Nhớ nắng Tao Đàn , nhớ Thảo Cầm Viên
Ngày xanh đi biệt , ve sầu rả rích
Tiếng chim bay dưới trưa hè cô tịch
Lòng khách du du hề nhớ triền miên
Đường Lê Lợi nhớ xa
xăm ngày cũ Ai bước
đi tà áo ngọt dịu hiền
Và mái tóc bồng bênh trôi theo gió
Gió vật vờ trong ký ức thân quen
Nghe như tiếng gọi mình
mà xa lạ Nghe vu vơ tiếng
hò hẹn êm đềm
Ôi nao lòng , người xưa ơi có biết
Ta thẫn thờ hàng me cũ chờ Em
C.D.M. |
TRẦM
VÂN
Ngày xưa tà áo ai
bay Đường Lê Lợi mái tóc
dài tỏa hương Nhớ từng
góc phố con đường Thảo
Cầm Viên nắng Tao Đàn lung linh Thoảng nghe có tiếng gọi mình Hàng cây nhớ bóng đôi hình sánh vai Cuối ngày lá rụng thu phai Về đây hứng giọt u hoài thời gian Ngậm ngùi tiếng gió thở than Tình xưa khép lại vô vàn nhớ thương TV
SONG QUANG . SÀI GÒN NIỀM LUYẾN NHỚ
Em còn đó,Sài gòn ơi luyến nhớ !
Đã bao năm vẫn mãi gọi tên người
Năm tháng dài tình yêu ấy không nguôi
Nay quay lại bóng hình em chầm chậm.
Ngày xưa đó đôi ta cùng chung lối
Đại lộ buồn hay gác nhỏ bên nhau Đường
Duy Tân với bóng mát cây cao
Petrus Ký nuôi tình ta khôn lớn .
Cuộc dâu bể không còn bên nhau nữa
Kẻ lạc loài đâu xóa hết dấu xưa !
Anh nơi đây làm thân người viễn xứ
Tên Sài Gòn vẫn cứ mãi đong đưa .
Luôn hy vọng mùa vui đời thay đổi
Trả tên em sẽ đến hẹn một ngày
Anh trở lại với muôn ngàn luyến ái
Cùng bên em đi dưới những cơn mưa !
SONG QUANG
_______________________________________
MỪNG
SINH NHẬT BẠN THƠ SONG QUANG Thêm tuổi, thêm sức khỏe, thêm niềm vui, thêm thi tứ 
CHÚT SUY TƯ
CHO NGÀY SINH NHẬT (Kính
trao :VHN và VTT hai người bạn cùng tuổi)
Tháng tám mười ba : sinh nhật rồi ! Tuổi
già bảy mốt đã êm trôi
Sau lưng chẳng biết đời xoay chuyển ? Trước
mặt nào hay biết bải bôi !
Lẫm rẫm đường trần kề cuối nẽo Đong đưa
ngày tháng cứ vèo thôi.
"Đi về một cõi" ta nào hẹn *
Sinh nhật thằng tôi hát mấy lời .
SONG QUANG
* Một cõi đi về của Trịnh Công Sơn MỪNG BẠN
QUÁ TUỔI CỔ LAI HY
Trời cho khoẻ mạnh cứ vui thôi
Lại được làm trai sống cõi đời
Đời trọc hay thanh nào đáng kể
Vui tràn xướng hoạ bạn cùng tôi
Nước giầu bạn hưởng nhân quyền sướng
Quê hẻo tôi nằm gãi nách (1)
chơi Sống thọ bẩy
mươi là quá đã
Ba điều (1) đủ sướng bạn già ơi
C.D.M.
(1) - Trước tôi dùng chữ
... khác ! sợ các bạn cười ... nên đổi thành chữ
" nách " (2) - Ông Vinh Khải Kỳ nói : có ba
điều sướng : - Trời sinh muôn
vật ... ta được làm người !
- Trời sinh Nam , Nữ ... ta được làm người Nam !
- Trời cho Thọ , Yểu ... ta được Thọ !
Họa : CHÚT
SUY TƯ NGÀY SINH NHẬT "Bỏ qua đi tám" quá xưa rồi
Sinh nhật hàng năm : chuyện nước trôi...
Thây kệ thời gian hoài biến chuyển
Mặc cho trời đất sáng chiều bôi
Đường trần cuối nẽo
ai không đến
Lãm nhãm làm chi phải chịu thôi
Tôi bạn cặp kè vui tiến bước
Xem ai độc diễn nhạc không lời !
Vương thủy Tùng
(07/08/2011)
NGỒI QUÁN CÀ PHÊ
Chân Diện Mục, Vương Thủy Tùng, Nguyễn Thị Thanh Dương,
Song Quang
CÀ PHÊ ... CHẢNH
Vắt chân chữ ngũ nhổ râu Bớ
cô chủ quán chạy đâu mất rồi
Hãy cho ta một cái nồi Ngồi trên
cái cốc cho đời thơm râu
Ngẫm cười thiên hạ chửi nhau
Mưu mô hiểm độc tóm thâu lợi quyền
Ta đây chẳng có nhiều tiền
Chỉ cần gói thuốc nằm bên ly này
Kệ cha kệ bố chúng bay Ăn bẩn
cho lắm có ngày rũ xương Ông đây
chính thật thằng ngông Ngồi cà
phê chảnh mà trông người đời
Chạy theo la gọi ời ời
Hai tay trắng lúc về suôi hay gì !
C.D.M.
CÀ PHÊ BÊN .... ĐỜI .
Ngồi buồn thở
khói vân vi Khói bay lơ lửng biết về nơi nao Nụ cười ấm ngọt len
vào Bâng
khuâng chợt tỉnh hanh hao hương trà Lòng chợt nghĩ : người và ta Cũng là hư ảo
, cũng là .... thế thôi Ai nào đoán được lẽ trời Rủi may cũng một
.... đầy vơi kiếp người Mảng trông bóng xế non đoài Gởi thơ cho gió
lạnh ngoài xa xăm Gửi vào đôi mắt trong xanh Để mong níu lại chút
tình vấn vương Ô hay thơ dội vách tường Tỉnh ra bỡ ngỡ một phương
lạc đề Thế mà cứ ngỡ nằm mê .
C.D.M. Một buổi sương lạnh ,uống cà phê trong quán
... đẹp .
CÀ
PHÊ CHÍN HÀ Mưa
buồn đọc...thảnh thơi Tựa "cà phê bên... đời" Của Thầy Chân
diện Mục Thật tiếc tả không lời.
Phải chi em ngồi bên Thầy nhịn chắc em hên Ấm lòng thêm no mắt Về nhà chắc
hổng quên.
Cám
ơn Thầy báo...động Quán cà phê "Chín Hà" Tối nay em nằm
mộng Sẽ
vào rồi lại ra.
Nhà Thầy em sẽ đến Mượn tiền uống... cà phê Cám ơn Thầy kính
mến Giật
mình ...qua cơn mê ! VTT .
NGỒI QUÁN CÀ PHÊ. ( Theo bài “ Ngồi Quán” của
Bích Xuân trên báo Trẻ) Ghé vào đây uống cà phê,
Một ly đen đá, lặng nghe nỗi buồn, Một góc
quán, một tâm hồn, Một bàn, một ghế giữa ồn ào
kia, Người ngồi gần, kẻ ngồi xa, Những khuôn
mặt lạ hay là quen quen? Họ ngồi bàn chuyện thế gian, Hay
đang tâm sự chuyện riêng của mình? Tôi và
bàn ghế lặng thinh, Mà như chia sẻ tâm tình cùng
nhau. Nắng chiều nay sẽ về đâu? Theo chân
người mải bước mau trên đường, Ngoài khung cửa,
chuyện đời thường, Cà phê trong quán, giọt buồn giọt
vui, Vị cà phê đắng trên môi, Thêm đường
không đủ ngọt đời đâu anh, Tôi lơ đãng nhìn xung quanh, Khách
về, khách đến chẳng đành riêng tôi, Bàn ghế
không đủ chỗ ngồi, Cà phê rót mãi cho người
đến sau, Cà phê tôi cạn từ lâu, Thời
gian như cũng úa màu nơi đây, Không người quen để chia tay, Thôi
chào bàn ghế một ngày không vui, Ai sẽ ngồi đây thay tôi? Cà
phê! im lặng! lẻ loi hàng giờ? Một cuốn sách? một cuốn thơ?
Ai ngồi đọc giữa hững hờ vây quanh? Nếu mai
tôi nghĩ đến anh, Thì mai tôi sẽ dừng chân quán
này, Những khuôn mặt có đổi thay, Vẫn là
tôi nỗi nhớ đầy anh ơi. Những quán cà phê trong đời,
Đã nghe bao chuyện khóc cười thế gian.
Nguyễn thị Thanh Dương (
July, 2008) . LY CÀ PHÊ ...GÓC PHỐ
Tặng các
bạn của "Người Lính già xa quê hương"
SONG QUANG
Mỗi Chúa Nhật các bạn ta cùng hẹn
Quán Cà Phê ngồi tán gẩu chuyện đời
Níu thời gian cho vị đắng ...đầy vơi
Bỏ đường ngọt cho đời thêm hương vị .
Rồi mơ tưởng chỉ toàn cơn mộng mị !
Một kiếp người hư ảo thế ...mà thôi
Bận tâm chi ? Mạng số thác cho Trời
Miển sống đáng.Đừng hổ ngươi trần thế .
Nhấp một hớp,cà phê đen chát đắng
Thấm bờ môi ,nhớ hương vị vào đời
Bâng khuâng hồn theo khói tỏa chơi vơi Góc
phố vắng.Cà phê buồn hờ hững.
Gió thổi nhẹ,làn mây trôi lơ lững
Thương cho mình ! Đời biết ngã về đâu ?
Tình thơ ơi !nhiều đêm mắt trũng sâu
Lòng thầm ước một khoảng trời nhỏ bé.
Ngồi một mình,niềm suy tư riêng lẻ
Ngời lính già đang sống kiếp xa quê
Hai mươi năm canh cánh nẻo đường về
Còn xa thẳm...nếu quê nhà không thay đổi ?!
SONG QUANG .
CÀ PHÊ ....CƯƠNG .
Bạn ngồi quán xá
vuốt râu !
Bắt chân chữ ngủ buông câu chưởi đời.
Khi xưa : cốc dưới cái nồi
Bây giờ :"Tiến sĩ" đầy Trời ...bạn râu !
"Đỉnh cao trí tuệ" giành nhau
Ăn trên ngồi trước mưu sâu tóm quyền
Miển sao lắm bạc nhiều tiền
Đi xe thứ xịn,cởi Tiên phen nầy
Dân nghèo mặc kệ ...tụi bây
Túi Ông vơ vét cho đầy lòng tham. Cà
Phê ...chảnh đọc thấy ham Muốn
vào chung quán tọa đàm bạn ta
Cà Phê ...cương chút gọi là
Bọn tham ô cũng thành ma...chớ gì ! .
SONG QUANG ___________________________________________
|
|
|
"I HAVE A DREAM" 
Ảnh Nguyên Nhung
TÔI MƠ
Một thoáng buồn
phiền, thân tàn liễu rũ Một
thoáng đau thương, tư lự đêm thâu
Một thoáng cô đơn, đục ngầu tâm sự
Một kiếp trầm luân, quá khứ
bạc đầu ! .
Tôi mơ mãi. Bạn về đây hạnh ngộ
Có đàn chim, làm tổ cạnh vuông sân
Người bạn xa và cả láng giềng gần
Cùng nhảy múa, mừng mùa Xuân hạnh phúc. .
Mơ là thế. Nhưng giờ chưa kịp lúc
Nghe đâu đây, tức nghẹn nặng buồng tim
Bạn với tôi, vẫn còn mãi đi tìm
Những ước vọng, của thước phim ngày cũ. .
Mơ nhiều lắm. Biết chừng nào cho đủ
Để mọi người, có
giấc ngủ bình yên
Để muôn nơi, không còn cảnh lụy phiền … .
VƯƠNG THỦY TÙNG
( 06/06/2011 )
ƯỚC MƠ CỦA TÔI .
Bạn hỏi tôi mơ ước những gì ?
Ước mơ sống lại tuổi xuân thì
Mơ ngày cắp sách ngồi chung lớp
Mơ thuở cùng vui buổi học thi. .
Mơ lúc xông pha ngoài chiến tuyến
Mơ về sum hợp phút phân ly
Và mơ trở lại thăm quê mẹ
Gặp bạn bè xưa thuở hàn vi . .
SONG QUANG .
Thân tặng những bạn học củ trường Phan (56 - 61) Nhớ
lại những chiến hữu,một thời vào sinh ra tử với tôi. _________________________________________
GỬI BẠN Tô
Đông Pha, Phạm Khắc Trí, Trầm Vân
Thứ Vận Tăng Tiềm Kiến Tặng (8 câu cuối) Tô Đông
Pha (1037-1101) Không giai dạ vũ tự thanh tuyệt Thùy sử yểm ức đề cô quỳnh Ngã dục tiên sơn chuyết dao thảo Khuynh khuông tọa thán hà thời doanh Bạc thơ tiên phốc tận điền ủy Chử minh thiêu lật nghi tiêu chinh Khất thủ ma ni chiếu trược thủy Cộng khan lạc nguyệt kim bồn doanh Phỏng Dịch : Họa Bài Tăng Tiềm
Kiến Tặng (8 câu cuối) PKT 06/01/2011 Thềm
vắng , mưa đêm , sao thê thiết Một mình buồn bực không biết than với ai đây Tôi muốn lên non tiên , bứt cỏ quí Nghiêng giỏ ngồi than hoài, bao giờ cho đầy
giỏ được Chép sách , đánh
roi , đã làm xong rồi Nấu trà
, đốt củi , hẹn nhau đêm nào chăng Xin được lần chuỗi Phật soi chiếu nước đục Cùng nhau ngắm trăng lạc trong chậu vàng
Phụ Chú : Toàn bài Thứ Vận Tăng Tiềm Kiến
Tặng gồm 34 câu. Tăng Tiềm là nhà sư Đạo Tiềm, bạn
thơ của Tô Đông Pha. Qua 8 câu cuối , tác giả muốn than với
bạn ,ý muốn qui ẩn từ lâu mà chưa thực hiện được
, dù nợ đời văn võ cũng đã trang trải xong rồi, hẹn
bạn đêm nào , đốt củi , nấu trà, lần hạt ma ni, soi chiếu
đục trong, cùng ngắm vầng trăng sáng trong chậu vàng.
Gửi Bạn PKT 06/01/2011 Thềm vắng , đêm khuya , mưa rả rích
, U uất nỗi mình ngỏ với ai , Từ lâu đã muốn về qui ẩn , Nhưng lần lữa mãi, nay rồi mai. Trường văn , trận võ, đà xong nợ , Nấu trà , đốt củi , đêm nào chăng
, Lần chuỗi ma ni , nhờ mắt Phật
, Cùng ngắm chậu vàng lạc ánh
trăng. Tri Khac Pham Phamid@msn.com
GỬI BẠN
Giọt mưa rả rích rớt quanh thềm U uẩn một mình
dưới bóng đêm Mơ tới non cao tìm cỏ quý Lại e giỏ lạnh vớt sương mềm Vung roi múa bút
tay đà mỏi Châm lửa nấu trà bạn chẳng quên Tràng hạt mãi lần môi
niệm Phật Trăng vàng đáy nước ánh bình yên Trầm Vân _________________________________________
em tan trường Chân Diện Mục, Vương Thủy Tùng  EM TAN TRƯỜNG VỀ Giữa trưa hè nắng gắt
Em tan trường về qua Niềm vui nào rực rỡ Xuân tình
nào đơm hoa.
Em mang gió hạ về Em đùa tình
trong nắng Môi hồng nào khoe nắng Ánh mắt nào hả
hê.
Ta quay cuồng con tim Thả thơ tình theo gió Bay đậu bờ mi nhỏ Mà môi em lặng im.
Tà
áo đã lướt qua Ánh mắt chẳng ngoái nhìn Thơ
nhẹ rơi giọt nhỏ Trong không gian lặng chìm.
C.D.M
EM
TAN TRƯỜNG
Ngày xưa tôi đi học Chờ
em tan trường về Đạp xe vờn hoa nắng
Hồn vương mái tóc thề.
Hương tóc bay theo gió Thẩn
thờ mối tình si Thoảng em nhìn ngoái lại
Không hiểu em nghĩ gì ?
Bây giờ em ở đâu
? Bao
nhiêu năm cách biệt Ngẩn ngơ mối tình đầu Xa
nhau nhiều luyến tiếc.
Thôi xa rồi nỗi nhớ Chuyện
cũ em lảng quên Riêng anh, khi còn thở Vẫn nhớ
em hằng đêm… Vương thủy Tùng _______________________________
thơ
mùa phượng
Thục Trinh, Chiêu Đức, Nguyễn Hồng Ẩn,
Trầm Vân, Nguyên Nhung Mùa Hè đã về, xin mời thi hữu góp tiếng thơ mùa
phượng. Cho
vui và để cùng nhớ 1 thời áo trắng
Chia Tay Từ Năm Ấy Chia Tay Nhau Từ Năm
Ấy
Hạ
về chan nỗi niềm Hè
về chan chứa nỗi niềm, Ve sầu ru cô miên Ve
sầu ru giấc cô miên não nùng, Bạn bè đi đâu mất
Bạn bè đi mất mông lung, Trường xưa con dốc nghiêng
Trường xưa con dốc nghiêng dòng ước mơ,
Tìm đâu
những ngày thơ Tìm
đâu, đâu những ngày thơ, Tìm đâu nữa mộng mơ
Tìm đâu, đâu nữa mộng mơ cuối đường, Tìm đâu
mùa thương cũ
Tìm đâu, đâu những mùa thương, Ngập khung trời thờ
ơ Ngập
khung trời cũ vấn vương bồi hồi,
Chia tay những lần vui
Chia tay, Ôi, những lần vui, Chia tay lệ bùi ngùi
Chia tay, dòng lệ bùi ngùi đứng trông, Phượng sầu rơi
rã cánh Phượng
sầu rả cánh phiêu bồng, Màu máu đỏ ngậm ngùi! Ngậm
ngùi màu máu đỏ bầm ruột gan,
Trên sân từng mảnh
vỡ Trên sân
từng mảnh vỡ tan, Rụng hồn trưa trơ vơ
Rụng hồn trưa nắng ngỡ ngàng trơ vơ, Anh đi làm lữ thứ
Anh đi lữ thứ ơ hờ, Thôi đừng đợi đừng chờ
Thôi em đừng đợi đừng chờ bóng ai,
Em đi từ năm
ấy Em
đi từ ấy đến nay, Tuổi tóc buồn theo mây
Tóc buồn theo tuổi, mây bay não nề, Em đi không về nữa Em
đi, đi mãi không về, Là biết xuân đã gầy
Biết xuân gầy guộc, lòng tê tái lòng,
Chỉ còn dòng
hoài niệm Chỉ
còn hoài niệm theo dòng, Ở lại trong trái tim
Trong tim ở lại, mộng lòng mang theo, Mang theo từ cái thuở
Mang theo từ cái thuở nào, Tóc mây chải nỗi niềm
Tóc mây chải nỗi rạt rào niềm riêng !...
ThụcTrinh
Chiêu Đức __._,_.___



MÓN NỢ CHUNG TÌNH . Chân Diện Mục, Vương
Thủy Tùng, Song Quang _________________________________
.
NỢ VỢ
Ta mang nợ vợ ,
để trên đầu Trả hết chắc
là ... đến kiếp sau Em chạy tảo tần nuôi
lũ nhóc Ta ngồi bí xị nhổ chòm râu Đi vô xó bếp pha phin sữa
Bưng tới ngoài phòng , ấp úng lâu
Lỏn lẻn gãi đầu : dâng em đó Gọi
là chồng dại trả ơn sâu. C.D.M.
TRẢ NỢ VỢ HIỀN
Nhà cửa tuềnh toàng rác ngập đầu
Nợ nần chồng chất đến ngàn sau
Em đi vay mượn nuôi bầy trẻ Anh
bận vui đùa với bạn râu !
Sáng sáng cà phê vài ba bận
Chiều
chiều cờ tướng cũng hơi lâu
Em ơi ! anh nợ em nhiều lắm
Đợi đến đêm về bái ...thật sâu ! Vương thủy Tùng
(29/05/2011) NỢ TRẦN
Nợ ai cũng vậy...(phải) trả....làm đầu !
Chẳng trả kiếp nầy....ắt kiếp sau
Nợ vợ ,không sao mà trả hết
Nợ người dể trả , đấng mày râu . .
Lev Tolstoi khổ sở vì tình vợ *
Socrate đau buồn nợ vợ lâu **
Ví phỏng cuộc đời đừng nặng nợ
Cầm bằng mang nợ kiếp tình sâu .
SONG QUANG
* Lev Tolstoi ,một nhà văn nổi tiếng,bị nợ vợ đòi chịu không
nổi phải bỏ nhà đi trốn rồi chết trong tuyết lạnh ở một
sân ga nhỏ và không muốn nhìn thấy mặt vợ lần sau cùng
.
** Socrate một nhà hiền triết cũng là một con nợ của bà vợ.Ông
bị hành hạ đủ điều,đến cuối đời cũng không
trả dứt món nợ ấy.
CẢM ƠN Dương Hồng Thủy, Song Quang 
CẢM ƠN
Cảm ơn Mẹ, nặng nề hai
sương một nắng
Cưu mang con, chín tháng của cuộc đời
Những trưa hè, bên chiếc võng ầu ơi
Dắt con bước, dù ngập trời mưa
bão.
Cảm ơn Bố, lo gạo tiền cơm áo
Trĩu nặng còm lưng, rĩ máu đôi tay
Nuôi bầy con, không kể tháng với ngày
Dựng vợ gã chồng, không nài gian khổ.
Cảm ơn Thầy Cô, ra công dạy dỗ
Chữ nghĩa làm người, đức độ ngày sau
Sân ga buồn, nhìn theo những con tàu
Hừng hực tiến, bỏ thương đau ở lại.
Cám ơn bạn bè, trăm năm sống mãi
Ngập nắng sân trường, tuổi dại ngày xưa
Bạn quân hành, luôn dãi nắng dầm mưa
Vẫn là bạn, kiếp sống thừa, thua trận.
Cám ơn những bạn hiền, dù sa cơ lỡ vận
Vẫn dìu nhau đi, cho hết số phận cuộc đời
Để
chờ xem: quả báo và kiếp luân hồi
Luôn rừng rực niềm tin, sáng ngời hy vọng.
Và sau cùng, cảm ơn người
vợ hiền bé bõng Chia
tủi hờn, cho trọn kiếp sống hôm nay…
Dương hồng Thủy
(28/05/2011)
CÁM ƠN
(Nhân ngày Thankgiving 2009) Hôm
nay,riêng Cám Ơn các Anh Hùng tử sỉ
của VNCH và ĐM đã hy sinh vì Tự Do.
Cám ơn Cha Mẹ , Ông Bà
Ban cho con những nụ hoa đầu đời
Những giòng sửa ngọt bên nôi
Nụ hôn trìu mến ,những lời yêu thương.
Cám ơn bạn , Cám ơn Thầy
Góp công dạy dỗ những ngày còn thơ
Những bài giáo huấn ban sơ
Những câu thăm hỏi ,dăn dò cùng nhau.
Cám ơn em với nụ hồng
Cho tôi tình nghĩa vợ chồng thương yêu
Tình tôi thêm đẹp mỹ miều
Chan hòa hạnh phúc thêm nhiều hương thơm.
Cuối thơ xin cảm ơn ĐỜI
Ban cho tôi những tiếng cười thân thương
Giúp tôi thoát cảnh nhiểu nhương
Dẫn tôi đến được con đường tương lai.
SONG QUANG
LY CÀ PHÊ & BẠN THƠ Nguyễn Hồng Ẩn, Vương Thủy Tùng, Chân
Diện Mục 
Bạn
tôi và ly cà phê
Cứ mỗi sáng bạn, tôi ngồi
đối diện Giọt cà phê buồn rơi giữa hai ta Đếm thời
gian chầm chậm trôi qua Cùng mây xám vật vờ theo gió.
Bất lực
nhìn tương lai đóng ngỏ Dĩ vảng xưa tiếc nuối chưa chôn Hiện
tại đắng, đen xây xẩm tâm hồn Nhâm nhi cạn ly cà phê
cứu rỗi.
Tình bạn đẹp dù ngày như đêm tối Dù Xuân
nào có gió chướng mưa dầm: Là xi măng gắn chặt mối tình
thâm Tôi nhớ mãi theo cuộc đời trôi nổi.
Sáng nay trước ly
cà phê pha vội Xứ xa nầy không bạn, chỉ mình tôi Nhớ bạn
hiền nơi quê mẹ xa xôi Cà phê nhạt vẫn mùi thơm năm
cũ.
NGUYỄN HỒNG ẨN (May20, 2011-Stamford,
Connecticut) .
Người
bạn cà phê (kính gởi Thầy Ng. hồng Ẩn)
Tôi quen
nhiều bạn ngày xưa lắm Sáng uống cà phê cạnh vĩa
hè Tâm sự miên man ngày tháng rộng “Xây chừng”
mấy lượt vẫn đi về !
Bạn cùng tôi xa xôi nỗi nhớ Từng
giọt buồn đắng giọng bâng khuâng Băng ghế cũ, phên
tre, vách lá Nắng lên, ngõ hẹp, bạn thưa dần.
Sáng
nay tôi quen vài bạn mới Cũng thật tình như bạn ở nhà Xứ lạ
! Bạn ơi đừng ngóng đợi Quê nghèo! tôi vẫn nhớ người
xa...
Thương thay, mỗi sớm mai thức dậy Bạn uống cà
phê chỉ một mình Có dịp, trở về ta đối diện Chia nhau,
từng giọt đắng thâm tình… VƯƠNG THỦY TÙNG (May25,
2011-Cần Thơ)
CHÂN DIỆN MỤC: Thuỷ Tùng ơi , tôi
cũng là tín đồ ngoan đạo của Cà Phê Đạo . Xin gửi
các bạn mấy bài thơ Cà Phê để các bạn đọc chơi
. Không hiể ucác bạn uống Cà Phê có hay bị PHÊ không
? Khoảng năm 1994 ... đã mở cửa ( mới mở hé , coi
chừng sập bẫy ! ) , quán cà phê bắt đầu phục vụ theo kiểu
tư bản ( giẫy chết ! ) .Tôi uống cà phê ở quán Hương
Trà , Hồ Xuân Hương Đà Lạt , rất
hữu tình ... người bưng cà phê thì có vẻ đẹp não
nùng . Tôi uống liền 4 ngày , ba buổi sáng và một buổi
tối , làm được 4 bài thơ :
CÀ PHÊ HƯƠNG TRÀ
Hương quyên bên hồ như ghẹo ai
Trà thơm e ấp nép bên người
Trà thơm lhói toả bình minh gọi
Hương đượm bên người
mãi chửa phai
BĂNG TRINH
Bên hồ biệt thự băng trinh
Không chim , không nhạc , sao mình lặng say
Tóc vờn bay , mắt hoa cười
Nắng mai run nhẹ đón người nhẹ tay
BÌNH MINH
Bình
minh ủ trắng hồn thơ Trắng mây ,
áo trắng , sương mờ nhẹ tan
Hỏi mây , hỏi gió , hỏi ngàn
Hỏi ta hữu ý , hỏi nàng vô tư
Bên đời nhện vẫn giăng tơ
TẠ TỪ
Chưa
thân nên khó lựa lời Ngại ngùng
dè dặt , giã người ra đi
Sương khuya lấp kín nẻo về
Đèn khuya vàng võ lạnh tê chợ đời
Rồi đây có một phương
trời Có thơ có nhạc nhớ người
chưa thân
đây là bài thơ Cà Phê từ cái
hồi ... Giới Nghiêm
CÀ PHÊ ĐÊM MƯA
Ngã tư gió đẩy gió đưa
Đèn trôi lũng thấp đợi mưa đêm
dai Giới nghiêm còi hụ
kéo dái Ngồi trông ly cạn đợi
người thiên thanh Khách
khuya lác đác ngồi quanh Đèn
khuya vàng võ buồn tênh lối về
Một bữa tôi
ngồi uống cà phê với hai người bạn . Bảng hiệu quán là
TYDY ( dĩ nhiên là có người đẹp .... Tàn Canh Gió
Lạnh ) . Tôi lấy 4 chữ cái T,Y,D,Y cho lên đầu bốn câu
thơ :
CÀ
PHÊ TYDY
Ta chẳng còn chi , chẳng
nhớ chi Yêu em em chớ hỏi làm
gì Dài đêm thao thức yêu
thơ nhạc Yêu nhạc hay là
yêu cái chi
Chân Diện Mục
Bạn Nghĩa , bạn
Vạn ơi , ông Thầy Đường Tăng Phạm khắc Trí chắc không
bao giờ uống Cà Phê bị PHÊ nhỉ ?
THƠ MÙA PHẬT ĐẢN: Vương
Thủy Tùng, Song Quang, Chân Diện Mục
Hương Sen đầu Hạ Tôi trở về vuông sân, bờ ruộng ngày xưa
Đứng
ngơ ngẩn, bên hồ, sau chùa kế cận.
Trời tháng Tư, lung linh, không mưa không nắng,
Những búp sen hồng, đứng
lặng giữa bờ ao.
Thoang thoảng hương sen, bay phảng phất mời chào,
Gợi kỹ niệm tuổi thơ, những ngày tháng cũ.
Lúc đó, Mẹ Cha tôi vẫn còn đầy đủ,
Và bây giờ, ôi ! hai cõi hóa xa xăm.
Tôi
thuộc nằm lòng, ngày Đức Phật đản sinh,
Dạy tha thứ, yêu thương, đừng hơn thiệt.
Sống
thánh thiện, như đóa hoa sen tinh khiết,
Bố thí giúp nhau, trong cõi tạm dung nầy…
Chiến tranh, hận thù, rồi đàn áp dân lành,
Là
bản chất của kẻ bạo tàn, ma chướng.
Là
sự yếu hèn, của những lòng ham muốn,
Sao không tu thân, để được sống an nhàn !
Mùa
Phật đản, những đài sen đang nở rộ,
Nhưng đời hoa, thường
vắn số những ngày sau.
Hãy sống với lòng thành,
dâng lên Tam Bảo,
Kẻo muộn lắm rồi ! Mái tóc trắng phau phau …
Vương
thủy Tùng (15/4âl Tân Mão-PL 2555)
“ kỹ niệm 2.635 năm ngày Đức Phật đản sinh”
HƯƠNG SEN MÙA PHẬT ĐẢN Ghi
nhớ mùa Phật Đản 2011 .
Vào hạ hương sen tỏa ngát trời
Đây mùa Phật Đản dậy muôn nơi
Chân lý Phật truyền gieo khắp chốn
Đạo vàng ánh sáng thế gian soi
Lòng thành dâng cúng ngôi Tam Bảo
Kính lạy Chư Tăng cứu giúp đời
Chấp tay niệm Đức A Di Đà Phật
Công đức Ngôi Cao thật tuyệt vời .
SONG QUANG
Hương Sen Đầu Hạ
Nhàn ngồi an lặng trước thềm hoa
Ngát dậy mùi hương dưới nắng tà
Rực rỡ ngỡ như là gấm dệt
Tiếng ve nào động giữa hồn ta
C.D.M.
Mẹ là sao sáng trên trời
Thơ viết cho MẸ nhân ngày Mother's Day:
Trầm
Vân, Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Thị Thanh Dương, Song
Quang
Hai Mùa Gọi Mẹ (Kính dâng hương-hồn của những hiền-mẫu Việt-Nam) Thuở lọt lòng chào đời bằng tiếng khóc, Mẹ
vỗ-về cho con nở nụ cười. Đời bể khổ nhưng có vòng
tay mẹ Luôn chở che cho con được vui tươi. Mẹ là
ai mà vô cùng vĩ-đại? Dù bảo giông lòng mẹ vẫn
không sờn, Mẹ vững chãi như núi non hùng-vĩ, Mẹ hy-sinh
không tính thiệt tính hơn! Ôi! Những mẹ Việt-Nam dòng
Âu-Lạc Mang khí thiêng của đất nước Hai Mùa: Mùa
nắng, mùa mưa suốt đời dầu dãi, Vẫn mỉm cười mặc
bão tố cợt đùa! Về với đất nhưng mẹ như
còn sống, Linh-hồn luôn quấn quit bên con. Mãi cần mẹ mặc
dù nay không lớn: Suốt hai mùa con gọi mẹ héo hon! Nguyễn Hồng Ẩn June 02, 2010
NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ. ( Viết theo một câu chuyện
thật). Mỗi khi mẹ đi qua bệnh viện này, Tưởng
như con còn đang nằm ở đó, Những hình ảnh mẹ còn nhớ
rõ: Bốn bức tường câm, khung cửa sổ buồn.
Con đã nghĩ gì khi ánh chiều buông?
Khi buổi sáng - ngoài kia- đời vất vả,
Nhưng họ có những gì con
không có,
Cuộc sống bình thường, ước vọng tương lai. Mẹ đã
thức cùng con những đêm dài, Khi cơn đau làm cho con mất ngủ, Mẹ
muốn được truyền cho con hơi thở, Sống đi con! Qua
căn bệnh hiểm nghèo. Mẹ
tất tả những buổi sáng, buổi chiều,
Đi như chạy giữa hành lang hun hút,
Đến thăm con đếm từng giây, từng phút,
Lo sợ một ngày con sẽ lìa xa. Mẹ ngồi bên con thiêm thiếp hôn
mê, Căng thẳng với con mỗi lần lấy máu, Trên
cổ tay con gầy gò khô héo, Những vết kim đâm, lòng mẹ
vết thương.
Tội nghiệp con nằm một chỗ trên giường,
Cả ngày uống thuốc và truyền nước biển,
Từng giọt, từng giọt. Làm sao đếm được?
Như mẹ âm thầm từng khóc cho con. Khi đợi chờ, hi vọng đã mỏi
mòn, Mẹ tin cả vào những điều vô nghĩa, Cúng
bái mười phương, lòng thành dâng lễ, Xin phép
nhiệm màu hãy cứu con tôi! Nhưng
vòng tay mẹ nhỏ qúa con ơi,
Không che chở con cơn đau vật vã,
Con đã chết khi tuổi đời rất trẻ,
Chưa kịp yêu, chưa có giấc mộng đầu. Linh hồn
con giờ yên nghỉ nơi đâu? Quên bệnh tật, quên đớn đau
con nhé, Cửa sổ nhà mình hằng đêm vẫn mở, Con
hãy tìm về với mẹ trong mơ.
Nguyễn thị Thanh Dương.
( Mother’s Day, 2008) .
MƯA ĐÊM NHỚ MẸ
Riêng cho các bà mẹ nhân
ngày Mother's Day/2011 .
Đêm khuya mưa gió lạnh về
Con buồn nhớ mẹ , bốn bề quạnh hiu
Mẹ ơi ! thương quá mẹ yêu
Suốt đời mẹ đã chịu nhiều khổ đau .
Tóc xanh cho đến bạc đầu
Thân cò lam lũ giãi dầu gió sương
Non cao,biển rộng tình thương
Chăm lo con trẻ dù đường chông gai
Gian truân lòng mẹ không nài
Bao nhiêu khó nhọc đôi vai mẹ quằng .
Giờ đây con rất ăn năn
Vì chưa đền đáp công ơn mẹ hiền . Đêm
mưa rơi mãi triền miên,
Cầu xin mẹ được bình yên suốt đời.
Mẹ là sao sáng trên trời
Dẩn đường chỉ lối con thời dám quên.
SONG QUANG
BÔNG LAU, BÓNG
SẬY ĐỀU BUỒN...NHƯ NHAU! Thơ Nguyên
Nhung, Chân Diện Mục, Vương Thủy Tùng ______________________________________________ . Như Là Bóng Sậy Bên
Đường 
Em chỉ
là bóng sậy nhỏ nhoi Luôn có mặt nơi đầu ghềnh cuối bãi Trời đất mênh mông Bạt ngàn cỏ dại Gió bốn mùa thổi rạp
cánh đồng lau Em
lả mình theo ngọn gió lao chao Chợt đứng dậy khi bão yên gió lặng
Những cánh đồng xa Tưởng chừng vô tận ... Vẫn có em hiện diện ở nơi này Dáng đứng gầy gò phận
hèn cỏ dại Vương
chút buồn se sắt lúc hoàng hôn Chiều phương xa khách dừng lại bên đường Nghe lau lách thở than lời thương nhớ
Cây sậy dễ thương Mọc ở ven đường Xúm xít bên nhau để tìm nguồn sống Biết vươn lên với trời cao
đất rộng Biết
ngả mình khi gió táp mưa giông Bên bờ sông sậy nghiêng mình soi bóng Chờ một ngày lau lách cũng đơm
hoa
Những
cánh đồng lau khi tuổi đã già Tóc trắng đậm đà Lả theo ngọn gió Trông yếu ớt mà không hề gục ngã Thân rất mềm mà chịu được
phong ba Nắng thiêu cháy những
cánh đồng cỏ dại Lau lách buồn hiu Mùa sậy trổ hoa
Xin cảm ơn bóng sậy cánh đồng xa Đã khai phá cho tâm hồn rộng
mở Đường đời chông
gai Bao lần đau khổ Khác gì đâu cây sậy ở
bên đường Trên
những cánh đồng gom gió mười phương Đất cằn khô vẫn bạt ngàn lau lách . . .
Nguyên Nhung Tháng Tư/ 2011 
Vương Thủy
Tùng Như là…
CỎ LÁ GỪNG (kính tặng Thầy P.H.V và nhà thơ
nữ N.N)
Rừng
cờ lau trắng xóa một phương trời Lung
bãi sậy xanh um miền đất cũ. Còn đâu nữa bâng
khuâng người viễn xứ, Thoáng giật mình, tư lự bước chân đi…
Cỏ lá gừng (axonopus)
Tôi có một ông Thầy là thi sĩ,
Nhìn bông lau, lạc bước
buổi chiều nào
Xót quê hương, thơ thẩn bạc mái đầu
Nên
thầm lặng, mang nỗi sầu trọn kiếp.
Rồi cũng có – cô em – thơ viết tiếp
Ví mình như một bóng sậy ven đường. Hồn
lâng lâng trọn kiếp sống tha hương
Lau lách xót xa thương về
đất Mẹ.
Còn riêng tôi, chân vụng về quá trễ
Thân phận quê nhà như cỏ lá gừng.
Lót công viên xanh mướt bốn mùa Xuân
Cho thiên hạ dẫm chân chiều và tối.
Thân hèn mọn hứng mưa đêm lầy lội
Những trưa hè nắng cháy lá vàng khô.
Bầm dập thân mình, cuống, rễ xác xơ
Đêm Đông lạnh nghe bơ vơ
thui thủi.
Thầy với bạn ! đâu có gì hờn tủi,
Dù xa quê, cố nén mũi lòng nhau.
Chúng ta cùng mang một trái tim đau,
Chung mộng ước: một màu xanh hy vọng …
Vương thủy Tùng (02/04/2011)
XƯỚNG, HỌA
CHO VUI Chân Diện Mục,
Trầm Vân, Song Quang _______________________________
TỰ TIẾP
THỊ
Trời đất nghiêng bầu cụng chút
men Trông
vời sương tỏa lúc lên đèn
Xương gầy vai nhọn tai lãng lãng Da
xếp đường mương mắt nhẹm nhem
Tả hận từng phen tung ngọn bút Nén
sầu đổ xuống giấy tèm lem
Cười khan ngửa cổ đùa ông Tạo
Gàn quải mần chi lão bét dem (1)
Chân Diện Mục
- bét dem = hạng bét
|
Thân hoạ bài thơ của anh CDM.
TỰ HOẠ Nâng
ly rượu mạnh thấm hơi men Trăng sáng
trời đêm thắp ánh đèn Nghe nhạc đôi
tai nào lãng lãng Nhìn đời cặp
mắt chẳng nhem nhem Làm thơ ướt át gieo vần nhớ Giũ áo phong trần rớt bụi lem Một gánh nghĩa tình vai trĩu nặng Lòng so với bạn thiếu vài dem Trầm
Vân
TỰ THUẬT
Gặp bạn , vài ly uống vị men
Rượu vơi ,Trăng tỏ đã thay đèn
Hơi cay chếnh choáng trời nghiêng ngã
Khói thuốc lâng lâng đất nhá nhem .
Bước thấp bước cao say lúy túy
Vung tay múa cẳng dấu luốc lem Tàn
cơn binh lửa đời thấm mệt
Thua trận đành cam phận bét dèm.
SONG QUANG
Xướng, họa cho vui:
THÂN GIÀ Song
Quang, Dương Hồng Thủy, Chân Diện Mục, Nguyễn Hồng Ẩn
THÂN GIÀ TỰ CẢM 
Sờ cằm lún phún mấy chòm
râu !
Mó tóc lưa thưa bạc, hói đầu
Nhăn nhúm da teo trơ mạch máu,
Chân đi khập khểnh nhấc không cao.
Đường trần lẫm rẫm đi hơn nửa
Cuộc sống đong đưa thế cũng mau !
Ờ nhỉ ! cuối đời vui tự tại
Khi về cát bụi : trả trăng sao .
SONG QUANG
3/21/2011
VUI VỚI BẠN S.Q
Bạn ạ ! già
thì phải có râu !
Râu đen, tóc trắng bạc trên đầu.
Da mồi, lốm đốm bàn tay vẩy,
Chống nạng, bàn chân bước thấp, cao.
Kinh nghiệm tràn đầy thơ với thẩn,
Con đàn, cháu đống...thật là mau.
Bạn ơi ! chúc bạn luôn vui khỏe,
Hãy trở về đây. Ta ngắm sao !
DƯƠNG HỒNG THỦY (22/03/2011).
TUỔI GIÀ
Mân mê sờ mãi cái chòm râu
Ta đã già ư ? nghĩ nhức đầu
Tai lãng nào nghe lời đất thấp
Mắt buồn biếng ngắm bóng trời cao
Muối dưa cuộc sống ngày qua lẹ Chay
tịnh mong về cực lạc mau
Vui cặp kè bên cô vợ nhí Đó
là giấy bút với trăng sao Chân
Diện Mục Thưa quý
vị : Tôi đã 75 nhưng còn tráng kiện lắm : nghĩa là
ngón tay vẫn còn sờ soạng , khều khều , gõ gõ bên cô
bồ nhí , đó là : giấy bút với trăng sao |
An Phận Tuổi Già Sáng đến
cà-phê vui nhổ râu Chiều về
trà thuốc buồn vuốt đầu. Ngẫm-nghĩ thời-gian trôi nhanh quá Giựt
mình tuổi tác đến điểm cao: Cử-động thuở
nào nay đã chậm, Trí nhớ ngày xưa giờ vơi mau. Đời
vốn vô-thường, không gì cả! Thì ta cát bụi
cũng chẳng sao!
Nguyễn Hồng Ẩn March 27, 2011
VỀ DÁNG NÚI SAU QUÂN TRƯỜNG
ĐỒNG ĐẾ NHA TRANG . Từ 2 câu thơ truyền khẩu một thời:"Anh đứng nghìn năm thao diển
nghỉ, Em nằm
tóc xõa đợi chờ Anh ". diễn tả dãy núi sau QuânTrường
Đồng Đế chạy dài vắt ngang đèo Rù Rì có hình
dáng như cô gái nằm xõa tóc, xin mời cùng thơ thẩn cho
vui:
EM VẪN ĐỢI CHỜ
" Anh đứng ngàn năm thao diển nghỉ
Em nằm xõa tóc đợi chờ anh "
Nay đâu còn nữa lời em nguyện "
Họ " phá tan rồi giấc mộng xanh .
Vật đổi sao dời lòng vẫn thế !
Tình mình mãi đẹp tựa như tranh
Em đợi chờ anh ...và cứ đợi
Vọng phu xưa ... đá cũng hình thành.
SONG QUANG Gởi bạn Song Quang
Tượng đá đâu còn thao
diển nghỉ ! Em không hiện
diện đợi chờ anh ! Bạn
ơi ! trở lại quân trường cũ, Núi
đá, rêu mờ phủ cỏ xanh ! Dưới
núi, san bằng trăm xe đậu, Trên
non, nhà gạch lẫn nhà tranh. Người
em năm cũ không còn nữa, Anh
rã thây thi, mộng chửa thành.
Dương hồng Thủy
(08/03/2011)
Chờ Gì ?
Giặc
tràn đến anh vẫn thao diễn nghỉ Đến ngàn năm, em xõa tóc chờ
anh? Điềm mất nước … đã trở thành sự thật, Em còn
chờ gì nữa hỡi trời xanh? Anh thành bụi, em nay là cô phụ; Non nước
sầu, tình ta đẹp như tranh? Giữ lời hứa em xin còn chờ đợi: Không
chờ anh, chờ dân chủ hình thành.
Nguyễn
Hồng Ẩn March 8, 2011
THƠ THẨN CHO VUI tâm
sự 
Thơ Thẩn Tuổi
Già (Từ Tâm Sự
của Quý anh Phạm Khắc Trí và Chân Diện Mục)
“Già thì già mặt già mày Tay chân già hết…”
tình “rày còn non”. Tình ta: tình mãi sắt son Với bạn ,với vợ,
với con, với đời, Với hoa, với lá , với trời, Với non,với nước
…với lời thương yêu! Sá gì mái tóc về chiều Tim ta còn đập
còn nhiều ước mơ. Mơ gì hãy trải vào thơ:… …..Mơ trăng vằn
vặt, mây mờ thành trong, Mơ dân tộc hết long đong, Mơ ai cũng được
thong dong một đời, Mơ dù vật đổi sao dời, Việt Nam yêu dấu
sáng ngời luôn luôn!.... Chiều rơi! Chùa đổ hồi chuông Mang theo mơ ước,
vui, buồn khắp nơi. Bạn già ơi! Hãy thảnh thơi! Vui từng giây phút
“ông Trời” cho thêm!
Nguyễn Hồng Ẩn February
23, 2011
Bài Ca Tuổi Già Năm
nay ta đã già rồi Mỗi ngày tóc bạc da mồi càng thêm Ơn trời còn được
bình yên Tha phương bao độ nổi chìm phong ba Nhớ về mây núi quê nhà Ngậm ngùi nhìn bóng
chiều qua bồi bồi Cớ sao phải sống theo người Bon chen tất tả ngược xuôi khổ
đời
Trầm Vân
XƯỚNG - HỌA
Bài nguyên vận của Hồ xuân Hương
:
TỰ TÌNH Hồ
xuân Hương
Tiếng gà văng vẳng gáy trên
bom
Oán hận trông ra khắp mọi chòm Mõ
thảm không khua mà cũng cốc
Chuông sầu chẳng đánh cớ sao om Trước
nghe những tiếng thêm rầu rĩ
Sau giận vì duyên để mõm móm Tài
tử văn nhân đâu đó tá Thân
này đâu đã chịu già tom . Chân Diện Mục: .Anh
Trí ôi ! Tôi dịch thơ Đường , thua anh hoài , tức lắm ! Bữa
nay làm khó anh một lần chơi ! Tôi thấy
Hồ xuân Hương gieo tử vận : Bom , chòm , om , mòm , tom . Bèn
họa một bài gửi anh . Mời anh và các bạn họa ... chơi !
THƯỞNG XUÂN . Chợ
tết đi vòng lựa trái bom
Lại thêm nhãn tiến một đôi chòm Vòng
qua lựa tiếp vài con lóc
Tương ớt dặm vào để nữa om Đu đủ
chuối già cùng chuối ngự
Thâm kim vàng đỏ mõm mòm mòm
Chầu văn mời bạn thêm xuân tứ Tay
chén tay dùi gõ chát tom
Chân Diện Mục Phạm
Khắc Trí: Nhận được nguyên tác ,anh Chân Diện Mục
Phạm Huy Viên gửi cho , bài Tự Tình của Hồ Xuân Hương làm theo vần "bom, chòm, om , mòm
, tom" , bài MCTXHB đã được sửa lại để các anh chị
em đọc cho vui trong mấy ngày đầu xuân. Chúc vui. Quí mến,
Một Chầu Trống Xuân
Hầu Bạn (PKT
- Thơ họa theo vần: bom , chòm , om ,mòm , tom ) Bỡn chi cắc cớ cái vần
bom , Lại
tiếc để râu không có chòm . Tuổi trẻ lạc đường
về Lục Tỉnh , Duyên tình đưa lối đến Bà Om. Một đời tình nghĩa còn tươi thắm , Nửa kiếp
tha hương những mõm mòm. Hầu bạn , ngày xuân , chầu
trống loạn , Cắc tùng , tùng cắc , cắc tom tom. Chú Thích : (1) Ao Bà Om ở
Trà Vinh (2) Chữ "loạn"
ở câu 7 xin được hiểu nghĩa như chữ "loạn" trong bài
"Tản Mạn Tuổi 79" , tác giả Niên Trưởng Nguyễn Văn Trường,
trong Trang Nhà PTGDTDUSA , mục VH-NT.
Tri Khac Pham Phamid@msn.com . Trầm Vân: TV thân
họa bài thơ của anh CDM. .
VUI XUÂN Vòng lại chợ xuân
lựa quả bom Chôm chôm nhãn
nhục lấy dăm chòm Tôm
hùm ướp tỏi hành thơm hấp Cá
lóc kho tiêu ớt để om Nhánh
lộc treo tường xanh ngát ngát Đóa hồng cắm
lọ đỏ mom mòm Cạn
ly mừng chúc nhau an phước Vui
hát ả đào gõ cắc tom . Vương Thủy Tùng:
Kính thưa Thầy, Em chỉ
bập bẹ làm thơ cho vui trên mái nhà chung của ptgdtdusa.com. Hôm nay vô tình thấy bài thơ của
Thầy. Thơ Thầy hay và khít rim rất đáng cho chúng em học hỏi. Thầy
Trí có về CT và chúng em có bữa cơm vui với Thầy. Do
đó, em xin mạn phép họa với Thầy bài Thưởng Xuân theo ý
nghĩ của kẻ mới tập tành làm thơ. Xin Thầy
đừng cười và chỉ dạy thêm : .
Họa : Thưởng Xuân .
Chợ Tết ngày xưa dưới đạn
bom,
Cùng Em rẽ tóc đến ba chòm.
Tung tăng qua bãi vườn hoang vắng,
Đêm lạnh, giao thừa lửa tối om. Van
vái Phật trời cho chúng cháu,
Trăm năm hạnh phúc đến thân mòm.
Ngờ đâu Xuân nọ Em ly biệt,
Hồn phách lạc vào tiếng cắc tom !
Vương thủy Tùng
(16/02/2011) Song Quang: . TÌNH NGHĨA
" VƯỜN THƠ " VUI XUÂN Ngày Tết " vườn thơ" xổ vận bOM Làm cho : 'râu tóc " bạc ba chòm. Các Thầy " chơi ác "
gieo vần khó Tiểu
đệ " ham vui " thế phải ôm Tình nghĩa thầy trò xem cùng nặng Công ơn dạy dỗ nói sao mòm . Xuân về xin chúc : "Vườn
thơ thẩn " Xướng
, họa hòa chung trống : cắc tom . SONG QUANG
(16/02/2011)
____________________________________________________________________
CHÚC MỪNG 79 NĂM
TUỔI VÀNG CỦA GS PHẠM KHẮC TRÍ: Kính
nhờ Thầy giữ giùm cho Nhóm Thơ Thẩn Trường Nhà 21 năm nữa
trên mái tóc của Thầy. Tản Mạn Tuổi 79 (PKT - Xuân Tân Mão) Thế
là đến Tết Tân Mão 2011 này, tôi trở thành người
79 tuổi đấy. Nghĩ về con số 79 , lạm bàn . Bảy chín là số nguyên tố ,(tính từ
công thức 4n - 1 với n = 20) , một con số không chia đúng cho số nào
khác được ngoài số 1 và chính nó. 79 chia cho 1 đúng
là 79 , 79 chia cho 79 đúng là 1. Như vậy, phải chăng 79 là một
con số bướng bỉnh ,cứng đầu , không thỏa hiệp , ích kỷ
, tự cao tự đại , (thiên thượng địa hạ duy ngã độc
tôn ) ,thiên hạ không ai chỉ có mình ta 79 là số 1 , là
nhất . Nhưng cũng có thể nói ngược lại , 79 phải chăng
chính là một con số khiêm nhường , có nhân cách , biết
mình, biết người, biết có thể làm được gì và
không làm được gì thiết thực có ích, không ôm đồm
, không bắt người khác phải gánh vác trách nhiệm của
mình ,không đổ tại , bởi, vì , không chia cho số nào khác
ngoài chính nó và 1. Hay nghĩ đến cùng , (simply put) ,chỉ
vẽ chuyện, có nghĩa gì đâu , 79 đơn thuần chỉ là
một con số , dù là một con số được gọi là nguyên
tố , một con số không chia đúng cho số nào khác ngoài số
1 và chính nó. Ngày xuân
, thừa dịp , ăn nói lang bang , cho vui , chắc không ai nỡ trách.
Còn nếu muốn trách thì xin trách con số 79 lắm chuyện , chớ
đừng trách người tuổi 79 mà...tội nghiệp. Chú Thích : Ngoại trừ số 1 và
số 2 , tất cả các số nguyên tố (3, 5 , 7 , 11 , 13, 17 , 19 , 23, 29 , 31, 37...
) đều có thể tính từ công thức 4n + 1 hay 4n - 1 với n là
một số nguyên /tự nhiên. Nhưng ngược lại số suy từ
2 công thức này có thể không là số nguyên tố .
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
CHÚC THỌ
Mừng anh bảy chín xuân rồi
Tâm hồn thanh thản niềm vui bồng bềnh
Chúc Xuân hạnh phúc gia đình
Mấy mươi năm nữa còn xanh thi hồn
Thân quý. TV
Chúc Thọ
Vui nhiều , vui nữa , cứ vui thôi
Thêm tuổi thêm vui , hưởng tuổi đời Mặc
kẻ múa may cho rầy chuyện
Ta ngồi tự tại hưởng niềm vui Gió
mây phảng phất giang tay đón
Cảnh đẹp lừng hương rực rỡ cười
Bạn hữu , vợ chồng luôn khăng khít Cháu
con , đệ tử mãi bên người
C.D.M.
CHÚC
THỌ THẦY PKT qua lời TẢN MẠN "79" . Bảy chín ,Thầy chưa đến nổi già TRÍ còn minh mẫn ,nghiệm
xâu xa Ngày
Xuân tản mạn : Vui ra phết ! Tết đến ngao du : thưởng ngoạn hoa . Dịch , họa thơ Đường
hay đáo để, Thơ , Văn nét bút tựa mưa sa Chúc Thầy trăm tuổi ......Trời
ban số , Khỏe
mãi , tao đàn rộn tiếng ca . . SONG QUANG 
MỜI HỌA THƠ
XƯỚNG : 
VỊNH
NÚI VỌNG PHU
Mòn mõi ngàn năm đứng đợi chồng
Biến thành tượng đã mãi chờ trông !
Tấm gương son sắt lòng ghi tạc Một
nét kiên trinh đẹp núi sông.
Phận gái thuyền quyên vai vác nặng
Chờ chồng nợ nước trả đền xong
Đứng giữa đất trời thân hóa đá
Miệng thế lưu truyền có biết không ?
SONG QUANG
HỌA (1) (xin lỗi bạn Song Quang, chỉ mượn vận mà ý
thì trớt hướt). .
Tớ ở Nha Trang cạnh Hòn Chồng
Phía xa, anh lính mõi mòn trông (1)
Quê hương Nam Bắc – vui xum họp
Một dãy liền kề, núi với sông.
Bỗng giặc tràn về, anh lính ngã
Quân ta tan rã, coi như xong
Bạn bè người đi, người hóa đá
Mấy chục năm rồi…bạn
biết không ?
T.V Cần Thơ
(1)
tượng anh lính sau quân trường Đồng
Đế :
“ muôn đời thao diễn nghỉ “ HOẠ (2) Tay ẩm con thơ tiển biệt chồng,
Anh biết rằng em sẽ ngóng trông? Nghĩa năng giữ gìn duyên chồng
vợ Ơn sâu báo đáp
nợ non sông Đàn
bà việc nhỏ em gìn giữ Đàn ông chuyện lớn anh có xong? Vọng phu hoá đá gương liệt nữ: Nhân thế noi gương có
được không? Nguyễn Hồng Ẩn January 12, 2011
________________________________________________________
XƯỚNG:
TÔI MUỐN NẠM VÀNG
.
Cha tù, chồng tội , con đi hoang Một
gánh giang san đổ giữa đàng
Ra ngõ gặp toàn bầy quỷ dữ
Nằm đêm ác mộng chuyện nhân gian
Bo bo dằn bụng người xơ xác
Ngái ngủ chuông reo giựt quáng quàng
Hồ - Dzếnh ông ơi xin mượn đỡ
Những lời thơ đẹp để trao nàng
C.D.M. ( thơ Hồ Dzếnh :
Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho tình cô gái Việt Nam tươi ) . HỌA
( một chút chơi !) .
Bạn ơi ! có biết "cánh đồng hoang ?" Sống
với mênh mông nước ngập đàng. Khắc
cốt tin yêu bầy quỹ dữ,
Vợ chồng ngõ cụt kiếp trần gian.
Hôm qua còn đói mềm thân xác,
Bây chừ áo mão với khăn quàng.
Hồ Dzếnh đi : hai mươi năm trước,
Gọi chi người đẹp : khổ thân nàng ! .
V.T.T .
HỌA THƠ : TÔI MUỐN NẠM VÀNG . Vì
sao đất nước phải tan hoang? Bắc Nam chia cách rẽ đôi
đàn! Hận lũ tham ô bầy quỹ đỏ Thù loài
bán nước hại trần gian Xác xơ bụng đói, mồi
cơm gọo Tàn tạ dung nhan, áo vá quàng Quê
hương nung chí thơ Hồ Dzếnh Đất mẹ ngày sau ắt
“nạm vàng “ ** .
S.T ** Xin lỗi tác giả, ST có sửa lại
1 vận ở câu thứ 8 cho đúng với ý “nạm vàng” của
lời tựa. Thành thật cáo lỗi vì chỉ muốn mua vui và tiêu
khiển thời gian lúc tuổi già.
MỜI HỌA THƠ: 
Bài xướng: RẬN
Luồn lọt liên miên nhột cái mình
Buồn thì gãi đấy cứ mần thinh
Nói ra mắc cỡ cùng người sạch
Nội bộ mình ta xử lý tình
Bởi hắn nghe ra càng làm tới
Phen này tắm giặt phải làm nhanh
Bao vây ngăn chặn đều tám hướng
Kẻo chúng hoang tàng cắn hút quanh Chân diện Mục
|
Bài họa: Rận Cùng hội cùng thuyền chuyện chúng mình, Sống
chung hưởng lợi phải làm thinh. Máu đào còn đó
trên cơ thể, Nội bộ chia nhau một chút tình. Kiếp sống con người trăm năm lận, Từ từ
chè chén không cần nhanh. Chúng ta chỉ sợ con người
chết, Dòng họ nhà ta phải chạy quanh. T.V Cần thơ . HỌA . Lũ rận làm ta bực cả mình! Chui lòn, ngứa ngái vẫn làm thinh Cắn
đau cho lắm cũng là rận Hút máu dân đen chẳng
xót tình Bôi thuốc sát trùng tiêu diệt
bọ Xà phòng giặt giủ chắc là nhanh Loài ký sinh trùng chuyên sống bám Phen
nầy quyết giết kẻo trốn quanh . SONG
QUANG
_________________________________________
THU PHONG DẪN - Lưu
Vũ Tích GIÓ THU -
Phạm Khắc Trí, Phùng Quang Lộc, Trầm Vân, Trần Bang Thạch

Góc
Thơ KÍNH MỜI BẠN THƠ GÓP TIẾNG
THƠ : GIỌT LỆ CHO NGƯỜI
hay GIỌT LỆ CHO TÔI với:
VƯƠNG THỦY TÙNG, SONG QUANG, TRẦN BANG
THẠCH, NGUYÊN NHUNG, TRẦM VÂN, NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG, NGUYỄN VĂN PHÉP, LÝ TÒNG
TÔN, HUYỀN VÂN THANH...
Nước mắt nào cho tôi
(Cảm tác từ bài thơ MƯA SÀIGÒN của Gs Võ hiếu
Nghĩa) Nghĩa trang QĐ/BH
.
Mỗi
tháng tôi phải đi thăm vài người,
Thường bệnh
lâu hoặc bỗng nhiên tê liệt.
Vợ con nháo nhào
chạy lo khôn xiết, Có
thằng không tiền chịu chết ngoài hiên. .
Hơn bốn mươi
năm chúng tôi là bạn hiền,
Đứa bạn
học cũng có thằng cùng quân ngũ.
Vận nước chao nghiêng, bất hạnh nầy chưa đủ
?
Tủi nhục oằn
vai, ôi ! khổ mấy cho vừa ? .
Chủ Nhật tuần
rồi trong một cơn mưa, Đưa
tiễn hai thằng cùng về Mỹ Khánh (1)
Trong
lò thiêu hai quan tài cay đắng,
Nằm cạnh nhau
chỉ cách một tấm vách ngăn. .
Một thằng
vợ con đùm đề khóc kể lăn xăn,
Một thằng
hiu quạnh không người thân đưa tiễn.
Chỉ có
vài bạn già thẩn thờ lưu luyến,
Nén nhang run, đôi
mắt ướt, dại khờ ! .
Đâu
phải lúc nào cũng tràn ngập ý thơ,
Hoài cảm
mùa Thu mưa nhiều hơn nắng. Nay
bất chợt nghe bờ môi mằn mặn,
Mừng cho bạn tôi
được thoát kiếp đọa đày. .
Tôi đi giữa
hai hàng cây bạch đàn chiều nay, Buổi
tối thê lương nghĩa trang buồn cô độc.
Đêm xuống
dần mắt cay xè muốn khóc,
Khóc cho người
hay lại khóc cho tôi. .
Vương
thủy Tùng (12/09/2010)
(1)
một nghĩa trang của Tp.Cần Thơ.
SONG QUANG GIỌT LỆ CHO NGƯỜI
(Cho VTT và những người làm việc thiện )
Qua thơ bạn , hồn
tôi tràn giọt lệ , Thảm
cảnh nầy sao cứ mãi vây quanh ?
Mà xã hội thì chen lấn , giựt giành
Gây cay đắng cho bao người vô tội . .
Cảnh biệt ly nào ai đâu tránh khỏi ! .
Nghiệp tử sinh là định
luật của trời,
Đã làm người phải sống đáng kiếp người
Quả thật khó , chứ không đâu phải dễ. .
Bạn làm thiện, lòng tôi đây kính nể,
Sống xứ người tuy thóat kiếp ngựa trâu
Nhưng khổ tâm vẫn mang nặng trong đầu
Muốn dân Việt đừng thêm nhiều bất hạnh. .
Thơ hôm nay cũng xuôi về Mỹ Khánh,
Nơi có bạn bè đã yên nghỉ xuôi tay
Đang nằm im và thoát kiếp đọa đày
Thắp hộ tôi nén nhang lòng thương xót. .
Xin cho đời những ngày Thu dịu ngọt,
Những âm vang chan chứa với tình người.
Thương cho bạn và thương cả cho tôi
Mắt cay xé mới hay mình đã khóc. .
SONG QUANG
TRẦN BANG THẠCH
ĐÊM NGHE THẰNG BẠN THÂN VỪA CHẾT
(Gởi
Lê Công Sinh, nếu linh hồn mầy còn ở quanh đây *)
. Mầy đã
đi rồi! Có thật không Sinh? Đêm xứ lạ tao buồn thê thiết muốn
đọc mầy nghe một bài thơ mới viết mầy đâu còn
bên đó để nghe thơ! . Bằng hữu bây giờ
như những lá khô cứ lần lượt rũ nhau về cõi khác Mới nói
chuyện hôm qua mà nay đã mất nên từ lâu tao ngại kể chuyện
dông dài. . Nói thật với mầy, tao đang khóc đây khóc
thằng bạn đã một thời nối khố tao vẫn biết mỗi người
có số nhưng số mầy sao vắn vậy Sinh?! . Còn biết bao
nhiêu chuyện chửa hoàn thành sao mầy bỏ đi quá vội? Con cái
mầy, đứa chưa 10 tuổi đứa chưa thành vợ, thành chồng vợ chồng
mầy có mấy lúc được vui chung có mấy khi “anh, em” ngọt sớt? Đã
xin lỗi vợ mầy chưa hỡi người chồng hào hoa số một? Hay nhong nhong
cỡi ngựa về trời? . Bạn bè mầy, mỗi đứa một
nơi thảy thảy đều thương mầy quá đỗi Mầy còn
nợ tao những điều chưa kịp nói ta còn nợ nhau chén tạc, chén
thù Tao còn hẹn mầy một bữa quắc cần câu nhân
chuyến trở về năm tới Nhưng...mầy đã đi... đã
đi rồi! đi quá vội! . Bạn bè mầy còn cả lũ, Sinh
ơi những Sáu-gà-tre, Châu-già,Tỉ-sữa, Tuyết-đồi-mồi... những
Tòng-ngủ, Huệ-điên...và bao nhiêu thằng nữa chúng tao cùng
chết điếng đêm nay đêm nghe mầy gục ngã Chúng tao nghe như
sét nổ trong đầu Mầy thì thong thả đi rồi, có còn biết
tới ai đâu đâu cần biết những bạn mầy đang đau từng
khúc ruột! . Thôi cũng đã xong một kiếp đời ô
trược hãy coi như đã trả nợ trần hoàn Nơi thế giới
an bình, mầy hãy ngủ bình an . Hãy ngủ bình an ngủ bình
an trong lòng Cần Thơ đất Mẹ . Houston, đêm
5-5-1997 Trần Bang Thạch * Nhà
thơ Kiều Tâm Khánh, tức CHS PTG Lê Công Sinh ra đi 5-5-1997 ở tuổi 57
NGUYÊN NHUNG
Chuyến Đò Thời Gian Hơn bốn mươi năm tìm lại bạn Một thời tuổi nhỏ học chung
trường Nón
lá nghiêng che, tà áo trắng
Sân trường rộn rã tiếng cười vang Bạn bè điểm mặt nay đã vắng Còn chừng mười đứa
sống tha hương Dăm
đứa quê nhà đời lận đận Gậm buồn từng bữa nếm đau thương Xúm xít bên nhau nghe kể chuyện Chuyện kể sao nghe lắm đoạn
trường Năm
ngoái đi một lần hai đưá Chán đời tìm cách xuống âm vương Một thuở ngọc ngà xuân ngát hương Hồn mơ hoa gấm trải trên
đường Đã
bao nhiêu mảnh đời tan tác
Đêm dài trăng vỡ khóc sầu vương Còn đây mấy đưá vui mà sống Nước đẩy thuyền theo
sóng bập bềnh Ven
bờ có biết bao bờ bến Chuyến đò kẻ xuống lại người lên Không nghe nhân thế khi ly biệt
Hay chúc nhau về với cảnh Tiên Biết đâu cõi ấy vui như tết Hơn chốn trần gian lắm lụy
phiền Nguyên Nhung
Trầm Vân
: . Cuối Chiều Ưu Tư . Cuối chiều nhớ lại Cần Thơ Dạt dào sóng vỗ đôi bờ sông
thương Đoàn Phan mái ấm
ngôi trường Quần xanh áo trắng con đường
reo vui Hàng cây nheo mắt mỉm cười Cặp nghiêng áo lượn trắng thời thơ
ngây . Cuối chiều nghe gió thở
dài Cây trường xưa lá u hoài
rụng rơi Khăn tang ai chít trắng trời Âm dương cách trở đôi nơi xé lòng Quê nhà chân bước long đong Đàn con nheo nhóc mòn lưng gánh đời Lệ đau thấm đẫm mắt môi Tháng năm mòn mỏi sụt sùi lệ sa . Cuối chiều nhìn lại chính ta Tấm thâm tù túng mù lòa khói sương Thời gian chống gậy hoàng hôn Trở trăn nhàu rối ngõ hồn xanh xao . Cuối chiều thương nhớ bạc
đầu Trường xưa lớp cũ nghĩa
sâu ân tình Chắp tay khấn nguyện trời
xanh Hồng ân rải xuống thiện lành
ơn trên Tự do trong cõi bình
yên Qua đông u ám biếc thềm
lộc xuân . Trầm Vân
|
|
|
NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG: LY CUỐI CÙNG Hôm nay là một
bữa tiệc cuối cùng, Có người thân có bạn bè quen thuộc, Đến với tôi
dù chỉ trong phút chốc, Vui lên đi, như người đã từng vui.
Bữa tiệc sẽ không có lần thứ hai,
Hãy cầm tay tôi, nhìn tôi lâu nhé, Đừng
nghĩ ngày mai tôi không còn nữa, Đừng
phí đi giây phút hiện tại này. Tôi biết cuộc vui nào cũng tàn
phai, Chiều sẽ hết
và ngày mai sẽ đến, Căn bệnh hiểm nghèo đã được biết
trước, Một ngày gần
đây tôi sẽ qua đời. Nhưng ngày
thật buồn, nhưng tuyệt vọng ơi !
Tôi chấp nhận nên thấy lòng thanh thản,
Khi ta không thể vượt qua số phận,
Thì hãy vui dù ngắn ngủi, mong manh. Cám ơn một ngày vẫn thấy trời
xanh, Phố đông người
và quanh tôi nắng gío, Những ngày còn lại của tôi rất qúy, Trái tim tôi còn
thở vẫn yêu người.
Rót nữa đi những ly đầy lại vơi,
Ly rượu cay hay là ly nước ngọt,
Có thể bạn dấu đi giòng nước mắt,
Như tôi cười chôn dấu nỗi niềm đau.
Bũa tiệc cuối cùng
chúng ta gặp nhau, Ly cuối cùng xin mọi
người hãy uống, Ngày mai tôi chết sẽ không qúa muộn, Coi như phút này
mình đã chia tay.
Nguyễn Thị Thanh Dương
NGUYỄN
VĂN PHÉP: . sang sông *tưởng nhớ Lê
Công Sinh năm giỗ thứ
10 (2007) Nửa đêm
tao trở về nhà Nghe tin mầy đã bôn ba về trời Nợ trần
mày vắn Sinh ơi Năm mươi bảy tuổi làm người cõi
tiên . Buông tay, trút bỏ muộn phiền Vợ con bè bạn
“xóm riềng”gần xa. Tao ngồi nhớ chuyện ngày xưa Thằng
Sinh của lớp 7 D năm nào . Thơ văn, đàn hát, thể thao… Tài
hoa rất mực“cua đào”một cây Ăn chơi nhứt bọn
cũng mày Mặc đời hưng-phế Sinh đây tà tà . Đã
mang cái nghiệp đào-hoa Cuộc tình lớn nhỏ vào ra mấy lần Tim tài-tử,
mộng chinh-nhân Giày "sô", áo trận có lần chen vai... . Bài
thơ tao viết hôm nay Coi như ai-điếu đưa mầy sang sông Bên kia
Nước Nhược, Non Bồng Đến bờ Bỉ-Ngạn sẽ không muộn phiền . Từ nay
tao mất bạn hiền Bởi Kiều-Tâm-Khánh, Viễn-Phương đi
rồi Bạn bè cùng khắp mọi nơi Chúc mày hạnh-phúc
rong chơi thiên-đường. . Không còn gió cuốn
tơ vươn, Bon chen trong cõi vô thường trầm luân. . nguyễn
văn phép
LÝ
TÒNG TÔN.CÒN NHỚ GÌ ĐÂU. Giữa khuya thức giấc còn mê ngũLòng thấy quạnh hiu con ở đâu
?Hôm
qua mình còn chơi vui quáCon vội
bõ đi chẳng giã từDù biết trần gian là
cõi tạm Nhưng lòngđau xót quá con
ơiĐưa tiễn bạn bè Ba đã mệtGiờ lại còn phải tiển đưa
conHôm
qua đưa bạn tưởng chừng hếtAi ngờ vẫn tiếp tục ra điNgười đi sao trông thanh thản
quáNgười còn ở lại qúa sầu biThôi thì sau hết đời trần
thếSắc
sắc không không lại trở về..Lý
Tòng Tôn
Huyền
Vân Thanh: .GỞI THEO ANH. * Tưởng nhớ
niên trưởng - Cựu đại tá Huỳnh Vĩnh Lại (trưởng
ban tổ chức đại hội PTG & ÐTÐ Cần Thơ
lần thứ I - 1997 tại Houston TX) . Có lẽ
tôi là người may mắn trong đời Bởi đến
thăm, anh đã gọi đúng tên, cởi mở Trước
đó, hầu như anh không còn nhớ Bất cứ
ai, kể cả vợ con! . Ngồi cạnh bên, cầm lấy
tay anh Nghe nhịp đập mõn dần theo cơn đau quái
ác Một kiếp người - một kiếp đời luân
lạc Phút cuối vẫn mong về lại đất tổ
quê cha. . Anh muốn tro xương rải trên
bờ biển Hawaii Bởi nơi đó Ðại Dương
có thể nối liền mơ ước Như tấm lòng sáng trong
chân thật Anh đã tận tình trao cho bè bạn
đồng môn. . Tôi lặng thầm lạy tiễn,
vĩnh biệt anh Ðể biết chắc mình đã mất
người niên trưởng Ðể biết chắc trong cõi
đời ô trược Có bao điều chưa trọn
đã buông xuôi. . Những
dòng nầy theo gió thoảng mây trôi Tôi xin gởi
theo vong linh anh, Vĩnh Lại! . Houston 20-03-1998 . ƯỚC MƠ CHƯA TRỌN. * Kính viếng đồng môn Thái Minh Kiệt
(nhà văn Nguyễn Văn Ba) .
. Ðêm tiền họp mặt gặp
tôi Anh mừng và nói mấy lời đổi trao “Chúng
mình tuổi dù chưa cao Mà sao sức khoẻ... mòn
hao, đáng buồn! Mấy năm vui chốn văn chương Nghiệp...
như đeo đuổi con đường mình đi” Và
anh, giọng khẽ thầm thì Muốn làm tiếp tục những
gì dở dang Cầm trên tay, lật từng trang Sách “Những cây viết
miền Nam” (1). Ðúng rồi! Ước mơ anh - cả một đời Làm sao góp
nhặt khắp trời tinh hoa Ðể đừng thiếu sót,
dù là Một cây viết trẻ vượt xa bình
thường... . Anh than, sức khoẻ dở ươn Nay
đau, mai yếu, chán chường nhân sinh Muốn tôi
chung góp nhiệt tình Cùng anh làm tiếp công
trình đa mang Chợt nghe – tôi khẽ bàng hoàng Biết
mình đâu thể đảm đang việc nầy! Hẹn
anh, bàn tiếp ngày mai Thế là... vĩnh viễn, mãi
hoài lặng câm! Ngày mai, anh đã xa xăm Ngày
mai... anh đã biệt tăm cõi nào! Tim anh ngưng đập
– Tôi gào Vậy là duyên nghiệp đi vào
thiên thu Những cây viết... Những niềm đau Ước
mơ chưa trọn làm sao giải bày Nguyễn Văn
Ba - một văn tài Tấm lòng trong sáng mãi hoài
sáng trong . Viếng anh, tôi thắp hương
lòng Lệ thầm xin nhỏ hoà trong cõi đời. . 14-8-1998 (1) tác phẩm Nguyễn Văn Ba chủ biên (tập 1 & 2 – 1990)
.. Huyền Vân Thanh
_________________________
2 con rồng SONG
QUANG & VƯƠNG THỦY TÙNG: THƠ MỪNG SINH NHẬT Khung
thơ: Nguyên Nhung
Thơ
thẩn cho vui với VƯƠNG CÔNG HI & SONG QUANG Khung thơ VVT 
Thơ Jacques PrévertVõ Hiếu NghĩaTrầm VânSong QuangVõ Văn Trí
trình bàyầm. 



Thơ Phương HuyLê Trúc KhanhĐoàn Xuân Thu .
phương huy
TRƯỚC HIÊN NHÀ .
Về thăm quê vào dịp Tết giữa năm
Mẹ ngồi trước hiên nhìn sân vườn cỏ mọc
Bẻ trái xoài sót trên cành bằm cá
Đôi mắt già hấp háy ngóng xa xăm .
Rau tập tàng kiếm vừa đủ tô canh
Cá hủn hỉn phải đi chia đầu xóm
Chỉ cái nghèo mẹ luôn trữ sẵn
Và nỗi quạnh hiu qua gần suốt phận người .
Một thời làm dâu héo hắt nụ cười
Trầy trật nuôi con qua suốt thời binh lửa
Ít chữ nghĩa, mẹ thuộc lòng
lời nhân nghĩa
Dạy con ra đời ráng học lấy chữ NHÂN .
Hôm nay tôi về ngồi nhìn lại vuông sân
Tìm dáng mẹ xưa trong buổi chiều tắt nắng
Càng lớn tuổi, càng đau khi mất
mẹ
Khoảng trống cuối đời càng rộng mãi trong tim .
Phương Huy
lê trúc khanh CHO MÙA HẠ MỚI. Em về kẹp tóc buồn hiu mắt tròn xoe đứng trong chiều tàn phai vàng
thu rụng lá hiên ngoài phất phơ tình phất
phơ hoài ngàn năm... . đã
đành chim cá mù tăm thuyền không lơ lửng
buông dầm cuối sông “Anh đi lục tỉnh
giáp vòng tới đây trời khiến đem lòng
thương em” . một
trăm đêm –một nghìn đêm là trăng
động thoáng xa dìm bến mê ừ-
cho nhau hết hẹn thề có con chim nhỏ gọi hè
từ xưa . chiều
nay mưa -chiều mai mưa và anh thì cứ làm
thơ trọn đời... . Lê
Trúc Khanh . đoàn xuân thu CHẠM CỬA THIÊN ĐƯỜNG Gởi
Trần thành Đông . Ba mươi năm về lại
Ku Ku chiều thu lá rụng sóng biển khóc, khóc thương người
uổng tử ! rụng lá vàng, sao nỡ rụng lá xanh? . Vượt trùng dương, ngàn cơn bão, em đã đến
Nam Dương: đất nước ngàn, vạn đảo; em chạm cửa
thiên đường, cửa chưa mở... cơn sốt rừng ập đến, chiều thu buồn, em
nằm lại Kuku... . Hòm cao uỷ phủ thân người
yêu dấu, thay vòng tay anh ấm... tấm nilong, mộ chí đề
tên, ngày em mất, mả lạn... tàn phai sương gió thời gian; mộ chí khắc bằng
dao để đau lòng...
anh nhớ... . Rượu cay đắng mang theo rửa
cốt người yêu dấu, chiếc
nhẩn cưới còn đây, thương
hoài...tay áp út . Anh hú, anh kêu: tiếng
hú chiều tuyệt vọng ... ôi! em yêu! ôi! đất
hỡi! trời ơi ! sao nỡ đóng cửa
thiên đường khi bàn tay em chạm tới. . Bài thơ khóc em chiều Kuku ngàn thu vĩnh
bíệt; anh mang hài cốt em theo mình vĩnh biệt
Kuku! . Kuku! buổi
chiều thu lá rụng, rụng lá vàng, sao nỡ rụng lá xanh ! . đoàn xuân thu.
|
|
|