Chùm thơ tuổi học trò:

ĐÊM GIÁNG SINH NẦY KHÔNG CÓ EM
.
Đổi chỗ trọ, tôi về Cầu Xéo,
Xóm nghèo, hẽm nhỏ, Phan đình Phùng.
Sáng chiều, hai buổi chăm ngoan đến,
Lớp học trường Phan, cách mấy đường …
.
Nhà em, cuối phố xa hơn tôi,
Qua khỏi nhà thờ một chút thôi.
Lúc em qua ngõ nhà tôi ấy,
Hàng phượng thân quen, đỏ rực cười.
.
Hai đứa nhìn
nhau không dám nói,
Em về, nhà cũ ở ven sông.
Tôi đi, trở lại căn nhà trọ,
Lưu luyến thẩn thờ luôn nhớ mong.
.
Thường thường Chủ Nhật em đi lễ,
Tôi
cũng đứng ngoài như con chiên.
Lâm râm như thể đang cầu nguyện,
Lễ sớm hay trưa chẳng biết phiền.
.
Cuối năm, nhân dịp đêm Noel,
Làm gan, tôi cũng được… làm quen.
Tôi trên nàng những hai, ba lớp,
Mấy tháng miệt mài mới …biết tên.
.
Bất chợt, cha nàng về Cà Mau,
Hết năm, nàng cũng chuyển theo sau.
Còn tôi, thu xếp
về Gia Định,
Từ đó, tôi nàng thật mất nhau.
.
Trở lại thánh đường ngày tháng cũ,
Rộn ràng, náo nức, đêm Noel.
Trong tim trỗi dậy niềm nhung nhớ,
Đêm Giáng Sinh nầy, không có Em !
.
Vương thủy Tùng ( đêm Noel 2010 )
.
CÂY VIẾT MÁY PILOT
.
Năm
tôi đệ nhị, Em trung học,
Nhà trọ, cách nhau chỉ
mấy căn.
Xóm nhỏ, gặp nhau ngày mấy lượt,
Em về, tôi đến lúc trường tan…
.
Tôi với Em, không cùng một lớp,
Nhưng chung trường, chung lối đi về.
Cha Em, thầy giáo oai nghiêm lắm,
Thỉnh thoảng, hầu ông mấy ván cờ.
.
Ông biết, tôi là thằng học khá,
Nhờ tôi kèm toán cô con cưng.
Mỗi tuần, ba tối tôi lên lớp,
Nàng cũng như tôi …bớt thẹn thùng.
.
Bất chợt, nàng mua cây viết máy,
Pilot, chính hiệu mấy trăm
đồng.
Nàng còn khẻ bảo : quà lưu niệm,
Gởi chút tin yêu – một tấm lòng ?!
.
Không ngờ, năm đó tôi thi rớt,
Tình cãm, đưa bài cô
bạn xem.
Biên bản, đưa tôi về quán trọ,
Buồn đời, tôi
uống rượu say mèm.
.
… Nàng quen anh bạn vào Sư phạm,
Chẳng dám nhìn tôi, khi gặp nhau.
Tôi cũng trân mình, tim rướm máu,
Ôn thi và đậu, ba tháng sau.
.
Tôi bỏ Cần Thơ đi xứ khác,
Học thêm nghề phụ cho tương lai.
Quê nhà, Em bước lên xe cưới,
Tôi chết trong tim kiếp sống dài…
.
Nhiều năm sau đó tôi còn giữ,
Cây bút tình thương đẵm lệ nhiều.
Em ạ ! vật còn người không thấy,
"Người còn"... thì đẹp biết bao nhiêu !
.
Vương
thủy Tùng (Noel 2010)
.
QUYỂN LƯU BÚT
.
Chủ Nhật rồi, đến nhà người
bạn gái,
Từ rất lâu, tôi mới ghé thăm Em.
Bỡi sau khi, chồng nàng không còn nữa,
Không ghé thăm. Lâu quá thấy cũng kỳ …
.
Người bạn học, ngày xưa làm
lính thủy,
Kết hôn cùng cô bạn nhỏ chung trường.
Bọn chúng tôi, tình thân thương cao quý,
Dù có xa nhau trên vạn nẽo đường.
.
Nàng vui lắm – rót mời tôi ly nước,
Rồi đem khoe quyển lưu bút ngày xanh.
Ôi ! nét chữ của tôi. Làm sao quên được,
Tuổi trẻ ngày xưa … không nhớ sao đành !
.
Trang thơ cũ, úa vàng màu dĩ vãng :
“ chúc mùa hè bạn du lịch xứ Mường
Đà lạt ngàn thông, nên thơ, lãng mạn,
Hẹn gặp với nhau bên tiếng trống trường… “.
.
Lời chúc ấy, trở thành dòng lưu
niệm,
Tôi
rời trường, từ thuở đó, đi xa.
Năm mươi năm qua, cõi đời miên viễn,
Ôn chút hương xưa… ngày tháng ngọc ngà.
.
Vương thủy Tùng (Noel 2010)