LÊ PHƯỚC NGHIỆP

__________________________________________________________________

Ô MÔN,NGÀY ĐÓ,TÔI VỀ…

.                           

 cheoxuonghe5.jpgĐất trời đang chuyển bước vào xuân -   Xuân Canh Dần 2010 Một thoáng bâng

 khuâng  khi nhìn lại, tôi đã gắn bó với ngành giáo dục tròn 40 năm , từ khi rời    

 giảng đường Sư Phạm  mùa đông 1970.

 Xin được gửi những dòng nầy cho đồng nghiệp,cho học trò tôi ở trường 

 Trung  học Phong Phú ngày xưa  -trường THPT Lưu Hữu Phước hôm nay -

 bằng cả trái tim  mình. Nhớ biết bao nhiêu kỷ niệm ngạt ngào, nên “chân

 bước đi xa mà lòng còn để lại”...                                                

                                                 L.P.N.

                                             .

                        1.

.

                                           Tháng 12, năm 1970. Mùa đông đến sớm nên trên những cánh đồng hoa lau nở trắng đã lãng đãng sương mù.Nơi tôi “khởi nghiệp” là một ngôi trường mới vừa hình thành nằm ven tỉnh lộ,lúc bấy giờ,nhà cửa,dân cư rất còn thưa thớt.Con đường từ Cần Thơ đến Ô Môn  dằn xóc,khói bụi mịt mù,chưa được hai mươi cây số mà gần trọn tiếng đồng hồ mới tới.Trường có cả cấp 2,3,mang tên TRUNG HỌC PHONG PHÚ.Bỏ lại sau lưng  bao nhiêu vất vả,bao nhiêu điều trăn trở trên một quê hương đang chìm trong khói lửa,tôi đã sống ở đây những tháng ngày vô cùng hạnh phúc. Thời chiến , học trò đi học tuổi tác thường không chính xác,vì thế thầy trò chênh lệch nhau chừng dăm ba tuổi, thậm chí có em mới học năm cuối cấp hai mà đã lập gia đình! Có lẽ vì khoảng cách tuổi tác ngắn ngủi,các em cũng có những nghĩ suy,mơ ước như tôi, nên thầy trò rất dễ gần nhau.

                                          Nhớ biết bao những ngày làm văn nghệ,báo xuân, những lần cắm trại  ở Vàm Nhon, Ca My..và xa hơn nữa là ở tận Hòn Tre.Các bạn đồng nghiệp thời ấy tuổi cũng còn rất trẻ,đa số độc thân, nên chúng tôi đã gắn bó cùng nhau trong công tác giảng dạy,trong các hoạt động xã hội,trong các cuộc vui ..và thường thường các lớp học của trường ban đêm cũng là “quán trọ” tuyệt vời ! Tôi đọc cho Lê Hùng Dũng-một đồng nghiệp-hai câu thơ cổ đã được “cải biên” :

                                                              Ô Môn vô lữ quán,

                                                              Kim dạ đáo thuỳ gia ?

                                                              ( Ô Môn không quán trọ,

                                                                Đêm nay ngủ nhà ai ? )

.

                 2.

.

                               Những biến động lớn lao của lịch sử dân tộc từ sau 1975,đã làm thay đổi mọi điều mà trong đó,thầy trò chúng tôi như những nhánh sông đời trôi về vạn nẻo.Thực sự, tôi đã chuyển nhiệm sở về công tác tại trường Trung học Phan Thanh Giản,nhưng vẫn còn gắn bó với trường TH Phong Phú  qua một số giờ dạy hợp đồng cho đến cuối năm 1974.Buổi đầu đất nước thanh bình,nhưng cuộc sống người trí thức gặp không ít khó khăn từ vật chất đến tinh thần.Tôi đã trôi dạt từ Trung học Bình Lạc,đến Cấp ba An Thôn Trang,rồi Long Hoà,Long Tuyền  suốt 10 năm  đầy gian khổ.Nhiều lúc định bỏ nghề,chọn con đuờng khác đỡ khổ hơn,nhưng rồi bao nhiêu kỷ niệm một thời qua lại trở về như tạo chất men say  để giúp tôi tồn tại với nghề mà tôi đã từng ước ao từ những ngày thơ ấu.Có phải chăng chính những đồng nghiệp,những học trò thân yêu của tôi ở mái trường Phong Phú  đã cho tôi niềm tin vào cuộc sống ?

                               Cho đến giờ nầy,tôi vẫn còn trân trọng giữ gìn những bài văn,thơ của Lương thị Vân đăng trên đặc san “Đuốc Hồng”, vẫn còn giữ quyển sách viết  về Jean PautSatre mà Lợi đã tặng trong một buổi trưa nào ở nhà em.Hay  quyển Thánh kinh của  Đặng thị Hoàng Liên .dù tôi không phải là một tín đồ Công Giáo. Tôi nhớ Phan Đức Trí ,ngay trong buổi sáng đầu tiên bước vào lớp học,khi Trí với tư cách là lớp trưởng hô các bạn đứng nghiêm chào thầy,       thì đã có em lên tiếng :” Thầy ơi,Trí đã có một vợ hai con rồi đó !” Anh thầy giáo trẻ mặt còn  măng sữa    –là tôi –          hết sức ngạc nhiên “ không tin,dù đó là sự thật” !...Tôi nhớ Bùi Xuân Thọ và bài thơ tặng của Thọ vào dịp tết.Một bài thất ngôn bát cú,vần điệu chưa chỉnh lắm,  nhưng hết sức chân thành làm tôi bồi hồi xúc động. Tôi nhớ  Nguyễn văn Thức, một học sinh nghèo ở tận bến đò  Đu Đủ, mỗi  ngày phải lội bộ đến trường.Thức thường đi chân đất và đặc điểm là mỗi bàn chân đều sáu ngón.Nhiều lần,tôi gọi tài xế xe đò dừng lại để cho Thức quá giang.Sau nầy,thầy trò có dịp gặp lại khi Thức là một công an công tác tại Long Hoà với cái tên mới là Nguyễn Hoàng Hải.Nhưng buồn thay,Thức đã ra đi vì những bất hạnh trong cuộc sống gia đình.Tôi nhớ Huỳnh văn Lối với chiếc lưng gù tội nghiệp thế mà không hôm nào nghỉ học dù phải vượt qua con sông đầy bất trắc,nhất là trong mùa gió chướng để đi từ Bồ Húc đến trường. Nhớ Đào Sang Ha,mới hôm trước còn chơi đùa tinh nghịch,thì hôm sau đã thật nghiêm túc trong bộ áo nhà sư. Ha nói với các bạn cùng lớp : “Từ hôm nay tụi bây không đuợc kêu tên tao mà phải gọi tao là sư, nhưng trừ thầy ra  !”. Nhớ Lợi và Ngởi “ cặp bài trùng” ngồi bàn đầu và luôn hỏi thầy biết bao nhiêu điều không hề có trong sách giáo khoa !

                              Nhớ biết bao gương mặt trong sáng ,tâm hồn thánh thiện của Lê thị Tầm , học sinh lớp 9P.Khi tôi nghỉ dạy vì bệnh,cả lớp các em đã dám bao trọn  chuyến xe đò xuống Cần Thơ thăm thầy, Tầm nói thực hồn nhiên : “ Tụi em đi đại,Thầy An không cho  nên đã ghi vào Sổ lớn cả lớp mình  mỗi đứa nửa cấm túc ( một hình thức phạt học sinh phải đi học ngày Chủ nhật) ,nhưng vì Thầy,tụi em chấp nhận !” Dù khuyên nhủ , nhắc các em chấp hành kỷ luật, nhưng tôi không thể dối lòng mình là dâng lên nỗi tự hào trộn lẫn niềm vui.Nhưng buồn biết bao nhiêu,sau lần đó,tôi đã không còn cơ hội gặp lại Lê thị Tầm nữa.Em bị bệnh thương hàn,nhưng do quan niệm còn lạc hậu,gia đình chữa trị theo kiểu dân gian,Tầm đã vĩnh viễn ra đi ngay trong thời tuổi xuân còn phơi phới.Trong một tiết  học ,    tôi  nói với các em lớp 9P năm đó “Thầy sẽ hết sức cố gắng  trong giảng dạy để đáp lại phần nào việc các em vì thầy mà bị phạt,nhưng có một người bạn trẻ của chúng ta là Lê thị Tầm thì thầy không làm sao trả đuợc”.Từ trên mấy mươi đôi mắt trong vắt kia chợt long lanh  những giọt sương của  buổi bình minh.Tôi làm sao có thể giữ đuợc giọt nước mắt thấm đẫm lòng nhân ái đó,nhưng chắc chắn rằng hình ảnh nầy còn nguyên vẹn trong lòng , bất chấp mọi qui luật nghiệt ngã của thời gian….

.

                    3.

.

                         Tnhiều năm nay , trường THPT Lưu Hữu Phước tổ chức họp mặt Giáo viên và học sinh của trường thuộc nhiều thế hệ vào dịp đầu năm dương lịch.Hầu như tôi chưa lần nào vắng mặt.Tôi muốn trở về kỷ niệm,muốn nhìn lại cảnh cũ,người xưa.Những đồng nghiệp thời “ mắt sáng môi hồng” ngày nào có người đã “ bỏ cuộc chơi”,có người ở góc biển chân trời và cũng có những người còn gắn bó cùng nghiệp dĩ.Thế hệ học trò thời Trung học Phong Phú cũng vậy.Nhưng tôi tin rằng dù ở đâu,thì trong mỗi trái tim ta vẫn có một góc dành cho ngôi trường yêu dấu và mỗi chúng ta luôn gởi chút lòng thơm về trường xưa, lớp cũ.Nhưng số người của giai đoạn thập kỷ 70 thế kỷ trước ngày càng ít đi.Dù vẫn còn đây bao nhiêu bạn nhiệt tình ,năng nỗ : Lê văn Cẩm, Huỳnh Kim Kiết, Lương thị Cẩm Hoa, Nguyển thị Thu Hương, Nguyễn thị Xuân Mai, Âu Minh Chí, Nguyễn Hoài Vân,Trần Ngọc Hải…kết hợp với Ban Giám Hiệu, với giáo viên trường THPT Lưu Hữu Phước để tổ chức cho các lần họp mặt thật ấm cúng và chu đáo.Nhưng,ở đâu rồi những người bạn trẻ ngày xưa ?

                                  Trong nghề dạy học,người thầy chân chính không chỉ tạo ra những người làm công việc chỉ huy , lãnh đạo xã hội ngày mai, mà phải đào tạo học trò mình  là những công dân tốt, dù không hề có được tuổi tên ghi vào sử sách , không bảng vàng bia đá nhưng  phải sống đúng nghĩa một con người.

                                     Vậy thì Đào Xinh, Kim Anh, Nguyễn thị Lệ, những diễn viên tuyệt vời trong vở kịch thơ “Một chút lòng quê’ đêm  nào làm lung linh ánh đèn sân khấu,vậy thì những người bạn trẻ trong vũ khúc “ Tiếng sáo thiên thai  bây giờ ở đâu ?    

                                      Vậy thì những Hoàng,Cẩm Cuống, Trần thị Ty, Trần thị Duyên, những Ánh Tuyết , Ngọc Hạnh, Tấn, Ngởi , Nhàn,Tuyền,Hồng Nhớ,Thuý Vân, Đức Trí….và bao nhiêu những người bạn trẻ đã cùng tôi sống trọn vẹn những tháng năm đầy hạnh phúc,bây giờ ở đâu ?

                                       Có phải chăng các em có chút ngại ngần vì  điểm trường xưa không còn nguyên nơi chốn cũ. ? Có phải vì tên THPT Lưu Hữu Phước hôm nay không phải là cái tên thân quen Trung học Phong Phú ngày xưa ?

                                       Truyền thống là một sự tiếp nối,trên con sông thời gian vô tận,trường có thể nhiều lần đổi tên,nhưng nó mãi mãi là nơi bình yên để chúng ta tìm về,để đuợc sống lại bao kỷ niệm tuyệt vời của thời áo trắng sân trường .Tại sao ta không thể trải lòng mình cho thế hệ mai    sau ? Hãy về đây trong những lần hội ngộ.Thầy trò gặp nhau có thể mái đầu đã bạc,nhưng lòng vẫn thơm ngát tuổi hai mươi –và cũng để không ngậm ngùi, hối tiếc :

.

                                                       Rưng rưng chút nắng hờn cây cỏ

                                                       Qua tuổi xuân rồi- anh mới hay

.

                       4.

                                         Nhớ một lần, khoảng năm 1972, tôi quá giang người bạn từ An Giang về Ô Môn sáng sớm khi học trò đang tới trường chuẩn bị vào buổi học.Nữ sinh Trung học Phong Phú mặc áo dài trắng, đội nón lá (một hình ảnh hiếm thấy hôm nay ).đi hàng một ven lề cỏ trên tỉnh lộ.Chợt một em nào đó nhìn thấy tôi ngồi sau chiếc HonDa người bạn đang chạy ngược  chiều ,lập tức dừng lại, lột nón ra chào thầy.Thế rồi xe chạy tới đâu , học trò dừng tới đó.Lớp lớp chiếc nón gỡ xuống rồi đội lên giống hệt như một nguyên thủ quốc gia đang duyệt qua hàng quân danh dự !  Người bạn tôi – không làm nghề dạy học- hết sức ngạc nhiên.Khi hiểu ra,anh nói với tôi : “ Tôi có thể đổi mọi thứ trên đời để được làm thầy giáo như anh, dù chỉ là một phút !” .

                                         Kể lại chuyện nầy ,tôi muốn nói học sinh thế hệ trước 1975 vô cùng ngoan ngoản, lễ phép  và kính trọng  Thầy Cô như những bậc sinh thành.Có lẽ, không chỉ mình tôi mới có cái “diễm phúc” kia bởi  vì với tất cả Thầy Cô, các em đều trân trọng. Tôi cũng không thể nào quên, trong một phiên chợ sớm tại Ô Môn, khi đang hoà theo dòng người ồn ào ,náo nhiệt,thì một bàn tay ai đó nắm chặt tay mình.Anh học trò Nguyễn văn Bốn nói thật khẻ như chỉ để hai thầy trò nghe : “Thưa thầy ,con xin giới thiệu, đây là vợ của con.Hai vợ chồng con đang đi mua sắm đồ chuẩn bị Tết”.Tôi ngước nhìn cô gái nông dân , nét mặt hiền lành nhân hậu,rồi nhìn Bốn, anh học trò ít nói,chăm chỉ , có vẻ người lớn trong lớp ..bằng cả sư bối rối và lòng mến thương vô hạn.Học trò tôi đa số xuất thân từ những vùng quê nghèo khó,lại thêm chiến tranh triền miên,nên thanh niên vừa mới lớn đã lập gia đình .Và chính các em,những “thiên thần áo trắng” ấy,đáng lẽ phải sống hồn nhiên bên mái trường,lớp học,thì lại chen chân vào mưa gió cuộc đời,vì nợ nần cơm áo.Bối rối ,bởi tôi cảm thấy sự yêu thương, kính trọng của các em đối với mình quá lớn –và hơn thế nữa-khi Bốn sắp sửa làm cha,   xưng hô với thầy là “con”, thì năm đó tôi vẫn chưa có gia đình ! 40 năm rồi còn gì ! Năm nay,vợ chồng Nguyễn văn Bốn hẳn đã vượt tuổi năm mươi, đã có một đàn cháu nội,ngoại đề huề , gia đình hạnh phúc.Tôi vẫn cầu  mong như thế.

                                        Sau nầy,có nhiều lần công tác Ô Môn,ở lại nhiều , tôi nhớ vô cùng những đêm cuối năm lành lạnh, trời đầy sao .Thầy trò đi trên công viên nằm cạnh dòng sông.Nhớ các em trong một lần cắm trại ở Ca My đã từng hứa hẹn : “ Khi nào hoà bình, tụi em sẽ cất cho thầy một ngôi nhà ở đầu vàm để thầy ngắm trăng  , làm thơ !”. Những người bạn trẻ ấy ,hôm nay ai còn, ai mất ? Ngồi một mình ở quán  nước ven đuờng cạnh nhà trọ Phú Lâm,trong lớp người qua, không tìm thấy một “cố nhân” của thời”cổng trường vôi trắng ngăn tầm mắt- Sương giấu niềm đau dưới gót chân” !

                            Lòng chợt bâng khuâng,Hay những người mới gặp hôm qua là từ một tiền kiếp nào xa lơ xa lắc ? Bỗng thấy mình giống hệt nhân vật Từ Thức của tôi trong vở kịch thơ “ Một chút lòng quê” :

                                      .        

                                                   “Tôi về đây,làng xóm ,những con đường

                                                     Đã hờ hững với người tình chung thuỷ

                                                     Nhà cũ tôi đâu ? Bạn bè, tri kỷ

                                                     Mái đình xưa tăm tắp giấc mù sương

                                                    Hàng cau kia  còn kết   trái quanh vườn

                                                    Chim tu hú có gọi mùa  xuân tới

                                                   Tôi về đây –tôi về quên ngõ lối

                                                   Dám hỏi người – đâu những kẻ tôi thương ?”

.

                                                      Bước sang tuổi sáu mươi,sắp sửa giã từ bao lóp đồng nghiệp và học trò thân yêu,nhưng tự trái tim tôi vẫn còn nguyên mơ ước buổi ban đầu.Nếu thực còn có kiếp sau,thì vẫn xin cho tôi trở lại thời hai mươi tuổi ,đuợc trở về ngôi trường Trung học Phong Phú dấu yêu để gặp lại bao nhiêu bạn cũ,trò xưa.Tôi vẫn thấy màu rau ngỗ lên xanh từ chiếc ao nhỏ sát cổng tường vôi. Có phải chăng những đôi mắt trong veo, những tấm lòng thơm ngát từ trong dãy phòng học kia vẫn ngóng đợi Thầy trong những lần trễ xe vì “con đường đau khổ” ?

                                                      Ô Môn – nơi đã giữ dùm tôi bao ước mơ của tuổi thanh niên,với  đồng nghiệp, học trò thân yêu có cùng chung dòng suy nghĩ.Năm tháng đi qua, tất cả là cát bụi.Nhưng ở vùng đất ngạt ngào kỷ niệm nầy, tôi vẫn tin rằng dù chỉ là hạt bụi vô tình mà cũng lóng lánh nỗi niềm riêng…..

.

                                                                                                         Cần Thơ, những ngày cuối năm..

.

                                                                                                              LÊ PHƯỚC NGHIỆP

                                                                            

                  

      

-

                                               

                                            

Lê Phước Nghiệp

XUÂN MỚI

VING  THY XƯA

HTT_BanThoSuDaoTon.JPGHTT_BanThoSuDaoTon2.JPG

                                                                                     Ảnh Học Trò Già HTT: Bàn Thờ SƯ ĐẠO TÔN

Không biết tự bao giờ, ba từ "Sư đạo tôn" đã để lại trong lòng tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc. Từ những ngày còn là học sinh trung học, tôi đã bâng khuâng khi ngước nhìn lên khung gỗ cổ kính, trên đó gắn những mảnh đồng hình chữ nhật, khắc tên các vị thầy quá cố mà thời gian đã làm cho hoen gỉ.

Chắc chắn là phải từ lâu lắm. Ngôi trường xưa nhất của miền Tây đã có mặt trên đất Cần Thơ từ Thập niên thứ nhì của thế kỷ 20. Hơn 90 năm trôi qua với bao đổi đời, hưng phế. Lòng biết ơn của những bậc khai tâm đã được thế hệ đàn anh chúng ta biểu hiện cụ thể qua chiếc bàn thờ đơn sơ mà đầy trân trọng.

HTT_PTG1950s.JPG

 HTT: Ảnh tài liệu

Bàn thờ thầy cô quá vãng trước đây đặt ở tầng trệt dãy một phía đường Phan Thanh Giản (Nay là XVNT) qua mấy lần thay đổi, hiện nay nó được đặt trang trọng ở cuối Phòng truyền thống trường THPT Châu Văn Liêm, trên lầu 1, phía góc đường XVNT và Trương Định.

Bước vào phòng, ta cảm thấy nhỏ bé  trước một không gian trang nghiêm và xúc động. Trên chiếc tủ thờ cẩn xà cừ, nhà trường vẫn giữ nguyên vẹn Khánh thờ đã được sửa chữa và tôn tạo. Trên mái vòm gỗ là hình "lưỡng long triều nguyệt", nổi bật ba từ "Sư đạo tôn" đầy ý nghĩa. Trên mặt gỗ phẳng, hai bên chạm hai câu đối đối bằng quốc ngữ:

..

Hậu học được nhờ khuôn mẫu trước

Tiên công ghi nhớ nén hương nay

.

Ở giữa là 4 hàng các bảng mica màu đồng, chữ trắng (đã được thực hiện sau này) ghi rõ tên họ các thầy cô đã mất. Có vị về cõi trường sinh từ những năm giữa thế kỷ 20 mà cũng có những vị mới giã từ chúng ta trong mấy năm đầu thế kỷ 21. Quan điểm của nhà trường là tất cả Thầy cô công tác tại trường, khi mất đều được trân trọng ghi tên. Hiện nay, trên bảng đã có tên 75 thầy cô. Đặt hai bên tủ thờ là hai chiếc độc bình trên hai ghế cao. Phía trước bàn thờ, là chiếc bàn tiếp khách bằng gỗ quí, dựa vào hai bên tường là bốn chiếc trường kỹ xưa. Những công trình nầy là do sự quyên góp vận động của các bạn đồng môn thuộc thế hệ học sinh rời trường những năm 6o của thế kỷ trước. Nếu bạn là một học sinh đã từng đi qua cổng trường TH Cần Thơ, xin hãy một lần ghé vào đây, thắp nén hương để tri ân người quá cố. Trong khói nhang phảng phất mùi trầm, trong buổi chiều cuối năm se lạnh, ta nghe rõ có chiếc lá nào rơi ngoài cửa sổ. Hành lang dài hun hút, thấp thoáng những tà áo trắng. Bồi hồi biết bao khi nhớ một thời học trò trôi qua như giấc mộng.

.

Bâng khuâng như thuở mười lăm tuổi

Một góc bàn quen tiếng đọc bài

Bạn cũ - thầy xưa - đầy kỷ niệm

Nhớ người, hay chỉ nhớ riêng ai ?

.

Có lẽ, khi ngôi nhà mang tên "Niệm sư từ" nằm trong khuôn viên trường nữ Tỉnh lỵ cũ chỉ còn trong hoài niệm, nhường chỗ cho một siêu thị hiện đại vươn lên với tầm cao thế kỷ, thì phòng Truyền thống trường THPT Châu Văn Liêm với bàn thờ "Sư đạo tôn" là nơi duy nhất để tưởng niệm người xưa.

.

LETRUCKHANHPortrait.jpgCần Thơ, vùng đất của tiếng hát câu hò từ buổi khai hoang đã rạng danh với những tài năng Bùi Hữu Nghĩa, Phan Văn Trị, Lê Quang Chiểu... mà tấm gương "tôn sư trọng đạo" lấp lánh đến muôn đời. Ngọn đuốc "lương sư hưng quốc" đã truyền qua bao thế hệ và ấm mãi giữa lòng ta. Xuân mới, viếng thầy xưa  như một chuyến về nguồn, ngát thơm tự tình dân tộc. Hoa lá xôn xao. Đất trời chuyển nhịp. Tổ quốc đã vào xuân...

.

 Cần Thơ, Mùa kỷ niệm.

                      

Lê Phước Nghiệp

                         

Enter supporting content here