THƠ

LĂNG CẢNH HUY (1950-2010)

VNMekong.jpg

        Đôi lời giới thiệu

.

        Lăng Cảnh Huy , sinh năm 1950 tại Mái Dầm ( Cần Thơ ). Học sinh trường Trung Học Phan Thanh Giản  từ những năm 60 của thế kỷ trước. Huy là một trong những sáng lập viên nhóm Về Nguồn –Tây Đô ( 1964).

         Huy  cùng tôi và Hà Huy Thanh là bạn đồng song, nhưng cả hai đều không may mắn trên đường khoa cử. Chính vì thế, bạn tôi- cũng như bao thanh niên thời chiến tranh- đã gia nhập nhiều binh chủng , và giải ngũ năm 1973 sau khi bị thương phải cắt bỏ lá lách  ở mặt trận Chương Thiện lúc bầy giờ.

.

         Chàng lãng -tử -học –trò đó, từ thời còn đi học , đã có những câu thơ làm xao động bao nhiêu trái tim những người bạn gái ở “ ngôi trường áo trắng” chỉ cách trường chúng ta một con đường mà sao chừng như xa vời vợi :

.

                              Buồn mang mang -ừ- nỗi buồn mang mang

                              Tôi hỏi em bên mái trường Đoàn

                               Rằng có buồn như kẻ ở trường Phan

                               Mang tâm tình đứng ngóng cuối hành lang ?

.

           Sau 1975, bạn tôi sống ở quê nhà, thỉnh thoảng cũng có làm thơ  đăng báo.Nhưng cuộc sống khốn khó cộng thêm nỗi bất hạnh gia đình, đã đẩy Huy vào con đường không lối thoát. Hút, phải  cai nhiều lần rồi sau đó tự cai thuốc bằng men rượu. Và hậu quả phải đến.

.

           Chiều 30 Tết ,tôi về lại Mái Dầm, nơi „ bằng lăng mọc tím lối lên trời“ ,thăm Huy  khi bạn nằm bất động vì biến chứng gan và tai biến. Cái chết chắc sẽ tới. Nhưng từ những âm thanh không rõ trên đôi môi khô cứng , tôi dường như đọc được trong trái tim bạn mình bao hình ảnh  đáng nhớ đáng thương của một thời học trò hoa mộng.Chợt nhớ lại,tất cả đều qua tuổi sáu mươi!

.

           Xin được chép lại những bài thơ của Lăng Cảnh Huy gửi đến các bạn đồng môn, như một lời báo tin và xin dành chút ngậm ngùi nếu mai đây bạn tôi trở về cát bụi...

.

                                                                                     Cần Thơ, Xuân 2010

                                                                                      Lê Trúc Khanh

___________________________________________________________________

.

Tin giờ chót: Tin buồn: Nhà thơ Lăng cảnh Huy đã từ trần tại Mái Dầm (Cần Thơ) sáng Thứ Bảy 20/2/2010

    

 MÙA XUÂN MỪNG TUỔI

Rồi con tóc rũ mùa xuân

nửa đêm súng nổ ăn mừng tuổi nhau

với trăm nỗi ấy mòn hao

với gai kẽm lạnh với hào hố sau

với muôn bất hạnh trên đầu

đêm quê hương vẫn đỏ ngầu máu tươi

còn đây chút phận con người

trao nhau quà tuổi môi cười héo hon

( 1966)

.

TƯỞNG NIỆM

trời cao nắng rộng hai miền

ta từ quá khứ về triền hôm nay

gặp nhau mở vội vòng tay

nhưng mà – ta đã cao dày ưu tư

mây buồn cuối đỉnh hoang vu

ngậm ngùi chim vỗ cánh vù hư không

xưa kia vó ngựa thong dong

biên cương chẳng bận chút lòng ngây thơ

(1966)

.

Ý NGHĨ

 Ôi mặt trời bốc khói

Sa mạc đời hoang vu

Tình thương nào bị trói

Trong biên cưong căm thù

.

Đôi tay loài bạch tuộc

quấn trăm vòng đau thương

lên thân đời lem luốc

lên mặt gầy quê hương

.

cúi mặt nhìn hiện tại

nghe rã rời tương lai

tuổi đời thơ đã hái

còn lưu gì hôm nay ?

(1967)

.

XUÂN

trời đã vào xuân em có hay ?

từng con tháng nhỏ chảy qua ngày

mắt xanh chưa trọn muơi phương nhớ

giờ bỗng nghe buồn trên cánh tay

.

chân có đi xa mấy dặm  buồn

mới nghe hồn nói những yêu thương

tuồi xưa áo đẹp cùng trăng mộng

hương giấc đời như đoá hải đuờng

.

chừ biết phương nào để đón xuân

đời anh chén rượu chẳng ai mừng

lênh đênh từ buổi sầu lên tóc

lời nói hồn nhiên đẫm giọng rừng

.

trời đã xuân rồi em có hay

đêm nầy hơi thở dẫn hồn bay

anh nghe nước mắt mềm thân phận

và thấy mùa xuân mãi lạc loài.

( 1968)

   

Enter supporting content here