|
 |
| |
GÓC
ĐƯỜNG THI ________________________________________________________________ .
ĐĂNG HOÀNG
HẠC LÂU Thơ:Cụ
Phan Thanh Giản Bản dịch:
Đỗ Chiêu Đức, Chân Diện Mục, Phạm Thảo
Nguyên, Song Quang, Trầm Vân, Phạm Khắc Trí Bài viết:
Cụ Phan Thanh Giản làm thơ: LÊN LẦU HOÀNG HẠC của Nguyễn Trung Quân ___________________________________________________________________________ Trầm Vân: Bạn tôi mới ở Mỹ về
có mang về bài viết Cụ Phan Thanh Giản Làm Thơ Lên Lầu
Hoàng Hạc của anh Nguyễn Trung Quân. Xin gửi nguyên văn bài thơ
bằng chữ Hán, nhờ anh PKT, CDM dịch ra tiếng Việt để các bạn
thơ dịch. Thân quí. TV Đăng Hoàng Hạc Lâu Tích
thời hạc dĩ hà niên khứ Thiên tải nhân tòng Nam cực lâm Anh vũ
châu tiền phương thảo lục Tình xuyên các thượng
bạch vân thâm Bán liêm lạc nhật phù
Giang Hán Nhất phiến hàn lưu tống cổ kim Mãn mục yên ba chuyển trù trướng Du
du trần mộng thập thu tâm Phan Thanh Giản ____________________________________________ . Đỗ
Chiêu Đức: Thưa thầy,
Em xin viết lại bài " Đăng Hoàng Hạc Lâu " băng tiếng
Hán cổ như sau : . Đăng
Hoàng Hạc Lâu
登 黄 鶴 樓 Tích
thời hạc dĩ hà niên khứ 昔 時 鶴 已 何年 去 Thiên tải nhân tòng
Nam cực lâm 千 載 人 從 南 極 臨 Anh vũ châu tiền phương
thảo lục 鹦 鹉 洲 前 芳 草 绿 Tình xuyên các thượng bạch vân thâm 晴 川 閣 上 白 雲 深 Bán liêm lạc nhật phù Giang Hán 半 簾 落 日 浮 江 漢 Nhất phiến hàn lưu
tống cổ kim ( câm ) 一 片 寒 流 送 古 今 Mãn mục yên ba chuyển
trù trướng 满 目 烟 波 轉 惆 悵 Du du trần mộng thập
thu tâm 悠悠 塵 夢 拾 秋 心
Phan Thanh Giản
藩 清 簡 Xin phép được
dịch nghĩa bài thơ như sau : Câu 1 : Ngày xưa, Hạc
đã đi mất tự năm nào ( sau chữ " Hà " đáng lẽ
phải có dấu chấm hỏi "? " ).
Câu 2 : Ngàn năm sau, mới có người từ vùng cực Nam đến
đây.( Ngàn năm chỉ là cách nói nhấn, để chỉ rất
nhiều năm rồi. Đối với Trung Hoa xưa thì nước ta ở về
phía cực Nam. Câu nầy Cụ Phan tự chỉ mình là người đến
từ Nước cực Nam ). Câu
3 : Cỏ non vẫn còn xanh tươi trên cù lao Anh Vũ ở giữa ngã
ba sông. Liên hệ câu : Phương thảo thê thê Anh Vũ Châu, trong
bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu đời Đường )
Câu 4 : Mây trắng vẫn còn trắng xóa khi ta đứng trên Tình
Xuyên Các.( chữ " Thâm " ở đây không có nghĩa là
" sâu " , mà là " Đậm ", dùng để chỉ màu
sắc, mây trắng mà " đậm ", là mây " trắng xóa
" . Chữ THÂM ở đây còn dùng để đối với chữ
LỤC ở câu trên. Câu 5 : (
Vì đứng trong lầu nhìn ra, nên thấy...) Mặt trời lặn như
nổi trên sông nước lung linh xuyên qua Nửa Bức Rèm ( bán liêm
). Câu 6 : Một dãy nước chảy
lạnh lùng, âm thầm xuyên suốt từ xưa đến nay.
Câu 7 : Mãn mục là " đầy mắt " , ở đây có nghĩa
là khoảng không gian mênh mông trước mắt. Câu nầy có nghĩa
: Khói sóng mênh mông khiến cho lòng xúc đông bồi hồi
( trù trướng ). Câu 8 : ( Nên
chi )...Trong ( giấc mộng trần thế ) cuộc đời mộng ảo nầy cũng
chỉ nhặt nhạnh ( thập ) được lòng hoài cảm trong mùa
thu mà thôi !. Câu cuối nầy, có thể Cụ PTG đã chơi chữ
đây, vì chữ THU 秋 ở trên, chữ TÂM 心 ở dưới, nếu
ghép lại thì ta sẽ có chữ SẦU 愁. Cũng
vừa hợp với chủ ý của bài thơ gốc của Thôi Hiệu :
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
日暮鄉関何處是
Yên ba giang thượng sử nhân SẦU 烟波江上使人愁 mà
nhà thơ Tản Đà đã dịch rất hay là :
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai !.... Thưa
thầy và các bạn thân mến,
Bây giờ thì nghĩa đã rõ rồi, chúng ta hãy cùng nhau
diễn nôm nhé !
Thân Kính,
Đỗ
Chiêu Đức..
LÊN LẦU HOÀNG HẠC Đỗ
Chiêu Đức Ngàn
xưa hoàng hạc đã cao bay, Người đến ngàn sau, viếng
chốn nầy Anh
Vũ cỏ non màu vẫn biếc Tình Xuyên
mây trắng sắc chưa phai Nửa rèm ác lặn chìm như nổi Một dãi sông dài xưa đến nay Khói sóng ngập trời
nghe cảm khái Thu tâm dằng dặc mộng ai hoài ! Bài
thứ hai theo thể Lục Bát :
Đỗ Chiêu Đức Năm xưa hoàng
hạc cao bay Ngàn sau người đến
bên trời cực Nam Vũ Châu cỏ vẫn xanh non Trên Tình Xuyên
Các mây còn trắng bông Nửa rèm ác lặn bên sông Cổ kim thế sự theo dòng nước trôi Mênh mông khói sóng
tơi bời Cỏi trần dằng dặc bồi hồi thu tâm !
__________________________________________ . Chân
Diện Mục: LÊN LẦU HOÀNG HẠC
Hạc đã bay đi tự thuở nào Một người Nam muộn đến lầu cao Bãi xa thơm cỏ xanh xanh mắt Sông tạnh lầu mây trắng
một mầu Rèm hắt bóng tà vờn trên sóng Nước
buồn trôi lạnh một chiều sâu Bồi hồi gửi mắt qua sương
khói Đem mộng ngàn năm ủ nỗi sầu
_______________________________________________ . Phạm Thảo
Nguyên: Lên
lầu Hoàng Hạc Chim hạc năm nao đã vút bay Ngàn sau nam cực tới nơi đây Cỏ non Anh Vũ xanh xanh ngắt Lầu vắng lâng lâng trắng những
mây Trời lặn nửa
rèm sông Hán rợn Lạnh
trôi một dải tự xưa nay Bao la khói sóng bồi hồi dạ Đời mộng lòng thu sầu góp đầy _______________________________
Song
Quang: LÊN LẦU HOÀNG HẠC Hoàng Hạc ngày xưa đã vút bay Người
Nam đến viếng ở nơi nầy
Cỏ non Anh Vũ còn xanh thẩm
Mây trắng Tình Xuyên vẫn chẳng phai Ác
lặn nửa rèm chìm sông vắng
Nước dòng cuộn chảy tự xưa nay Mênh
mông khói sóng hồn giao động
Lối mộng thu tâm cảm kích hoài. SONG
QUANG . Trầm Vân: Lên Lầu Hoàng Hạc . Hoàng hạc ngày nao
đã vút bay Cực Nam người đến ghé lầu này Cỏ non Anh Vũ màu xanh mướt Mây trắng Tình Xuyên gió
biếc say Ác lặn nửa rèm sương lãng đãng Sông dài một dải nước khoan thai Ngập trời khói sóng giăng sầu nhớ Dằng dặc lòng
thu nỗi cảm hoài Trầm Vân . Lên
Lầu Hoàng Hạc . Ngày xưa hoàng hạc cao bay Cực Nam người
đến chốn này ngàn sau Cỏ non Anh Vũ biếc màu Tình Xuyên mây trắng bên lầu phiêu du Nửa
rèm ác lặn sương mờ Sông dài một dải
gió thơ thẩn luồn Mênh mông khói sóng sầu
buông Nhớ quê dằng dặc gieo buồn thu tâm Trầm Vân Phạm Khắc Trí: Đăng Hoàng Hạc Lâu PKT 02/03/2012
Thuở
nào xưa hạc đã cao bay , Viễn khách trời đưa đẩy đến đây. Anh Vũ cồn xanh ngàn cỏ biếc , Tình Xuyên gác trắng một màu mây. Nửa rèm kim cổ chiều sông lạnh , Một dải giang hà vạt nắng phai. Khói sóng mênh mang nao tấc dạ , Mộng đời lãng đãng nỗi niềm tây. __________________________________________________________
CỤ
PHAN THANH GIẢN LÀM THƠ LÊN
LẦU HOÀNG HẠC Bài của GS NGUYỄN TRUNG QUÂN (GS Quốc
văn - Cựu Hiệu trưởng PTG) .
Hoàng Hạc Lâu là
một ngôi lầu được dựng bên bờ sông Hán thuộc Hoàng
huyện, tỉnh Hồ Bắc, Trung Hoa.
Có nhiều huyền thoại về thắng tích nầy. Một trong những
huyền thoại là có người tên Phí Văn Vỹ tu tiên thường
cỡi hạc vàng đến nghỉ ngơi nơi lầu nên kiến trúc nầy
được gọi là Hoàng Hạc Lâu.
Hoàng Hạc Lâu trở thành bất hủ từ khi được một
thi sĩ đời Đường là Thôi Hiệu làm một bài thơ
thất ngôn bát cú được treo nơi lầu. Bài thơ của Thôi
Hiệu tuyệt diệu đến độ thi hào đời Đường Lý
Bạch đến thăm lầu, nhìn cảnh ngẩn ngơ nhưng không làm
thơ được, chỉ thốt ra hai câu: Nhãn tiền
hữu cảnh đạo bất đắc, Thôi Hiệu
đề thi tại thượng đầu. (Trước mắt
có cảnh mà không làm thơ được vì đã có Thôi
Hiệu đề thơ bên trên rồi).
Những tưởng từ đó, theo chân Lý Bạch sẽ không có
ai làm thơ Đường về Hoàng Hạc Lâu nữa. Nhưng chúng
ta sẽ vô cùng hãnh diện khi biết rằng danh sĩ Phương Nam Phan Thanh
Giản đã làm bài thơ Đăng Hoàng Hạc Lâu. Đây là
một trong 126 bài thơ trong quyển Kim Đài Thảo cụ Phan làm ra trong
dịp đi sứ Trung Hoa vào năm 1832.
Kim Đài Thảo là một phần của tập di cảo Lương Khê
Thi Văn Thảo gồm hơn 500 bài văn thơ do cụ Phan sáng tác từ
năm 1818 đến năm 1867 rồi các con trai của cụ ra công biên tập
rồi cho khắc in.Đọc Đăng Hoàng Hạc Lâu của cụ Phan Thanh Giản
ta sẽ thấy rằng khung cảnh nên thơ dưới cái nhìn của hai
thi sĩ kẻ Hoa người Việt sống cách nhau cả ngàn năm vẫn không
khác mấy nhưng cái tâm cảnh của người khách Phương
Nam thì sâu lắng trầm buồn khiến người đọc phải bùi
ngùi. Bài thơ chữ Hán của cụ Phan Thanh Giản nguyên văn như
sau:
Đăng Hoàng Hạc Lâu
Tích thời hạc
dĩ hà niên khứ? Thiên tải nhân tòng Nam cực lâm. Anh vũ châu tiền phương thảo lục, Tình
xuyên các thượng bạch vân thâm. Bán
liêm lạc nhật phù Giang, Hán. Nhất phiến
hàn lưu tống cổ kim. Mãn mục yên ba chuyển
trù trướng, Du du trần mộng thập thu tâm.
Bài dịch ra thơ lục bát trong tập thơ văn Phan Thanh Giản như
sau: Hạc xưa bay tự thuở nào? Khách
Nam nay mới lên lầu Hạc chơi. Xanh xanh thảm
cỏ cồn soi, Nắng sông lồng gác ngậm ngùi
nước mây. Hàn Giang lấp lánh trời tây, Một dòng lạnh lẽo, vơi đầy thời gian. Buồn trông khói sóng mác man, Mộng
hồn đất khách bàn hoàn mười thu.
Bài dịch tuy đầy đủ và sát ý nhưng chưa cực
tả được hết những nét cổ kính và nhã thuần của
thơ cụ Phan. Những người
biết chữ Hán và thông thạo cổ thi chắc phải nhìn nhận
rằng Đăng Hoàng Hạc Lâu của cụ Phan Thanh Giản là một bài
thơ thất ngôn bát cú Đường luật hay.
Tôi không có ý so sánh bài thơ của cụ Phan với bài
thơ của Thôi Hiệu, nhưng muốn nói rằng dù khung cảnh của
Hoàng Hạc Lâu vẫn thế nhưng tâm cảnh của hai thi gia khác hẳn
khiến ta nhận được nét đặc thù của tâm trạng một
sĩ phu phương Nam nhìn vào thắng cảnh lịch sử của đất
trời phương Bắc. Khởi
đầu bài thơ, bằng câu phá đề cụ Phan cũng nhắc lại
tích xưa như Thôi Hiệu, nhưng qua câu thừa đề cụ Phan đã
nói lên tâm sự riêng tư của mình – Nghĩa đen của bốn
chữ thiên tải nhân tòng là trời chở người theo.
Đó là cái quan niệm trọng thiên mệnh mà Nho gia ngày xưa
thường tuân thủ. Ở đây có nghĩa là trời khiến thì
người phải theo nên khách phương Nam mới được đến
tận Hoàng Hạc Lâu thăm viếng. Chỉ
mười bốn chữ trong hai câu thực (câu 3 và 4), cảnh tượng
đẹp đẽ của đất trời bao la từ Lầu Hoàng Hạc nhìn
ra xa khơi đã được cụ Phan cực tả xinh tươi và sống
động. Cụ Phan còn đi xa hơn Thôi Hiệu, nói rõ về một
kiến trúc khác là Tình Xuyên Các nằm bên kia bờ sông
Hán, đối diện với Hoàng Hạc Lâu: Tình xuyên các thượng
bạch vân thâm”. Điều
nầy rất ích lợi cho những ai chưa từng đến thăm Hoàng Hạc
Lâu, vì qua thơ Thôi Hiệu, người đọc cảm tưởng ông
chỉ tả con sông thơ mộng (Tình xuyên) và sẽ không biết
đến thắng cảnh mang tên Tình Xuyên Các. Khi dịch bài thơ
của Thôi Hiệu, Tản Đà cũng ở trong tình trạng nầy.
Cặp luận (2 câu 5 và 6) của bài thơ, cụ Phan cũng là khung
cảnh tuyệt đẹp của buổi chiều tà trên những dòng sông
quê người, được tác giả nhìn ra từ nửa mảnh rèm
thưa của lầu Hoàng Hạc, để hoà tâm trạng mình vào
cuộc luân lưu của kiếp người như dòng nước lạnh trôi
xuôi: Nhất phiến hàn lưu tống cổ kim.
Hai câu kết là cái cảm nhận trầm buồn hằng hữu trong
tâm tư cụ Phan, dù cảnh đẹp có hiển hiện ra trước mắt:
Mãn mục yên ba chuyển trù trướng.
Nhìn no mắt cảnh khói sông sóng nước bỗng lòng dấy
lên nỗi buồn (trù trướng là rầu rĩ, buồn bã).
Có phải chăng sự xa cách quê hương cộng lại với nỗi
thăng trầm trên hoạn lộ đã tạo nơi cụ Phan một linh cảm
nào đó, một tiên liệu không vui cho thân phận của chính
mình và cho vận mệnh của đất nước và của dân lành
Việt Nam? Văn thơ cụ
Phan Thanh Giản được vua Tự Đức ngợi khen là cổ nhã, tài
năng và đức độ của cụ được nhà vua tưởng thưởng
là Liêm, Bình, Cần, Cán nên có lúc cụ Phan đã
được cử làm Tổng Tài Quốc Sử Quán đứng đầu
việc biên soạn bộ Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương
Mục. Nhưng cuộc thăng trầm và nỗi ưu tư canh cánh bên lòng
hiện rõ trong văn thơ báo hiệu cho một vận mạng khắt khe, oan
khuất đeo đuổi cụ Phan đến suốt cuộc đời và cả
đến sau khi cụ tự tận để đền nợ nước.
Nhân Đại Hội lần XV của cựu học sinh PTG & ĐTĐ Cần
Thơ hải ngoại tổ chức tại Fort Myers tiểu bang Florida Mỹ Quốc hướng
về việc trọng ân, tôi viết về Cụ Phan một lần nữa
để nhắc nhở toàn thể đồng môn tưởng nhớ đến
vị Hiệu Tổ PHAN THANH GIẢN mà trường mẹ của chúng ta trước
tháng 4 năm 1975 đã được hân hạnh mang tên trong suốt nhiều
thập niên.
Anh chị em chúng ta đã tuỳ khả năng và hoàn cảnh, mỗi
người hành động bằng nhiều cách, có khi đã góp tiếng
nói tập thể để đòi lại công đạo lịch sử cho danh
nhân Phan Thanh Giản và đòi phục hồi lại tên trường cũ
của chúng ta. Chúng ta cũng biết được những động lực
chánh trị của người Cộng sản Việt Nam sau hiệp định Genève
chia đôi đất nước, muốn dùng hình ảnh vị sĩ phu lớn
nhất của miền Nam để bôi bẩn hầu răn đe, dằn mặt những
người miền Nam tập kết ra Bắc vốn can trường, ăn nói ngay
thẳng, để bắt họ vào khuôn khổ Đảng.
Chúng ta cũng đã theo dõi rất sát và góp sức với
những vận động tích cực và đứng đắn của nhiều
thành phần lương hảo trong và ngoài nước, vốn trân trọng
sự thật lịch sử, đưa đến việc Viện Sử học Việt
Nam gần đây phải xác nhận Cụ Phan Thanh Giản là người yêu
nước; rồi Cục Bảo vệ Di sản Văn hoá của Chánh quyền
Việt Nam hiện hữu ra văn thư yêu cầu bảo tồn và phục hồi
những di tích lịch sử về Cụ Phan.
Tiếc thay xã hội Việt Nam hiện tại rất có nhiều kẻ thọc
gậy bánh xe như nhóm Tạp chí Hồn Việt của Hội nhà văn
Việt Nam và nhóm báo Công An thành phố HCM đã mở chiến
dịch bôi bẩn để phá hoại việc trả lại công đạo
lịch sử cho Cụ Phan. Đặc biệt Vũ Hạnh của báo Công An là
người nằm vùng trong làng báo Sài Gòn trước năm 1975 đã
từng được BBT tạp chí Bách Khoa thời Ngô Đình Diệm
giúp đỡ và che chở, có lẽ ông Vũ Hạnh muốn chứng
tỏ là ông có lập trường chính thống hơn những người
khác. Mong các vị
đó lần hồi bỏ được ảo tưởng họ là ngự sử
trên văn đàn hoặc cho rằng chỉ có nhóm của họ là
có quyền cầm cán cân chân lý và lịch sử.
Không phải vô cớ mà thi sĩ Bùi Giáng đã viết ra
hai câu thơ nầy: Tôi gọi Cần Thơ
là Cần Thở Cần Thơ ơi... cần
thở đến bao giờ? Là
người tinh thông Triết, Sử và đã từng đi dạy học, Trung
Niên Thi Sĩ hẳn biết rõ về vị danh nhân miền Nam đã từng
nhiều lần làm quan và để lại nhiều ân tình với xứ
sở Quảng Nam của ông. Với
sự nhạy bén của một thi nhân kỳ đặc, từng sống và
hành xử lạ thường trong chế độ CS, Bùi Giáng cũng cảm
nhận được việc bôi nhọ lịch sử về Cụ Phan Thanh Giản
là cắt hơi thở của nhân dân miền Tây Việt Nam; xoá tên
trường Trung học Phan Thanh Giản là cắt hơi thở của cựu học
sinh trường và dân chúng Cần Thơ. Câu hỏi thảng thốt đầy
kinh ngạc của thi nhân Bùi Giáng là tiếng kêu giùm cho người
Cần Thơ đang bị nghẹt thở vì truyền thống đạo đức,
văn hoá, giáo dục dựa trên tinh thần Phan Thanh Giản lần lần
mai một chẳng những ở Cần Thơ mà còn là ở toàn cõi
Việt Nam. Khi nào truyền
thống dân tộc và đạo đức ông cha vẫn còn bị xem nhẹ,
đặt dưới chủ nghĩa ngoại lai, khiến kẻ tiểu nhân còn
hãnh tiến, chà đạp danh dự cổ nhân, làm trò đùa
hèn hạ mà công đạo lịch sử cho Cụ Phan chưa được
minh xác lại rõ ràng; và khi nào tên trường Phan Thanh Giản
Cần Thơ vẫn còn chưa được phục hồi thì kẻ viết
bài nầy vẫn còn theo gót thi sĩ “kỳ nhân quái chiêu”
đất Ngũ Phụng Tề Phi nói lên lời than: Việt
Nam ơi!... cần thở đến bao giờ?.
Santa
Ana, Cali – Vào Xuân 2011 GS NGUYỄN TRUNG QUÂN (Giáo
sư Quốc văn - Cựu Hiệu trưởng PTG)
Bài
trên được trích từ Đặc San 16 PTGĐTĐ Hè 2011
______________________________________________________________________
KÝ VI TÚ TÀI Lý Quần Ngọc - Phạm Khắc Trí - Chân
Diện Mục

NGỌC LÂU XUÂN
Dường như Xuân đã đến ngoài đầu
ngõ , xin được gửi đi chút "nắng" Ngọc Lâu Xuân
của Tống Kỳ, trong niềm hy vọng mọi người thân yêu, ít nhiều
,cảm thấy được ấm lòng để cùng nhau nâng ly rượu
mừng , chào đón xuân về ,chúc mừng nhau năm mới 365 ngày
xuân tươi vui và hạnh phúc. Trân trọng, Tri Khac Pham Phamid@msn.com Ngày
28 Tháng Chạp Năm Tân Mão Ngọc Lâu Xuân Tống Kỳ (998 - 1061) Đông thành tiệm giác xuân quang hảo Trứu hộc ba văn nghênh khách trạo Lục dương yên ngoại hiểu vân khinh Hồng hạnh chi đầu xuân ý náo Phù sinh trường hận hoan ngu thiểu Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu Vi quân trì tửu khuyến tà dương Thả hướng hoa gian lưu vãn chiếu Dịch
Nghĩa : Một Khúc Ca Xuân Lầu Ngọc PKT 01/21/2012 Đã thấy dần ánh xuân muôn màu lan tràn khắp
thành đông Sóng gợn lăn tăn như đợi chờ mái chèo khách
khua nhẹ Liễu xanh thấp thoáng trong sương mai Hồng hạnh
đầu cành nở rộ, háo hức mừng đón Xuân về Đã biết kiếp đời mây nổi, hận dài ,mừng vui
ngắn Sao còn chỉ yêu ngàn vàng mà coi nhẹ một nụ
cười tươi Thôi hãy cùng nhau nâng ly rượu ngọt
mời gọi nắng chiều Xin vì đời mà lưu lại chút
nắng xuân hồng cho ngàn hoa mãi mãi xanh tươi Ngọc Lâu Xuân (Dịch Theo Điệu Ca Từ "Ngọc Lâu Xuân" - PKT 01/21/2012) Khắp
nơi dần thấy xuân muôn sắc Sóng gợn lăn tăn đợi chèo khách Liễu xanh thấp thoáng trong sương mai Rực rỡ đầu cành một đóa hạnh Phù sinh hận dài, mừng vui ngắn Sao tiếc ngàn vàng đổi cười nụ Vì người , mượn rượu, xin nắng chiều Lưu lại chút "xuân" cho hoa nở Chú Thích : Ngọc Lâu Xuân là một loại
ca từ , thịnh hành đời Tống (960-1278) . Mỗi bài thường gồm 2 giải , mỗi giải gồm
có 4 câu 7 chữ , vần trắc. . SONG QUANG TIẾP LỜI THƠ: Năm sắp tàn,ánh Xuân đã vo ve đầu ngõ
xin được vui chữ nghĩa cùng"Vườn thơ thẩn"trang nhà
để cho ấm lòng người viển xứ và cầu chúc nhau mọi
điều vạn sự như ý trong năm mới.SQuang.
HOA LÒNG LƯU LẠI NẮNG XUÂN
(Mượn ý Ngọc Lâu Xuân của Tống Kỳ
và bài dịch của Thầy Phạm Khắc Trí) .
Ánh Xuân khoe sắc khắp Thành Đông
Chèo khách khua tan sóng nước sông Dáng
Liễu trong sương mai thấp thoáng
Đầu cành Hạnh nở đón Xuân nồng
Kiếp người trôi nổi dài hay ngắn
Sao tiếc trao nhau một nụ hồng ?
Thôi hãy nâng ly mời gọi nắng Vì
đời,lưu lại chút hoa lòng . .
SONG QUANG _______________________________________________________________
ĐÔI LỜI TRẦN TÌNH CÙNG XUÂN Những
ngày cuối năm , một đời học trò , chữ nghĩa ăn đong,
võ vẽ một chút "nhạc" (Lý Bằng Không Hầu Dẫn của
Lý Hạ), một chút "thơ" (Hà Mãn Tử của Trương
Hựu ), một chút "thiền"( Ẩm Tửu của Đào Tiềm) , và hôm
nay , 23 tháng chạp ngày cúng tiễn ông Táo về trời , một
chút "phật" (Họa Tử Do Tống Xuân của Tô Đông Pha) cho
lời cầu chúc "tâm an" trân trọng gửi đi, trong niềm
hy vọng mọi người thân yêu , tất cả đều sẽ được
an lành và hạnh phúc trong năm mới 365 ngày xuân tươi vui.
Thân kính ,
Tri Khac Pham Phamid@msn.com 01/16/2012
Họa Tử
Do Tống Xuân Tô Đông Pha (1037 - 1101) Mộng lý thanh xuân khả đắc truy Dục tương
thi cú bạn dư huy Tửu lan bệnh khách duy tư thụy Mật thục
hoàng phong diệc lại phi Thược dược anh đào câu tảo
địa Bính ti thiền sáp tưởng vong ki Bằng quân tá thủ
pháp giới quán Nhất tẩy nhân gian vạn sự phi Họa Bài Tống Xuân Của Tử Do (Dựa theo bản dịch của Tuệ Sỹ trong Tô Đông Pha,
Những Phương Trời Viễn Mộng - PKT 01/15/2012) Biết
chỉ có thể còn tìm lại được tuổi thanh xuân ở trong
mộng Nên, chỉ còn biết, muốn lấy câu thơ làm bạn
với ánh nắng chiều vương Rượu hồ cạn , người khách
bệnh đã chỉ muốn ngủ Mật chín mùi , con ong vàng
đã lại làm biếng bay Thược dược , anh đào , đã
rải đầy mặt đất Mái tóc bạc , chiếc giường
thiền , đã quên, đã lỡ ... Thôi đành nhờ bác
cho mượn Pháp Giới Quán của nhà Phật Để tôi rũ
sạch một lần cho xong mọi chuyện thị phi ở cõi đời này Đôi Lời Trần Tình Cùng Xuân PKT 01/16/2012 Thanh xuân, giờ chỉ tìm
trong mộng , Dệt mấy vần thơ tặng nắng tàn. Rượu cạn,
người say, buồn ngủ đẫy , Ong vàng, mật chín, biếng bay ngang. Anh đào , thược dược, còn vương vãi , Tóc bạc
, giường thiền, đã lỡ làng. Nương Phật , mượn môn
Pháp Giới Quán , Một lần, rũ sạch chuyện nhân gian .
Chú
Thích :
(1) Tử Do , là
em của Tô Đông Pha (2) Pháp Giới Quán
, một phép tu theo đạo Phật, chủ trương vạn sự trong thế gian, tất
cả đều là không . Tri Khac Pham Phamid@msn.com
NGÕ CÙNG XUÂN
(Vui cùng thơ với Thầy Phạm Khắc TRÍ)
Vào mộng đi tìm chút tuổi xuân !
Đề thơ viết gởi ... Tết đang gần
Nhậu say,mượn rượu cơn buồn ngủ
Mật chín ong vàng bay thoáng ngang
Thược dược,Mai đào khoe sắc thắm Giường
thiền ,đầu bạc níu nhân gian
Đọc Kinh Pháp Giới nương theo Phật
Trả sạch nợ duyên kẻo lỡ làng.
SONG QUANG ________________________________________________________________________
Hỏi Rượu Đâu Là Nhà . Ngoạn
Hoa Dữ Vệ Tượng Đồng Túy Tư Không Thự ( - 766 -) Suy mấn thiên hành tuyết Tha hương
nhất thụ hoa Kim triêu dữ quân túy Vong khước tại Trường
Sa
Dịch Nghĩa
: Uống Rượu Say Thưởng Hoa Với Vệ Tượng PKT 01/04/2012 Tóc cằn , ngàn sợi trắng như tuyết Tha hương,(thưởng
ngoạn) một cội hoa Sáng nay, bác với tôi, cùng uống cho say
Để quên (hai ta vẫn còn đang) ở Trường Sa ,nơi quê
người đất khách Chú Thích : Trường
Sa ,nơi Giả Nghị , đời nhà Hán , bị lưu đầy, nay thuộc
huyện Trường Sa, tỉnh Hồ Nam . Hỏi Rượu Đâu Là Nhà PKT 01/04/2012 Tóc trắng, ngàn bông tuyết, Quê người, một
cội hoa. Sáng nay, say với bác, Hỏi rượu, đâu là nhà
. Tri Khac Pham Phamid@msn.com Sắp vào xuân khi Tết gần
kề ,mà Thầy Trò ta còn phiêu bạc xứ người vẫn không
có cửa nhà.Mượn mấy vần thơ của người xưa để
cảm tác cho vui những ngày cuối năm.Chúc mọi diều an lành cho
"Vườn thơ thẩn".SQ
.
UỐNG RƯỢU ĐÂU CŨNG LÀ NHÀ .
Tuyết trắng thua ta , đầu đã bạc ?!
Quê người thưởng thức mấy cành hoa !
Hôm nay ,tôi bác cùng say uống
Cho lãng quên,đâu cũng là nhà .
SONG QUANG
Thu Sớm Ở Núi Ôn Đình Quân, Phạm Khắc Trí, Song Quang 
Tảo Thu Sơn Cư Ôn Đình Quân (812-870) Sơn
cận giác hàn tảo Thảo đường sương khí tình Thụ
điêu song hữu nhật Trì mãn thủy vô thanh Quả lạc kiến viên quá Diệp can văn lộc hành Tố cầm cơ lự tĩnh Không bạn dạ tuyền thanh Dịch Nghĩa
: Thu Sớm Ở Núi PKT 09/21/2011 Gần núi biết lạnh sớm Trời quang nhà cỏ
đẫm sương Cây khô bên ngoài song nắng Ao đầy nước lặng sóng êm Quả cây
rụng thấy vượn đến Lá vàng rơi nghe nai đi Ôm tố cầm không gẩy mà lòng nghe nhẹ nhõm Đêm đêm bạn cùng với tiếng nước suối chảy
róc rách làm vui Chú
Thích Về Tố Cầm: Theo Đỗ Bằng
Đoàn và Bùi Khánh Đản trong Đường Thi Trích Dịch
, Tố Cầm là một cây đàn cầm không dây . Chuyện kể
, ĐàoTiềm (365-427) , cuối đời nhà Tấn , tác giả một
bài từ nổi tiếng : Qui Khứ Lai Từ (Về Đi Thôi) , ra làm quan
được mấy ngày , bỏ về, vì không chịu được cảnh luồn
cúi chốn quan trường. Khi rượu say, tiên sinh, thường lấy tay vỗ
vào cây tố cầm cho rằng như thế mới là tận thú nghe đàn
(vì nghĩ rằng gẩy đàn có dây không thể nghe được
hết tiếng đàn mà mình muốn nghe chăng? - PKT). Thu Sớm Ở Trong Núi PKT 09/21/2011 Gần núi, lạnh về
sớm , Nhà
gianh đẫm khí lành. Cây khô hong ngõ nắng , Ao
nước lặng long lanh . Quả rụng gọi tìm vượn, Lá
rơi vàng lối nai. Ôm đàn, lòng nhẹ nhõm, Tiếng
suối đêm riêng ai. Tri Khac Pham Phamid@msn.com
THU SỚM Ở NÚI
Thu gần núi lạnh sớm về nhanh Đẫm ướt
màn sương thấm mái gianh
Ngõ nắng hong khô cành trụi lũi
Nước ao lắng đọng sóng long lanh
Trái cây rơi rụng kêu đàn vượn Ngơ
ngác nai đi đạp lá cành
Chẳng gẫy ôm đàn lòng nhẹ nhỗm Đêm
nghe róc rách suối vờn quanh
SONG QUANG ____________________________________________________
TẢO THU Thu sớm hay thu muộn hay trời đã
vào thu chưa, thú thực tôi cũng không biết nữa. Chỉ là
, sáng nay , ngồi uống trà một mình , đọc được một
bài thơ xưa, cảm thấy hay , đã không dịch nổi theo thể Ngũ
Ngôn Luật , nhưng theo hứng không ngăn được , vẫn viết ra vài
dòng lung tung gửi mọi người để đọc cho vui thôi.Cầu
chúc an lành. Quí mến, Tri Khac Pham Phamid@msn.com
TB. Mong các tiếng thơ trong nhà lên tiếng cho
vui .PKT
Tảo Thu Hứa Hồn (- 844 -) Dao dạ phiếm thanh sắt Tây
phong sinh thúy la Tàn huỳnh thê ngọc lộ Tảo nhạn phất Kim
Hà Cao thụ hiểu hoàn mật Viễn sơn tình cánh đa Hoài Nam nhất diệp lạc Tự giác Động Đình ba Dịch Nghĩa
: Thu Sớm PKT 09/11/2011 Đêm
khuya , thanh lặng , hiu hắt Gió tây vờn thổi vào đám cỏ
la xanh Đom đóm nhạt thưa lung linh sương ngọc Bày nhạn
sớm bay chao cánh ngang qua dải sông Ngân Rạng sáng, nhìn rặng
cây cao càng thêm rậm rạp , u mặc Trời quang, thấy dãy núi
xa lớp lớp, trập trùng Hoài Nam , một chiếc lá rụng rơi
, Cùng lúc , cảm thông , hồ Động Đình lăn tăn sóng
gợn. Chú Thích : (1) Thúy la = một loại cỏ rêu xanh (2) Kim Hà = sông
Ngân , nhờ đàn quạ bắc cầu, mỗi năm ,Ngưu Lang và Chúc
Nữ gặp được nhau một lần trong đêm 7 tháng 7. (3) Hoài
Nam = Vùng đất phía nam sông Hoài. "Nhất diệp lạc nhi thiên
hạ tri thu" - Một chiếc lá rụng là cả thiên hạ đều
biết trời đã vào thu (Hoài Nam Tử Ca). (4) Động Đình
= hồ Động Đình, một trong những hồ đẹp , thuộc vùng
Hồ Nam. "Diểu diểu hề thu phong/Động Đình ba hề mộc diệp
hạ" - Hiu hắt gió thu thổi/ sóng hồ Động Đình nổi,
lá thu vàng rụng rơi.( Cửu Ca - Khuất Nguyên) Thu Sớm PKT 09/11/2011 Trời khuya vào thu hiu hắt
Gió vàng xanh đám cỏ la Đóm tàn lung linh sương ngọc Nhạn sớm chao cánh ngân hà Cây già ban mai u mặc Núi
non mây tạnh trập trùng Hoài Nam một chiếc lá rụng Động
Đình sóng nổi nhớ nhung.
Tri Khac Pham Phamid@msn.com . Thu Sớm PKT 09/13/2011 Trời đêm vào khuya
hiu hắt , Gió vàng xanh đám cỏ la . Đóm tàn lung linh sương
ngọc , Nhạn sớm chao cánh ngân hà. Cây già ban mai u mặc
, Núi non mây tạnh chập chùng. Hoài Nam một chiếc lá rụng
, Động Đình sóng đã thu vương !
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
CHỚM THU
Đêm nghe tiếng se thắt
Gió Tây vờn thuý la
Đóm đậu cành sương ngọc
Nhạn sớm lạc Ngân Hà
Cây cao sáng tĩnh lặng
Núi xa ru tình ta
Hoài Nam một lá rụng
Động Đình sóng gọi a
C.D.M.
Thu Sớm Đêm khuya hiu hắt sương nhòa Gió tây vờn đám cỏ la xanh ngần Lung linh đom đóm lượn trăng Nhạn bay về phía sông ngân xa vời Hàng cây tỉnh giấc sáng rồi Trời quang lớp lớp núi đồi ngửng cao Hoài Nam lá rụng nghiêng chào Động Đình sóng nhớ lao xao mặt hồ Trầm Vân .
VÀO THU .
Trời đã vào Thu sớm
:hắt hiu
Gió Tây vờn đám cỏ xanh rêu
Màn sương lắng đọng lung linh ngọc
Cánh nhạn chao nghiêng ríu rít kêu
Thấy rặng cây già lòng uẫn khúc
Trông trời dãy núi chập chùng phiêu Hoài
Nam lá rụng vài ba chiếc
Hồ Động Đình vang dậy sóng nhiều.
SONG QUANG
9/12/2011 .
THU SỚM
Gió Thu hiu hắt giữa
khuya
Cỏ La xanh đậm cho vừa lòng em
Mắt nhìn Đom đóm bên thềm
Tưởng như cánh Nhạn bay trên ngân Hà
Rừng Phong lá đỏ xa xa
Non xanh nước biếc cho ta nhớ về
Hoài Nam một thưở trăng thề
Động Đình sóng nổi bốn bề nhớ thương
Lý tòng Tôn _________________________________________________________________
Ký Vi Tú Tài 寄韋秀才 Lý
Quần Ngọc (- 847-) 李群玉
荊台蘭渚客, 寥落共含情。
空館相思夜, 孤燈照雨聲。
Kinh Đài Lan Chử khách Liêu lạc cộng hàm
tình Không quán tương tư dạ Cô đăng chiếu vũ
thanh Dịch Nghĩa : Gửi Vi Tú Tài PKT 08/28/2011 Khách Lan Chử ở Kinh Đài Xót thương thân phận
nổi trôi Quán vắng, đêm dài , nhớ bạn (Nhìn) ánh
đèn khuya lạc lõng trong tiếng mưa rơi Gửi
Bạn PKT 08/28/2011 Lan Chử khách Kinh Đài , Lênh đênh
kiếp lạc loài. Đèn khuya trong quán vắng, Tiếng mưa buồn
thương ai. Chú Thích : (1) Lan
Chử khách = Khách thơ. Đời nhà Tấn , Vương Hi Chi cho xây
nhà trên bờ sông Lan Đình (thuộc huyện Lan Đình , tỉnh
Chiết Giang) để cùng các bạn thơ xướng họa. Bài tựa
Lan Đình do Vương viết, nổi tiếng về chữ viết rất đẹp
, được đời sau truyền tụng, gọi là thiếp Lan Đình (theo
Đỗ Bằng Đoàn trong Đương Thi Trích Dịch) . (2)
Kinh Đài = tên một vùng thuộc huyện Thường Đức , tỉnh
Hồ Nam , ngày xưa thuộc về đất Kinh Châu . Lan man , nhớ đến
hai câu hát ngày nào "Sông Kinh Châu có con buồm trắng / gió
thu đưa người biệt ly vào cảnh sầu đó chăng " và
, không biết mê hay tỉnh, lại ngỡ Kinh Đài nay là đảo Phú
Quốc , chỗ nhà thơ Chân Diện Mục đang ở. "Đêm mưa
đất khách bỗng buồn/ Gió len, giấy lạnh, bút cùn ,tay trơ
"(Duyên hờ- CDM)
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
BÊN RỪNG LẠC LỐI MƯA
BAY
Khách neo bờ sông vắng
Rừng mờ ngậm
nỗi buồn
Quán sương buồn theo gió
Đèn thẹn
, mưa ngâu ngân
C.D.M.
Nhớ Bạn Khách thơ ghé lại Kinh Đài Nổi
trôi thân phận đêm dài thở than Quán
khuya nhớ bạn ngút ngàn Ánh đèn leo lét
mưa chan giọt buồn
TV
NHỚ BẠN
HIỀN
Người thơ Lan Chữ ở Kinh Đài
Xót bạn lênh đênh kiếp lạc loài
Bên ngọn đèn khuya nơi quán vắng
Mưa buồn rã rích nhớ thương ai !
SONG QUANG _______________________________________________
Lại Phong Kiều Dạ Bạc, tôi không nhớ đã bao nhiều lần thử
chuyển dịch rồi và tất cả đều "không được".
Nghĩ là lần này , bài 2 đã "nắm" được phần
nào ý của nguyên tác chăng ? Thân chuyển để mọi người
trong nhà đọc cho vui và xin được biết tôn ý. Thân kính
, Tri Khac Pham Phamid@msn.com
Phong Kiều Dạ
Bạc Trương Kế (-756-) Nguyệt lạc ô đề sương mãn
thiên Giang phong ngư hỏa đối sầu miên Cô Tô thành ngoại
Hàn San tự Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền Dịch Nghĩa: Đêm Ngủ Thuyền
Ở Phong Kiều PKT 08/17/2011 Trăng
lặn , quạ kêu , sương đầy trời , bờ phong (im lìm) , lửa
chài (bến vắng) , không gian u tịch - trước - một giấc ngủ buồn. Từ chùa Hàn San ở ngoài thành Cô Tô , tiếng chuông thỉnh
nửa đêm , ngân lắng trong thinh không, âm vang đến thuyền khách.
Thuyền Đêm
Bến Lạ PKT 08/17/2011 Bài 1: Trăng lặn , quạ kêu , sương
ngập trời , Bến phong trở giấc ngủ chơi vơi , Lửa chài
thuyền khách buồn hiu hắt , Chuông động nửa đêm lạc
mộng đời. Bài 2: Quạ kêu
, trăng lạc , sương mờ , Hàng phong gối mộng bên bờ sông
xưa. Lửa chài bến vắng đong đưa , Nửa đêm , thuyền
khách , chuông chùa mù khơi . Tri Khac Pham . NGỦ THUYỀN
NGHE TIẾNG CHUÔNG NGÂN
Tiếng
quạ kêu sương trăng sắp lặn !
Nỗi buồn trở giấc bến Giang Phong
Cô Tô nằm ngoại Hàn Sơn tự
Thuyền lạ đêm nghe vẳng tiếng chuông Song Quang . Chân Diện Mục: PHONG KIỀU DẠ BẠC
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hoả đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
Trương Kế
ĐÊM ĐẬU BẾN PHONG KIỀU
Quạ kêu trăng rụng sương mù
Cây sông đèn cá gối đầu ngủ mơ
Chùa ai khuất nẻo Cô Tô Đêm sâu vẳng tiếng chuông hờ ghẹo
ai
Tương truyền rằng Trương Kế đậu thuyền
dưới sông , ngắm trăng .... làm được hai câu rồi hết
tứ ... vắt tay lên trán ngủ . Trong khi đó tại chùa Hàn
San gần đấy , vị thiền sư trụ trì cũng khó ngủ , bèn
ra sân ngắm trăng và làm thơ :
Sơ tam sơ tứ nguyệt mung lung
Bán tự ngân câu bán tự cung
( Mồng ba mồng bốn trăng mờ
Nửa như móc bạc nửa ngờ
vành cung ) Sư không nghĩ tiếp được nên
cứ đi lại trước sân hoài . Chú tiểu thấy vậy , chạy
lại bạch thầy : Sao thầy chưa đi ngủ . Sư bè kể lại
là mình đang bí . Chú tiểu ngẫm nghĩ một lúc , xin nối
tiếp : Nhất phiến
ngọc hồ phân lưỡng đoạn
Bán trầm thuỷ để bán phù không
( Hồ xanh ai xẻ đôi vừng Nửa in đáy
nược nửa lông chân mây ) Hai câu quá
tuyệt , sư nghĩ rằng : Chắc Phật khải thị cho chú tiểu , bèn
sai chú lên gác chuông , gióng một hồi chuông để cảm ơn
Phật . Trương kế dưới thuyền , bị tiếng
chuông khuya làm tỉnh giấc , bèn ngồi bật dậy , vỗ đùi
mà la rằng : Tứ đây rồi ! Tứ đây rồi ! Ông bèn
ngâm tiếp hai câu sau .
Giai thoại này thường
được các nhà nho Việt Nam thích lắm . Các cụ thường
kể , ngâm trong lúc trà rượu . _________________________________________________
Giang Thôn Tức Sự
Tư Không Thự (-766-). 
江村即事 | 罷鈞歸來不係船, 江村日落正培眠。 縱然一夜風吹去, 只在蘆花淺水邊。 司空曙
|
Bãi
điếu qui lai bất hệ thuyền Giang thôn nguyệt lạc chính kham miên Túng nhiên nhất dạ phong xuy khứ Chỉ tại lư hoa thiển thủy
biên Dịch Nghĩa
: Chuyện về một xóm ở ven sông PKT 07/04/2011 Câu cá xong trở về , quên không buộc
thuyền Xóm sông , trăng đã lặn, ( như dục người ,
bận tâm chi nữa ) hãy nên
thản nhiên đánh một giấc ngủ cho ngon Ví dù
trong đêm, gió có thổi, đẩy thuyền đi mất Thì
cũng chỉ trôi dạt vào đám hoa lau, bên bờ nước cạn,
quanh đây mà thôi . Chú Thích
: Tác giả bài Giang Thôn Tức Sự , Tư Không Thự
có tên trong nhóm 10 đại tài tử thời Đại Lịch(765-779)
, nhóm nổi tiếng về những bài thơ Đường đúng
luật , lời lẽ trang nhã , ý tứ miên man, càng đọc càng
thấm. Giang Thôn
Tức Sự PKT 07/04/2011
Câu cá xong về quên
buộc thuyền , Xóm khuya đánh giấc
ngủ bình yên. Dù đêm gió thổi trôi đi mất , Cũng
chỉ quanh bờ lau sậy bên. Tri Khac Pham Phamid@msn.com
.
GIANG THÔN TỨC SỰ Thuyền câu về bến quên neo đậu Trăng
lặn thôn khuya giấc ngủ say
Ví dầu sóng gió làm trôi mất Chắc
dạt bờ lau lách quanh đây !
SONG QUANG Câu chuyện xóm chài Câu
xong, về lại, thuyền quên neo Chiều xuống, làng chài, ngủ
một lèo. Dù có đêm nay, gió thổi mất, Bờ
lau đâu đó, cứ men theo. Danh Hữu dịch 5-7-2011 . Xóm Đêm Ven Sông Câu xong về bến chẳng neo thuyền , Thôn lặng , trăng tan , đánh giấc liền . Ví dụ gió đêm thuyền dạt mất , Khóm lau đâu đó chắc nằm im .
Mailoc 7-5-11
Chuyện Xóm Sông
Câu xong quên buộc lại thuyền Đêm về trăng lặn bình yên
ngủ vùi Ví dầu mưa gió thuyền trôi Dạt bờ lau lách êm rồi quanh đây
Trầm Vân ___________________________________________
Tống Lý
Đoan
Lư Luân (-773-) .
送 李 端
故 關 衰 草 遍 離 別 正 堪 悲 路 出 寒 雲 外 人 歸 暮 雪 時 少 孤 為 客 早 多 難 識 君 遲 掩 泣 空 相 向 風 塵 何 所 期
盧 綸 . Cố
quan suy thảo biến Ly biệt chính kham bi Lộ xuất hàn vân ngoại Nhân qui mộ tuyết thì Thiếu cô vi khách tảo Đa nạn
thức quân trì Yểm khấp không tương hướng Phong trần
hà sở kỳ. Tiễn Lý Đoan Ải xưa ngập cỏ úa , Ly biệt luống ngùi ngùi. Mây lạnh đường quan tái , Người về chiều
tuyết rơi . Thân côi sớm khách lữ , Lận
đận muộn quen nhau. Dấu lệ, đời sương gió , Còn mong gì nữa đâu.
PKT 06/28/2011
Hà Giang Tiễn Bạn
Cỏ vàng trùm nẻo biên cương Bạn đi
giết giặc Lão Sơn mây mù Sườn non sương lạnh
âm u Người về tuyết đọng bên bờ tim côi
Tuổi thơ gửi tận chân trời Gặp nhau bóng ngã non đoài
lệ khô Rưng rưng khuất bóng non mờ Biết ra sao
nữa mà mơ trùng phùng.
Chân Diện Mục Tiễn
Lý Đoan Ngập
đầy cỏ úa ải xưa Bước
chân tiễn bạn gót khua nhịp buồn Mịt
mù mây lạnh chiều buông Đợi
người mòn mỏi gió sương tháng ngày
Thân lưu lạc nắng mưa gầy
Muộn màng gặp bạn nối dây tơ lòng Bạn đi gạt lệ chờ mong Ngày về nâng chén rượu nồng tỉnh say
Trầm Vân Tiễn bạn Lý
Đoan Mênh
mông cỏ úa biên thùy xưa, Ly biệt
buồn trông mấy cũng vừa ?! Mây phủ
mịt mùng nơi ải vắng, Người
về chiều lạnh tuyết lưa thưa. Thân
côi lưu lạc trời phiêu lãng Gặp
gỡ vừa quen ngọn gió đùa. Dấu lệ,
ngậm ngùi theo dáng bạn, Mong sao tái
ngộ phút giao thừa.
Vương thủy Tùng TIỂN
BẠN
Cỏ úa phủ đầy nơi
ải xưa !
Biệt ly buồn nảo nói sao vừa ?
Đường mây lạnh giá hồn quan tái
Mong lại người về , tuyết phủ mưa.
Côi cút thân gầy làm viễn khách Muộn
màng gặp bạn thấu lòng chưa ?
Nhìn theo bóng khuất qua màn lệ
Mơ phút tương phùng lúc tiển đưa !
SONG QUANG
------------------------------------------------------------ |
THĂNG LONG THÀNH Nguyễn
Du, Đồ Gàn (Chân Diện Mục), Trầm Vân, Phạm Khắc Trí, Phạm
Thảo Nguyên, Song Quang _______________________________
Đồ
Gàn xin chào các bạn già ! Đồ gàn là tên mấy
chị bạn đặt cho , bỉ nhân bèn : cung kính không gì bằng
tuân lệnh ! Đồ gàn hết gân làm thơ tình quằn
quại rồi ( cái này hai bạn Thuyên , Trí , 79 tuổi chắc hoan nghênh
, khuyến khích ) , Nay gửi các bạn thơ Hán Nguyễn Du , mời các
bạn Hoạ , hoặc dịch chơi ( dịch thất ngôn càng tốt , cho nó
có vẻ già nua , lụ khụ
|
THĂNG
LONG THÀNH .
Tản Lĩnh Lô Giang tuế tuế đồng
Bạch đầu do đắc kiến Thăng Long Thiên
niên cự thất thành quan đạo
Nhất phiến tân thành một cố cung
Tương thức mỹ nhân khan bão tử Đồng
du hiệp thiếu tận thành ông
Thương tâm nhất dạ khổ vô thuỵ Đoản đich
thanh thanh minh nguyệt trung
Nguyễn Du .
THÀNH THĂNG LONG
Sông Lô núi Tản vẫn như xưa Đầu
bạc về đây tựa giấc mơ
Nhà cổ nay thành đường quốc lộ
Tân thành thay thế dấu cung vua Giai
nhân ngày cũ nay ôm trẻ
Bạn thiết đùa vui mắt đã mờ
Thao thức đêm dài không ngủ được Tiếng
tiêu lần đuổi bóng trăng lu
Đồ
Gàn .
THĂNG LONG THÀNH Núi Tản sông Lô nước cuộn
dòng Về đây đầu bạc
ngắm Thăng Long Nhà xưa hóa
lộ thương phòng ấm Điện
cũ biến thành nhớ mái cong Bằng
hữu thời xa giờ bế cháu Giai
nhân ngày ấy đã bồng con
Đêm dài thao thức hồn sương lạnh Sầu rụng tiếng
tiêu ánh nguyệt lồng Trầm Vân . THĂNG LONG THÀNH PKT 6/2011 Một bài thơ 8 câu 7 chữ , 4 câu đầu là
cảnh : "Núi sông còn đó , thời gian vẫn vô tình trôi
/ Về thấy lại Thăng Long lần này thì ta đã già rồi / Dinh
thự ngàn năm nay đã thành đường phố / Một tòa thành
mới cất ở ngay chỗ cung điện xưa " , và 4 câu cuối là
tình : " Người đẹp thuở nào nay đã tay bồng tay bế
trẻ / Các bạn cùng chơi đùa hồi nhỏ ai nấy đều
đã thành ông / Lòng buồn suốt đêm không ngủ được
/ Sáo nhà ai thổi lạc lõng trong ánh trăng thanh ". Mượn
cảnh nói tình , nỗi xót xa hoài niệm một thời qua đã
được Tố Như tiên sinh cực tả trong một văn phong chuẩn mực
,nghiêm cẩn , nhất là qua 2 câu thực:"Thiên niên cự thất
thành quan đạo/ Nhất phiến tân thành một cố cung ". Xin bái
phục. Hậu bối chúng tôi không đủ lời để chuyển dịch cho
hết ý được. PKT 06/14/2011 Sông Lô, núi Tản , tháng năm hờ , Về
lại cố đô , mắt đã mờ. Cung điện triều xưa thành
phố xá , Cửa ô thành mới lấp lầu thơ. Giai nhân nay
đã tay bồng ẵm , Bằng hữu thảy đều tóc bạc phơ. Trăn trở thâu đêm không ngủ được , Sáo ai thổi
lạc dưới trăng lơ. Phụ
Chú : Cố
đô = Thời Nguyễn Gia Long , kinh đô nước ta đã được
dời từ Thăng Long- Hà Nội về Phú Xuân- Huế.
Tri Khac Pham Phamid@msn.com . Thăng Long I
Núi
Tản sông Lô cảnh vẫn đồng Bạc đầu còn
được thấy Thăng Long Nghìn năm dinh cũ thành đường cái Một
dải thành xây mất cố cung Người đẹp ngày
nao nay bế trẻ Bạn quen thuở nhỏ đã thành ông Vấn
vương không ngủ qua đêm trắng Tiêng sáo trong
veo giữa sáng trăng. Phạm Thảo Nguyên
Xin
được góp vui . Quí mến ,
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
Thăng Long Hoài Cổ Khuyết Danh (Trích trong Lãng
Du Văn Hóa Việt Nam - Hữu Ngọc) Thăng Long antique vốn do tồn (1) Cử mục ému với
nước non (2) Le Lac vô tình trong suốt đáy(3) Fleuve hữu hận đỏ như son(4) Buddha Trấn Vũ đồng
khôn chảy(5) Le tertre Khuê Văn đá chửa mòn(6) Hồi thủ soleil đà khuất bóng
(7) Soudain
thổn thức đỗ quyên buồn Phụ Chú: (1) Antique = Cổ xưa (2) Ému
= Bâng khuâng & Cử mục = Dương mắt nhìn (3) Le Lac = Hồ
Hoàn Kiếm (4) Fleuve = Sông Hồng Hà (5) Bhudda = Tượng Phật (6) Le tertre = Gò (7) Soleil = Mặt trời & Hồi thủ = Quay lại nhìn
lưu luyến (8) Soudain = Bỗng nhiên & Đỗ Quyên buồn = Buồn
mất nước Thăng Long Hoài Cổ PKT
4/2/2008 Thăng Long xưa cũ mất hay còn, Sương gió giãi
dầu với nước non. Hoàn Kiếm nước gương trong suốt đáy , Hồng Hà sóng hận
đỏ như son. Tượng đền Trấn Vũ đồng khôn chảy , Gò bút Khuê Văn
đá chửa mòn. Chạnh ngắm vầng dương đà khuất bóng , Mà lòng thổn thức
đỗ quyên buồn. .
VỊNH THĂNG LONG THÀNH .
Nhân Kỷ Niệm 1000 năm thành Thăng Long .
Ngàn năm lịch sử chốn Thăng Long
Con cháu nhà Nam giống Lạc Hồng
Đất Việt bốn ngàn năm dựng nước
Âu Cơ trăm trứng nở Tiên Rồng
Anh hùng hào kiệt...người đâu thiếu
Bán nước buôn dân...cũng chẳng không !
Hà Nội bây giờ trông tấp nập
Dân còn điêu đứng lắm long đong . .
SONG QUANG
_____________________________________________
VẠN TUẾ LÂU Một sáng cuối tuần ,
đốt bình hương cũ ,
gây lò trầm xưa,
chép lại mấy vần thơ cổ , và...
những cảm hứng ngày xuân từ nhóm thơ thẩn cho vui ,
gửi người. Trân trọng , Tri
Khac Pham Phamid@msn.com (1) 02/25/2011 ---------------- Ngày xuân
, đọc được một bài thơ cổ ,bài Vạn Tuế Lâu của
Vương Xương Linh, mặc dù sự hiểu biết rất giới hạn ,
tôi vẫn cảm thấy hay. Chép ra với phần tạm dịch nghĩa để
các anh chị em đọc cho vui, nhân thể xin có lời mời các tiếng
thơ trong nhà góp tiếng , không nhất thiết thơ dịch phải là
một bài thơ Đường, luật thất ngôn bát cú. Vâng , thể
loại nào cũng được ,tự do phá thể cũng được , chỉ
là thơ thẩn với nhau cho vui thôi mà. Xin được phép chờ
đợi. Quí mến , PKT (2) 02/27/2011 ----------------- Anh CDM Phạm Huy Viên
viết: Khổng Tử nói : "
Nhạc dữ thiểu nhạc lạc , nhạc dữ chúng nhạc lạc "
ý nói vui với ít người hơn hay vui với nhiều người hơn
? K.T. lại nói : Thi khả dĩ hưng , khả dĩ quần ..... ý nói
thơ có thể làm cho người ta hứng khởi , có thể làm cho
người ta hợp quần lại .... Mỗi lần có một người xướng
thì bao nhiêu người họa theo , bất kể là đang bận hay ... bí
vân .... điều đó thật tuyệt vời ! ...
Ha Ha ! Vui quá trời quá đất !!! CÀNG ĐÔNG CÀNG VUI CDM Nhiều người
góp lại nên vui lớn Thơ dẫu buồn , vui , cũng vẫn vui Tiếng
ngọc tiếng vàng chen tiếng hát Lời tình lời cảm bạn cùng
tôi Cùng nhau vỗ nhịp cười khoan khoái Lạc cảnh là
đây chín rõ mười Thơ để hợp quần , vui bạn nhỉ Lầu thơ ngất ngưởng , họp chung vui ******************************************************************************* *******************************************************************************
Vạn Tuế Lâu Vương Xương Linh (698-756) Giang thượng nguy nguy Vạn
Tuế lâu Bất tri kinh lịch kỷ thiên thu Niên niên hỷ kiến
sơn thường tại Nhật nhật bi khan thủy độc lưu Viên
dứu hà tằng ly mộ lĩnh Lộ tư không tự phiếm hàn châu Thùy kham đăng vọng vân yên lý Hướng vãn mang mang phát
lữ sầu Dịch
Nghĩa : Lầu Vạn Tuế PKT 02/25/2011 Lầu Vạn Tuế bên sông trông cao ngất Không biết đã nắng mưa mấy ngàn năm rồi Năm rồi
năm, mừng được thấy núi non còn sừng sững đứng đó
(bất biến , cố định) (Nhưng) ngày ngày , lại buồn mỗi
khi nhìn dòng nước vẫn lặng lẽ chảy xuôi (thay đổi , chuyển
dịch) Chưa từng thấy bầy vượn khỉ dời núi lúc
chiều tà / (hay: Lũ vượn ngồi hong nắng tà trên đỉnh núi
) Đàn cò trắng bay lượn lao xao trên bãi sông (vắng) lạnh Ai người chịu lên (tận tầng) cao để có thể nhìn thấy
được (đổi thay dâu bể qua) mây khói (thời gian) Trời
lại sắp tối rồi , mối sầu (thiên cổ) những mang mang trong lòng
kẻ xa nhà. Lầu
Vạn Tuế Chân Diện Mục -02/25/2011 Sừng sững nguy nga vạn tuế lâu Bao đời nắng giãi
với mưa dầu Năm năm vẫn thấy non còn mãi Tháng tháng
buồn trông nược chảy suôi Bầy vượn há từng rời
non tối Lũ cò lượn bãi mãi không thôi Ai người
lên ngắm vùng mây khói Ráng chiều cuốn hút khách sầu
rơi Lầu Vạn Tuế Lâm Trung
Phú - 02/25/2011 Bên sông,lầu Vạn Tuế nguy nga, Chẳng
biết bao thu đã trải qua, Năm tháng vui nhìn non vửng chãi Đêm ngày buồn ngắm nước trôi xa. Khỉ rời đỉnh
núi chuyền cây nghịch, Cò tụ đầm hoang lượn cánh sà
! Ai ngắm khói mây lên chốn ấy, Bâng khuâng chiều xuống
dạ sầu ra ! Vạn Tuế Lầu Cảm Ứng Song Quang - 02/26/2011 Ven bờ VẠN TUẾ LẦU soi bóng Trãi
mấy ngàn năm hứng gió sương . Mừng thấy : núi non còn
đứng đó Buồn thương giòng nước lặng lờ trông! Tìm đâu : vượn núi khi chiều xuống Cò trắng lượn
lờ cuối bãi sông ? Mây khói mấy ai nhìn thấu suốt ? Khôn ngăn giọt lệ rớt trong lòng ! VẠN TUẾ LÂU Trầm Vân - 02/26/2011 Ngất ngưởng bên sông Vạn Tuế Lâu Bao mùa mưa nắng ngấm tình sâu Mỗi năm vui thấy mây lồng
núi Từng tháng buồn trông nước cuộn màu Đâu bóng
vượn trèo cây gọi mãi Chỉ đàn cò lượn cánh
dìu nhau Ngẩn ngơ chiều xuống mờ sương khói Lòng khách
tha phương ngút ngát sầu
Lầu Vạn Tuế PKT
- 02/27/2011 Bên sông
sừng sững mấy tầng cao , Lầu vạn năm xưa từ thuở nào
. Trên núi đá trơ vui tuế nguyệt , Dưới dòng nước
cuốn thẹn trăng sao . Đầu non lũ vượn ngồi ngơ ngác , Cuối bãi bầy cò lượn xác xao . Mây khói mịt mờ
thiên cổ lụy , Trời chiều , đất khách , những nao nao . Chú
Thích : (1) Lầu Vạn Tuế , trên núi Vạn Tuế , bên
dòng Trường Giang , phía tây nam thị trấn Trấn Giang , tỉnh Giang Tô
. (2) Đá trơ : "Đá vẫn trơ gan cùng tuế
nguyệt" (Bà Huyện Thanh Quan - Hà Thành Hoài Cổ) (3) Thiên
cổ lụy : "Nhất phiến tài tình thiên cổ lụy " (Phạm
Quí Thích - Đề Tựa Đoạn Trường Tân Thanh )
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
THIÊN THAI Nguyên tác:Tào Đường - Bản dịch: Phạm
Khắc Trí, Trầm Vân 
Để đọc cho vui. Riêng gủi những cặp tình nhân
đang còn mỗi người mỗi nơi trong ngày Lễ Tình Yêu 02/14/2011.
Happy Valentine ! Quí mến ,
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
Tiên Tử Tống Lưu
Nguyễn Xuất Động Tào Đường (Đời Đường ) Ân cần tương tống
xuất Thiên Thai Tiên cảnh na năng
khước tái lai Vân Dịch ký
qui tu cưỡng ẩm Ngọc thư vô
sự mạc tần khai Hoa lưu động
khẩu ưng trường tại Thủy
đáo nhân gian định bất hồi Trù trướng khê đầu tống thử biệt Bích sơn minh nguyệt chiếu thương đài Dich Nghĩa: Tiên Nữ
Tiễn Đưa Lưu Nguyễn Dời Động Ân cần tiễn nhau dời
Thiên Thai (Người ơi có
biết) cảnh tiên một đi rồi khó trở lại Rượu Vân Dịch (rượu quí trường
sinh ?) khi về đến nhà hãy uống cho khỏe Lá Ngọc Thư (cẩm nang bí kíp ?) nếu không có
chuyện thì đừng nên mở coi Hoa nở ở cửa động còn mãi tươi tốt không
tàn Nước chảy về trần
đâu có định chảy ngược về Thẩn thơ bên đầu suối một mình từ đây
cách biệt (Chỉ thấy) lớp
rêu xanh lấp lánh dưới ánh trăng thanh trên núi biếc Chú Thích : (1) Núi Thiên Thai , thuộc huyện Thiên
Thai , tỉnh Chiết Giang (2) Truyện kể ,
vào đời nhà Hán , thế kỷ 1 Trước Công Nguyên , Lưu
Thần , Nguyễn Triệu vào núi Thiên Thai , lạc lối , gặp Tiên.
Sau nửa năm hương lửa , nhớ nhà đòi về. Về đến
nhà , cảnh vật hoàn toàn thay đổi , mới hay 1 ngày tiên giới
bằng 1 năm trần thế . Quay trớ lại Thiên Thai thì không còn tìm
thấy động tiên nữa. (3)
Chữ "cưỡng" (ở câu 3 trong nguyên tác) thực ra là chữ
"cường" , có nghĩa là "khỏe mạnh".
Thiên Thai PKT - 02/14/2011 Ân cần đưa tiễn lối Thiên
Thai , Tiên
cảnh thôi rồi vắng bóng ai. Vân Dịch , tình xa , hương
rượu nhạt , Ngọc Thư , duyên lỡ , nét vàng phai
. Hoa cài cửa động còn tươi thắm , Nước
chảy về xuôi vẫn miệt mài . Bên suối thẩn thơ từ
cách biệt , Rêu ngàn cô quạnh ánh trăng lay.
Tri Khac Pham Phamid@msn.com
Trầm Vân: THIÊN THAI TIỄN BIỆT . Tiễn nhau khỏi chốn Thiên Thai Người ơi Tiên Cảnh một thời
tình say Rượu Vân Địch chén
vơi đầy Đào dâng
ngày ấy vị ngây mơ màng Ngọc
Thư bí kíp gửi chàng Giữ
tình em mãi đa đoan bước đời Hoa
bên cửa động còn tươi Giờ
đây ly biệt nụ cười héo hon Nước
về trần chẳng ngược nguồn Suối
tiên ảm đạm sương tuôn lệ sầu Trần tiên đôi ngả xa nhau Ánh trăng đơn lẻ bắc cầu nhớ
qua
Năm Mới Quê
Người Saturday, February 5, 2011 1:23 AM  Tân Niên Tác Lưu Trường Khanh (709 - 780) Hương tâm tân tuế thiết Thiên
bạn độc san nhiên Lão chí cư nhân hạ Xuân qui tại
khách tiên Lĩnh viên đồng đán mộ Giang liễu cộng
phong yên Dĩ tự Trường Sa truyện Tòng kim hựu kỷ niên Dịch
Nghĩa : Thơ Năm Mới Năm mới lòng quê bồi hồi Ven trời
lặng khóc một mình Đến già còn ở nhà thiên hạ Xuân về vẫn làm khách tha phương Sớm chiều với vượn
núi Sương gió cùng liễu sông Như chuyện Giả Nghị
làm quan đời nhà Hán (thế kỷ 2 TCN) bị đầy ớ Trường
Sa Từ nay về sau còn bao năm nữa ở đất trích này Năm Mới Quê Người
Đất
trích bao năm mòn nỗi nhớ , Hình bóng xuân
xưa vẫn lệ nhòa. (PKT - Xuân
Tân Mão 2011) Năm mới lại nhớ nhà , Ven trời màng lệ nhòa. Già rồi còn phiêu bạt , Xuân về vẫn xứ xa. Sớm chiều
với vượn núi , Sương gió cùng liễu hoa. Đất trích
mòn thương nhớ , Bao năm nữa sẽ qua ? Tri Khac Pham Phamid@msn.com TRẦM VÂN . Năm Mới Quê Người
. Bồi hồi năm mới
nhớ quê Giọt sương nhỏ lệ
bốn bề đêm thương Xuân
về làm khách tha phương Tuổi
già bạc trắng con đường quạnh hiu Chim kêu vượn hú sớm chiều Liễu nghiêng sương gió bao nhiêu lá buồn Gác tay vầng trán hoàng hôn Còn bao năm nữa mỏi mòn xa quê ? . Trầm
Vân
CẢM TÁC ĐẦU NĂM . Xuân sang,bỗng nhớ
đến quê nhà , Lệ thấm dâng tràn : nổi xót xa Xứ lạ
một mình : làm lử khách Quê người canh cánh tấm thân
già. Sáng chiều vui thú cùng vượn núi. Sớm tối làm
quen với liểu hoa Đất Trích mỏi mòn thương nhớ quá ! Còn bao
năm nửa trở về nhà ? SONG QUANG
Cuối năm
nỗi lòng gửi người.
Tri Khac Pham Phamid@msn.com 01/03/2011
Tuế Dạ Vịnh Hoài Lưu Vũ Tích (772-842) Di niên bất đắc
ý Tân tuế hựu như hà Niệm tích đồng du giả Nhi kim hữu kỷ đa Dĩ nhàn vi tự tại Tương thọ bổ sa đà Xuân sắc vô tân cố U cư diệc kiến qua Dịch Nghĩa : Đêm Cuối Năm Bày Tỏ Nỗi
Lòng PKT
01/03/2011 Trọn năm không vừa ý , Năm mới cũng sẽ
như vậy sao. Nhớ bạn bè cùng vui chơi ngày trước , Nay còn được
bao người. Thôi lấy nhàn mà vui sống , Ngày tháng lần lữa rong chơi
với đời . Xuân sắc vẫn thế, đâu mới cũ , Rồi lại thấy
xuân qua ở nơi u cư vắng lặng này mà.
Nỗi Lòng Đêm Cuối Năm PKT 01/03/2011 Suốt năm không vừa ý , Biết năm mới ra sao. Nhớ bạn bè ngày trước , Nay còn bao ... âm hao. Lấy nhàn mà sống vậy , Lần lữa tháng ngày qua. Cảnh sắc đâu mới cũ , Chốn vắng, xuân ...nhạt nhòa.
. Cuối Năm Tâm Sự Cuối năm ngồi tính lại sổ đời Như
dòng nước chảy lúc đầy vơi Bạn bè dăm
đưá ngày một vắng Còn vọng đâu đây
tiếng nói cười Thôi cứ thanh
tâm tìm an lạc Tháng ngày lần lữa cũng qua thôi Xuân
trước, Xuân nay, Xuân vẫn vậy Lặng lẽ riêng Xuân một
góc trời NN .
Nỗi Lòng Cuối Năm . Năm qua nhiều chuyện buồn rồi Năm nay biết có nhìn đời chán thêm Mong thanh tâm giữ bình yên Nhìn bao cảnh khổ sao kìm lòng
đau Dẫu tình đời lẫn
vàng thau Lòng còn ước
nguyện trước sau nghĩa tình Câu thơ lạc giữa thác ghềnh Vớt lên còn chút mảng xanh rêu mờ Thôi thì trăng gió vu vơ Neo thuyền ở lại bến bờ Xuân sang Trầm Vân
Nỗi Lòng Cuối Năm Kiểm điểm
lại một năm vừa mãn Có bao nhiêu việc chẳng hanh thông Hỏi
“năm này tốt đẹp không?” Cho niềm hy vọng chờ
mong xanh ngời.
Bạn bè cũ rong chơi thuở
trước Còn bao người, sao được gặp nhau? Ðể
cùng “thơ túi rượu bầu” Chia vui, xẻ ngọt
những câu chuyện lòng
Xuân cứ đến, đi
không biến đổi Sao lòng ta cứ mỏi mong chờ Góc
trời riêng bóng chơ vơ Tri âm biên biệt hững hờ tháng
năm.
Dòng đời vẫn thăng trầm khó
đoán Mong ngày qua tươi sáng thảnh thơi Tình
người nồng ấm nụ cười Cõi lòng nở
đóa hoa tươi thanh nhàn. MyHong Canberra, 05.01.2011
. . NỖI LÒNG CUỐI NĂM . Năm qua không thấy lòng ưng ý Chẳng
lẽ xuân sang cũng vậy thôi? Bạn bè như
lá vàng rơi rụng Đứa còn: Chìm nổi
bốn phương trời! . Chuyện
đời bỏ lại cho năm cũ Vui sống, hưởng
nhàn một chút chơi Xuân đến, Xuân đi, Xuân
cứ thế Dù ở phương nào: Xuân vẫn
tươi. SONG QUANG
ĐÊM GIAO THỪA
DỊCH THƠ ĐƯỜNG:
Nguyên tác: Trừ Dạ Tác Cao Thích (702-765) 除夜 作
旅 館 寒 燈 夜
不 眠
客心 何 事 轉 淒 然
故鄉 天 夜思 千 里
霜鬢明 朝 又 一 年
高 適
Lữ
quán, hàn đăng dạ bất miên Khách tâm
hà sự chuyển thê nhiên.
Cố hương, kim dạ tư thiên lí Sương mấn minh triêu hựu nhất niên
Cao Thích Dịch Nghĩa :
Bài
Thơ Làm Trong Đêm Giao Thừa .PKT 01/01/2011: Một mình không ngủ được trước ngọn đèn
lạnh trong quán trọ Lòng bỗng dưng buồn không hiểu vì sao Đêm nay từ ngàn dặm xa nhớ về quê cũ Sáng mai lại
thêm một năm nữa cho tóc bạc (mà thân phận vẫn còn
lận đận trong cảnh tha phương) . LƯU KHÔN: Bên ngọn
đèn lạnh nơi quán xá, đêm về không ngủ được Lòng khách cớ sao lại
thấy xót xa Từ
ngàn dặm nhớ về cố hương đêm nay Sáng mai nầy mái tóc bạc lại thêm
một tuổi
THƠ DỊCH: Bài
1: Giao Thừa Cảm Tác PKT- 01/01/2011 Quán lạnh , đèn khuya thao thức , Dưng buồn cám cảnh tha phương. Cố hương giờ xa ngàn dặm , Mai rồi , năm nữa tóc sương. Bài 2: Viết đêm trừ tịch
Đèn
khuya, trong quán thẫn thờ Lạnh lùng khách
thấy bơ vơ cuộc đời Nhớ quê ngàn dặm
xa khơi Sương pha tóc bạc năm thời đã
qua. Võ Hiệp Bài 3. Bài
3: Bên đèn,lữ quán suốt đêm trường Bơ vơ lòng khách ngập sầu thương Quê nhà nghìn dặm nhớ da diết Sáng mai một
tuổi tóc thêm sương. .Mailoc . Bài
4: Đèn
khuya quán trọ thức canh thâu Cô lữ buồn tênh chẳng
biết sao? Hướng về Quê mẹ - xa ngàn dặm Sáng mai tóc
bạc bởi u sầu! Song Quang
.Bài 5: Hắt hiu lữ quán đèn mờ Lạnh lùng chẳng ngủ khách mơ những
gì Tóc sương theo năm qua đi Quê hương mù mịt mong gì ta ơi Chân Diện Mục __________________________________________________
HOÀNG HẠC LÂU , thơ THÔI HIỆU
Bản dịch: Phạm Khắc Trí, Nguyên Nhung, Song Quang Trình bày khung thơ: Nguyên Nhung



Tam Quốc Diễn Nghĩa Đề
Từ Dương Thận (1488-1559) Cổn cổn Trường Giang đông
thệ thủy Lãng
hoa đào tận anh hùng Thị phi thành bại chuyển đầu
không Thanh sơn y cựu tại Kỷ độ tịch
dương hồng. Bạch phát ngư tiều
giang chử thượng Quán khan thu nguyệt xuân phong Nhất
hồ trọc tửu hỷ tương phùng Cổ kim đa thiểu
sự Đô phó tiếu đàm trung. Dịch Nghĩa
: Lời Mở Đầu Truyện Tam Quốc (1) Cuồn cuộn Trường
Giang chảy về đông Sóng giai nhân
cuốn trôi hết anh hùng Thị phi thành
bại đều vô nghĩa Non xanh xưa còn
đó , bao độ nắng chiều hồng . (2)
Trên bến sông hai lão trượng ngư tiều , đầu đã bạc Ngày tháng bạn cùng gió mát trăng
thanh (thu nguyệt xuân phong) Mừng gặp nhau,
đã uống cạn một hồ rượu đục Chuyện
xưa nhiều ít , phó mặc cho thiên hạ mua vui. Chú Thích : (1) Bài Tam Quốc Diễn
Nghĩa Đề Từ đã được nhà thơ Dương Thận , giữa
đời nhà Minh , làm theo điệu Lâm Giang Tiên , thể phú
gồm có 2 phân đoạn , mỗi phân đoạn 5 câu , các câu
1 , 2, 3 , 4, 5 theo thứ tự có 7 chữ, 6 chữ , 7 chữ, 5 chữ , và 5 chữ.
Chữ cuối trong các câu 2 , 3, và 5 trong mỗi phân đoạn thường
phải có vần hợp với nhau. (2)
"Lãng hoa đào" được dịch ở đây là "Sóng
giai nhân", trong cái nghĩa "Sắc bất ba đào dị nịch nhân"
- sắc không nổi sóng mà làm chìm đắm được người. Liên
tưởng đến Tào Tháo trong truyện Tam Quốc, một đêm trăng
trên sông Xích Bích, nhớ về 2 người đẹp Đại Kiều
và Tiểu Kiều đất Đông Ngô - "Diểu diểu hề ngô
hoài /Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương" (Tô Đông
Pha - Tiền Xích Bích Phú ) - canh cánh bên lòng tơ tưởng ,
nhớ về người đẹp một phương trời.
Khúc
Ca Mở Đầu Truyện Tam Quốc PKT 7/2010 Trường Giang cuồn cuộn đổ
ra biển , Giai nhân
chi lụy đến anh hùng , Thị phi thành bại đều vô
nghĩa , Non xanh còn đó bao độ tịch dương hồng
! Hai lão
ngư tiều đầu đã bạc , Gió trăng bến nước , ngắm mây trôi , Gặp nhau mừng cạn hồ rượu đục , Phó mặc
chuyện xưa được mấy trống canh vui !
Tri Khac Pham Phamid@msn.com Gửi thêm bản dịch theo điệu
Lâm Giang Tiên để kết thúc phần dịch thuật về bài Tam Quốc
Diễn Nghĩa Đề Từ của Dương Thận . Hận đã không đủ
tài để có thể trình bày phần nào cái hay của nguyên
tác. Xin được thứ lỗi. Tri Khac Pham
Phamid@msn.com
Tam Quốc Diễn Nghĩa Đề Từ *Theo Điệu Lâm Giang Tiên ( PKT 7/23/2010) Trường Giang
cuồn cuộn đổ ra biển , Sóng nổi dìm hết anh hùng , Chính,
tà, thành, bại thoắt thành không , Non xanh xưa còn
đó , Bao độ tịch dương hồng ! Hai lão ngư tiều, đầu bến
nước , Trăng
thanh, gió mát rong chơi , Hồ rượu tương phùng
chừng đã vơi , Khề khà chuyện kim cổ , Chê
khen một tiếng cười !
TV xin tham gia dịch
ăn theo.
Trường Giang cuộn chảy về đông Sóng giai nhân cuốn anh hùng lạc phiêu Được thua vô nghĩa lắm điều Non
xanh bao độ nắng chiều hồng rơi. .
Hai
ngư ông tóc bạc rồi Trăng
thanh gió mát ngắm trời mây bay Rượu
vui cạn một hồ đầy Chuyện đời
thiên hạ mặc ai luận bàn. Thân
mến. Trầm Vân
Thầy ơi! Em chả biết
gì về thơ xưa, nhưng thơ thẩn thì có biết, tại thầy
nói dịch cho vui thì cũng vì vui mà thơ thẩn, dựa theo ý
cuả Thầy, chữ Hán em không biết chữ nào làm sao mà dám
dịch: Sóng nước
Trường Giang cuồn cuộn chảy Công hầu khanh tướng cũng trôi
theo Bao nhiêu hưng phế nay là mộng Gió
thoảng mây bay thoắt cái "vèo". Núi vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt Biển
xanh sóng vỗ đến bạc đầu Thế nhân vốn
dĩ từ thiên cổ Gặp nhau dăm chén để mừng
nhau. Chuyện nhân gian vốn nhiều
dâu bể Buồn mãi làm chi đến phát ...rầu. Em viết nhanh như mì ăn liền,
chắc chắn là rất buồn cười đối với những bậc
thâm nho, nhưng xét cho cùng thì ý cũng giống nhau y chang, phải
không thầy? Kính NN
SONG QUANG:
Trường
giang xuôi chảy về Đông Hải
Giai nhân cuốn hút đấng anh hùng .
Hai tiếng được thua nào chi xá
Nước non còn đó,món đỉnh chung. Hai
lão ngư tiều,đầu đã bạc,
An nhàn làm bạn mãnh trăng trong
Vui cạn cùng nhau bầu rượu đục,
Chuyện đời phó mặc , chẳng cầu mong.
SONG QUANG 2010/7/20 Tri Pham <phamid@msn.com> Trong cuốn Tam Quốc Diễn Nghĩa của
La Quán Trung , Dịch Giả: Phan Kế Bính , Hiệu Đính: Bùi Kỷ
, Lê Huy Tiêu , Lê Đức Niệm do Nhà Xuất Bản Văn Hóa - Thông
Tin Hà Nội 2002 phát hành , có bài từ được in ở trang
đầu trước khi vào chuyện như sau , không thấy ghi tên tác
giả. Trường Giang cuồn cuộn chảy
vê đông , Sóng vùi dập hết anh hùng. Được
, thua , phải , trái , thoắt thành không. Non xanh nguyên vẻ
cũ , Mấy độ bóng tà hồng ! . Bạn đầu bạc ngư tiều trên
bãi , Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong. Một
bầu rượu vui vẻ tương phùng . Xưa nay bao nhiêu việc
, Phó mặc nói cười suông. Tri Khac Pham Phamid@msn.com
ĐẾN THĂM NHÀ
BẠNThơ GIẢ
ĐẢO Bản dịch: PHẠM
KHẮC TRÍ, TRẦM VÂN, NGUYÊN NHUNG, SONG QUANG, PHÙNG QUANG LỘC, VÕ HIẾU
NGHĨA .
Thời
gian gần đây, có một thân hữu hỏi , có chuyện gì không
mà sao vắng tiếng , cuộc chơi chữ nghĩa còn đang nửa chừng
mà đã thôi xao? ( xin lỗi, chữ "xao" lẽ ra phải viết cho
đúng là "sao" , một số người miền bắc thường mắc
phải cái lỗi chính tả này). Xin mời đọc câu chuyện Thôi
Xao cho vui. Cầu chúc an lành. Thân kính , Đề Lý Ngưng U Cư Giả Đảo (793-865) Nhàn cư thiểu lân tình Thảo kính nhập hoang
viên Điểu túc trì biên thụ Tăng
"xao" nguyệt hạ môn Dịch Nghĩa: Đề Ở Nơi Ẩn Cư Của Bạn Lý Ngưng Chỗ ở vắng
vẻ , láng giềng thưa thớt (Lần theo) lối cỏ đi qua (một khu) vườn hoang (Thấy) chim ngủ trên cây bên bờ ao Dưới ánh
trăng thanh , người-khách-tăng-tôi đến gõ cửa nhà bạn
đây
Đến
Thăm Nhà Bạn PKT 05/2010 Chốn
nhàn ít nhà cửa , Lối cỏ qua vườn hoang. Chim ngủ bờ
ao vắng , Tăng gõ cửa trăng vàng. Chú Thích: Giai Thoại Thôi/Xao "Thôi" nghĩa
là đẩy , "xao" nghĩa là gõ. Giả Đảo nổi tiếng
là một nhà thơ rất thận trọng trong việc lựa chọn chữ nghĩa.
Nhị cú tam niên đắc - phải mất ba năm mới làm xong được
hai câu thơ. Nhà thơ của chúng ta đang phân vân giữa "thôi"
và "xao" thì gặp được Hàn Dũ khuyên nên dùng
chữ "xao". Tăng "gõ cửa" dưới trăng hay hơn là Tăng
"đẩy" cửa dưới trăng. Còn chúng ta bây giờ thì
sao? Đến thăm nhau, trong một đêm trăng , "đẩy" cửa hay "gõ"
cửa đế vào nhà đây? Ý riêng , tôi thích "thôi"
hơn "xao". Chỉ cần đẩy cửa mà vào , chứ nếu phải
gõ cửa mới vào nhà nhau được thì tôi không đến
làm gì. PKT
Tri Khac Pham Phamid@msn.com .
Bản dịch TRẦM VÂN:
Đến
thăm nhà bạn Chốn nhàn cư ít lân bang Lần theo lối cỏ vườn hoang đi vào Con chim ngủ cạnh bờ ao Ánh trăng gõ cửa bạn nào có hay TV . Bản dịch
NGUYÊN NHUNG: "Hẻo hút
làng quê, dăm mái lá Bạn có nhà không?Vườn cỏ hoang Say giấc, bờ ao chim khép mắt Chênh chếch vườn
nghiêng một bóng trăng" Nguyên Nhung Bản
dịch SONG QUANG:Vắng vẻ đồng quê ít xóm nhà Cỏ
mọc vườn hoang bít lối qua Ngoài ao chim rút trong cành lá Gõ
cửa trăng vàng viếng bạn ta. SONG QUANG .
Bản
dịch: Phùng Quang Lộc: Đêm Trăng
Viếng Bạn. Nhà thưa buồn xóm vắng Lối cỏ qua
vườn xa Cây bên hồ chim ngủ Gõ
cửa dưới trăng tà. Phùng Quang Lộc Anh Khắc
Trí và các bạn Nhân đọc bài thơ dịch nghĩa của anh Trí,
tôi xin chơi ăn gian một chút nhé, chỉ ráp lại các chữ
thành một câu thơ tự do. Được không nhỉ. Cho vui.
Chỗ ở vắng vẻ , láng giềng thưa thớt Lối
cỏ đi qua một khu vườn hoang Chim ngủ trên cây bờ
ao Thiên đàng Dưới ánh trăng thanh , gõ cửa nhà
bạn.
VÕ HIẾU NGHĨA
ĐÁP NHÂNThái Thượng Ẩn Giả
(Vãn Đường, khoảng 889-904) Ngẫu
lai tùng thụ hạ Cao chẩm thạch đầu miên Sơn trung vô lịch nhật Hàn tận bất tri niên Dịch
Nghĩa : Trả Lời Người (Theo Đường Thi Trích
Dịch - Đỗ Bằng Đoàn & Bùi Khánh Đản) Ngẫu nhiên đến dưới gốc cây thông Nằm
cao gối đầu lên đá ngủ Trong núi không có
lịch xem ngày tháng Hết rét rồi không biết hôm
nay là ngày tháng nào English Translation : In
Reply (Poems Of The Masters
- Red Pine) Somehow I ended up beneath pines Sleeping
in comfort on boulders There aren't any calendars in the mountains Winter ends
but who counts the years Trả Lời Người PKT
05/2010 Gốc thông nằm khểnh ngủ
, Gối đầu lên đá mây. Trong
núi đâu có lịch , Hết lạnh , năm nào đây. Tri Khac Pham Phamid@msn.com
. Phùng Quang Lộc: Trả Lời Người . Gốc tùng ngẫu nhiên đến Nằm
ngủ gối đá cao. Núi sâu
đâu có lịch Đông hết,biết
năm nào. . NGUYÊN NHUNG : . Bỗng
dưng tựa gốc thông già Gối đầu lên đá thế mà ngủ say Núi sâu đêm cũng như ngày Mặc năm tháng đã vần xoay bao lần. NN 
TỐNG HỮU NHÂN
Thơ Lý Bạch Bản dịch: Phạm Khắc Trí, Trầm
vân, Phùng Quang Lộc Khung thơ: Võ Văn Trí

THÁI LIÊN KHÚC Thơ Bạch Cư
Dị - Vương Xương Linh Bản dịch: Phạm Khắc Trí – Phùng
Quang Lộc - Trầm Vân Khung thơ: Võ Văn Trí
.
 . . .
|
|
|