VIẾT NGẮN
từ Quê Nhà __________________________________________________ Ngô Cẩm
HồngGiảng dạy
tại trường Đoàn Thị Điểm Cần Thơ
Tía Năm ... Má
Năm!!! 
Tôi thích gọi tiếng “Tía Năm”, “Bố
Năm” hay “Ba Năm” một cách thân thương trìu mến , và
đồng nghĩa với sự tôn kính của chính
mình trong ngày Lễ CHA, ngày mà thế giới gọi là FATHER’S
DAY !!!
Tôi chẳng có được ngày Lễ Cha, để được tặng
cho Cha món quà nho nhỏ bằng tất cả tấm lòng của mình... Bởi
lẽ Tôi là một đứa con hình như bị từ chối, thiếu thốn
sự chăm sóc của Mẹ, thiếu vắng vòng tay nâng niu của Cha, cho
dù Tôi có đầy đủ Cha mẹ... Nhưng Cha Mẹ ly hôn sau khi thảm
kịch gia đình đã xảy ra... Bao năm qua rồi, Tôi vẫn sống âm thầm lặng lẽ, cũng lặng lẽ
bước chân vào Đại Học, làm Bạn cùng sách vở, sống
trong vòng tay yêu thương của Bà Ngoại và Cậu Dì... Trong tình
thương ấm áp đó, Má Năm đã ấp ủ Tôi như
người Mẹ hiền, đôi lúc hôn vội vàng trên trán khi
nghe Tôi nói một câu gì đó mà Má Năm cho là rất
thân thương... Đôi mắt của Ngoại lại chan chứa biết bao sự
độ lượng, như những vì sao sáng, trái tim
nhân từ của Ngoại làm lòng Tôi ấm áp trở lại, cho dù
bây giờ Cha Mẹ đã có cuộc sống riêng và mỗi người
mang một tâm trạng, một suy nghĩ khác nhau...
Tôi vẫn luôn kính yêu và
trân trọng người đã sinh thành ra mình... Bởi lẽ thời gian
sẽ không bao giờ quay trở lại, mọi chuyện rồi sẽ trôi qua, hãy
bằng lòng với hiện tại ! Má Năm của Tôi
không đẹp, lại không giàu,... nhưng Má Năm có một cuộc
sống giản dị, can đảm, khi nhìn vào thực tế và luôn đặt
trọn niềm tin vào nơi Tôi... Tin tưởng nơi Tôi tuyệt đối,
không gì thay đổi được... Sự bình yên, niềm hạnh phúc
trong tâm hồn của Tôi chính là mái gia đình có tiếng
cười của Ngoại, của Má Năm...
Ngày Lễ MẸ, Tôi chỉ vỏn vẹn tặng Má Năm cây lược
bằng nhựa mua ở chợ lúc ban chiều, vậy mà Má vui lắm... hình
như Má đã muốn khóc... Tiếng gọi
của ngày Lễ CHA sao nghe như chơi vơi quá... Cha Tôi đã có
mái gia đình ấm áp, có tiếng cười rộn rã của các
em... Tôi đứng bên ngoài thật lâu, thật lâu rồi lặng lẽ
bước đi từng bước nặng nề, có lẽ khung cửa sổ nơi
đó còn vương những dòng nước mắt... Tôi
trở về nhà trong một nỗi buồn không thể diễn đạt... Thôi
thì hãy chấp nhận một thực tế như lời dạy của Má
Năm. Tiếng gọi “Ba Năm”, “Tía Năm”
hay “Bố Năm”... là cả một sự trân trọng đầy kính
yêu... và sự lặng lẽ đó như vẫn còn ở phía trước... như cuộc đời lặng lẽ của Má Năm... Ngày Lễ CHA, Tôi không có ngày Lễ CHA. Vậy mà sao
Tôi vẫn thấy hiện diện trong lòng hình ảnh tươi đẹp
của một mái ấm gia đình.... Bởi vì tiếng gọi “Ba Năm”,
tiếng “Má Năm”... bằng tất cả tấm lòng !!! Thỉnh
thoảng Tôi vẫn thấy Má Năm nằm trên chiếc ghế
bố củ kỷ, quyển Kinh Thánh áp sát vào người, mắt nhắm
nghiền... Có lẽ Má đang cầu nguyện khi gặp một điều gì
đó trong cuộc sống! Cầu nguyện sự bình yên ! Chiều
nay của Ngày Lễ CHA, mưa rơi lất phất, rời khỏi giảng đường
Đại học, ngước nhìn những cánh Phượng, nhìn đường
phố đông người qua lại... Tôi xao lòng biết dường bao...
Ngày Lễ CHA, chắc chắn có những món quà của các con
trao tặng cho những người Cha, những bàn tay sạm nắng, chai sạn của
Người sẽ xoa đầu các con, và ánh mắt người Mẹ sung
sướng, rạng ngời trong niềm hạnh phúc... Tôi
mơ ước nhiều lắm... Muốn biến những ước mơ thành sự
thật... Trong đó có cả tiếng gọi thân thương “Má Năm
và Ba Năm”... Tôi vội vàng hái nhánh Phượng nở rộ những đoá hoa
màu đỏ thẳm, và nhớ câu hát : ... “Trên chiếc giỏ
xe chở đầy hoa Phượng”... Mà thật... Giỏ xe của Tôi chở
đầy Hoa Phượng... Nhưng nhánh hoa Phượng nầy sẽ về tặng
Má Năm... Ngày Lễ của CHA...
Mùa hè....Hoa
Phượng...Giảng đường Đại Học... Thời gian... Tất cả là
một đoạn đường đầy chông gai, ngõ ngách mà Tôi
phải vượt qua bằng tất cả nỗ lực và lòng mong đợi
của Bà Ngoại, của Má Năm.... Còn bây giờ... Ai cũng có ngày
Lễ để tặng quà cho Cha, Mừng thọ Cha... Ai cũng được vòi
vĩnh với Cha khi học giỏi... Ai cũng được Cha ấp ủ vào lòng...
Còn Tôi...chỉ có một nhánh Hoa Phượng... Chỉ có một Má
Năm .... Một Má Năm vừa làm Ba, lại vừa làm Má ! Buổi chiều hôm nay, ...Ngày Lễ CHA “ FATHER’ S DAY”. Ôi !... Ngày Lễ của CHA.. mà sao thật
buồn !!! Thật là buồn !...
Ngô Cẩm Hồng Tháng 6 - 2010
MỘT LẦN... CHO LỜI XIN LỖI MUỘN!
Có muôn ngàn câu hát, những vần thơ hay, rất nhiều
câu ca dao ngợi ca tình Mẹ, đã ví von như biển Thái Bình,
như dòng suối ngọt... tôi xao lòng biết dường bao, khi nhìn thấy
câu: “Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha....” . Trong cuộc sống với những bộn bề lo toan, đôi
lúc ta lại quên đi cái hiện hữu trước mắt, vô tình
đánh mất những thứ đáng quí nhất, mà suốt quảng
đời còn lại ân hận mãi không nguôi... Với tôi, cơ
hội nói với Ba lời xin lỗi luôn làm tôi day dứt ! . Ba là trụ cột gia đình, luôn quí trọng
tình nghĩa, và có tấm lòng nhân hậu. Tôi đã sống
bên Ba suốt quãng đời thơ ấu, đã trưởng thành trong
sự thương yêu , che chở của Ba. Trong sự nghiệp, Ba luôn là người
động viên, nhắc nhở, cố vấn, dù là những điều nhỏ
nhặt... Cái nghèo nàn thiếu thốn vật chất của gia đình,
khiến tôi nổ lực không ngừng, Ba đã giúp tôi hiểu giá
trị của cuộc sống, phải hết sức trân trọng bản thân, và
khi gặp bảo tố trong cuộc đời, phải đứng lên bằng đôi
chân của chính mình. . Thời gian trôi nhanh, bảy mươi, tám mươi, rồi... chín mươi
tuổi, không làm giảm đi sự minh mẫn nơi Ba, tôi lại quên
mất là Ba đã già, như ngọn đèn hiu hắt, chỉ biết
rằng mua những món ăn Ba thích, kể những câu chuyện hằng ngày
cho Ba vui, rồi để Ba ở nhà một mình làm bạn với cái
Tivi, ... Có những lúc Ba than buồn vì tôi đi suốt cả ngày,
có những lúc không được khoẻ mà không biết phải làm
sao, tôi nào hiểu được cái cô đơn, buồn tủi của
người già, mà chỉ nghĩ rằng cố gắng làm việc, lo cho Ba
đầy đủ bằng khả năng của mình, chính là lòng hiếu
thảo, đền đáp phần nào công ơn của cha mẹ,... Thế sao
tôi lại không hiểu thêm rằng tuổi già và niềm vui không
phụ thuộc vào vật chất !
. Những
ngày cuối đời, Ba đã dúi vào tay tôi cái bóp củ
kỹ, trong đó không có tiền, chỉ có vài tờ giấy nho nhỏ,
tôi cất kỹ vào ngăn tủ, chưa kịp mỡ ra xem viết gì trong
đó, thì Ba đã qua đời, ... Khi Ba mất, căn nhà trở nên
trống vắng, đi dạy về không cò ai để tôi kể chuyện,
những tờ báo không người xem, nay đặt lên bàn thờ, với
vài nén nhang và ngọn đèn dầu nho nhỏ, cái giường ngũ
trống không, tách trà còn đó, vẫn nghi ngút khói, mà
sao lạnh lẽo đến não lòng !!! Nỗi nhớ Ba trào dâng
làm cay cay đôi mắt... Ngày xưa, nhà nghèo, nấu món ăn
đạm bạc, rẻ tiền, Ba luôn tấm tắc khen ngon, nhà dột, nước
ngập, cả nhà nhìn nhau mà cười, Ba luôn mong ước sửa sang
lại căn nhà, có một mảnh đất lúc qua đời... Vậy mà,
nguyên vọng ấy cứ trôi mãi theo thời gian, Ba đã nằm nơi
xa xôi hẻo lánh vì sự nghèo nàn của tôi... .
Tìm lại cái bóp đựng tiền của Ba, vẫn
còn hơi ấm truyền cho tôi sức mạnh để chấp nhận một
thực tế, và có phải chăng trong cỏi vô hình Ba đã mỡ
rộng tấm lòng khi chưa kịp nghe lời xin lỗi, có còn chăng chỉ
là mảnh giấy ghi địa chỉ các cô chú, vài tờ lịch
ghi mấy toa thuốc bổ, tôi lật phía bên kia tờ lịch, có câu
châm ngôn: “ Người ta lấy được lửa từ quá khứ
chứ không phải đống tro tàn” . Có lẽ Ba vô tình xé
tờ lịch để viết những điều cần thiết, nhưng dù sao,
cũng nhờ vào câu châm ngôn nầy, tôi đã xem như những
lời giáo huấn của Ba, cứ mỗi ngày như thế, tôi luôn tâm
niệm rằng, phải cố gắng trong công việc, trân trọng những khoảnh
khắc thời gian, sống với mọi người bằng tất cả chân tình...
Trong thâm tâm, Ba luôn hiện hữu nâng từng bước tôi đi trên
đường đời !!! . Tài năng,
công danh, sự nghiệp... Giờ đã đủ đầy. Thế nhưng, mỗi
sáng mỗi chiều từ nơi làm việc về nhà, chỉ mình tôi
thui thủi. Nỗi cô đơn vây quanh lấy tôi trong tận cùng của
sự quạnh quẽ. Mãi tận sau nầy, tôi mới nhận ra cảm giác
“ một mình” là như thế nào. Đó là cái bóng
vô hồn, đơn độc, âm thầm... Thế mới thấu hiểu hết
cái trăn trở, dằn dặt của Ba thuở sinh thời ! . Mỗi
năm thêm một tuổi, lại nặng gánh lo toan với bao bộn bề của
cuộc sống, có những phút giây thèm quẳng gánh ưu tư để
được dong ruổi, vui chơi khi thời gian đang trôi dần về cuối
đường của “cõi đi về”. Tôi đã nhận ra đỉnh
cao của thành công có cả sự nuối tiếc, hụt hẫng, ngay đến
vội vàng của một lời xin lỗi muộn màng cũng chẳng kịp thốt
thành lời. . Có- Không-
Còn- Mất- Đi- Về là qui luật muôn đời của vạn vật...
Biết thế, sao tôi vẫn nghe lòng thổn thức khi phải đối diện
với thực tế: ta với ta.Nơi cỏi vĩnh hằng, cha con ta sẽ gặp nhau,
lúc đó sự cảm thông, sẽ chia, yêu thương... thay cho lời
tha thứ ! . Tôi đã, đang
và luôn thực hiện những điều tốt đẹp nhất cho mình,
mọi người, và xã hội. Có như thế, mới cảm thấy vơi
nhẹ sự hối hận thỉnh thoảng lại dằn xé trong tôi. Thay vào
đó sự trống rổng của tâm hồn là những việc làm cụ
thể, có ý nghĩa, tự hoàn thiện mình để vươn tới
“chân, thiện, mỹ” như lòng mong mõi , kỳ vọng nơi Ba ! . Trong góc nhỏ nhoi nhất của tâm linh, ánh mắt
độ lượng và bao dung, nhân hậu của Ba hiện lên cho tôi sự
bình yên, thanh thản... Thế mà, dù có làm gì đi nữa,
có sống tốt thế mấy, có thành đạt bao nhiêu vẫn không
quên hình ảnh của Ba ngồi trông ra cửa mỗi khi tôi về trể,
với lời trách nhẹ, và sự lo lắng còn vương lên đôi
mắt, luôn nhớ cứ mỗi sáng Ba đã tự pha trà, cà phê,
trong khi tôi vội vã đến Trường. Đâu đó còn văng
vẵng câu nói hằng ngày của Ba: “ Về sớm nghe con, xe cộ nhiều
Ba lo”. . Ngôi nhà nước ngập, mưa dột không còn nữa. Bây
giờ tôi đã có ngôi nhà khang trang, xinh xắn sau những ngày
lao động vất vã, và còn được đứng trên bục giảng,
có học trò, có đồng nghiệp để chia xẻ những vui buồn
trong cuộc sống... Thế mà cảm giác quạnh quẻ, hoang vắng luôn
đầy ắp trong tôi. Ước gì lúc nầy có Ba bên cạnh,
để tôi được chăm sóc cho người được ấm áp
hơn những ngày đã qua.
. Tuổi
xế chiều của đời tôi chắc rồi cũng sẽ như Ba, bởi đó
là qui luật của tạo hoá... Cô đơn, trống vắng và nuối
tiếc. . Ôi, nếu có kiếp
sau, tôi chỉ ước mơ được một điều duy nhất, xin được
làm con của Ba để hoàn thiện những thiếu sót của mình
trong quá khứ. Ba ơi ! Hãy nhận nơi con lời xin lỗi dù
là quá muộn màng !...
Số phận
và Phép nhiệm mầu
.
Ông bà ta thường
nói: “Giày dép còn có số, huống chi là con người”.
Thật vậy, mỗi người
đều có số phận khác nhau, và khi gặp nghịch cảnh luôn
mong muốn sẽ có được một phép mầu hoá giải... .
Hằng ngày trong cuộc sống, phải đối diện vơí biết
bao điều khó khăn, bất công, đôi lúc cả sự bất hạnh
nữa.... Những lúc như thế, thường mất hết niềm tin, và cứ
nghĩ mình không còn đủ sức để chịu đựng, rồi ao
ước có một kỳ tích nào đó xuất hiện, giúp ta vượt
qua mọi thử thách đời thường. Hãy tin rằng, mọi thứ rồi
sẽ trôi qua, cho dù hiện tại là những ưu phiền, sầu khổ,
cho dù là những bất công của người đời hay của những
người thân mà ta đã hết sức thương yêu, đã đem
đến cho ta những đau khổ, những cay đắng trong một khoảnh khắc
nào đó... Khi đối diện thực tế, dù rất phủ phàng,
cũng đừng bao giờ nãn chí, cứ cho những giọt nước mắt
chảy ngược vào lòng, cứ cho buồn tủi nằm nơi góc nhỏ
nhoi nhất, rồi cố gắng vượt qua, cố gắng thật nhiều, phải
luôn tự nói với bản thân như vậy. .
Tự trong trái tim ta luôn có phép mầu ngự trị, đó là
ý chí, lòng tự tin, và sự nỗ lực trong công việc hằng
ngày, nó sẽ khoả lấp những gì đang vây phủ tâm hồn...
Chính chúng ta sẽ giúp chúng ta vượt qua tất cả để có
cuộc sống tốt đẹp hơn, vững vàng hơn trước, đó
cũng chính là một phép mầu hoá giải những phiền lụy,
những đau thương... để ta thấy rằng một ngày đã
trôi qua, hôm nay sẽ tốt hơn và ngày mới sẽ bắt đầu
cho sự nghiệp, hay ít nhất cũng là sự bình yên trong tâm hồn. . Theo thời
gian, mọi điều mà hiện tại ta đang chịu đựng, nó sẽ
tan dần đi. Hãy cho mình một cơ hội làm lại từ đầu
để có một niềm tin vào cuộc sống, dù bây giờ đang
ở vào một thời điểm nào. . Bằng lòng với
hiện tại, chấp nhận một thực tế, “Vượt lên
chính mình”, cũng chính là một phép mầu đem lại hạnh
phúc cho số phận, vì... hạnh phúc không đâu xa xôi, mà
nó chỉ ở quanh ta mà thôi !!! . NGÔ CẨM HỒNG
|
|