Vườn Xưa

Khi tôi về vườn
nắng thu phai
Đìu
hiu những bông cúc dại
Lá úa đong đưa nhịp võng ru chiều
Buồn theo từng khóm mây
bay.
. Lặng lẽ bóng ngày trôi
vào hoang phế
Từ
em dấn bước lưu đày
Ta không còn bên nhau những đêm chờ hoa Quỳnh nở
Giờ lối mòn cũng
đã giăng đầy cỏ may.
. Nơi
nầy em một thời con gái
Còn tôi lớn lên mà tủi phận làm trai
Lận đận áo
cơm, mộng đời lở dở
Những nếm trải gian nan suốt tháng năm dài.
. Rồi bão giông nào cho vườn
xưa thôi xanh lá
Làm cánh chim mãi bạt gió lìa bầy
Tôi hy vọng có sớm mai hồng
nắng ấm
Em
sẽ ước hẹn quay về cùng mùa xuân qua đây
Để cây lá vườn
xưa đượm màu mắt biếc
Và ta vẫn còn tay trong tay…