Tho Dam Thach

THƠ

Đ Ạ M  T H Ạ C H

TĂM CÁ HƯ VÔ

Chiều tẩn ngẩn. Lối mòn cỏ dại

Nhà hoang xưa. Nào ai đó bên thềm

Ngồi hong nắng. Một trưa nào biền biệt

Ðể mắt nhìn nổ đom đóm si mê.


Ai quay về nhìn cây nhớ cội

Tấm áo phơi sào nhớ tay cầm

Mới chạm nhẹ hồn gai góc mọc

Bàn tay thơm ủ mộng trăm năm.


Ôi đôi mắt! Ðã ngàn lần săn sóc

Và đôi môi! Lấp ló nụ hôn đầu

Ngoài đâu biết. Bên trong mùa biển động

Thuyền và buồm neo ụ từ lâu.


Thời gian sải ngựa. Họa vô đơn chí

Bìm bìm leo. Lầu mộng sập tiêu điều.

Em trôi lạc giữa cánh đồng quỹ đỏ

Tôi đọa đày. Hồn lạc phách xiêu.


Nào ai biết em còn hay mất

Tôi lất lây về nhìn lại chốn xưa

Nỗi trống vắng. Trái tim nghẹt thở

Nước mắt trào. Nghe đắng giọng chiều mưa.


Rồi tưởng tượng em xót xa chịu đựng

Rời thị thành. Lầm lũi đất hoang vu

Ðẳn tre rừng rào tấm lòng cố cựu

Bện khít rim nỗi nhớ sa mù.


Và tưởng tượng biển đông hải tặc

Hay rừng già muông thú hôi tanh

Em cắn lưỡi để môi em trinh bạch

Giữ cho người thơm biếc nụ ngày xanh.


Riêng tôi đó. Trong dòng sinh mệnh

Hồn tiêu điều. Hàng đáy trơ vơ

Con bói cá ghìm đầu nhìn chuyện lạ 
 Nào thấy đâu tăm cá hư vô              

                                                                                                                            

Nhiều năm nằm ngửa như người chết                        

Nhìn thủng trần nhà đâu thấy trăng!                        

Xoay trở hai bên - bạn bè thảm                                           

Xót phận người. Lầm thế kỷ rồi chăng?                                   

                                                                                   

 Tôi ghé lại. Và hồn tôi ở lại

Cứ quẩn quanh cây cỏ ngoài vườn

Ngắt cọng cỏ gà lòng tôi đầu đá

Thôi hết rồi. Biền biệt trùng dương.


GIÁ NHƯ

Giá như hồi ấy

Em đừng lội xuống hồ sen

Anh đâu nghe thơm buổi chiều

Và ghiền trà buổi sáng.


Giá như em con cá nhậy mồi

Anh đâu phải đào trùn cắm câu ngồi đợi.

Giá như em cũng muốn dính câu

Anh sẽ giựt hoài với lưỡi câu không ngạnh.


Giá như bây giờ

Khi mình cắn đắn

Anh đừng nói thẳng

Thì lưỡi anh không vấp phải gai chông.

Giá như anh nói dịu ngọt:

Nếu em bớt chút lửa

Thì nồi cơm sẽ ngon biết chừng nào!

Nếu em bớt chút muối

Thì nồi canh sẽ ngon biết chừng nào!


Giá như em đừng buồn tủi

Thì anh không tự trách mình

Không có một lời khen.

Giá như em đừng đọc thơ anh

Thì anh không cảm thấy xấu hổ

Quên nhắc tên em

Những ngày thăm nuôi tù tội.

Giá như em đừng lo sợ viễn vông

Thì anh đâu thấy

Trường sơn trước mặt và Nam hải sau lưng.


Giá như…

Bây giờ anh như hồi ấy…

Chắc là em sẽ vui hơn.


KHI BƯỚM VÀNG KHỰNG CÁNH

                                                                  
Xin chào em, ta con bướm vàng khựng lại

Trước đài hoa em hé mùa xuân

Ta những tưởng không có gì nghi ngại

Sao lần nầy ta cảm thấy phân vân.


Đã xưa lắm những gai đời quào xước

Ta sá gì máu thịt của thân ta

Những đêm buồn những đêm say khướt

Ta lang thang như kẻ không nhà.


Em còn nhớ ta quỳ hôn em lần chót

Nước mắt thư sinh khi lụy vì tình

Dưới trăng lạnh mình em chót vót

Mặc cho ta ngồi xếp những ân tình.


Mùa Xuân đi qua và mùa Xuân sẽ tới

Em vàng hoa rồi cũng chớm vàng thu

Ta hiến tặng trái tim mình ngục tối

Dẫu thế nào ta muốn được luyến lưu.


Em còn nhớ khi em qua ngả rẽ

Chẳng quay đầu luyến nhớ một ngày qua

Ta đứng đó nói với mình rất khẽ

Ta yêu em yêu say đắm thật thà.


Rồi từ đó em biệt tăm biệt dạng

Ta cuộn mình ẩn núp trong đêm

Khi cuộc đời hoàng hôn chạng vạng

Ta giật mình những ao ước dầy thêm.


Xin chào em đài hoa xưa tỏa nhụy

Những phong trần với biết mấy lần xuân

Ta tự hỏi ta con bướm vàng hệ lụy

Vẫn yêu em với hương tục đời trần.


Giờ khựng cánh giữa mùa Xuân diễm tuyệt

Đài hoa em khép lại ủ tình xưa

Thuở thư sinh ta cúi hôn em mài miệt

Để bây giờ ta ngồi khóc giữa đêm mưa.

Site built & maintained by Tranbt21