Chiều tẩn ngẩn. Lối mòn cỏ dại
Nhà
hoang xưa. Nào ai đó bên thềm
Ngồi hong nắng. Một trưa
nào biền biệt
Ðể mắt nhìn nổ đom đóm
si mê.
Ai quay về nhìn cây nhớ cội
Tấm
áo phơi sào nhớ tay cầm
Mới chạm nhẹ hồn gai góc
mọc
Bàn tay thơm ủ mộng trăm năm.
Ôi đôi mắt! Ðã ngàn lần săn sóc
Và
đôi môi! Lấp ló nụ hôn đầu
Ngoài đâu
biết. Bên trong mùa biển động
Thuyền và buồm neo ụ từ
lâu.
Thời gian sải ngựa. Họa vô đơn
chí
Bìm bìm leo. Lầu mộng sập tiêu điều.
Em
trôi lạc giữa cánh đồng quỹ đỏ
Tôi đọa
đày. Hồn lạc phách xiêu.
Nào ai biết
em còn hay mất
Tôi lất lây về nhìn lại chốn xưa
Nỗi
trống vắng. Trái tim nghẹt thở
Nước mắt trào. Nghe đắng
giọng chiều mưa.
Rồi tưởng tượng
em xót xa chịu đựng
Rời thị thành. Lầm lũi đất
hoang vu
Ðẳn tre rừng rào tấm lòng cố cựu
Bện
khít rim nỗi nhớ sa mù.
Và tưởng
tượng biển đông hải tặc
Hay rừng già muông thú
hôi tanh
Em cắn lưỡi để môi em trinh bạch
Giữ
cho người thơm biếc nụ ngày xanh.
Riêng tôi
đó. Trong dòng sinh mệnh
Hồn tiêu điều. Hàng
đáy trơ vơ
Con bói cá ghìm đầu nhìn
chuyện lạ
Nào thấy đâu tăm cá hư vô
Nhiều năm nằm ngửa như người
chết
Nhìn thủng trần nhà
đâu thấy trăng!
Xoay trở hai bên - bạn bè thảm
Xót
phận người. Lầm thế kỷ rồi chăng?
Tôi
ghé lại. Và hồn tôi ở lại
Cứ quẩn quanh
cây cỏ ngoài vườn
Ngắt cọng cỏ gà lòng tôi đầu
đá
Thôi hết rồi. Biền biệt trùng dương.