loananh
Small_IMG_0135.JPG

GS Loan Anh Small cùng phu quân là Prof. Leslie Small đứng trên cây cầu bắt qua hồ sen dẫn vào cửa chánh nhà hàng Ocean Palace ( nơi tổ chức Đêm Đại Hội 27-5-2007)

 HẬU ĐẠI HỘI


CHUYỆN 
THÌ THẦM
BÊN LỀ ĐẠI HỘI
PTG & ĐTĐ 2007

bài của

GS NGUYỄN THỊ LOAN ANH SMALL

(Milltown, New Jersey)

Lời giới thiệu:

         Ngày 13 tháng 6,2007, từ New Jersey đã gởi đến tôi một Email và cũng gởi thêm cho GS Tú Quỳnh cùng các anh chị. Nội dung thư của Cô Loan Anh như sau Thân gửi chị Tú Quỳnh, chị Thơ, anh Viện, anh Danh và chi Ngọc Diệu,

         “Đến nay sau công chuyện to tát của Đại Hội, đi cruise, và bây giờ các anh em đã hồi sức lại được chưa? Các anh chị tài giỏi mà lại được tâm thành, chúng tôi thật là may mắn được chơi vui mà không phải động móng tay để mệt mỏi gì hết. Ông xã nhà tôi và tôi rất thích thú và được vui lây với tất cả mọi người, nhất là được thấy tận mắt tôi đã làm trò gì trườc khi làm vợ với anh ấy. Màn kịch thật chúng mình đã đóng rất vui và rất thật để tất cả mọi người đều được cười, được khóc để nước mắt  rửa sạch được bụi đời!

         “Tôi thật tình cảm ơn tất cả, nên mới viết được bàu gửi attachments này. Tôi đã gửi chi Diệu cái check mới cách đây 3 ngày để mua băng DVD làm kỷ niệm, và số tiền còn lại xin cho vào quỹ của Đại Hội để dành làm cho năm 2008. Vì ông xã cảm thấy thích nhóm PTG & ĐTĐ nên năm tới cũng muốn xin đi gặp lại ở Canada. Anh ấy rất khó tính khi chọn bạn người Việt, như vậy mà nhóm PTG & ĐTĐ lại có sức hấp dẫn lôi cuốn tình người, thì quả thật người Cần Thơ có cái duyên đậm đà, vì thế văn chương đã nói đúng: “Cần Thơ đi dễ khó về”!

         “Hôm Đại Hội, thấy chị Thơ quá bận rộn, nên không muốn làm mất thì giờ của chị để mình nói chuyện ngày xưa khi thuở còn làm học trò ở trường Gia Long. Vậy hãy chờ khi khác vậy.  Chị có nhắn mọi người ghi tên mua băng, nhưng đêm hôm đó, vì thích líu lo tíu tít với các em cựu học sinh, đến khi ra cửa để xin ghi tên mua băng thì mọi người đều đã dẹp bàn, nen2 tôi xin gửi tiền qua chị Ngọc Diệu vậy. Vậy xin chị liên lạc với chị Diệu về tiền mua băng và gửi về địa chỉ của mình như sau... (....)

         “Tôi xin nhờ anh Viện đọc bài viết trong attachments để xem nếu có được thì cho lên trang nhà khi Viện có thì giờ rỗi rảnh. Vì lâu ngày không viết tiếng Việt, nên nếu anh thấy có chi cần edit thì cứ tự tiện sửa chữa để cho thích hợp với trang nhà để mọi người cùng đọc cho vui thôi.

         “Tôi và ông xã có lời cảm ơn tất cả, nhất là các vị trong gia đình của các anh chị đã có kiên nhẫn để các anh chị bỏ thì giờ mà làm chuyện người ta. Xin chào và hẹn gặp lại năm tới ở Calgary Canada... Mến chào, LOAN ANH SMALL”

         Kính thưa cô Loan Anh, bài viết của Cô bởi không bỏ dấu tiếng Việt nên em đọc đi đọc lại mấy lần để bỏ dấu như dưới đây. Em giữ nguyên câu chữ của Cô viết để mong gởi đến quý Thầy Cô, quý đồng môn và bạn đọc theo dõi trang nhà cùng đọc và chia sẻ. Nếu lỡ có câu chữ nào nhẩm lẫn bởi khi bỏ dấu tiếng Việt sai, mong Cô thông cảm cho em.

         Thay mặt nhóm thực hiện trang nhà và Khối Báo Chí – Thông Tin, chân thành cảm ơn Cô Loan Anh. Kính chúc sức khoẻ đến Cô và Thầy. Mong gặp Cô và Thầy trong Đại Hội năm tới.

CHS LÊ HOÀNG VIỆN

         Thật là ngẫu nhiên kỳ Đại Hội 2007 năm nay lại rơi vào tháng 5. Tháng 5 là tháng có nhiều lễ hội, nào là: May festival, Labor’s day, Mother’s day, Feast of the Ascension’s day, Shavout’s day, Pentecost’s day, Armed Force’s day, Memorial day... Đặc biệt năm nay tháng năm lại có hai tuần trăng tròn, một hiện tượng bất thường theo lịch dương lịch. Theo phong tục Á Đông có ảnh hưởng Phật giáo, văn hoá có hơn 2000 năm, theo truyền thống người ta chọn ngày rằm là ngày có trăng tròn để tụ họp với nhau, để trao đổi tình thương, nhắc nhở nhau để cùng sống hoà đồng với vũ trụ, để âm dương hoà hợp quân bình, bảo tồn cái văn minh của con người, biết CHÂN - THIỆN - MỸ. Năm nay, chúng ta đàn chim Việt lạc loài các nơi xa xôi để sống với Mẹ Nuôi ở rải rác khắp nơi trên thế giới cùng ráng tụ họp bay về Houston để sống lại ngày xa xưa. Ai cũng bảo là một hiện tượng khác lạ, có hơn 600 người, tỉ số người về tham dự, về quê thăm Mẹ Ruột Thịt mà nơi đó hai mái trường PTG & ĐTĐ đã thay thế Mẹ, đã in kỹ trong tim bao con người hơn 90 năm, ghi bao nhiêu kỷ niệm khó quên! Có lẽ hiện tượng địa thế địa thời được hoà khí cho nên năm nay, đa số người ta bảo rằng người người ai cũng hớn hở, tình cảm lai láng gặp lại nhau với tâm tình chân thật, rất ít người “mang mặt nạ” hơn các năm trước! Tôi may mắn lần đầu tiên đến tham dự Đại Hội mà cũng tưởng như là được bay trở về nguồn!

         Để chứng tỏ điều đó tôi xin có vài lời viết trên trang nhà những cảm nghĩ của tôi về ngày Đại Hội, và nếu tôi viết những gì mà các bạn không thích thì xin thứ lỗi cho tôi vì tôi vụng về tài viết văn và cũng xin miễn bàn.

1.   Về tình đồng nghiệp.-

         Trong thời gian dạy học ở Cần Thơ, tôi có dịp quan sát vào thuở ấy, tuy trên lý thuyết là tình Bắc, Trung, Nam... ta nên thương nhau như anh chị em một nhà, nhưng trong thực tế, vì nhiều lý do rất phức tạp khó mà đem ra bàn bạc và đơn giản giải nghĩa trong trang giấy nhỏ này, nhưng mà đại khái là: Giáo sư người miền nào thì chơi với giáo sư người miền ấy, và lúc đó tư tưởng về giai cấp rất rõ rệt, lại còn tị hiềm với nhau về lập trường và ý thức hệ, lại còn sôi nổi hơn trong các buổi họp! Nhưng sau hơn 40 năm trời xa cách, có lẽ giáo sư không cần phải đóng một vai trò nào nữa với các em học sinh nên chúng tôi có lẽ muốn sống lại con người thật sự của mình. Tôi phải thành thật cảm ơn những người trong Ban Tổ Chức và các em cựu học sinh của tôi đã cho tôi có dịp mở thêm tâm, thêm trí để được thấy gần gũi và thông cảm hơn với các bạn đồng nghiệp trước kia. Đến nay tôi mới được biết anh Nguyễn Trung Quân có một tâm hồn bao la và từ bi chứ không phải như một người nhìn các giáo sư khác, nhất là với phái nữ chúng tôi, thuở ấy anh có một cái nhìn rất lãnh đạm và xa vời có cảm tưởng như là thâm ghét chúng tôi! Còn chị Trần Tú Quỳnh, nay tôi mới được biết có một tấm lòng với tình thương bao la như biển hồ lai láng chứ không phải là một vị giáo sư rất khắc khổ và tính toán. Tôi và nhà tôi rất cảm ơn chị và các chị trong ban ẩm thực đã chiếu cố riêng cho những người ăn chay trường mà bỏ thì giờ quý báu làm ra món ăn chay thật ngon miệng khác thường! Đến anh Phan Thanh Thư, trước kia dường như rất xa vời, kín đáo, lễ phép và tế nhị vì thế tới hôm nay tôi mới được biết anh là cháu hậu duệ của Cụ Phan Thanh Giản! A, còn chị Phan Thoại Cúc, hơn 40 năm rồi mà chị cũng còn phong cách của một nhà giáo hiền hậu, đoan trang mà đất lành Cần Thơ đã tạo bao nhiêu vị giáo chức đáng yêu trong gia phả của chị. Tình cảm tràn đầy đến nỗi một vị đồng nghiệp (tôi xin bí mật giấu tên, vì tôi nghĩ thương về gia đình anh ấy) cũng muốn được hồi xuân như tôi và các vị thuộc hàng bô lão khác trong kỳ Đại Hội này, cũng như các anh chị em cựu học sinh, cũng muốn sống lại thời tuổi trẻ của ngày nào. Vị đó lại xuất khẩu thành chương, làm thơ ngay tại chỗ, trước mặt chồng người ta mà lại viết ngay ra những lời thơ rất tài tình và trau chuốt... về thương thầm nhớ trộm vào thuở xa xưa ấy! Đến ông Hiệu trưởng Phạm Văn Đàm phải ra lời phê bình thay vì vào Sổ Học Bạ mà là Sổ Làm Người: “Bây giờ anh mới thì thầm, ấy là tại anh không nói to với Bà ấy vào thuở ấy!”. Ấy thế, bây giờ ván đã đóng thuyền và thuyền đã sang sông, đã trễ mất rồi! Đúng vậy, đến cái tuổi mà tóc đã hai màu, dù răng chưa rụng, ai mà tính chuyện đi câu, đi câu... không phải là dễ! Tất cả đều cười hề hà xí xoá về cái dí dỏm của ông Hiệu trưởng mà trước kia chúng tôi chỉ dám để ông lên bàn thờ để vái lạy, hay để chỉ trích và thảo luận trong các buổi họp... Xin cám ơn Ban Tổ Chức và các em học sinh cho chúng tôi có dịp bỏ mặt nạ ra mà thố lộ huỵch toẹt cái tính hồn nhiên, dí dỏm của tuổi trẻ hãy còn lãng vãng trong tim ngày nào của người giáo già!

2.  Về tình sư đệ.-

         Líu lo, líu lo, các học sinh như chim lạc đàn, nay đi tìm về tổ ấm, líu lo tíu tít với các em nên tôi không có dịp nhiều để hàn huyên với các bạn đồng nghiệp cũ và mới về dạy trước và sau khi tôi dạy ở hai trường. Những nghị lực, tính yêu đời của tuổi trẻ của các em học sinh có sức lôi cuốn để tôi được nghe các em kể chuyện ngày xưa! Hôm nay, lần đầu tiên trong trí nhớ gợi tôi lại hình ảnh của một cậu bé 12-14 tuổi, trò Lê Hoàng Viện (bây giờ là nhà văn Lê Cần Thơ), có cái tên rất cao sang, cậu bé rất đoan trang, có cái nhìn rất chăm chú, lỗ tai như lúc nào cũng thích thú ráng nghe cho rõ từng tiếng nói của cô giáo nhỏ tuổi như muốn thu thập tất cả kiến thức về tinh cầu và vũ trụ vào tim để bây giờ đã trở thành một cây viết văn có tài ba sâu sắc. Còn trò Nguyễn Công Danh (bây giờ là nhà văn Trần Bang Thạch), tôi còn nhớ cái nụ cười của một cậu bé rất dễ thương và thông cảm của một người anh cả hơn là anh trưởng lớp hướng dẫn các bạn đồng môn còn hay tính liếng khỉ khi làm ồn nói chuyện trong lớp trong khi tôi giảng bài và bị các bạn xúi tôi nhéo lỗ tai cho thật đau để trả thù về tội làm oai với các anh em trong lớp! Bây giờ trò Công Danh cũng còn dáng vóc và tính tình như thế lại thêm là một  nhà giáo và nhà văn. Trên khán đài, Nguyễn Công Danh có tài khôi phục quần chúng trong Đại Hội, có vẻ như vừa là ông thầy giảng đạo, một chính trị gia cũng vừa là một ông tướng! Tôi nhớ thời Ông Niên trưởng Nguyễn Văn Trường, là Tổng Trưởng Bộ Quốc Gia Giáo Dục, vào thời đó không có luật lệ cho Cô và thầy giáo không được nhéo lỗ tai. Nhưng tôi là người miền Nam, miền lục tỉnh, có thói thông lệ, gia đình trong họ, người nào thuộc đàn em, đứa nào hay liếng khỉ, không biết nghe lời đàn anh đàn chị, bị phạt có đau nhưng không giận hờn. Về sau này, có dịp học châm cứu ở Peking, tôi mới khám phá ra nghệ thuật nhéo tai mà người Nam kỳ hay dùng để trị bệnh buồn ngủ, để thức tỉnh, thêm nghị lực mà không dùng cà phê, và cũng để trị chứng thần kinh căng thẳng (stress). Bây giờ, nếu tôi nhéo lỗ tai học trò, có lẽ tôi phải bị ra toà và mất việc về việc “học trò bị abused”. Trong ngày Đại Hội, hơn 40 năm, là lần đầu tiên tôi mới gặp lại các em cựu học sinh, cô giáo già này đầu óc lẩm cẩm không nhờ nổi tên tuổi của học trò, nhưng hân hạnh được rất nhiều các em nữ sinh chiếu cố đến tôi, đến nhận ra cô giáo cũ kỹ. Tình thương như chị em của ngày xa xưa ấy (vì tôi không có chị và em gái nên tôi xem học trò như em gái và em trai của tôi), nửa mừng, nửa giỡn, nửa làm oai, tôi đáp lại tấm thạnh tình của các em bằng cách nhéo lỗ tai và hỏi với các em: “Trước kia em có bị cô nhéo lỗ tai đau như vậy không?”. Nào là em  “....8 Thơm, Nhơn, Thu, Kim Chi, Cẩm Thạch, Thu Viên, Hồng Huệ, Kim Ngọc, Lung, Nguyên Nhung, v.v...”, nhiều lắm tôi không nhớ tên tất cả, nhất là em gái dễ thương (tên gì?) nhắc về chuyện trình diễn văn nghệ Phật Tử mà tôi quên lấy tên (xin em liên lạc với tôi để nhắc lại chuyện ngày xưa thân ái!). Ngay đến cô giáo sư Xiếu, trò Xiếu đến bây giờ vẫn chưa bỏ tính liếng khỉ của cô bé 12-13 tuổi, lại còn bảo tôi rằng “... tại cô nhéo không đau nên em chưa bỏ tật được. Cô nhéo thêm đi”. Tôi còn nhớ Hía, Xiếu, bây giờ đến đàn cháu của Xiếu là Đặng Hoàng Thuý, Trúc, Trân, Thư, v.v... có màn nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò mà quí vị khán giả đã thấy và hoan hô họ trình diễn màn văn nghệ tuổi trẻ thật nóng bỏng! Tôi xin chịu thua về gia phả họ Đặng vì tuy liếng khỉ nhưng sáng trí và có tâm hiền lành thì tôi nỡ nào nhéo cho đau được! Không thể nào “mind-bending” nhóm quỉ sứ đáng yêu này!

         Tôi được vài em nam sinh đến chào hỏi, tôi còn nhớ các cậu bé 12-14 tuổi, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ của ngày nào đó mà bây giờ gặp lại có vẻ thật trang trọng với mái tóc có màu muối tiêu, lại đẹp trai có vẻ thông minh sáng suốt, lúc đầu tôi phải suy nghĩ ngượng ngùng là mình có nên nhéo tai “ÔNG” ấy hay không? Nào là Thanh Liêm, Danh, Viện, Phước Hải, Ngọc Ẩn, Văn Phép v.v... nhiều tên tôi không nhớ. Tôi ngạc nhiên thấy các em hãy còn lễ phép và dễ thương của cậu học trò ngoan ngoãn, còn ngoan hơn thằng em trai của tôi. Tôi ước được có rất nhiều em trai và em gái dễ thương, dễ mến, biết nhân nghĩa lễ trí tín để đời tôi thêm lên hương! Tôi cảm động, gần chảy nước mắt khi biết và thông cảm cuộc đời có nhiều cảnh biển dâu, tất cả chúng ta đều đã trải qua những cảnh lưu lạc đoạn trường nơi đất lạ quê người mà bây giờ chúng ta đang cố gắng ngượng ngùng nhờ Mẹ Nuôi xin cho đất lạ làm quê nmình!

         Tôi nhớ lời nhạc sĩ Phạm Duy có thơ thẩn, thẩn thơ rằng:

“... Cho tôi đi lại ngày nnào,

      Trăng lên ngọn cao,

      Khoé mắt có trăng sao,

     Bông hoa cài trên áo,

     Cho đi lại từ đầu,

     Chưa đi vội về sau...”

 ... Để tôi được nhéo tai,

 ... Để bỏ thương, bỏ ghét...

  “ Ngàn lời trìu mến

    Mọi người yêu thương,

    Như mây gió thênh thang...”     

3.  Về chuyện tham quan NASA.-

         Người hướng dẫn là anh Đoàn Hựu (vợ là thủ quỹ Nguyễn Ngọc Diệu) và anh Hiền (vợ là chị Lành và là anh hai Cô Cậu của Nguyễn Công Danh, có vợ là chị Ánh Nguyệt), quý vị này là cowboys, cowgirls già mà trái tim và bộ não như trai gái trẻ tuổi vừa 20, tôi mến phục thật nhưng không có thì giờ hàn huyên vì họ quá bận rộn lo cho đoàn Đại Hội!

         Tôi thiễn nghĩ rằng, cơ trời đã đưa chúng ta có dịp đi thêm một chuyến viễn du xa xôi để chúng ta có dịp tự hiểu thêm về cái hành lý văn hoá mà ta đã hồn nhiên thâu nhập từ nơi quê Mẹ Ruột Thịt đến bây giờ có còn được giúp ta về nghệ thuật sống hay không?

         Hãy nghe văn sĩ Trần Bang Thạch, nhờ thế mà cô vợ Ánh Nguyệt còn mê anh ấy suốt đời, không cần phải làm nghề astronaut mà anh ấy làm thơ để giải thích về CUNG TRĂNG như thế này:

“Trăng chảy ngọt ngào,

Trăng chảy mênh mông...

Trăng đậm như tình,

Trăng mộng như thơ...

Em là hương, là trăng,

Là sóng vàng rộn rã,

Chảy hiền từ

Qua từng ngõ ngách tôi”

                                        (Đặc san số 10, tr 56)

         Nhà văn Lê Cần Thơ gợi cho chúng ta nhớ về những tình cảm con người ở đất lành Cần Thơ, dù thấy Đèn mà vẫn không quên Trăng: để phát triển tình yêu xứ sở và kinh tế du lịch”

“Bằng Tăng xóm trở nghèo xơ xác

Đồn cỏ - nền hoang - thuở tối tăm

Phố chợ trời mưa dầm ướt đất

Vào thương để mộng nếp trăng rằm

                              (Cần Thơ – LTK 1966)

... Cờ Đỏ ngày xưa - miền cổ tích

Vầng trăng vằng vặc giấc chiêm bao...

... Nhớ Thạch Động, nhớ Trăng soi

Nhớ tình thân - nhớ dáng người Hà Tiên

                            (Trích trong bút ký: Quê Hương Xa Mãi Ngút Ngàn)

         Còn cô nữ sinh bé nhỏ người Cần Thơ ngày nào đó bây giờ đã trưởng thành trong tư tưởng về nghệ thuật sống, bây giờ là thi sĩ Kiều Mộng Hà nói rằng:

“Cõi tôi hoa nở tưng bừng

Có mây bốn hướng, có vừng thái dương,

Có trăng mờ tỏ soi đường,

Có nàng công chúa trao vương tú cầu”.

         Các nhà thơ trên là nhờ đất hiền lành Cần Thơ nuôi nấng, cũng là sản phảm của hai trường Phan – Đoàn. Quí vị thấy chưa, đất lành được nhiều chim đậu và biết hay ho về đời dù có đảo điên đến đâu! So với các ông Astronauts Mỹ ai là người có đạt được nghệ thuật sống hay ho mà không cần phải dùng máy móc lủng củng nặng nề lại rất đắt tiền phí tổn tài nguyên. Họ ngẫm nghiền, thưởng thức và ca tụng về Trăng để nhắc nhở về tình người đời với đất trời!

         Nhạc sĩ tài ba của Việt Nam mến yêu là Phạm Duy cũng dùng Trăng để nói lên tình thương bao la của con người đối với vạn vật chúng sinh mà không cần dùng robot để thay thế việc làm hướng thượng của người nghệ sĩ, đã được đi sâu vào tâm não dân Việt dù ở phương trời nào đó thật xa xôi, ta cũng đồng thông cảm để hướng về Chân Thiện Mỹ, cái lý tưởng mà mỗi chúng ta đều thích trở về cõi đó:

“Ôi ngày trở về,

Có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ

Ôi ngày trở về,

Lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ

Gió mát trăng thanh,

Ôi ngày trở về,

Có an h thương binh

Sống đời hoà bình, v.v...

         Có biết bao nhiêu thi thơ và văn chương của văn hoá Việt Nam nói riêng và của các xứ sở truyền thống văn hoá lâu đời đã dùng ÁNH TRĂNG, chị Hằng, chú Cuội để khuyến khích con người đem tâm trở về nhà, về nguồn cội của con tim và trí não để duy trì văn hoá và văn minh của con người mà không cần phải dùng lý luận rườm rà của ngôn gnữ, của danh nghĩa khoa học để nhắc nhở về bổn phận con người với vũ trụ. Mẹ Việt Nam trầm lặng với ngôn ngữ dịu dàng, gọn gàng, khéo léo mà dùng thi thơ để dạy dỗ, để nhắc nhở về sự hoà đồng giữa con người và vũ trụ thế giới. Dạy rằng: khi thấy Đèn (tượng trưng cho văn hoá giả tưởng của con người) cũng đừng quên Trăng (tượng trưng về sức huyền diệu của vũ trụ thiên nhiên) dù biết rằng mỗi đứa con có tính tình khác nhau nên tạo ra các trò chơi khác nhau để các con bận rộn với việc chơi cuộc mà đỡ đánh nhau, còn hơn là ngồi không rồi sanh ra tật xấu! Nhưng trong số các con chưa hiểu thấu luật tuần hoàn của vũ trụ, cho nên khi thấy Đèn lại quên Trăng! Gặp phải con khờ dại thì phải nhờ người khác dạy dỗ cho bớt tội lỗi với đất trời!

         Trong khi đó MẸ NUÔI thì lại với tính tình thích cầu kỳ khó hiểu, hay thích rườm rà trong tư tưởng và ngôn ngữ, phải dùng các môn học astronomy, space engineering, computer, robot v.v... mệnh danh là khoa học trí thức để dạy dỗ con cái bằng những món nhà nghề lủng củng để các con bận rộn mà dỗ dành nhau. Mẹ Nuôi nghĩ rằng vượt lên cung trăng để tìm hiểu, khám phá thêm nguyên liệu, dùng satellite để các con được thấy các trò chơi của con quá nguy hiểm nên phải tìm cách giải quyết về nạn pollution, tài nguyên ngày càng hiếm hoi v.v... bao nhiêu là lý luận để đem con người gần với Chân Thiện Mỹ, làm thế nào để được hoà đồng với luật lệ của thiên nhiên, của vũ trụ huyền bí! Sao mà lý luận quá nhức đầu rối rắm đến thế! Hai cách giáo dục dạy trẻ thơ thành con người, việc TRỒNG NGƯỜI tuy cùng một mục đích nhưng mà lối in ký vào trí não tâm linh lại hoàn toàn khác nhau về đường lối và phương pháp!

         Vì thế trong chuyến tham quan NASA, tuy thoả mãn phần nào được xem máy móc, robot để lên cung trăng, nhưng đối với tôi, nó chẳng làm tôi thích thú hấp dẫn gì hết khi người ta nói đến việc dùng satellite để chụp ảnh xuống trái đất để tả hiện tượng pollution, đầy chất hoá học., plastic làm nhiễm uế trên biển Thái Bình Dương mà nơi đó Mẹ Việt Nam hãy còn đang hết sức mình giữ linh hồn để tránh bệnh nhiễm uế của thời đại.

         Tôi xin nói khe khẽ thì thầm với các em học sinh của tôi (xin cho tôi làm cô giáo với các em học sinh cũng gần thế hệ với tôi, một lần nữa), nếu các em có mặc cảm là mình không có được giáo dục về ý nghĩa Chân Thiện Mỹ, thì thật ra đó chỉ là vấn đề ngôn ngữ bất đồng, nhưng về cái tinh tuý thì Mẹ Việt Nam không kém gì đâu trong việc dạy dỗ về “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín”. Tôi phải thành thật mà nói, các em đã giúp tôi được yêu thích trở về nguồn như chim lạc đàn bây giờ trở lại tìm bầy để chúng ta cùng khóc cười tiếp tục cùng học, cùng chơi, cùng hát cho vui.

“Ai đi hò lờ...

Bởi thì mắt thấy Việt Kiều

Cho nên tôi cũng ngọt ngào vần thơ  

Ai đi hò lờ...

Trăng bao nhiêu tuổi trăng già,

Núi bao nhjiêu tuổi gọi là núi non?

Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn?

Núi bao nhiêu tuổi núi còn trơ trơ.

Ai đi hò lờ...

Ông Trăng mà bảo ông Trời,

Những người hạ giới là người như Tiên.

Ông Trời mà bảo Ông Trăng,

Những người hạ giới mặt nhăn như trời...

Ai đi hò lờ...

Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn,

Sao trăng lại phải chịu luồn đám mây?

Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng,

Đèn ra trước gió được chăng hỡi đèn?

Ai đi hò lờ...

Vàng tăm xuống nước vẫn tươi,

Anh hùng lâm nạn cứ cười, cứ vui.

Ai đi hò lờ...

Hoa sen mọc bãi cát lâm

Tuy rằng lâm lấp vẫn mầm hoa sen...

         Và còn nhiều thứ hò nữa.

         Đến đây tôi xin tạm ngưng viết, vì mến các bạn, tôi cũng muốn xin lại kỷ niệm, cho nên tôi gửi thêm cái check (bằng snail mail) để mua một D.V.D., và số tiền còn lại, cứ chuyển qua quỹ giúp tổ chức Đại Hội năm tới để chúng mình được gặp nhau lại để giúp vui cho nhuau. Rất cảm ơn tất cả mọi người trong Ban Tổ Chức và luôn cả các tham dự viên, vì tình cảm chúng ta như tình cây với đất!

LOAN ANH SMALL

Site built & maintained by Tranbt21