THƠ
Trần Chấn Hòa
Houston, Texas
_________________________________________
NẰM MƠ THẤY THIỀN SƯ MẢN GIÁC
Kính tặng Thầy Nguyễn Trung Quân
Ông
về cõi Phật đã lâu
Mà ông còn để mấy câu
cho đời
Nắng mưa là chuyện ông Trời
Xuân
còn hoa nở, hoa rơi xuân tàn
Việc đời là chuyện miên
man
Tĩnh ra giấc mộng bàng hoàng làm sao!
Ngày
nao xanh tóc có nhau
Chiều hôm nắng xế phai màu mắt xanh
Buồn
thay, đời lại vắng tanh
Một mình một bóng loanh quanh
trên đường
Cành mai sân trước đọng sương
Đêm
qua chợt thấy mới tường lời ông
Nếu tôi đệ
tử của ông
Một cây thước bảng chắc lòng
nhớ ơn
Như sông như núi giang sơn
Chưa đi
thấy vậy! Đi rồi cũng y
Mai sau nếu có ra đi
Theo
ông xách túi. Cái gì ở trong?
Ông phang cho một
câu thòng
“Quẵng đi, quẵng hết cái còng nhẹ tênh”
Spring Texas, June 5/2007
CÁM
ƠN ĐỜI
Kính tặng Thầy Võ Văn Vạn
Bốn mươi năm trường xưa rêu phủ
Thi
thư kinh sử đã vàng phai
Thấp thoáng bóng mây ngày
xưa cũ
Đêm không giấc ngủ mộng về đâu?
Bục giảng ngày xưa phấn bụi mờ
Bên bờ sông lạnh gió miên man
Hồn mộng
giữa ngàn đêm sóng vỗ
Tâm sự chưa vơi
nến đã tàn
Có khi giật mình
trông ngoảnh lại
Sư, đệ phong trần giữa khói
sương
Thương Thầy thức trắng tàn canh mộng
Một đời khổ nạn nợ áo cơm
Nếu có đêm nào nhìn trăng úa
Giọt
sương rơi lạnh ướt hồn thơ
Thương những ngày
vui xưa đã mất
Đời vẫn lung linh ánh nguyệt
mờ
Thôi thì cũng một kiếp nhân
sinh
Chiều trông lá rụng rớt đầy sân
Còn cười, còn khóc, còn thương nhớ
Xin
“CÁM ƠN ĐỜI” ban phước ân
Spring, Texas October 2006
ĐI
ĐÂU CŨNG NHỚ HOUSTON
Tặng bạn bè cựu học sinh PTG-ĐTĐ Houston
Đi đâu
rồi cũng nhớ Houston
thành
phố cao bồi miền Nam nước Mỹ
Mùa hè nóng cháy da
Mùa đông lạnh
run lập cập
Chỉ mùa xuân và thu hơi mát
mẻ
Mà đi tìm em mãi chẳng thấy đâu
Chẳng lẽ tìm hoài không gặp em sao?
Đi đâu rồi cũng nhớ Houston
Nhớ sân cỏ úa vàng trước nhà vì
nắng
Nhớ mấy buội cây trụi lá run run
buồn đứng chơ vơ trong gió rét mùa đông
Nhớ bông cúc dại lẻ loi bên đường vắng
vàng như mơ
như áo em vàng thuở trước
bên anh
Đi đâu
rồi cũng nhớ Houston
Nhớ những ông bạn già hóm hỉnh
choàng
vai đùa vui nói chuyện văn chương
Những
ông thisĩ, văn sĩ, chủ nhiệm, chủ bút
đi
cày đêm ngày, thở hết ra hơi
Hễ cứ
rảnh là thơ văn tuôn ra như nước chảy
Sao
mấy bà lại chê “ông già lẩm cẩm”
thuốc có mấy viên phải nhắc nhở uống hoài
Đi đâu
rồi cũng nhớ Houston
Nhớ đường Bellaire có Quán Hẹn Hò
Mỗi
lần bạn bè gặp nhau mừng rỡ
cười giỡn đùa
vui ồn ào như chợ
câu chuyện kéo dài rứt
chẳng muốn ra
Đi đâu rồi cũng nhớ Houston
Nóng,
lạnh ân tình khó quên muôn thuở
Qua
tuổi sáu mươi gặp bạn bè năm cũ
Chung
mái trường xưa nên gắng bó thân tình
Đời
có câu “Văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình”
Nên đi xa gặp người chào hỏi
Ngẩn
ngẩn ngơ ngơ như kẻ lạc thiên thai
Khi mộng lớn mộng con một thời tuổi trẻ
Đã
tan thành mây khói bay đi
Còn chút đam
mê văn chương nên làm văn thi sĩ
Có
phải vậy không? Các ông bạn già yêu quí
Mà sao các bà cứ chê, cứ muốn xô ra
Tay này xô ra
rồi đưa tay kia kéo lại
Vì
sợi dây buộc mấy mươi năm quá chắc, quá dai
Có phải thế không các bà, các chị?
Nên đi đâu rồi
cũng nhớ Houston
Và đi đâu rồi cũng nhớ Houston.
Trần Chấn
Hòa