Trần Bang Thạch
_____________________________________
MỘT CON NGỰA ĐAU
Có một sự kiện rất không
bình thường vừa mới xảy ra trên quê hương mình. Đó
là chuyện hai thớt cầu của một cây cầu chưa hoàn tất bị
đổ sập, chôn sống 60 mạng người và làm bị thương
180 người khác (VN Press, Reuters, 30-9-07, ngày VN) .
Ngay giờ phút
tôi viết những dòng nầy thì vẫn còn nhiều người mất
tích, chắc còn chôn đâu đó dưới hai thớt xi măng cốt
sắt nặng cả mấy ngàn tấn. Mùi xú uế rất nặng vẫn
bao quanh hiện trường.


Ai gây nên thảm nạn này? Đứa
con sắp chào đời làm sao thấy được mặt cha đây?
Còn
những người trong bịnh viện thì số đông trong tình trạng
nguy kịch vì bị thương đầu, và những người nếu có
qua cơn thập tử nhất sinh thì cũng thiếu tay, thiếu chân, hay mang bịnh
suốt đời. Người ta có nói loáng thoáng về cái gọi
là tiền bồi thường. Mỗi mạng người sẽ được hãng
bảo hiểm định giá là 10 triệu đồng VN và thân nhân
chỉ lãnh được khoản 6 triệu; chưa tới 400 Mỹ kim! Chết rồi
mà còn bị bòn rút!
Làm sao tôi quên được
hình ảnh trên một băng tầng truyền hình lúc hơn 9 giờ tối
ngày 25 tháng 9 năm 2007, giờ Houston. Hình ảnh chỉ chiếu thoáng
qua, kéo dài trong cái chớp mắt, có lẽ không quá 1 giây.
Trong khi đó người nữ xướng ngôn viên đọc bản tin chưa
tới 3 giây, tôi đoán vậy thôi vì lúc đó tôi đâu
có nghĩ gì tới cái chuyện tính giờ tính phút. Đầu
óc tôi đang đi thật xa về một địa danh quen thuộc Cái Vồn
hiền từ cuối đất Vĩnh Long mà mấy chục năm trước tôi
qua lại mỗi lần từ Cần Thơ lên Sài Gòn. Lúc ấy trước
mắt tôi là hai vĩ đá to đổ kềnh trên một bãi sông.
Còn tai tôi thì nghe loáng thoáng câu chuyện sụp đổ của
một chiếc cầu và hai tiếng Cantho, Vietnam. Như vậy, theo tin tức
hôm ấy và liên tiếp những ngày sau trên các đài phát
thanh hay các báo chí tại Việt Nam hay tại hải ngoại, chiếc cầu
bắt qua sông Cần Thơ chưa hoàn thành mà đã đổ sụp
khoảng 8 giờ sáng ngày 26-9 theo ngày giờ VN. Cầu sập thì cũng
không sao. Nhà thầu sẽ làm lại. Sập 10 lần thì nhà thầu
làm lại 10 lần, không sao hết. Cầu càng sập thì bụng của
nhiều quan chức càng phình. Nhưng mạng người thì “có
sao”. Sự tắc trách thì “có sao”. Bụng của thân
nhân người chết sẽ teo tóp vì gia đình mất người làm
nên cơm gạo. Người vợ trẻ Nguyễn Thị Lý sẽ mất người
chung chăn gối vừa mới cưới nhau hồi tháng trước. Lý do của
thảm nạn thì càng ngày càng rõ. Nhưng vong linh người chết
thì chắc không yên vì những điều nghịch lý. Mạng người
không thể được tính bằng những đồng tiền hối lộ
hay hối mại quyền thế. Mạng người càng không thể nào bị
đổi chác bằng những tấn sắt, hay những bao xi măng ăn cắp
hay ăn chận ăn bớt. Thêm một lý do cộng với muôn ngàn lý
do đã có sẵn để người dân lao động nghèo khó,
thấp cổ bé miệng thấy mình là trái châu cùn mòn mõi
mệt lăn lóc giữa hai con sư tử miệng đỏ lòm, lưỡi dài,
bờm to trong một sân đình có rất ít Ông Thiện mà có
quá nhiều Ông Ác.
Giữa hai bờ Bassac, một bên là Vĩnh Long,
một bên là Cần Thơ quê tôi, sóng nước Hậu Giang sẽ
đời đời nhuộm máu những người dân quê nghèo khó,
làm một ngày chỉ đủ ăn nửa buổi. Hai đời vất vả
làm mướn, đến đời thứ ba vẫn làm mướn vất vả.
Trăm năm người ta sẽ không quên được 3 cái quan tài trong
một mái trại lá dừa nhỏ bằng chiếc đệm, trước sân
một chòi lá rách bươm của làng Mỹ Hòa, một làng
Mỹ Hòa chỉ có trăm dân nhưng hôm nay có tới 24 cái quan
tài gỗ tạp cùng xuất hiện trong một ngày phũ phàng mưa
gió. Trời cũng đỗ lệ huống chi người!
Nhiều người
thân quen với tôi ở đây, ở bên này bờ Tây, đã
đọc tin, nghe tin và đã nhìn cảnh tượng vô cùng thương
tâm nầy. Họ đã nghẹn ngào. Họ muốn, trong phạm vi cá nhân
nhỏ hẹp và khả năng tài chánh hạn chế của mình, gởi
chút TÌNH THƯƠNG về cho những đồng bào xấu số của
chúng ta. Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ. Thương
người như thể thương thân. Biết rằng cái gọi là
nhà nước phải chịu trách nhiệm và phải lo cho họ. Họ có
bổn phận lo cho gia đình các nạn nhân xấu số đến nơi
đến chốn. Nhà nước là phải lo cho dân khi dân gặp nạn.
Hầu bao cao như núi của họ phải mở ra để chuộc tội. Các
nhà thầu, các hãng bảo hiểm phải làm tròn, làm đủ
và làm nhanh trách nhiệm mình. Nhưng sự AN ỦI, sự CHIA SẺ những
thương đau, những mất mát thì các người gọi là quan
chức không có nhưng chúng ta có. TÌNH THƯƠNG làm sao có
được với những người đã nhiều năm nay quên rồi hai
chữ Liêm Sỉ và ĐỒNG BÀO. Nhưng chúng ta dù không ở
gần nhưng có TÌNH THƯƠNG và chúng ta sẽ gởi về không
nhiều thì ít cho hằng trăm gia đình đã trong một khoảnh
khắc 10 giây đồng hồ bỗng mất người lao động chủ lực
của gia đình; có gia đình mất liền một lúc 2, 3 người.
Mẹ mất con, vợ mất chồng. Con mất cha. Đa số là những người
trẻ. Nhiều người đã phải khóc khi thấy bà mẹ quê,
quần vá áo tơi, tám mươi sáu tuổi, móm mém gào
khóc dưới mưa dầm khi thấy xác đứa con trai duy nhất của
mình được bươi ra từ đống gạch vụn. Ai sẽ xót thương
cho bà cụ khốn khổ này? Một đời lận đận lầm than,
vài ngày cuối đời vẫn lầm than cô quạnh! Nhìn tấm ảnh
chị Nguyễn Thị Kim Sang bụng mang dạ chữa cố nhìn thấu suốt khối
đá vô tình để mong thấy được thi thể chồng mình.
Của ít lòng nhiều. Một chút quà thể hiện qua tí tiền
tình nghĩa sẽ không đủ vào đâu hết, nhưng đây là
một miếng khi đói. Và cái “miếng” nầy thấm đẫm
TÌNH THƯƠNG của chúng ta. Chúng ta, từ xa xôi, thân ái, ân
cần gởi về cho đồng bào ruột thịt của mình những ÂN
TÌNH. Không phải là mấy chục, mấy trăm đô-la. TÌNH THƯƠNG
chúng ta càng thể hiện thì Ác Tính của những Ác nhân
đang dẫy đầy trên vùng đất cùn khổ ấy càng bị
vùi sâu xuống bùn. Đồng thời chúng ta cùng nhau cầu nguyện
vong linh những người quá vãng sớm về cõi Phúc và cầu
mong những người trọng thương sớm bình phục, những khó khăn
của các gia đình nạn nhân sớm vượt qua.
Hơn lúc
nào hết, câu thành ngữ “Miếng khi đói bằng gói khi
no” có ý nghĩa vô cùng lúc nầy, trong hoàn cảnh nầy.
Nghiền ngẫm và làm được chút gì thể hiện một cách
sống hòa ái, chia ngọt xẻ bùi với tha nhân phải chăng cũng
là một nét văn hóa đã đâm chồi nãy lộc từ
lâu đời trong nếp sống hàng ngày của dân tộc mình?
Trên
đây là vài suy nghĩ của người đang xúc động khi nhìn
thảm cảnh xãy ra trên quê hương. Tất cả những điều lan
man trên đây chỉ là ý nghĩ của một người. Vâng,
của một người.
Trần
Bang Thạch 
Houston, cuối tháng 9-2007