Sổ Tay Trang Nhà.
Tháng 8, nhìn lại.
trần
bang thạch.
ĐẠI HỘI XII – CALGARY 2008:
Ôi vui sao nước mắt tuôn
trào
Mới
hôm nào lòng còn xuân, tóc còn xanh nhìn đôi chân mình
đứng vững vàng trên đỉnh đồi của một đời người.
Bây giờ chợt thấy chân mình đang đi dần xuống thấp, đang
bước chập chờn ở lưng chừng con dốc dẩn xuống chân đồi.
Tìm một chút mây xanh cũng đã thấy mập mờ, nói chi nghe
thấy những tiếng cười vui xung quanh. Thật sự thì có những phút
giây quí hiếm trong đời, mình cũng có những niềm vui, vui đến
không cầm được nước mắt khi niềm vui và nỗi xúc động
trộn lẫn vào nhau, quấn quyện vào nhau. Con tim mình bị bóp thắt
từng hồi theo từng diễn biến của những hình ảnh vừa vui mừng,
vừa cảm động xảy ra trước mắt.

CHS Ngọc Hương đứng trước sân khấu
Câu hát
nào ngày cũ: “Ôi vui sao nước mắt tuôn trào” có
lẽ thích hợp cho Đại Hội XII được tổ chức
tại Thủ phủ Calgary của tỉnh bang Alberta , Canada vào các ngày 18, 19
& 20 tháng Bảy năm 2008.
Đại Hội đã qua hơn 2 tuần nay. Những
bận rộn thường nhựt khiến bài viết nầy không bắt đầu
được ngay sau khi trở lại nhà. Hơn 2 tuần qua mà lòng vẫn
còn lang thang đâu đó nơi Phố Chân Đồi. Có lẽ đó
cũng là điều cần thiết để có một chút lắng đọng
sau những ngày vui. Ngày vui sao chóng qua mà niềm vui thì vẫn ứ
đầy để mình cứ ngẩn ngơ bồi hồi. Đầu
tháng 8, nhìn lại một chút tháng 7 để ghi thêm một trang trong
nhật ký đời mình.

Một ít trong số 42 người từ Houston, Texas
Không
phải tình cờ mà Houston phó hội với 42 người, vừa đường
bộ, vừa đường hàng không, cùng với gần 20 Thầy Cô
và hơn hai trăm người khác từ khắp nơi đỗ về. Mang sẵn
cái tình đồng hương, tình đồng môn, tình thầy trò
để đến với Đại Hội. Mong ước được ngắm nhìn
tận mắt cảnh đẹp của Lake Louise, của Banff, của Prince’s Island Park…
để đến với Calgary, đến với Phố Chân Đồi (chữ dùng
của CHS Kim Long).
Hai ý niệm này trong 3 ngày ĐH ngắn ngủi đã
thành hiện thực. Cái TÌNH và cái CẢNH đã làm thật
đầy 1 chuyến đi cả ngàn dặm.

Thầy Phan Thanh Thư, Thầy & Cô Nguyễn Văn Bằng, Nguyệt
& Danh bên bờ hồ Louise

CHS Thiên Hương giữa hoa cỏ vùng Banff

Tại Banff: Từ trái:BS Trọng, chị Hương, anh Hoàng, chị
Bạch, chị Liên, chị Yến
chị Thinh, chị Nguyệt, Danh
& Đạt
Cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời của
vùng sơn dã Calgary không
làm sao nói hết được. Chỉ nhìn mới thấy, chỉ ngắm
mới nhận. Vậy thì xin không nói mà xin mời người quá
bước đến đây.
Từ đây chỉ xin có mấy ý nghĩ
cá nhân về Đại Hội XII.
1.TẠI PHI
TRƯỜNG: Bắt đầu những
niềm vui:
Bảng xanh chữ trắng “Chào Mừng …” xuất
hiện ngay sau khi phái đoàn ra khỏi cổng hải quan. Xuất hiện cả
những người của BTC và những người đến trước đó.
Tay bắt mặt mừng, nói cười
rộn rã. Bắt tay. Chụp ảnh. Ngọc Thạch giống y như một ký
giả chuyên nghiệp 4 túi với máy ảnh, máy quay phim. Chưa gặp
lần nào, nhưng thoạt nhìn là đã biết đó là Ngọc
Thạch.“BTC ít người mà sao có gần đủ mặt ở đây,
còn ai lo ở hậu cần?”. Đó là một thắc mắc của
ai đó trong số những khách mới đến. Điều nầy sẽ xảy
ra thêm một lần nữa khi cả chục người trong BTC đưa nhóm Houston ra phi trường. Thật là đầy
tình đầy nghĩa cho đến phút cuối.

Phái đoàn Houston được tiếp đón tại
phi trường
Tại khách sạn Delta thì ôi thôi, chen chân không
lọt. Tiếng nói cười làm đầy cả một tiền sảnh rộng
của Delta. Nhận bảng tên từ bàn tiếp tân của ĐH, lấy chìa
khóa phòng, tay nách xách mang đi tìm phòng. Thu Mai với cái áo
bà ba trắng như một cô gái vườn vừa nhanh tay phân phát
bảng tên, vừa chào người thầy, người bạn, lẩn lộn bạn
thầy. Vậy mà vui. Mỹ Yến như cái chong chóng tới lui front desk giải
quyết những trục trặc việc book phòng. Tiền đạo/ đặc phái
viên Hoàng Thúy của Houston
thì như con thoi giữa hotel và phi trường. Nhóm nầy chụp ảnh,
nhóm kia mầy tao. Nhóm nọ sụt sùi. Đúng là một năm mới
có một lần!
2.TƯỜNG TRÌNH CÁC HOẠT ĐỘNG đòi lại tên trường suốt năm qua.
Trưa Thứ
Sáu 18-7-2008 từ 2 giờ đến 4 giờ là một sinh hoạt được
BTC dự trù thực hiện trước khi bắt đầu Đêm Tiền Hội
vào lúc 5 giờ chiều: Đây là một sinh hoạt tiếp nối cuộc
Hội Thảo về Nhân Vật Lịch Sử Phan Thanh Giản đã được
tổ chức trong khuôn khổ ĐH XI – Houston 2007 mà ngay trong ngày ĐH 27-5-2007
một Bản Tuyên Cáo đã được đọc trước ĐH.

Chủ tọa đoàn & thuyết trình viên: Thầy Hải,
Thầy Khôn, Thầy Long, Thầy Khánh, Thầy Quân
Buổi tường
trình đã diễn ra tại phòng họp (Conference Hall) của Delta Hotel với
sự hiện diện của 6 giáo sư và hơn 50 CHS từ các địa
phương khác nhau. Trên bàn chủ tọa là các GS Nguyễn Trường
Hải, Nguyễn Thành Long, Lưu Khôn và Chung Phước Khánh. Thuyết
trình đoàn là GS Nguyễn Trung Quân và CHS Nguyễn Công Danh. Mở
đầu GS Lưu Khôn nói về ý nghĩa của buổi họp. Theo Thầy
Lưu Khôn thì việc đòi lại sự công minh của lịch sử
trong đó Danh Vị Danh Nhân của Cụ Phan phải được nhà cầm
quyền VN tôn trọng và việc trả lại tên trường phải được
thi hành càng sớm càng tốt. Cho nên từ nhiều năm nay gia đình
PTGĐTĐ hải ngoại phối hợp với trong nước đã tích cực
làm việc nầy. Sau đó GS Lưu Khôn đã giới thiệu thuyết
trình viên Nguyễn Công Danh tường trình diển tiến các hoạt
động suốt năm qua, kể từ sau ĐH XI.
CHS Nguyễn Công Danh đã
tóm lượt việc gởi Bản Tuyên Cáo đăng trên các báo
chí và Web sites, việc chánh thức đứng tên cùng với GS Nguyễn
Trung Quân gởi bảo đảm Bản Tuyên Cáo cho Chủ Tịch Nguyễn
Minh Triết và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng qua tòa đại sứ
VN tại DC nhân dịp 2 ông này đến Hoa Kỳ. Và gởi văn thư
cùng với Bản Tuyên Cáo cho Viện Sử Học, các cấp chánh
quyền Cần Thơ và cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt. TTV cũng
tóm lượt các sự đánh giá mới nhất của các cơ
ngành quan hệ về Nhân Vật PTG, những việc cụ thể như các
buổi hội thảo công nhận Cụ Phan là người yêu nước,
như sửa sang mộ phần, đặt tên Cụ cho 1 trường trung học ở
Bến Tre, đặt tượng Cụ tại thị xã Bến Tre, rồi Vĩnh Long…Diển
tiến sắp tới có thể là buổi hội thảo tại Cần Thơ
về Cụ Phan và việc trả lại tên Trung Học Phan Thanh Giản cho ngôi
trường thương yêu của chúng ta.
Tiếp theo là TTV/GS Nguyễn Trung Quân lượt trình chuyến đi Hà Nội
cùng với CHS/Ds Huỳnh Long Vân (Úc Châu) gặp gỡ các nhân vật
đầu não của Viện Sử Học và việc trở lại Cần Thơ
gặp và thảo luận với các cấp chánh quyền Cần Thơ. Theo
GS Quân thì các cuộc đàm đạo rất hiểu biết, cởi mở,
niềm nỡ và bình đẳng, có chiều hướng tốt. Trong các
cấp chánh quyền tại CT hiện nay có những CHS PTG và ĐTĐ. GS Quân
kết luận : “Trái banh mình đã đá qua sân của họ.
Còn lại là việc của họ phải đưa banh về hướng nào
cho đúng với công đạo lịch sử, đúng với lòng dân”.
3.ĐÊM
TIỀN HỘI

Hoàng Thúy : "Let's twist, bà con ơi!"
Đêm
Tiền Hội bắt đầu từ 5 giờ chiều thứ Sáu 18-7. Nếu nói
Đêm Tiền Hội cũng là ĐÊM HỌP MẶT GIA ĐÌNH chắc
không sai lắm. Đây là một truyền thống rất tốt xảy ra mỗi
kỳ ĐH. Mười hai ĐH là 12 buổi họp mặt gia đình nơi hải
ngoại rồi. Lúc nhiều, lúc ít. Lần nào cũng thật vui. Mỗi
năm gặp một lần, có người nhiều năm chưa gặp, có người
gặp lần đầu, cho nên thật quí hiếm và thật cảm động,
nhiều người khó mà cầm được nước mắt, hay không
dằn được tiếng reo mừng rỡ khi nhận ra người trước mặt
mình. Đêm Tiền Hội nầy đã chứa hết những cảnh, những
tình ấy. Cộng thêm cách bày trí hội trường, sân khấu…
làm cho khung cảnh thêm ấm áp và gần gũi với cổng trường,
với trống trường, với hình ảnh trường cũ và với những
gương mặt của những người trong đại gia đình 2 trường
(có lẽ hơn 99% những người hiện diện?). Buổi gặp gỡ thân
tình, thân mật, không câu nệ lễ nghi quan cách. Vui cười xả
láng, đấu hót tha hồ, không hàng rào cản. Chào mừng.
Hỏi thăm. Bắt tay. Ôm. Nói cười. Ứa lệ. Thầy Trò. Mầy
tao. Chụp hình. Chỉ những người trong gia đình mới có những
vồn vã, thân mật, tự nhiên, vui tươi, hào hứng, xúc động…đến
như vậy. Thức ăn, thức uống hôm ấy không phải là điều
quan trọng; kể cả chương trình văn nghệ tự phát cũng là
thứ yếu, dù cho những màn diễn hôm ấy rất hay và ý nghĩa.
Chánh yếu là niềm vui gặp gỡ. Có phải vậy không?

Đứng
dưới 2 cổng trường nhân ĐH 12 - Calgary 2008
Cứ nhìn lại
các con chips trong máy digital của mình sẽ thấy đã đầy hình
ảnh. Có những phó nhòm cầm trên tay hàng chục cái máy
người ta nhờ bấm giùm. Ghi nhiều mà chắc gì đã đủ.
Thôi
thì hãy bước vào Ngày Đại Hội.
4.NGÀY
ĐẠI HỘI: Tiếp nối những tình,
những nghĩa và những tấm lòng.

Thầy Hải, Thầy Thư, Thầy Khánh, Thầy Quân, Thầy
Đàm, Thầy Chiếu, Thầy Khôn, Thầy Bằng

Thầy Long, Cô Thoại Cúc, Thầy Khánh, Thầy Chiếu,
Thầy Khôn,...

Các Thầy Thư, Khánh, Quân, Đàm, Chiếu, Khôn,
Bằng. và các Cô: Bích Thủy, Phương, Hường, Thoại Cúc
Có những
tấm lòng vì trường cũ mới tụ họp về đây. Cũng
có những người tuy không tới được Calgary nhưng lòng vẫn hướng về ĐH. Và, may mắn thay,
còn có những người vì trường cũ mới nhọc tâm, nhọc
sức, hao tài… suốt năm, suốt tháng để thực hiện Đại
Hội Calgary. 11 ĐH qua, mỗi nơi có những nét riêng, ĐH XII cũng
vậy: có nhiều cái thật độc đáo. Xin mời đọc cũng
trên Trang Nhà nầy: Bài viết “Những Suy Nghĩ…” của Lê
Hoàng Viện đã thể hiện gần hết những độc đáo
này. Có cái độc đáo quá mới lạ so với những ĐH
trước mà vài người sẽ có những suy nghĩ riêng. Cũng
có vài khuyết điểm, dĩ nhiên. Nhưng tại ĐH nầy đó
là một vài cái nhỏ. Cái ưu đã bao trùm hết rồi.
Thật
khó mà miêu tả hết từng giây phút diễn tiến của ĐH.
Từ cái ngạc nhiên dẩn đến nỗi cảm xúc bất chợt theo
từng lời diễn ngâm 4 câu thơ chấm dứt phút mặc niệm: “…Ai
mất, còn ai giữa lặng thầm”. Phải mà, ta đang ngồi đây,
ngàn trùng bên kia bờ Đông là một quê hương bỏ lại,
tuổi trẻ bỏ lại, Thầy Cô, bằng hữu bỏ lại…
hỏi ai mà không chạnh lòng giữa giây phút trùng phùng nơi
quê hương tạm dung nầy? Đã nghe những câu mặc niệm khá
cũ từ mấy mươi năm nay. Nhưng lần này có khác. Cái
khác nầy đã làm thêm xúc động.

Chuyền tay plaque luân lưu& đồng thanh tuyên bố "KHAI
MẠC ĐẠI HỘI"
Một ĐH không có diễn văn khai
mạc của Trưởng Ban Tổ Chức. Điều nầy có coi là một
khác thường và là một thiếu sót không? Thiếu
thì có, mà sót thì chắc là không. Đó là
do cái khác thường của phút khai mạc ĐH. Nhìn tận mắt
từng thành viên của BTC cầm tấm plaque rồi đồng thanh tuyên bố
Khai Mạc ĐH thì một bài diễn văn theo thông lệ (thường là
ngắn, với lời chào mừng, cám ơn, chúc sức khỏe, xin lỗi
nếu có sơ xuất,v.v..và v.v…) chắc không được tán
thưởng bằng lời tuyên bố khai mạc tập thể nầy. Một tập
thể chỉ có mười mấy người đã góp tay làm nên
ĐH thì cùng nhau khai mạc tập thể. Sáng kiến mà không dỡ
thì là sáng kiến hay, có phải?

Lễ Dâng Trà
Nhiều người, rất nhiều người
trong hội trường đã khóc, nước mắt dù có không kềm
được mà để rơi hay cố nuốt vào trong lòng ngực thì
đó vẫn là hình ảnh gây nhiều xúc động nhất. Nhìn
những Thầy Cô gần đất xa trời của mình trước mặt, đang
nhận những chung trà tạ lỗi của học trò vì vận nước
đã nhiều năm không được vấn an Thầy Cô, rồi ngoái
lại nhìn mình cũng xa trời gần đất. Thầy trò, bè bạn
biết còn có bao nhiêu dịp như vầy để gặp nhau? Trò còn
có mấy lần vấn an Thầy Cô? Biết ai còn, ai mất sau lần gặp
gỡ này? Nghe con trai của người Thầy cũ cung kính đứng trước
mặt Thầy Cô nói những lời của trái tim: “…Lẽ ra hàng
năm - mỗi độ Xuân về - chúng con phải đến tận nhà Thầy
để thăm viếng, để chúc THỌ, để TỎ LÒNG HIẾU ĐẠO
– Công Thầy Ơn Cô đã chăm lo dạy dỗ chúng con trở thành
những người có tri thức, có đạo nghĩa để phụng sự
cho quê hương đất nước. Nhưng vì thời cuộc, vận nước
đổi thay, Thầy trò chúng ta mỗi người phải xa quê đi mỗi
ngã. Mùa Xuân cũng biền biệt mù tăm. Có chăng là những
ngày Đông lạnh, Thu buồn, ngồi hẩm hiu nhớ về ngôi trường
cũ, đếm lại bạn cũ trò xưa, nhẩm lại xem Ai mất còn
ai giữa lặng thầm”. Rồi mỗi người đứng sẵn sau lưng
mỗi giáo sư, tay cầm một chiếc áo ấm choàng lên mình
Thầy Cô trong giọng nói đầy xúc động của học trò
Diệp Tấn Thông: Để được
chia xẻ cùng Thầy Cô trong những tháng ngày cô đơn, lặng
lẽ đó, chúng con xin được khoát lên vai Thầy Cô chiếc
áo NGHĨA TÌNH,
chất chứa tất cả tấm lòng TÔN SƯ TRONG ĐẠO của
chúng con, và mong Thầy Cô cảm nhận được: Chúng
con luôn ĐANG Ở BÊN THẦY CÔ và MÃI MÃI NHỚ ƠN THẦY CÔ.

Mỹ Xuân
với "Nhớ Ơn Thầy"
Mỹ Xuân với bài
ca cổ tự biên tự diễn: “Nhớ Ơn Thầy” với tiếng lục
huyền cầm cổ mà rất mới, rất thanh thoát của phu quân Lê
Lập đã kéo dài thêm giây phút cảm động và làm
rơi thêm những hạt lệ. Hai người trẻ nầy và những người
trẻ khác có mặt hôm ấy đã đi vào hồn dân tộc,
đã thể hiện nét văn hóa dân tộc qua các bài ca cổ
tự biên tự diễn theo chủ đề của ĐH. Ai nói tuổi trẻ
đang xa nguồn?
Đoạn video tài liệu về người đồng môn
tài danh Anh Việt Trần Văn Trọng và nhà biên khảo gốc Cần
Thơ Nguyễn Bá Thế đã cho Đại Hội thấy rằng BTC đã
không quãn ngại khó khăn để thực hiện clip này hầu nhắc
lại công trình văn hóa của những đồng môn niên trưởng
của mình. Sự hiện diện của con gái, rễ và cháu ngoại
của cây bút trường nhà năm xưa là nữ sĩ Diễm Chi đã
khiến nhiều người nhớ đến sinh hoạt từ gần năm mươi
năm trước của tạp Chí Triều Sống Xanh của Hiệu đoàn
PTG; cũng đã nói lên sự gắn bó của gia đình PTGĐTĐ
qua sự có mặt của 3 thế hệ.

Phát hành Đặc San 13: Thầy Đàm, Thầy Quân, phía
sau là Kim Long & Lư Hinh
Đúng như lòng mong mõi của
mọi người: ĐS 13 đang có mặt. Việc phát hành ĐS 13 đã
diễn ra long trọng như những lần ĐH trước. Cái khác là ĐS
được phân phối lúc gần cuối chương trình để tránh
ĐS bị dính thức ăn trên bàn. Sao cũng được miễn có
ĐS để đọc mỗi kỳ ĐH là tốt rồi.

Một cảnh của vở tuồng" Nam Quốc Anh Hùng"
Vở ca
kịch cổ nhạc: “Nam Quốc Anh Hùng” được soạn bởi
CHS Nguyễn Kim Long do CHS Anh Phụng và thân hữu Văn Bình ca diễn đã
nêu lên giờ phút cuối đời của Cụ Phan trước mặt hiền
thê trước lúc nâng chén thuốc độc vị quốc vong thân.
Vở tuồng đã nói lên cái khí phách của tiền nhân
và tấc lòng thương chồng, thương nước của người
phụ nữ VN trong hoàn cảnh khó khăn của đất nước. Ở
cảnh cuối của vở tuồng, nhìn thế quì và ngó theo cánh
tay chỉ của diễn viên về hướng pho tượng bán thân của
Cụ Phan trên tượng đài mới thấy sự dàn cảnh khéo
léo cộng với sự diễn xuất rất “đạt” của chị
diễn viên Anh Phụng. Cảnh này đã tạo nên cảm giác thật
mạnh cho khán giả và để khép lại một trang sử thương
đau nhưng hào hùng của một Danh Nhân Miền Nam. Vở tuồng nầy
hy vọng sẽ còn được diễn ở nhiều ĐH sắp tới và
ở cả những buổi trình diễn khác ngoài khuôn khổ họp mặt
PTGĐTĐ.
Lời cảm tưởng của GS Phan Thanh Thư, hậu duệ đời
thứ năm của gia đình Cụ Phan, ngay sau khi chấm dứt vở tuồng đã
cám ơn BTC đã dày công thực hiện tiết mục này. Thầy
Thư cũng nói lên sự xúc động của mình qua vở tuồng
và bổ túc thêm về những phút cuối cùng của Cụ Tổ
theo gia phả nhà mình.

MC Kim Long giới thiệu "ca sĩ" Trung Quân của Sân
Khầu Sống Vang

Nhóm Phoenix họp ca "Lên Đàng" với Thầy
Cô Phạm Văn Đàm
(thứ hai & thứ ba, từ
trái)

Houston song ca "Bánh xe lãng tử" với Phi Long & Công
Hiền
Những tiết mục tiếp theo: Thầy Quân ca Dạ Cổ Hoài
Lang, là tiết mục độc đáo của ĐH. Nhóm Phoenix, đặc
biệt có sự hiện diện của Thầy cựu Hiệu trưởng Phạm
Văn Đàm với màn đồng ca Lên Đàng rất điêu luyện
và phần góp mặt của Nhóm Houston đã làm hội trường
vui nhộn và sống động. Màn ảo thuật của anh Phạm Phi Long và
song ca của anh Long và anh Hiền đã đưa khán thính giả từ
nỗi vui rộn ràng, thích thú qua nhạc phẩm Bánh Xe Lãng Tử,
đến nỗi ngậm ngùi tiếc nhớ qua phần ngâm thơ thật truyền
cảm của chị Phạm Thu Nguyệt với bài thơ của Huyền Vân Thanh:
“Qua trường cũ mùa khai học”. Các đơn vị địa
phương đã lần lượt đóng góp các tiết mục văn
nghệ và đóng góp cả tài chánh để bù lỗ của
việc tổ chức ĐH.
Các phái đoàn phát biểu
cảm tưởng :

CHS Phan Thị Huệ (Houston)
CHS Huỳnh Ngọc Minh (Dallas)

CHS Bùi Hữu Trạng(Úc)
CHS Nguyễn Ngọc Yến (NJ)

Thầy Lưu Khôn (Bắc Cali)
CHS Văn Thanh (Phoenix, AZ)
5.NÓI VỀ MỘT CỬ CHỈ
NHỎ: Trò đã làm Thầy
rớm lệ.
Một cử chỉ tuy rằng rất nhỏ,
ít ai thấy nhưng đã nói lên thật đầy đủ ý nghĩa
Tôn Sư Trọng Đạo: Một người trong BTC, chị Thái Thị Danh,
đã túc trực tại bàn giáo sư để chăm chút từng
miếng ăn cho quý thầy cô. Xin chị cho chụp tấm ảnh, chị lỏn
lẻn nói: “ Đây là chuyện thường mà anh. Có chi đâu.”
Phải, đối với chị thì coi như bình thường, nhưng nhìn
ánh mắt của Thầy Hồ Văn Chiếu, người thầy giáo ở tuổi
trên tám mươi, với cây gậy trúc, cố gắng làm một
cuộc hành trình hai mươi mấy giờ bay từ quê nhà để
gặp gỡ học trò cũ, tôi thấy được nỗi xúc động
trong ánh mắt Thầy. Tôi vội đưa mấy tấm khăn giấy để
Thầy chậm nước mắt. Cảm ơn người đồng môn trẻ Thái
Thị Danh đã cho chúng tôi có chung niềm hãnh diện của một
học sinh Phan- Đoàn lúc nào cũng tôn kính ân sư.

Thầy Hồ Văn Chiếu (VN)
CHS Thái Thị Danh và Quý Thầy
Ngày ĐH kéo dài từ 12 giờ
trưa cho đến hơn 7 giờ tối. Nghe thì dài nhưng nhờ chương
trình liên tục, có nhiều tiết mục hay, vui, chen với những tiết
mục cảm động, đầy ý nghĩa đúng như 2 câu đối
trên sân khấu: Tôn sư trọng đạo - Bằng hữu tâm giao nên
tới giờ chấm dứt vẫn còn nhiều người quyến luyến ngồi
tại hội trường.
4.NGÀY DU NGOẠN: Là tranh hay thật ?

Bên hồ Louise: các Anh chị: Tước, Tuấn, Thu Nguyệt, Ngọc
Hương, Lành, anh chị Long, Thơ, Nghi,
Hiền.

Nhạc sĩ Lê Lập & ca sĩ Mỹ Xuân bên bờ
hồ Louise
Ba chiếc bus lớn đưa đoàn du ngoạn về hướng
hồ Louise. Đường chạy giữa hai dãy núi. Lên dốc, xuống đèo.
Vách núi dựng, nhiều chõm núi cao còn đọng tuyết. Mây
trôi là đà. Có chõm núi từ xa trông như một tòa
building nóc bằng hoang phế với hàng cột, cửa nẻo và hành
lang. Có chõm núi tên là Three Sisters trông như 3 chị em ngồi chụm
đầu. Những nhánh sông nhỏ bắt nguồn từ dòng thác thượng
nguồn, chảy theo vách núi, dọc theo đường xe chạy. Nhiều lúc
xe chạy qua những cánh đồng cây granola (làm dầu ăn) vàng rực
ngút mắt. Địa điểm du ngoạn là Lake Louise và thị trấn
du lịch Banff. Đứng trên bờ hồ nhìn nước
trong xanh giữa vách đá cao mới thấy thiên nhiên là một bức
tranh không một họa sĩ tài danh nào phác họa được. Vừa
cảm phục thiên nhiên vừa tự nói với mình: chuyến đi thật
đáng đồng tiền bát gạo. Banff như một người đẹp
từ cõi tiên bỗng lạc xuống thị trấn ven đồi nên trên
người xiêm y lượt là, còn hương, còn hoa lẫn với ngựa
xe, phố xá. Đứng trên ngọn đồi là cây lá, là hoa
kiểng đủ màu, đủ sắc, là con thác nhỏ, là dòng
nước xanh lơ chảy quanh co một chiều xuống phố Calgary rồi thênh thang về biển. Nhìn xuống
dưới đồi là phố chợ, là khách nhàn du. Như trên đã
thưa: các cảnh đẹp nầy nói không hết được, nên
xin mời đến xem. Tạm thời xin gởi vài tấm ảnh.
5.TẠM KẾT:
VUI SAO NƯỚC MẮT TUÔN TRÀO
Những giọt nước mắt đã
rơi vì niềm vui trong xúc động, vì tình nghĩa thật đầy
sau 2 ngày ĐH. Trên xe buýt du ngoạn, thêm một phen cười vui thỏa
thích qua các màn trình diễn tân, cổ và qua hàng chục chuyện
tiếu lâm đủ cường độ mặn, lạt. Nhưng những tiếng
cười đó rồi phải tắt khi xe về gần tới khách sạn;
chắc ai nấy đều cảm nhận giờ phút chia tay sắp đến. Mắt
nhiều người đã đỏ vì quyến luyến sau những lời tạm
biệt ngay trên chuyến buýt trở về thủ phủ Calgary. Rồi sẽ phải
chia tay như chia tay với người anh chị em ruột thịt. Người ở lại
sẽ bỗng thấy mất một cái gì quá lớn. Kẻ sắp ra đi
biết rằng mình sẽ mang theo một kỷ niệm khó quên, một kỷ
niệm thật đầy, thật nặng nhưng chắc không nặng bằng cái
tình, cái nghĩa đã dành cho nhau. Cho nên chia tay mà lòng ai cũng
nặng. Vâng, lòng ai cũng nặng.

Đã đến lúc phải nói lời từ biệt: Kim Long
& Anh Phụng trên xe bus
Cảm ơn. Cảm ơn những ngày Đại Hội.
Cảm ơn vô cùng những người đã đến với Đại
Hội. Cảm ơn Tình nghĩa Thầy Trò, cảm ơn tình nghĩa đồng
môn vẫn đầy sau cuộc biển dâu, thất tán.
Và cuối cùng, xin thân ái cảm ơn những người đã làm
nên Đại Hội XII-Calgary 2008- một đại hội vui trong nước mắt.
Xin được
cất giữ những ngày ĐH XII vào ngăn kéo Kỷ Niệm Đẹp
của đời mình.
Houston, 8-8-2008
Trần Bang Thạch