Th Tran Phu The

thơ
trần phù thế
________________________________________________________

TPT_AV.jpg

 

Đêm qua

 

đêm qua

chợt tĩnh

đời hiu quạnh

khóc ngất trong vòng nguyệt quế tan

 

Bậu đi

 

bậu đi biệt dạng hôm nào

ta trông mút mắt như đau từng hồi

nhớ từ giọng nói tiếng cười

nhớ se tóc bạc cột đời hai ta

 

bậu đi hình như hôm qua

mà sao ta tưởng như là nhiều năm

bậu đi lạnh chiếu ta nằm

hình như cái lạnh, lạnh ngầm trong xương

 

bước qua ngưởng cửa âm dương

bậu đi mình bậu chẳng vương vấn gì

còn ta ở lại sống lỳ

một thân một bóng cu ky một mình

 

bậu ơi sao bậu làm thinh

nén nhang cơm lạt bóng hình là đây

phất phơ hồn gió theo mây

mỗi đêm giỡn bóng trăng gầy tàn đêm

 

bậu về ta thấy lòng êm

như trăng thuở nọ bên thềm thanh xuân

như là tiếng hát bậu ngân

xuống câu vọng cổ tình quân phụ phàng

 

bậu về trăng sáng ngút ngàn

hương thơm phảng phất bàng hoàng hồn ta

ngất ngây ôm chặt trăng, và

tưởng đâu ôm bậu thịt da vẫn nồng

 

bậu đi hồn có về không

nhắn tin theo gió cho lòng ta yên

dù cho bậu ở cõi trên

hay đang cõi dưới, dưới miền u minh

 

một mai ta sẽ dọn mình

quyết theo chân bậu lênh đênh cõi nào

dù cho đất thấp trời cao

tử sinh là mới bắt đầu cuộc chơi

 

ngày mai bậu trở lại đời

và ta trở lại làm người bậu ưng

giọt mừng nước mắt rưng rưng

hai tay ôm bậu mà rung dậy tình

 

Mình

 

Mình là giấc ngủ đời ta

ở nhau suốt kiếp thịt da vẫn nồng

Mình là chăn ấm nệm bông

Gió mưa ngày tháng mình : chồng, vợ : em

 

Mình là hơi ấm từng đêm

dỗ ta giấc ngủ say mềm cơn say

thương mình như lá trầu cay

têm vôi đỏ miệng nhai hoài còn thương

 

bão dông tối mịt nệm giường

sáng ra thức dậy em vương chữ tình

mình con mèo nhỏ của mình

ngủ ngoan trong cõi mộng nghìn kiêu sa

 

Một đêm trời vỡ đất òa

Cái thiên thu đó rớt mà vắng tênh

 

Mình là vách núi chênh vênh

ta leo đến đỉnh ta mình đứt hơi

tình trai gái nghĩa đất trời

tình chồng nghĩa vợ một đời thiên thu

 

(tặng TBT)

 

 

 

 

BẬU VỀ

 

bậu về

mắt liếc đong đưa

gió xuân đầy mặt

như vừa chín cây

bậu về má đỏ hây hây

ta mười lăm đã lòng say bậu rồi

 

bậu còn

chơi ác nói cười

những câu dí dỏm

chết đời ta chưa

bậu về nhớ nắng thương mưa

hình như cây cỏ cũng ưa bậu về

 

như là

có chút nắng hè

như là có cả chùm me chua lừng

như là xoài tượng thơm dòn

chấm vào nước mắm, chút đường khó quên

 

bậu về Đại Ngãi mình ên

bỏ quên kẹp tóc

bắt đền tội ta

bậu quên là tại bậu mà

tại sao lại bắt đền ta một đời

 

tội nầy không chịu bậu ơi !

 

TÌNH NHẸ HỀU

 

rất nhẹ nhàng

hình như không lay động

bậu nhẹ về như hơi thở dòng sông

ta ngây ngất

thèm đôi môi đỏ mộng

bởi mê tình nên nuôi lớn mãi tình không

 

bậu biết đó

tình nào không mê mệt

những thiết tha

cùng nhịp đập con tim

nên một bửa dạt dào tình tha thiết

khi tóc thơn phảng phầt một mùi quen

 

như bửa đó

bậu về theo cơn gió

gió thênh thang

bay khắp nẻo vô chừng

bậu lại nữa lượn lờ không biết mỏi

chỉ riêng ta khan tiếng gọi người dưng

 

mong đêm nay

bậu về trong giấc ngủ

trong mùi thơm

hoa sứ trước sân nhà

con bướm nhỏ quạt hoài chùm hoa sứ

cũng như ta đuổi mệt tình càng xa

 

ta rất nhẹ

nâng niu tình hai đứa

cất trong tim

không dám chạm vào tim

ta chỉ sợ một giây hay phút nữa

tình biệt luôn trốn mất biết đâu tìm

 

bậu coi nhẹ, nhẹ hều tình hai đứa

ta nặng tình, dẫu chết chẳng hề quên

 

MỘT NGÀY

 

thưa em, ngày rất vội vàng

vun vai buổi sáng đã tàn buổi trưa

loanh quanh chút nắng chút mưa

vẫn vơ chút nữa cũng vừa hoàng hôn

 

TRĂNG

 

trăng mượt mà như cô gái non

trăng suông chảy lạnh một dòng sông

trăng tràn khắp cõi xanh vô tận

trăng chết bên thềm bóng nguyệt cong

Enter supporting content here