Đêm
qua
đêm qua
chợt tĩnh
đời hiu quạnh
khóc ngất trong
vòng nguyệt quế tan
Bậu đi
bậu đi
biệt dạng hôm nào
ta trông mút mắt như đau từng hồi
nhớ từ
giọng nói tiếng cười
nhớ se tóc bạc cột đời hai
ta
bậu đi
hình như hôm qua
mà sao ta tưởng như là nhiều năm
bậu đi
lạnh chiếu ta nằm
hình như cái lạnh, lạnh ngầm trong xương
bước
qua ngưởng cửa âm dương
bậu đi mình bậu chẳng vương
vấn gì
còn ta ở lại sống lỳ
một thân một bóng
cu ky một mình
bậu ơi sao bậu làm thinh
nén nhang cơm
lạt bóng hình là đây
phất phơ hồn gió theo mây
mỗi đêm
giỡn bóng trăng gầy tàn đêm
bậu về ta thấy lòng êm
như trăng
thuở nọ bên thềm thanh xuân
như là tiếng hát bậu ngân
xuống
câu vọng cổ tình quân phụ phàng
bậu về trăng
sáng ngút ngàn
hương thơm phảng phất bàng hoàng hồn
ta
ngất
ngây ôm chặt trăng, và
tưởng đâu ôm bậu thịt da
vẫn nồng
bậu đi hồn có về không
nhắn tin theo gió
cho lòng ta yên
dù cho bậu ở cõi trên
hay đang cõi dưới,
dưới miền u minh
một mai ta sẽ dọn mình
quyết theo chân
bậu lênh đênh cõi nào
dù cho đất thấp trời cao
tử sinh
là mới bắt đầu cuộc chơi
ngày mai bậu trở lại đời
và ta
trở lại làm người bậu ưng
giọt mừng nước mắt rưng rưng
hai tay ôm
bậu mà rung dậy tình
Mình
Mình
là giấc ngủ đời ta
ở nhau suốt kiếp thịt da vẫn nồng
Mình
là chăn ấm nệm bông
Gió mưa ngày tháng mình :
chồng, vợ : em
Mình là hơi ấm từng đêm
dỗ ta
giấc ngủ say mềm cơn say
thương mình như lá trầu cay
têm vôi
đỏ miệng nhai hoài còn thương
bão dông tối mịt nệm giường
sáng
ra thức dậy em vương chữ tình
mình con mèo nhỏ của mình
ngủ ngoan
trong cõi mộng nghìn kiêu sa
Một đêm trời vỡ đất òa
Cái
thiên thu đó rớt mà vắng tênh
Mình là vách núi chênh vênh
ta leo đến
đỉnh ta mình đứt hơi
tình trai gái nghĩa đất trời
tình
chồng nghĩa vợ một đời thiên thu
(tặng TBT)