*Trích trong thư, viết khoảng 1985, gửi cho đứa
con út, 6 tuổi xa xứ, 10 năm sau “quê hương chỉ còn
là hình ảnh nhạt nhòa trong hồi ức về một tuổi thơ
xa vời”.
PKT
12/05/2008
Bố
muốn dẫn con về Cần Thơ
Thăm lại căn
nhà xưa, số 11, trong con hẻm 12 đường Hòa Bình
Để con nhớ lại thuở đầu đời thơ dại
Từ lúc chập chững tập đi, tập ăn, tập
nói cùng với các anh các chị trong lối xóm thân thương
bà Phán, chuú Năm, dì Tư, cô Tám
Cho đến
ngày, bôố con mình phải bỏ xứ mà đi.
*
Bố
cũng muốn dẫn con lại thăm trường Võ Văn
Mà ông bà hiệu trưởng cũng còn là hai người
bạn gìa kính mến của bố
Và,
cô giáo lớp mẫu giáo của con cũng còn là người học
trò lớp Luyện Thi Toán cuả bố
Để sống
lại một khoảnh khắc kỳ diệu trong đời
Gửi
con vào lớp rồi quay trở ra về, sao nước mắt bỗng dưng.
*
Bố
cũng muốn dẫn con lại thăm trường Phan Thanh Giản
Nơi
bố, một thời, đã tự nguyện trải đời mình làm một
đoạn đường cho lớp trẻ bước lên
Để
con hiểu được phần nào vì sao dù cho mãi đến tận
bây giờ
Đôi lúc bất chợt, vẫn thấy bố
thẫn thờ tưởng nhớ về những ngày xưa
Ôi
những ngày xưa yêu dấu tội tình của bố.
*
Bố
cũng muốn dẫn con ra bến xe hơi mới, gần bến bắc
Để
nhớ lại một Tết năm nào ngóng Nội từ Sài gòn xuống
Tết năm đó, Nội ngã bệnh bất ngờ nên
đã không xuống được, (và đã mết vào mâ’y
năm sau)
Để từ đó, bô’ con mình
không còn dịp chúc tuổi Nội mỗi đầu năm.
*
Bố
cũng muốn, muốn lắm, dẫn con về thăm Sa Đéc
Để
con nhớ lại quãng ngày sống nhờ bên ngoại, với cậu với
dì
Với tiếng haát ru ầu ơ trên
dòng Sa Giang, bên bồi bên lở
Và để cho con mãi mãi “mai sau
dù có bao giờ...”
Dù “quê hương chỉ còn
là hình ảnh nhạt nhòa trong hồi ức về một tuổi thơ xa
vời”
Con vẫn còn có thể nhớ được
một phần đời mình, đã được nuôi dưỡng bằng
nước Cửu Long, gạo Đồng Tháp, và vú sữa Bình
Tiên*.
*
(*Phụ
Chu’: Làng Bình Tiên cách châu thành Sa Đéc khoảng 5 cây
số trên đường ra cầu Mỹ Thuận – Vĩnh Long)