NGƯỜI KHÁCH
Một
ngày hai kẻ đồng hành
Như hai chiếc lá trên cành mùa Xuân
Người thong thả,
kẻ lăng xăng
Cuối cùng rồi cũng băng băng tới bờ
Dòng sông. Đành đứng
lại chờ
Bên
kia trăng cũng lững lơ trên cành
Và người khách lạ đồng hành
Dầm sương dẫm
tuyết bước nhanh xuống xuồng
Người đi tìm hỏi cội nguồn
Còn ta đứng
lại xem tuồng vô minh
Ngộ - Mê cũng chỉ lộ trình.
Dec.20th-2006
THU CHẠM
Thu vừa la đà đậu
Chiếc lá rơi sau nhà
Có anh chàng bướm lạ
Lang thang tìm nhụy
hoa
Thu về mưa
buồn bả
Coi
ngày vui trôi qua
Ngôi nhà và bóng tối
Ngập đầy trong tim ta
Mùa thu đan chiếc lá
Trộn những đốm vàng
– nâu
Thời
gian đang mặc cả
Giữa kén hóa thành sâu
Bài thơ còn bỏ dở
Bức tranh đời chưa xong
Hình như ai đó đợi
Như biển lặng
chờ sông
Mùa thu, mùa
thu ơi
Nước
hồ và mây xám
Người ta đã xa rồi
Bài thơ vừa cháy xém
Desoto, Oct – 2006
NHẶT TRĂNG
Năm xưa chân bước ra vườn
Thấy hoa nỏ rực
và hương thơm nồng
Với tay nâng nhẹ cánh hồng
Hương xông nức
tóc, tóc bồng bềnh bay
Mùa
thu khỏa nước ướt tay
Thấy trăng rơi rụng tay ai hằng hà
A ha! Trong tóc có hoa
Trong tay trăng mọc,
trong ta có người
Bây
giờ trăng lặn hoa rơi
Hương phai tay phõng người ơi phương nào
Ta ngồi vuốt tóc
đếm sao