LÊ HOÀNG VIỆN
CHS. PTG 1960 – 1968.
CUỐI
NĂM
GÓP NHẶT ĐÔI ĐIỀU
BÊN LỀ
CÁC ĐẠI HỘI
GIA ĐÌNH CHS TRUNG HỌC
PHAN
THANH GIẢN
& ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN
HẢI
NGOẠI.
.
Trong bài viết THA THIẾT MONG TÌM VỀ BẠN CŨ đăng
trong KỶ YẾU 2000 Trung Học PHAN THANH GIẢN & ĐOÀN THỊ ĐIỂM
CẦN THƠ (từ trang 46 đến 51) phát hành tại Orange County California
nhân đại hội lần thứ IV năm 2000, ở cuối bài tôi có
viết: “Là một trong những thành viên ban đầu gầy dựng
tờ Giai phẩm Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ hải
ngoại tôi cảm thấy như bị hụng hẫng – thực ra khi bắt tay
làm tờ giai phẩm, chúng tôi muốn gìn giữ lại truyền thống
sinh hoạt báo chí của trường chúng ta, mà cao điểm phải
nói bắt đầu lớn mạnh từ niên học 1963 – 1964, tức là
niên học mà Giai phẩm Phan Thanh Giản số đầu tiên đã ra
đời; để rồi sau đó hằng năm vào mỗi dịp Tết đều
có tờ Giai phẩm toả đi; trong thâm tâm chúng tôi còn muốn
làm sống lại Nguyệt san TRIỀU SỐNG XANH mà năm 1966 trường đã
cho phát hành được 3 số, xem đó như là phụ bản của
giai phẩm. Thế nhưng “lực bất tòng tâm”, nói như niên
trưởng GS Nguyễn Văn Trường “Còn lắm điều chẳng
trọn” (GP. PTG & ĐTĐ số 2 trang 23), chúng tôi cảm thấy
bàng hoàng khi nhìn lại chặng đường đã qua và viễn
ảnh trước mắt. Đồng môn chắc hẳn ai cũng mong muốn “Tha
Thiết Mong Tìm Về Bạn Cũ”? Bởi vì tìm về với
bạn cũ là đã quay lại mái trường thân yêu, với dãy
hành lang hun hút tầm nhìn, với lớp học bàn ghế in đầy
vết khắc, với bạn bè và khung trời kỷ niệm…; và nhắc
nhớ trong ta hình ảnh vô vàn tôn kính của quý Thầy Cô
– những người đã khai sáng cho chúng ta trong rừng chữ nghĩa
và kiến thức ở đời. Sau cùng, với riêng mình, tôi chân
thành cảm ơn quý Thầy Cô, quý đồng môn đã bỏ
thời gian đọc những dòng chữ lan man nầy. Xin tha thứ “lỗi lầm”
của tôi – nếu đúng là “lỗi” – khi đã khơi
dậy phong trào làm lại giai phẩm của trường chúng ta – làm
khuấy động những tình cảm mà đáng lẽ nên để
lắng chìm trong quên lãng cuộc đời cũng như số phận mỗi
con người chúng ta đã bị cuốn trôi trong dòng đời nghiệt
ngã..
Lặp lại đoạn viết
trên, tôi muốn nhắc lại đôi điều có liên quan mật thiết
đến sinh hoạt của gia đình Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm
của chúng ta, bởi thời gian kéo dài khá lâu, tính tới Tết
2009 là đã bước sang năm thứ 14 tại Houston và thứ 13 tại
hải ngoại với Đại Hội lần thứ XIII – 2009 tại Nam California.
Tôi không thống kê
và chỉ góp nhặt đôi điều còn đọng lại trong tâm
trí mình, để còn có dịp nhìn lại và so sánh cái
đúng cái sai trước khi mình đi vào cõi vô cùng bởi
quy luật cuộc sống.
Nhắc tới giai phẩm, tôi muốn
nói, bởi có cuốn giai phẩm PTG & ĐTĐ Cần Thơ hải ngoại
số đầu tiên do anh chị em tại Houston phát hành vào
dịp Hè 1996, toả đi với số lượng 1300 ấn bản, mới có
được sự tiếp nhận trong vòng tay thân ái, đầy bao dung của
đông đảo Thầy Cô và đồng môn khắp nơi trên thế
giới; từ đó sinh hoạt gia đình PTG & ĐTĐ Cần Thơ hải
ngoại mới thực sự hình thành ở hải ngoại nầy. Thầy
Nguyễn Trung Quân, vừa là Cựu học sinh, Cựu GS Quốc Văn, Cựu Giám
Học và Cựu Hiệu trưởng của trường Phan Thanh Giản đã
gọi điện thoại cho chúng tôi nhiều lần, tha thiết đề nghị
chúng tôi “đánh một phát nữa”, tức là
tổ chức Đại Hội (lần I) kỷ niệm 80 năm thành
lập trường (1917 – 1997) với cuốn giai phẩm số 2. Bởi có
số 2, mới có số 3, số 4 v.v…
Thật ra, tôi còn
nhớ, sau thời gian phát hành giai phẩm số 1 (số đầu tiên), qua
nhiều cú điện thoại viễn liên, qua nhiều thư chuyển đường
bưu điện (lúc đó chưa có Email thông dụng như bây giờ),
chúng tôi tại Houston vô cùng cảm động và quyết định
họp bàn để chuẩn bị cho kỳ đại hội đầu tiên vào
dịp Hè 1997 theo lời đề nghị của thầy Nguyễn Trung Quân. Lúc đó anh CHS Huỳnh Vĩnh Lại (Cựu Đại
Tá - Cựu giám đốc trường Sinh Ngữ Quân Đội SG) là
trưởng nhóm, nên anh chị em đề nghị anh đảm trách vai trò
Trưởng Ban Tổ Chức, anh Trương Công Hạnh làm Thủ Quỹ và
các anh chị khác được phân công phân nhiệm để cùng
lo cho kỳ Đại Hội đặc biệt nầy và thực hiện cuốn giai
phẩm số 2. Nhận làm thủ quỹ, nhưng quỹ không có một đồng
xu. Vậy là tất cả anh chị em mỗi người tự nguyện đóng
góp $50.00 (năm chục đô-la) để giao cho Thủ Quỹ làm phương
tiện giấy mực, tem thư. Mỗi lần họp là Thủ Quỹ báo cáo
tài chánh, anh chị em lúc nầy tuỳ điều kiện và hoàn
cảnh, đã đóng góp thêm để trong quỹ có kinh phí
sử dụng khi cần. Do lần đầu tổ chức, chưa đoán biết
được số Thầy Cô và đồng môn từ xa về bao nhiêu,
nên BTC cũng tham khảo ý kiến chung và được đồng ý,
như sau: Tất cả đồng môn và gia đình tại Houston đều phải đóng tiền
ẩm thực khi dự đại hội (kể cả anh chị em trong BTC). Thầy
Cô tại Houston và Thầy Cô - kể cả đồng môn từ xa về,
đều được BTC đài thọ ẩm thực tại nhà hàng Kim
Sơn. Đêm
tiền hội diễn ra trước sân nhà anh Thoại thật vui vẻ, ấm
cúng, thân tình và xúc động. Ẩm thực do các chị trong
BTC cùng lo. Nơi ở, các thành viên trong BTC chia nhau đưa Thầy Cô
và đồng môn về nhà nghỉ ngơi bằng phương tiện di chuyển
sẵn có của từng người. Kết quả Đại Hội lần thứ
I thành công tốt đẹp.
Rồi đại hội lần II với giai
phẩm số 3 được tổ chức tại Toronto Canada năm 1998, đại hội
III với giai phẩm số 4 tại San Jose Bắc California năm 1999, đại hội IV
với Kỷ Yếu tại Orange County Nam Calfornia năm 2000; đại hội V với đặc
san số 6 tại Dallas Texas năm 2001, đại hội VI với đặc san số 7 tại
Chicago Illinois năm 2002, đại hội VII với đặc san số 8 tại Seattle Washington năm 2003, đại hội VIII với
đặc san số 9 tại Phoenix Arizona năm 2004, đại hội IX với đặc
san số 10 tại Atlanta Georgia năm 2005, đại hội X với đặc san 11 tại
Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn năm 2006, đại hội XI với đặc
san 12 kỷ niệm tròng 10 năm sinh hoạt gia đình PTG & ĐTĐ hải
ngoại và kỷ niệm 90 năm thành lập trường (1917 – 2007) tại
Houston Texas (lần 2), đại hội XII với đặc san 13 tại Calgary – Alberta
Canada năm 2008… và năm 2009 là đại hội lần thứ XIII tổ
chức tại vùng Orange County Nam California (lần 2) với đặc san 14 vào đầu tháng năm dương lịch.
Đại hội mang số thứ tự liên tục
hàng năm đã trở thành truyền thống kèm theo lễ Trao Plaque
luân lưu trong mỗi lần đại hội.
Thế nhưng, tên gọi
của tờ báo phát hành có sự thay đổi, bởi một trường
hợp quá bất ngờ: 4 số đầu mang tên Giai Phẩm,
số thứ 5 phải đổi tên Kỷ Yếu, từ số
6 trở đi mang tên Đặc San, chắc có Thầy Cô hoặc
đồng môn sẽ đặt dấu hỏi “tại sao?”. Bởi những
điều góp nhặt bên lề, tôi xin được “vắn tắt”
thế nầy: Khi làm giai phẩm đầu tiên chúng tôi muốn nhắc
nhớ lại truyền thống báo chí của trường chúng ta. Và
nghĩ rằng khi thực hiện ở hải ngoại nầy, nó cũng là
tài sản chung của gia đình chúng ta chớ không của riêng ai.
Thế nhưng, do một tác động nào đó, tên gọi Giai
phẩm đã có một đồng môn “trước bạ trước
chánh quyền” là của riêng người đó, nên để
tránh phiền phức, thầy Quân đề nghị Nam California phải đổi sang Kỷ Yếu. Với sinh hoạt của
trường chúng ta, chúng tôi thấy chữ Kỷ Yếu (có nghĩa: tập
tài liệu ghi chép những điều cốt yếu) thật sự chưa đáp
ứng với yêu cầu chung về mặt báo chí, nên khi giúp đại
hội tại Dallas với cuốn báo trường, chúng tôi
quyết định dùng chữ Đặc San cho mãi đến bây giờ.
Và
để đề phòng có sự “trước bạ” tương tự,
chúng tôi đã chính thức “trước bạ” tên gọi
nầy cho gia đình PTG & ĐTĐ của chúng ta tại Houston TX (gồm Nguyễn Công Danh và
Lê Hoàng Viện cùng đứng tên) và chúng tôi mong đó
là tài sản chung của sinh hoạt báo chí trường chúng ta ở
hải ngoại nầy, ít nhứt cũng được một hai thập niên nữa.
Bởi
Houston tổ chức đại hội lần thứ I kỷ niệm 80 năm thành lập
trường, rồi được ủy nhiệm tổ chức đại hội XI kỷ
niệm 90 năm thành lập trường và tròn 10 năm sinh hoạt gia đình
PTG & ĐTĐ Cần Thơ hải ngoại, nên tôi có đôi điều
góp nhặt, vì nếu tôi không nói thì biết đâu một
thời gian sau lại trôi vào quên lãng theo trí nhớ khô cằn của
tuổi già. Phải nói, trên 40
các Thầy Cô tại Houston và các anh chị trong ban cố vấn, ban tổ chức, các thành viên
tham gia sinh hoạt thường xuyên tại Houston “thật có lòng”. Tôi dám nói “thật có lòng” vì, phần đông
đã lớn tuổi, mà chỉ có vài người đến tuổi nghỉ
hưu, còn lại đều phải đi làm toàn thời gian, nhiều người
phải làm ca đêm, và hãng bắt buộc làm giờ phụ trội,
vậy mà ai cũng đã tham gia tích cực các yêu cầu đóng
góp cho đại hội. Tham gia các buổi họp, chung góp nhiều ý kiến,
đề xuất các công việc cần làm, có khi tranh cãi đến
gay gắt để tìm sự đồng thuận chung, nhưng không bao giờ thấy
bất hoà.
Do không lập Hội, nên không có quỹ lưu trữ. Như khởi
sự lần đại hội thứ I năm 1997, trong buổi họp đầu tiên
chuẩn bị cho đại hội XI - 2007, mỗi anh chị đã đóng góp
một số tiền $50.00, sau đó tùy điều kiện đóng góp
thêm, có người đưa vào 100, 200 đồng. Chị Ngọc Diệu
và chị Ánh Nguyệt đồng Thủ Quỹ suốt thời gian đại
hội, thu chi rành mạch.
Điểm đặc biệt là các thành viên
tham gia BCV – BTC đều đóng góp vào quỹ để có chi phí
hoạt động mà không xin tài trợ bất cứ tổ chức nào,
như Hội đồng hương Cần Thơ chẳng hạn. Đại hội bàn
bạc đến quyết định “miễn thu tiền ẩm thực cho
tất cả Thầy Cô và người phối ngẫu khắp nơi về dự
Đại Hội (hồi báo có 38 Thầy Cô, nhưng phút chót
GS Nguyễn Sanh Biên và GS Huỳnh Ngọc Kiều không về dự được,
nên BTC chỉ đài thọ cho 70 phần ăn tại nhà hàng). Có hai
phòng tại khách sạn dành cho BTC, nhưng BTC đã bàn bạc với
các vị trong BCV dành để mời các vị giáo sư đến từ
xa và có khó khăn nghỉ tại hai phòng đó, không phải trả
tiền phòng.
Tôi còn góp nhặt được
việc, các Thầy Cô và các anh chị trong BTC – BCV trước
khi phát hành vé vào cửa với mục đích thu tiền ẩm thực
khi đồng môn về dự đại hội tại nhà hàng, thì
mọi thành viên trong BCV – BTC đều phải mua vé trước cho
cá nhân mình và thân nhân mình kể cả con cháu trong gia đình
có vào cửa tham dự. Thân nhân của các vị nầy có xếp
chỗ ngồi, còn các vị trong BCV – BTC không xếp bàn ngồi.
Đó
là điểm rất đặc biệt ghi nhận được một cách chắc
chắn, vì chính tôi đã phải mua 2 vé cho vợ chồng tôi
và 2 vé cho con và dâu tôi tham dự đại hội. Tôi cũng biết rõ, tất cả các cuộc điện
thoại liên quan đến đại hội suốt thời gian phát hành thơ
mời đến kết thúc đại hội, chị Ánh Nguyệt vừa là
Thư Ký, vừa là Thủ Quỹ, đã tốn trên dưới một
ngàn đồng (chị ấy lãnh trả một mình mà không
yêu cầu bồi hoàn); anh Danh đã phát hành 300 cuốn truyện
“QUẨN QUANH CHUYỆN ĐỜI”, đã dành toàn bộ tiền thu
được để tặng cho BTC đại hội. Bảo Vinh - con trai Út của
anh chị Danh - Nguyệt đã giúp mở trang nhà ptgdtdusa.com sử dụng trên
mạng trước và mãi sau đại hội, chi phí do
cháu đài thọ, sau nầy trang nhà được khắp nơi
đề nghị duy trì hoạt động mới do nhóm Houston tiếp tục chi trả hàng năm. Cháu
Đặng Hoàng Thúy đã tặng cho BTC số lượng bong bóng “khổng
lồ” treo tại cổng vào nhà hàng trong ngày Đại Hội. Con
của đồng môn Huỳnh Kim Liên & Thành đã tặng tấm băngthực
hiện bằng kỹ thuật digital CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI PTG & ĐTĐ
treo trong hội trường đêm tiền hội và cổng vào đại
hội. Anh chị Trương Công Hạnh đã nhận mẫu và liên lạc
chuyển về Sài Gòn nhờ vẽ tấm phông màn treo trên sân
khấu trong ngày đại hội, mà con dâu của anh chị ấy đã
trực tiếp mang sang Hoa Kỳ giao cho BTC… Con của anh chị Hương - Tước
đã tình nguyện ấn loát một số tài liệu cần thiết
phục vụ đại hội mà không nhận tiền giấy mực. Ban Giám
Đốc của Trung Tâm Việt Mỹ đã cho mượn địa điểm
để tổ chức đêm tiền hội mà không đòi hỏi khoản
tiền thuê mướn nào (tôi được biết, các anh
chị trong BTC sau đó có gởi cho trung tâm một khoản tiền nhờ
trao cho người dọn dẹp vệ sinh và tiền điện nước, nhưng
trung tâm chỉ nhận một số rất ít mà thôi).
Còn nữa, còn nhiều
những phát sinh và những đóng góp đặc biệt mà tôi
không nhớ hết để nêu ra ở đây, nên đại hội diễn
ra rất tốt đẹp và thành công với 36 Giáo sư và người
phối ngẫu (70 người) cùng đông đảo Niên trưởng, đồng
môn và gia đình về dự, tổng cộng 686 người… Và,
92 Thầy Cô - Đồng Môn đã tham dự cuộc du ngoạn trên tàu
vùng biển Caribean thời gian từ 28 tháng 5 đến ngày 2 tháng 6 năm
2007. Mặc dù suốt thời gian trước đại hội, đã có những
bài viết nhằm “đánh phá” qua diễn đàn Internet của
một nhóm người không muốn đại hội được diễn ra
tại Houston, với những lời “chụp mũ” và “hăm doạ”
đủ điều… Các anh chị trong BCV – BTC đã gác bỏ ngoài
tai quá nhiều “sóng gió” ập đến như thế, im lặng
và dốc tâm làm công việc của mình, mong sao mang lại kết quả
tốt đẹp cho lần đại hội đặc biệt nầy.
Kết quả chính thức
đạt được đã là đáp số đúng sai của sinh
hoạt tại Houston: Đó là một đại hội thành công
ngoài dự đoán của mọi người, đã mang lại trọn vẹn
lòng tôn sư trọng đạo, tình nghĩa đồng môn chung trường
chung lớp, và thắt chặt được mối liên lạc khắp nơi,
tại Hoa Kỳ và vùng bắc Mỹ, tại các quốc gia Đông Âu,
Úc Châu, kể cả tại quê nhà, v.v… Sinh hoạt
của đồng môn Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm của chúng
ta, vẫn chứa chan tình đồng hương Cần Thơ, bởi trong số anh
chị em trong BCV – BTC vừa là cựu học sinh vừa là người Cần
Thơ, mà những đồng môn từ xa về tham dự cũng rất đông
là người Cần Thơ. Các thành viên điều hành sinh hoạt
của PTG & ĐTĐ Houston cũng
là thành viên trong BCH của Hội Ái Hữu Đồng Hương Cần
Thơ tại Houston từ nhiều năm nay, cho nên tại Houston, tôi
không thấy sự chia rẻ nào trong sinh hoạt của hai hội hoạt động
riêng và song song suốt nhiều năm qua. Có lẽ vì vậy mà không
ai thấy phải có nhu cầu sáp nhập.
Đã nói là góp nhặt đôi điều bên lề
đại hội, tôi cũng xin nói về suy nghĩ của mình trong đại
hội tại Wasington DC, tức đại hội lần thứ X-2006, và đại
hội tại Calgary lần thứ XII – 2008. Đại
Hội X-2006 mang chủ đề Đêm Hội Ngộ Tây Đô
rất đông người tham dự. Lượng người vào cửa càng
lúc càng nhiều, số bàn trong nhà hàng không đủ phải
kê thêm, thậm chí phía trước sân khấu dành để biểu
diễn văn nghệ cũng phải thu gom lại để kê thêm bàn. Vì
hết chỗ ngồi nên một số người còn ở bên ngoài phải
hoàn trả vé ra về. Có người nói, nghe đêm Hội Ngộ
Tây Đô nên tưởng đại nhạc hội hay họp mặt đồng
hương nên muốn mua vé (trước) để vào xem (!). Đêm
Hội Ngộ Tây Đô đông người tham dự thật,
nhưng đủ thành phần, nên không nêu bật được nét
truyền thống của gia đình PTG & ĐTĐ, vì chúng ta thấy mất
đi lòng tôn sư trọng đạo: GS về dự và
đặc biệt các vị giáo sư mới tham dự lần đầu (như
GS Trần Tú Quỳnh, GS Hiệu trưởng Trần Thị Nhơn, GS Nguyễn Khoa
Tuấn, GS Nguyễn Văn Bằng…), BTC đã không có dịp nào xướng
danh giới thiệu cho toàn hội trường biết, và quý Thầy Cô
không được sắp xếp chỗ ngồi ở vị trí tôn kính
như các đại hội trước. Đồng môn tham dự cảm thấy
như vào xem một chương trình văn nghệ hay một đêm họp
mặt đồng hương hơn là một sinh hoạt truyền thống của
trường (dù có mời một số đồng môn là những
cây viết có tác phẩm để nhằm giới thiệu vinh danh).
Chính vì không khí
đó mà tôi nghe được dư luận bên lề muốn kết hợp
sinh hoạt PTG & ĐTĐ với hội đồng hương Cần Thơ để
họp mặt đông vui như DC, nên khi về lại Houston, tôi mới có
ý nghĩ viết bài Ý KIẾN TRAO ĐỔI “Suy Nghĩ Của Tôi
Về Sinh Hoạt Gia Đình PTG & ĐTĐ và Đồng Hương Cần
Thơ” để mong được lãnh hội ý kiến của quý
Thầy Cô và Niên trưởng đồng môn khắp nơi. Bài
viết nầy của tôi đã hoàn tất ngày 15 tháng 10 năm 2006
(thường thì những bài viết tâm huyết của mình, tôi
cố gắng thực hiện xong vào ngày sinh nhật của tôi), nhưng vẫn
để trong máy, vì lúc đó trang nhà pttgdtdusa.com mới đang dự
kiến mở ra, khi mở ra thì bao nhiêu chuyện dồn dập cần phải “dành
đất” để ưu tiên phổ biến phục vụ đại hội.
Mãi đến đầu năm 2008 anh Danh mới thu xếp đưa lên trang nhà
và được nhiều ý kiến đóng góp như trang nhà đã
đưa lên tiếp theo.
Tôi khẳng định bài viết về ý kiến trao
đổi nầy không nhằm vào Nam California và nhất là đại hội
XIII, vì lẽ, bài viết đã lâu và lúc đó thì Nam
California chưa có việc sáp nhập hai hội thành một như bây giờ.
Cho nên sự trùng hợp nầy là điều ngẫu nhiên chớ tôi
không có ác ý gì cả.
Tôi còn đọc được ý kiến
của một vị trong hội đồng hương Cần Thơ tại Nam California gởi
cho tôi qua hệ thống Email và đăng nơi trang nhà ptgdtdusa.com, nói
rằng “làm Hội trưởng không khó như anh nghĩ đâu,
làm Tổng thống mới khó cơ!”, bởi chưa làm Tổng thống
và cũng chưa được vinh dự làm Hội trưởng nên tôi
xin phép không phúc đáp nội dung góp ý nầy bây giờ.
Chờ một dịp thuận tiện khác, khi tôi học hỏi thêm kiến
thức, tiếp nhận thêm được điều hay lẽ phải ở đời
hơn nữa, tôi sẽ trả lời vị đó từng phần một.
Đại
Hội XII-2008 tại Calgary mang chủ đề Xuân Trong Nắng Hạ
quả là một đại hội vượt trội để bày tỏ
lòng Tôn Sư Trọng Đạo và gói gọn tình nghĩa đồng
môn. Bởi vì tôi được biết các bạn trong
BTC đều là thành phần trẻ, đi làm việc toàn thời
gian, có năng lực và có tấm lòng. Các bạn đã quyết
tâm tổ chức một đại hội thuần tuý truyền thống gia đình
PTG & ĐTĐ nên các bạn không đặt nặng số đông
(cho vui), mà nghĩ đến nội dung của đại hội.
Trong hội trường trên dưới hai trăm rưỡi người, nhưng
chỉ đếm trên đầu ngón tay là Thân Hữu, bởi đây
là những vị không thể không mời, còn lại đều là
quý vị Giáo sư và đồng môn cùng gia đình mà thôi.
Các bạn trong BTC rất chu đáo trong việc tiếp đón người
từ xa đến. Cả ban tổ chức đều luân phiên có
mặt tại phi trường để chào đón Thầy Cô và đồng
môn về dự. Xe đưa về tới khách sạn thì ở đó
đã có các đồng môn phụ trách chờ sẵn để giúp
lo thủ tục nhận phòng và giúp chuyển đồ lên phòng.
BTC còn giữ 01 phòng riêng (mang số 911) để vợ chồng bạn Thạch
– Danh túc trực ngủ đêm ở đó để sẵn sàng thay
mặt BTC giải quyết các vấn đề cần thiết cho Thầy Cô và
đồng môn trọ tại khách sạn khi có yêu cầu. Đây là
điểm đặc biệt mà chưa có đại hội nào sắp đặt
chu đáo như vậy.
Houston thú thật
cũng chưa nghĩ ra tình huống phải đề phòng và thực hiện
như thế, dù đã có anh chị Nguyễn Phước Trang – Phan Ngọc
Hoa (Ban Cố Vấn) tình nguyện ban ngày túc trực tiếp khách tại
văn phòng khách sạn. Ngày đưa tiễn Thầy Cô ra về, dù
đi bất cứ giờ nào, các bạn trong BTC đều sẵn sàng có
mặt để đưa và chào chia tay. Đặc biệt, nhóm cuối cùng
rời Calgary là Houston, tất cả các bạn trong BTC đều có
mặt và ra tận phi trường để bắt tay đưa tiễn, là một
hình ảnh thật cảm động.
Tôi có thể so sánh,
chúng ta đã có tất cả 12 kỳ đại hội tổ chức tại
11 địa phương (không kể đại hội sắp tới tại Nam California),
nơi nào cũng có những sáng kiến, những cách thức thực
hiện đại hội, nhưng phải nói có ba nơi mà tôi cho là
đặc biệt: Đại Hội DC có đông vui nhưng thiếu mất
hình ảnh “Tôn Sư Trọng Đạo”đáng lý phải có
hàng đầu của sinh hoạt trường chúng ta. Đại Hội Calgary đậm đà tình nghĩa
Sư đệ - đồng môn, nêu cao lòng tôn sự trọng
đạo và biểu hiện nhiều sáng tạo độc đáo mà
những đại hội trước không có. Đại Hội Houston lần II
đã thể hiện đầy đủ các mặt: Tôn sư trọng đạo,
đậm đà tình nghĩa đồng môn và đông vui, đáp
ứng được nguyện vọng của Thầy Cô và đồng môn khi
về dự đại hội.
Nghe qua đôi dòng tóm gọn
thì đơn giản, nhưng để có được những đều đó
không phải là dễ dàng, bởi đa số chúng ta đều phải
bận lo sinh kế (cơm áo gạo tiền) hàng ngày, còn phải dành
thì giờ để lo việc sinh hoạt cho gia đình PTG & ĐTĐ được như vậy là điều rất đáng
trân trọng, nên tôi tâm đắc với đồng môn Nguyễn Ngọc
Thạch là, các anh chị trong BTC mỗi đại hội đã vác
nguyên con voi chớ không phải vác một cái ngà voi! .
Trước
khi kết thúc bài viết nầy, tôi xin thật lòng muốn đóng
góp vài ý kiến dưới đây:.
Đôi điều
tôi muốn góp ý hoàn toàn xây dựng với BCV – BTC đại
hội XIII – 2009 Nam California:.
Mọi chuẩn bị các Thầy Cô và các anh chị trong
BCV – BTC đã lo xong. Nhưng qua các Thông Báo – Thư Mời –
Hồi Báo, tôi thấy cần bàn bạc thêm, vì tôi nghĩ đây
là công việc chung cho gia đình PTG & ĐTĐ chớ không phải tôi
muốn chen vào công việc riêng của Nam California [như có lần chị
Mindy Hà (Trưởng Ban Tổ Chức) đã than phiền “ở Hoa Kỳ
là xứ sở tự do ai làm gì thì làm, vì sao các nơi khác
lại chen vào công việc của Cali?” khi em Nguyễn Ngọc
Thạch góp ý chân tình theo lời yêu cầu của chị Mindy Hà
qua một email gởi cho chúng tôi ở Houston và Calgary, khiến cho những ai
có tấm lòng đóng góp xây dựng đều cảm thấy bị
hụt hẫng, không vui]. .
1. Về các Thông Báo – Thư Mời – Hồi
Báo: Theo tôi nghĩ, BTC nên xem lại việc phát hành. BTC nên
in và gởi đi đến tận tay Thầy Cô và đồng môn, vì
chỉ chuyển qua đăng lên trang nhà thì chưa đủ, vì đâu
phải ai cũng lên trang nhà để đọc, mà có đọc chưa
chắc gì đã lấy xuống để hồi báo, phần đông chờ
nhận thư mời chánh thức từ BTC. Còn các đại diện địa
phương không thể tự ý copy các mẫu đó để phổ
biến, vì làm như thế không đúng (các Trưởng Nhóm
đâu được sự uỷ quyền để phát hành thơ mời
cách đó). Danh sách thầy cô và đồng môn chính
xác và tin cậy nhất là liên lạc với BTC đại hội
XII-2008 Calgary để nhờ cung cấp, vì nơi đây vừa cập nhật
từng địa chỉ mới nhất mà thôi. Trường hợp điều
kiện tem thư tốn kém nhiều, các anh chị có thể liên lạc
trực tiếp với các Trưởng Nhóm địa phương, gởi số
thư mời đó để nhờ chuyển giúp. Nơi nào không có
nhóm sinh hoạt thì BTC gởi trực tiếp qua địa chỉ có được.
Giải quyết cách nầy chúng ta mới có được sự hồi báo
đầy đủ hơn..
2. Về các giao dịch với hãng xe đò đưa rước
và thuê phòng khách sạn: Hồi báo hạn chót điều
chỉnh là 28 tháng 2 năm 2009, nhưng việc giao dịch hợp đồng giá
biểu với hãng xe đò Hoàng và khách sạn thì ghi ngày
31 tháng 01-2009. Các anh chị phụ trách có thể bàn bạc với
họ giữ giá nầy cho đến ngày 28 tháng 2-2009 được không
vì cuối tháng 01 cũng đã ở vào thời điểm của năm
2009? Vì tôi được biết, đa số các nơi đều đang theo
dõi giá vé máy bay (nếu ai đã đọc biết được
chi tiết về đại hội qua trang nhà), sớm lắm cũng trong tháng 2
mua vé, lúc đó mới hồi báo thì… việc can thiệp của
BTC giá biểu đặc biệt đã không còn nữa mà phải chịu
giá mới, là điều rất đáng tiếc. Quý anh chị có
thể thương lượng với khách sạn và xe đưa rước dời
ngày lại được không?.
3. Về tiếp đón Thầy Cô
và đồng môn về tham dự Đại Hội: Tôi không thấy
phổ biến việc tiếp đón tại phi trường, mà chỉ nói
đến việc ra ngoài tìm xe mang chữ PTGDTD để về khách sạn
trả tiền với giá biểu thoả thuận. Tôi ngại sẽ có nhiều
khó khăn cho quý Thầy Cô lớn tuổi và quý Niên trưởng,
đồng môn cao tuổi, đi đứng khó khăn, mắt mờ tai yếu v.v…
Phi trường đông người mà quý vị đó đến không
có ai trong BTC ân cần chào đón, hướng dẫn ra xe để về
khách sạn, tôi cảm thấy không an tâm chút nào. Quý anh chị
có nên xem lại vấn đề nầy không? Tình cảm trân quý
là ở những giây phút tay bắt mặt mừng, đoàn viên hội
ngộ giữa chốn đông người như thế nầy đây, nếu thiếu
đi là điều rất đáng tiếc… Mong
vài ý kiến thô thiển của tôi gởi đến quý vị trong
BCV – BTC đại hội, là những ước muốn góp ý chân tình,
mong các anh chị thông cảm cho và đừng nghĩ là tôi chen vào
công việc nội bộ của Cali. .
4. Về
đặc san PTG & ĐTĐ Cần Thơ số 14: Từ ban đầu
tôi từ chối không dám nhận lời khi bạn Lý Tòng Tôn gợi
ý, bởi tôi thấy lực lượng bên Nam California quá hùng hậu,
là thủ đô tỵ nạn của chúng ta, nên tôi không dám
nhận; phần khác vì tôi phải đi làm hãng xưởng toàn
thời gian (chớ không phải nghỉ hưu để hưởng tiền già),
và sức khoẻ không cho phép. Chỉ có vậy. Nhưng tôi cũng
đã gởi một số bài cộng tác của tôi và của một
số bạn bè. Được chọn đăng hay không là do BBT. Tôi hoàn
toàn không có suy nghĩ gì khác. Lúc nào tôi cũng mong Đặc
San phục vụ đại hội của chúng ta bài vở dồi dào, phong
phú, là món quà kỷ niệm quý báu của Thầy Trò trường
chúng ta khi dự đại hội trở về và trang trọng đặt vào
tủ sách gia đình; và Đại Hội truyền thống hàng năm
lần thứ XIII năm 2009 tại Nam California của gia đình PTG & ĐTĐ ở hải ngoại thành công tốt
đẹp, với tròn vẹn lòng Tôn Sư Trọng Đạo – thắm
đượm Tình Nghĩa Đồng Môn, nếu có thêm được
mục Tưởng Niệm Thầy Cô và Đồng Môn Quá Vãng thì
hay và quý biết chừng nào..
..
Houston, ngày 28 tháng 12 năm 2008
LÊ HOÀNG
VIỆN