dù
như nói được với tĩnh vật
ngày sau đó tôi đi ngang vườn hoa đỏ
tôi trông
thấy một người tần ngần trước một cánh cửa
cánh
cửa sẽ mở
nhưng có lẽ chỉ hé một ly
như một nụ
hôn chưa kịp động tình
chán ngán như chiều trời đợi
mưa đợi nắng
cánh cửa có lẽ chỉ ngó vào trong
co ro rúm
ró thương lao căn nhà ốm nặng
những căn nhà vàng úa đang
trôi lơ lửng
những căn nhà có hình dáng giống nhau nhìn
nhau thấp thỏm
những căn nhà vẹo vọ như những bộ xương
cơ khổ
tiếng ai la hét rách nát đầu phố bên kia
đau thét
cường toan
đục
khoét nghìn vạn căn nhà
nghìn vạn căn nhà rũ riệt như
những nấm mồ trong tiếng nhạc gió
tối om om, và giở sống giở chết
như tống thuốc mê
những bàn những ghế ốm tỏng ốm teo đang
khóc lạc loài
than van cho hàng cột gầy mòn ôm hiên sâu
thẳm
cánh cửa có lẽ sẽ mở
cánh cửa có lẽ
sẽ giăng tay cùng bao cánh cửa
chập chờn như bước người
say
những bóng ma buồn lênh đênh sau cơn nát rượu
như thẫn
thờ đi từ mênh mang không nguồn không cội
như vẩn vơ
theo làn hương tro bụi
người thả hai dòng nước mắt bâng quơ
ướt
đầm đìa những sợi tóc trăn trối
hẹn vu vơ một
mình
trừng mắt để khỏi thấy mọi hành trình một sớm
bỏ dở
mùa đông dài thướt tha
nghe tôi ngày lại ngày
ngáp rách cả chiếu chăn
tưởng có thể chong đèn viết
những câu thơ
bằng xót thương những miếng đêm chồng chất
nỗi niềm
hay bằng những âm thầm sợ hãi
sợ ánh sáng
sợ
cả bóng tối
chưa hẳn đi qua
những ngày lầm lỡ
cuộc
đời đã quá kéo dài
kìa ngươi
sao còn mãi
miết vươn tay vớt gió ?
ngươi chờ cho mùa thu cóm róm
về trong kẽ lá ?
2002