Thơ
nguyễn kim long phụng
.
VỌNG HỒN
.
Đêm u uất rưng rưng dòng bạch lạp
Thoát lưng đồi
gió hú bóng vờn đưa
Có phải
hồn vượt qua vùng đất dữ
Hồn
gọi hồn từ những trại tù xưa
.
Ba mươi bốn năm triệu hồn
uổng tử
Vất vưởng nương cuối bãi đầu
gành
Triệu hài cốt không bao giờ thấy được
Đáy biển sâu hay đâu đó góc
rừng xanh
.
Cõi mịt mù trời phương đông đó
Người muôn nơi vẫn gọi là nhà
Có giấc chiêm bao cứ trở về kỳ lạ
Xiềng bạo tàn nát dưới gót dân ta.
.
Những người
bạn không chung nòi giống
Sửng sờ nghe tên
tháng nhuộm màu đen
Nhưng có ngày
như qua đêm rồi sáng
Người nước
tôi mừng đón mặt trời lên.
.
Mấy ai sánh người trai nhà
LÝ
Sáng sớm chiều hôm quỳ vọng quê
cha
HÀN triều dẫu thênh thang đường
mây rộng
Vẫn không quên lần đất
nước lìa xa.
.
Đã bao đêm dầu chân trời góc biển
Người có còn nghe gió gọi hồn không?
Chen tiếng khóc, tiếng nỉ non kêu người sống
Ba mươi bốn năm ngày quốc phá gia vong.
.
Calgary 24/3/2009
.
Nguyễn Kim Long Phụng