top of page
Nguyen Hung Viêt_Ben NK.jpg

                      Ảnh HV

 

ĐÊM TAO NGỘ

Gặp lại nhau tình cờ sau thời gian dài xa cách. Tay bắt mặt mừng hỏi han đủ chuyện, bạn mời chiều tối xuống ghe chở hàng của bạn đang neo ở ngã ba vàm rạch Cái Khế - Cần Thơ chơi một đêm cho phỉ và cũng để nối lại tình thân thích ngày nào.

Bến Ninh Kiều lung linh kề sát một bên mà trên chiếc mui ghe treo chiếc đèn chong tỏa ánh sáng lù mù chỉ có nghe tiếng gió từ phía sông Cái thổi vào khiến cho tâm trạng khách dường như đang trở về thăm miền quê hẻo lánh xa xăm. Khô cá lóc nướng ăn kẹp miếng xoài chua , rượu đế Phong Điền uống vô chạy tới đâu hay tới đó. Bạn với tay lấy cây ghi ta phím lõm cùng cái song lang, nhấn nhá dạo khúc mở màn điệu đờn ca tài tử. Một đờn một ca, cái âm thanh thánh thót nhịp nhàng và u buồn sầu muộn dường như loang ra xa, dọc theo mặt sông dài tĩnh mịch.

Giọng ca cũng đến lúc mềm đi, hơi rượu dần dần hừng lên đôi mắt. Nhìn vào đấy, tôi cảm giác nó đương bảo rằng quá khứ sẽ hồi sinh, dù là hồi tưởng hay tiếc thương thì kỷ niệm thuở xa xưa ấy vẫn chờ dịp để nhảy ra khỏi sự chôn sâu của miền ký ức.

Ngưng uống rồi đờn ca, nhắc chuyện nhau nghe rồi rủ uống...tới chừng say quá bạn nằm lăn ra ngủ. Chui xuống khoang lấy hai chiếc mền, một đắp cho bạn và một quấn quanh mình. Ngồi thu lu trong góc nhìn ra các nhánh sông, nghe được cả tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền lạch bạch. Lấy điện thoại ra ghi lại những cảm xúc nghĩ suy đương chan chứa trong lòng, thời gian cứ chầm chập trôi đi đến khi vừng Đông bắt đầu ửng hồng hồi nào không biết.

Điệu Nam Ai đã được viết ra như thế. Hôm nay chuyện ấy vừa tròn trịa 6 năm. Kể lại để cảm ơn người bạn thương hồ ! - Giờ dù việc liên lạc và gặp nhau đã dễ dàng rồi, nhưng đâu phải lúc nào cuộc đời cũng có thể tặng cho nhau một kỷ niệm êm đềm và thật đẹp...

HV 27.03.2026

ĐIỆU NAM AI

Hai kẻ tha hương đêm tao ngộ

Bên nhau ôn lại chuyện quê nhà

Ưu tư chất ngất dài sông nước

Đưa đẩy phận người đi quá xa !

Chạnh nhớ cái ngày người cất bước

Hoàng hôn vàng vọt lá vườn thu

Trường giang vương khói mờ bến bãi

Ngoái lại tình thâm đã tít mù

Có khi bên đồi núi chập chùng

Có lúc đô thành rực đèn hoa

Mắt đêm dõi hướng về cố quán

Nơi ấy có còn ai nhớ ta ?

Nam Ai một khúc nghe buồn lắm

" Hỏi thăm người ấy có đôi rồi

Thương hồ trôi nổi đời phiêu dạt

Riêng mối si tình chỉ một tôi "

Chuyện đời vốn đã nhiều u uất

Ca chi điệu hát sắt se lòng

Như oán như than cùng tri kỷ

Tâm tình bàng bạc giữa thinh không

Đêm phương Nam lạnh nghe sóng vỗ

Rày đây mai đó phận long đong

Muốn trút nỗi buồn vào sóng nước

Xuôi dòng trôi đến tận biển Đông

Rượu đã cạn chưa người nghệ sĩ

Tang bồng nghiệp dĩ vận vào thân

Cam phận nỉ non bài ca cổ

Kể nhau nghe chuyện nợ phong trần

Uống cạn men cay vòng sau chót

Nuốt hết hương lòng đáy mắt say

Để mai để mốt và sau nữa

Hoài thương hoài nhớ điệu Nam Ai...

27.03.2020

Ảnh: HV

HV_thang 3.jpg

MỘT NGÀY

- Cho ngày đặc biệt của mình trong tháng ba -

Một ngày người đã cho cuộc sống

Cù lao chín chữ ơn sinh thành

Vỗ về dưỡng dục ân tình nợ

Thái Sơn ngất ngưỡng dưới trời xanh

Toan tính thật nhiều chưa trọn một

Hoa dần héo úa vội ngày xuân

Nước nguồn xuôi dốc triền miên chảy

Ta tỏ lòng ta được mấy lần ?

Một ngày em pháo hồng xóm nhỏ

Từ giả thơ ngây đi lấy chồng

Bốn mươi năm vẹn tào khê nghĩa

Một chèo một chống với mênh mông

Em vẫn nhìn ta ngời ánh mắt

Đèn sáng chờ nhau buổi dãi dầu

Ta khóc đêm bờ vai bé nhỏ

Hôn tóc đường ngôi đã bạc màu

Một ngày con của ta khôn lớn

Cháu ta thỏ thẻ tiếng yêu thương

Ta chặn thời gian ngoài cửa cổng

Quên đi thời lộng gió giăng sương

Về thăm lại nhánh sông ngày ấy

Soi mình thân hạt bụi trần gian

Đục trong thì vẫn xuôi biển lớn

Mốt mai ta gởi cốt tro tàn...

Tháng 3.2026

Hùng Việt

Ảnh : Thùy Dung.

TL_Merry XmasHappyNY.png

TRƯỚC THỀM NOEL 2025

Không phải người Công giáo, nhưng mình cũng hiểu ý nghĩa của lễ Giáng Sinh là kỷ niệm ngày Chúa Jesus ra đời, vinh danh 3 khái niệm gần gũi và cao cả trong cuộc sống đối với loài người: - Tình Yêu thương, Sự Hy sinh và Niềm Hy vọng.

Giáng sinh rơi vào những ngày cuối năm nên cũng là dịp để mỗi gia đình sum họp bên nhau cùng hân hoan đón chào năm mới.

Xin gởi đến người thân, bạn bè xa gần - nhất là các anh chị em theo đạo Thiên Chúa - lời chúc An lành và Hạnh phúc. Dù hiện tại có còn nhiều vất vả lo toan đi chăng nhưng kết cục rồi mọi chuyện vẫn thuận buồm xuôi gió.

Những ánh mắt sẽ đều rạng rỡ sáng ngời, đong đầy niềm tin về một năm mới yên bình tươi đẹp.

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEWYEAR

Bài thơ viết cho cuối năm 2025 cũng đã vừa xong. Post lên luôn cùng với các bạn...

LY RƯỢU HẸN

Cuối năm nay ngẫm nghĩ chuyện đời

Chắp nhặt dông dài chữ viết chơi

Rượu rót xong rồi mời tri kỷ

Ghé vào cùng chia sẻ đầy vơi...

Nâng ly mời rượu anh bạn nghề

Cả đời theo nghiệp trọn đam mê

- Anh ơi trăm thứ còn bề bộn

Chẳng bụng dạ nào...chẳng phải chê!

Nâng ly mời anh bạn nhà nông

Vườn tược tiêu điều đợt bão giông

- Chợ Tết năm nay nhiều may rủi

Uống làm sao nỗi...cải cùng bông!

Nâng ly mời ông bạn làm thầy

Mắt nhìn đăm đắm phía chân mây

- Chán chường bao nỗi...trăm đầu sách

Còn hành còn hạ trẻ thơ ngây!

Nâng ly mời bạn làm thầy thuốc

Mím môi mắt nuốt lệ vô lòng

- Hận lũ manh tâm lừa dân tộc

Gạt gẫm người đau bởi chữ đồng

Nâng ly mời bạn là nghệ sĩ

Trĩu nặng niềm riêng, anh lắc đầu

- Còn biết bao nhiêu điều muốn nói

Thơ nát, văn khô, cọ nhạt màu...

- o0o -

Nhìn ly rượu lạnh không ai uống

Soi cuộc nhiễu nhương thẹn với lòng

Sang sảng giáo điều xanh lá mượt

Cây đời trơ trọi trống mênh mông

Có miệng như câm tai như điếc

Quê nhà có chán ghét tôi không ?

Ừ ! thôi đóng nút chai dành lại

Hẹn ngày say khướt thỏa tang bồng

Buổi ấy người thương người thắm thiết

Ánh hồng rạng rỡ dậy non sông...

23.12.2025

HV

NHÁNH SÔNG XƯA

NgHungViet_tranh LNT_đọi nước.jpg

Đợi nước (Rạch Cái Khế) của họa sĩ Lê Nguyên Thắng

Vài hôm trước được anh Thắng cho xem sê-ri tranh chủ đề Dấu Ấn Thời Gian phần Sông Nước Cần Thơ bao gồm các bức ký họa kênh rạch quê nhà sáng tác vào thập niên 80.


Bức tranh Rạch Cái Khế nằm trong sê-ri ấy đã làm cho tôi say đắm! Phần đẹp nhất, tiêu biểu nhất của con rạch nằm giữa trung tâm nội thành đã được gói gọn vào một không gian hài hòa cân đối, thể hiện bằng những đường nét và màu sắc trong sáng tươi vui...ẩn chứa tình yêu thầm lặng mà ngọt ngào đối với quê nhà của người họa sĩ gởi vào tác phẩm.


Đây cũng chính là con rạch tuổi thơ, tuổi trẻ của đời tôi vì nhà tôi nằm kề bên đó. Bức tranh đã gợi cho tôi gặp lại biết bao nhiêu kỷ niệm lãng mạn có, sôi nổi có cùng với gia đình, với bạn bè một thời. Và những hình ảnh thuở xa xôi lại hiện ra thật rõ ràng giống như hình ảnh trên bức tranh - giờ đang mang ý nghĩa rất diệu kỳ - đó là gìn giữ cho ký ức chẳng tàn phai dẫu thời gian đã trôi qua hơn 40 năm dâu biển.

Tôi xin đặt bài thơ Nhánh Sông Xưa của mình nằm cạnh bức tranh này bởi vì dẫu sáng tác vào hai thời kỳ, nhưng tình yêu của hai anh em gởi cho con rạch Cái Khế quê nhà...hình như là chỉ một.

NHÁNH SÔNG XƯA.

Bao năm lưu lạc đường trôi nổi
Hỏi nhành sông cũ có như xưa
Vẫn nước lớn ròng ngày hai buổi
Vẫn hừng hơi ấm buổi trời mưa?

Ta đi cá nhỏ trôi dòng mạnh
Mùa lũ trường giang trắng ngập bờ
Ngơ ngác ruộng đồng tình xa lạ
Bến nước đò ngang sao nhạt mờ

Ta về tóc bạc tình cũng bạc
Sông đã ngăn đôi đã cất cầu
Tàng cây cổ thụ người đốn bỏ
Con thuyền bé nhỏ dạt về đâu?

Làm kẻ muốn tìm thăm bạn cũ
Mà người han hỏi mới về đây
Khẽ cười chuyện ấy: - Tôi không biết!
Thủy liễu buồn thiu không gió lay

Nào phải đâu đời ta phung phí
Cớ sao tay trắng buổi đoàn viên
Thương nhớ ai viền nhòe mắt hạc
Lỡ buổi xuân thì lạc mối duyên

Hôm nay ta tựa mình trên bến
Nhìn bóng trần gian chảy mất rồi
Có một cái gì như thổn thức
Bóng chim tăm cá cũng đành thôi...

25.11.2025

HV
 

VIẾNG LĂNG MỘ DANH NHÂN

PHAN THANH GIẢN

HV_Đình thần PTG.jpg

         Đình thần thờ Ngài ở Tương Bình Hiệp BD

         Đình thần thờ Ngài ở Ba Thê An Giang

        Mộ Ngài ở Ba Tri Bến Tre

Mùa tựu trường 2022 - Thăm viếng đình thần Danh Nhân Phan Thanh GIản

 

Với tình cảm của một người cựu hoc sinh trường Trung học tổng hợp Phan Thanh Giản, tôi đã đi hầu hết các nơi lưu giữ hình ảnh của vị danh nhân có cuộc đời mang nhiều oan khuất khi còn sống và cả khi đã chết, trong bối cảnh đất nước Việt Nam vừa bước vào những trang lịch sử thuộc Pháp của mình.

Tôi đã đến viếng mộ của ngài tại xã Bảo Thạnh huyện Ba Tri tỉnh Bến Tre, Đình thần Tương Bình Hiệp Bình Dương (nơi duy nhất có bửu chiếu của vua Khải Định sắc phong ông vào bậc Đoan Tức Dực Bảo Trung Hưng Tôn Thần) và đi thăm một số ngôi đình ở miền Tây do dân chúng nhiều thời lập nên để thờ phụng bực danh nhân mà họ hết lòng kính trọng.

Giữa trung tâm thị trấn Óc-Eo tỉnh An Giang có ngôi đình nằm tựa lưng vào núi Ba Thê mà theo cảm nghĩ của riêng tôi có lẽ là trang nghiêm và xinh đẹp nhất. Đến đây vào tiết đông se lạnh của những ngày cận Tết ba năm về trước. Dưới gốc cây đa lớn trồng ở sân đình, tôi đã ghi ít hàng chữ để ghi nhớ và hôm nay mang ra đọc lại để viết thành những dòng thơ tha thiết, bày tỏ sự suy nghĩ, sự kính yêu của mình...đối với một bậc tiền bối vốn là vị Tiến sĩ khai khoa của cả Nam kỳ...

VIẾNG ĐÌNH THẦN CỤ PHAN THANH GIẢN

Bóng nắng nghiêng dần về chân núi

Xạc xào cổ thụ gió ngàn lay

Bồi hồi nhớ chuyện trăm năm trước

Thắp nén hương lòng dâng đến ai

....Hiếu để vào tù ở cùng cha

Vượt cảnh cơ hàn đổ đầu khoa

Ba lần oan khuất thăng giáng chức

Bốn lượt góp công viết sử nhà

Ngay thẳng thanh liêm lòng nhật nguyệt

Trung trinh nghĩa khí dạ thương dân

Trầm luân số kiếp người hào kiệt

Vận nước suy đồi nát tấm thân

Tự hủy kể chi là vinh nhục

Tiết tháo giữ tròn lúc thịnh suy

Chơ vơ một góc lừng hương khói

Ai biết rằng ai đã nghĩ gì!

Hậu sinh có lúc từng sa lệ

Bên mộ "Lương Khê Phan lão nông"

Đình thần nay gặp bên chân núi

Hiện giữa tình dân thật ấm lòng...

- o0o -

Học trò nhỏ bé xem chuyện cũ

Nhớ người - tha thiết mấy vần thơ

Thuyền chân lý có vầng trăng tỏ

Biển sử mênh mông sẽ cập bờ...

05.06.2020

HV

Học sinh trường Phan Thanh Giản Cần Thơ 1971 - 1975

 

Ảnh HV.

bottom of page