I

 

 

                                   GÓC THƠ TRƯỜNG NHÀ

                       ___________________

TRI KỶ

Hồ Nguyễn - Dương Hồng Thủy

_____________________________________

 

BÀI THƠ CUỐI CÙNG

 

Thân tặng những ai là tri kỷ

Nợ đời tôi biết trả lại ai

Góp hết đau thương xuống tuyền đài

Bất hạnh  dập dồn luôn đưa đẩy

Tất cả chỉ còn: mỗi tôi sai

 

Kiếp trước kiếp này trả xong chưa?

Hay vẫn tồn dư chút nợ thừa

Tôi sống nhưng lòng tôi đã chết

Oan trái dập dồn bởi gió mưa

 

Van Trời 2 chữ được bình an

Ai là tri kỷ lúc cơ hàn?

Xin thắp cho tôi cây nến nhỏ

Sáng lên để nhớ phút huy hoàng

 

Tôi của ngày xưa đã chết rồi

Bây giờ héo úa lục bình trôi

Chỉ mong được ngày hơi thở tắt

Còn nở nụ cười trên đôi môi

 

Đất Cần, 28/7/2020

Hồ Nguyễn 

 

Bài Họa: Vững Vàng Thêm Chút Nữa

(xin phép tiểu muội Chim Cánh Cụt (giáo sư thi sĩ Hồ Nguyễn) cho huynh mượn ý để họa lại bài thơ “Bài thơ Cuối Cùng“ cho vui. Kim Tây Bự)

 

Có hiểu nhau mới là tri kỷ

Vòng đời kỳ bí trả cho ai

Cõi ta bà cuộc sống trang đài

Đừng tưởng khó khăn là bất hạnh

Quan niệm này muội đúng là sai.

 

Nợ tiền kiếp muội trả xong chưa?

Đừng trách hóa công bởi nợ thừa

Cố gắng nhìn đời qua song cửa

Như làn gió thoảng với cơn mưa.

 

Ơn chúa ban cho được vạn an

Gia đình lắm lúc chịu cơ hàn

Tợ như mưa lạnh chiều tối đến

Ngày mai nắng ấm sẽ huy hoàng.

 

Bĩ cực qua mau… sắp hết rồi

Bình minh vàng óng lững lờ trôi

Vững vàng muội nhé thêm chút nữa

Để nụ cười tươi nỡ khóe môi….

 

Dương hồng Thủy

      29/07/2020

_____________________

ĐỒNG MÔN CHÚC MỪNG HẾT BỊNH

Dương Hồng Thủy, Hồ Nguyễn

______________________________

 

Chúc Mừng Cánh Cụt Hết Què Chân

Huynh mừng Cánh Cụt hết què chân

Đi đứng tới lui những bước gần

Tuổi trẻ có nhau vì duyên phận

Về già trông cậy với người thân.

Chúng ta ở cạnh nhưng xa quá

Thật khổ buồn lòng chẳng được thăm

Khớp háng đã thay nhưng đành chịu

Tối ngày chỉ biết mãi ăn nằm !

 

Dương hồng Thủy

22/07/2020

ĐÁP LỜI HUYNH TRƯỞNG ĐÁNG YÊU

Cám ơn huynh hỏi muội khỏe chưa

Muội bây giờ đã đỡ hơn xưa

Không còn chống nạng như khi trước

Mà vẫn gian nan khổ mút mùa

Tinh thần xuống dốc thật trầm trọng

Già rồi đâu thể được như xưa

Muội chỉ còn huynh là bầu bạn

Để cùng quên lãng kiếp sống thừa

TB: Anh Hậu không đi được phải có người giúp việc dẫn đi, chỉ chăm sóc cho 1 mình anh ấy thôi. 

Đất Cần, 22/7/2020

HỒ NGUYỄN

ĐÁP HỌA TÌNH HUYNH

Mang tên cánh cụt lại què chân

Khắc phục bỏ đai để bước gần

Ngày xưa chịu đựng do duyên phận

Chấp nhận về già chỉ 1 thân

Chuyện buồn đã nói thì ngại quá

Đành để trong lòng chẳng đến thăm

Cuộc đời dâu bể thì đành chịu

Nhưng thơ lai láng dẫu chỉ nằm

Đất Cần 24.7.2020

Hồ Nguyễn

_________________________________

Thơ Lê Thị Yến, CGS Phan Thanh Giản Cần Thơ

THUYỀN  VÀ  BẾN

Anh là chiếc thuyền con neo bến cũ,

Em là bến nhỏ vẫn đợi chờ anh.

Ngày anh đi,liễu xưa buồn ủ rủ,

Tiển bước anh, về muôn nẽo du hành.

      Rồi từ đó bến đò xôn xao khách,

      Chỉ một người bến đợi vẫn bặt tâm.

      Năm tháng qua gió luồng  buồn lao lách,

      Trong tim bến dấu ôm nỗi âm thầm.

Khách qua đò lân la thân bến vắng,

Gót lảng du lắm lúc cũng về đây.

Bến đò sao vẫn âm thầm im lặng,

Hững hờ trong nét liễu úa xanh gầy.

      Người xưa đâu ?, như cánh chim biền biệt,

      Theo gió,theo mây đã mất lối về.

      Hay cuộc sống có nhiều điều oan nghiệt,

      Mà dòng đời chất nặng kiếp lê thê ? !

Bến vẫn chờ,trông hoài người yêu cũ,

Dù ngày ấy, hai bên chẳng hẹn thề.

Sóng nước xôn xao mòn dần, đất lở,

Thuyền không về,bến nhớ,nét hôn mê.

      Hay người sống một cuộc đời vương vả

      Trên thuyền rồng say đắm với giai nhân ?

      Và quên mất bến nghèo ngày xưa đã...

      Còn chờ đây dù yêu chỉ một lần.

Rồi một hôm thuyền kia tìm lại bến,

Chở hoa về cắm lại bến ngày xưa.

Ôi ! đâu đây chao sóng nước lưa thưa,

Hình bóng cũ đâu rồi người yêu mến ?

      Con thuyền ghé cập bờ bên lao sậy,

      Người đứng nhìn cảnh cũ quá đìu hiu.

      Mái chòi xưa,với người xưa ngày ấy,

      Nay đâu rồi,bến lặng,mái nhà xiêu !

Con thuyền cũ,nay tìm về bến cũ,

Bến đò xưa nay lao lách lưa thưa.

Con thuyền cũ bơ vơ chiều ủ rủ,

Đất lở dần...mất hút bến đò xưa !

                              Lê Thị Yến

                  Vĩnh Long, những ngày cuối Năm

                                 27.12.2019.

THƠ: GS Lê Thị Yến (Pháp)

Tranh: CHS Lương Liên Hoa (California)

Anh Thủy thân mến,

 

Hôm nay anh đã đỡ nhiều chưa. Anh phải bớt đau nghe, KP mỗi lần đi lễ đều có cầu nguyện cho anh đó, không được bệnh nhiều nữa.

Chúc anh luôn an lành.

 

Thân mến

Kim Phượng

Kính các bạn trong vtt

SQ đọc trong trang PTGĐTĐ.usa có bài thơ “Trăng Thu” của bạn DHT.

Bài thơ nầy có lẽ bạn ấy làm trước khi bệnh ,lời thơ cũng có vẻ bi quan,buồn...

Nay SQ xin họa cùng bạn xem như một lời thăm hỏi và cầu chúc bạn mạnh khỏe,an vui trong cuộc sống. Tình bạn chỉ biết thăm hỏi nhau và cầu chúc...

 

Trăng Thu

Chiều chiều ngồi lại mình ta
Phải chi có bạn uống trà chung vui
Đêm khuya Thu lạnh ngủ vùi
Vầng trăng mỏng quá rối bời tâm tư.

Vắng người quanh chốn thảo lư
Nên trăng cũng biết tương tư khẻ buồn
Cạnh vườn hoang vắng rẫy nương
Sầu riêng nên nghẹn vấn vương một mình.

Đọa đày một kiếp buồn tênh
Lắng nghe tiếng thở dập dềnh quạnh hiu
Mây hồng vắng chốn trời chiều
Đèn lên quán nhỏ tiêu điều người ơi !

Ai vui từ phía chân trời
Để tôi ân hận suốt đời nhớ thương.

Dương hồng Thủy

songquang:
 

TRĂNG THU XỨ NGƯỜI

 

Xứ người quanh quẩn một ta

Ước chi...bạn đến pha trà mua vui

Đến khuya mình ngủ say vùi

Trăng thu lành lạnh bời bời ưu tư...

 

Ngoài hiên ngọn cỏ lắc lư

Gió lùa,mà thấy tâm tư buồn buồn..

Quanh nhà nào có ruộng nương

Niềm đau ray rứt mãi vương riêng mình

 

Nghĩ mình số kiếp nhẹ tênh !

Để đời vùi dập gập ghềnh buồn hiu

Tuổi trời cho đã xế chiều

Giờ vùng giẩy có được điều gì ơi ?

 

Thôi thì phó mặc cho trời!

Buông lơi số phận cho đời người thương

 

songquang

20191211

SAO MẦY VỘI BỎ ĐI?

 

Bảy ngày qua ,mầy tới đâu rồi SĨ?

“Thiên đàng vắng vẻ” “địa ngục đông vui”?

Có gặp được vài thằng già “khốn khó”?

Hay vẫn cô đơn và vẫn độc hành?

 

Tiễn mầy đi mấy hôm liền mưa gió

Cơn bão vô tình làm héo  buồng tim

Đốt  nén nhang xót thương người bạc phước

Tụi tao về tan nát cả tâm hồn.

 

Tiệc rượu hôm rồi mầy không đến được

Bảy thằng tụi tao ai cũng nhắc mầy

Chưa biết lý do sao mầy không tới?
Thì bây giờ mầy vội bỏ đi xa.

 

Sáng nay lên Face gõ Trần Lực Sĩ

Thơ vẫn còn nguyên,văn vẫn mượt mà

Thú thật với mầy ít khi tao đọc

Nay đọc rồi lòng cảm thấy xót xa!

Có lần nhậu về hai đứa song song

Mầy kể tao nghe mối tình nghiệt ngã

Mầy trân quí người bạn tình sau cuối

Tao bảo già rồi vướng bận làm chi?

 

Bảy mươi chín ra đi là cũng phải

Nhưng đời mầy tao hiểu quá long đong

Chưa kịp hưởng một lần vui trọn vẹn
Mầy bỏ đi có vương vấn gì không?



Sao mầy vội bỏ đi Hà Hoài Thủy?

Đặc san trường mình rồi sẽ vắng tên

Nhà thơ nghèo tâm hồn luôn “lãng mạn”

Bài thơ nào cũng man mác thương yêu!

 

Tao mượn lời thơ Thâm Tâm nhé Sĩ

Gởi hương hồn mầy lưu lạc phương nao

“Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?”

 

 

Hình như sóng gợn trong lòng
Bạn đi xa mãi còn mong nhớ gì?

 

Cần Thơ  15/8/2019

NGUYỄN KỲ PHƯƠNG


 

           Gặp Thầy

 

Sáng nay trời mưa bóng mây

Vui mừng gặp lại dáng thầy thanh tao

Trường mình mái cũ ngày nào

Bây giờ cất mới nghe ngào nghẹn tim!

 

Đón thầy "Lúa Nếp" đi tìm

Như con sông rộng, nỗi niềm thầy trao

Thầy đưa em sang bến đò

Quay đầu trở lại dặn dò tốp sau.

 

Thầy ơi bến cũ lao xao

Đón thầy trở lại cùng nhau sum vầy

Sông Hậu năm nay nước đầy

Như tình trò cũ vẫn dầy mãi thêm.

 

Ngày nào lớp học êm đềm

Những điều thầy dạy em đều khắc tâm

Không lâu, thầy tóc hoa răm

Bây giờ, tóc trắng : nảy mầm thật mau.

 

Kính mong gặp lại năm sau

Thầy bình an như ngày nào : em vui.

Mưa mây rụng xuống bến đời

Trắng con sông rộng giữa trời mùa Đông.

 

Thương thầy biển cả mênh mông

Cầu thầy sức khỏe trăm năm tuyệt vời!

 

Dương hồng Thủy

* Kỷ niệm gặp lại Thầy Lê đức Cửu tại "Lúa và Nếp"

  Bãi Cát - Cần Thơ ngày 29/01/2019 (24 tháng Chạp)