THƠ

Hồ Nguyễn           

Đầu Sấu, Cần Thơ _______________________

 CÁNH CỤT TỰ THÁN

Nằm 1 chỗ mới  thương người 1 chỗ

Dùng đôi tay vận động để làm thơ

1 cú té đẩy đưa đến bất ngờ

Đành chấp nhận phải làm người lệ thuộc

 

Nhìn con thơ vừa chăm cha chăm mẹ

Thấy đau lòng nhưng không biết làm sao

Rồi nghĩ đến huynh Tùng của hôm nào

Chợt thương lắm tuổi già đầy lận đận

 

Sống để khổ người thương, nào đâu muốn

Nhưng cuộc đời đâu phải chỉ êm xuôi

Còn hạnh phúc khi còn có người nuôi

Thì đón nhận trời còn thương không bỏ

 

Trời lại sáng biết đâu trời lại sáng

Để đôi chân bước thẳng không ngập ngừng

Bỏ gậy đi như ngày xưa đã từng

Để tôi nhận cuộc đời còn ưu ái

 

Xương không gãy nhưng sao đi không được?

Thuốc uống đều mà vẫn chẳng tin vui

Ai tri kỷ xin chia ngọt  sẻ bùi

Để tôi còn thấy mãi đời vẫn đẹp

Đất Cần , 7/5/2020

Hồ Nguyễn

DHT cám ơn nhà thơ Hồ Nguyễn rất nhiều vì đã bỏ công sáng tác: “Gửi Người Anh Đáng Kính“. DHT xin được trải lòng mình qua bài thơ: Chiếc Lá Bàng

 

 

Chiếc Lá Bàng

 

Chiều nay có chiếc lá bàng

Từ bên hàng xóm bay sang hiên nhà

Lá dật dờ, không kiêu sa

Êm đềm đáp xuống hàng ba một mình.

 

Dẫu rằng từ thuở bình minh

Cuối đời để lại chút tình thủy chung

Càn khôn vũ trụ khôn cùng

Lá ơi cứ ngỡ tưởng chừng đời ta.

 

Thuở đầu đời lá chen hoa

Đến chiều tàn tạ kiêu sa úa vàng

Hởi ôi ! chiếc lá sang ngang

Mà sao tiềm thức bần thần tấm thân.

 

Đời tôi như chiếc lá bàng

Xin rơi trên cỏ nhẹ nhàng mà thôi !

 

Dương hồng Thủy

13/03/2020

GỬI NGƯỜI ANH ĐÁNG KÍNH

                           Kính tặng đại huynh Dương Hồng Thủy

 

Không gì quý khi mình quen biết

Không gì vui tình thiệt đổi trao

          Tuy không chung giọt máu đào

Nhưng cùng yêu quý ngọt ngào sẻ chia

Muội vẫn biết cuộc đời cát bụi

Có đôi khi buồn tủi thời gian

          Ngày đi rồi đêm vội sang

Mà chưa nói hết hàng ngàn tiếng yêu

Lời chân thật gửi về huynh Thủy

Một người  anh yêu quý hiền lành

          Tuổi già nhưng thơ vẫn xanh

Dạt dào, trong sáng, chân thành, dễ thương

Hãy cố gắng gượng dậy mà sống

Để còn lo chèo chống thất kim

          Chúng ta như chiếc đờn kìm

Nếu mà thiếu 1 thì tìm đâu ra

Đã tự nhận là Kim Tây bự

Mọi phân chia thứ tự trước sau

          Huynh là anh cả chống sào

Cánh cụt bì bỏm, lội vào theo sau

Huynh sáng tác,  muội nghiên cứu kỹ

Vẫn là tình chung thủy miệt mài

          Đẹp thay viên sỏi ngày nay

Cầm lên sáng rực làm say lòng người./.

Đất Cần, 11/3/2020

HỒ NGUYỄN

Điểm danh: Nhóm đồng môn HS PTG ngày xưa, vẫn nhớ ngày mùng 4 tết, nhưng họ đã nhất trí không phải mỗi năm gặp 1 lần, mà là mỗi tháng gặp lại vào ngày mùng 4 AL. 

                TÌNH XƯA HỘI NGỘ

Hồ Sen hội ngộ nhớ tình ta

Đồng môn ngày ấy chung 1 nhà

Chật bàn, đầy ghế, vui như tết

Điểm lại còn ai chung 1 nhà:

Huynh Duyên nhóm trưởng của nhà ta

Dáng người nho nhã đẹp tuổi già

Honda cầm lái nhanh như chớp

Giúp người từ thiện khắp tỉnh nhà

Sư huynh Công Đức vẫn đại gia

Mắt kính Văn Nhiều nổi tiếng đa

Hà Nội Sài Gòn đều tìm đến

Đo độ, nhìn gần cũng thấy xa!

Nguyễn Bảo đàn anh tu tại gia

Chay trường gắn bó đến tuổi già

Ai mời món mặn đều từ chối

Bánh mì với chuối đã ăn qua

Trông kỹ nhìn xa thấy Lưu gia

Thầy giáo trường Phan đã về già

Học trò thích nhất môn thể dục

Chạy bộ, đá cầu, thêm nhảy xa

Lụm cụm dáng người mệt mỏi đa

Thầy Hậu ngày xưa, nay đã già

Mắt mờ vẫn nhớ tìm tri kỷ

Hồ Sen điểm đến chẳng thấy xa

Thầy Phùng, Thầy Tựơu, tuy tuổi già

Vẫn còn phong độ những ngày qua

Chay trường nhất quyết không thay đổi

Cùng huynh Nguyễn Bảo chung 1 nhà

Nhớ thêm y sĩ Nở nhà ta

Trị bệnh cho người khắp gần xa

Vậy mà thân lại than bị bệnh

Nằm nhà không chịu lội đi xa./.

Đất Cần, 4/2/2020

Hồ Nguyễn

 CHÚC XUÂN

 

Đầu năm khai bút đón xuân sang

Chít chít chuột kêu rộn cả làng

Heo buồn ủn ỉn đành lui gót

Nhường chỗ thế chân chú chuột vàng

Chúc người năm mới nhiều sức khỏe

Công danh sự nghiệp tiến vinh quang

Tấn tài tấn lộc xuân như  ý

Vạn sự luôn mang đến bình an

Hồ Nguyễn

Đầu xuân Canh Tý 2020

VỀ NGUỒN

Công trình nay đã hoàn thành

Trường ta đẹp tựa bức tranh tuyệt vời

    Thầy trò phấn khởi tươi cười

Cùng ôn kỷ niệm một thời bên nhau

   Ngôi trường ấm áp làm sao

Thầy cô, bạn hữu, dạt dào yêu thương

  Đến nay mãi mãi còn vương

Dù 2 thứ tóc, hoặc đường cách xa

   Vẫn là có chung 1 nhà

Phan Thanh Giản đó, chúng ta về nguồn

   Cùng nhau chia sẻ vui buồn

Đời là mật ngọt cứ tuôn chảy tràn

    Có được những giây phút vàng

Làm sao không nhớ đến hàng cao niên

    Thầy cô về với tổ tiên

Đem bao tâm huyết để truyền hậu sinh

     Cho trò tìm thấy bình minh

Nhờ vào con chữ kết tinh hình thành

     Hôm nay đồ đệ xin dành

1phút mặc niệm lòng thành nhớ ơn

     Còn gì quý giá nào hơn

Tên trường in đậm nét sơn vào đời

     Cất lên hành khúc gọi mời

Trường Phan ngày đó là nơi về nguồn.

Đất Cần, 2.11.2019

HỒ NGUYỄN

  HÌNH ẢNH HỌP MẶT 2 tháng 11 năm 2019 tại trường cũ:

MỪNG SINH NHẬT ĐẠI HUYNH

TRẦN BÁ XỬ 

 

Ngoài kia chim hót rộn ràng

Nhắc người xa xứ với ngàn yêu thương

Dù qua cách mấy dặm trường

Thì người ở lại vẫn thường nhớ nhung

Cùng là sinh nhật vui chung

Cùng trong tháng 9 không trùng ngày sinh

13 ghi nhớ làm tin

Việt Nam- Sa Đéc bình minh một ngày

Hoàng tử được lệnh vua sai

Xuống ngay trần thế làm trai út nhà

Hôm nay chàng đã ở xa

Đại dương cách trở đường ra nước ngoài

Thôi thì nhắn gửi cùng ai

Chúc mừng sinh nhật một ngày thật vui

13/9/2018

Hồ Nguyễn

____________________________

 

 

TUYỆT VỜI THAY CHỮ ĐỒNG HÀNH

 

Cám ơn người đã vì tôi

Bám theo ngọn gió để rồi đòi thơ

Công lao thật quá bất ngờ

Chỉ sợ gió thổi làm mờ ý thơ

Biết đâu trong phút tình cờ

Thần linh mách bảo đến giờ tìm ra

Dẫu mà gió có thổi xa

Thì công các bạn vẫn là tuyệt chiêu

Có thơ là có tình yêu

Có nguồn cảm hứng, có nhiều suy tư

Ơn Giời sẽ đến từ từ

Giúp tôi nhiều bạn, quá dư còn gì...

Sao mà tìm kiếm đâu chi?

Lý tưởng cuộc sống: chính khi đồng hành./.

 

Đầu Sấu, 25.10.2017

Hồ Nguyễn

 

NÀNG THƠ ĐI LẠC

Ai tình cờ gặp được xin nhặt giùm tôi

 

Thơ tôi bay giữa ngàn mây

Để quên chốc lát mà rày càng xa

Năn nỉ chị gió thổi qua

Nhờ chị bắt hộ, thơ là của tôi

Đợi hoài đợi mãi than ôi!

Sợ tôi chết gục chẳng đòi được thơ

Vuột tay đánh mất ơ hờ

Khó mà níu lại những giờ gần nhau

Thơ là bạn, chia nỗi đau

Là tim, là óc, là cầu giải khuây

Mất thơ lý tưởng cũng bay

Nhờ ai níu hộ tôi rày biết ơn

Không cần suy tính thiệt hơn

Chỉ lo thơ lạnh cô đơn gầy mòn

Xin Trời chứng thực giùm con

Chẳng thơ tất cả chỉ còn quạnh hiu

24/ 10/2017

Hồ Nguyễn