CHÚC MỪNG

50th Wedding Anniversary to:

DƯ VĂN BIẾT

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Đồng môn Dư Thị Diễm Buồn nhờ Trang Nhà chuyển THƯ MỜI: "Mời tất cả Quý Thầy Cô và Đồng Môn PTGĐTĐ khắp nơi về dự tiệc".

                       CHÚC MỪNG! CHÚC MỪNG

_____________________________

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 

Đồng Môn NGUYỄN KIM QUANG:

Thêm Tuổi Trời - Thêm Niềm Vui - Thêm Sức Khỏe

YOUTUBE: GIA HOA thăm Thầy bạn xưa PTG &ĐTĐ CẦN THƠ

Một Chuyến Đi

                 Con người tôi có hai đặc tính : vui tính hay giỡn hớt và trầm tư, sợ sệt

-Hồi nhỏ hay giỡn, khoái chơi với con trai đá cầu, bắn cu li số dách. Lúc nào bắn cu li cũng thắng ăn cả hộp đạn, bán lại đám thua cũng được tiền kha khá.

       -Nhưng lúc nhỏ sống với ngoại và má không dám giỡn sợ bị la con gái không nên nết. Nên ở nhà rón rén, đi nhè nhẹ, không dám cười to sợ bị chửi nên không dám làm gì.

               Khi đi học sợ thầy, vào lớp êm re. Vậy mà lúc ở ngoài lớp bắt chước giỡn theo mấy đứa bạn chọc ghẹo một bạn trai lớp khác bằng biệt danh. Mà thật ra anh ấy tay có tật cong cong nên chúng tôi gọi

            -Cán giá

               Anh ta chửi thề và vào  méc thầy. Thầy kêu lên hỏi đứa nào chọc. Cả đám chối hết, chỉ có tui là anh hùng dại đứng lên nhận tội. Thế là thầy cho quì gối một buổi. Trong lòng tôi khi dễ đám bạn hèn nhát, mặt tui kênh kênh… chứng tỏ mình xứng đáng làm người ngay thẳng không trốn chạy khi mình làm sai.

                Khi lớn lên ra đời sợ người có quyền, sợ người hung dữ, người khùng điên. Lúc đi dạy thì sợ học trò, không dám cười sợ bọn nó dễ ngươi. Lúc nào cũng làm ra vẻ nghiêm trang cho học trò ngán. Thật vậy, tội nghiệp học trò rất ngán tui, không dám giỡn trong lớp. Tôi cảm thấy mình mất đi cái tuổi trẻ hồn nhiên.

                 Bây giờ già rồi lên mạng trường tui dạy phải làm bộ là người lớn cho đúng chỗ của mình. Khi sang mạng trường PTG thì muốn phơi bày cái tính trẻ trung con nít của mình. Đúng là con nít sống lâu năm đấy.

                 Cho nên mỗi khi viết bài tường trình tôi hay pha trò, hay nói tếu cho vui. Chứ không cần tỏ vẻ nghiêm túc để bám giữ vai trò mình trong xã hội. Tôi muốn là con người thật không mượn danh khoát áo gì cả.

                 Gặp lại thầy, gặp lại bạn tôi rất vui, sống lại thời trẻ, bọc lộ tất cả nỗi niềm dành cho thầy cho bạn một cách chân tình. Bây giờ không còn mấy thầy và đâu còn bao nhiêu bạn. Tất cả ai cũng già tóc bạc trắng thầy U90 trò U80. Lo sợ không biết còn gặp được bao nhiêu lần rồi xa nhau vĩnh viễn. Nên thèm khát và nuối tiếc những giây phút hội ngộ.

                 Tôi lên mạng trường từ năm 2010 tôi gặp lại thầy dạy toán của tôi là GS Võ Văn Vạn ( nhà thơ Trầm Vân) và thầy dạy Pháp văn là GS Hiệu Trưởng PTG Võ Văn Trí. Mặc dù đã già tôi vẫn còn ham muốn, tôi theo thầy Trầm Vân học làm thơ và theo thầy Võ Văn Trí học làm tranh thơ và làm PPS. Thầy Trí nói với tôi: “Hãy làm cái gì mình thích, sẽ có người thích cái mình làm”. Thế cho nên bạn thấy tranh thơ và thơ Con Cóc, Con Ếch của tôi thỉnh thoảng xuất hiện trên mạng trường để các bạn “đồng thập cẩm” ( đồng môn, đồng song, đồng hương , đồng xóm) biết tôi vẫn còn sống, còn nấn ná cõi nầy chưa đi…

                 Từ năm 2017 chúng tôi mớI gặp lại thầy LÊ ĐỨC CỬU về Cần Thơ.  Lúc xưa thầy dạy Văn ở lớp đệ lục, hoc trò với tuổi ngây thơ, ngơ ngác. Tôi cứ tưởng chắc hết đời không gặp lại thầy. Tôi tìm kiếm các thầy dạy VĂN không thấy ai xuất hiện trên mạng trường cả: Thầy Trần Thanh Giản, Thầy Phùng Quang Lộc, Cô Thanh Phong, Cô Thu Hồng, cô Thu Tuyết. Sau nầy do thông tin của trường tôi biết 2 thầy đã qua đời.

                 Bây giờ thỉnh thoảng gặp lại thầy xưa Lê Đức Cửu. Người thầy cho chúng tôi nhiều kỷ niệm ở tuổi học trò. Dù chúng tôi học yếu kém vẫn nhớ thầy giảng bài làm cho bọn chích chòe mê mệt. Thầy hưóng dẫn chúng tôi biết cảm xúc, biết thưởng thức, biết rung động một đoạn văn hay, một bài thơ đẹp từ lúc đó. Chúng tôi vừa học VĂN vừa học TOÁN với thầy chỉ năm đệ lục. Dường như năm sau thầy đã chuyển đi nơi khác. Theo thông tin của Ls Hồ Trung Thành: Năm 1958 thầy trở về học Trường Đại Học Sư Phạm và tốt nghiệp Thủ Khoa. Thầy được bổ nhiệm ở các trường trung học thuộc tỉnh khác….

                  Cho đến bây giờ hơn 60 năm chúng tôi vẫn còn tha thiết nhớ về thầy. Và thầy trò tái ngộ từ 2 năm qua. Thầy vẫn nhớ những đứa học trò già và nghèo như chúng tôi. Tình thầy vẫn ấm áp như ngày xưa. Mỗi năm thầy già thêm nhưng không quản đường xa vẫn về thăm, chúng tôi  xúc động thương thầy vô cùng mà chẳng biết nói lời gì cho hay cho đẹp để thầy hiểu được tấm lòng chân thành của trò.

                 Chính vì nghĩ như vậy nên chúng tôi thấy phải thu xếp một chuyến đi thăm thầy. Bởi chúng tôi cũng đã già, sức khỏe cũng rệu rạo không biết ngày nào ra đi sẽ không có một lần thăm thầy. Thầy vẫn sống một mình cô đơn, tuổi già lẻ loi hôm sớm. Cơm hàng cháo quán tẻ nhạt…thương thầy lắm các bạn ạ.

                  Chị Huỳnh Mai khiếm thị hơn hai mươi năm là Đại Úy ở tiểu khu Bình Dương thời xưa. Chị là bạn học cùng lớp với tôi. Chị Bùi Thị Kim Hoàng cũng là học trò của thầy nhưng chị khác lớp vì chị học Pháp Văn còn tôi và Huỳnh Mai học lớp Anh Văn. Nhưng đến năm Đệ Nhất tôi học chung với chị. Chị rất nhiệt tình đề xuất chuyện đi thăm thầy. Tôi rất ngại mấy bà già bịnh hoạn đi đường có chuyện gì bất tiện mất vui. Tôi chỉ muốn đi một mình dễ quyết định. Nhưng cuối cùng chúng tôi quyết định đi chung. Chỉ có chị Lâm Kiều Mỹ rất tha thiết muốn đi thăm thầy nhưng không thể vì có bà chị bịnh hoạn ở nhà không thể tự lực nên chị Lâm Kiều Mỹ không đi được, chị nhờ chúng tôi gởi quà thăm hỏi thầy. Thấy chị có lòng nghĩ đến thầy, chúng tôi rất cảm động.

         1/ Ngựa phi đường xa

          Chúng tôi 3 con ngựa già U80, 3 đứa tuổi con ngựa, dù hết xí quách chúng tôi cũng hăng hái đi. Chúng tôi quá giang chiếc xe rước người từ phi trường Tân Sơn Nhất để lên Sài Gòn gặp thầy. Nên rất chật vật lệ thuộc về thời gian.

                   Huỳnh Mai đến nhà tôi ngủ để 2g khuya chúng tôi lên xe cho tiện. Đến ngày đi, chị Huỳnh Mai bỗng đau nhức cánh tay, đụng tới đau điếng. Tôi đề nghị chị ở lại nhà không nên đi, bịnh sẽ nặng hơn, chị phản đối, quyết chí đi thăm thầy.

Ngựa què ba đứa, nhớ thăm thầy

Đứa thì đau nhức đứa tê chân

Bịnh hoạn, tinh thần còn phấn chấn

Thầy trò hội ngộ, nghĩa tình thân

                       30/8 lúc 2g khuya xe rước chúng tôi đi ra đường Lý Tự Trọng ( Cần Thơ) tức là đường Tự Đức ngày xưa để đón chị BT Kim Hoàng. Khuya như vậy, tôi tới đập cửa rầm rầm lôi bả ra, ôm đồ phóng lên xe. Xe trực chỉ hướng về cầu Cần Thơ đi thẳng. Các bạn có biết hôm đó là ngày mưa bão dầm dề. Muốn đi cứ đi bất cần mưa bão cả bọn xông xáo như tới giờ phải lên đường hành quân.

                   Trên xe tôi với Kim Hoàng nói chuyện nọ chuyện kia, nhớ hồi còn học với thầy có bao kỷ niệm đem ra nhắc nhở. Chỉ Huỳnh Mai êm re không giống như mọi ngày miệng nói không lành da non. Ê, sao làm thinh vậy cha nội?  Bả đang rên vì đau cánh tay. Tội nghiệp bả chẳng nghe lời tôi ở nhà cho khỏe. Về nhà có em cháu lo lắng cho cái thân già bịnh tật. Đi chi cho khổ. Nghe bả rên thấy đau lòng nhưng biết làm sao. Lâu lâu bả ráng nói vài câu có lẽ cho tôi an lòng đừng cằn nhằn cái tội ham vui của bả.

                   Ngồi trên xe cảm giác lạnh vì mưa không ngớt. Chúng tôi phải khép bớt máy lạnh trên xe cho chị Huỳnh Mai thấy dễ chịu. Xe tới Sài Gòn lúc 6g sáng, nhưng không đưa chúng tôi vào khu du lịch VĂN THÁNH chỗ nhà thầy bởi tài xế sợ tới giờ cao điểm ù tắc giao thông sẽ không vào kịp phi trường để rước người với chuyến bay  hạ cánh 6g30. Chúng tôi có thể gặp thầy trò chuyện độ 2 tiếng đồng hồ, họ sẽ rước người xong trở lại đón chúng tôi. Chúng tôi ăn ké chuyến xe nên không thể thong dong tự tại.

                   Xe bỏ chúng tôi đi tắc xi vô khu VĂN THÁNH. Tài xế tắc xi cũng dễ thương cùng là người Cần Thơ dễ có thiện cảm. Tài xế tưởng chúng tôi đi thăm ông thầy ở chùa nào hay tìm thầy bà coi tướng số. Khi  biết chúng tôi đi thăm thầy học cũ hắn thấy vui lây.  Đến khu du lịch hắn không bỏ mặc ba bà già, mà ân cần chờ đến khi thầy trò gặp nhau hắn mới lái xe đi. Chúng tôi theo thầy vào nhà. Nhà không lớn nhưng có 3 tầng. Mỗi tầng là một phòng. Chúng tôi không thấy ai cả. Nghe chừng thầy sống với người chị, người anh. Như thế ngôi nhà có 3 người già, nghe yên ắng và buồn tẻ! Tôi thở dài nghĩ về tôi trơ trọi chẳng còn ai.. Tôi đã dặn học trò quanh tôi: lúc nào thấy tôi một mình 9g không thấy mở cửa là tôi đã chết. Hãy tìm cách mở cửa ra.

                    Thầy đưa chúng tôi vào phòng khách, cho chúng tôi xem quyển được thầy đề tựa

           2/ NGHĨA TÌNH và NHÂN CÁCH bên trong tập hợp

                  A/ Phần trước gồm 2 bài viết của thầy

                     1/Bài phát biểu của thầy trong Đại Hội thứ 16 ở Boston 2012

                     2/Phan Thanh Giản: Một nhân cách lớn và Bi kịch cuộc đời

                  B/ Phần sau tập họp bài của các môn đồ viết trong ngày họp mặt TẤT NIÊN                         24 TẾT năm MẬU TUẤT (29/1/2019)

                   -3 bài tường trình của chs PTG/Ls Hồ Trung Thành trong ngày Tất Niên   (23 Tết Mậu Thân: 29/1/2019)

                   -Bài thơ MỪNG GẶP LẠI THẦY XƯA của ChsPTG Dương Hồng Thủy

                   -Bài thơ GẶP LẠI THẦY của chs/PTG/GS Đinh Thị Hiệp

                   -Bài tường trình ngày họp mặt Tất Niên của chs/PTG Nguyễn Kim Quang

  *THẦY LÊ DỨC CỬU VỀ CẦN THƠ( 10/9/18):  bài tường trình của

ChsPTG/Ls/ Hồ Trung Thành

               *TÂM SỰ TUỔI GIÀ ( Bài sưu Tầm của Thầy Linh và Thầy Cửu)

  Tất cả được trao tặng cho các  tác giả viết bài.

                Và làm sao phải thực hiện: 3 Quên , 4 Có, 5 Không và 6 Vị Bác Sĩ

           tốt nhất trong đời

         1/ 3 Quên

          Một quên mình tuổi đã già

          Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì

          Hai là bệnh tật quên đi

          Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm

          Ba quên thù hận cho xong

          Ăn no ngủ kỷ để lòng thảnh thơi

         2/ 4 Có

     Một nên có môt gia đình

     Vì không homeless - người khinh là thường

          Hai cần phải có nhà riêng

          Đói no cũng chẳng làm phiền dâu con

          Ba là trương mục ngân hàng

          Ít nhiều tiết kiệm, an thân tuổi già

          Bốn cần có bạn gần xa

          Tri âm tri kỷ để mà hàn huyên

     3/ 5 Không

           Một không vô cớ bán nhà

           Dọn vào chung chạ la cà với con

           Hai không nhận cháu để trông

           Nhớ thì thăm hỏi bà ông cháu mừng

           Ba không cố gắng ở chung

           Tiếng chì tiếng bấc, khó lòng tránh lâu

           Bốn không từ chối yêu cầu

           Ít nhiều quà cáp con dâu cho mình

           Năm không can thiệp nhiệt tình

           Đời tư hay việc riêng phần của con

          4/ 6 Vị Bác Sĩ Tốt nhất trong đời

           -Ánh sáng mặt trời

           -Nghỉ ngơi

           -Thể dục

           -Ăn uống điều độ

           -Tự Tin

           -Ban bè

                    Cuối cùng luôn xác định Tư Tưởng

                   Sinh lão bịnh tử là qui luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi, cốt sao sống đàng hoàng để không hổ thẹn với lương tâm, và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.

                  Thầy nhắc nhở ta nhiều điều hay để suy ngẫm để rút kinh nghiệm sống.

                  Kế hoạch của thầy sau đó đưa chúng tôi đi ăn sáng, thưởng thức món phở đặc biệt nổi tiếng của Sài Gòn. Nhưng quá tiếc, đúng ngay ngày mùng 1 chúng tôi ăn chay. Chúng tôi làm bể kế hoạch của thầy mà cũng uổng thiệt mất cơ hội ăn uống. Thế là chuyển hướng, thầy đưa chúng tôi qua khu du lịch nhâm nhi ca cao và cà phê sữa, 3 thầy trò “sực” bánh mì không. Thầy phải ăn chay lạt với chúng tôi cho đồng điệu, thầy không ăn mì hay phở mặn sợ chúng tôi thèm tội nghiệp.

   Bùi Thị Kim Hoàng, Trần Huỳnh Mai, Thầy, Kim Quang tại khu du lịch Văn Thánh       

                

                Chúng tôi  đi thăm thầy khi thầy vừa xuất viện được một tuần. Thầy nằm viện 3 tuần để giải phẩu túi mật. Thầy chưa hồi phục, chúng tôi tới thăm khiến thầy không được nghỉ ngơi cho lại sức. Tôi thắc mắc thầy nằm viện rồi ai chăm sóc, ai lo cho thầy? Thầy nói có đệ tử chí cốt lo cho thầy. Nghe thấy thương thầy làm sao và thật là buồn cái cảnh một thân một mình như vậy.

                 Kim Hoàng tò mò thẩm vấn thầy. Tại sao hồi trẻ thầy không có gia đình? Thời đó thầy có thừa điều kiện mà sao thầy khăng khăng giữ chủ nghĩa độc thân. Tới phút nầy thầy còn cảm thấy nhớ tới ai không? Thầy nói có lẽ do duyên phận an bày.  “Tu là cội phúc, tình là giây oan”.Thầy lấy hình hồi còn trẻ cho chúng tôi xem. Hồi thầy đi lính rất đẹp trai độc đáo. Kim Hoàng nói lúc đó chắc chắn có nhiều người đẹp lả lướt lượn quanh thầy. Vậy sao thầy có thể vô tình làm ngơ, để bây giờ tuổi già thầy phải chịu cảnh quạnh quẻ, lẻ loi như vậy?!. Không biết thầy có cảm thấy đó là một sự chọn lựa sai lầm không? Nhưng tôi thì…thắm thía nghĩ thầy nói đúng “Tình là dây oan”. Lu bu, lộn xộn mắc mệt. Tôi nhớ rất thích chí với câu nói: “Tình yêu làm cho người ta mù mắt và hôn nhân làm cho người ta sáng mắt”. Thực chất không có đường nào mỹ mãn cả phải không thầy?

Lúc xưa chẳng nghĩ chuyện ngày mai

Lỡ chuyến đò ngang thầy nhớ ai?

Xúm xít vây quanh thầy ái ngại

Bối rối, chọn ai, thấy tiếc hoài!?

 

Mấy mươi năm trước biết bao tình

Sao thầy lủi thủi sống lặng thinh

Cô đơn trơ trọi hoàng hôn xuống

Một góc trời riêng chỉ một mình

 

                  Ngày tháng già nua còn tiếp nối kéo dài thầy sẽ ra sao? Người đệ tử nặng tình nặng nghĩa đó, có hoàn cảnh thuận lợi ở bên cạnh tiếp tục lo lắng chia sẽ cùng thầy chăng? Chúng tôi rất băn khoăn điều nầy. Nhưng do tính cách lạc quan nên thầy tôi giữ được thân an tâm lạc với hiện tại.

                  Thầy trò chúng tôi vừa ăn, thầy vừa truyền đạt với học trò quan điểm Tâm Sự Của Tuổi Già. Giúp cho chúng ta ý niệm về cuộc sống như thế nào thanh thản và thoải mái.Tuổi già nhưng tâm không già… Sống vui, sống khỏe.

                                Trần Huỳnh Mai, Thầy, Bùi Thị Kim Hoàng

                   Nhưng trong lúc nầy Huỳnh Mai ngã đầu vào ghế tựa vì quá mệt, do cánh tay bị nhức nhối toát mồ hôi. Thầy trò đều lo âu. Thầy định đưa chị ấy đến Bác Sĩ. Nhưng Kim Hoàng có ý nghĩ là cơ thể chị ấy thiếu nước vì từ sáng tới giờ Huỳnh Mai không uống nước. Mọi khi sáng chị ấy uống một lít rưỡi. Nên tôi bưng ly nước kê lên miệng Huỳnh Mai uống độ nửa ly. Chị ấy nằm im không chịu đi BS. Chị ấy nhắc thầy nói chuyện tiếp. Có lẽ chị ấy ngại làm mất niềm vui của thầy trò vì không còn nghe tiếng nói tiếng cười của thầy và chúng tôi nữa. Tôi cũng toát mồ hôi lạnh, thấy lo sợ việc gì sẽ xảy ra…..

                  Lúc bây giờ điện thoại từ xe rước người ở phi trường trở về gọi hỏi địa điểm đến đón… Tuy nhiên một lúc thật lâu không thấy xe đến. Tôi gọi lại mấy lần đều nói bị kẹt xe. Tôi lấy làm lạ 8, 9 giờ đâu còn là giờ cao điểm, sao lại kẹt xe. Bây giờ tâm trạng tôi rối lên, mong xe tới đưa chị Huỳnh Mai về càng sớm càng tốt…

                  Chờ xe từ 8g đến 9g rưỡi mới tới… Sau đó xe chúng tôi trở lại nhà thầy. Tôi theo thầy vào trong để nhận quà thầy gởi về cho Dương Hồng Thủy và Huỳnh Phúc Duyên, HTT, Đinh thị Hiệp…Và lời dặn dò…trước khi thầy trò chia tay. Phải nói cuộc gặp gỡ nầy chúng tôi chưa thỏa mãn vì những lý do ngoài ý muốn. Chưa nói hết những điều cho thỏa lòng mong muốn giữa thầy trò. Có lẽ vì thế chúng tôi khát khao một chuyến đi nữa. Một cuộc hội ngộ xôm tụ đông hơn, vui hơn, lâu dài hơn, thoải mái hơn, để đền bù cho lần nầy thật đáng tiếc, niềm vui chưa trọn vẹn. Phải rồi, bọn mình kéo đi thiệt đông, để thầy đãi mình ăn một chầu phở đặc biệt. Hahaha! cho thầy khẳm ghe luôn!

                 Xe chuyển bánh, thầy còn đứng đưa tay vẫy. Huỳnh Mai còn ráng nói: Thấy thương thầy quá hén! Chúng tôi đứa nào cũng rất thương thầy vô cùng.          

                Trên đường về chúng tôi trong yên lặng với những suy nghĩ của riêng mình. Một chút vui một chút buồn bâng khuâng vương vấn…

                Thầy một mình bịnh lúc bị giải phẩu túi mật không ai lo. Tôi nghĩ chắc thầy cảm thấy tủi thân già biết bao. Tôi rất thông cảm với thầy vì tôi cũng một mình, thấy cuộc đời thật đáng sợ. Chẳng biết họa hay phước trước mặt mình. Sao mình có mặt trên cõi đời để làm gì cho khổ. Lúc bây giờ mới thấm thía đời là bể khổ. Mọi người có con được nhờ khi đau ốm… còn thầy, còn tôi chẳng biết trôi nổi ra sao? Nhưng nói cho cùng mà nghe Huỳnh Mai có đứa con trai có vợ có con, Huỳnh Mai cũng chẳng được nhờ chút nào. Sống chung trong một nhà mặc mẹ, mẹ lo. Mù lòa cũng tự mò mẫm nấu cơm ăn một mình. Cũng may tất cả em cháu đều thương yêu chia xẽ sự sống cho chị…chút niềm an ủi ấm áp tuổi già ở nơi đó.

                Con đường về, thấy dài ra vô tận, còn xe chạy sao chậm chạp như rùa bò. Chưa có chuyến đi nào làm tôi mệt mõi nặng nề đến vậy. Tôi trông tới Cần Thơ để đưa Huỳnh Mai đến phòng mạch của cháu chị ấy để yên lòng hết căng thẳng lo sợ. Tôi chỉ sợ những bất trắc xảy ra không lường được trên đường về. Có lẽ vì lo sợ cho Huỳnh Mai khiến tôi quên đau dây thần kinh cánh tay hơn mấy tuần nay. Thật sự 3 bà già đều què quặt đâu có tốt lành gì đâu. Mỗi người đau một kiểu. Huỳnh Mai đau cánh tay đột ngột chưa biết căn nguyên. Kim Hoàng thì đau tê chân do di chứng bịnh Zona. Còn tôi đau thần kinh cánh do đốt sống cổ gây ra, nhưng đau dây dưa riết rồi cũng quen. Kệ, liều mạng qua ngày chứ biết than cùng ai, mà than cũng đâu có hết.

               Tới Cần Thơ đưa Kim Hoàng về nhà xong, xe đưa Huỳnh Mai tới phòng mạch BS Khoa, cháu kêu Huỳnh Mai bằng cô ruột. Tôi trực tiếp giao chị ấy cho người nhà. Tôi cầu mong cho chị ấy tai qua nạn khỏi.

 3/ Niềm vui rạo rực

               Tôi nhớ mấy ngày trước khi đi, Huỳnh Mai phone cho thầy nói “Thầy ơi! Mấy chục năm em mồ côi cha mẹ và mồ côi chồng. Bây giờ không còn ai hết, em chỉ còn thầy để nhỏng nhẻo…mà thôi”. Chị ấy định gặp thầy để nhỏng nhẻo nhưng rất tiếc, chị ấy bịnh nên hết pin tắt đài, im re hết nhúc nhích, cụt kịt. Chứ ngày thường bản chất của chị ấy vui vẻ, tía lia, hay chọc cười. Hôm nay làm thinh, cảm thấy ức lòng lắm. Nếu không chị ấy nhỏng nhẻo thầy chịu hết nỗi luôn.

               Huỳnh Mai đang bịnh nhưng tôi biết chắc chắn trong lòng chị ấy cũng như chúng tôi rất khoái chí vì đã thực hiện được một chuyến đi thăm thầy, dù bộp chôp, rối rít, lăng xăng. Chúng tôi cứ sợ mình “ra đi thình lình” không còn cơ hội được thăm thầy.

               Cả bọn  mỉm cười một mình đắc chí với niềm vui nhỏ nhoi khiêm tốn. Thầy ơi! Niềm vui đang rạo rực như hoa xuân đang nở rộ trong lòng. Cảm ơn thầy đã dành cho chúng em những tình cảm thầy trò thật đẹp. Chúng em cũng miên man nghĩ về thầy với những kỷ niệm 60 năm, dài dằng dặc nhớ mãi không quên…

Cái Răng 2 /9/19

kimquang

______________________________

Thương Tiếc Gs Đỗ Xuân Hồng

( Cgs. Phan Thanh Giản Cần Thơ )

Tin buồn nhận nỗi buồn khơi

Giáo sư Hồng đã xa rời trần gian

Thân bằng quyến thuộc bàng hoàng

Thầy trò khắp chốn trường Phan đau buồn

 

Bóng anh còn thoảng trong trường

Những lời giảng ấm còn vương tháng ngày

Bao mùa thương mến qua tay

Anh đi, vĩnh biệt từ đây, não lòng

 

Nén hương thắp ngọn khói cong

Cầu hồn anh tới Vĩnh Hằng an vui

Nghĩa tình gửi lại trần đời

Học trò bè bạn ngậm ngùi tiếc thương

  Thành kính phân ưu

 Trầm Vân

______________________________

Được tin buồn GS ĐỖ XUÂN HỒNG vừa mãn phần ngày 13/08/2019 tại VN, tôi xin thành tâm  chia buồn cùng tang quyến, và kính nguyện hương linh GS được an giấc nghìn thu. 

 

Cô Lê Thị Yến

________________________________

 

CẦN THƠ, THỨ TƯ, 14/8/2019 

         KÍNH THƯA QUÝ THẦY CÔ, QUÝ ĐỒNG MÔN, CỰU HỌC SINH PTG.ĐTĐ CẦN THƠ,

        HỌC TRÒ GIÀ PTG.HTT VỪA HAY TIN ĐAU BUỒN : 

                      GS.ĐỖ XUÂN HỒNG 

SINH NGÀY 25/01/1938, VỪA THẤT LỘC, VÀO LÚC 12 GIỜ TRƯA, NGÀY THỨ BA, 13/8/2019 ( NHẰM NGÀY 13/7 NĂM KỶ HỢI ), TẠI TƯ GIA, SỐ 309, CHUNG CƯ NGUYỄN VĂN LƯỢNG 2, ĐƯỜNG THỐNG NHỨT, Q.GÒ VẤP, SAIGON, 

       HƯỞNG THƯỢNG THỌ 82 TUỔI

LỄ DI QUAN VÀ HỎA TÁNG SẼ CỬ HÀNH TRỌNG THỂ, TẠI NGHĨA TRANG BÌNH HƯNG HÒA, VÀO NGÀY THƯ SÁU, 16/8/2019.

 

       VỚI TƯ CÁCH CỰU HỌC SINH PHAN THANH GIẢN CẦN THƠ, ĐỒNG NGHIỆP NGÂN HÀNG VNTT VỚI CÔ ĐỖ XUÂN HỒNG ( NHÂN VIÊN SỞ ĐIỆN TOÁN ( ÔNG PHẤN ), TẠI TRỤ SỞ TRUNG ƯƠNG VNTT ), BẠN ĐỒNG SONG VỚI GS.ĐỖ MỸ THUẬT VÀ PTG.ĐỖ MỸ THIỆN TẠI TRƯỜNG LES COURS SAINT PAUL CẦN THƠ, PTG.HỒ TRUNG THÀNH TRÂN TRỌNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG CÔ ĐỖ XUÂN HỒNG VÀ TANG QUYẾN ; THÀNH TÂM CẦU NGUYỆN HƯƠNG HỒN GS.ĐỖ XUÂN HỒNG SỚM SIÊU THOÁT CÕI NIẾT BÀN.

            TRÂN TRỌNG KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ, QUÝ ĐỒNG MÔN.

            HỌC TRÒ GIÀ PTG.HTT.

 

            TB : ĐỂ TƯỞNG NIỆM VÀ THƯƠNG TIẾC GS.ĐỖ XUÂN HỒNG, HỌC TRÒ GIÀ, TRƯỚC MẮT, TRÂN TRỌNG KÍNH GỞI ĐẾN QUÝ THẦY CÔ, QUÝ ĐỒNG MÔN, VÀI HÌNH ẢNH ĐẶC BIỆT THẦY CÔ GS.ĐỖ XUÂN HỒNG THAM DỰ ĐẠI HỘI TRUYỀN THỐNG PTG.ĐTĐ CẦN THƠ  HÀNG NĂM, TẠI TRƯỜNG XƯA.

          HÌNH 466 VÀ 468 : QUÝ THẦY CÔ Ở NHÀ CỦA VỢ CHỒNG HỌC TRÒ GIÀ PTG.HTT

HÌNH 472 VÀ 474 : QUÝ THẦY CÔ ĐANG DÙNG CHAI RƯỢU LỚN ĐẦY TÌNH NGHĨA HIỆU ERNEST & JULIO GALLO CỦA GS.TGT.LÊ KHÁNH DUỆ TẶNG PTG.HTT, TỪ MỸ QUỐC, VÀO NĂM 2006:

HÌNH 495 : QUÝ THẦY CÔ ĐI THUYỀN QUA CỒN ẦU:

Ảnh Kỷ niệm với quý thầy cô:

Học Trò Già PTG HTT kính báo

HỌP MẶT KỶ NIỆM 30 NĂM NGÀY RA TRƯỜNG

Thượng tuần tháng 7/2019 có 1 sinh hoạt đồng môn thoáng nghe thì thấy vừa quen vừa lạ đã xảy ra suốt tuần bắt đầu thừ 4 tháng 7/2019 tại Seattle. Địa điểm chánh cho ngày Tiền Hội và Đêm Đại Hội là tư gia của cháu Hồ Thanh Tuyền, con gái của CHS PTG Hồ Phước Hải & Lê Thị Cẩm Nhung.

Ảnh trái: Gia chủ Hồ Thanh Tuyền & con gái PTG Ngô Minh Châu       

Ảnh phải: 3 con gái (trái) của PTG Hải- Nhung (giữa) & 3 con gái (phải) của cố PTG Đoàn Văn Đạt (Lớp luyện thi Minh Nhựt-Văn Đạt)                                   

 

Nghe quen quen vì cuộc hội ngộ Seattle nầy có hình thức, nội dung gần giống với 23 lần Đại Hội PTGĐTĐ  tại hải ngoại suốt 23 năm nay. Thành phần chánh tham dự cũng rất quen vì hơn 30 cựu học sinh đều là con cháu của các CHS/PTGĐTĐ. Có được con số tham dự  trên 80 không phải dễ vì hầu hết đều về từ xa: Sydney Autralia, Calgary Canada, Vancouver Bc Canada, Las Vegas Nevada, New York, New Jersey, Savana Georgia, Minnesota, Boston Massachusetts, Dallas Texas,Nam Bắc California.

Ngày Tiền Hội cũng là gặp gỡ, hỏi han, tay bắt mặt mừng, nói cười hết ga, mầy tao loạn xạ…như Tiền Hội của các ba mẹ, các cô chú tại các ĐH Thế Giới PTGĐTĐ từ 1997

Điều lạ là Đêm Đại Hội khá độc đáo. Ngoài chương trình văn nghệ, chuyện trò đến 12 giờ đêm còn có tiết mục dựng lại khung cảnh thầy cô phát bằng tốt nghiệp 30 năm trước. Từng trò hớn hở nhận Bằng Tốt Nghiệp từ thầy cô giáo. 1989-2019 đúng là những trò nầy đã tốt nghiệp 30 năm nay từ ngôi trường dù mang tên gì đi nữa thì Trường ấy vẫn mang tên Cụ Phan trong lòng mọi người Cần Thơ.

Các nữ sinh của 30 năm trước

Các nam sinh của 30 năm trước

Những ngày tiếp theo là cùng nhau du ngoạn nhiều nơi tại Seattle và Vancouver Canada. Phút cuối chia tay, ai cũng mong năm tới gặp lại.

Vì vận nước, Trường đã đổi tên, các em phải xa xứ nhưng những con cháu của Cần Thơ, của Cụ Phan và của CHS/PTGĐTĐ vẫn mang nặng tình nghĩa thầy trò, đồng môn. Cuộc hội ngộ đầy tình nghĩa nào cũng đáng trân trọng.

Tin & Ảnh: PTG Hồ Phước Hải

Seattle, WA

NỮ SINH LỚP THẤT Y 59-60

 

HỌP MẶT 2 THÁNG 4 NĂM 2017

Tại Cần Thơ 

________________________________________

 

Sáng ngày 02/04/2017, nhóm bạn Lớp Y bên nầy đã họp mặt ở nhà hàng Tây Đô (Cần Thơ), có tất cả 18 người tham dự. (Trích Email của Phạm Thị Thu Vân ngày 4 Tháng 4, 2017).

Được biết Nhóm Bạn Thất Y 59-60 đã bắt đầu "họp đàn" từ hơn 3 năm nay tại quê nhà Cần Thơ. Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày xa trường Mẹ, qua những oan khiên của lịch sử, những giông bão của đời và bóng dáng thời gian làm bạc màu mái tóc, các nữ sinh Thất Y 59-60 ngày nào đã tìm lại nhau như tìm và gặp lại những kỷ niệm của một thời áo trắng sân trường, vô tư tóc kẹp, thầy bạn thân yêu. Bạn cũ gặp nhau nói cười không dứt, vui như ngày hội. Mà dẫu có im lặng nhìn nhau thì cũng là niềm hạnh phúc, là nỗi vui bật dậy sau những năm tháng ngủ vùi trong ngăn kéo kỷ niệm.

Năm xưa đàn chim non đã rời tổ bay đi mọi hướng. Giờ thì chim cũ đã tìm về, hỏi sao không vui cho được!

Lần họp mặt nầy, ngoài những gương mặt của những lần trước, người ta còn thấy sự có mặt lần đầu của người nữ xướng ngôn viên Đài Truyền Hình Cần Thơ trước 1975: XNV Kim Nguyệt, với nét cười ai thấy cũng nghĩ "nàng" đang cười mỉm chi và đang thỏ thẻ với riêng mình, với giọng đọc tự nhiên như nói, đặc sệt nam kỳ. Người thứ hai là chị Bích Thủy, người thủ khoa của 3 lớp nữ X, Y, Z trong kỳ thi tuyển vào lớp Đệ Thất niên khóa 59-60 (đậu khoảng10%). Qua 1 email mới nhất của Thất Y Bùi Thị Kim Hoàng gởi từ nước Lào xa xôi nói rằng chị Bích Thủy là thần tượng của chị thời ấy mà từ nhiều năm nay chị hỏi han, tìm kiếm mà chưa gặp. Nay thì "gặp" rồi dù là trong ảnh. Ảnh và thực chắc không xa miễn ta vẫn nghĩ tới nhau và vẫn còn lang thang trong cõi đời nầy, dù kẻ chân trời, người góc biển.

Qua cuộc họp mặt nầy và qua những bức ảnh thật đẹp, đẹp người và đẹp trong ý nghĩa, có người nghĩ rằng phải chăng đây là buổi gặp gỡ tại quê nhà để những Nữ Thất Y 59-60 cùng nhau nói lời chào mừng ĐH XXI, chào mừng và chúc sức khỏe Quý Ân Sư và Quý Đồng Môn thân mến sắp tụ hội về thành phố Houston nắng ấm tình nồng trong Ngày ĐH Tháng 5 sắp tới?

Hình trên, từ trái qua phải:

La Bảy, Lê Thị Hương, Thái Thị A, Mai Thị Đào, Huỳnh Kiên, Nguyên Thị Cẩm Nhung, Trương Thị Ngọc Rạng, Bành Thị Kim Nguyệt, Ngô Thị Hải, Lê Thị Cưng, Phạm Thị Thu Vân, Lê Thị Thắm, Thái Thị Bút, Lê Thị Bích Thủy.

Hình trên, từ trái qua phải:

Trương Thị Ngọc Rạng, Bành Thị Kim Nguyệt, Ngô Thị Hải, Phạm Thị Thu Vân, Lê Thị Bích Thủy

Ngoài ra còn có sự góp mặt của gia đình Hải.

Xin thay mặt các bạn cám ơn các bạn cũ lớp Y hải ngoại đã hỗ trợ để có những cuộc họp mặt vui vẻ.

 

Kính chúc các Anh Chị nhiều sức khỏe

PHẠM THỊ THU VÂN

Sài Gòn