THƠ VĂN

Hà Hoài Thủy

Bình Thủy, Cần Thơ

________________________

 

 

Tạp bút                

 

Mong manh giọt nắng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Th...

Hễ mỗi lần tôi nghe ca khúc đó là mỗi lần tôi lại bang khuâng với bao niềm nhớ. Rồi em sẽ hiểu vì sao tôi lại yêu mến một số bài hát của nhạc sĩ Thanh Tùng.

Từ nỗi buồn tan tác qua "Lối cũ ta về" đến niềm đợi mong của "Hoa tím ngoài sân" cũng chưa đủ gây cho tôi nhiều bàng hoàng bằng ca khúc "Giọt nắng bên thềm" của nhạc sĩ Thanh Tùng. Chính bài hát này chứa đựng tâm tình u ẩn mà từ lâu tôi đã đeo mang và hôm nay tôi muốn mượn để tỏ bày cùng em trong cánh thư này.

Gần mười năm rồi tôi xa vườn nhà cũ. Còn em, có bao giờ tìm về nơi ấy nữa không? Cái thị trấn hiền hòa nằm cạnh dòng sông lượn lờ uốn khúc. Bên kia tả ngạn, nhà tôi khuất sau hàng dậu thơm hoa nắng. Những trưa hạ vàng em thường sang chơi cho mùa bưởi them đậm đà vị ngọt. Tôi hình dung lại buổi mới quen, mồng ba Tết năm đó em đến thăm tôi mà đứng thẹn thò trước ngõ, tay bíu lấy cành mai. Trong tôi lúc ấy cũng rộn rang như tiếng chim mừng xuân ríu rít sau vườn. Nhưng mộng đời tôi chưa kịp vun bồi cho đơm hoa kết trái thì em vội rời quê lên học nơi phố thị xa xôi...

Mình tôi ở lại nhà cũ để nhung nhớ trôi dài theo từng hạ vàng, thu tím. Đông qua, mùa xuân lại đến cho tôi biết bao ngẩn ngơ khi nghe tiếng chim gọi bạn sau vườn; rồi lại thẩn thờ ngắm nhìn hoa vẫn thắm tươi trước sân mà nhớ Tết năm nào em ghé thăm. Từng vệt nắng thấp thoáng bên thềm tôi cứ ngỡ bóng em vừa qua khung cửa. Chợt mềm lòng khi nghe câu hát đượm buồn quấn quít: "Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi. Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi. Giọt nắng chơi vơi, giọt nắng rơi rơi bên thềm"...

Hết lễ Tết này đến vụ hè kế tiếp, em càng xa vườn xưa biền biệt. Cỏ hoa như mất đi nguồn nước phù sa tắm mát. "Lâu lắm rồi em không đến chơi. Cây xen đá lá bạc như vôi". Để có từng buổi chiều hoa rụng, những buổi trưa màu nắng cũng hanh hao. Nắng đổ từng giọt bâng khuâng bên thềm cũ. Một sáng ngày nào sau vườn bỗng xôn xao tin em về bởi tiếng chim mách lẻo. Em đã về thăm quê, nhưng với tôi em đã bước khỏi đời tôi từ bao giờ. Trong ngậm ngùi khôn tả tôi mới khám phá ra điều ước muốn của mình chỉ là ảo vọng như làn sương giọt nắng mong manh. "Một sáng mai xưa chợt thấy hư vô trong đời. Người vẫn quanh đây hay người cũng đã như xa rồi. Chỉ là thế thôi...".

Không ai dám đoan chắc rằng mình đã thấu hết mọi nỗi thống khổ dù đã qua nhiều nếm trải. Không có gì tồn tại mãi mãi ở cõi thế gian này. Tất cả mọi thứ đều sẽ đi qua. Cũng như câu chuyện của tôi ngày nào vừa kể lại cho em nghe "chỉ là hư không, giọt nắng bên thềm"...