
GÀ QUAY COSTCO
Thứ bảy tới là sinh nhật người em, mấy gia đình chị em chúng tôi quây quần ở cùng thành phố nhà gần nhau nên tiệc lớn nhỏ gì cũng đều có mặt. Tôi băn khoăn hỏi chồng:
- Anh ơi, em chưa biết mình nên mua hay làm món gì cho dịp sinh nhật này? Có mấy món học được từ you tube em đã khoe hết rồi, miến dong xào tôm thịt, cơm chiên hải sản, súp măng cua., chả giò chiên giòn lâu.
Chồng đáp ngay không cần suy nghĩ:
- Gà quay.
Tôi tự ái:
- Gà quay ? Anh lại mỉa mai em đấy hả?
- Anh nói nghiêm chỉnh mà. Gà quay Costco chứ không phải gà quay em làm tại nhà hôm nọ nhé.
Hôm ấy tôi hớn hở mua con gà đi bộ về làm món gà quay lò theo you tube chỉ dẫn, tôi đã kết hợp mấy kênh nấu ăn nổi tiếng từ trong nước ra tới hải ngoại và tìm ra những bí quyết hay lạ của mỗi kênh để làm món gà quay này. Công lao tẩm ướp và nướng lò vất vả. Khi ra thành quả, chồng ăn miếng đầu tiên đã chê: “ Thà mua con gà quay Costco ngon hơn, vừa rẻ tiền vừa khỏi mất công làm”
Nghĩ lại lời nói của chồng tôi thấy có lý nhưng vẫn ngại ngần:
- Anh ơi, mình mang con gà quay đến bữa tiệc nghe ngon lành hấp dẫn mà trị giá chỉ $4.99 bán ê hề ở Costco, coi kỳ lắm…
Thật thế, đối với người Mỹ hay đại đa số người Việt trong cộng đồng Việt Nam tôi không biết, nhưng từ trong gia đình anh chị em tôi, những họ hàng và bạn bè thân quen tôi thì dù thỉnh thoảng họ vẫn mua gà quay Costco về nhà ăn nhưng tôi chưa thấy ai…dám mang con gà quay Costco lên bàn tiệc. Cái giá $4.99 đã không được họ trân trọng cám ơn mà còn gây ấn tượng hàng giá rẻ …bèo không xứng tầm nằm trong bàn tiệc. Những bữa tiệc lớn nhỏ của nhiều người Việt món gà phải được làm từ gà đi bộ ( dù gà đi bộ…từ năm ngoái và hiện đang nằm trong tủ lạnh ở chợ Việt Nam cả mấy tháng nay, nấu nướng lên chẳng còn ngon ngọt cho lắm ) hay order từ nhà hàng Việt nhà hàng Tàu nào gà hấp hành gừng, gà hấp xì dầu, gà xối mỡ….những mấy chục đồng một con mà nghe nói những con gà này đến từ Trung Quốc. Ở Mỹ có biết bao nhà hàng Tàu, buffet Tàu, những nguyên liệu thực phẩm như gà vịt, cua tôm sò hến..v..v…cùng với những gia vị đều từ Trung Quốc sang. Bởi vậy đi ăn bất cứ nhà hàng Chinese buffet nào và ở đâu, hầu như những món ăn đều giống nhau.
Tấm lòng tử tế của đại công ty Costco chịu lỗ lã mỗi năm mấy chục triệu khi bán gà quay giá rẻ $4.99 được hàng triệu người ưa thích nhưng vẫn có một số người lạnh nhạt thậm chí phũ phàng chê bai chỉ vì họ không thích ăn gà công nghiệp, thịt gà bở, không dai.
Có lần tôi hỏi thím tôi:
- Thím thích ăn gà quay Costco không?
- Thím chỉ ăn “chơi” vài miếng thôi. Ngán lắm.
Một chị bạn thân của tôi cũng thế:
- Mình đi chợ Costco mua sắm đồ, đi qua quầy gà quay thỉnh thoảng …bốc đồng lắm, cao hứng lắm thì mới mua một con.
Ôi, nếu mà con gà quay biết khóc nó sẽ tủi thân rơi lệ khi nghe những câu này.
Chồng nhận xét:
- Gà quay Costco mà tăng giá gấp đôi vẫn hợp lý và rẻ chán .
Tôi đồng tình:
- Đúng thế, ngay cái tủ lạnh nằm đối diện quầy gà quay Costco bày bán một bịch 2 con gà giá hơn $15 , tính ra hơn $7 một con, công họ chế biến tẩm ướp gia vị, thời gian quay lò và cuối cùng cho vào bao bịch sạch sẽ, người mua chỉ việc đi ngang qua quầy, với tay xách túi gà bỏ vào xe chợ, về nhà có ngay món ăn nóng ngon lành mà chỉ trả có $4.99, thấy tận mắt mình đã “lời” thế nào rồi..
Tôi chợt reo lên:
- Em sẽ nghe lời anh mang món gà quay Costco đến bữa tiệc thử thí nghiệm một lần xem sao, người nhà cả cũng không đến nỗi bị “quê”. Nhưng em sẽ thay hình đổi dạng con gà quay cho khác đi.
Thế là tôi gọi phone cho em dâu thông báo sẽ mang món gà quay ăn với bún rau sống, gọi trước cho khỏi “đụng hàng” để người khác mang món ăn khác
……….
Tiệc sinh nhật đến. Tôi đã sẵn sàng dĩa bún, rổ rau sà lách trộn giá sống với các loại rau thơm và tô nước mắm tỏi ớt, mọi thứ đều ngon mắt gợi thèm. Con gà quay Costco vừa mua về còn ấm nóng trong bịch, gà mềm đúng độ tuổi vừa ăn, tôi cẩn thận lấy kéo cắt ra thành từng miếng gọn gàng, đùi cánh bày ra theo thứ tự thành con gà năm úp mình trên đĩa đã lót mấy lá sà lách xanh tươi rồi tưới nước gà trong bao lên thịt gà cho thấm. Mấy cọng ngò xanh cong cong yểu điệu dễ thương nằm trên con gà, những khoanh hành tây trắng và cà chua đỏ thái mỏng lịch sự bày xung quanh con gà. Thế này thì đố ai nhận ra gà quay…xuất thân từ Costco.
Món gà quay ăn với bún rau sống của tôi nằm trên bàn tiệc kiêu hãnh góp mặt với các món ngon đắt tiền khác.
Cả nhà ngồi vào bàn, nâng ly chúc mừng birth day chủ nhà xong là ăn tiệc. Em dâu chủ nhà là người đầu tiên ăn miếng gà quay, vốn biết tôi chuyên nấu ăn …nhờ you tube, chẳng biết em khen thật hay khen xã giao:
- Ngon quá, gà quay chị làm theo kênh you tube nào vậy? gia vị đậm đà đúng khẩu vị người Việt mình.
Tôi ỡm ờ:
- Thì mọi người cứ ăn và nhận xét vô tư đi.
Em dâu lớn bèn gắp thử miếng gà quay cho vào tô bún rau, chan nước mắm. Ăn xong em này cũng khen:
- Công nhận thịt gà quay ngọt, mềm, jiucy ghê nơi, em quay gà trong oven hay trong Air fryer cũng không ngon bằng.
Một đứa cháu ăn xong thì nhận xét ngay:
- Cháu thấy gà quay này… giống y chang gà quay Costco, cháu thích ăn gà này.
Tôi giật mình, cô cháu đã phát hiện ra gà quay Costco, chắc cô thường xuyên ăn gà quay Costco hơn hai em dâu tôi nên cháu nhận ra ngay. Đợi cho đĩa thịt gà quay vơi một nửa tôi mới…thú tội:
- Thì gà quay Costco chứ gì nữa.
Mọi người kêu “Ồ” lên ngạc nhiên và thú vị:
- Chị có chế biến gì thêm mà ngon thế?
- Không hề. Có sao để vậy ngoài những thứ bày biện xung quanh con gà nhắm đánh lạc hướng mọi người. Nếu tôi mà mang nguyên bịch gà quay Costco đến đây thì chắc sẽ không “đắt hàng” so với những món ăn khác..
Cô em dâu lớn ăn thêm miếng gà nữa và mơ màng:
- Phải chi Costco mua gà đi bộ về làm gà quay thì sẽ ngon thêm biết bao nhiêu, mà vẫn bán giá $4.99 một con gà cơ.
Em cứ mà mơ đi. Chồng tôi thì thực tế:
- Gà công nghiệp thịt mềm vẫn luôn là lựa chon của người Mỹ. Gà quay $4.99 và hot dog $1.50 cùng với nước ngọt uống thả ga đã là điểm son của Costco dành cho khách hàng. Một người nào đó cạn túi tiền chỉ còn vài ba đồng bạc lẻ cũng có thể ung dung bước vào Costco, mua con gà quay $4.99, mua thêm cái bánh mì hot dog $1.50 cùng với ly nước ngọt mang về nhà món ăn ngon và no bụng.
Cả nhà vừa ăn vừa có đề tài bàn về gà quay Costco, đều công nhận tuy là gà công nghiệp nhưng thịt gà tươi ngon, chúng ta sống ở Mỹ đầy đủ dư thừa nên thấy món gà quay này “tầm thường”nếu ở Việt Nam của những năm thời bao cấp xưa thì con gà quay Costco đã là món cao sang chỉ có trong mơ.
Tôi kể:
- Mỗi lần tôi đi chợ Costco mua đủ thứ ra tới chỗ tính tiền mà quên chưa mua gà quay là …vẫn chưa đủ, phải ba chân bốn cẳng đi vào xách ra một bịch gà.
- Chị thích ăn gà quay đến thế sao?
- Trên nhiều kênh you tube người ta chỉ dẫn chế biến gà quay Costco thành nhiều món lắm, nấu phở gà, xôi gà, gà chà bông, gà trộn xà lách..v..v..Chỉ $4.99 mình có món nọ món kia từ gà cũng thú vị chứ.
Em dâu tôi đồng ý:
- Gà quay $4.99 coi như Costco vừa bán vừa biếu tặng khách hàng, chúng ta nên hưởng món quà này đi, lỡ mai kia mốt nọ Costco thay đổi chính sách, bán tăng giá, chúng ta lại ngậm ngùi tiếc nuối thời gà giá rẻ $4.99.
………..
Xong bữa tiệc sinh nhật, may mắn con gà quay Costco cũng gần hết. Về đến nhà, chồng vui vẻ nói:
- Mặc dù bị phát giác gà quay Costco nhưng anh thấy cả nhà đều thích ăn đấy chứ.
Tôi đáp:
- Em cũng thế, em giống như mọi người thích ăn gà quay Costco và em cũng giống mọi người là “sĩ diện” không thể mang con gà $4.99 lên bàn tiệc cho tới bao giờ gà công nghiệp trên thế gian này… bỗng trở nên khan hiếm, gà quay Costco sẽ cao giá, đắt đỏ thì em mới suy nghĩ lại.
Nguyễn Thị Thanh Dương
( March 02- 2026)
ĐÓN ANH VỀ.
( Tặng CT.)
Đón anh về tối nay,
Sau những ngày xa vắng,
Em chờ một chuyến bay,
Sắp đến giờ hạ cánh.
Bao nhiêu dặm đường dài,
Chưa bằng em thương nhớ,
Chỉ cách mấy giờ bay,
Mà sao lâu đến thế?
Phi trường vẫn đông người,
Kẻ đưa và người đón,
Những hình ảnh cuộc đời,
Chia tay và sum họp.
Đón anh ở lối ra,
Giữa bao người xa lạ,
Vòng tay ôm thiết tha,
Mừng vui ngày tao ngộ.
Anh mang về nơi em,
Một khung trời nào đó,
Những hạt bụi chưa quen,
Những ngại ngùng nắng gío.
Anh đi đâu, ở đâu,
Vẫn là anh ngày cũ,
Lâu lắm mới gặp nhau,
Mùi hương người vẫn nhớ.
Anh nhìn em ánh mắt,
Đủ để nói trăm lời,
Tựa vai anh thổn thức,
Trao anh một nụ cười.
Phố xá đón anh về,
Đèn khuya chưa muốn tắt,
Đêm nay không có mùa,
Thời gian dài vô tận.
Trăng khuya chìm trong mây,
Hay là trăng e thẹn?
Thì cứ ở lại đây,
Cửa vào nhà đã khép.
Chỉ có em và anh,
Cùng đất trời sẽ hiểu,
Đêm nay đêm huyền diệu,
Trăng gío ở trong lòng.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
NGƯỜI TÌNH NĂM MỚI.
Tôi đón Tết, đón người tình muôn thuở,
Theo mùa xuân Tết đúng hẹn lại về,
Tết rộn ràng trên khắp nẻo đường quê,
Tết ra biển Tết lên rừng xuống phố.
Đón Tết về chín ngọt ngào hoa qủa,
Vườn thơm hương lộng lẫy những sắc hoa,
Chợ búa vui bán những món làm qùa,
Món ngày Tết tình quê hương dân tộc.
Tôi mơ thấy Tết trong làn gío thoảng,
Trong nắng hanh hao những ngày cuối năm,
Nắng gió này làm khao khát tình xuân,
Rượu chưa uống mà lòng say đến thế.
Đêm ba mươi Tết, không gian rất lạ,
Tôi chờ mong giây phút đón giao thừa,
Khoảnh khắc diệu kỳ Tết bước vào nhà,
Năm mới đến tình chúng mình cũng mới.
Sắc màu thời gian Tết là huyền thoại,
Tết màu gì mà cứ trẻ mãi thôi,
Tình yêu màu gì mà nhớ nhau hoài,
Tình yêu và mùa xuân không có tuổi.
Đến với nhau ba ngày xuân rất vội,
Tôi yêu sao mồng một Tết tưng bừng,
Tôi nếm đậm đà mùi vị bánh chưng,
Tôi nếm ngọt ngào mứt gừng mứt bí…
Mồng hai Tết tôi vẫn còn vừa ý,
Tôi soi gương tóc rẽ lại đường ngôi,
Làm đẹp cho Tết làm đẹp cho đời,
Mùa xuân đến ai mà không rạo rực.
Cứ vui đi còn ngày mồng ba Tết,
Ngày cuối cùng Tết ở lại bên tôi,
Tình có hạn kỳ, mình lại xa xôi,
Mười hai tháng những ngày dài thương nhớ.
Ngày mồng bốn, Tết đã là qúa khứ,
Tết ra đi như một giấc mơ tàn,
Mâm cỗ tiễn xuân hương khói hóa vàng,
Cho đến ra giêng tôi còn nhớ Tết.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Jan. 08, 2018).
TIỂU THƯ THỜI BAO CẤP
Có tiếng gọi ngoài cổng:
- Cô Thoa ơi, cô Thoa..
Anh Thu nhanh chân bước ra, thấy bà Mộc bưng một khay nhỏ đựng bát chè táo xọn và một cái bánh gói lá chuối.
- Hàng của cô Thoa, cậu mang vào nhà cho em nó ..
Bà Mộc giao hàng xong vội ba chân bốn cẳng quay về, anh Thu chưa kịp hiểu gì, vừa lúc ấy Thoa từ trong nhà chạy bay ra giải thích:
- Bác ấy mới làm xong nóng hổi nhờ em mua mở hàng… giùm.
Anh Thu đã hiểu ra, mắng cô em gái:
- Muốn ăn thì đến chỗ mà mua, có đâu chảnh chọe để bà Mộc mang hàng đến tận nhà. Bác ấy tuổi đáng cha mẹ mình.
Anh Thu là người anh thứ ba khó tính và nghiêm trang nhất nhà. Trời xui khiến sao hôm nay bà Mộc đến giao hàng nhằm lúc Thoa đang ngủ trưa nên anh Thu mới biết vụ này. Anh Thu chỉ thị:
- Bỏ cái tính tiểu thư ấy đi. Hôm nay là lần cuối cùng Thoa nhận hàng của bà Mộc.
Bà Mộc là hàng xóm cách nhà Thoa hai dãy nhà, trước 1975 chồng bà làm công chức nuôi một vợ một con an nhàn thanh lịch, sau 1975 ông mất việc, phải sống tần tiện theo thời, hai vợ chồng đùm bọc lẫn nhau, con gái lấy chồng cũng nghèo chẳng giúp đỡ được gì. Bà Mộc bán hàng quà ngay trước cửa nhà, bà nấu chè, nấu xôi, làm bánh bán cho cư dân trong xóm. Buổi trưa bà làm hàng và bán lai rai đến chiều tối.
Buổi trưa, sau một giấc ngủ ngắn, ở cái giờ chưa đến bữa cơm chiều người ta thường thèm ăn quà vặt, Thoa đã đến mua hàng của bà Mộc, khi thì bát chè táo xọn thoảng mùi hoa bưởi, khi thì cái bánh giò hay cái bánh nếp nhân mặn, nhân ngọt, bà thay đổi món thường xuyên, món nào cũng ngon. Bà Mộc phát giác ra hôm nào Thoa mở hàng là hôm ấy bà bán hết sớm, bà bảo Thoa nhẹ vía và nhờ Thoa đến mở hàng mỗi ngày, để chắc ăn hơn bà Mộc đích thân mang hàng đến tận nhà giao cho Thoa những món mà cô đã dặn từ hôm trước.
Từ hôm bị anh Thu mắng, Thoa có biệt hiệu “Tiểu Thư” dù là tiểu thư…ăn hàng
Mà Thoa cũng tiểu thư thật đấy. Mẹ sinh ra đàn con ai cũng “bình thường”, tới năm Bính Ngọ 1966 mẹ bỗng …sinh ra một “tiểu thư” vì nhà chẳng cao sang quý tộc gì mà Thoa thì khó tính “sang chảnh” ngay từ thời còn nhỏ. Nhà bán hàng nước giải khát Thoa đòi uống chai cam đỏ mà mẹ mở lộn chai cam vàng là Thoa khóc bắt đền mở lại chai khác. Hàng cơm tấm bán trước cửa nhà, hôm nào mẹ chưa kịp mua, họ bán hết hàng là Thoa khóc nhè lại…bắt đền mẹ.
Người chị cả liên tiếp làm nhiệm vụ bế em vì mẹ sinh năm một. Chắc thời ấy các bậc cha mẹ không quan tâm tới sinh đẻ có kế hoạch, nhà 7- 8 đứa con là thường, nhà nào 4-5 con coi như “hiếm muộn” hơn người khác. Chị cả bế em đã “kinh nghiệm” 4 đứa mà chưa “cực khổ” bằng đứa thứ 5 tuổi con ngựa này.
Bé Thoa có cái trán vồ, mũi tẹt, đôi mắt mí lót, tính tình thì “dữ dằn” thế mà không hiểu sao ai cũng khen dễ thương, thấy là muốn nựng, vuốt tóc, bẹo má Thoa liền bị Thoa phản đối hẩy tay ra và khóc ré lên ôm lấy chị, chị cả lại phải dỗ dành và bồng bế nó mỏi cả tay.
Cũng bú sữa mẹ như các anh chị, Thoa lớn lên vù vù, 7-8 tuổi đã biết điệu đàng, Thoa nhõng nhẽo mẹ đòi mua váy đầm, áo dài, đôi guốc và không thiếu cặp mắt kính với cây dù. Những “báu vật” này mẹ và Thoa dấm dúi cất giấu trong một ngăn tủ trên căn gác xép. Mẹ thì sợ các con lớn cằn nhằn mẹ chiều Thoa quá sinh hư. Thoa thì sợ các anh chị mắng.
Mỗi lần theo mẹ đi đám cưới nào Thoa đều mang các món “hàng hiệu” này ra dùng, nên cũng chẳng thể dấu được lâu.
Mẹ mất tháng Tư năm 1975 khi Thoa lên 9, chỉ còn cha cùng các anh chị. Người mẹ, người cưng chiều Thoa nhất không còn nữa nhưng Thoa vẫn còn tính cách “tiểu thư” cho dù sau 1975 cuộc sống mới vô cùng khó khăn của thời bao cấp xã hội chủ nghĩa.
Thoa và Thủy nhỏ bạn cùng xóm đi học thêm Toán Lý Hóa chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông sắp tới. Một hôm hai đứa đạp xe về gần tới nhà trời bỗng đổ mưa, hai đứa đạp xe nhanh, xe đạp Thoa bị trật bánh tại đường ray xe lửa khi ngang qua trại Z755 ( là trại lính truyền tin trước 1975) , Thoa ngã một cú đau điếng, nhỏ Thủy vội vàng đỡ Thoa dậy và hai đứa cùng đội mưa đạp xe tiếp. Về đến nhà.Thoa lạnh run vì mưa ướt, thay quần áo soi gương Thoa mới biết cái răng cửa bị gãy, cô nàng khóc òa tức tưởi vì mất một cái răng.
Anh Thu nghiêm khắc mà rất được việc. Ngay ngày hôm sau anh Thu đã chở Thoa đi nha sĩ Ngọc Hà ở Tân Định để làm răng lại . Nhỏ Thủy xuýt xoa:
- Thời buổi bao cấp tiền ăn uống còn phải tiết kiệm mà mày đi nha sĩ làm răng, hao bạc lắm đó.
Thoa phải trồng răng mới ( implant) Thời đó không có răng giả tạm như bây giờ, Thoa bị “trống vắng” môt cái răng cửa trông thật là vô duyên. Đi học hay ra ngoài đường Thoa tránh giao tiếp với mọi người và ai nói gì Thoa cũng chỉ ….mỉm cười. Anh Thu là người chở Thoa đi lại mấy lần theo hẹn của nha sĩ cho đến khi răng mới hoàn tất.
Thoa và Thủy lại tung tăng đi chơi với nhau như thường lệ sau một thời gian ngắn Thoa phải ngồi nhà chờ làm răng. Hôm ấy Thoa rủ Thủy đi Tân Định để sửa lại đôi giày cũ. Thủy thắc mắc:
- Chợ Gò Vấp cũng có chỗ sửa giày kìa. Sao đi xa Tân Định?
- Vì có hàng bún ốc ngon trong chợ Tân Định. Hiểu chưa?
- Hiểu rồi. Thủy hí hởn đồng ý.
Thế là chỉ vì tô bún ốc Thoa đã mang đôi giày cũ vượt đường xa từ Hạnh Thông Tây đến Tân Định. Hai đứa hăng hái đạp xe đi, tuổi 17 tươi trẻ, vui là chính xá chi mệt nhọc. Ông thợ sửa giày ngồi bên hè phố đường Hai Bà Trưng ngay gần tiệm nhuộm Tô Hồng, đến nơi thấy ông đang cắm cúi sửa giày cho một thanh niên đứng chờ bên cạnh, hai đứa sốt ruột lắm. Ông thợ hỏi:
- Hai cô cần sửa gi?
Đôi giày của Thoa quai đã mòn Thoa muốn thay quai, vừa là đôi giày Thoa yêu thích vừa để tiết kiệm tiền. Ông thợ nhìn đôi giày :
- Cô đợi tôi sửa cho xong đôi giày của anh này sẽ đến lượt cô.
- Chừng bao lâu thì xong bác? Chúng cháu có việc cần vào chợ Tân Định ….gấp.
- Khoảng một tiếng, hai cô cứ vào chợ Tân Định ăn quà thoải mái là giày cũng xong.
Ông thợ tinh ý và vui tính ghê, cứ làm như ông đã đọc được tâm can hai đứa, anh chàng đợi sửa giày hình như cũng…mỉm cười đồng tình với ông ấy.
Một tiếng dư sức cho Thoa và Thủy vào chợ Tân Định ăn hàng, quất xong tô bún ốc hai đứa tạt vào hàng chè, mỗi đứa ăn hai chén chè. No nê xong Thoa và Thủy dạo chợ ngắm hàng vải cho đã mắt và bảo nhau mai mốt có tiền nhất định sẽ mua vải màu này màu kia may quần áo.
Trở lại chỗ sửa giày, đôi giày đã xong, ông thợ đưa cho Thoa và lửng lơ:
- Cô khỏi phải trả tiền…
Thoa ngạc nhiên và cảm động:
- Ủa…ủa..sao bác sửa giày miễn phí?
Ông sửa giày chỉ mỉm cười và đưa cho Thoa một mảnh giấy. Thoa và Thủy mở ra cùng đọc “ Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi”. Ông sửa giày nói thêm vào:
- Anh chàng hai cô gặp lúc nãy trả tiền cho cô đó.
Thì ra thế, theo phản ứng tự nhiên Thoa nhìn quanh quẩn xem chàng kia đâu, nhưng đường phố Hai Bà Trưng đông đúc người và xe, phố xá mênh mông biết chàng là ai mà tìm. Thoa ngại ngùng làm sao, anh ấy cũng mang đôi giày cũ đi sửa chứng tỏ anh chẳng khá giả gì. Vậy mà anh vẫn trả tiền sửa giày cho Thoa một người không quen biết.
Thoa bâng khuâng nói thầm:” Cám ơn anh, chàng hào hoa lịch sự của thời buổi bao cấp”. Và Thoa tiếc rằng lúc nãy không nhìn anh kỹ hơn xem chàng có …đẹp trai không.
Nhỏ Thủy cũng thực tế tiếc rẻ:
- Nều biết mày không phải chừa tiền trả sửa giày thì lúc nãy hai đứa mình mỗi đứa ăn thêm một tô bún ốc nữa cho đã đời, bõ công đạp xe từ nhà đến đây.
Thoa cẩn thận cất mảnh giấy anh ghi vào giỏ xách. Trên đường đạp xe về, Thoa vẫn nghĩ đến anh, hỏi Thủy:
- Vì sao anh kia lại trả tiền sửa giày cho tao nhỉ?
Thủy cười chế riễu :
- Nhìn cái mặt e ấp mộng mơ của mày kìa. Mày đang tưởng anh chàng bị “sét đánh” khi gặp mày đấy hả ? nên dù con nhà nghèo anh cũng chơi đẹp trả tiền cho người đẹp hả ?. Đừng có mà mơ mà chảnh nhé tiểu thư, anh chàng còn chảnh hơn mày nữa đó. Mảnh giấy anh ghi đúng 10 chữ “Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” không thèm hỏi tên tuổi địa chỉ mày cũng không thèm ký tên anh, có nghĩa là anh ta chẳng cần tái ngộ, chẳng mong gặp lại lần thứ hai.
Năm 1985 Thoa là cô giáo tiểu học dạy trường gần nhà. Thời điểm này hai anh bên Mỹ đều đặn gởi những thùng quà về tiếp tế nên kinh tế gia đình đỡ vất vả. Cha và các anh chị chẳng ai quan tâm đến tiền lương của nàng, cả nhà chưa ai hỏi, chẳng ai biết mỗi tháng nàng lãnh bao nhiêu. Mỗi thùng quà Mỹ nhà bán đi hầu hết, chỉ chừa một ít để dùng nên Thoa có xà bông Coast để tắm thơm phức, diện quần Jean áo thun made in USA chính hiệu hay may đồ bộ bằng vải “soa” bên cạnh những đồ bộ vải nhà nước hôi dầu mà cũng phải tiêu chuẩn một năm chỉ có một lần.
Vài đồng nghiệp thân thiết với nàng biết chuyện đã gọi nàng là “Tiểu thư thời bao cấp”, vì với đồng lương giáo viên ít ỏi nhiều thày cô khác vẫn phải chắt chiu từng đồng về nuôi sống gia đình. Có ai như nàng, được gia đình “bao” hết từ A tới Z , tiền lương giáo viên chỉ để nàng ăn quà và tiêu vặt.
“Huê lợi” cả nhà được hưởng của Thoa là những tiêu chuẩn tem phiếu hàng tháng của giáo viên, 12 ký gạo, nửa ký thịt và mớ nhu yêu phẩm.
Đặc biệt ngày nhà giáo những món quà của học sinh, phụ huynh biếu tặng thì “chất lượng” hơn. Thời bao cấp những món quà tặng này rất thực tế, là ký đường, là hộp sữa, hay chục trứng gà nhà nuôi biếu cô ăn bồi dưỡng, hay cái chân giò bự vì má em bán thịt heo cho hợp tác xã nên mới có được cái chân giò ngon này và không phải ai cũng thực tế, vẫn có những bó hoa tặng cô giáo, tuy không ăn được nhưng cho đời thơm hương.
………………
Cô nàng tuổi Bính Ngọ 1966 đã sống ở nước ngoài mấy chục năm nay. Đôi lúc Thoa nhớ về thời rất trẻ của mình “Tiểu thư thời bao cấp” ấy, với bao nhiêu kỷ niệm bộn bề trong đó có anh chàng trả tiền sửa đôi giày cũ cho nàng trên hè phố Hai Bà Trưng Tân Định. Mảnh giấy chàng ghi đúng 10 chữ “Anh đã trả tiền sửa giày cho cô bé rồi” chẳng hứa hẹn điều gì thế mà cũng làm trái tim mong manh lắm mộng nhiều mơ của cô bé 17 tuổi cảm động cất giữ một thời gian dài rồi…mới chán và đã xé nhỏ thả cho gió bay đi, nhưng kỷ niệm thì không thể bay đi.
Chàng là ai ? một “cố nhân” không tên tuổi, không cả bóng hình nhưng đã để lại trong lòng nàng một kỷ niệm đẹp êm đềm..
Nguyễn Thị Thanh Dương
( Feb.14- 2026)
