THƠ

                    ANH TÚ

                         Cựu GS ĐTĐ - Connecticut 

_________________________ 

MƯỜI MỘT MƯỜI HAI

Nơi đây tàn Thu gió mưa nhiều lắm

Lá vàng khô còn lưu luyến bám cành
Bên góc phố  một cụ già móm mém

Mĩm cười vui đôi mắt lõm long lanh

Nơi đây dợm Đông tiết trời trở lạnh
Cây thông già xanh lá cợt u sầu
Người không nhà đón đêm tìm nơi ấm
Để máu hồng có thể nóng dài lâu

 

Nơi đây có lần cánh hồng tuyết đậu

Đỏ niềm vui không sợ hãi lạnh lùng

Tạo hóa nhiệm mầu trần gian báo nhận

Dù gian nan mạnh sống chẳng ngại ngùng

 

Anh Tú

Mùa Tạ Ơn/ Đông Bắc Hoa Kỳ

November 29, 2019

CÂY BÔNG GÒN

Cây gòn bông trắng lá xanh
Muốn dồn cặp gối nên anh phải trèo
Ngại gì chót vót cheo leo
Vì thương ...không sợ hiểm nghèo khó khăn
Để có chiếc gối em nằm
Cho đêm tròn giấc tháng năm mộng tràn!

 

Anh Tú

November 10, 2019

AI ĐEM TÔI VỀ

 

                                      Cám ơn tấm ảnh đậu rồng

                                    Cho tôi nỗi nhớ trong lòng xôn xao.

 

                                          Gởi Nguyễn Cao Khải

Đậu rồng chấm cá bống kho
Với tô cơm nguội bụng no còn thèm
Thời gian bóng ngựa qua rèm
Kỷ niệm ngày ấy ai đem tôi về?!

 

Về nghe tiếng đọc a ê
Của đám con nít nhà quê trường làng
Những ngày nghỉ học lang thang
Ra đồng cùng bạn vầy đàn đùa vui

 

Đùn rơm nướng cá lóc trui

Mê da cá cháy đen thui ... đậm đà

Giành ăn rượt đuổi hét la

Vui đùa thỏa thích ngọc ngà tuổi thơ

Bạn xưa xa vắng mịt mờ

Chợt nghe đơn lẻ bơ vơ một mình.

 

Anh Tú

October 30, 2019

Trăng vui trăng mãi mĩm cười?

Tôi buồn tôi thức nhớ người tôi mơ

Người mơ chẳng đến bao giờ

Cho nên tôi mãi mơ người hằng mơ

 

Mơ hoài lẩn thẩn làm thơ

Bà con nhạo báng thằng khờ nên mơ

Ngày thì mặt mủi ngu ngơ

Đêm dài thức trắng mong chờ … viển vông!

 

***

Bạc đầu …giấc ngủ cạn nông

Dọc đời ...cao núi sâu sông dập dồn

Leo lội vượt thoát sinh tồn

Khi vui khi khổ mất còn thay phiên

 

Dầy vò Tổ quốc thiêng liêng

Dân quyền chà đạp, gông xiềng lên ngôi

Tự do dân chủ nước tôi

Người mơ yêu dấu nổi trôi phương nào?

 

Anh Tú

September 13, 2019

Tết Trung Thu 

Giao Mùa

Ngày ngắn...vội vàng chiều đến sớm
Cuối hè giữa nắng lắm mưa rơi
Tháng tám xứ xa vời đất mẹ
Dật dờ trong nỗi nhớ đầy vơi.

Chừ lá khô đó đây lác đác
Chờ cơn gió mát thổi lăn bay
Hướng Dương phai sắc buồn tàn úa
Thu sắp về thăm bạn có hay?

Tạo hóa vô tư lòng mở rộng
Nàng Thu rực sắc thế nhân xem
Vô tư cười mĩm dù thương ghét
Mặc kệ trần gian lắm tỵ hiềm.

Thu hẳn đã về trên tổ quốc
Đồng bào hạnh phúc đón mùa vui
Hay đang trăn trở vì vận nước
Bởi lũ Tàu man muốn dập vùi?

Anh Tú
August 27, 2019

HUYỀN THOẠI MƯA NGÂU


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Suốt ngày mưa giông trời mây đen kịt

Khi hè thương còn lẩn quẩn quanh đây

Con thỏ hoang sau vườn tìm nơi ẩn

Hoa Lily trước ngõ ngã nghiêng lay


Tờ lịch nhắc hôm nay ngày Ô Thước

Nhịp cầu cho Chức Nữ gặp Ngưu Lang

Tình nhân nào xa nhau quay quắt nhớ

Và ray rức thương nuối tiếc ngút ngàn


Ngọc Hoàng thương cho Chức Ngưu sum hợp

Chuyện Ô Kiều thành huyền thoại thế nhân

Mong từ đây một khi mở lòng trao bạn

Không cảnh mưa Ngâu dù chỉ một lần!


Anh Tú

Mưa Ngâu 2019

PHẢI THẾ MÀ THÔI

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đi dưới nắng hè cháy da tháng bảy

Quên không đội nón nóng thấm vào đầu

Chuyền xuống tim len vào dòng máu chảy

Mồ hôi cay mắ́t, chân bước về đâu?

 

Đang mơ giữa trưa giật mình tỉnh giấc

Nhớ nắng quê hương thuở tuổi mười ba

Theo mẹ ra đồng vào mùa cấy mạ

Vọc phá bùn sình bị mẹ rầy la

 

Mơ màng giữa trưa lơ mơ nhớ lại

Nhớ nắng quê nhà của thuở học sinh

Lẽo đẽo theo em, cùng trường khác lớp

Dấu trong tim non chớm nở chút tình

 

Bồng bềnh nắng trưa chói chang đổ lửa

Nhớ nắng Sài Gòn sóng bước bên ai

Tà áo trắng bay vướng chân hai đứa

Chợt ước bên nhau suốt cuộc đời này

Nắng đổ lửa quê mình sao mát rượi

Bởi trường trò khi làm kẻ đưa đò

Mỗi phượng trỗ, ve kêu lo xa vắng

Mà xuân nào phấn bảng cháy thành tro

 

Nửa đời tha hương mỗi mùa nắng hạ

Từng nhớ từng thương kỷ niệm xa xôi

Vô ích viển vông mà sao không cưỡng

Tim còn nhịp đập phải thế mà thôi

 

Anh Tu

July 27, 2019

LÁ NHỚ

 

Gió mưa tầm tã mùa này

Cây rung lá rụng.. bay bay la đà

Thả hồn về khoảng trời xa

Sân trường yêu dấu quê nhà giờ sao?

 

Nhớ xưa bạn học ngày nào

Lá rơi nhặt lấy anh trao tặng mình

Thẹn thùng má hồng lung linh

Run tay em nhận làm thinh ... mĩm cười

 

Kỷ niệm của thuở đôi mươi

Nằm trong góc nhớ bùi ngùi đời nhau?

Cõi tình muôn thuở lao xao

Có người nhớ lá xót đau mãi hoài.

 

Anh Tú

June 30, 2019

                     Mà Sao Mỗi Tháng Tư?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không trống chùa công phu, không chuông nhà thờ

không tiếng gà gáy sáng ... như thuở nào trên quê hương

mà trong lòng tôi sao mãi vang dội tiếng yêu thương.

 

Xung quanh không bè bạn, không học trò, không lớp trường

mà sao trong mơ tôi nghe tiếng hỏi chào vương mùi phấn bảng.

Đang sói đầu, mắt mờ, tai lểnh lảng, chân mỏi đứng im

khi mỗi tháng Tư về mà sao cảm như còn hừng hực lý tưởng trong tim.

 

Giờ đây ...trong ngõ cụt im lìm hừng đông đang lố dạng

mà sao mơ hồ  tiếng " lạch bạch" xe lambretta

nhắc nhớ chuyến đi Chợ Vãng-Bình Minh mỗi sáng

đến trường chẳng ngại đường xa.

 

Đường xa bị nghẽn bến mơ; ước mơ đã chết tự bao giờ

khắc khoải với ngày tháng hao mòn, còn ngắn ngủi

niềm vui là những con chữ hững hờ

và chỉ còn đợi chờ lúc cuối đời hất hủi.

 

Anh Tú

____________________________________

 

 

TIẾT PHỤ NGÂM*

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quân tri thiếp hữu phu,

Tặng thiếp song minh châu.

Cảm quân triền miên ý,

 Hệ tại hồng la nhu.

 Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi,

 Lương nhân chấp kích Minh Quang lý.

 Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt,

 Sự phụ thệ nghĩ đồng sinh tử.

 Hoàn quân minh châu song lệ thuỳ,

 Hận bất tương phùng vị giá thì.

 

 Trương Tịch

*Thơ cổ phong, thời Trung Đường

 

 綿

 

 

 

 

 

 

 

Dịch nghĩa:

 

KHÚC NGÂM CỦA TIẾT PHỤ

 

 Chàng biết em đã có chồng

Tặng em đôi hạt châu sáng

 Cảm động trước tình đeo đẳng của chàng

 Em buộc vào áo lụa hồng

 Nhà em có lầu cao bên vườn hoa

 Chồng em cầm kích túc trực trong điện Minh Quang

 Vẫn biết lòng chàng trong sáng như mặt trời, mặt trăng

 (Nhưng) em đã thề cùng sống chết với chồng

 Trả lại chàng hạt châu sáng, hai hàng nước mắt ròng ròng

 Ân hận rằng không thể gặp nhau lúc chưa chồng.

 

  

Dịch bằng thơ:

 

KHÚC NGÂM CỦA TIẾT PHỤ

 

Chàng hay em có chồng rồi,

Yêu em chàng tặng một đôi ngọc lành.

 Vấn vương những mối cảm tình,

 Em đeo trong áo lót mình màu sen.

 Nhà em vườn ngự kề bên,

 Chồng em cầm kích trong đền Minh Quang.

 Như gương, vâng biết lòng chàng,

 Thờ chồng, quyết chẳng phụ phàng thề xưa.

 Trả ngọc chàng, lệ như mưa,

 Giận không gặp gỡ khi chưa có chồng.

 

Ngô Tất Tố

(Sưu tầm trên Internet)

******************

Thơ cảm tác

 

TÌNH LỠ

 

Biết chân em vướng chỉ hồng

Tơ tình anh vẫn tỏ lòng cùng ai

Động lòng đeo đẳng dằn dai

Hồn quay về lại những ngày xa xăm

 

Vườn nhà hoa thắm hằng năm

Duyên chồng nghĩa vợ đã thâm sâu rồi

Dù tình người sáng rạng ngời

Tôi xin sống hết một đời phu thê

 

Lệ rưng trả lại cơn mê

Kiếp sau hẹn gặp ... xin thề cùng nhau!

 

Anh Tú

March 15. 2019