THƠ

                    ANH TÚ

                         Cựu GS ĐTĐ - Connecticut 

_________________________ 

                      Thu và bão lũ miền Trung VN.

 

MÙA THU ĐAU

 

Gió lên cho lá vàng bay

Để thu quyến rũ mời ai mềm lòng

Hương thu len lén vào song

Ve vuốt má hồng thiếu nữ mộng mơ

 

Lá bay cho cành cây trơ

Kiên gan chịu cảnh bơ vơ giữa trời

Suốt đông vượt nỗi chơi vơi

Chờ xuân hoa lá đâm chồi đẹp tươi.

 

Nghe chừng con chữ hổ ngươi

Kìa... cảnh chiếu đất màn trời dân ta

Nàng thơ lòng có xót xa

Xin chia sẻ với quê nhà tang thương.

 

Anh Tú

October 29, 2020

_________________

THU VẪN NỒNG?

 

Thăm thẳm trời xanh điểm lá vàng

Thoáng mùi hương ngát báo mùa sang

Mang theo kỷ niệm về bên ngõ

Nhắc nhở tình xưa đến với chàng.

Thoảng thoảng gió thu trong nắng hồng

Gió về từ bắc, nắng từ đông

Lạnh vừa cánh áo anh thân tặng

Ấm đủ tình yêu em ước mong.

 

Anh Tú

October 14, 2020

Bài Họa:

Anh ở bờ Tây em phía Đông


Trời xanh mây trắng cúc phơi vàng
Thơm ngát mùi hương thạch thảo sang
Tâm trạng trở về vừa chạm ngõ
Tình yêu ngày ấy đến bên chàng.


Gió Thu phơi phới nắng phai hồng
Anh ở bờ Tây, em phía Đông
Có phải gió về anh gởi tặng
Cho người yêu nhỏ thỏa chờ mong?!..


Dương hồng Thủy
15/10/2020

                                LÁ THU

 

                    Tháng mười rõ dáng thu yêu

          Đậu trên cánh lá diễm kiều thanh tao

                    Ngõ hồn dợn sóng lao xao

          Niềm vui trở lại ngọt ngào bao lâu?

 

                   Bâng khuâng khoảnh khắc theo sau

          Ba tháng em lại úa màu chia ly

                   Cuốn theo dòng chảy đến, đi

          Vô thường có biết là gì....hởi thu?

 

                   Khi rực rỡ lúc âm u

         Bình tâm thanh thản nhàn du bước trần!

 

                              Anh Tú

                   September 29, 2020

                  Chia cho đời chút lạnh tàn phai!

Bài Cảm Tác : Tháng Mười ơi 

 

Chiều Thu vội vã đi vào ngõ tối

Để mùa Đông bối rối đến bên hè

Em lúc đi xa chắc lòng phơi phới

Khi nắng tháng Mười bóng rợp mây che.

 

Tháng Mười ơi hoa xưa rơi đầy áo

Tự nhủ lòng người ấy quá xa xôi

Trời đọa ai khiến tôi đầy mộng ảo

Cho đôi tay làm dấu thánh chia phôi!

 

Tháng Mười nào chúng mình còn vui vẻ

Chào mùa Đông mát mẻ phút tần ngần

Để bây giờ hai ta thành xa lạ

Nhìn hoa nở cuối mùa, nhớ cố nhân.

 

Tháng Mười nay quay về sao buồn quá

Hàng cây ngẩn ngơ ủ rủ sương chiều

Có một người bơ vơ bên quán lá

Nhớ một người tim chai đá rong rêu!..

 

Dương hồng Thủy

04/10/2020

__________________

BỊN RỊN

 

Tôi đi dưới trời Thu-Hè

Có làn gió nhẹ lạnh se sắt lòng

Xế trưa còn đó... nắng nồng

Hạ chưa chịu muốn xuôi dòng thời gian.

 

Tôi đang chờ đón Thu sang

Thả hồn theo chiếc lá vàng lửng lơ

Nắn nót con chữ câu thơ

Cho đời vẫn đẹp vẫn mơ mộng thường.

 

Tôi lần vào cuối nẽo đường

Quẩn quanh còn thấy yêu thương ngọt ngào

Chừng nào phải vẫy tay chào

Xin mang chiếc lá sắc màu Thu yêu.

 

Anh Tú

September 23, 2020

DƯƠNG HỒNG THỦY: 

Bài Họa : Vẫy Chào


Trời Thu vội vã đón Hè
Đem làn gió mới lạnh teo thắt lòng
Hạ còn núm níu nắng hồng
Nên Thu đến sớm tình nồng thế gian.


Hết Hè tôi đón Thu sang
Run tay đón chiếc lá vàng lửng lơ
Đem về dán lá thành thơ
Con tim cằn cỗi vẫn mơ bình thường!


Người đi khuất nẽo cuối đường
Nhìn theo tha thiết vấn vương ngọt ngào
Tôi ngồi nhặt lá - vẫy chào
em đi mang cả sắc màu . Mùa Thu.


Dương hồng Thủy
24/09/2020

       Thơ cho mùa tựu trường       

TƯỞNG ĐÃ RONG RÊU

 

Những tà áo trắng nương làn gió

Chào nắng mai hồng đẫm giọt sương

Tiếng cười rộn rã vang đây đó

Át tiếng đôi chim ríu rít thương.

 

Có chuỗi mắt e dè phát sóng

Đậm nét tình len lén gởi trao

Ngắn nhưng mạnh ngấm ngầm âu yếm

Đến các đuôi thầm lặng theo sau.

 

Cổng trường yêu dấu làm nhân chứng

Chào đón hoa xinh cùng bướm ong

Là những mầm tương lai trở lại

Trong thu rộn rã khắp non sông.

 

Giấc mơ sương khói về trường cũ

Ẩn hiện chập chờn... tôi xế chiều

Buổi tựu trường xa xôi... ký ức

Tưởng rằng đã sỏi đá rong rêu!

 

Anh Tú

Mùa tựu trường

September 08, 2020

DƯƠNG HỒNG THỦY:

Bài họa : Nhớ Mái Trường Xưa

(kính họa bài Tưởng Đã Rong Rêu của gs thi sĩ Anh Tú)

 

Nắng mùa Thu nhẹ rơi theo gió

Má em hồng lóng lánh giọt sương

Mùa tựu trường tiếng cười nở rộ

Như tiếng đàn luyến láy yêu thương

 

Hơi thở nhẹ cũng trào ngọn sóng

Ánh mắt huyền len lén thầm trao

Giờ tan học ồn ào thầm lặng

Cũng không quên nhịp bước theo sau.

 

Mái trường đã xa…  ngàn cách biệt

Nơi đủ sắc màu của bướm ong

Trường cũ ô hay ngàn lưu luyến

Như mưa Thu hòa quyện núi sông !

 

Mời người về viếng thăm trường cũ

Mái tôn, tường mới dưới nắng chiều

Thay đổi hình hài thời yêu dấu

Không hoang tàn mục nát rong rêu…

 

Dương hồng Thủy

10/09/2020

MỘT GÓC TRỜI ĐÂU ĐÓ


Ngả tư đường không làm tôi bối rối(1)

Rẽ lối nào đều dắt đến yêu thương

Về phía trái tìm thấy rừng sách vở(2)

Phía mặt rạng ngời gương sáng kiên cường(3)


Thẳng trước mặt một góc trời nhỏ bé

Nhưng đậm tình một thuở yêu người

Dĩa bò bía , đu đủ bào, ly nước mía

Tô phở tái nạm gầu béo ngậy mê tơi!


Người (4) tôi yêu, những góc trời giản dị

Mà sao mênh mông tình thắm tứ sâu

Nghiệt ngã xa nhau ngàn đời vĩnh biệt

Nhớ người nhiều ! Giờ ... người ở nơi đâu?

 

Anh Tú

August 22, 2020

1-Ngã tư Lê Lợi / Pasteur trước 1975, hướng nhìn về sông Cầu Ông Lãnh.

2-Khu bán sách cũ, nhà sách Khai Trí.

3-Đại lộ Nguyễn Huệ, tượng Thủy Quân Lục Chiến trước Tòa nhà Quốc Hội.

4-Sài Gòn xưa

DƯƠNG HỒNG THỦY cảm tác:

Nhớ Sài Gòn Quá Đỗi

(cảm tác bài thơ Một Góc Trời Đâu Đó của gs Thi sĩ Anh Tú)

 

Nhìn bức hình nhớ Sài Gòn quá đỗi

Nơi bến xe lam dẫn lối đi về

Em tan sở từ kho năm Khánh Hội

Khi đón muộn - nàng nũng nịu ủ ê.

 

Tôi thường dỗ dành bằng điã bò pía

Rồi gọi luôn ly nước mía Viễn Đông

Có khi hai đứa lội dài ra phía chợ

Xem hai phim tại Lê Lợi năm đồng !

 

Cũng có khi hết phim ra Thanh Bạch

Hai dứa uống cà phê cạnh lề đường

Cũng có lần ghé vào cửa hàng sách

Tặng nàng quyển thơ “ mở lối yêu thương” !

 

Quyển sách ngày nào chắc không còn giữ

Cũng như người đã mờ nhạt trong tim

Cám ơn Thầy bức hình đời lữ thứ

Chuyện ngày xưa ký ức mãi đi tìm !...

Dương hồng Thủy

23/08/2020

__________________________

HÈ CHẠM NGÕ RA?

 

Hạ nồng nàn cùng bóng cây tránh nắng

Độc hành lang thang ngõ vắng đường mòn

Thanh thản thả hồn chân reo sỏi đá

Lá rừng xanh chao chim chóc véo von!

 

Tháng tám chạm ngõ ra ngày co cụm

Hoàng hôn hanh vàng đến sớm đi nhanh

Bình minh chậm chân mỏn chờ ánh nắng

Nghe thu chập chờn ẩn hiện loanh quanh

 

Nắng hè chói chan mỗi mùa nhắc nhớ

Nắng quê hương đã vắng ở bên tôi

Ba tháng quần đùi áo thun ra phố

Tình nước nâng theo vị mặn mồ hôi.

 

Anh Tú

August 15, 2020

HẠ QUA, MÙA THU TỚI

(cảm tác Hè Chạm Ngõ Ra? của gs thi sĩ Anh Tú)

Hạ đi xa đem theo từng sợi nắng

Lá vàng  nào mang vị mặn đồng quê

Người thanh thản nhưng sao tim cay đắng

Mùa Thu ơi đừng chậm bước quay về.

 

Tháng Tám nơi nào chưa chiều đã tối

Sương phủ hàng cây mờ lối đường xưa

Có một người trên đỉnh cao lầy lội

Mãi đi tìm hoài niệm dưới cơn mưa!

 

Trời Thu trong veo tím màu sắc đỏ

Ai đã buồn phiền nức nở lạnh căm

Tháng 8 nào làm lòng anh mở ngõ

Cho con người nhớ mãi nổi xa xăm?!…

 

Xin đừng trách móc số phận long đong

Bầu trời xanh ngắt  dù không có nắng

Nhưng ánh trăng luôn gợi về dĩ vãng

Kẻ xa quê luôn thổn thức tâm hồn..

 

Đừng vụng về làm vở tan giọt nắng

Ta làm sao chuộc lỗi với mùa Thu

Mưa Thu giăng giăng nối tiếp sương mù

Để gợi nhớ quần đùi đi ra phố !

 

Dương hồng Thủy

  16/08/2020

NHƯ HẠT SƯƠNG

 

 

Ngày vào trưa hạt sương còn bám cỏ

Chớm vào thu, hương hè nấn ná vương

Nắng vẫn nồng nàn chói chang ̣đây đó

Sương không sờn lóng lánh hạt kim cương

***

Đổ lửa! Quê hương nắng vờn trước mắt

Mặt nhựa đường loang bóng nóng chập chờn

Trán mồ hôi trôi vào môi mằn-mặn

Vị này đậm đà? Có vị nào hơn?

***

Dáng S giang sơn nửa vòng trái đất

Nửa đời người sao xa cách phân ly?

Hởi bạn ơi! Ai tha phương đồng lối

Có hỏi lòng không: mất mát những gì?

***

Đường đã, đang đi về đâu? Lạc dấu!

Tóc trắng rụng dần, ước vọng trôi xa

Tủi hổ lắm, nghĩ đời mình hèn mọn

Hóa ra là kẻ không nước không nhà!

***

Như hạt sương sa bám trên ngọn cỏ

Lóng lánh phút giây vào buổi mai về

Biến thành hơi lang thang trong gió lộng

Có được quay về nương tựa chốn quê?


Anh Tú

July 27, 2020

DƯƠNG HỒNG THỦY cảm tác:

HẠT SƯƠNG NÀO?

(Xin phép gs thi sĩ Lê Ẩn được mượn vần bài thơ NHƯ HẠT SƯƠNG cảm tác cho vui)

 

Kim cương nào còn bám trên ngọn cỏ?

Khi đêm hè về hút mật mù sương

Nắng ấm tình nồng chói chang đây đó

Hoa hồng nào còn sống sót tơ vương ?

 

Quê hương mình hai mùa mưa, nắng

Địa phương nào nắng đổ lửa tháng ba

Phum  sóc nào có mù rơi ướt mặt

Khi ta hành quân đêm lạnh xa nhà?!

 

Đất nước tôi mang hình hài chữ S

Hơn triệu người phải vượt biển chia ly

Hỡi các bạn có bao giờ thấm mệt

Suy nghĩ bâng quơ còn lại những gì?

 

Bạn đi về đâu lối mòn lạc dấu

Ngày tháng trôi mau qua miền ước vọng

Cũng mờ dần theo cánh chim bay bổng

Đã định cư không phải kẻ không nhà!!

 

Hạt mưa nào còn bám trên ngọn cỏ

Khi nắng nóng vào những bữa trưa hè

Chúc bạn bốc hơi thành cơn gió lộng

Để được quay về vườn cũ làng quê…

Dương hồng Thủy 

July 28, 2020

THUỞ XA NÀO?

 

 

Hè nay... trời mưa

Nhớ lắm ngày xưa

Đưa em dạo phố

Hàng me  lá đổ

gió đùa!

 

Sài-Gòn năm nào

Hai đứa bên nhau

Giảng-đường đại-học

Thời-gian ngà ngọc

ngọt ngào!

 

Đại-lộ Cộng-Hoà

Niềm vui nở hoa

Bên em song bước

Tóc bay lướt thướt

...mơ xa!

 

Xi-nê gợi mời

Ngại ngùng buông lơi

Ngỡ ngàng hụt hẫng

Dại khờ tay vuột

suốt đời?

 

Sân bay hoàng-hôn

Xao xuyến tâm hồn

Bồi hồi đưa tiễn

Chia tay vĩnh-viễn

mất nhau!

 

Dĩ-vãng mây bay

Kỷ-niệm còn đây

Tóc xanh tóc trắng

Vẫn còn sâu lắng

ngất ngây?

 

Anh Tú

Dương Hồng Thủy cảm tác: 

Nắng Mưa Mùa Hạ

(cám tác bài thơ Thuở Xa Nào của Gs/thi sĩ Anh Tú ngày 17/07/2020)

Mùa Hè trời nắng

Mưa Hạ về chưa ?

Nắng mưa xa vắng

Thương ngọn gió đùa…

 

Chờ em cuối mùa

Tội chiếc lồng son

Khung trời đại học

Em nhớ hay không ?

 

Nhiều năm xa cách

Em còn như xưa ?

Bàn tay ngà ngọc

Đan nhau trong mưa …

 

Ký ức đong đầy

Mưa chiều  kỷ niệm

Quơ tay tìm kiếm

Ảo ảnh như mây !

 

Em giờ ở đâu

Mưa nắng đổi màu

Tim tôi rướm máu

Mãi ngàn đời sau…

Dương hồng Thủy (18/07/2020)

                                        CHỚI VỚI 

̣Cuối tháng sáu đầu tháng bảy...

Đông Bắc Hoa Kỳ vào Hạ từ lâu.

Không phượng hồng như quê nhà, không phượng tím như bên California....càng không có tiếng ve kêu.

Ngày thật dài... bốn giờ sáng mà hình như ánh sáng dọn đường của mặt trời đã len cửa sổ, chín giờ “tối” thế nhưng màu hồng của nắng còn lưu luyến chân mây. Ở Bắc-bán-cầu gần Bắc-cực hơn Xích-đạo nên mặt trời di-chuyển ngang ngang tầm mắt bất cứ lúc nào.

Thời tiết có bất thường chăng khi đôi lúc vào sáng sớm trời gay gay lạnh, gần giữa ngày thì nóng nực lên ngôi không khác gì bên quê hương mưa nắng hai mùa?

Có bất thường không khi suốt tuần nắng chói chang khiến cỏ cháy vàng nếu không tưới nước, rồi đột nhiên mưa tầm tả vuốt mặt không kịp nếu bị kẹt dưới cơn mưa, giúp rau cỏ xanh màu tươi tắn?

Nói gì thì nói nơi dung thân này vào hạ có nhiều điều nhắc nhớ chốn chôn nhao cắt rốn, nhớ thiết tha.

Hè vẫn có bông hoa của hè, hoa dại hay hoa trồng đều làm dịu cơn nắng đổ cho người yêu hoa .

Chỉ là bụi hoa trước cửa hằng gặp, bất chợt đưa điện thoại chụp rồi nhìn ảnh, bỗng xao xuyến làm sao ấy mà tôi bảo là CHỚI VỚI trong lòng vì nét độc đáo, theo cảm nhận của riêng tôi, vô tình ghi được.

 

Ý thơ chết tiệt bỗng dưng bung ra được vài câu, chẳng hay ho gì nhưng ghi lại như là ... ai đó đãi tách cà phê sữa có mật ong.

 

 

 Xa thẳm nơi nào về đây ánh nắng?

Vuốt ve hoa lá chới với tim người 

       Sáng sớm xôn xao? Chiều rơi lưu luyến?

        Ngày, đêm trong vắt bát ngát hương đời!

 

 Anh Tú

June 29, 2020

Dương Hồng Thủy cảm tác : 

           

                                     Quê Nhà Gởi Bạn

                                    Quê nhà gởi bạn một chùm tia nắng

                                    Rải xuống bồn hoa thầm lặng trước nhà

                                    Sáng chiều khiến bạn tim nghe quặng

                                    Dâng niềm cay đắng kẻ ở miền xa…

 

                                            Dương Hồng Thủy

CÓ MỘT NƠI …

 

Có một nơi thương nhất phải không?

Lang thang mây lượn vẽ đường cong

Ruộng đồng xanh mướt khoe hương sắc

Lờ lững rạch sông nước lắm dòng

 

Sáng sớm chuông ngân len khắp xóm

Chiều về mõ gõ vọng vang đồng

Nhớ thương đứt ruột miền yêu dấu

Hình bóng quê tôi in đáy lòng

 

Anh Tú

June 24, 2020

CỬA TIM

Bất ngờ nhận được quà anh tặng

Cánh hoa ươm mộng ngát yêu thương

Cuối đầu bối rối em im lặng

Ngơ ngẩn hồn tình lạ... vấn vương.

 

Có phải chọn tim mà gỏ cửa?

Thật lòng hay chỉ chuyện đùa chơi?

Ơn quà món nợ lời... chưa ngõ

Nếu giởn đùa em hận suốt đời.

 

Chiều đi sáng đến mong cùng đợi

Mong gì ? Không biết! Hỏi ai đây?

Có lẽ nắng mai vờn tóc, má?

Êm ái vòng tay ai ngất ngây?

 

 Anh Tú

May 14, 2020

TÔI VÀ NGƯỜI*

 

 

 

Người còn đó bên trời xa lạ

Tôi lạc loài đời lặng lẽ im

Là đôi lứa một thời mơ ước

Chung hướng mong nhưng mộng lịm chìm.

 

Chia ly vô định ngờ sinh tử

Chợt gặp hoa xưa tím cả đồi

Hỏi sao chưa ngắm đà quay gót?

Bởi đã không duyên vẫn thế thôi!

 

Anh Tú

April 08, 2020

 

*Họa từ:

 

NGƯỜI VÀ TÔI

 

Người hờ hững đứng bên xa lạ

Tôi khép tâm ngồi lặng lẽ im

Chim trời cánh mỏi sau muôn ngả

Tia nắng mai chiều cũng lịm chìm.

 

Kinh sám hối đang nằm trước mặt

Màu tím hoa sim rải dốc đồi

Người, tôi tay siết chia ly nhé.

Đời với buồn vui cũng thế thôi!

 

Anh Tú 

March 29, 2013

DƯƠNG HỒNG THỦY họa:

Bài Họa “ Tôi và Người “ của Gs thi sĩ Anh Tú

Lâu quá chúng ta chừng xa lạ

Nhìn dòng đời lặng lẽ đứng im

Rồi nhớ lại một  thời mộng ước

Hai cuộc đời như những cánh chim

Hai đứa chia ly rồi cách biệt

Mùa Thu  nắng ấm ở bên  đồi

Thôi đành ngoảnh mặt chia tay nhé

Mọi ước mơ rồi cũng thế thôi

Dương hồng Thủy

April 12, 2020

Bài Họa “ Người Và Tôi : của Gs thi sĩ Anh Tú

Xin bạn xem ta đừng xa lạ

Đừng có thẩn thờ lặng lẽ im

Bạn đi khắp chốn ngàn muôn ngã

Có nhớ hoàng hôn lúc lịm chìm.

 

Đừng sám hối để rồi quay mặt

Khi mình gặp nhau giữa lưng dồi

Buồn thay sau phút đưa tay bắt

Một phút vui rồi cũng thế thôi !

Dương hồng Thủy

April 12, 2020

               XUÂN CŨ MÙA NAY*

Mấy mươi năm lạc bước quê người, nơi có bốn mùa đi đến, mỗi khi giao mùa, tâm tư tôi thường xao xuyến cách này cách nọ.
Qua mùa giá rét bước vào Xuân,nhìn trời xanh thăm thẳm, ngắm lá đâm chồi và hoa đầu mùa nở rộ, lòng thường mừng rỡ, phấn khởi, chờ những niềm vui, nuôi niềm hy vọng...
Năm nay có khác, bầu trời thường u ám, hoa ngượng ngùng bung cánh, người người chìm trong sợ hãi với thảm họa nguy hiểm ụp xuống đầu.
Thảm hoạ mới này cũng làm liên nhớ tới 45 năm về trước, đang Xuân tươi đột nhiên biến thành Xuân ảm đạm, tang tóc điêu linh.  

 

 

Ngày tháng về đi mỗi khắc xa

Dòng đời rối rắm lẫn an hòa

Sau lưng... thuở ấy tàn hy vọng

Trước mặt... hôm này nghẹn khúc ca

Xuân cũ mưa giông càn cánh lá    

Mùa nay sâu bọ nhấm cành hoa

Có ai một kiếp bình an phước?

Thảm họa, chiến chinh sao mãi ta?

 

Anh Tú

Connecticut, Spring 2020

Mùa dịch COVID-19

*Mượn vận MỪNG XUÂN MỚI của Nguyễn Phúc Hậu

*****

MỪNG XUÂN MỚI

Chim sáo đã về nghe vẳng xa (1)

 

Muôn hoa khoe sắc, nắng chan hòa.

Tuyết tan dưới bãi phơi màu biếc

Chim họp trên ngàn rộn tiếng ca.

Gió thoảng đưa hương, đào hé nhụy

Chim rừng xây tổ, bướm vờn hoa.

Thời gian xin hãy dừng chân lại

Hãy giữ nàng xuân mãi với ta!

 

HẬU P. NGUYỄN

Ottawa, Xuân 2020

 

(1)Tiếng chim sáo robin báo xuân về

LÃNG ĐÃNG HOÀNG HÔN

 

 

 

Chưa chi hoàng hôn đến rồi

Có người cám cảnh mồ côi phận mình 

Rừng thu sẽ đơm lá xanh

Mẹ đi xa miết sao đành mẹ ơi!

...

Chưa gì hoàng hôn lại rơi

Tóc xanh thành trắng tả tơi rụng dần

Mùa đông qua tiếp đến xuân

Con người một kiếp trầm luân xác trần!


Hoàng hôn thêm nữa bao lần

Nhớ xưa tiếng trống chùa lâng lâng hồn

Công phu vang vọng xóm thôn

Gọi kêu hờn giận bỏ buông nhẹ lòng!

 

Anh Tú

February 19, 2020

Xướng:

HƯỚNG CHÂN MÂY

(Nhìn Sông Nhớ Nhà)

Thấp thoáng buồm ai lướt gió đông,

Quê xưa xin gởi chút tơ lòng.

Hải âu mỏi cánh bay về bến,

Vầng nhựt say tình đỏ mặt sông.

Sương khói la đà gây nỗi nhớ,

Gió chiều man mác gợi sầu mong.

Tìm đâu quê cũ chiều phai nắng,

Chỉ thấy chân mây ráng ửng hồng.

 

Nguyễn Phúc Hậu

Thu 2018

Mến tặng anh Ẩn (Anh Tú)

Họa:

CHÂN TRỜI ĐÔNG

 

 

Cố quốc chân trời ở hướng Đông

Trông vời thương gởi chút tơ lòng

Mến sao ...dừa nước xanh mơ bến

Yêu lắm... lục bình tím ngát sông

An Đức quê cha dầy nỗi nhớ

Tân Qui đất mẹ đậm thương mong

Tha hương sáng tối tình phai nhạt

Tổ quốc ngàn năm ấm nắng hồng!

 

Anh Tú

February 13, 2020

Đông Bắc Hoa Kỳ

------

Chú thích: Hậu và Ẩn là bạn tại Trung Học Hà Tiên từ 1969, nhắc lại kỷ niệm khi nghe được ca khúc ĐƯỜNG CHÂN TRỜI của Anh Việt Thu dạo ấy... đã xướng / họa.

XẾ CHIỀU MÙA LẠNH

Đông đã đến nơi này…len khắp nẻo
Lạnh thấu xương hay vừa đủ rùng mình
Vợ chồng già lê chân từng bước nhỏ
Tay trong tay tợ như thuở xuân tình

 

Họ trân trọng mỗi giây còn có được

Âu yếm nhau dù má hóp răng long

Dắt dìu dưới trời mịt mù tuyết đổ

Đùa cợt cười vui như thuở tuổi hồng

 

Thân còm cõi, con tim còn sôi nổi

Tình nồng nàn trôi theo cánh thời gian

Không màn đến những xế chiều mùa lạnh

Thả hồn bay cùng gió núi mây ngàn

 

 

Anh Tú

Đông Bắc Hoa Kỳ

December 11, 2019

Bài Họa của Dương hồng Thủy:

Trời Cần Thơ cũng Đông về khắp nẽo

Nhớ về anh - nhớ chuyện của chúng mình

Thuở đó hai ta giã từ tuổi nhỏ

Trao nụ hôn đầu tình thắm men tình.

 

Ta không trân trọng tháng ngày có được

Dù thề nguyền đến đầu bạc răng long

Tay trong tay ta đi trên hè phố

Đùa giởn nhau như hoa trắng bướm hồng.

 

Con tim anh bây giờ còn sôi nổi

Dù tình em phai lạt theo thời gian

Ôi mùa Đông những buổi chiều mưa lạnh

Em bơ vơ nhìn gió núi mây ngàn…

 

Dương hồng Thủy

Cần Thơ 17/01/2020

MƯỜI MỘT MƯỜI HAI

Nơi đây tàn Thu gió mưa nhiều lắm

Lá vàng khô còn lưu luyến bám cành
Bên góc phố  một cụ già móm mém

Mĩm cười vui đôi mắt lõm long lanh

Nơi đây dợm Đông tiết trời trở lạnh
Cây thông già xanh lá cợt u sầu
Người không nhà đón đêm tìm nơi ấm
Để máu hồng có thể nóng dài lâu

 

Nơi đây có lần cánh hồng tuyết đậu

Đỏ niềm vui không sợ hãi lạnh lùng

Tạo hóa nhiệm mầu trần gian báo nhận

Dù gian nan mạnh sống chẳng ngại ngùng

 

Anh Tú

Mùa Tạ Ơn/ Đông Bắc Hoa Kỳ

November 29, 2019

CÂY BÔNG GÒN

Cây gòn bông trắng lá xanh
Muốn dồn cặp gối nên anh phải trèo
Ngại gì chót vót cheo leo
Vì thương ...không sợ hiểm nghèo khó khăn
Để có chiếc gối em nằm
Cho đêm tròn giấc tháng năm mộng tràn!

 

Anh Tú

November 10, 2019

AI ĐEM TÔI VỀ

 

                                      Cám ơn tấm ảnh đậu rồng

                                    Cho tôi nỗi nhớ trong lòng xôn xao.

 

                                          Gởi Nguyễn Cao Khải

Đậu rồng chấm cá bống kho
Với tô cơm nguội bụng no còn thèm
Thời gian bóng ngựa qua rèm
Kỷ niệm ngày ấy ai đem tôi về?!

 

Về nghe tiếng đọc a ê
Của đám con nít nhà quê trường làng
Những ngày nghỉ học lang thang
Ra đồng cùng bạn vầy đàn đùa vui

 

Đùn rơm nướng cá lóc trui

Mê da cá cháy đen thui ... đậm đà

Giành ăn rượt đuổi hét la

Vui đùa thỏa thích ngọc ngà tuổi thơ

Bạn xưa xa vắng mịt mờ

Chợt nghe đơn lẻ bơ vơ một mình.

 

Anh Tú

October 30, 2019

Trăng vui trăng mãi mĩm cười?

Tôi buồn tôi thức nhớ người tôi mơ

Người mơ chẳng đến bao giờ

Cho nên tôi mãi mơ người hằng mơ

 

Mơ hoài lẩn thẩn làm thơ

Bà con nhạo báng thằng khờ nên mơ

Ngày thì mặt mủi ngu ngơ

Đêm dài thức trắng mong chờ … viển vông!

 

***

Bạc đầu …giấc ngủ cạn nông

Dọc đời ...cao núi sâu sông dập dồn

Leo lội vượt thoát sinh tồn

Khi vui khi khổ mất còn thay phiên

 

Dầy vò Tổ quốc thiêng liêng

Dân quyền chà đạp, gông xiềng lên ngôi

Tự do dân chủ nước tôi

Người mơ yêu dấu nổi trôi phương nào?

 

Anh Tú

September 13, 2019

Tết Trung Thu 

Giao Mùa

Ngày ngắn...vội vàng chiều đến sớm
Cuối hè giữa nắng lắm mưa rơi
Tháng tám xứ xa vời đất mẹ
Dật dờ trong nỗi nhớ đầy vơi.

Chừ lá khô đó đây lác đác
Chờ cơn gió mát thổi lăn bay
Hướng Dương phai sắc buồn tàn úa
Thu sắp về thăm bạn có hay?

Tạo hóa vô tư lòng mở rộng
Nàng Thu rực sắc thế nhân xem
Vô tư cười mĩm dù thương ghét
Mặc kệ trần gian lắm tỵ hiềm.

Thu hẳn đã về trên tổ quốc
Đồng bào hạnh phúc đón mùa vui
Hay đang trăn trở vì vận nước
Bởi lũ Tàu man muốn dập vùi?

Anh Tú
August 27, 2019

HUYỀN THOẠI MƯA NGÂU


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Suốt ngày mưa giông trời mây đen kịt

Khi hè thương còn lẩn quẩn quanh đây

Con thỏ hoang sau vườn tìm nơi ẩn

Hoa Lily trước ngõ ngã nghiêng lay


Tờ lịch nhắc hôm nay ngày Ô Thước

Nhịp cầu cho Chức Nữ gặp Ngưu Lang

Tình nhân nào xa nhau quay quắt nhớ

Và ray rức thương nuối tiếc ngút ngàn


Ngọc Hoàng thương cho Chức Ngưu sum hợp

Chuyện Ô Kiều thành huyền thoại thế nhân

Mong từ đây một khi mở lòng trao bạn

Không cảnh mưa Ngâu dù chỉ một lần!


Anh Tú

Mưa Ngâu 2019

PHẢI THẾ MÀ THÔI

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đi dưới nắng hè cháy da tháng bảy

Quên không đội nón nóng thấm vào đầu

Chuyền xuống tim len vào dòng máu chảy

Mồ hôi cay mắ́t, chân bước về đâu?

 

Đang mơ giữa trưa giật mình tỉnh giấc

Nhớ nắng quê hương thuở tuổi mười ba

Theo mẹ ra đồng vào mùa cấy mạ

Vọc phá bùn sình bị mẹ rầy la

 

Mơ màng giữa trưa lơ mơ nhớ lại

Nhớ nắng quê nhà của thuở học sinh

Lẽo đẽo theo em, cùng trường khác lớp

Dấu trong tim non chớm nở chút tình

 

Bồng bềnh nắng trưa chói chang đổ lửa

Nhớ nắng Sài Gòn sóng bước bên ai

Tà áo trắng bay vướng chân hai đứa

Chợt ước bên nhau suốt cuộc đời này

Nắng đổ lửa quê mình sao mát rượi

Bởi trường trò khi làm kẻ đưa đò

Mỗi phượng trỗ, ve kêu lo xa vắng

Mà xuân nào phấn bảng cháy thành tro

 

Nửa đời tha hương mỗi mùa nắng hạ

Từng nhớ từng thương kỷ niệm xa xôi

Vô ích viển vông mà sao không cưỡng

Tim còn nhịp đập phải thế mà thôi

 

Anh Tu

July 27, 2019

LÁ NHỚ

 

Gió mưa tầm tã mùa này

Cây rung lá rụng.. bay bay la đà

Thả hồn về khoảng trời xa

Sân trường yêu dấu quê nhà giờ sao?

 

Nhớ xưa bạn học ngày nào

Lá rơi nhặt lấy anh trao tặng mình

Thẹn thùng má hồng lung linh

Run tay em nhận làm thinh ... mĩm cười

 

Kỷ niệm của thuở đôi mươi

Nằm trong góc nhớ bùi ngùi đời nhau?

Cõi tình muôn thuở lao xao

Có người nhớ lá xót đau mãi hoài.

 

Anh Tú

June 30, 2019

                     Mà Sao Mỗi Tháng Tư?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không trống chùa công phu, không chuông nhà thờ

không tiếng gà gáy sáng ... như thuở nào trên quê hương

mà trong lòng tôi sao mãi vang dội tiếng yêu thương.

 

Xung quanh không bè bạn, không học trò, không lớp trường

mà sao trong mơ tôi nghe tiếng hỏi chào vương mùi phấn bảng.

Đang sói đầu, mắt mờ, tai lểnh lảng, chân mỏi đứng im

khi mỗi tháng Tư về mà sao cảm như còn hừng hực lý tưởng trong tim.

 

Giờ đây ...trong ngõ cụt im lìm hừng đông đang lố dạng

mà sao mơ hồ  tiếng " lạch bạch" xe lambretta

nhắc nhớ chuyến đi Chợ Vãng-Bình Minh mỗi sáng

đến trường chẳng ngại đường xa.

 

Đường xa bị nghẽn bến mơ; ước mơ đã chết tự bao giờ

khắc khoải với ngày tháng hao mòn, còn ngắn ngủi

niềm vui là những con chữ hững hờ

và chỉ còn đợi chờ lúc cuối đời hất hủi.

 

Anh Tú

____________________________________

 

 

TIẾT PHỤ NGÂM*

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quân tri thiếp hữu phu,

Tặng thiếp song minh châu.

Cảm quân triền miên ý,

 Hệ tại hồng la nhu.

 Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi,

 Lương nhân chấp kích Minh Quang lý.

 Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt,

 Sự phụ thệ nghĩ đồng sinh tử.

 Hoàn quân minh châu song lệ thuỳ,

 Hận bất tương phùng vị giá thì.

 

 Trương Tịch

*Thơ cổ phong, thời Trung Đường

 

 綿

 

 

 

 

 

 

 

Dịch nghĩa:

 

KHÚC NGÂM CỦA TIẾT PHỤ

 

 Chàng biết em đã có chồng

Tặng em đôi hạt châu sáng

 Cảm động trước tình đeo đẳng của chàng

 Em buộc vào áo lụa hồng

 Nhà em có lầu cao bên vườn hoa

 Chồng em cầm kích túc trực trong điện Minh Quang

 Vẫn biết lòng chàng trong sáng như mặt trời, mặt trăng

 (Nhưng) em đã thề cùng sống chết với chồng

 Trả lại chàng hạt châu sáng, hai hàng nước mắt ròng ròng

 Ân hận rằng không thể gặp nhau lúc chưa chồng.

 

  

Dịch bằng thơ:

 

KHÚC NGÂM CỦA TIẾT PHỤ

 

Chàng hay em có chồng rồi,

Yêu em chàng tặng một đôi ngọc lành.

 Vấn vương những mối cảm tình,

 Em đeo trong áo lót mình màu sen.

 Nhà em vườn ngự kề bên,

 Chồng em cầm kích trong đền Minh Quang.

 Như gương, vâng biết lòng chàng,

 Thờ chồng, quyết chẳng phụ phàng thề xưa.

 Trả ngọc chàng, lệ như mưa,

 Giận không gặp gỡ khi chưa có chồng.

 

Ngô Tất Tố

(Sưu tầm trên Internet)

******************

Thơ cảm tác

 

TÌNH LỠ

 

Biết chân em vướng chỉ hồng

Tơ tình anh vẫn tỏ lòng cùng ai

Động lòng đeo đẳng dằn dai

Hồn quay về lại những ngày xa xăm

 

Vườn nhà hoa thắm hằng năm

Duyên chồng nghĩa vợ đã thâm sâu rồi

Dù tình người sáng rạng ngời

Tôi xin sống hết một đời phu thê

 

Lệ rưng trả lại cơn mê

Kiếp sau hẹn gặp ... xin thề cùng nhau!

 

Anh Tú

March 15. 2019