DVD ĐẠI HỘI XXI-Houston Texas 2017 

 

Click vào các LINKS dưới đây để xem trọn bộ 4 dĩa DVD.

 

DISC 1: ĐÊM TIỀN HỘI May 5, 2017:

https://m.youtube.com/watch?feature=youtu.be&v=mC11A4k9Xr0

 

DISC 2: ĐÊM TIỀN HỘI (Tiếp theo):

https://m.youtube.com/watch?v=ivkIMXsdPdU&feature=youtu.be

 

DISC 3: ĐÊM ĐẠI HỘI May 6, 2017:

https://m.youtube.com/watch?v=wVknNN2uqXk&feature=youtu.be

 

DISC 4: ĐÊM ĐẠI HỘI (Tiếp theo và hết)

https://m.youtube.com/watch?feature=youtu.be&v=ho1EE7h5jss

 

EMAILS:

HÌNH ẢNH & ÂM VANG SAU ĐẠI HỘI:

 

♦.From ÔB GS NGUYỄN VĂN BẰNG  (MD)

 

 

 

 

 

♦.From CHS HUỲNH LONG VÂN  & CHS HUỲNH THỊ KIM CHUNG (Sydney)

Sydney 06/06/2017

Kính gởi Ban Tổ chức ĐH Thế Giới PTG-ĐTĐ XXI 
Houston Texas 2017.
Chúng tôi vừa trở về Sydney đúng 1 tháng sau ngày tham dự ĐH Thế Giới PTG-ĐTĐ XXI Houston, Texas 2017, nên đến hôm nay mới có dịp viết vài hàng ghi nhận và trân trọng những nỗ lực và đóng góp quý báu của Ban Tổ chức.
Thành công rực rỡ, vượt bực, từ hình thức đến nội dung của ĐH PTG-ĐTĐ XXI, gợi lại trong tâm tư chúng tôi những cảm tưởng tốt đẹp  và niềm tự hào trước đây đã dành cho Ban Tổ chức Thế Vận Hội Olympic Sydney năm 2000.
Chúng tôi hy vọng những chuẩn mực của ĐH PTG-ĐTĐ XXI thiết lập và truyền thống tốt đẹp của đại gia đình PTG-ĐTĐ hải ngoại sẽ được tiếp nối.
Thành thật cám ơn và kính chào

Huỳnh Thị Kim Chung & Huỳnh Long Vân (Sydney, Australia) 

 

♦.From CHS NHÃN TRẦN (NJ):

Viết về những ngày Đại Hội: Về theo lệnh con tim

2017-06-05 14:04 GMT-05:00 Nhan Tran <nhantran1950@gmail.com>:

Xin nghiêng mình cảm tạ công lao chư sư phụ, sư mẫu, sư huynh, sư tỷ đã hết lòng, hết sức bỏ vô cho kỳ đại hội trường ta 100 tuổi. Bao nhiêu câu nóí cũng không đủ diễn tả lòng tri ân cuả nhóm hậu sinh chẳng giúp được gì, chỉ biết bay ù tới, mặc tình cười vui vô tư rồi hả hê ra về và" hẹn ngày tái ngộ" . 

Có phải thật là phúc của trường ta do cụ Phan bà Đoàn để laị, là quả ngọt từ cây lành mà thâỳ cô đã vun trồng cho hậu bối. Một lần nữa chỉ biết cám ơn và xin lỗi đã chẳng giúp được gì.

 Ngọc Nhãn D.Trần 

 

HOUSTON ĐOÀN-PHAN HỘI,

TÂY THUYỀN ĐỒNG MÔN DU

NGỌC NHÃN D. TRẦN

 


Ngồi cạnh cửa sổ máy bay một ngày đẹp trời dõi mắt nhìn những áng mây trắng chập chùng bị đẩy lùi dần về phía sau như khoảng đời gần bảy mươi năm thoáng mắt đã bay, nhưng con người chưa bao giờ chịu thua sự lạnh lùng bạc bẽo của thời gian? Dù không níu lại được thì họ vẫn cố làm sống lại...Chuyện kể trên sách, phim ảnh lịch sử, bảo tàng, tượng đài và người ta còn đang phát minh ra loại máy đi ngược về quá khứ, cho hậu sinh thấy lại bao nhiêu hình ảnh cũ...Chi vậy nhỉ ? Ôn cố tri tân ấy mà. Chuyến đi nầy chẳng phải tôi đang làm chuyện đó sao.                                                                    

Tổ sư của chúng ta tốn bao công sức gom hết tinh hoa truyền lại cho đồ đệ, rồi sư huynh sư tỷ dạy lại cho tỷ muội mình. Rút kinh nghiệm trong quá khứ để sống hiện tại, và xây dựng tương lai. Dù sóng sau có dồn sóng trước thì con sóng bạc đầu vẫn nhẹ nhàng lững thững đến bờ đầu tiên rồi quay đầu nhìn đàn cháu con tung tăng, nhiều khi hung hăng.

Lang thang đi tìm người đón mình theo lời hướng dẫn là gặp nhau tại khu nhận hành lý, tôi xuống cầu thang từ tầng hai của phi trường Bush, IAH, nhìn dáo dác tôi thấy có mấy người cầm bảng ghi tên người cần đón, -không phải tên tôi-, gợi nhớ lúc mới đến Mỹ năm 1979, nhà thờ bảo lãnh cho người đi đón họ viết tên trước họ sau, không bỏ dấu mà lại viết sai "N" thành "M", "Trần" biến thành "Tram" làm gia đình tôi đứng ngẫn ngơ. Điều đó nhất định sẽ không xãy ra ở đây. Chuyến bay nầy tôi  chỉ kéo theo một valy tiêu chuẩn và balô nhỏ mang sau lưng, không biết chờ ra cửa nào, con quá sớm, có lẽ nên gọi cho chị Hoàng Thúy nhưng số phone đâu rồi?
Đúng là lẩm cẩm, đáng lẽ phải ghi vào danh bạ phone, mình già thật rồi, đành phải mở túi xách tìm trong bì thư ban tổ chức gởi hôm nọ... và cái mắt kiếng đọc chữ lại xếp trong va li lớn...Mò mẫm, loay hoay, cúi xuống, nhìn lên vẫn chưa tìm ra thì đập vào mắt tôi từ phía xa tấm biển to đùng nổi rõ chữ: ĐẠI HỘI XXI PTG ĐTĐ  CẦN THƠ màu xanh và đỏ vẽ trên nền trắng chữ có bỏ dấu rõ ràng và đứng cạnh là một Sư Mẫu hiền từ mắt nhìn quanh như mẹ chờ con chiều thứ bảy đi học trở về nhà từ thành phố. Tôi đứng lại một phút để tay lên ngực, nhắm mắt lại dằn cơn xúc động và suy nghĩ: Nhất định không phải là Hoàng Thúy, có thấy hình trên web mình không nhớ rõ lắm nhưng cô ấy phải trẻ hơn.  Tên những người đi đón đều lạ nhưng người nầy  nhìn quen quen. Tôi từ từ bước tới. Không lẽ, không lẽ?...tổ sư Hiệu Trưởng Kim Chi của trường Đoàn lại đi đón "tép rong tép rêu" như mình.
-Dạ em đến từ N.J. thưa cô...
-Chào em...
Ôi cô Hiệu Trưởng thật sao. Tôi ôm cô thật chặc, nằm mơ cũng không có cảnh mình dám nắm tay bà Chi, bà hiệu trưởng mặt lạnh như băng của thế hệ 1970, mỗi lần gặp bà là "có chuyện".  
-Em tên gì nào? - cô giở danh sách ra xem
-Dạ Nhãn Trần từ New Jersey thưa cô..


Cô lật lại cuộn danh sách tìm tên, tôi len lén ngắm cô: chiếc áo khoát màu thiên thanh nhẹ nhàng hài hòa trên ngực phải cài thêm một kim ghim nạm hạt trai hình cánh phượng, cổ mang sợi ruban xanh dương in logo PTG ĐTĐ nối vào bảng tên,  tóc bạc bạch kim búi gọn để lộ đôi tai dài, của những ngươi sẽ sống thật lâu, điểm thêm cặp hoa tai hột trai màu trắng. Vẫn kín đáo trang nghiêm, vẫn làn da trắng, dáng dong dõng cao gầy như xưa. Bao nhiêu năm ở Mỹ với thực phẩm béo bỗ vẫn không tàn phá cô... Thán phục thán phục... Cô ngẫng lên cười hiền:
-Đây rồi, thế là còn thêm hai người nữa là chúng ta có thể về. Hôm nay chỉ bấy nhiêu thôi, chả bù hôm qua đông qúa, Texas huy động hết lực lượng chủ lực, làm việc đến 1 giờ khuya luôn em có tin không.
-Dạ...dạ tin, em có đọc là đông lắm, hơn 700 người, dạ em thật vui được gặp cô - (sợ gần chết)- Mà thưa cô, cô vẫn còn lái xe sao cô?
-Hôm nay thì không, nhưng em sẽ gặp bác tài xế của chúng ta, ông lái nguyên chiếc Van lớn đi rước mọi người, tuổi đâu có thua cô mà còn khoẻ re hà.                                                                           

Đúng là những bậc thầy dày công tu luyện, mình mong mỏi được như họ biết bao!

Xin thú thật, tôi vẫn ngán bà hiệu trưởng của tôi. Đầu tôi vẫn miên man nhớ tiếng giày cô đi ngang lớp gởi một cái nhìn sắc lẽm khi bà Q. H., giáo sư môn Công Dân lớp Đệ Tam - 1967-1968-  lợi dụng cuối giờ cho học sinh hát những bài ca phản chiến...Huế Sài Gòn Hà Nội, Người Con Gái VN Da Vàng và xách động biểu tình ngay cả trong nhóm học trò con nít chúng tôi... Năm Đệ Nhất, sau khi kéo bạn bè leo rào, giăng bích chương chống chính phủ,  nhờ "bị làm việc' với cô Hiệu Trưởng, mà tôi đỗ được Tú Tài. Hú vía... Cám ơn thời gian, chắc cô đã quên. Tôi đoán cô Kim Chi chỉ lớn hơn tôi chừng mười tuổi thôi nhưng sao dạo ấy tôi ngu đến thế - Và có lẽ bây giờ cũng chẳng khá hơn.             

                           

Nghĩ lại thế hệ chúng tôi đã quá diễm phúc nên có được những tôn sư đáng kính, cô thầy ngồi trên bục giãng thông thái, hiểu biết, nghiêm trang tế nhị đầy tình người. Việt Nam bây giờ thật đau lòng khi nghe người dân nói rằng: "Con trâu gởi đi Nga Sô hai năm sau cũng sẽ có một Phó Tiến Sĩ trở về" thì đâu có lạ gì khi nhìn qua nhìn lại gặp "me dốt". Cám ơn quý Thầy Cô trường Đòan Phan của chúng con.

Về khách sạn, tôi có diễm phúc ở chung phòng với chị Hồng Hoa. Thán phục thay và cám ơn rất nhiều "ông mai mát tay" Nguyễn Công Danh và ban tổ chức đã chu đáo như thế nào, biết đàn em nầy cần một "tấm chồng" lịch lãm như chị. Tôi dùng chữ "diễm phúc" vì phải nói sao đây lòng tri ân của một con cừu lạc bầy đàn bỡ ngỡ như tôi:  lần đầu đi Texas, lần đầu dự Đại Hội, mọi thứ qua không gian ảo, chưa gặp mặt, chỉ nghe tên, nhìn quanh quẩn chẳng thấy một đứa bạn nào học cùng năm, không cần diễn tả nhiều cái tâm trạng nầy, tôi đã được chị mở rộng vòng tay chào đón hết lòng. Có tin không? Dù chưa một lần gặp gỡ, chút xíu thôi nhưng biết bao là tình khi chị dành cho tôi nửa cái Sandwich ở phần ăn trưa.
-Chị ăn đi kẻo đói. Trên máy bay đâu có phần ăn. Cơm chiều chắc sớm nhất là 7 giờ...
Tôi ngỡ ngàng một chút, nhưng cái bụng kêu òn ọt đã thuyết phục tôi không nệ xấu hỗ - nhận đi, nhận đại đi- "buồn ngủ mà gặp chiếu manh".
-Cám ơn chị, thật là tốt, tôi khởi bay ở 10 giờ và chỉ đi thẳng về đây, định là bỏ luôn buổi trưa nhưng may quá...


Và rồi sau đó chúng tôi "kết" với nhau. Trong Tiền Đại Hội và những ngày lang thang trên đảo du lịch, chị dịu dàng tế nhị nho nhỏ giới thiệu từ xa những bậc thầy khả kính, các anh chị trong ban tổ chức, những anh chị từ nơi xa, California, Australia, Việt Nam v.v... giúp tôi hòa đồng cùng mọi người dễ dàng hơn. Chúng tôi tương kính như tân hòa hợp tuyệt vời suốt mười ngày trên bờ cũng như lúc du thuyền lênh đênh . Chuyện dài dài xin kể tiếp đoạn sau giờ vì đang có tiếng gõ cửa... tôi biết chẳng ai khác hơn là cô bạn nối khố "bán thuốc Sơn Đông" từ Việt Nam, cô vừa gọi báo là sẽ ghé lại phòng chào xã giao.
-Bạn hiền thân mến của tôi, welcome đến xứ Cờ Hoa. Ô chao ơi ai nữa đây, nhớ rồi, cô Thắm mỹ miều người đẹp nhất Y Dược, người cướp Diệp ra khỏi đời ta đêm nay đây mà!!!
-Chị Nhãn khoẻ chứ. Xin lỗi nhưng xin chia chị Diệp cho em hai đêm thôi, mốt em bay về Cali rồi, chị còn người nầy đến một tuần phải không, mặc tình mà tâm sự.
-Cho thuê chứ không cho mượn. Ganh tị với các nàng tới từ ngày qua vui vẻ, khoẻ re, còn ta phải dậy thật sớm đăng trình một mạch cho kịp giờ họp mặt tối nay nên hốc hác, rệu rã, vừa đói lại vừa mệt, chưa kể trong lòng cứ nơm nớp lo, nhỡ bị United Airline kéo xuống như bác sĩ Đào thì chắc là - trở thành triệu phú bất tử.
-Mong lắm thay!!..thế là ta trở về VN nghỉ hưu luôn.
Chị Hồng Hoa trong nhà tắm bước ra, tôi quay lại giới thiệu
-Xin lỗi, mãi chí chóe với nhau. Đây là chị Hồng Hoa công chúa của nhà thuốc tây Khương Bình Tịnh và đây là Thắm, từ Cali, Diệp, từ VN cả hai là Dược Sĩ còn trẻ trung tại chức chứ chưa về hưu như chúng ta.
-Chào hai chị. Sắp đến giờ xe bus đón rồi nếu muốn chụp hình kỷ niệm thì chúng ta phải nhanh lên. Còn đi chợ Ninh kiều ăn Cóc, Ổi, Me chua, Xoài non, Chè Tầu Xoạn và nhất là cơ hội hàn huyên, tâm sự. Trăm năm mới có một lần...
-Nghe mà em đã thèm nhỏ dãi rồi, hấp dẫn như những ngày "cúp cua" dạo phố phải không chị -Thắm nói- 
-Chiều nay mình phải ăn mặc như thế nào hở Nhãn? Diệp hỏi.                                                                 

-Thoải mái, tự nhiên, phá phách vô tư...nhớ cười thật dòn, không có đứa cháu nào ở đây nhìn chúng ta đâu, cái áo cánh đẹp nhất nhớ dành cho ngày mai...
Những ngày tiền hội và Đạị hội đi qua như một giấc mơ (1)
Hơn bảy trăm dự đại hội nhưng chỉ hơn hai trăm khuôn mặt bầu đoàn xuống "Thuyền ra cửa biển" và may thay chuyến tàu nầy tôi không bị bỏ lại rồi khóc rấm rức như lúc đi xem tuồng cải lương của đoàn Kim Chưởng ngày cô bé tí nữ sinh mới về phố thị.
Mới 8 giờ bus đã khởi hành từ khách sạn. Sau khi hối hả ăn sáng tôi buồn bã giã từ Marriott cùng hai người bạn thân thương:  cô Cali xinh đẹp sẽ bay về để đi làm, và cô - Việt Nam Dược sĩ hết thời- chỉ muốn đi nhậu vòng vòng tìm hiểu nhiều hơn Sài Gòn 2 trên đất Mỹ. Diệp nói:
 -Mình không có nhều cơ hội và thời gian như bạn. Tìm gì ngoài hải đảo xa xôi kia? Ở nơi đây, còn biết bao nhiêu bạn ta chưa được gặp. Phải tận dụng thời gian của chuyến đi nầy sao cho xứng đáng đồng tiền bát gạo. Mi đâu có biết là ta đã trút hết số tiền dành dụm cả đời mình để quay ngược thời gian.. - Hai ngàn dollars là cả gia tài của con bé nó từng do dự nói với tôi.
-Okay, hiểu rồi khổ lắm nói mãi, sẽ gặp lại ở N.J sau môt tuần, trắng đêm như ngày xưa, mình sẽ gọi lại cho bạn khi tàu về lại Houston..  


Lịch trình ghi rằng chỉ khoảng hơn một giờ là tới bến tàu nhưng vì kẹt xe, nhiều con đường bị đóng để tu sửa, xe bus đi loanh quanh mất gần hai tiếng nhưng nhờ vậy mà tôi thấy được những con đường mang tên các anh hùng liệt nữ VN tôi và tôi không dằn lòng để thảng thốt kêu lên.."Đường Nguyễn Khoa Nam kìa và đường Lê văn Hưng  nữa" v.v. . Tiệm quán toàn là tên người mình. Lần đầu tiên cám ơn bị kẹt xe, cũng cám ơn bác tài xế.. nhờ thế nhắc nhở tôi biết bao công lao vận động duy trì lịch sử văn hóa Việt của đồng bào hải ngoại trong đó có các sư, huynh, muội trường nhà. Hơn bốn mươi năm, tiền nhân nằm xuống, hậu bối sinh ra, bao nhiêu chứng nhân còn lại !!..

Thời gian đứng trong hàng xuống tàu, chụp ảnh làm thẻ, nhận phòng xong là hơn 2 giờ chiều. Nhờ có chút kinh nghiệm trong mấy lần đi trước, tôi kéo rột hành lý về phòng mình tầng thứ nhất, sau khi nhìn bảng đồ vị trí phòng ăn, phòng nhân viên, nhà hát v.v.  Tôi cùng chị Hồng Hoa đi tìm cái gì để ăn buổi trưa, tự phục vụ. Chỗ ăn phía đuôi tàu ở tầng mười, sau hồ bơi lộ thiên, và chỗ trượt nước. - không tin nỗi là giờ đó mà hồ bơi cũng đầy người - thôi thì đi tìm môt chỗ ngồi bên cửa kính nhìn mặt biển chiều hôm. Kìa, những con sóng chạy đuổi lăn tăn, lóng lánh kim ngân vàng rực, con to như anh cả, con nhỏ như cút con:  ríu tít, ồn ào, rồi chợt mất như mấy ngày hội cuối tuần. Bến cảng Galveston Texas im lặng từ xa, trời xuống dần...Phòng ăn: mùi thức ăn Tàu, Ấn, Mông Cổ, Mễ quyện nhau làm bụng tôi cồn cào, dĩ nhiên món Mỹ  thịt nướng xèo xèo khói bay, khoai tây chiên dòn rụm, Pizza mới ra lò, cùng nước giải khát cũng đang dàn chào số thực khách. Họ tới ngày một đông hơn. Trà, Café không thể thiếu, ngon nhất có lẽ là nước chanh dây màu vàng cam thơm nồng trong ngày nóng và cốc kem dâu mát rượi bọn con nít đang liếm láp ngon lành. Nhìn quanh quẩn tôi thử đi tìm món PHỞ VN mà tôi nhớ thấy rất rõ có gian hàng nầy trên du thuyền "Allure of the Seas "chuyến đi năm 2013. Ở đây chẳng thấy đâu hết, thất vọng một chút!!        

                                                        

Rải rác năm ba đồng môn chậm chạp đi tới. Chúng tôi là một trong những người lên tàu đầu tiên trong nhóm. Giây phút nầy thì tôi lại thấy may mắn vì mình còn khá trẻ, làm sư muội thì được huynh tỷ chăm sóc,  cặp giò di chuyển còn tạm nhanh nhẹn, ý thức mà tận dụng đúng đắn trong vài ba năm hy vọng vẫn chưa tệ lắm.

Lúc 4 giờ 30, sau khi mọi người trên chuyến đi đều phải tụ họp nghe đại diện Hải Thuyền Đoàn  giải thích rõ ràng phải làm gì trong trường hợp nguy biến, chỉ cho biết chỗ để aó phao gần khu của mình, tàu cấp cứu v.v. Thủ tục an toàn trước nhất như thông lệ. Chúng tôi về nghỉ, không quên xuống phòng nhân viên xin tấm chương trình cho ngày mai, hai ngày lênh đênh.                                                                             

Bữa ăn tối, lúc 6 giờ, được phục vụ, có hầu bàn ở nhà ăn Blush do ban tổ chức chọn nên chúng tôi được ngồi cùng nhóm với nhau ở lầu thứ năm. Theo bảng tên tôi và chị Hồng Hoa đi tìm bàn của mình, mỗi bàn mười người. Thực đơn khá phong phú từ đồ ăn chay đến món khai vị, dĩ nhiên là có tráng miệng, cũng giống các du thuyền khác, rượu sẽ tính tiền. Rất nhiều người vắng mặt vì chưa ổn định hoặc mệt quá, chẳng buồn ăn tối. Cùng bàn 10 ngươì: anh chi An-Võ, Nhẫn-Hiền, Sa Mương- Minh (đến từ Úc), Rosie-Minh, Hồng Hoa và tôi...Em trai phục vụ thật dễ thương, sau bảy ngày đã nhớ rõ ràng chi tiết là cả bàn cô chú lớn tuổi nầy đều chọn trà nóng làm thức uống thay vì đá lạnh. Không ai uống rượu. Hý viện thì ngay trước cửa nhà ăn rất tiện lợi, mỗi đêm đều có nhạc kịch, hý kịch và chiếu phim ban ngày. Phòng dich vụ cạnh đó cho khách mua tua khi thuyền cặp đảo, phòng nhiếp ảnh cho ai muốn chụp ảnh lưu niệm trong hai ngày mặc áo đẹp... Ai đã đi du thuyền rồi thì rất quen thuộc những thứ linh tinh, moi tiền của khách nầy...  

                                        

Mọi người chuyền tai nhau, ngày mai họp 10 giờ, phòng họp lầu 5 cuối tàu ở Limelight lounge. Và họp lần chót một ngày trước khi tàu về bến.. Sợi dây thân ái vẫn còn đây, các huynh, tỷ lo cho nhóm từ A tới Z chu toàn vai trò người đi trước. Xin một lần nữa cám ơn ban tổ chức.


Đêm lên tàu  ai cũng mệt nhừ, chỉ mong được nằm nghỉ, không có sức xem thuyền từ từ rời cảng và vũ hội chào khách của ban tiếp tân như mong ước. Sáng nay tôi thức sớm, lên boong, chiếc Carnival Breeze đang lướt sóng êm như ru. Vầng dương vừa nhố lên trên mặt biển còn xanh đen, giăng giăng chập chùng từng áng, từng áng mây hồng, vàng,  xám, trắng chạy đuỗi cùng màu đỏ rực của mặt trời lâm triều phô sức mạnh, chiếm ngự toả sáng. Một ngày nắng đẹp.

                      
Biển trời mênh mông, ngồi đây với ly café buối sáng nghi ngút khói cho tâm hồn miên man. Nhớ lúc con tàu 12 tầng nằm ở bến, cạnh mấy chiếc thuyền bườm tí tẹo, tàu ta kiêu ngạo xiếc bao cho cái vóc dáng khổng lồ của mình,  giờ đây chỉ là môt chấm đen, liêụ có bằng hạt cát trong sa mạc... Bản thân của mỗi một con người so với đại dương mênh mông, tôi rùng mình nhớ chiếc ghe cà dom vượt biển bềnh bồng theo mệnh số năm 1978... Đời tôi may mắn biết bao!                                                                              

Trái tim còn đập, ta cũng chưa ngừng yêu thương, và sống thật thà.  Có bao nhiêu lần trong đời ta tìm lại được thời mộng mơ, dại khờ, thời của huy hoàng hay buồn bã. Có bao nhiêu lần trong đời ta được thì thầm tâm sự với những đứa bạn tóc trắng như sương, nhân chứng biết có còn gặp lại, và cùng cười thật dòn cho một chuyện khôi hài thuở nào xa xôi lắm. Tôi cần những giây phút ấy. Chúng ta cần nói và cần người nghe. Dù ở ngoại quốc hay ở Việt Nam, con cháu tôi ư, cho dù tôi có hứng lên mà kể thì chúng cũng trố mắt lo ngại không biết mẹ mình đang nói gì. Chỉ có những người bạn cùng trường thôi các bạn tôi ơi !!!...

Houston Đoàn Phan hội                                                                    

Tây thuyền đồng môn du                           

Dù Texas nóng đốt                                                                     

Biển Galveston mát xanh.                                                                 

Trùng trùng từ vạn dặm                     

Về theo lệnh con tim                         

Mừng trường ta trăm tuổi                                                                    

Thề phục hồi thanh danh                         

Thầy trò và trường xưa                                                                     

Như sóng bạc với thuyền                                                                

Nhấp nhô theo vận nước                                                                  

Sầu vẫn sầu, viễn- miên

 

 

(1) Diễn tiến của Đại Hội, Thành Phần tham dự, Chương trình của ba ngày: Tiền, Chính và Hậu đều được Sư Huynh Trần Bá Xử viết chi tiết không dám dẫm chân, Tiểu Muội ngơ ngác nầy chỉ xin ghi theo cái nhìn của "Dế Mèn Chu Du Ký" không đầu không đuôi xin chư vị thông cảm.
 
NGỌC NHÃN D. TRẦN  

 

CHS Nhãn Trần (đứng bìa trái) được GS Kim Chi (áo xanh)& Hoàng Thúy (bìa mặt)

đón tại phi trường, cùng với GS Nguyễn Thị Mỹ (CA) và anh Đinh Văn Huyện (NC)

 

Chs-DS Trần T Diệp (SG) và Nhãn Trần (NJ) với Thầy Lưu Khôn (CA)

 

Nữ sinh ĐTĐ Ngọc Nhãn cùng với Thầy Cô và hơn 700 đồng môn tại Đêm Đại Hội

 

Cùng với Hồng Hoa trên boong tàu Carnival Breeze

 

Tam cô nương 

 

.From TRẦN THU HƯƠNG (AZ)

Kính Thầy,

 

Đọc bài "My First Cobol Program - 42 Năm Xứ Người Nhìn Lại" nhận ra được sự cố gắng vươn lên một cách phi thường của người trí thức tha hương nơi xứ người! 

Thật cảm phục! Rất quý mến! 

 

Giờ thì công đã thành, danh đã toại, đã cống hiến cho đời tất cả những gì mà mình có thể, nơi quê nhà cũng như nơi đất khách, không phải tiếc nuối gì khi nhìn lại chặn đường dài đầy gian nan đã trãi qua phải không Thầy?

  

Guồng máy thời gian cuốn đi sức lực thời tươi trẻ, nhưng không thể xóa đi những ký ức của mỗi con người.  Giờ tuy sức đã mòn, gối đã mỏi, chân đã chùn, Đầu óc không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng bên cạnh ta hãy còn có mái ấm gia đình của người thân quen, thêm nữa, còn lại những tâm tư, những kỷ niệm thời niên thiếu.  

Những hình ảnh gặp gỡ trong quá khứ, những tấm lòng tri ân sâu xa của những đứa học trò, ở quê nhà, hay ở bất cứ nơi nào trên đất khách, chúng đều hướng về Thầy Phạm Khắc Trí, dù duyên chưa đủ để hội ngộ, nơi góc nhỏ của mỗi trái tim đều có chỗ đứng của hình bóng Thầy.  Chúng em luôn cầu mong cho ngày Trời tháng Phật được dài mãi ra để chúng em còn được đủ duyên gặp lại Thầy xưa!

Xin kính gửi Thầy vài hình ảnh ghi lại ngày hội ngộ nhân dịp Đại hội Phan-Đoàn lần thứ XXI ở Houston, Texas.

Kính chúc Thầy và quý quyến, thân quen, được vạn an

Kính bút,

Học trò Trần Thu-Hương

thuhuong006@yahoo.com 

 

 

♦. From Rosie Võ (CA)

 

Kinh Anh,  Thật là ngoài  tưởng tượng của moi ngừoi khi về HOuston tham dự đại hội
nầy. Sự thành công nầy là do sự đoàn kết của các anh chi tại Houston.  Một niềm hảnh
diện cho tất cả mọi người, mọi thành viên cùa trường PTG DTD. Riêng cá nhân tôi
Với tiếng gọi chi Rosie khi tôi đang tìm xe bus ở port Houston trở về phi trường.  Khi
nhìn thẩy anh Danh một sự ân cần rẩt chu dáo của anh làm tôi không thể nào quên
được. Thành thật cảm ơn anh rất nhiều.  Kính chúc Anh, chị Nguyệt manh khỏe và vạn sự như ý. 

Rosie Vo.

 

♦. From GS Đoàn Thị Tâm &  Nhà báo Phan Thanh Tâm (PA)

   Kinh thua cac anh chi

                trong ban to chuc Dai Hoi PTG-DTD 2017,

Xin cam on tat ca cac anh chi va  cac em hoc sinh  tai Houston da tan tinh

tiep don, lo cho an o, giai tri, to chuc du ngoan cho thay co,ban be tu xa den va nhat la thanh cong ruc ro trong dem Dai Hoi va phat hanh Dac San " Tro Ve Mai Nha Xua " ky niem 100 nam truong Phan Thanh Gian voi hinh anh va bai vo rat phong phu.

 

Vo chong toi rat cam kich truoc tam long quy men cua cac em hoc sinh Phan Thanh Gian va Doan Thi Diem doi voi ngoi truong xua cu . To chuc Dai hoi la mot dip de cac em gap go thay co, ban cu va nho lai nhung ky niem xua khi con di hoc.

Hy vong se duoc gap lai ban be va cac em trong nhung ky Dai hoi  toi.

Xin chuc tat ca vui khoe, moi dieu nhu y.

Phan Thanh Tam- Doan Thi Tam

 

♦. From THY TRANG (Ái nữ Thầy Cô NGUYỄN ĐẮC KHAI), San Antonio Texas:

 

Các ảnh TH & ĐH: (Sorry. Sẽ repost vài ngày tới)

Please click: ThyTrang 

Left click 2 lần trên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn 

 

♦. From GS TRINH CÁT (Florida):

21/5/2017

Kính thưa anh Thạch, chị Thơ và các anh chị em trong ban Tổ chức,

Đây là lần đầu tiên chúng tôi tham dự Đại Hội PTGĐTĐ và đồng thời cũng là ĐH Thế giới lần thứ 21, kỷ niệm 100 năm thành lập trường PTG Cần Thơ cùng một số sự kiện khác.

Tôi vô cùng khâm phục các anh, các chị đã tổ chức được hai ngày Tiền và Đại Hội long trọng, vui tươi, thân tình và thành công rực rỡ đến như vậy. Mọi sự việc đều hoàn hảo, không có một sơ sót nào hết dù rất nhỏ dưới mắt tôi. Các anh chị ngoài khả năng tổ chức rất giỏi cũng như có những tài năng hiếm có, còn có cả một tấm lòng tràn đầy yêu thương và hy sinh cho tập thể mà quên cả thân mình, nhất là tuổi tác không còn trẻ nữa. Tôi không thế nào tưởng tượng nổi những vị trưởng thượng đang ở ngưỡng cửa 80-90, và các bạn mình trên dưới 70, tưởng chừng như chỉ lo cho thân mình thôi cũng khó khăn, nay lại có thể lo cho cả một tập thể lớn suýt soát 750 người có được những ngày vui họp mặt với đầy đủ các nhu cầu cần thiết, nào là đưa đón ở phi trường đưa đến khách sạn cách đó khá xa, có nơi ăn chốn ở đàng hoàng, đưa đón đi chơi cũng như đến nơi tham dự Tiền và Đại Hội, sau đó lại còn đi du lịch nữa...Tôi tưởng cũng không cần nói nhiều vì ai cũng biết hết cả rồi.

Tôi được biết tất cả những chuẩn bị, sửa soạn đã được khởi sự từ cả 2 năm trước với vô vàn công việc và rất công phu qua bài tường thuật của Mõ Làng Hiếu Tân mà tôi đã được đọc. Còn trong những ngày Hội, trong khi chúng tôi- những người tham dự- được thoải mái ngồi chơi, gặp gỡ nhau hay chuyện trò vui vẻ thì các anh chị đang bận rộn, bù đầu bù cổ với công việc chung. Khi chúng tôi được ngồi thưởng thức tiệc mặn thơm ngon, nóng sốt thì các anh chị bụng đói cồn cào nhưng vẫn phải đi qua đi lại để mắt cho mọi chuyện được hanh thông, sốt sắng làm việc trên sân khấu hoặc lo thi hành những nhiệm vụ khác. Khi chúng tôi được ngủ ngon giấc thì các anh chị thức khuya dậy sớm, thậm chí chỉ nhắm mắt qua loa...Tôi thực sự lo lắng cho các vị trong ban Tổ chức chỉ sợ quá sức trong khi tuổi đời không còn trẻ nữa. Nói chung, nếu không có tinh thần tận tuỵ cống hiến cho tập thể, một tấm lòng yêu người yêu đời và một sức khoẻ dẻo dai thì không thế nào các anh, các chị lại có thể hoàn thành mọi việc một cách xuất sắc và viên mãn như vậy được.

Qua ĐH lần này, tôi vô cùng khâm phục các anh chị, nhất là anh Thạch, chị Thơ, cô Hoàng Thuý, cùng các vị khác trong ban Tổ chức.

Tôi cũng xin chân thành cảm tạ chị Bích, anh Đạt đã giúp đưa chúng tôi từ phi trường IAH về khách sạn Marriott trên một đoạn đường khá xa cả tiếng đồng hồ lái xe, mà không phải chỉ một chuyến vì anh chị đã phải chạy trở lại phi trường để đón thêm nhóm khác dù trời đã tối.

Ngoài ra, xin cám ơn chị Nguyệt rất nhiều đã quan tâm đến chuyến về- ra phi trường IAH của chúng tôi vào sáng thứ Ba và sắp xếp cho tôi được gặp anh Nguyễn công Uẩn và em cựu hs Lương Hoàng Nam để sắp đặt, dù rằng giờ chót chúng tôi đã có được phương tiện di chuyển của riêng mình. Cũng xin cám ơn các em cựu học sinh đã hết lòng lo lắng và giúp đỡ cho chúng tôi và con trai trong dịp này.

Ôi những tấm lòng vàng và một bài học Ân Tình mà tôi đã học được trong chuyến đi ngắn hạn này. Phải chăng những tấm lòng như thế chỉ tìm thấy được ở người Cần Thơ? Đó là một câu hỏi mà lúc nào tôi cũng trăn trở và thấy được cái may mắn đầu đời của mình khi mới ra trường được chuyển đến dạy nơi này.  

Một lần nữa, xin được đa tạ người Cần Thơ.

Kính, Trinh Cát 

 

 

♦. From TRẦN THỊ DIỆP  (Việt Nam)

Hội ngộ Lớp 12 B1 nk 69-70 tại ĐH XXI-Houston 2017 (Sorry. Sẽ repost vài ngày tới)

 

Từ trái:Đứng: Nguyễn Ngọc Phương (Michigan), Lâm Hữu Lộc (Úc), Từ Thọ (Nam Cali), Hứa Thanh Vân (Bắc Cali)

              Ngồi: Đinh Thị Bạch Yến (New York), Trần Thị Diệp (Sài Gòn)

I'm a paragraph. Click here to add your own text and edit me. It's easy.