Cần xem tiết mục nào xin click vào Trang bài / webpage trong MENU dưới đây:

TRANG CHÍNH / HOME  . BÀI MỚI ĐĂNG SINH HOẠT HOUSTON, TX  .  ĐH XXIII-MARYLAND 2019  .  ĐH XXII-SAN JOSE 2018  .  ĐH XXI-HOUSTON 2017   .  SINH HOẠT CANADA  .  SINH HOẠT ÚC CHÂU  CÁC ĐẶC SAN ĐH  .  SINH HOẠT BẮC - NAM CALI . SINH HOẠT VÙNG NEW ENGLAND . SINH HOẠT VIỆT NAMTIN SINH HOẠT CÁC NƠI  GÓC SÂN TRƯỜNG NHÀ  .  VĂN HC - NGHỆ THUẬT  .  VÒNG TAY NGHĨA TÌNH  .  CHIA BUỒN - CHUNG VUI  TÌM NGƯỜI - NHẮN TIN

 

TÁC GIẢ: Anh Tú, Cao Vị KhanhChân Diện MụcDương Hồng ThủyĐan Quế PhongĐoàn Xuân ThuĐỗ Chiêu ĐứcĐỗ Mỹ ThuậtHoàng Thị Tố LangHồ NguyễnHồ Trung ThànhHương Sơn Lê Khánh DuệKim Quang, La Thanh Khải, La Tuấn DzũngLê Cần ThơLê Dung, Lê Trúc Khanh, Lương Liên HoaLương Ngọc Thành, MailocMỹ Trinh, Ngô Thị Trường XuânNguyên Nhung, Nguyễn Đấu Lộc, Nguyễn Hồng Tuyền, Nguyễn Như HùngNguyễn Ngọc Tuyết, Nguyễn Thanh BìnhNguyễn Thiên Long, Nguyễn Thị Thanh Dương, Nguyễn Trung Nam, Nguyễn Văn TrườngNguyễn Vĩnh LongNgười Ô MônPhan Thượng Hải, Phạm Khắc Trí, Phạm Khắc Trí & Các Thi Hữu, Phạm Trinh CátPhương Hà, Phượng TrắngSongquang, Thái Vĩnh Thụy Biên, Thanh Vũ, Trầm VânTrần Bang Thạch, Trần Bá XửTrần Cẩm Quỳnh Như, Trần Phù Thế, Trương Nhị Kiều, Võ Thị Bạch Nữ

THƠ VĂN

Võ Thị Bạch Nữ

CHS Đoàn Thị Điểm

Winnipeg, Canada

____________________

Xa rồi một độ.


 

Dường như đâu đó đã xa.

Dường như âm hưởng như là âm vang.

Xót xa một dạo đậm đà.
Bây giờ như thể không là: Người quen.

 

Khi xa nghĩ chuyện ân cần.

Hỏi han cầu chúc tuy xa, thật gần.

Xa rồi một chữ cũng không.

Có gì luyến tiếc nghĩ gần, cũng xa.

 

Lòng buồn như khói lam mơ.

Bến mê đã mõi một thì hư không.

Giật mình tỉnh mộng phù vân.

Thôi thì thả khói về nơi mây mù.

 

Winnipeg, 23:00, 23-Mar-2020.

VTBN

__________________

Mây trắng trong nắng chiều

trên tầng khí quyển

                                                             Ảnh chụp từ cửa sổ máy bay by Bạch Nữ

Có tảng mây phẳng lì, trong suốt như mặt hồ màu xanh nhạt như soi thấu tình bạn trong trẻo của chúng tôi. Phải nói là thật trong trẻo, không vướng một sợi tơ buồn nào.

Có nơi gồ cao như hòn núi đá băng, chập chùng như những dãy núi nhấp nhô trong ánh nắng chiều chen lẫn những vùng phẳng lì giữa những hồ nước nho nhỏ, không khỏi khiến lòng người xuyến xao, rung động. Sự rung động khẽ khàng như những lời tình tự xa vắng mà chỉ có những tâm hồn đồng điệu mới đủ sâu sắc để cảm thông.

Có cái trải dài như bức tường thành chia cách đôi bờ miên man bất tận. Sự chia cách không còn lối chung, đi song song không có điểm giao nào. Một sự phân ly không có lời giao ước gặp nhau. Không giao ước nhưng duyên gặp gỡ như một lời hứa tự xa xưa mà chúng tôi gìn giữ. Nếu trên đâu đó là thiên đàng thì trần gian cũng có những hình thể rất là tự nhiên một cách phong phú và đẹp đẽ khó tả nên lời như tình bạn năm mươi năm của chúng tôi.

Có những hình thể như những viên đá quí màu hồng nhạt với những đường vân khoảng cách đều nhau như có bàn tay họa sĩ tài ba vẽ, cũng tô đậm được sự giàu có và màu sắc tươi đẹp của tình bạn chúng tôi. Tình cảm chúng tôi như những viên ngọc quí  không cần thợ mài dũa mà vẫn sáng rực rỡ muôn màu.

Cũng có những hình dài ngoằn ngoèo như rắn lượn, cũng như lòng tôi đang rối bời với những xúc cảm nhẹ nhàng, sâu lắng, dịu êm.

Thứ tình cảm mà chúng tôi có sẽ không giống bất cứ ai trên thế gian này, không so sánh, cũng không để trên bàn cân trọng lượng. Nó cũng có thể rất nhẹ nhàng thơ thới, cũng có thể chắc nặng vô cùng, không ai có thể lay chuyển được.

Những ngày qua chúng tôi cùng nhau ăn chung ngày ba bữa. Buổi sáng đi bộ vòng quanh chiếc tàu to và cùng ngắm mặt trời lên. Những buổi tối uống trà đàm đạo, rồi chụp hình muôn kiểu như ngày nào chúng tôi điệu đà, nhí nhảnh. Thời gian mười ngày trôi qua nhanh, đồng nhịp điệu lướt sóng của chiếc tàu trở về bến cũ. Đến lúc chúng tôi phải chia tay, trở về với thực tại.

Giờ này người về Bắc Mỹ, kẻ chờ về phía Đông Nam xa xôi nửa quả địa cầu. Tuy xa bao năm mà lòng vẫn như ngày hôm qua. Tình bạn tuổi thơ của chúng tôi chỉ biết ngưỡng mộ nhau mà không cần bộc lộ. Một cái nắm tay nhẹ nhàng, nhìn nhau cười, đi bên nhau cũng không cần nói gì cũng thấy ấm lòng như uống vài chung rượu mạnh.

On airplane 18-Oct-2018.

Bạch Nữ

Chiều đi dạo bên bờ sông Hồng (Red River, Winnipeg), nhìn nước trôi trên dòng sông êm ả, chạnh lòng nhớ tới quê nhà Bến Ninh Kiều, Cần Thơ dấu yêu. Cảm cảnh, Bài thơ “Mong Chờ” được ra đời.


Mong Chờ!

Mong chờ, mong chờ, mong đợi mong.
Thuyền ai bến đỗ nước xuôi dòng.
Trên sông, tiếng sóng reo róc rách.
Trăng tỏ bên trời sáng lung linh.
Tiếng chèo khua nhẹ nghe bì bỏm.
Thuyền nhỗ neo rồi, khỏi đợi trông.
Có ai than thở bên gành nước.
Có phải đang chờ, kẻ đợi trông?


Winnipeg, 3:35 PM on 11-Aug-2018
Võ Thị Bạch Nữ

CHIẾC CẦU KHỈ MIỀN TÂY

                                                                      Photo by Nam Hưng

 

Miền Tây quê tôi, Cần Thơ nói riêng, có nhiều sông rạch chằng chịt, có những con rạch lớn, nhỏ chia ranh giới chủ đất rời nhau; đồng thời dẫn nước vào tận nơi để dùng cho sinh hoạt hằng ngày. Vì thế phương tiện vận chuyển trên sông bằng ghe xuồng, di chuyển trên bờ thì qua những chiếc cầu khỉ gập ghềnh.

Ví dầu cầu ván đóng đinh.
Cầu tre lắc lẽo gập ghềnh khó đi.

(ca dao)

Do hành động đu đưa trên thân cây cầu như khỉ đu cây nên được gọi là cầu khỉ. Ngoài giải thích đó ra không biết có giải thích nào hợp lý hơn chăng?

Đối với những người ở quê, đi qua cầu khỉ thật là dễ dàng như đi trên đất. Qua nhiều năm tháng trở thành một cái sở trường. Ở những nơi không có những mạng lưới sông ngòi, đôi khi trải qua sự tập luyện lâu dài mà vẫn không chinh phục được sự sợ hãi khi phải đi qua một chiếc cầu khỉ.


Từ lúc bốn năm tuổi tôi đã biết đi qua cầu khỉ khá thành thạo để đến trường làng.


Những cô gái vùng quê miền Tây tướng đi dịu dàng uyển chuyển một phần nhờ phải đi trên những chiếc cầu độc mộc lắc lư nầy. Các cô đã phải giữ thăng bằng khi đi trên đường thẳng của cầu.


Các cô phải giữ đầu thẳng, cằm thẳng, mắt nhìn xa phía trước và giữ trọng tâm thân người cân bằng. Các cô phải bước đi theo chữ x vì phải đặt chân đúng chỗ trên thân cầu không thì rơi tòm xuống sông.


Còn điêu luyện hơn nữa vừa đi vừa đội thúng rau quả trên đầu và giữ thăng bằng cho khỏi ngã giúp cho thân mình một sự di chuyển nữ tính gợi cảm một cách tự nhiên.


Ngày xưa trong hoàng gia các nước, các công nương, quận chúa tập đi trên đường thẳng để có một tướng đi mềm mại. Ngày nay các cô người mẫu đội quyển tự điển trên đầu và đi trên đường thẳng vẽ sẵn trên sàn nhà. Có người trả số tiền lớn để học cách đi như cách di chuyển của các cô ở quê miền Tây trên cây cầu khỉ. Thật là không phải ngẫu nhiên mà các cô gái miền Tây có dáng đi yễu điệu, yêu kiều.


Thêm vào thao tác nhịp nhàng chèo ghe tam bảng cũng tích cực góp phần vào sự cân đối của cơ thể một cách thuận lợi cho ba vòng căn bản. Nhờ sự tích góp những kỷ năng thuận với thiên nhiên phối hợp với con người mà có được những vẻ đẹp mà không cần chủ tâm luyện tập.


Ngày nay chiếc cầu khỉ dần dần biến mất nhường lại cho những chiếc cầu xi măng mà các loại xe đều có thể qua lại dễ dàng, tiện lợi. Đó là một tiến bộ cho sự an toàn cho trẻ con cùng người già và cập nhật hoá theo việc thành thị hoá nông thôn.


Hình ảnh chiếc cầu độc mộc đã lui dần trong dĩ vãng. Trong tương lai không biết các em nhỏ có biết đến chuyện về cây cầu khỉ hay chăng? Hy vọng cầu khỉ vẫn còn đựơc mô tả và nhắc nhỡ trong văn thơ miền Tây Nam Bộ.


Đối với thế hệ chúng ta, hình ảnh chiếc cầu khỉ luôn hiện diện trong tâm tưởng với bao hồi ức tuổi thơ ở vùng sông nước Cữu Long

Winnipeg, 29-Sept-2019.

Bạch Nữ