THƠ - TRUYỆN

            Dương Hồng Thủy

CHS Phan Thanh Giản

Cái Răng, Cần Thơ _____________________________

XIN ĐƯỢC BIẾT  ƠN

-         Bs Mindy Hà, Bs Tốt, Bs Lộc, Bs Nghĩa, Bs Hoàng, Bs Quân và nhất là Bs Đệ,  Ds Diệp…

-         Cô cựu gs HT/ĐTĐ  Kim Chi,  chị cựu gs HT/TH  Kim Quang, thầy cựu gs HT / PTG Nguyễn trung Quân, thầy Hùng, thầy Lộc, thầy Hậu…

-         Bạn cùng lớp gs Gia + LIên Hoa, chị Thảo, Tư Bé, Huỳnh Mai, Tôn thị Mỹ, chị Phan thị Huệ…

-         Các bạn Nguyễn Phép và nhóm chs PTG tại Toronto, các bạn Khưu văn Công, Trần thế Lộ, thi sĩ Song Quang, Ung ngọc Đạt, nhà thơ Hồ Nguyễn...…

-         Các  thân hữu chưa từng quen biết : Nguyễn công Uẩn, Phạm thị Bích…

-         Và nhiều hội đoàn, bạn bè , bạn thơ khắp nơi trong và ngoài nước đã gọi điện và không ngại đường xa  đến thăm hỏi tại tư gia..…

-         Nhất là bạn Trần bang Thạch đã đưa tin, tiếp nhận quà, đóng góp và chịu mọi chi phí tiền gởi…

-         ( Bố cũng cám ơn thằng đầu đảng Joel Vương – nhờ con mà căn bệnh của bố chùn bước đi rất nhiều. - Cũng không quên

công sức gian khổ thức trắng  từng  đêm của người vợ tấm cám và 3 đứa con gái : Thủy Tiên + Thùy Trang và Út Thảo của bố.…)

      

        Xin cho tôi được biết ơn Thầy Cô, bạn bè

        Đã thăm hỏi, tặng quà lúc tôi vào viện

        Ân tình nầy khiến cho tôi lưu luyến

        Cõi hồng trần còn đẹp lắm đi thôi…

 

        Chứng khó thở, suy tim mệt quá người ơi

        Thêm viêm rễ dây thần kinh cột sống

        Nhức quá nghĩ quẩn sống thêm là ác mộng

        Trả nợ cho đời. Ôi thế là xong!.

 

       Có những bạn già mà tôi thầm mong

       Sẽ có một ngày tụi mình xum họp

       Nhưng có bạn suốt đời chưa gặp mặt

       Cũng tham gia đóng góp chút nghĩa tình.

 

      Nói một chút là phụ lòng bạn mới của mình

      Nhưng nhiều chút làm trái tim nặng trĩu

      Mong bạn lúc nào cũng nên thấu hiểu

      Món nợ nầy tôi cảm tạ ngàn lần.

 

      Lần nữa cúi đầu nhận những lời chúc ân cần

      Xin cám ơn

      Xin cám ơn

      Những tấm lòng rộng mở

      Chẳng biết gì hơn

      Chúc bạn luôn dồi dào sức khỏe

      Nguyện cầu ơn trên cho gia đình bạn

      Luôn có cụộc sống vui vẻ, bình an…

 

      Dương hồng Thủy

      Cần Thơ  06/12/2019

Trăng Thu

Chiều chiều ngồi lại mình ta
Phải chi có bạn uống trà chung vui
Đêm khuya Thu lạnh ngủ vùi
Vầng trăng mỏng quá rối bời tâm tư.

Vắng người quanh chốn thảo lư
Nên trăng cũng biết tương tư khẻ buồn
Cạnh vườn hoang vắng rẫy nương
Sầu riêng nên nghẹn vấn vương một mình.

Đọa đày một kiếp buồn tênh
Lắng nghe tiếng thở dập dềnh quạnh hiu
Mây hồng vắng chốn trời chiều
Đèn lên quán nhỏ tiêu điều người ơi !

Ai vui từ phía chân trời
Để tôi ân hận suốt đời nhớ thương.

Dương hồng Thủy

Quên

Hiện nay

Tuổi đã xế chiều

Hãy quên những chuyện mỹ miều ngày xưa

Quên đi

Những chuyện bốn mùa

Nắng mưa bạc tóc hơn thua hàng ngày.

Cố quên những chuyện liêu trai

Hoặc người thương nhớ miệt mài hàng đêm.

 

Nhưng mà

Những chuyện nghĩa ân

Hoặc bạn tri kỷ tri âm hàng giờ

Liên thông tình cảm vô bờ

Phải cố gìn giữ không hờ hững nhau.

Thế mà

Tim lại nhói đau

Lần lượt bạn tốt cúi đầu ra đi…

 

Cho nên

Những chuyện sân si

Phải quên để được những gì bình yên…

 

Dương hồng Thủy

 04/09/2019

Ngây Ngất Một Mùa Thu

 

Bầu trời tháng 9 vẫn còn mưa rơi

Nhớ nha em mặc áo tơi kẻo ướt

Nắng lên cũng mất hình hài dải lụa

Chờ anh đưa về kẻo lạnh em ơi !

 

Mùa heo may gió bấc thổi lại rồi

Chiếc lá xanh đâm chồi thay lá úa

Ta bên nhau xoay lưng làm điểm tựa

Nghe chim reo . Ôi tạo hóa sang mùa!..

 

Chiều chưa lên đã lãng đãng sương mù

Em khẻ hát mùa Thu xưa xanh lá

Ngoài cánh đồng lực điền đang gặt lúa

Cốm thơm nồng như môi mỏng người yêu…

 

Tháng 9 về hoa lấp lánh sắc chiều

Má em dòn mỹ miều như hơi thở

Ta ngồi bên nhau lật từng trang vở

Lắng hồn nghe chim hót ở trên cành.

 

Tháng 9 về hoài niệm mãi xoay quanh

Đong ký ức, đếm cuộc tình đã mất

Em hởi em môi hồng còn ướp mật?

Để anh còn ngây ngất một mùa Thu !..

 

Dương hồng Thủy

02/09/2019

Lại vào Bệnh Viện

Vui quá tôi lạị phải vào bệnh viện

Ông trời bắt tôi lưu luyến chốn nầy

Trận mưa sáng như trốn tận chân mây

Đổ ập xuống đong đầy như tuyết phủ.

 

 

Căn bệnh hành, sống lưng đau như cũ

Nằm - ngồi dậy, phải có người đở - quá đau

Sau cơn mưa – sáng nay, nắng đến mau

Như bất chợt giữa hai mùa mưa nắng.

 

Đừng vào viện – hãy là người may mắn

Vì đêm khuya nghe cay đắng cõi lòng

Bơ vơ một mình giữa đêm tối mênh mông

Bỡi nhức nhối đắm chìm trong đau khổ.

 

Đời người sống giữa triều dâng sóng vỗ

Không biết buồn, vui, vận số hàng ngày

Bạn tôi ơi! vì nửa tỉnh, nửa say

Giữa bóng đêm tôi âm thầm nghĩ đến…

 

Tuổi thanh xuân qua mau lòng xao xuyến.

Sống nhàn nhả vô tình chỉ biết rong chơi

Đến cao niên ngoảnh lại đã hết thời

Sống hoài niệm với cơn đau xé thịt.

 

Bác sĩ cứu - ba lần trong ba tháng

Cám ơn Phật Trời còn bận lòng thương

Vì nợ trần có một chút vấn vương

Phải trả hết kiếp trăm năm trần thế!...

 

Dương hồng Thủy

Đêm 19/08/2019 - phòng 15 lầu 9

Khoa Điều Trị Theo Yêu Cầu.

Bs Triệu anh Đệ, Trưởng khoa nội TH

         Người đã cứu tôi đợt nầy…

Cõi Vô Thường

 

Cõi vô thường thương đau bóng phủ

Niệm cầu chi ủ rũ thân gầy

Trời cao gốc bể chân mây

Hư vô cõi tạm buồn lây lất lòng.

 

Cơn mưa chiều phất phơ trước ngõ

Gió nhởn nhơ không xóa niềm đau

Đường trần lận đận muôn màu

Hãy quên phiền muộn lao đao phận mình

 

Cuộn vải sô ôm thân suốt kiếp

Đôi mắt nào sẽ khép lại thôi

Thế là duyên số ai ơi

Cánh chim lang bạt cuối đời cũng xong.

 

Qua kiếp nạn mới tin họa phúc

Bước phong trần vào chốn hư không

Ơn đền nghĩa trả thong dong

Thiện tâm gặt hái đầy đồng tốt tươi.

 

Thôi gởi lại yêu thương ngất ngưởng

Tình thân nào rồi cũng vụn tan

Lệ sầu chất ngất ngút ngàn

Thiên thu giã biệt. Nghĩa trang lạnh lùng !

 

Dương hồng Thủy

16/08/2019

Tháng 8 Trời Mưa

 

Tháng 8 trời cao lồng lộng

Mùa Thu rơi rớt bên đường

Tâm tư hoang tàn lắng đọng

Chợt buồn có chút sầu vương.

 

Tháng 8 ngày nào vui quá

Mắt em ngời sáng hạt châu

Ánh nhìn đốt nung mùa Hạ

Áo mưa ta đội chung đầu.

 

Tháng 8 lách qua tâm tưởng

Tóc em ướt sủng dưới mưa

Anh vuốt cho em chẻ hướng

Khi trời nhiễu hạt mưa thưa.

 

Tháng 8 mùa lỡ biệt ly

Giọt mưa tháng 8 hao gầy

Nửa đêm dế mèn làm dáng

Kêu hoài theo gió heo may

 

Tháng 8 lại về. Tháng 8

Trời mưa. Mây trắng. Sương giăng

Tiếc thay em cười chẳng dám

Sờ môi dù dưới ánh trăng…

 

Tháng 8 bây giờ xa vắng

Người thương lạc lõng nơi đâu

Đội mưa mĩm cười cay đắng

Cho mưa bạc trắng mái đầu !

 

Dương hồng Thủy

09/08/2019

Tháng 8 Về

 

Tháng 8 trời cao lồng lộng

Mùa Thu rơi rớt bên đường

Tâm tư hoang tàn mong ngóng

Chợt buồn có chút sầu vương.

 

Tháng 8 ngày nào vui quá

Mắt em ngời sáng hạt châu

Ánh nhìn đốt nung mùa Hạ

Lúc ta cùng đón mưa ngâu..

 

Tháng 8 lách qua tâm tưởng

Tóc em ướt sủng dưới mưa

Anh vuốt cho em chẻ hướng

Khi trời nhiễu hạt mưa thưa.

 

Tháng 8 mùa lỡ biệt ly

Giọt mưa tháng 8 hao gầy

Nửa đêm dế mèn làm dáng

Kêu hoài theo gió heo may

 

Tháng 8 lại về. Tháng 8

Trời mưa. Mây trắng. Sương giăng

Tiếc thay em cười chẳng dám

Sờ môi dù dưới ánh trăng…

 

Tháng 8 bây giờ xa vắng

Người thương lạc lõng nơi đâu

Đội mưa mĩm cười cay đắng

Cho mưa bạc trắng mái đầu !

 

Dương hồng Thủy

03/08/2019

Nếu Như Em

 

Nếu như em không nhớ

Bóng hình của riêng anh

Thì đâu em sẽ khổ

Suốt tuổi đời mong manh.

 

Nếu như em thôi nghĩ

Vần thơ của chúng mình

Đi tìm từ hoa mỹ

Cuộc tình hết lung linh.

 

Nếu như em chờ đợi

Ngày anh về gặp nhau

Chắc em luôn chới với

Bỡi anh luôn ngọt ngào…

 

Nếu như em không nói

Chắc gì anh miệt khinh

Chân anh chưa biết mõi

Càng lơi lỏng cuộc tình.

 

Rạng ngời trăng mười sáu

Vàng ươm ánh mặt trời

Như chúng ta đi dạo

Đưa thuyền tình ra khơi.

 

Thơ em còn nhắc mãi

Nụ hôn chờ từng đêm

Một niềm tin hoang dại

Cho anh và cho em !

 

 

Tháng 7 Sang Mùa

 

Nhụy hoa Cúc hé môi cuời  

Mưa Thu rơi nhẹ xuống đời lao xao

Anh đi em biết dỗi hờn

Đìu hiu hẽm nhỏ đèn lên phố dài.

 

Em về gói lọn tóc mai

Dấu trong ngăn tủ đợi hoài ngày mưa

Sáng nay tháng 7 sang mùa

Nhớ anh thường nói cợt đùa khó quên.

 

Anh thường nói yêu mình em

Sông sâu nước chảy êm đềm hoa trôi

Hóa ra chỉ là đầu môi

Như sương lắng đọng bên đồi giởn nhau.

 

Hoa xưa nay đã nát nhàu

Người xưa nay đã bạc đầu lãng quên

Anh vui dạ khúc mông mênh

Em buồn gối mộng cạnh bên nối sầu.

 

Ước gì anh đi thật lâu

Cho quên nỗi nhớ tình đầu sông quê…

 

Dương hồng Thủy

25/07/2019

Em Về, Tháng 7

 

Em hẹn sẽ về

Thăm quê tháng 7

Cho anh ngóng chờ em mãi

Muốn quay  đầu - mà ngần ngại bước đi.

 

Ôm mối tình si

Những gì anh có

Kể cả bút bi, hoa cỏ

Cho nhau nhiều mà cứ ngỡ chưa quen !

 

Mái lá lên đèn

Đêm đen dần tối

Nhớ em đường chiều bước vội

Đường còn xa anh dẩn lối dùm em !

 

Đêm xuống mông mênh

Lênh đênh cánh vạc

Không có em, anh ngơ ngác

Lê bước âm thầm nứt toác buồng tim…

 

Anh mãi đi tìm

Một thời dĩ vãng

Mối tình đơn phương lãng mạn

Vẫn mãi trong tôi - người bạn sân trường !

Dương hồng Thủy

14/07/2019

Gọi Hoài Tên Cố Nhân (*)

 

Trưa nay trời không nắng

Mà cũng chẳng có mưa

Bạn tôi càng xa vắng

Biết lấy ai bông đùa…

 

Tôi vẫn yêu những chiều

Ráng hồng dệt tình yêu

Những bạn thân ngày trước

Thương nhiều biết bao nhiêu!

 

Ngồi buồn nhìn mưa bay

Gió ơi xin ngừng lại

Mây gom tụ nơi nầy

Đừng xa ta mãi mãi.

 

Dường như có hạt bụi

Rơi vào đôi mắt sâu

Chia tay nhau lần cuối

Nhớ hoài – nhớ thật lâu.

 

Ly cà phê dĩ vãng

Nhấp  môi thật là ngon

Bây giờ sao thấy đắng

Ly muỗng cũng cô đơn..

 

Rừng Thu chưa thay lá

Sao Đông đã lạnh câm

Đường đời muôn vạn ngã

Dáng xưa chợt nầy mầm.

 

Đêm nay trời trở gió

Mưa nhẹ rớt đầy sân

Chợt nghe lòng than thở

Gọi hoài tên cố nhân…

 

Dương hồng Thủy

*Xin được trao về tất cả người bạn của tôi !

Nói Với Thằng Bạn

        Đã Đi Xa…

 

Từ giữa tháng 5

Đến trung tuần tháng 6,

Phải đi cấp cứu đến 2 lần

Chứng C.O.P.D quái ác

Tắc nghẽn hơi thở như con cá ngáp ngáp trên bò.

 

Bạn bè ơi ! tôi nhớ bạn từng giờ

Trong khi bệnh nhân khác đã say giấc điệp

Chỉ mình tôi là dang giãy chết

Méo mó cuộc đời chừng sắp hết chẳng biết đúng hay sai.

 

Bầu trời hôm nay rất lạ có sương rơi

Tôi nằm đếm từng giọt canh cho bạn ngủ

Hãy ngủ cho say nghe anh bạn cũ

Lâu lắm rồi chúng ta chưa bù khú với nhau.

 

Từ lúc đăng trình hai kẻ thấp người cao

Học cùng khóa ra trường chung đơn vị

Tình chinh nhân dù tốt nghiệp trường võ bị

Nhưng tao Quân y mầy Tâm lý chiến ngon lành.

 

Bạn và ta chung phe chinh chiến mỗi ngày

Hơn thua từng điểm bi da cùng bọn trẻ

Quanh năm Đà Lạt như mùa xuân mát mẻ

Sáng mới 5 giờ đã tụ tập cà phê gốc Ngo !

 

Hai cô chủ quán , cô chị đẹp như mơ

Ma lúm đồng tiền, mắt đen, kèm vài hạt sương trên tóc

Mày hít hà tao nghe chừng muốn khóc

Vì 2 thằng chọn một …làm sao chia !

 

Sau 75, tình bạn đứt lìa

Hai đứa chia tay mỗi thằng một ngã

Mày Phan Thiết cát bay cùng nắng gió

Tao Cần Thơ ruộng lúa đầy đồng mà phải ăn bo bo…

 

Mầy bây giờ yên phận khỏi phải lo

Bỡi tấm thân đã trở về cát bụi

Chỉ mình tao bây giờ đang hấp hối

Chợt nhớ mầy – nhờ con – chép vội mấy vần thơ !

 

Dương hồng Thủy

Đêm 16/06/2019

Lầu 9 – Khoa Điều Trị theo Yêu Cầu

b/v Đa Khoa Tp. Cần Thơ

 

 

Nằm Viện

và 3 Cô Con Gái

 

 

Cứ mỗi lần nằm viện là có 3 cô con gái kề bên

Cô thứ 5 là Thủy Tiên

Cô thứ 6 là Thùy Trang nhí nhảnh

Cô thứ 7 là Út Thu Thảo

Cả 3 cùng quay đầu vì nghe tin báo… về nuôi !

 

Các con trở về không gì vui hơn

Được ở gần, được chăm sóc như bàn tay mẹ nó

Các con ơi khi cha còn hơi thở

Ba lúc nào cũng muốn ở cạnh các con !

 

Từ Đà lạt xứ ngàn thông chập chùng núi non

Cô 5 Thủy TIên lon ton về trước

Bao nhiêu công việc , bán hàng bỏ tuốt

Hầu hạ bên cha cực khổ ngày đêm.

 

Từ Sài Gòn con gái Út cũng về liền

Bỏ quán cà phê toàn là khách xộp

Chỉ mặt bằng thôi cũng gần 30 T/tháng

Mà cũng chạy về bỏ hết… cóc cần.

 

Từ trường Cao Đẳng tính ra rất gần

Thằng con rễ thì tối ngày đẩy xe siêu âm,  xét nghiệm

Riêng 6 Trang  sáng, chiều. lo cơm nước

Vợ chồng cực quá nghĩ thật đau lòng.

 

Bố từng nghĩ sinh con gái có nghĩa như không

Vì khi có chồng ở nhà người khác

Thờ phụng tổ tiên lẫn trong sinh hoạt

Cúng giỗ bên chồng bỏ cha mẹ cô đơn !

Trong 3 con : đứa sướng nhất là Thủy Tiên

Được sinh ra giữa miền thùy dương cát trắng

Chiều cuối tuần đi cao lâu, tắm nắng

Ngoài đảo Chùa hoặc giởn sóng Hòn Tre.

 

Chưa 3 tháng Thùy Trang chạy giặc mùa Hè

Bố  bảo toàn được các con là may mắn

Nhiều gia đình đã nuốt cay ngậm đắng

Rơi rớt các con trong suốt lộ trình…

 

Cực khổ nhất là Út Thảo đẹp xinh

Được chào đời giữa tình nghèo vách lá

Nửa đêm lạnh cha, anh đi cào cá

Khoai bí, hầm dừa từng bữa thay cơm.

 

Các con ơi! bố sợ các con dỗi hờn

Khi còn nhỏ, lo cho tụi con không đầy đủ

Ôi ! nhà ta nghèo cha phải lo “mệt lữ”

Hoàn cảnh gia đình., hãy tha thứ cho ba.

 

Thật là thiếu nếu bố kể sót một bà

Là Má Mi tụi con - một người vợ đãm

Đã hết lòng vì ba – vì tụi con lúc nhỏ

Không có bà - chẳng hiểu cha con mình cực khổ ra sao ?!

 

Dương hồng Thủy

17/06/2019

Tam Muội Đến Chơi Nhà  (*)

 

Tam muội thật lâu mới ghé ta

Sáng nay, bệnh lão vẫn chưa tha

Rạch sau khô cạn khôn tăm cá

Vườn trước thênh thang chẳng có gà

Sai vợ thổi cơm thêm củi ướt

Cà phê bột hết kiếm không ra

Thôi thì ngồi lại mình mua chuyện

Tán gẫu cho vui cái tuổi già!

 

Dương hồng Thủy

(*) Kỷ niệm sáng 18/05/2019. Tam muội : Kim Quang, Kim Hương và Diệp Trần ghé thăm nhà.

 Tháng Năm về            

                       

Và Hoài Niệm Trong Cuộc Sống

 

                                              

 

         Tôi có vài người bạn cho rằng sống về quá khứ là một sai lầm. Nhưng với tôi, hoài niệm lúc nào cũng trăn trở, canh cánh bên lòng. Họ lại bảo rằng : quên quá khứ theo thời gian sẽ chữa lành vết thương trong con người bạn.

 

          Riêng tôi, tôi thích cảm nhận nhiều về quá khứ . Khoái nhớ nhiều hơn. Thích hoài niệm những kỷ niệm vui vẻ, vô tư của tuổi thơ, kể cả tìm lại những vết thương về tình cảm. Đôi khi, những điều mà tôi nhớ về quá khứ là những nỗi nhớ da diết, quay quắt đến nao lòng. Có lẽ, đó là quan niệm sống của tôi lúc tuổi xế chiều về người thân, bạn bè, tri âm, tri kỷ… kể cả những  người bạn mà họ không thích tôi.

 

            Quá khứ của tôi, có những niềm vui bất tận mà cũng có lắm nỗi buồn phiền. Tôi luôn trân trọng những  nụ cười hồn nhiên của bè bạn, thân quyến  và những hệ lụy bi thương khi tâm hồn bị vấp ngã trên đường đời.

 

            Lỗi lầm lớn nhất của tôi là có thời gian tôi lãng phí tháng ngày của ngày hôm nay, chỉ để ngoái cổ nhìn về quá khứ mà lảng quên hiện tại mà mình rất cần nâng niu, níu giữ nó.

 

            Nhưng hoài niệm đã đưa tôi về vùng kỷ niệm ngọt ngào với người thân yêu của mình. Có khi có những người trong quá khứ làm cho tôi đau đớn. Tôi không trách và hờn giận khi nhớ về họ.

 

            Bạn và người thân còn cho rằng tôi đa cãm, ướt át, uỹ mị. Có thể họ đúng phần nào. Không biết sao tôi có nhiều  nước mắt khi chứng kiến một cảnh thương tâm nào đó mà rơm rớm lệ buồn.

 

           Tôi biết rằng quên và hoài niệm là quan niệm sống của từng người. Cố nhiên, tôi quên chỉ là  biện pháp tạm thời. Còn hoài niệm và con đường đi phía trước luôn đối diện trong đời sống của tôi. Tôi muốn cuộc sống của tôi chậm lại để tôi có thời gian suy nghĩ về cuộc đởi mình đã qua.

 

         Tôi luôn sống trong hoài niệm. Nhưng không phó mặc cho tương lai để đến nỗi bất ngờ. Tôi luôn suy nghĩ thế nào là sống tốt, sống hữu ích cho tha nhân và những người chung quanh.

 

         Tháng 5 về ! Hoa phượng đã trổ đỏ trời quanh ta. Tuổi học trò đã hiện về vì nơi dó đã chiếm lĩnh hình thành cuộc sống cho tương lai sau nầy của đời người.

 

         Tháng 5 cũng là tháng chuẩn bị cho quyển nhật ký của riêng ta và cho mùa thi tháng 6. Đó là tháng quyết định cho cuộc dời của  bạn sau nầy.

Tôi cho rằng tháng 5 là tháng quan trọng nhất của tuổi học trò, các bạn ạ.

 

        Tháng 5 nóng bỏng ánh mặt trời  Nhưng tháng 5 –nơi đó – xuất phát lực đẩy của cuộc đời ta… 

 

Tháng 5 Ngày Cũ 

 

Tháng 5 nào tôi đi phép về thăm

Người em gái sau nhiều năm  xa cách

Không hiểu chuyện gì làm em lẫn tránh

Rời bỏ ruộng vườn rảo bước đi xa.

 

Hàng ba nhà ngày xưa cùng ngắm hoa

Không ngờ đã trở thành nơi ly biệt

Nhìn cành phượng bên hè xanh lá biếc

Tôi âm thầm da diết lẫn bâng khuâng.

 

Căn chòi củi ta gặp nhau nhiều lần

Lúc em vô tình gội đầu xỏa tóc

Chiếc lu nước còn nằm yên cô độc

Khi tôi nhìn thèm khóc quá đi thôi !

 

Thế là chúng mình phải chia tay rồi

Chuyện ngày xưa đã trở thành nỗi nhớ

Hàng cau già cạnh bên đường đầu ngõ

Thềm rêu xanh loang lỡ chiều tháng 5 .

 

Tháng 5 về  tôi lại nhớ xa xăm

Chia tay em dưới trăng rằm lưu luyến

Chép lại vần thơ để làm lưu niệm

Con tim nầy xao xuyến mãi người ơi !

 

Dương hồng Thủy

Tháng 05/2019

_______________________________________________

 

                   Một Ngày

                  Tháng 5/1972 

 

 

 

Tôi nhận khẩu lệnh từ trung tá Lê thanh Phong

Chuẩn bị 15 phút, bay về tiền đồn Quảng Đức

Tiểu đoàn 89 BĐQ biên phòng cần hổ trợ

Thuốc sốt rét cùng băng gạc quân y.

 

Trời tháng 5, mưa Đà Lạt nặng như chì

Cánh quạt phần phật gần một giờ mới đến

Đơn vị bạn đóng quân dưới hầm sâu mặt đất

Cạnh phi trường lót bằng vĩ sắt PSP.

 

Trực thăng đáp xuống ngọn đồi cảnh như quê

Nhưng giăng từng cuộn  kẽm gai chằng chịt

Cửa vào đồn là miệng hầm rất hẹp

Giao thông hào chia 5, xẻ 7 vòng quanh,

 

Khoảng mười mét là một conex âm sâu

Cho 2 người : sĩ quan hoặc ngài cố vấn

Tiếp chúng tôi là thiếu tá Minh đơn vị trưởng

Sĩ quan Đà Lạt hào hùng của võ bị 20.

 

Tôi gặp riêng anh thiếu úy trợ y đang cười

Khi đón nhận thuốc men cùng băng cuộn

Tôi trao anh nhiều  ống chích có kim bằng mủ

Loại xài một lần rồi sẽ  bỏ đi.

 

Bạn vui mừng : mấy thứ nầy quý lắm đại ca ơi

Đàn em chắc dùng  xong rồi nấu lạị

Tôi còn thêm 200 băng cá nhân xài thoải mái

Nhiều syrette Pénicilline và morphine…

 

 

        

                            

 

 

 

      Ống chích syrette có vạch đo liều lượng điều trị.Trong đơn vị                                 

      chiến đấu, binh sĩ được phân phối phói mỗi người 1 ống.

 

Tôi xót xa vì nghịch cảnh chúng mình

Cùng binh chủng nhưng kẻ thừa người thiếu máu

Tôi ra về giả từ tiền đồn A. 236

Giết nhau chi yêu quái cũng căm thù.

 

Trại Bu Prang buổi chiều vẫn có sương mù

Tạm biệt anh người quân y dễ mến

Anh hỡi anh ! Tinh thần anh sống mãi

Tháng 5 về - nhớ lại đã 47 năm….

Dương hồng Thủy

(tháng 05/2019)

 

Viết Cho thằng Bạn Xứ Xa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chiều nay nắng tháng Tư

Hừng hực quanh thảo lư

Nhớ bạn già quân ngũ

Cao nguyên với sương mù.

 

Mày Bắc Mỹ xứ lạnh

Tao Cần Thơ suốt đời

Thằng hai bàn tay trắng

Đứa gia đình thảnh thơi.

 

Mày đi làm tối ngày

Thời gian không còn nữa

Còn tao ngồi ngáp dài

Mỏi lưng không chỗ dựa.

 

Vượt đèo dốc chắn ngang

Ngày tháng Ba di tản

Sông Ba ngời lửa đạn

Lộ 7B - tan hoang.

 

Thầy tao cầu lên đồng

Quan công về thông báo:

"Tụi bây sống như ... không

Từng ngày như quả báo .

 

Phải học tập mút mùa

Trả nợ Chiêm Thành xưa

Đừng mơ ngày phục quốc

Đừng mộng nắng rồi mưa "!

 

 

Tháng Tư ngày buông súng

Thảm bại vết sử nhơ

Tao mầy xương thối rục

Buồn ơi đến bao giờ ?!

 

Dương Hồng Thủy

 

 

  Hoa Dã Quỳ                            

            

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chiều cao nguyên lộng gió đón Đông về

Vàng hực Dã Qùy tràn trên lối nhỏ

Mọc chen chúc cạnh vệ đường, luống cỏ

Không kiêu sa nhưng rực rỡ mỹ miều.

 

Ta đùa nhau dưới  ánh nắng hiu hiu

Với đám Dã Quỳ nhu mì khoe sắc

Rồi suy nghĩ - lòng anh luôn vướng mắc

Hoa và em ai đã đẹp hơn ai ?

 

Em hồn nhiên giữa  ánh nắng chạy dài

Chợt mĩm cười bên Dã Quỳ rạng rỡ

Em với hoa như cùng chung hơi thở

E ấp thẹn thùng chờ buổi Đông về.

 

Anh trở lại ngóng tìm thuở đam mê

Nhớ em quay quắt chiều quê Đà Lạt

Gọi tên nàng giữa hoa vàng ngào ngạt

Nhưng rừng Dã Quỳ bát ngát... không em !

 

Dương hồng thủy

12/04/2019