THƠ - TRUYỆN

                   Dương Hồng Thủy

                                   CHS Phan Thanh Giản

                                   Cái Răng, Cần Thơ ______________________

Cho Tôi Một Tách Cà Phê!

Cho tôi một tách cà phê
Để tôi uống cạn bốn bề quạnh hiu.
Ở đây mỗi sáng hoặc chiều
Có con mưa lạnh tiêu điều phố xưa.

Tôi về chép một bài thơ
Ghép vào tâm sự ngẩn ngơ tình buồn
Thương người chịu cảnh cô đơn
Sáng nay thấy lạnh ngõ hồn lạnh ra.

Nhìn chùm thạch thảo ra hoa
Ngỡ ai vì chút kiêu sa với đời
Mùa Thu hoa cỏ chào mời
Mà nghe thư giản vẽ vời lá bay.

Vàng bay theo lá - Ô hay
Nên tôi phải nhặt những ngày tang thương
Đem về gói ủ tàn hương
Đợi mây trắng - chờ mù sương bay về…

Cho tôi một tách cà phê
Để tôi uống cạn bốn bề quạnh hiu.



Dương hồng Thủy
23/10/2020

 

Nước Ngập Nhà

 

Sáng sớm hôm nay nước ngập nhà

Bừng con mắt dậy chẳng đâu xa

Nước đâu kinh khủng tràn lai láng

Bó gối ngồi trông lũ với ta.

 

Chịu ngập mỗi năm khoảng bốn tuần

Năm nay mùng một đã  tràn  sân

Mênh mông con nước đầu tháng Chín

Nhà cửa ngập luôn để góp phần.

 

Đã bao giờ bạn bị ngập chưa

Thống khổ ba điều thật khó ưa

“Vợ đẻ, con đau, nhà nước ngập”

Một điều thôi cũng đã …te tua !

 

Nhìn đi ngoảnh lại lũ miền Trung

Nhà cửa cuốn trôi với bão bùng

Nước ngập cho vui năm bảy  tất

Mà la oai oải nhảy cà tưng !

 

Mỗi năm chịu ngập bấy nhiêu lần

Là khổ triền miên xứ dất Cần

Nhớ lại xây nhà ta liệu trước

Bây giờ đâu phải khổ trần thân.

 

Dương hồng Thủy

17/10/2020 (mùng 1 tháng 9 âl)

___________________

Hình ảnh Cầu Cần Thơ sập khoảng 8 giờ sáng ngày 26 tháng 9 năm 2007 làm hơn 200 người chết và bị thương.

 

                                              NGƯỜI BẠN THÂN                                                                                                                                                                                                                                                    *  Dương hồng Thủy

                                    Hình trên: Bạn Nhứt Lang bên phải

           (kỷ niệm 13 năm ( 09/10/2007 - 09/10/2020) ngày đi tặng quà cho gia đình có người thân tử nạn sập cầu Cần Thơ do nhóm thầy cô và chs PTG-ĐTĐ Houston USA và Toronto CANADA tài trợ)

 Tuần qua, quá rổi rảnh, xem lại các bức hình đã chụp hơn 10 năm về trước. Vô tình, tôi run tay nâng bức ảnh chụp với thằng bạn thân: Đặng Nhứt Lang có đề ngày 09/10/2007! (*)

 (*)   Đó là hình ảnh ngày thứ hai chúng tôi đi thăm viếng các gia đình có người thân tử nạn vụ sập cầu Cần Thơ ngày 26/09/2007 đang xây dang dở.  Bức ảnh đề ngày 09/10/2007. Chúng tôi gồm: bạn Nhứt Lang, Minh Cưng, chị Thu Đào và tôi. Chỉ đi tàu ngày đầu tiên, còn mấy ngày sau để giản tiện và bớt chi phí chúng tôi đi Honda 2 bánh cá nhân.

Chương trình tặng quà và thăm viếng các nạn nhân được sự tài trợ của nhóm thầy cô và cựu học sinh PTG & Đoàn thị Điểm tại Houston Texas USA và Toronto CANADA tài trợ.

Số tiền thầy cô và cựu học sinh PTG hải ngoại gởi về với tỷ giá trong ngày lúc nầy là 1.608.000$VN.

Chương trình kết thúc khi chúng tôi tặng 54  phong bì cho 54 nạn nhân (mỗi phong bì US$100 và thăm viếng người bị thương còn nằm tại bệnh viện là 27 người /mỗi người 410.000$..

  • Bạn Nhứt Lang sinh năm 1939, Bố mẹ là người chợ Cái Răng. Chúng tôi quen nhau lúc vào học lớp 5 của thầy Thì, lớp Tư của cô giáo Cúc và lớp Ba của thầy Hương. Đang học lớp 3 tôi bị tản cư vào vùng trong vì nhà tại vàm Cái Nai bị giáo phái chiếm dụng đóng bót. Tôi phải nghỉ học. Năm sau, qua Vĩnh Long trọ nhà ông Cậu học lớp nhì. Đỗ Tiểu học . Rớt kỳ thi vào Trung học Nguyễn Thông. Tôi lại khăn gói về Cái Răng xin học lại lớp Nhất (ngoại sổ) với thầy Long (vì ông là bạn cùng lớp với mẹ tôi lại ở cùng chợ Cái Răng). Đầu năm 1955 tôi đậu điểm cao vào trường PTG (lại tái hợp với các bạn cũ rất thân như bạn Nhứt Lang, Nguyễn văn Bảnh……vì là bạn nghèo có nhau).

 

Bạn Nhứt Lang và bạn Bảnh lớn tuổi hơn tôi nhưng gặp nhau mầy tao mi tớ đã thành thói quen. Nhớ năm 1949 đang học lớp 3 mà đã thành loại quỹ học trò. Hôm dó, tan học về, đi ngang trường Thọ Nhơn  gặp mấy em xẫm cùng cấp ra về. Bọn nó cũng chỉ bằng tuổi tụi tôi là cùng, 8 hoặc 9 tuổi mà thôi. Tôi bỗng buộc miệng. Hai thằng bây đứa nào dám dở cái củn đen của em xẫm thì tao đãi trái chuối nướng ở nhà lồng chợ. Cả 2 bạn thân của tôi cùng ào tới dở cái củn ngắn củn cởn từ phía sau lên, làm bọn con gái la oai oải chạy náo loạn. Trận đó tôi tốn tiền mua 2 trái chuối nướng mà phải 2 ngày sau mới trả hết cái nợ kinh khủng này.

Bạn nhứt Lang “rớt tú Tài anh đi Trung sĩ “. Bẳng đi, một thời gian không gặp lại anh.…

  • Năm 1962 ,tôi đổ đầu vào ngành Điều dưỡng. Sau khi tốt nghiệp, tôi được bổ nhiêm về Ty y tế Hậu Nghĩa. Là một tỉnh mới thành lập nên mọi thứ đều thiếu thố

 

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi đổ đầu 1 kỳ thi dễ ợt mà không kém phần gian nan. Thi chỉ 2 môn Toán và Văn. Tôi nghĩ Toán thì có khung định sẵn rồi. Chỉ hơn định đoạt thứ hạng là bài văn. Lần đó bài văn là: “Anh hãy viết 1 phong thư cho người bạn ở Huê Kỳ giới thiệu về VN dất nước và con người.”

Tôi làm bài văn theo dàn bài hoạch định trong đầu. Nhưng phần kết luận hơi khác. Thuở đó là một thanh niên chưa rời ghế nhà trường, chính trị đối với học trò là ngoài tầm với, nhưng tôi đã trải qua bao ngày tản cư vì chiến tranh vào vùng bưng biền, thường ngồi đập muỗi nghe cha ông và các bác bàn chuyện thời sự. Để kết luận bài viết giới thiệu đất nước con người, tôi hạ bút: “Dưới sự lãnh đạo anh minh của Ngô Tổng Thống, với chính sách nhận mọi sự giúp đỡ từ bên ngoài, nhưng điều hành đất nước độc lập, tự chủ. Tránh bị lệ thuộc một quốc gia nào. Với sự lãnh đạo tài tình và đức độ của Ngô Tổng Thống đã được sự đồng tình của các nhân sĩ trí thức và quần chúng nhân dân. Việt Nam ngày càng phát triển và tiếng nói có trọng lượng với thế giới. Đã xuất khẩu gạo, cà phê và cao su… Chắc chắn nền Đệ I Cộng Hòa sẽ bền vững không làm mất đi sự tin tưởng của nhân dân quần chúng Hoa Kỳ trong đó có bạn đã đóng thuế ủng hộ đất nước chúng tôi quét sạch thù trong giặc ngoài v…v. Ngô Tổng Thống muôn năm!”. Tôi tin tưởng bài viết của tôi sẽ gây một ấn tượng tốt đẹp khi cho điểm. Ông thầy chấm bài  văn tôi sẽ trình chánh chủ khảo để xin ý kiến khi hạ bút cho điểm. Và tôi lại nghĩ ông chánh chủ khảo chẳng dại gì chống lại ý tưởng cho điểm cao. Chắc chắn một học sinh được hát quốc ca và bài Suy tôn Ngô Tổng Thống mỗi sáng thứ hai hàng tuần, đã làm nên lịch sử. Xem như chế độ đã giáo huấn thành công một học sinh còn quá trẻ của buổi thiếu thời như tôi……

  • Chỉ một ngày sau khi đến Hậu Nghía , tôi gặp lại bạn Nhứt Lang trong một quán hủ tiếu tại chợ Khiêm Cương của tỉnh. Hắn thấy tôi trước và la lớn : “T. phải không??? Đứng là mày rồi ?!” Tôi cũng mừng quá : Nhứt Lang hả? tao thấy mầy chứ nhưng không nhận ra vì mi mặc đồ nhà binh oai vệ quá ?! Oai con mẹ gì cái thằng thượng sĩ hở Thủy? Mà mầy làm gì ở đây? Tôi từ tốn : Tao vừa nhận việc tại Ty Y Tế hôm qua. “ Còn mày ?. Như được nước, hắn cao giọng khoe: Tao dù cấp bậc Thượng sĩ nhưng xử lý thường vụ chức trưởng ty An ninh quân đội. À mầy về đây có tao rồi. Ai hiếp đáp mầy cứ báo cho tao 1 tiếng.

 

Sau nầy tôi mới biết trung úy Sở chuyển về giữ chức trưởng Ty vì quá sợ mìn và pháo kích vào thị xã nên chưa chịu đến nhận nhiệm sở mới. Và cứ thế thằng bạn thân của tôi, bạn Nhứt Lang cứ giữ chức xử lý thường vụ mãi thôi. Rất nhiều lần tại quán cà phê hoặc ăn sáng , đang oang oang hắn bỗng nhỏ giọng : mày nhớ coi chừng bọn lính TĐ 32 BĐQ. Chúng ngang tàng lắm đó nhé. Tôi bảo Tiểu đoàn trưởng 32 BĐQ là anh của tao mà. Hắn trợn mắt: Vậy Thiếu tá Vuơng kim Văn là anh mày hả? Tôi cười: anh bà con cùng họ mà thôi. Có lần tao bị 1 chú hạ sĩ chơi bài quỵt, tao xuống ngả tư nơi đóng quân của TĐ, xin gặp và mét ảnh. Ảnh sai ông Trung sĩ đi tìm nó, bắt nó về trình diện, làm cu cậu sợ quá trời…

Mà đúng là TĐ 32 BĐQ là hung thần của bọn giặc ngoài kia và cũng là quỹ dử của cư dân xóm chợ nầy. Có một lần tôi đi ăn sáng với vài người bạn ở Ty y tế thì hoảng kinh ùa té chạy khỏi quán vì có 3 ông lính đi hành quân về ghé quán đợi ăn sáng. Đợi mãi không có ghế trống, một ông lính tóc tai bù xù rút nhíp trái lựu đạn để dưới bàn chân và la lớn : “Làm ơn chỉ dùm bàn trống”. Tôi và các thực khách khác chạy trối chết. Ông lính ung duug tra cái nhíp vào trái lựu đạn và ngồi vào 1 bàn trống trơn ngay trước mặt. Tôi cứ nghĩ ông lính không đến nổi lấy cái chết làm trò đùa (vì như ông anh tiểu đoàn trưởng nói sau nầy là: “nó hù dọa để có bàn ngồi đó thôi. Trái lựu đạn không có kíp nổ. Em nên thông cảm cho nó vì đêm đó hành quân bên ta thiệt mất một trung sĩ thám sát giỏi nhất tiểu đoàn vì dẫm phải mìn. Thằng chết là bạn thân của nó. Mà cái thằng làm em bỏ chaỵ đầu tóc nó bù xù phải không ???....Nó là một trong những chiến binh gan dạ và dũng cảm thuộc trung đội thám sát của đơn vị đó em…”

Có lẽ trời sinh ra bạn Nhứt Lang để làm ngành an ninh. Có lần đang ăn sáng bạn nói nhỏ : Đêm qua tai mắt của tao báo V.C về đông lắm. Tôi thật thà : Sao mi biết ? Hắn trợn mắt : tao là trùm tình báo ở đây mà. Các cụ ông, dân chúng quanh vùng khoái tao lắm. Tao thường gặp mấy ổng uống trà tán chuyên.

Đêm rồi họ báo tao mới hay . Tao đã báo Trung tá Tiểu khu trưởng rồi. Mà tức thật họ không tin mình mới chết chứ? Đêm đó, VC tấn công TĐ 51 BĐQ tại Đức Lập, Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng đi phép, Thiếu tá Thanh TĐ phó Xử lý thường vụ chết bện cạnh cây đại liên 30. Sáng sớm, tôi lái xe Hồng thập Tự đi lấy xác phe mình. Trước cây đại liên 30 (có 3 càng) là xác giặc nằm ngổn ngang. Cây đại liên còn sót lại là do anh lính hạ sĩ tiếp đạn, bắn hết đạn, giả chết lấy thân mình che lấp súng, nên súng còn, Anh lính nầy, sáng hôm đó được Trung tá Lê văn Tư Tiểu khu trưởng, đặc cách gắn lon trung sĩ tại chỗ. Từ đó , tên tuổi Tiểu đoàn 51 BĐQ bị xóa xổ trên chiến trường… vì thiệt hại quá nặng, tự nhiên tan rả, không thể bổ sung…

… Sau 1975, gia đình tôi quay trở về Cái Răng sinh sống. Gặp lại bạn Nhứt Lang. Mừng quá. Bạn bây giờ làm thầu xây dựng, có 2 cô con gái tốt nghiệp đại học ngành Anh Văn. Cô lớn dạy Trung học cấp III trường Hoàng Diệu Sóc Trăng và cô út vừa tốt nghiệp, chưa đi dạy. Bạn nhờ tôi giới thiệu cho cháu có việc làm. Cháu tốt nghiệp Anh văn hệ tại chức nên hơi khó. Tôi lúc đó là PCT hội Gia đình Việt Kiều TP Cần Thơ, quen hội Việt Mỹ. Sẵn dịp xin cho cháu về dạy. Người nhận hỏi : Cháu là sao? Tôi bảo con của thằng bạn chí thân. Cháu được nhận nhưng giới thiệu lên Sài Gòn tu nghiệp cách dạy của hội Việt Mỹ . Hiện nay, cháu là một trong những giáo viên dạy Anh văn xuất sắc cho sinh viên trường đại học Tây Đô!

Mỗi sáng chúng tôi thường tụ tập nhau tại quán cà phê của thằng Son hoặc Quốc Tài chợ Cái Răng. Vẫn như cũ, vẫn oang oang cái miệng và chưởi thề trước nhân tình thế thái. Râu ria xồm xoàm, hút thuốc lá liên tục, khuyên mấy bạn cũng chẳng chịu bỏ. Nhưng bạn  Nhứt Lang rất chân thật và sống liêm khiết, ngay thẳng, rất đàng hoàng. Bạn chúa ghét cái xấu và những tệ nạn xảy ra hàng ngày như cơm bữa của đất nước. Tôi khoái cái trực tánh của bạn.

Bạn mất năm 2012 vì bạo bệnh. Một  số bạn bè cùng chợ đang ở hải ngoại được báo tin…và phone về hoặc Email cho tôi nhờ ứng trước tiền phúng điếu cho gia đình bạn.

  • Tôi không bao giờ quên được năm 1985, thình lình buổi sáng có 1 xe ba gác và 3 công nhân hì hục đẩy vào nhà . Trên xe chở 1 cái chậu kiểng vuông to tổ bố. Họ dùng 2 thanh gỗ 5x10, đưa chậu kiểng xuống đất và xeo vào sân trước. Bạn Nhứt Lang đi sau vừa chỉ cách cho 3 công nhân vừa chửi thề: Mẹ nó! Tao cho mầy 2 cái chậu để trồng kiểng mà phải tốn tiền thuê xe và công nhân. Tôi mời bạn vào nhà uống nước. Bạn la lớn: thì đem nước tủ lạnh ra được rồi. Tao và đám công nhân còn quay lại chở thêm 1 cái nữa! Trời đất. Sau nầy tôi mới biết sau 1975, bạn bán hoa kiểng. Nay giải thể. Trả mặt bằng. Tống khứ các chậu quá lớn nên chở qua nhà tôi biếu không 2 chậu, to vô địch quần hùng !

  • Bây giờ, sau 35 năm dài đăng đẳng 2 chậu vẫn còn đó, mà bạn thân của tôi hồn phách ở nơi đâu?!

  • Có lần, năm 1992 tôi nhận của cơ quan nước ngoài một lô mùng lưới mịn xanh rất đẹp. Khổ mùng 1m60 x 2 m. Chiều cao cũng khoảng trên 2 mét. Đặc biệt nóc mùng là 1m60 x 2 mét nhưng dưới chân mùng (cái tùng) rộng thênh thang. Tôi đem qua biếu bạn một cái. Hắn la toáng lên : Bộ tao không có mùng ngủ sao Thủy ? mà mầy đem cho mùng? Báo hại tôi phải năn nỉ: tao thấy mầy ngủ ghế bố mãi tội quá. Biếu ai cũng vậy thôi. Biếu cho bạn bè thân thiết là hơn phải không bạn ? Tánh bạn tôi là vậy. Năn nỉ mãi và nhờ cô con gái Út nói vào hắn mới chịu nhận.

  • Nhắc đến bạn tôi nhớ 1 lần nọ mời bạn và cô bạn gái của bạn còn trẻ măng qua nhà dùng cơm. Đó là  buổi họp mặt tổng kết sau vụ đi thăm viếng phúng điếu gia đình nạn nhân chết vì cầu sập. Tôi đã xin lỗi bạn và bạn Bảnh vì trò chơi tinh nghịch lúc thiếu thời. Tôi nói thật sự tôi không có một chút tà niệm nào mà … là do tánh còn con nít mà thôi.

 

Cô bạn gái (đã sống chung với bạn) hỏi: Chuyện gì vậy anh Thủy ? Ối cái chuyện con nít mà chị. Đã 60 năm rồi tôi cứ bứt rứt mãi hành động lúc đó. Tôi kể sơ sơ cho cô ta biết cái tánh gan lì của đấng phu quân. Báo hại sáng hôm sau uống cà phê gặp lại bạn , bạn khoe thành tích dưới cổ 2 bên tai đều bị véo bầm tím...

  • Trong các môn học tại trường PTG tôi giỏi toán bởi tự học được vì quá sợ thầy Mạc kỉnh Trung. Còn ngoại ngữ nhất là Pháp văn (Cô Yến dạy), dở ẹt. Tôi thấy bạn bè học thêm Pháp văn ở trường Saint Paul mà phát ham nhưng thật sự gia đình tôi nghèo quá làm gì có tiền để được học thêm

 

Tôi thi Tú tài lần 2 mới đậu. Không phải không làm bài được mà tại tánh bốc đồng của tôi. Hai bài toán thi tú tài đối với tôi quá dễ. Làm xong 2 bài chỉ trong 1 giờ 15 phút. Thay vì nộp bài tôi ngồi chơi đọc lại tới lui cho chắc ăn. Nhìn sang bên cạnh cô gái tên Thanh Tùng giấy thi còn trống hoác. Bất nhẩn tôi khều cô ta và xê bài của mình cho cô ta chép. Tôi  canh me ông giám thị ngồi trên bàn…. Không ngờ trường PTG có mặt cáo , tôi bị ông giám thị hành lang bắt tại trận. Lập biên bản. Thế là rớt trong tủi nhục.

Lần 2 mới chính thức đậu Tú Tài hạng Bình Thứ đàng hoàng.

  • Trong số các bạn học PTG lúc bấy giờ tôi chơi thân nhất với chị Thảo (Hậu Giang bóng bàn), chị Cúc, bạn Thoại và bạn Thới.

  • Chị Thảo đánh bóng bàn rất giỏi. Chị là vô địch bóng bàn học sinh miền Tây do báo Tiếng Chuông tổ chức năm 1953. Sau nầy là phu nhân của bạn Thoại Sĩ Quan Hải Quân., bạn Thoại  mất vì bệnh năm 1982.

  • Chị Cúc , chị sống độc thân đến giờ, giáo viên đã nghỉ hưu.

  • Bạn Thới ra trường Thủ Đức khóa 22 về học ngành quân y. Được đặc cách học Y sĩ quân y. Người ta học ra y sĩ 5 năm ra trường bạn chỉ học 3 năm ½.  Hiện nay bạn Thới sống ở Đồng Tháp.

 

Trong số bạn trên, chỉ còn chị Thảo chúng tôi vẫn còn liên lạc nhau. Cứ cách khoảng hơn 1 tuần là chị mua đồ ăn khăn gói vào nhà tôi nấu nướng ăn chung. Vui lắm.

Tôi và chị với tình bạn trong sáng nhưng bền chặc. Có một giai thoại vui: giữa tôi và chị như sau : Năm 1962, bốn bạn đã nộp đơn thi vào ngành điều dường bệnh viện Chợ Rẫy Sài Gòn. Ngày 26 tháng 2 hết hạn nộp đơn. Ngày 25 , Bạn Thảo bảo tôi làm đơn đi thi cho vui. Tôi bảo ghét nghề dơ dáy. Chị bảo : anh đi theo chủ yếu làm bài dùm em. Tôi lại bảo : Thú thật với bạn, tôi nghèo lắm không có nổi 1 đồng chứ nói chi có 40 đồng mua vé xe Đức Hiệp đi Sài Gòn. Chị lại bảo : vé xe em bao kể cả ăn uống ngủ nghỉ ở nhà ông anh rất rộng rãi ở Sài Gòn…Tôi dùn dằn : các bạn ôn thi 3 tháng nay. Mình có ôn gì mà thi. Bạn Thảo lại bảo : nhưng anh học giỏi hơn bọn em cần gì ôn thi… Đuối lý. Thế là tôi gấp rút theo mẫu làm đơn đi thi và nộp trước kỳ hạn chót có 1 ngày.

Sáng ngày thi tập trung trước phòng thi. Hóa ra số thí sinh quá đông 1.910 người, ngồi theo vần thứ tự abc…đâu được ngồi gần mà làm bài dùm. Tôi nói ra lề đường ngồi chờ bạn thi. Chị Thảo và các bạn lại năn nỉ lở rồi thi đi. Bỏ uổng lắm.Thế là phải thi. Thi xong ra về tỉnh queo.

Gần 5 tháng sau,vào khoảng tháng 10, tôi đang dậm cù chuột ngoài ruộng bỗng nhiên một bầy bạn bè hớt hơ hớt hải cầm tờ báo Sai Gòn Mới chạy ra và la lớn. Đậu rồi ! Đậu ròi ! Các bạn chạy đến nơi mới vở lẻ là tôi đậu và chỉ một mình tôi đậu.

Dọc đường về nhà chị Thảo mừng quá lăng xăng : bọn em cố gắng hết sức nhưng đều trượt. Chỉ mình anh đậu thôi. Chúc mừng.

Tôi bảo: nói thật tôi không thích nghề nầy. Chị Thảo lật tờ báo: Nè anh thấy chưa anh đổ đầu kỳ thi nầy và từ hạng 1 đến hạng 5 có học bổng mỗi tháng 600 đồng. Tôi cũng không học. Bây giờ nhớ lại phải cám ơn chị Thảo nhiều lắm vì chị kiên trì thuyết phục tôi. Chị quay ra nói với mẹ tôi: Bác ơi bác bảo 1 tiếng để anh Tùng đi học đi. Khi ra trường còn phải góp phần nuôi bầy em 5 đứa ăn học nữa. Mẹ tôi bảo tánh nó là vậy nhưng để từ từ bác khuyên nó… Thế là tôi đi học cái nghề “ghét của nào trời trao của ấy!

Nhờ bà cô ở Sài Gòn đùm bọc nuôi ăn học tại bệnh viện Chợ Rẫy và học bổng 600$/tháng, tôi sống và học khỏe re.

 

Ra trường, tôi được bổ nhậm về Ty Y tế tỉnh Hậu Nghĩa. Làm trưởng phòng khám ngoại chẩn Ty y tế 2 năm tôi bị đông viên đi SQTB/TĐ khóa 21 vào tháng 10/1965. Học hết giai đoạn 1, tôi được về học chuyên môn thêm tại trường Quân y. Lúc nầy Y sĩ Trung tá Trần minh Tùng làm chỉ huy trưởng và Y sĩ Thiếu tá Phạm Vận làm chỉ huy phó, tôi lại đổ thủ khoa ngày ra trường Y sĩ Quân Y năm 1968.

Lần đổ đầu kỳ nầy nhờ tôi làm tốt bài thi về bệnh lý nội khoa: Toxicose. Nếu bạn rành tiếng Pháp thì Toxicose có nghĩa là nhiễm độc. Tất cả đều có trình độ tiếng Pháp , nên ai cũng làm bài thi để chửa trị nạn nhân bị nhiễm độc như nhiễm độc rượu, nhiễm độc acid …. Riêng tôi hiểu theo chứng bệnh: Đó là nhờ 2 năm ngồi phòng khám tại Ty y tế Hậu Nghĩa. Sự thụ độc của nhủ nhi cấp tính thường là ăn uống gì cũng chảy re ra toàn là nước, mình mẩy cháu bé sơ sinh tím ngắt. Lạnh. Tỷ lệ tử vong rất cao. Chủ trị là ủ ấm, chuyền nước liên tục. Phòng ngừa: cần phải tiệt trùng dụng cụ ăn uống của bé như bình sữa, núm vú…nước đun sôi.

Thụ độc nhủ nhi cấp tính chỉ có 1 mình tôi là trúng phóc (theo lời Bs Thành và Bs Tâm vui miệng thông báo một ngày trước khi công bố kết quả)…

 

Tình bạn của tôi và bạn Nhứt Lang như thế. Một tình bạn thuở thiếu thời, rồi cũng là bạn lính, bạn già với nhau lúc trăng tàn bóng xế. Một tình bạn đúng ý nghĩa thiêng liêng của nó: không phải nhớ nhung da diết khi xa nhau, cũng không đố kỵ, hờn ghen làm cho đau thương khổ sở. Tình bạn của chúng tôi rất đơn giản nhưng chân thành, rất thâm sâu mà trong sáng. Tình yêu có thể phai dần theo thời gian vì xa cách nhưng tình bạn của chúng tôi vẫn đậm màu thủy chung.

Chắc chắn, tôi hy vọng tình bạn của chúng tôi luôn được mọi người thông cảm, nâng niu và trân trọng…

Dương hồng Thủy

Cái Răng, ngày 9 tháng 10 năm 2020g

Thằng Bạn Thân

 

Tôi có thằng bạn tên Đặng nhứt Lang

Hai đứa  học chung từ thời để chỏm

Rồi cùng đậu vào trường Phan thanh Giản

Ra trường hai đứa tản mạn khắp nơi.

 

Bạn học  hạ sĩ quan đi khắp  đất  trời

Sau cùng  thượng sĩ ngành an ninh quân đội

Tôi đổ đầu ngành điều dưỡng bệnh viện Chợ Rẫy

Ra trường phục vụ  phòng khám  miền xa.

 

Đầu năm 64 đang ngồi khám bệnh trong nhà

Bỗng nghe ai đó ồn ào trước ngõ

Nghe báo lại một ông nhà binh đang quát tháo

Tôi chạy ra bạn ngơ ngác đứng trân mình…

Mầy đó ! có phải không Tùng ???

 

Hai đứa gặp nhau tay bắt mặt mừng

Không ngờ gặp nhau nơi tỉnh đầu giới tuyến

Tôi bị động viên chia tay nhiều kỷ niệm

Ngày lên đường bạn lưu luyến không rời !

 

Thời gian trôi nhanh hai đứa hai nơi

Bạn đi trước về bên kia cõi Phật

Nhưng bạn ơi dù cùng trời cuối đất

Nghĩa thâm giao vẫn ngây ngất tràn đầy !

 

Dương hồng Thủy

07/10/2020

ĐỖ CHIÊU ĐỨC cảm tác:

THẰNG BẠN THÂN

 

Nhứt Lang thằng bạn của tôi,

Học chung hai đứa từ thời còn thơ.

Chung Phan Thanh Giản trường xưa,

Ra trường hai đứa đẩy đưa khắp vùng.

 

       Hạ Sĩ Quan, bạn, người hùng !

       Lên lon Thượng Sĩ chuyển phòng An Ninh.

       Còn tôi Điều dưỡng khóa sinh,

       Ra trường phục vụ ở miền xa xôi !

 

Đầu năm 64 đang ngồi,

Bỗng nghe trước ngõ lôi thôi ồn ào.

Lính vào báo lại trước sau,

Ông nhà binh nọ cào nhào ngoài sân.

      

       Chạy ra ngơ ngác đứng trân,

       Nhứt Lang thằng bạn rất thân dạo nào.

       Nó kêu, Tùng, Mầy đó sao ?!

       Tình cờ gặp mặt, ôm nhau ngỡ ngàng.

 

Kể từ trung học "tan hàng",

Ai ngờ lại gặp bạn vàng nơi đây.

Tỉnh đầu giới tuyến mưa bay,

Chiều mưa biên giới cho dài đường đi !

 

       Động viên thôi học cùng đi,

       Mỗi người mỗi ngả biết gì mai sau.

       Những mong tay bắt miệng chào,

       Bốn vùng chiến thuật nơi nào cũng vui !

......

 

Bạn đi, riêng tớ ngậm ngùi...

Đời người ngắn ngủi, bồi hồi luyến lưu.

Giờ đà yên giấc ngàn thu,

Thâm giao tình bạn mặc dù chân mây...

 

       Tớ sắp đi gặp bạn đây !...

 

 

                                      Đỗ Chiêu Đức

                                       10-07-2020

_________________

Ấm Nước Đang Sôi

 

Ngồi buồn pha tách chè sen

Ra vườn ngắt lá trà tiên thêm vào

Vị trà đăng đắng thanh tao

Mùi thơm lan tỏa ngọt ngào màn đêm.

 

Trăng mờ như trải lụa mềm

Bỗng dưng ngơ ngác, người quen xa rời

Lặng nhìn ấm nước đang sôi

Nhớ người bạn cũ còn ngồi uống chung.

 

Phận mình sao quá lao lung

Vận trời xui khiến bão bùng gian nan

Ai đem lửa để thử vàng

Cho tôi nhẹ chút gian nan vào đời.

 

Mãi nhìn ấm nước đang sôi

Tàn tro rồi cũng bồi hồi tiếc thương

Trăm năm một cõi mù sương

Nhấp môi trà nóng nghe buồn hơn vui?!

 

Dương hồng Thủy

 

 

Sao Em Chưa Về?!

 

Bầu trời Thu có ngọn gió heo may

Phố hiu hắt nên chiều đi vội vã

Bờ sông vắng em nên buồn thảm quá

Xa nhau rồi có nhớ cũng đành thôi.

 

Thềm rong rêu từ đỉnh xuống chân đồi

Đường độc đạo phủ giây leo kín kẻ

Em không về nên mưa nhiều - có lẽ

Áng mây chiều cũng nhàn nhạt chơi vơi .

 

Tôi ngồi buồn nghe sóng vỗ thầm thì

Mạn thuyền nhấp nhô chiếc ghe tam bản

Trời mùa thu hờn ghen nên trở lanh

Phả  xuống hồn tôi bạc tóc mái đầu.

 

Em bây giờ em ở tận nơi đâu

Em còn nhớ cuộc tình ta thuở nọ

Trời hết mưa bầu trời sao sáng tỏ

Nhưng sao em chưa quay gót trở về?!

 

Dương hồng Thủy

16/09/2020

______________________________

Sông Phố Nhà Ghe (*)

 

“Sông Phố Nhà Ghe” em đã quen

Anh về sống tạm tháng Tư đen

Nước sông Long Phú quanh năm mặn

Bến vắng đìu hiu làng Tú Điềm.

 

Em có một người anh trai thôi

Quanh năm đánh cá ở ngoài khơi

Hoặc đi đốn bần đem bán củi

Vui lắm theo ghe cười đã đời !

 

Bọn khỉ quanh năm sống cạnh người

Bầy đàn khọt khẹt phá tung trời

Mỗi khi cố ý quên vò rượu

Bọn chúng uống say thật tức cười!

 

Tôi tạm sống nhờ ghe của em

Thời gian ít ỏi nhưng êm đềm

Có lần tìm cách đi ra cửa

Gặp dịp vượt biên bỏ đất liền.

 

Bốn mươi năm chẳn trở về tìm

Ghe  cũ còn đâu dậy nỗi niềm

Bến nước sông xưa em mất biệt

Chỉ còn giọt mặn chảy về tim…

 

Dương hồng Thủy

04/09/2020

(*) “Sông Phố Nhà Ghe” là tựa đề một bộ phim tâm lý xã hội, hài, tình huống nhẹ nhàng do IMC Group đầu tư và Hãng phim Global Star Cinema.JSC hợp tác sản xuất.

Vu Lan Nhớ Mẹ

 

Hôm nay ngày lễ Vu Lan

Mẹ bỏ con -  bốn mươi năm xa rồi

Vì cách trở - quá đơn côi

Không về viếng mẹ bồi hồi xót xa.

 

Đi lễ chùa, con cài hoa

Bông hồng màu trắng mặn mà tiếc thương

Bạn con cài một đóa hồng

Vì còn có mẹ đèo bồng lắm khi.

 

Từ ngày mẹ bỏ con đi

Về miền cực lạc từ bi lánh trần

Vu Lan tháng Bảy cô hồn

Là con tưởng mẹ cô đơn cõi nào.

Đêm nay trời đổ mưa ngâu

Gió hiu hắt thổi tưởng đâu mẹ về

Mẹ ơi con buồn lê thê

Mỗi đêm nhớ mẹ mắt nhòe lệ cay...

Dương hồng Thủy

 02/09/2020

(viết thay con gái út V t Thu Thảo)

             Mùi Hoa Sữa

 

Mưa mùa Thu chiều nay sao đến trễ

Khiến cho tôi mong mỏi đến oằn vai

Mưa tháng Chín âm thầm tôi gọi đến

Nhìn hạt mưa sao sợi ngắn,  sợi dài!…

 

Tôi đội nắng cất đi chờ giọt nước

Để mưa rơi thấm nhẹ làn môi em

Như đường u mê đợi dòng lệ chảy

Phố lạnh lùng mong sương phủ màn đêm.

 

Tôi khẽ gọi tên em lần sau cuối

Đợi em về - không biết có về không

Hạt mưa phất phơ bay ngàn muôn lối

Hạt mưa nào làm ướt lạnh trong lòng?

 

Về chiều mưa bằng không đừng về nữa

Cũng đừng về buổi sáng hoặc ban trưa

Hãy mang theo cơn gió mùi hoa sữa

Cho lòng tôi trắng đục buổi giao mùa…

 

Dương hồng Thủy

01/09/2020

Nụ cười Độ Lượng Bao Dung

 

 

Em yêu mùa Thu lãng mạn

Để anh trao tặng bài thơ

Mưa rơi như từng nhịp thở

Từng hạt từng hạt lang thang...

 

Tình yêu của em ngu ngơ

Nhìn mưa bay mờ sâu thẳm

Chúng ta có duyên không nợ

Nên em chỉ yêu âm thầm…

 

Tình yêu của em tham lam

Chỉ muốn riêng em mong đợi

Nhưng anh mịt mùng xa lắm

Em chờ mỏi mắt anh ơi !.

 

Tình anh như bờ biển rộng

Chở che bóng dáng thuyền ai

Sương Thu giăng giăng thật mỏng

Thương anh suốt tháng năm dài.

 

Em vẫn đợi anh bài thơ

Dẫu qua bao mùa lá rụng

Em luôn thầm yêu trộm nhớ

Nụ cười độ lượng bao dung…

Dương hồng Thủy

 

Lòng Bao Dung…

 

Lòng bao dung (khoan dung) là hành động mà chúng ta tha thứ, bỏ qua những sai lầm của người khác.

Theo cách nghĩ giản dị đó thì lòng bao dung là một trong những thứ quý giá của con người : thể hiện qua sự thấu hiểu, đồng cảm, bỏ qua những lổi làm của người khác gây ra cho mình.

 

  • Về triết lý Phật gió không có thuật ngữ khoan dung mà có nhiều từ có nội hàm như : lòng trắc ẩn, vị tha, từ bi, bác ái …nghĩa là các từ đó không chỉ giới hạn giữa con người với con người ,mà còn là tình cảm của con người với tự nhiên muôn vật.

Vị tha của Phật giáo có thể là một thuật ngữ tương đương với từ khoan dung. Vị tha có nghĩa là làm lợi cho chúng sinh, lấy chúng sinh đau khổ làm nền tảng dể phụng sự.

Khoan dung nói chung và khoan dung tôn giáo nói riêng đang dần nổi lên thành một nguyên tắc để cùng hội nhập mà không bị hòa tan, cùng tăng trưởng mà không phải phá hủy.

Năm 1995, Federico Mayor, Tổng Giám đốc UNESCO đã phát động Năm quốc tế về khoan dung. Bản tuyên bố đã diễn đạt khái niệm khoan dung trong bối cảnh hiện đại là “sự tôn trọng, chấp nhận và thưởng thức sự đa dạng, phong phú trong nền văn hóa thế giới, với các hình thức thể hiện và cách thức tồn tại của con người”…,

 “Khoan dung là trách nhiệm”, là “có thể khác nhau một cách bình đẳng”. Như vậy, khái niệm khoan dung không chỉ giới hạn trong phạm vi phẩm chất con người cá nhân mà đang trở thành phẩm chất văn hóa của dân tộc

 Có thể nói rằng, khoan dung tôn giáo của Phật giáo trong lịch sử Việt Nam đã được trải nghiệm với tư cách một dân tộc, một nền văn hóa, và cơ sở để tinh thần khoan dung đó làm nên những kỳ tích, chính là vì nó đã dựa trên nguyên tắc lấy sự ổn định của cả dân tộc, lấy hạnh phúc, lợi ích và thịnh vượng của toàn dân tộc làm mục tiêu phấn đấu chung.

                      

Về Công giáo:  Thánh Giáo hoàng Gioan XXIII trong “Mười điều răn thanh thản” của ngài, ngài đưa ra các lời khuyên dưới hình thức các quyết tâm đơn giản để có hạnh phúc trong giây phút hiện tại dưới cái nhìn của Chúa.

Quyết tâm thứ nhì: hãy có lòng khoan dung. “Không có gì ngoài ngày hôm nay, tôi sẽ hết sức để ý cung cách cư xử và bề ngoài lịch sự của tôi. Tôi sẽ không chỉ trích bất cứ ai, hoặc kỷ luật bất cứ ai trừ bản thân tôi.

Trong thánh kinh thường nhắc đến sự tha thứ cho những kẻ lỗi lầm.

Mười câu trong Thánh Kinh để xin tha thứ và tha thứ cho người anh em:

“Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” (Lc 23,24)

Hoặc là :“Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau”. (Col 3, 13).

“Hạnh phúc thay kẻ lỗi lầm mà được tha thứ, người có tội mà được khoan dung!” (Rm 4, 7).

Triết học bên Công giáo định nghĩa như sau:

- Khoan dung : là cách cư xử của một người chịu thiệt quyền lợi mà không phản đối lúc có thể và có quyền phản đối.

- Khoan dung : là thái độ của người có quyền, sẵn sàng làm ngơ hoặc tỏ lòng thương xót và tha thứ cho những người phạm pháp, là sự tha thứ khoan hồng của người trên đối với người, sự quên đi lầm lỗi và thông cảm của đồng bạn với nhau, là không chấp nhất, không trả thù…, là yêu thương tôn trọng người yếu thế hơn,… là sống luật bác ái Chúa triệt để.

- Khoan dung còn là tinh thần không chèn ép người khác, và để người khác được tự do phát biểu ý kiến tự do sống lập trường mà họ đã chọn lựa.

Nếu xét từ ngữ thì khoan dung gần đồng nghĩa với sự tha thứ.

Đức Thánh Cha Phanxico mở Năm Thánh ngoại thường về Lòng Thương Xót. Điều đó dường như muốn nói lên rằng: giữa một thế giới đầy tiến bộ, với những phát minh khoa học vượt bậc, một thế giới siêu tốc về thông tin, và là một thế giới đáp ứng đầy đủ về nhu cầu vật chất trong đời sống… Vậy mà thế giới ấy lại nhắc đến “lòng thương xót”… có nghĩa là, tuy đầy đủ về vật chất, tuy tiến bộ khoa học, nhưng tất cả vẫn không thể làm cho đời sống con người thỏa mãn hơn con người vẫn cần có những yếu tố tinh thần để nâng đỡ nữa, và nhu cầu vật chất ấy không thể thay thế cho những tấm lòng của người với người dành cho nhau.

Bên cạnh đó lời mời gọi trong sứ điệp mùa chay của Giáo Hội, là lời mời gọi trở về với Thiên Chúa “trở về với lòng ăn năn, sám hối, lãnh ơn tha tội...” và để con người dễ dàng trở về với Thiên Chúa, thì Giáo hội không ngừng nhắc nhở đến “lòng thương xót” bao la của Thiên Chúa…

Dương hồng Thủy

    16/08/2020

________________________

Hạt Mưa Xưa!!!...*

 

Mỗi năm đều có những cơn mưa Hạ kéo về …

Mưa là sự kết hợp của hoài niệm và sự kết nối của dĩ vãng, là niềm vui và nỗi buồn của hai kẻ yêu nhau.

Mưa còn là niềm đau lúc không được ở gần. Dù mỗi lần gặp nhau tay trong tay ở phút ban đầu.

Mưa cũng mang nặng những bài thơ tình dang dở của lứa tuổi đầu đời.

Mưa cũng mang về những lãng mạn, nhẹ nhàng và cô đơn để diễn tả một tâm trạng…

Khi những  cơn mưa Hạ kéo xuống thình lình, ta thấy  đường phố như dài hơn, mờ mịt hon, sâu hun hút hơn. Nhưng tâm trạng của kẻ cô đơn thì luôn cảm thấy nhỏ bé trước cơn mưa chiều hoặc tối.

Năm nào cũng vậy, khi những cơn mưa mùa Hạ kéo đến là tôi gắng công đi tìm những hạt mưa ngày xưa. Ngày mà hai đứa còn bên nhau…Nhưng càng tìm càng tuyệt vọng dù hạt mưa có giống nhau chăng nữa. Không bao giờ tôi tìm lại được hạt mưa xưa!...

Hạt Mưa… Xưa!

 

Trời đã đổ mưa dữ dội mùa Thu

Mưa cuối Hạ bận lãng du đi mất

Trận mưa chiều nay mù trời tối đất

Như hờn ghen ngày đẹp nắng mai hồng.

 

Nhìn hàng phượng già mới thấy đau lòng

Hoa lá te tua, sân trường đỏ ối

Gió từ đâu lướt qua như giận dỗi

Tợ như em thường bắt lỗi riêng anh.

 

Mỗi lần thế phải ra sức dỗ dành

Sợ nước mưa sẽ làm em ướt lệ 

Phải không em những chiều hôm bóng xế

Mưa ùa về hai đứa ướt loi ngoi…

 

Em giờ đâu còn bịn rịn tình tôi

Người bạn cũ đã xa xôi cách biệt

Em ơi! anh vẫn nhớ em tha thiết

Mỗi cơn mưa làm xao xuyến con tim.

 

Nhìn màn mưa anh mải miết đi tìm

Hạt mưa cũ mỗi ngày càng xa thẳm

Anh đội mưa đi hàng ngàn vạn dặm

Vẫn biệt tăm đằm thắm hạt mưa xưa !..

 

Dương hồng Thủy

 10/08/2020

_____________________

Họp Mặt

Sáng Chủ Nhật có năm thằng họp mặt

Cùng hẹn nhau về vùng đất Cái Răng

Chuyện quanh quẩn lăng nhăng lòng son sắt

Nhắc ngày xưa khi làm lính trẻ măng…

 

Thuở ấy núi rừng còn nhiều nguy hiểm

Bọn giặc thù gài chất nổ khắp nơi

Hành quân trở về bình an rất hiếm

Vài ba thằng cụt tận háng như chơi !

 

Có những bạn thích tiền đi biệt kích

Nhảy xuống đầu địch giữa chốn rừng sâu

Rồi chờ trực thăng đúng ngày đến đón

Trễ hẹn xem như chờ phép nhiệm mầu…

 

Ta lúc đó sống nhờ rừng lá thấp

Khi hành quân hoặc trấn thủ biên phòng

Nay ngồi lại suy tư đời rất nản

Để bây giờ hổ thẹn với non sông!

 

Thôi hãy đợi khi khí hùng bộc phát

Mong cháu con xây dựng lại đời sau

Năm thằng uống cà phê đen lạnh ngắt

Nhìn mưa rơi - chờ nắng ấm đổi màu…

 

Sáng Chủ Nhật những tâm hồn dậy sóc

Quán cà phê một góc nhỏ tưng bừng

Đánh giặc miệng ù tai chừng muốn khóc

Nói đã đời - đứng dậy thế là xong !

 

Dương Hồng Thủy

(chủ nhật 12/07/2020)

Tôi Là Con Chim Sẻ     

          

Tôi là con chim sẻ

Thường xuất hiện trong thơ

Em vừa rời chim mẹ

Tình cảm còn bơ vơ.

 

Trong một lần bay xa

Tôi quen em bất chợt

Em thích tôi giọng hót

Tôi mê em mượt mà.

 

Có một lần tôi té

Trong mưa chiều sẩy chân

Em giật mình kêu thét

Tiếng vọng như chuông ngân.

Tôi thương em từ đó

Vì có tấm lòng  nhân.

 

Tôi cùng em nhiều lần

Bay cao ngẩng cao đầu

Hoặc hai đứa âu yếm

Trên luống cỏ ngoài sân.

 

Những đêm hè mưa đổ

Hoặc tuyết phủ mùa đông

Chúng tôi cùng nhịp thở

Tình yêu ngập nắng hồng…

 

Dương hồng Thủy

________________________________

                                                 Giọt Mưa Đêm!

                                                                   Dương hồng Thủy

Tháng  qua, chỉ mới tháng rồi thôi.  Nắng nóng kinh khủng. tôi cầu xin trong vườn thơ thẩn để chờ đợi nghe tiếng giọt mưa rơi!

Thế rồi, trong mấy đêm vừa qua, ngoài cơn mưa đầu mùa bất chợt, chúng còn kéo đến hiện diện từng đêm. Tiếng cơn mưa đầu mùa rơi lộp độp trên mái tôn khô cứng tạo ra một nhịp điệu kỳ diệu vô cùng.

Trong bản tin trên Tivi tối qua, tôi đã nghe xướng ngôn viên thông báo mùa mưa đã trở về miền châu thổ sông Hậu, nơi tôi ở…

Ôi mùa mưa đã đến. Đến thật rồi sao ?

Tôi hồi tưởng những cơn mưa chiều hồi còn bé xíu ở quê nhà…và chờ khi chạng vạng đến cầm đèn đi soi cóc, nhái, ếch  trong vườn… vui dễ sợ .

Để  sau đó về nhà, trong khi  chờ đợi nồi cháo ếch chín , tôi nằm im nghe tiếng mưa rơi rả rích ngoài trời…!

Đến tuổi lính, tôi đã nhiều lần nghe  tiếng mưa rơi lộp bộp  trên tấm poncho che tạm trong núi rừng Pleiku hoang dã, Tôi cũng đã từng nghe tiếng mưa rơi sầm sập trên miền biển muối Phan,Thiết và  âm thầm thưởng thức tiếng mưa dịu ngọt nơi miền biển cát Phan Rang… Nhưng cơn mưa hôm nay đã cuốn đi tất cả những  ký ức của nhiều mùa mưa năm cũ.…Mưa đêm  về,  sau những đợt nóng oi bức kinh khủng, ta mới hiểu  được sự  hữu ích của cơn mưa . Nhất là mưa đêm, Dành riêng ban ngày cho nhân dân ta còn bươn chải, sinh sống và làm việc.

Khi có cơn mưa về lòng người phấn khởi, vui mừng. Tôi cảm nhận mưa là thay đổi cuộc đời của tự nhiên, của tạo hóa ban cho ta. Tôi lại nghĩ những cơn mưa đều bình đẳng với các  hạt hoa, trái trên trái đất nầy. Mưa đem lại hương sắc cho các loài hoa, đem đến trái ngọt cho con người và sinh vật. Cơn mưa cho hạt nẩy mầm của sự sống. Rồi một cơn nắng khác, một cơn mưa khác sẽ  nuôi mầm sống cho hạt. Chúng sẽ vươn lên rất khó khăn chỉ nhờ ơn mưa nắng của đất trời mà phải cố bám trụ mà sống. (bạn hãy thử: một cây chuối vừa trồi lên mặt đất lấy tấm gạch tàu đậy lại. Chỉ hơn tuần sau, tấm gạch tàu bị xô lệch đi và ngọn chuối cố nhô lên,  hoặc dùng 1 nồi đất đậy chúng lại. Khoảng hơn 1 tuần sau bạn sẽ thấy  cái nồi đất như đội lên. Chắc chúng đã đầy trong nồi, bạn dùng xẻn phang ngang, lấy cái nồi lên , đập bể, Bạn sẽ có một cây chuối con tròn mình như bắp cải. Ăn sống hoặc làm gỏi rất ngon).

Sự  nảy mầm càng vất vả chúng càng cố thích nghi với cuộc sống. Nhưng chúng vẫn sống. Nếu gặp giông bão, chúng sẽ gãy đổ cong queo nhưng đa số chúng vẫn  đứng thẳng lưng với đất trời, qua năm tháng nắng mưa…

Sáng mai, dân tôi sẽ thức giấc thoải mái mát lạnh sau cơn mưa đêm kéo dài. Sinh hoạt sống động hàng ngày được tiếp diễn,. Dân tôi mở cửa hàng, quán cà phê, nhóm chợ đông vui và các chị đi buôn chuyến rộn rịp khởi hành. Nông dân chuẩn bị ra đồng, trẻ em hớn hở cắp sách đến trường…

Sau cơn mưa đêm , một ngày mới bắt đầu!

Giọt  Mưa  Rơi

Tí tách đêm rồi từng giọt êm

CẢm thông rơi rớt nhẹ  bên thềm

Trắng đêm trằn trọc buồn không ngủ

Nhưng lạnh trong lòng để nhớ thêm..

 

Ánh chớp từ xa tợ ánh sao

Chập chờn theo gió lướt qua mau

Em ơi có nhớ  đêm hôm ấy

Ta hẹn trao nhau giấc mộng đầu…

 

Tiếng  mưa nhẹ lắm  cứ dần  rơi

Như nước nhà ai tạt mắt tôi\

Lất phất đôi khi còn ớn lạnh

Không gian rét buốt  một phương trời.

 

Mưa gió  tràn về mãi tận đâu

Song thưa nhìn những tưởng mưa ngâu

Người xa đêm nọ đâu rồi nhỉ

Chắc chỉ mình tôi chợt nhớ nhau

 

Mưa rơi nhè nhẹ đến bao giờ

Gợi nhớ dịu dàng đến tuổi thơ

Mưa đến rồi đi xin trở lại

Kẻo làm ray rứt kẻ bơ vơ.

 

Mưa  rơi lất phất cũng bâng khuâng

Tâm sự dường như hổ nhớ rừng

54 năm  trời ta cách biệt

Là ngần ấy chẳng có mùa Xuân! 

Dương hồng Thủy

(20/06/2020)

Chào Tháng 6

 

Tháng 6 về ao ước giọt mưa rơi

Trời oi ả khiến tim em khô héo

Tháng 6 ơi sao mùa mưa chậm đến

Trang thơ em chưa gởi đã úa màu.

 

Nắng bây giờ gay gắt đến hanh hao

Chờ anh như chờ mưa về réo gọi

Như băng đá vẫn vô tình ngóng đợi

Người phương xa sao chậm bước quay về…

 

Tháng 6 nầy  chờ ướt một bờ mi

Như mưa tháng 6 xanh màu lá úa

Em hay giận và thường hay chu mỏ

Anh thì thầm trong hơi thở vu vơ!

 

Em đứng mãi bên hàng đèn tối mờ

Bài thơ cũ móc ra giờ đăng lại

Nhớ bài toán ngày xưa không lời giải

Chờ anh như chờ mãi hạt mưa rơi!..

 

Dương hồng Thủy

13/06/2020

AI XUÔI: Kim Phượng

ƯỚC GÌ: Dương Hồng Thủy cảm tác

_________________________

 

Ai Xuôi

Xuôi chi chưa gặp một lần

Mà nghe tình đã thật gần dẫu xa

Tình trong con chữ thiết tha

Bài thơ còn lại trong ta dạt dào

Đêm rồi bất chợt chiêm bao

Đôi tay vụng dại rơi vào khoảng không

Cành cao trổ muộn nụ hồng

Tim nay lại thắt thêm vòng bâng khuâng

Kim Phượng

Bài Cảm Tác : Ước Gì

Ước gì đến được Úc Châu

Để ta dọ hỏi nhà nàng tìm thăm

Ước gì mỗi độ trăng rằm

Ta nàng đối ẩm cùng mâm nguyệt lầu.

 

Ước gì Đà Lạt sương mù

Ta nàng dạo bước đồi Cù nên thơ

Ước gì mỗi bận làm thơ

Ý tình diển tả ngẩn ngơ với người.

 

Ước gì mỗi khi nàng cười

Ta luôn chụp ảnh, dành mùi phấn thơm

Ước gì thơ ta dài hơn

Cho nàng đọc mãi buồn thương dạt dào.

 

Ước gì ta đừng… quen nhau

Để thương để nhớ mà đau dớn lòng

Ước gì con sáo sang sông 

Quay về chốn cũ ngược dòng thời gian.                                        

  Dương hồng Thủy

        08/06/2020

Đời Tôi Là Những Bước Đi

Đời tôi là những bước đi

Đèo cao, dốc đứng, mệt nhoài tấm thân

Khi vui bước lẹ qua cầu

Khi buồn nặng bước đêm thâu mệt nhoài.

 

Sống trong ngày - biết hôm nay

Nào ai đoán được ngày mai của mình

Thăng trầm một kiếp phù sinh

Sáng chiều gần gũi nhân tình éo le.

 

Đêm nằm nghe dế tỉ tê

Trách sao trí lực vụng về mà đau

Trông lên nhiều kẻ sang giàu

Nhìn xuống đau đớn nghẹn ngào phận ta.

 

Người ta áo gấm thêu hoa

Riêng tôi  áo vải bà ba nhăn đùm

Xin ơn trên mách bảo dùm

Để tôi chuẩn bị bắt đầu… tập đi !

 

Dương hồng Thủy

03/06/2020

Đêm Ninh Chữ

 

Đêm Ninh Chữ gió trào trên ngọn sóng

Anh và em bên bờ biển không nhà

Trăng vừa lên từ miền xa biển rộng

Không ánh đèn như một bãi tha ma…

 

Ta dìu nhau đi về khu phố chợ

Qua hàng cây rủ bóng lá me bay

Đường Ngô Quyền thân thương nơi em ở

Lòng xót xa như lá úa giữa ngày…

 

Chia tay em sáng mai về Đà Lạt

Mình nghẹn ngào chẳng nói được vài câu

Anh ngẩn ngơ giả từ vùng biển hát

Về vùng cao giá lạnh suốt đêm thâu.

 

Anh căn dặn sáng mai đừng đưa tiễn

Sợ bạn cười bịn rịn bước quân hành

Lủi thủi anh đi  làm em lưu luyến

Em đừng buồn làm ướt mộng ngày xanh.

 

Anh vẫn biết tình ta như đóm lửa

Bừng sáng lên - có thể tắt bất kỳ

Em thường bảo chuyện chúng mình hai đứa

Dễ héo tàn như những đóa dã quỳ?!...

Dương hồng Thủy

(Tháng 6  -  năm 1969)

Đi Lệch Đường

Đêm hè chợt rét giữa khuya

Bỗng như cảm thấy giữa mùa lạnh căm

Bên hiên lá rớt âm thầm

Tưởng như ai đó về thăm xóm mình.

 

Đèn mờ vàng vỏ lung linh

Chập chờn hình bóng người tình cách xa

Mong sao chung một mái nhà

Hoá ra chung một lều hoa úa màu.

 

Bao lần mắt ướt nhìn nhau

Bao lần kề cận má đào, tay thô

Nhớ làm sao tuổi ngày thơ

Bây giờ xa thẳm bên bờ đại dương.

 

Hởi người còn nhớ yêu thương

Mà sao ngoảnh mặt cuối đường mà đi

Tiếc thay giữa tuổi xuân thì

Hai ta bỏ lở mà đi lệch đường…

Dương hồng Thủy

29/05/2020

Bài Thơ Tặng Nàng 

Giật  mình thức giấc nửa dêm

Dường như ếch nhái thổi kèn tiến quân

Tỉnh người nhưng lại bâng khuâng

Phải nghe ngày trước một lần cũng hay !

 

Bây giờ đêm cũng như ngày

Côn trùng rên rỉ tưởng ai gọi mình

Áo em ngày đó trắng tinh

Còn anh đầu đất, giày sình đen thui.

 

Thế mà ta lại cười vui

Dìu nhau dạo phố khi đi phép về

Bây giờ em rời vùng quê

Bỏ anh ở lại bốn bề quạnh hiu.

 

Ở đây sáng cũng như chiều

Ngẩn ngơ chim khách gọi miền hư vô

Anh về góp nhặt giấc mơ

Ghép câu lục bát bài thơ tặng nàng…

 

Dương hồng Thủy

Cuối tuần 23/05/2020

Xin Trả Đời Chút Ơn

Ta giã từ biên trấn

Rũ sạch bụi phong trần

Phân vân  niềm cay đắng

Cám ơn đời vạn lần.

 

Một mùa Xuân lận đận

Ta trắng hai bàn tay

Tiền tài và danh vọng

Theo gió ngàn xa bay.

 

Vô tư chưa lo sợ

Khờ như hiệp sĩ mù:

Toshiro Mifune !

Múa may thanh kiếm gỗ .

 

45  năm xa thẵm

Nhìn lại buổi thiếu thời

Thời gian chừng ãm đạm

Ta già rồi người ơi !

 

.

 

Ta hết thời làm lính

Nhưng chinh chiến mang theo

Chống thù không cần lệnh

Thua luôn giặc đói nghèo…

 

Ta sống lâu tạm đủ

Ta chết chẳng oán hờn

Ta đi không do dự

Xin trả đời chút ơn !

 

 Dương hồng Thủy

18/05/2020

Luc bát ĐÊM CẦN THƠ

Dương Hồng Thủy - Kim Phượng - Đỗ Chiêu Đức

Đêm Cần Thơ

Đêm về dạo  bến Ninh Kiều

Chùm đèn lả ngọn qua nhiều bến sông

Du thuyền nhấp nháy xa trông

Giống như chợ Tết mênh mông ánh hồng.

 

Chợ Nổi Cái Răng

 

Hừng đông tấp nập tàu ghe

Tiếng gọi ơi ới xuồng chè, cháo khuya

Mời anh - mời chị ghé qua

Cùng nhau thưởng thức câu ca tiếng đàn..

 

Mưa

 

Cơn mưa ào ạt đầu mùa

Chợt đi chợt đến như đùa thế gian

Mưa về giải nhiệt lò than

Đâm chồi hoa lá ruộng vườn tốt tươi.

 

Tuổi 15

 

Tuổi 15 : như mây  bay

Chập chờn áo trắng, bướm hoa bên đường

Em vui sách vở đến trường

Bên hàng phượng vĩ đỏ hồng tháng 5

Chim quen bay mất mù tăm

Để em lở giấc trưa nằm bên hiên.

 

Chủ Nhật

 

Chủ Nhật em đi nhà thờ

Trên cao chuông đổ từng hồi sớm mai

Bổng nhiên ta lại thở dài

Phải chi ta được hoài hoài chúa thương.!

Em đi bỏ nhịp ca đoàn

Để ta ở lại tơ vương một mình.

 

Tìm Người

 

Hình như trờì đã đêm về

Đi nằm dổ giấc lạnh tê tái lòng

Bây giờ đất nước mênh mông

Que  diêm dọ dẫm làm sao tìm người

 

Dương hồng Thủy

Cuối tuần 09/05/2020

 

Các bài họa :

 

1/ Ninh Kiều Còn Đâu

Còn đâu dáng ngọc yêu kiều
Giả từ kỷ niệm ít nhiều sang sông
Những chiều ngóng đợi dõi trông
Ninh Kiều còn lại quạnh mông tình hồng


Kim Phượng

2/ Cái Răng Ngày Ấy

Cái Răng vắng bóng thuyền ghe
Quanh dòng sông cũ hương chè đêm khuya
Vừa bao kỷ niệm thoáng qua
Trữ tình tiếng hát lời ca nhịp đàn


Kim Phượng

3/ Gọi Mưa

Mưa về chuyển tiết sang mùa
Giọt dài giọt ngắn cợt đùa nhân gian
Trôi đi phiền não thở than
Cho hoa đời rộ cho vườn tâm tươi


Kim Phượng

 4/ Qua Rồi Tuổi Mười Lăm

Thời gian mỏi cánh chim bay
Thân đơn cam phận cỏ hoa cuối đường
Qua rồi cái thuở chung trường
Ngày ngày nhặt cánh phượng hồng trăm năm
Rồi mùa hè ấy bặt tăm
Chỉ còn trơ trụi gốc nằm cuối hiên


Kim Phượng

5/ Chủ Nhật Buồn
 

Cuối cùng người cũng ơ thờ
Dứt tình trúc mã bồi hồi thanh mai
Duyên thời dư vị ngày dài
Còn ai đâu nữa đoái hoài yêu thương
Giữa đồng hoang mạc rả đoàn
Dẫu lìa ý ngỏ còn vương lòng mình


Kim Phượng

 

6/ Nhớ Người


Vì đâu quên cả lối về
Cho đây ray rứt tái tê cõi lòng
Hồn xưa ngõ cũ quạnh mông
Nhớ ai không nhớ cớ sao là người


Kim Phượng

CẢM TÁC :

 

         ĐÊM CẦN THƠ

 

Lang thang dưới bến Ninh Kiều,

Xô bồ du khách gợi nhiều bâng khuâng.

Nên thơ bến nước bên sông,

Giờ thì chỉ thấy ánh hồng xôn xao !

 

    CHỢ NỔI CÁI RĂNG

Giữa dòng tấp nập thuyền bè,

Xôn xao du khách xuồng ghe rộn ràng.

ẻ buôn người bán oang oang,

Cái Răng chợ nổi danh vang khắp miền !

 

              MƯA

 

Nắng vàng rực lửa ngoài hiên,

Bỗng đâu mây kéo khắp miền âm u.

Giông vụt vụt gió vù vù,

Ào ào mưa đổ mịt mù cỏ cây.

 

          TUỔI 15

 

Ngây thơ thay tuổi mười lăm,

Phất phơ áo trắng tung tăng đến trường.

Bạn bè sách vở thân thương,

Bên hàng phượng vĩ chưa vương mối sầu.

 

        CHÚA NHẬT

 

Chúa Nhật xem lễ nhà thờ,

Bâng khuâng áo trắng ngẩn ngơ bên đường.

Từng hồi chuông đổ vương vương,

Nguyện cầu Đức Mẹ xót thương ai cùng.

 

         TÌM NGƯỜI

 

Phương trời cách biệt đôi nơi,

Bốn mười năm cũ ngậm ngùi riêng đây.

Người xưa biền biệt chân mây,

Bao giờ mới được sum vầy cùng nhau.

 

      Lòng riêng mơ ước biết bao !

 

                                     Đỗ Chiêu Đức

                                      05-15-2020

MÁ CỦA CON

CON VẪN NHỚ HOÀI

                                 

 

Mẹ hái đậu tây luộc thật mềm

Hủ chao năm cắt, ớt cho thêm

Trái chanh nửa miếng, tô tương hột

Ăn hết nồi cơm ...vẫn thấy thèm.

 

Những buổi chiều mưa bắt ốc, cua

Đem về tặng mẹ nấu canh chua

Nồi canh bông súng thêm ngon lạ

Tép rong chấy mặn xúc theo mùa..

 

Thuở ấy đầu thập niên năm mươi

Tản cư về cuối đất cùng trời

Nhà tranh trống toác thời nghèo khó

Nhưng ấm tình quê tuổi trẻ tôi.

 

Nhớ lắm mỗi lần mẹ gội đầu

Than tro dừa nước sạch trơn gàu

Dầu dừa mẹ xức hong khô gió

Thơm tuổi thần tiên quá ngọt ngào.

 

Con khôn lớn bằng võng đong đưa

Bên con rạch nhỏ lau lách thưa

Tảo tần bươn chải nuôi con lớn

Nhớ mẹ chỉ còn mơ dáng xưa..

 

 

80 Năm Cuộc Đời

 

Tuổi đời sắp chạm tám mươi năm

Chợt nhớ tuổi thơ lặng khóc thầm

Con bệnh mẹ nằm bên vách lá

Đêm về mẹ thức mắt quầng thâm.

 

Hai mươi năm con xa mẹ hiền

Giờ châm ngọn nến sáng lung linh

Thắp lên đóm lửa tìm năm tháng

Bên mẹ thân thương vạn mối tình.

 

Từng đêm nhớ mẹ - không còn nữa

Thẩn thờ hồi tưởng mẹ hiền xưa

Lam lủ nuôi bầy con sáu đứa

Dầm mưa gội nắng suốt bao mùa.

 

Có lần chạy bão bên đường vắng

Quang gánh đong đưa dưới bến chiều

Con thầm ao ước mưa mau tạnh

Khỏi đẫm thân gầy lạnh mẹ yêu !

 

Đâu đây hàng xóm tiếng mẹ ơi

Là lúc lòng con bổng ngậm ngùi

Ví dầu níu được thời gian lại

Để nghe tiếng mẹ giọng ru ời !

 

Hôm nay vắng mẹ lòng vương vấn

Mẹ ở nơi xa cách biệt rồi

Dâng mấy nén hương xin kính cẩn

Cầu siêu cho mẹ sớm luân hồi...

 

Dương hồng Thủy

* kỷ niệm 20 năm ngày mất mẹ 05/12âl Đinh Sửu- 05/12âl Mậu Tuất)

________________________________

Cơn Mưa Mùa Hạ

 

Trời oi bức của ngày 30 tháng 4

Bỗng cơn mưa từ đâu ào ào kéo đến

Thương quá cơn mưa thật là trìu mến

Làm xanh lại từng mắt lá – buồng tim.

 

Tôi đợi cơn mưa nầy - mãi đi tìm

Bỡi trong tôi tháng ngày dài hừng hực

Mưa đã về ! ôi thật là đúng lúc

Rồi đi… để lại cành lá ướt mèm.

 

Nhưng cơn mưa chiều nay thật đã… thèm

Đúng là cơn mưa đầu mùa - mùa Hạ

Mưa đã về chẳng những xanh tươi màu lá

Mà còn làm dịu mát cả lòng tôi.

 

Mưa ngọt lịm cứ mưa nhé mưa ơi

Có người bảo đợi mưa rơi là lãng mạn

Tôi đợi ngày nầy giáp năm, tròn tháng

Ừ cứ thế đi tôi chờ cả năm qua…

 

Chẳng những một năm mà cứ mỗi năm\

Tôi chờ  mưa như chờ người yêu cũ

Cơn mưa ngày nầy với tôi là tất cả

Mưa không về như tôi chậm đón chuyến tàu chiều…

 

Nếu mưa không về thật là buồn hiu

Tôi đã chờ cơn mưa từ ngày gãy súng

Ôi  chuyện ngày xưa chúng tôi thật vụng

Để bây giờ tức tười nhìn từng hạt mưa !

 

Dương hồng Thủy 

02/05/2020

 

Gặp Bạn Cũ

 

Gặp nhau ta bắt tay chào

Hai ta gặp lại dạt dào tình thương

45 năm  thật đoạn trường

Tưởng là gấc mộng, tưởng chừng chiêm bao.

 

Cạnh đường hoa lá lao xao

Chợt nghe một chút ngọt ngào bạn xưa

Nhưng rồi sau phút tiển đưa

Cưu mang tâm sự dây dưa nỗi buồn.

 

Bạn về châm tách trà ngon

Bây giờ đôc ẫm chuyện trò với ai

Nhớ chuyện xưa - nhớ những ngày

 Ba năm Đà Lạt cợt đùa.cùng mhau.

 

Bây giờ cho tới ngàn sau

Có ai  hiểu thấu nỗi đau con người

Tôi chờ có một tiếng cười

Của đàn em nhỏ cuộc đời bình an.

 

Ước gì cây lá sang năm

Chồi non lộc biếc nẩy mầm trổ hoa…

 

Dương hồng Thủy

10/04/2020

                                       Giấc Mơ

                        Cảm tác theo đoản văn “Tuổi nên vợ nên chồng” của Lêdung”

                         - Mến tặng nhà văn nứ Lêdung để làm quen

                         - Riêng tặng nhóm nhà thơ, nhà văn nữ họ Kim gồm : Kim                              Quang, Kim Chi, Kim Phượng, Kim Oanh và Chim cánh Cụt).

 

 

Giấc mơ ai bán mà mua

Nên trời xui khiến cho vừa lòng em

Như anh đứng dưới cột đèn

Mơ em mỗi tối học đêm đi về.

 

Em mơ chuyện nhỏ chiều quê

Thả diều bắt cá mãi mê bơi xuồng

Anh mơ gặp lại người thương

Giữa chiều hoang vắng cuối dường em qua.

 

Đúng là một giấc mơ xa

Còn em mơ giấc mơ gần thế thôi

Giấc mơ tan vở lâu rồi

Thế mà nhắc lại ngươi ơi,  nhớ hoài!

 

Đêm nay trăng xế non đoài

Giấc mơ theo gió hiên ngoài đong đưa

Giấc mơ ai bán mà mua !...

 

Dương hồng Thủy

08/04/2020

TRỞ LẠI NHA TRANG

         Bức Tượng Ngàn Năm Thao Diển Nghỉ

 

Trở Lại Nha Trang

Trở lại Nha Trang thấy dạt dào

Núi đồi trùng điệp thấp rồi cao

Anh chàng lính trận thao diển nghỉ (*)

Đạp bỏ cho thôi khỏi đứng chào!…

 

 

Ba Làng mờ mịt sương bao phủ

Khăp nẽo trên cao phủ bóng mờ

Khúc khuỷu quanh co hồn man mác

Ta về thăm lại cảnh hoang sơ.

 

Ừ tối ! thôi về không cãm lạnh

Lại thêm trời lất phất cơn mưa

Hoang liêu tịch mịch tôi và bạn

Giá buốt bàn tay ngọn gió lùa.

 

Tôi đến Nha Trang năm 67

Đúng 10 năm khoát áo nhà binh

Rồi  xa Nha Trang từ dạo …ấy

Vẫn nhớ Nha Trang lắm nghĩa tình.

 

Tôi thương Nha Trang từng hạt cát

Vượt sóng bờ Tây dến biển Đông

Trăng sáng quá - trời trong gió mát

Biển xưa như thắp lửa trong lòng.

 

Bịn rịn bần thần xin giã biệt

Nha Trang ngày đó vẫn còn đây

45 năm vẫn còn tha thiết

Hồi tưởng như là mưa bóng mây !..

 

Dương hồng Thủy

(01/04/2020)

(*) Bức tượng “ngàn năm thao diển nghỉ” đã được một khóa sinh HSQ/QLVNCH khóa I, dựng nên năm 1957. Tượng được xây dựng xoay mặt về quân trường Đồng Đế trên đỉnh Hòn Khô. Hòn Khô là đỉnh núi cao nhát trong quần thể núi tại đèo Rù Rì.

Đây là 2 câu thơ tác giả đã làm sau khi bức tượng hoàn tất :

Anh đứng ngàn năm thao diển nghỉ

Em nằm xỏa tóc đợi chờ anh.

Vì dáng đứng của Hòn Khô là dáng của một cô gái Việt có mái tóc dài rất đẹp nằm quay đầu về Bãi Tiên.

Sau tháng 4/1975, chính quyền mới ra lệnh đập bỏ. Hai câu thơ đã trở thành : “Em thao thức mãi chờ anh !”

Chút Tình Huynh Muội Họ Kim

 

Tôi có năm người nghĩa muội xa

Ân tình thắm đượm cứ như là

Anh em ruột thịt không bằng được

Bút hiệu họ Kim như một nhà.

Bày tỏ tình yêu như hiếu Mẹ

Dày công đền đáp tợ ơn Cha

Tiếc thay hoàn cảnh chưa gần gũi

Nhưng mỗi câu chào vẫn thiết tha.

 

 

Kim Tây Bự thay mặt nhóm:

Kim Quang – Kim Chi – Kim Phượng –

Kim Oanh và Chim Cánh Cụt.

02/04/2020

Nỗi Lòng của Bác Sĩ

trước dich bệnh Covid 19

 

Ai cũng bảo thầy thuốc như mẹ hiền

Hoặc là lương y như từ mẫu

Nhưng hôm nay tôi vẫn chưa hiểu thấu

Phải làm thế nào để thành người Mẹ Việt Nam.

 

Cả tháng nay báo đài đã đưa tin

Virus Corona lây lan toàn thế giới

Bác sĩ chạy đua cho mau tai qua nạn khỏi

Cứu  độ chúng sinh như cứu chính mình.

 

Hàng ngày chúng tôi làm việc để mưu sinh

Đối mặt với nỗi đau bệnh nhân làm bối rối

Họ đang oằn oại vì cơn đau xé phổi

Mà còn phải nói sao với người thân, gia đình.

 

Chúng tôi sợ có một ngày phải thốt rằng

Xin lỗi ! chúng tôi không còn giường trống

Vả lại chúng tôi còn thiếu khẩu trang, đồ bảo hộ

Đang chuẩn bị tinh thần cho điều xấu nhất xảy ra…

 

Mọi người sống, chết trong cõi ta bà

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau

Khi con gái 10 tuổi nói với tôi rất khẻ

Nếu mẹ bệnh xin mẹ đừng về nhà mẹ nhé !..

 

Cầu ơn trên các nước chung tay diệt lẹ

Đại dịch lần nầy cho bá tánh an tâm

Tôi hoan hô đồng nghiệp thấy thuốc Việt Nam

Đã làm rất tốt như một kỳ công chống giặc.

Dương hồng Thủy

 31/03/2020

                    Mến tặng Chịm Cánh Cụt (nhà thơ Hồ Nguyễn)

                                                                - Kim Tây Bự


Cần Thơ Ngồi Nhớ Mỹ Tho

Cần Thơ ngồi nhớ Mỹ Tho
Ninh Kiều lại nhớ công viên Lạc Hồng
Anh ơi em sắp lấy chồng
Kẻo anh hớn hở đèo bồng ích chi.


Tiếc thay trăng úa làm gì
Tiếc chi một đóa trà mi rã rời
Đời người mấy kiếp luân hồi
Ước gì ta lại còn ngồi bên nhau.


Mong sao mình sẽ gật chào
Với người năm cũ trong màu áo xanh
Chân cầu nước chảy vòng quanh
Nước reo mà ngỡ tiếng anh bên đường.


Trăm năm còn đó thơ Đường
Ngàn năm một bóng sông Tương hững hờ.
Chim gì hót nhạc như thơ
Cho cành liễu rủ phất phơ quanh hồ.

Đầu sông em dứng trông chờ
Bóng anh thấp thoáng mập mờ cuối sông
Ngày dài tháng rộng đêm Xuân
Anh đi vui với phong trần áo tơi.


Đêm tàn có ánh sao rơi
Gởi bài thơ cuối buồn ơi là buồn!


Dương hồng Thủy
25/03/2020

TA MÃI YÊU ĐỜI

                                   Đáp họa bài thơ “Cá chép về nguồn”                                                     của ĐH Dương Hồng Thủy

        45 năm chẳng là dài

Đời như giấc mộng nhân tài về đâu

        Dẫu rằng có gặp mưa ngâu

Cũng đừng nản chí để sầu héo hon

        Tình chung muôn thuở vẫn còn

Tóc tuy có bạc đâu mòn tuổi xuân

        45 năm tưởng đâu nhằm

Bỏ quên thi tứ âm thầm qua mau

Vui buồn lẫn lộn chen nhau

Dùng đây ngòi bút tô màu thế nhân

        Biết bao độc giả đang cần

Chờ anh phấn khởi tỉnh dần lấy hơi

        Sông dài cá lội biển khơi

Tự do phóng túng bỏ rơi nỗi buồn

        Hôm  nay cá chép về nguồn

Trình lên Thượng đế xin luôn thế này./.

22/3/2020

Hồ Nguyễn 

Ai Xui Cá Chép Về Nguồn

Mến tặng Ngủ muội :

- Kim Quang, Gs ht trường TH Tân Hưng Cái Răng CT.

- Kim Chi, Gs Văn trường Petrus Ký Sg. 

- Kim Phượng ,Gs trường TH  kỹ thuật VL. Định cư Melbourne     Úc Châu.

- Kim Oanh nữ sĩ tài hoa- định cư Melbourne Úc Châu.

- Nhà thơ Hồ Nguyễn (Chim Cánh Cụt), gs Văn  trường PTTH Nguyễn việt Hồng CT).

Và một số tiểu muội , đồng môn, bạn thơ văn của vườn thơ thẩn : Ds Trần thị Diệp Sg, Lê thúy nguyễn San Jose CA, Nguyễn tuyết Mai Kyushu Nagasaki Japan,  Ls nhà thơ nữ Đông An Sg, Phượng Trắng nhà thơ nữ, giáo viên trường TH Gordon Bell Winnipeg Canada từ 1994, Tôn thị Mỹ Etobicoke ON Canada…

Bốn lăm năm có quá dài (*)

Chuyến xe thổ mộ cuộc đời về đâu

Chân trời góc bể mưa ngâu

Cho tôi thân thể hao gầy héo hon.

 

Soi gương tóc đen vẫn còn

Mà sao tóc bạc mài mòn tuổi Xuân

Bốn lăm năm chắc tôi nhầm

Thời gian lặng lẽ âm thầm qua mau.

 

Viết câu lục bát chen nhau

Hứng mưa pha mực tô màu thế nhân

Mời anh mời chị ân cần

Ấm trà pha sẵn uống dần… cho vui.

 

Trà pha bằng nước biển khơi

Nêm thêm nước mắt cho vơi nỗi buồn

Ai xui cá chép về nguồn

Để cho số phận tai ương thế nầy ?!

 

Dương hồng Thủy  (Kim Tây Bự)

22/03/2020

(*) 1975-2020

_________________________

Tôi Xin Người

 

Mồ hôi nào rịn chảy người tôi

Cho thân tôi mệt mỏi từng giờ

Cho đau thương nhức nhối từng ngày

Sống mà chi không biết ngày mai…

 

Nước mắt nào nhỏ giọt quanh tôi

Cho hồn tôi mòn mõi hằng đêm

Thân xác tôi máu chảy ruột mềm

Và kẻ nào nệm ấm chăn êm ?!

 

Tôi xin người rủ bỏ hận thù

Xin cho tôi thoát kiếp lao tù

Trời cao quá tôi kêu không thấu

Nên sống thừa - kiếp sống phù du…

 

Hạt bụi nào rơi trong mắt tôi

Xin cho tôi rửa mặt bây giờ

Để nhìn rõ hình hài nham nhở

Của non sông gấm vóc. Dân tôi!…

 

Dương hồng Thủy

17/03/2020

NHỮNG BÀI THƠ CUỐI CÙNG!

 

Bạn D. thân mến,

 

Đây là những tâm sự ở cuối đời của mình của một con người buồn nhiều, vui ít và sẽ có lác đác vài bài thơ lạc lỏng gọi là một chút đóng góp cho vui.

Chỉ trong vài tháng mà mình phải nhập viện cấp cứu 7 lần… làm phiền rất nhiều anh em bạn bè và thầy cô. Và mới đây, trong 1 sinh hoạt gia đình , đang ngồi ăn cơm đứng dậy bị té : gãy cổ xương đùi phải. Nhập viện ngày 21/02/2020  và phải giải phẩu thay khớp háng 28/2/2020.

Bạn biết không mình đã bị C.O.P.D, Heart Failure, Kidney Failure, Prostatic Hypertrophy, Myocardial Ichemia…Nghĩa là trong cơ thể có đủ chứng thập cẩm rồi.

 

Thế là tàn cuộc đời! Bạn già ơi !

Nay đã về  nhà, ăn uống sinh hoạt tại chỗ.

Xin được gởi đến bạn chùm thơ cuối của một con người bất hạnh.

 

 

Bồi Hồi Nào

 

Bồi hồi nào còn ngây ngất buồng tim

Tôi cúi xuống cho bờ môi chạm đất

Bùi ngùi nào cuốn theo cơn gió bấc

Biển lạnh hoang sơ giá buốt đầu non.

 

Đêm không em thành phố cũng thấy buồn

Chỉ riêng tôi cãm nhận niềm cay đắng

Biển không em biển lúc nào cũng mặn

Tôi không em nghe thiếu một chút tình.

 

Trót thương em thời trai trẻ chúng mình

Nên anh cũng không mơ hình bóng khác

Từ màu tóc đen đến giờ chớm bạc

Anh moi tìm trong ký ức ngày xưa...

 

Mỗi đêm về anh nhìn mưa làm thơ

Dáng hình em dật dờ trong ý tưởng

Em đi đỏ hồng màu huyết phượng

Lúc em về cằn cỗi cội mai già !..

 

Dương hồng Thủy

 

Đời Tôi Như Cát Sạn

 

Cát sạn từ hẽm núi

Nhỏ giọt như máu hồng

Vượt qua bao con suối

Mong  xuôi về biển Đông.

 

Sạn rơi từng viên nhỏ

Nằm chơ vơ tháng ngày

Dường như đá cũng thở

Lớn dần theo thời gian (*)

 

Nếu mà ai nhặt được

Viên đá sẽ y nguyên

Hình hài không to nữa

Vẫn là sỏi từng viên.

 

Tôi yêu từng viên đá

Màu sắc như cánh hoa

Đá ơi đừng xa lạ

Cho tôi chút mượt mà.

 

Tôi như từng viên sỏi

Ngập tràn sóng biển dâng

Biển đen đời u tối

Ai mềm lòng bâng khuâng !

 

Đời tôi như cát sạn

Bị người ta nhấn chìm

Tôi với người đâu khác

Chỉ khác máu về tim…

 

Dương hồng Thủy

(* ) núi đá đẻ ở Qui Nhơn.

10/02/2020

Anh Về …

Sáng nay con chim chìa vôi

Nhún nha nhún nhảy làm em bật cười

Chim giật mình bay lên trời

Để em đứng lại buồn hiu hắt buồn.  

 

Anh về sóng dậy trùng dương

Bóng dừa râm mát con đường Duy Tân (*)

Anh về xa lại hóa gần

Cho con én nhỏ vui mừng chiều nay…

 

Anh về tay nắm bàn tay

Mong truyền hơi ấm những ngày xa nhau

Anh đem theo gió ngàn bay

Vuốt em mái tóc cho dài nhớ thương,

 

Anh về sương khói mênh mông

Và anh cười mĩm :” đóa hồng vẫn xinh “

Câu nói khiến em giật mình

Thì ra nhan sắc !.. nghĩa tình chàng đâu ?!.

 

Anh về gió cũng như xưa

Bỗng nhiên em lạnh dù chưa sang mùa

Anh đi trời cũng đổ mưa

Rải lên luống cỏ anh vừa bước qua !..

 

Anh về : như dấu chấm thang

Anh đi : chấm hỏi cuối hàng mà thôi !

 

Dương hồng Thủy

Nhiều Khi…

Nhiều khi thẩn thờ chợt tủi

Hoang vu ngày cũ dại khờ

Ngẩng đầu nhìn sang phố núi

Dáng em lẩn khuất sương mờ..

 

Nhiều khi đi trên ngõ vắng

Trông trời, nhìn núi, ngó mây

Bỗng dưng ngây ngô lạc lõng

Giữa miền sông nước tràn đầy.

 

Nhiều khi đang vui muốn khóc

Thương nhiều thầy cũ, bạn xưa

Thời gian chia tay ngà ngọc

Vỡ tan nát vụn bao giờ.

 

Nhiều khi nhớ về kỷ niệm

Ân sư, bạn học, gia đình

Bỏ công ta đi tìm kiếm

Thư sinh ngày ấy chúng mình…

Dương hồng Thủy

Anh Đừng Cười Em Nhé

 

Anh đừng cười em nhé

Em còn lắm ngu ngơ

Mắt anh như gươm bén

Rách tươm trái tim khờ

Anh đừng cười em nhé

Con bé có tội gì

Mà anh chọc nó mãi

Em “quê” quá anh ơi!…

 

Anh đừng cười em nhé

Em khóc thét bây giờ

Cho anh vỗ về mãi

Tình mình càng nên thơ

Anh đừng cười em nhé

Nhưng không muốn anh dừng

Để đôi ta vui vẻ

Được làm người bình thưởng.

 

Anh đừng cười em nhé

Em mong là áng mây

Xoay quanh vầng nhật nguyệt

Mây trời - trăng lưu luyến.

Anh đừng cười em nhé

Em xin làm người yêu

Của anh nơi trần thế

Ai cười ta mặc kệ

Miễn anh đừng cười em !...

Dương hồng Thủy

Chia Tay Rồi

 

Chia tay rồi anh ngoảnh lại làm chi

Đừng bận tâm những gì em gánh chịu

Em khờ dại còn lâu mà núm níu

Bởi yêu anh và chỉ biết có nhau.

 

Em mĩm cười nhưng lòng vẫn rất đau

Anh dứt khoát làm sao em gìn giữ

Vẫn biết anh luôn dùng từ hoa mỹ

Cho lòng em càng khó xử phải không?

 

Em nhìn anh với ánh sáng màu hồng

Anh cũng vậy nhưng với tình sôi nổi

Em thương anh chắc có nhiều tội lỗi

Nên anh đã đi … chắc tại ông trời !

 

Anh nhìn em như một mối duyên hời

Vì anh sớm đã quên lời ước hẹn

Nhớ về anh làm tim em tắc nghẽn

Nắng mùa Xuân sao lạnh quá … Anh ơi !

 

Dương hồng Thủy

(08/02/2020 - 15 âl/tháng Giêng)

Hoa Cải Và Em

 

 

 

Bất ngờ trong chậu mai

Có một chùm hoa cải

Vàng tươi đong đưa mãi

Theo cơn gió lung lay…

 

Hoa vàng thời con gái

Như em chưa lấy chồng

Khiến tôi chần chừ mãi

Đến khi em sang sông…

 

Có vài con bướm trắng

Lởn vởn trên cành bông

Nên lòng tôi cay đắng

Không dám hái cải ngồng!

 

Bởi tính tôi không khéo

Vài hôm sau hoa héo

Con bướm cũng rời đi

Tôi mang mối tình si....

 

Sáng nay nhìn chậu mai

Lòng âm thầm hối tiếc

Phải chi tôi nhanh tay

Hoa cải không về trời!...

 

Dương hồng Thủy

Mùa Nắng Tháng Hai

 

Xuân rộn ràng nắng hanh vàng mở lối

Bỏ lại sau lưng cằn cỗi mùa Đông

Nắng ươm tơ dệt lần mùa Hạ tới

Tình khúc mùa Xuân thơ thới trong lòng.

 

Bầy én nhỏ chập chờn trên luống cỏ

Mùa Đông đi qua cành lá trơ gầy

Con chim vịt kêu chiều bên xóm nhỏ

Người mừng vui đón giọt nắng trong ngần.

 

Mộng và thực thấy tâm hồn xao xuyến

Cảnh cũ còn đây chạnh nhớ người xưa

Dưới ve kêu - trên trời chim lá rụng

Từng bầy đàn trốn lạnh - trốn mùa mưa !

 

Tháng 2 về ! Em có về không em ?

Cảnh quạnh hiu chờ em suốt mỗi chiều

Nơi em ở chắc Đông còn tuyết phủ

Xuân vắng em Xuân cũng rủ sắc màu !

 

Nắng tháng 2 ! Những con nắng dịu mềm

Đưa tôi về miền nguyên sơ khờ khạo

Làm bùi ngùi thuở ban đầu rướm máu

Thương dáng em gầy một dạo tin yêu.

 

Dương hồng Thủy

Mùng 8 Tết - 01/02/2020

______________________________

Trở lại quán Cà Phê

Chợ Trương Minh Giảng Sài Gòn

 

Chợ chiều Trương Minh Giảng

Bên quán lá cà phê

Anh uống nhầm cỏ đắng

Trót một thời đam mê.

 

Quán cạnh ngay đầu hẽm

Nhà em cuối lối đi

Anh ngồi chờ em mãi

Cà phê lạnh đen xì…

 

Ngày xưa em thường nói

Ghét cà phê không đường

Nhưng anh thì trái lại

Không đường… nghe dễ thương!

 

Em thường ngồi lặng thinh

Mắt nhìn đăm đăm lạ

Ly cà phê đời mình

Ấm lòng không nước đá.

 

Hôm nay trở lại quán

Chái lá thành mái tôn

Và cà phê đổi chủ

Như em đổi …người thương!

 

Anh gọi ly cà phê

Ngồi đợi em trở về

Ly cà phê sủi bọt

Mỏi mòn buồn lê thê…

 

Dương hồng Thủy

____________________

Chúng Ta Là Bọt Biển

 

Chúng ta là bọt biển

Biển bao la và bọt nhiều hơn những vì sao

 trôi giạt qua bao vùng dất lạ

Không nơi nào làm ta lưu luyến

Chúng ta có quá nhiều lần gặp gỡ

Chuyện trò, vui vẻ và niềm đau

Rồi một ngày buồn chúng ta sẽ xa nhau

Nhưng điều đó là do cả hai quyết định.

 

Chia tay do nghịch ý

 hay cãm xúc nhất thời của riêng anh

hoặc do em

bỡi những xúc cãm ích kỷ của người phụ nữ ?

nhưng dẫu sao nó đã trở thành thiên tình sử

vì riêng anh đã nắn nót chép lại thành thơ.

 

Ta có nhiều điều còn dấu kín, hững hờ

Như ánh trăng nhạt lu mờ trong đêm vắng

Chúng ta có yêu nhưng mơ hồ niềm cay đắng

Biển yêu thương có ngọt lịm bao giờ ?!

 

Em nhớ nhung người cũ và mọi ước mơ

Còn riêng anh- trải lòng trên trang giấy

Hai ta cách biệt nhiều như em thấy đấy

Nên xa nhau điều đó hẳn nhiên rồi !

 

Cuộc tình chúng ta chưa bao giờ bằng phẳng

Tựa như ghềnh đá, núi cao, bãi cạn

Em cố tìm người xưa trong dĩ vãng

Con tim em lãng mạn đến bậc nào !

 

Đêm tối ngủ yên – anh thì trộm nhớ

Mùi xạ hương hơi thở của người thương

Vi vu cơn gió vỗ về làn sóng nhỏ

Bọt biển trôi xa nhưng chẳng có phần hồn !

 

Dương hồng Thủy

(Mùng 4 Tết Canh Tý 2020)

Em Nhớ Anh

 

Em xa anh rồi thật phải không anh

Mới mười ngày mà sao dài đến thế

Hôm qua đi ngang nhìn chùm hoa khế

Lại cứ ngỡ anh hái tặng tuần rồi…

 

Như đêm nay em nhìn sao trên trời

Lại cứ tưởng vầng trăng vàng đứng cạnh

Nhưng trăng và sao ghét nhau nhiều lắm

Có bao giờ kề cận phải không anh ?

 

Xa anh rồi với nỗi nhớ mong manh

Đêm Cần Thơ bến Ninh Kiều đèn sáng

Chiếc du thuyền bồng bềnh bên hữu ngạn

Ánh trăng soi con sóng nhỏ không đầy…

 

Em nhớ anh hằng đêm và suốt ngày

Luôn nghẹn lòng gởi nụ hôn qua gió

Còn riêng anh có nhớ người yêu nhỏ

Ở nơi nầy đang gọi mãi tên anh!..

 

Dương hồng Thủy

( 12/01/2020- 18/12 âl )

Về Thăm Đà Lạt

Lục tìm trang nhật ký

Bỗng nhiên gặp lá thơ

Từ Mỹ Tho em gởi

Ý thư : trông, ngóng, chờ…

 

Giấy cũ nhòe khó đọc

Gió mơn trớn lời em

Đọc thư mà muốn khóc

Chợt nhớ lại từng đêm…

 

…Thuở đó vùng Đà Lạt

Hoang vu lắm sương mù

Dẩn em về trại Mát

Tay em lạnh nhưng mềm.

 

Cùng thăm rừng hoa sim

Có suối nhỏ im lìm

Mắt em như nước biển

Mặn chát máu về tim.

 

Cùng đến Căn Nhà Xưa

Mỗi tối dù nắng mưa

Thả hồn nghe nhạc Trịnh

Lâng lâng tiếng đàn thùng.

 

Yên bình mùi thạch thảo

Phảng phất đất rong rêu

Giữa mùa Đông ảm đạm

Em đẹp biết bao nhiêu.

 

Bây giờ em ở đâu

Tháng nầy không mưa ngâu

Nhưng tim ta rướm máu

Nhớ mãi người yêu đầu.

 

Trở về thăm Đà Lạt

Nghe nhạc Trịnh công Sơn

Bồi hồi lòng man mác

Trời buồn chớm hoàng hôn…

 

Dương hồng Thủy

Tháng 01/2020

_____________________________

THƠ CHÚC TẾT

Dương Hồng Thủy

Họa: Mailoc, Songquang, Đỗ Chiêu Đức, Mai Xuân Thanh, Trần Bang Thạch ______________________

 

Thơ Chúc Tết Bạn Bè

Chưa Tết mà mai nở rộ rồi

Thôi cầu thế giới mãi xinh tươi

Chúc mừng bạn hữu niềm tin mới

Tài lộc an khương đến mọi người

Quốc thới dân an vui hạnh phúc

Hưởng nhàn gia quyến bạn bè tôi

Nâng ly cạn chén ta cùng uống

Trần thế ra sao mặc sự đời!

 

Dương hồng Thủy

 

HỌA:

Cám ơn DHT, bài thơ chúc Tết hay quá. Xin có bài họa cho vui cuối tuần

 

    DÌU NHAU 

 

Năm mới năm me đã tới rồi

Mặt mày nhăn nhéo ráng cười tươi.

Mùa đông sương tuyết đìu hiu xóm

Hè phố giá băng quạnh quẽ  người.

Trong nắng lưa thưa lần gậy trúc

Bên bà ấm áp nắm tay tôi.

Hàn ôn bóng xế dìu nhau bước

Bỗng thấy lâng lâng ý nghĩa đời !

         MaiLoc

       12-27-19

SQ có bài họa cùng bạn đồng song DHT qua bài thơ

 

CHÚC XUÂN

 

Chúa Xuân rộn rã nở mai rồi

Khắp chốn tưng bừng đón Tết tươi

Theo đúng thói thường mừng vạn họ

Không trừ ngoại lệ chúc trăm người

Cầu mong an lạc gia đình bạn

Mơ ước thanh bình đất nước tôi

Kính cẩn muôn nhà luôn hạnh phúc

Vui cùng hậu thế hưởng ơn đời

songquang

20191227

 

CHÚC TẾT SAU CƠN BẠO BỆNH

 

Mới đó mà nay lại Tết rồi,  

Cỏ cây hoa lá rực màu tươi.

Bạn bè xa xứ mong bao kẻ,

Chóm xóm thân quen nhớ những người.

Vui vẻ lạc quan ông Bác sĩ,

Hồi xuân khỏe mạnh bạn gìa tôi.

Cầu mong Canh Tý năm con chuột,

Chút chít suốt đêm mặc sự đời ! 

 

Đỗ Chiêu Đức

 

Tết Việt Nam

 

Tết nhất Việt Nam sắp tới rồi

Cội Mai tỉa lá búp nhiều tươi

Thiệp hồng gởi trước chờ Xuân Tý

Quà cáp kèm theo đợi xứ người

Năm mới, bà con, huynh tỷ muội

Tân niên, bằng hữu, họ hàng tôi

Hàn huyên sum họp cùng nâng cốc

Tâm sự đoàn viên sống ở đời...

 

Mai Xuân Thanh

Ngày 29/12/2019

 

Chim xưa vườn cũ

 

Đông chữa đi Xuân đã tới rồi

Ngàn hoa chừng đượm nét xuân tươi

Nắng hoen nền cũ mờ nhân ảnh

Gió đọng phòng khuê dợn bóng  người

Nếu đã muôn đời muôn nỗi nhớ

Thì đành một kiếp một mình tôi

Xuân cũng như đông ngày lại tháng

Chim xưa vườn cũ vẫn muôn đời!

trần bang thạch

Còn lại gì đêm nay?!

Áo em màu xám dợt

Áo anh xanh đậm màu

Em nhìn anh bở ngở

Rồi dúi đầu bên nhau.

 

Giọng em đầy luyến láy

Anh thích em kéo dài

Men tình Xuân trổi dậy

Như nền trời mây bay.

 

Anh sợ em mắc cở

Chẳng đứng gần  hỏi thăm

Dù  xa nhau đi nữa

Nhưng ý Xuân dịu dàng.

 

Mùa Đông tràn gió lạnh

Anh nhớ em vô cùng

Cuộc đời sao hiu quạnh

Như đồi núi chập chùng.

 

Vói tay mồi điếu thuốc

Đóm lửa cháy đàu môi

Nhưng tình sầu lạnh ngắt

Giữa đêm tối người ơi !

 

Mái tóc anh chớm bạc

Má hồng em dần phai

Ôi ! thời hoa mộng cũ

Còn lại gì đêm nay ?!

 

Dương hồng Thủy

Những ngày cuối năm 2019

SONGQUANG:

Kính các bạn thơ trong PTGĐTĐ.CT và các thi hữu vtt

Đọc trong trang ptgđtđusa kỳ nầy thấy có bài thơ “Còn lại gì đêm nay” của bạn đồng song DHT .SQ rất cảm khích,nếu bài thơ nầy bạn DHT vừa làm xong sau thời gian nằm viện thì SQ rất mừng vì bạn ấy đã lấy lại phong .độ làm thơ “tình” của thuở trước,chứng tỏ bạn đã bình phục sức khỏe và tìm được ý thơ hay.

SQ xin được mượn ý và nhái làm bài thơ sau coi như giao lưu cùng người bạn đồng môn và cầu chúc bạn sức khỏe như xưa và an bình trong cuộc sống

SQ cũng hy vọng các bạn thi hữu tìm được một nguồn vui của thuở xa xưa

 

XUÂN NAY CÒN LẠI GÌ ?

 

Áo em xám dợt màu mây khói

Còn áo anh xanh đậm lá rừng

Bỡ ngỡ nhìn nhau đâu dám ngỏ

Ước mơ nhiều lắm...dạ lâng lâng

 

Luyến láy giọng em đầy quyến rũ

Nên anh yêu thích nói dài hơi

Men tình dạo đó như Xuân mới

Tựa đám mây bay giữa núi đồi

 

Chỉ sợ em nhìn thêm mắc cỡ

Đứng gần chẳng dám nắm tay nhau

Khi xa mắt ngó như tìm mãi

Mà ý tình Xuân đã đượm màu

 

Đất khách vào Đông đầy gió lạnh

Nhớ em anh nhớ đến khôn cùng

Cuộc đời xứ lạ thêm hiu quạnh

Như núi đồi kia mãi chập chùng

 

Lục túi lần tay tìm điếu thuốc

Que diêm bùng cháy lửa đầu môi

Người ơi ! Có hiểu chừ xa cách

Đêm tối dần buông khắp khoảng trời ?

 

Tóc anh chừ đổi thay màu bạc

Hỏi má em hồng có nhạt phai ?

Cái thuở hoa niên đầy mộng tưởng

Có còn chi nữa buổi Xuân nay !

 

songquang 

(Gần cuối năm 2019)

XIN ĐƯỢC BIẾT  ƠN

-         Bs Mindy Hà, Bs Tốt, Bs Lộc, Bs Nghĩa, Bs Hoàng, Bs Quân và nhất là Bs Đệ,  Ds Diệp…

-         Cô cựu gs HT/ĐTĐ  Kim Chi,  chị cựu gs HT/TH  Kim Quang, thầy cựu gs HT / PTG Nguyễn trung Quân, thầy Hùng, thầy Lộc, thầy Hậu…

-         Bạn cùng lớp gs Gia + LIên Hoa, chị Thảo, Tư Bé, Huỳnh Mai, Tôn thị Mỹ, chị Phan thị Huệ…

-         Các bạn Nguyễn Phép và nhóm chs PTG tại Toronto, các bạn Khưu văn Công, Trần thế Lộ, thi sĩ Song Quang, Ung ngọc Đạt, nhà thơ Hồ Nguyễn...…

-         Các  thân hữu chưa từng quen biết : Nguyễn công Uẩn, Phạm thị Bích…

-         Và nhiều hội đoàn, bạn bè , bạn thơ khắp nơi trong và ngoài nước đã gọi điện và không ngại đường xa  đến thăm hỏi tại tư gia..…

-         Nhất là bạn Trần bang Thạch đã đưa tin, tiếp nhận quà, đóng góp và chịu mọi chi phí tiền gởi…

-         ( Bố cũng cám ơn thằng đầu đảng Joel Vương – nhờ con mà căn bệnh của bố chùn bước đi rất nhiều. - Cũng không quên

công sức gian khổ thức trắng  từng  đêm của người vợ tấm cám và 3 đứa con gái : Thủy Tiên + Thùy Trang và Út Thảo của bố.…)

      

        Xin cho tôi được biết ơn Thầy Cô, bạn bè

        Đã thăm hỏi, tặng quà lúc tôi vào viện

        Ân tình nầy khiến cho tôi lưu luyến

        Cõi hồng trần còn đẹp lắm đi thôi…

 

        Chứng khó thở, suy tim mệt quá người ơi

        Thêm viêm rễ dây thần kinh cột sống

        Nhức quá nghĩ quẩn sống thêm là ác mộng

        Trả nợ cho đời. Ôi thế là xong!.

 

       Có những bạn già mà tôi thầm mong

       Sẽ có một ngày tụi mình xum họp

       Nhưng có bạn suốt đời chưa gặp mặt

       Cũng tham gia đóng góp chút nghĩa tình.

 

      Nói một chút là phụ lòng bạn mới của mình

      Nhưng nhiều chút làm trái tim nặng trĩu

      Mong bạn lúc nào cũng nên thấu hiểu

      Món nợ nầy tôi cảm tạ ngàn lần.

 

      Lần nữa cúi đầu nhận những lời chúc ân cần

      Xin cám ơn

      Xin cám ơn

      Những tấm lòng rộng mở

      Chẳng biết gì hơn

      Chúc bạn luôn dồi dào sức khỏe

      Nguyện cầu ơn trên cho gia đình bạn

      Luôn có cụộc sống vui vẻ, bình an…

 

      Dương hồng Thủy

      Cần Thơ  06/12/2019

Trăng Thu

Chiều chiều ngồi lại mình ta
Phải chi có bạn uống trà chung vui
Đêm khuya Thu lạnh ngủ vùi
Vầng trăng mỏng quá rối bời tâm tư.

Vắng người quanh chốn thảo lư
Nên trăng cũng biết tương tư khẻ buồn
Cạnh vườn hoang vắng rẫy nương
Sầu riêng nên nghẹn vấn vương một mình.

Đọa đày một kiếp buồn tênh
Lắng nghe tiếng thở dập dềnh quạnh hiu
Mây hồng vắng chốn trời chiều
Đèn lên quán nhỏ tiêu điều người ơi !

Ai vui từ phía chân trời
Để tôi ân hận suốt đời nhớ thương.

Dương hồng Thủy

Quên

Hiện nay

Tuổi đã xế chiều

Hãy quên những chuyện mỹ miều ngày xưa

Quên đi

Những chuyện bốn mùa

Nắng mưa bạc tóc hơn thua hàng ngày.

Cố quên những chuyện liêu trai

Hoặc người thương nhớ miệt mài hàng đêm.

 

Nhưng mà

Những chuyện nghĩa ân

Hoặc bạn tri kỷ tri âm hàng giờ

Liên thông tình cảm vô bờ

Phải cố gìn giữ không hờ hững nhau.

Thế mà

Tim lại nhói đau

Lần lượt bạn tốt cúi đầu ra đi…

 

Cho nên

Những chuyện sân si

Phải quên để được những gì bình yên…

 

Dương hồng Thủy

 04/09/2019

Ngây Ngất Một Mùa Thu

 

Bầu trời tháng 9 vẫn còn mưa rơi

Nhớ nha em mặc áo tơi kẻo ướt

Nắng lên cũng mất hình hài dải lụa

Chờ anh đưa về kẻo lạnh em ơi !

 

Mùa heo may gió bấc thổi lại rồi

Chiếc lá xanh đâm chồi thay lá úa

Ta bên nhau xoay lưng làm điểm tựa

Nghe chim reo . Ôi tạo hóa sang mùa!..

 

Chiều chưa lên đã lãng đãng sương mù

Em khẻ hát mùa Thu xưa xanh lá

Ngoài cánh đồng lực điền đang gặt lúa

Cốm thơm nồng như môi mỏng người yêu…

 

Tháng 9 về hoa lấp lánh sắc chiều

Má em dòn mỹ miều như hơi thở

Ta ngồi bên nhau lật từng trang vở

Lắng hồn nghe chim hót ở trên cành.

 

Tháng 9 về hoài niệm mãi xoay quanh

Đong ký ức, đếm cuộc tình đã mất

Em hởi em môi hồng còn ướp mật?

Để anh còn ngây ngất một mùa Thu !..

 

Dương hồng Thủy

02/09/2019

Lại vào Bệnh Viện

Vui quá tôi lạị phải vào bệnh viện

Ông trời bắt tôi lưu luyến chốn nầy

Trận mưa sáng như trốn tận chân mây

Đổ ập xuống đong đầy như tuyết phủ.

 

 

Căn bệnh hành, sống lưng đau như cũ

Nằm - ngồi dậy, phải có người đở - quá đau

Sau cơn mưa – sáng nay, nắng đến mau

Như bất chợt giữa hai mùa mưa nắng.

 

Đừng vào viện – hãy là người may mắn

Vì đêm khuya nghe cay đắng cõi lòng

Bơ vơ một mình giữa đêm tối mênh mông

Bỡi nhức nhối đắm chìm trong đau khổ.

 

Đời người sống giữa triều dâng sóng vỗ

Không biết buồn, vui, vận số hàng ngày

Bạn tôi ơi! vì nửa tỉnh, nửa say

Giữa bóng đêm tôi âm thầm nghĩ đến…

 

Tuổi thanh xuân qua mau lòng xao xuyến.

Sống nhàn nhả vô tình chỉ biết rong chơi

Đến cao niên ngoảnh lại đã hết thời

Sống hoài niệm với cơn đau xé thịt.

 

Bác sĩ cứu - ba lần trong ba tháng

Cám ơn Phật Trời còn bận lòng thương

Vì nợ trần có một chút vấn vương

Phải trả hết kiếp trăm năm trần thế!...

 

Dương hồng Thủy

Đêm 19/08/2019 - phòng 15 lầu 9

Khoa Điều Trị Theo Yêu Cầu.

Bs Triệu anh Đệ, Trưởng khoa nội TH

         Người đã cứu tôi đợt nầy…

Cõi Vô Thường

 

Cõi vô thường thương đau bóng phủ

Niệm cầu chi ủ rũ thân gầy

Trời cao gốc bể chân mây

Hư vô cõi tạm buồn lây lất lòng.

 

Cơn mưa chiều phất phơ trước ngõ

Gió nhởn nhơ không xóa niềm đau

Đường trần lận đận muôn màu

Hãy quên phiền muộn lao đao phận mình

 

Cuộn vải sô ôm thân suốt kiếp

Đôi mắt nào sẽ khép lại thôi

Thế là duyên số ai ơi

Cánh chim lang bạt cuối đời cũng xong.

 

Qua kiếp nạn mới tin họa phúc

Bước phong trần vào chốn hư không

Ơn đền nghĩa trả thong dong

Thiện tâm gặt hái đầy đồng tốt tươi.

 

Thôi gởi lại yêu thương ngất ngưởng

Tình thân nào rồi cũng vụn tan

Lệ sầu chất ngất ngút ngàn

Thiên thu giã biệt. Nghĩa trang lạnh lùng !

 

Dương hồng Thủy

16/08/2019

Tháng 8 Trời Mưa

 

Tháng 8 trời cao lồng lộng

Mùa Thu rơi rớt bên đường

Tâm tư hoang tàn lắng đọng

Chợt buồn có chút sầu vương.

 

Tháng 8 ngày nào vui quá

Mắt em ngời sáng hạt châu

Ánh nhìn đốt nung mùa Hạ

Áo mưa ta đội chung đầu.

 

Tháng 8 lách qua tâm tưởng

Tóc em ướt sủng dưới mưa

Anh vuốt cho em chẻ hướng

Khi trời nhiễu hạt mưa thưa.

 

Tháng 8 mùa lỡ biệt ly

Giọt mưa tháng 8 hao gầy

Nửa đêm dế mèn làm dáng

Kêu hoài theo gió heo may

 

Tháng 8 lại về. Tháng 8

Trời mưa. Mây trắng. Sương giăng

Tiếc thay em cười chẳng dám

Sờ môi dù dưới ánh trăng…

 

Tháng 8 bây giờ xa vắng

Người thương lạc lõng nơi đâu

Đội mưa mĩm cười cay đắng

Cho mưa bạc trắng mái đầu !

 

Dương hồng Thủy

09/08/2019

Tháng 8 Về

 

Tháng 8 trời cao lồng lộng

Mùa Thu rơi rớt bên đường

Tâm tư hoang tàn mong ngóng

Chợt buồn có chút sầu vương.

 

Tháng 8 ngày nào vui quá

Mắt em ngời sáng hạt châu

Ánh nhìn đốt nung mùa Hạ

Lúc ta cùng đón mưa ngâu..

 

Tháng 8 lách qua tâm tưởng

Tóc em ướt sủng dưới mưa

Anh vuốt cho em chẻ hướng

Khi trời nhiễu hạt mưa thưa.

 

Tháng 8 mùa lỡ biệt ly

Giọt mưa tháng 8 hao gầy

Nửa đêm dế mèn làm dáng

Kêu hoài theo gió heo may

 

Tháng 8 lại về. Tháng 8

Trời mưa. Mây trắng. Sương giăng

Tiếc thay em cười chẳng dám

Sờ môi dù dưới ánh trăng…

 

Tháng 8 bây giờ xa vắng

Người thương lạc lõng nơi đâu

Đội mưa mĩm cười cay đắng

Cho mưa bạc trắng mái đầu !

 

Dương hồng Thủy

03/08/2019

Nếu Như Em

 

Nếu như em không nhớ

Bóng hình của riêng anh

Thì đâu em sẽ khổ

Suốt tuổi đời mong manh.

 

Nếu như em thôi nghĩ

Vần thơ của chúng mình

Đi tìm từ hoa mỹ

Cuộc tình hết lung linh.

 

Nếu như em chờ đợi

Ngày anh về gặp nhau

Chắc em luôn chới với

Bỡi anh luôn ngọt ngào…

 

Nếu như em không nói

Chắc gì anh miệt khinh

Chân anh chưa biết mõi

Càng lơi lỏng cuộc tình.

 

Rạng ngời trăng mười sáu

Vàng ươm ánh mặt trời

Như chúng ta đi dạo

Đưa thuyền tình ra khơi.

 

Thơ em còn nhắc mãi

Nụ hôn chờ từng đêm

Một niềm tin hoang dại

Cho anh và cho em !

 

 

Tháng 7 Sang Mùa

 

Nhụy hoa Cúc hé môi cuời  

Mưa Thu rơi nhẹ xuống đời lao xao

Anh đi em biết dỗi hờn

Đìu hiu hẽm nhỏ đèn lên phố dài.

 

Em về gói lọn tóc mai

Dấu trong ngăn tủ đợi hoài ngày mưa

Sáng nay tháng 7 sang mùa

Nhớ anh thường nói cợt đùa khó quên.

 

Anh thường nói yêu mình em

Sông sâu nước chảy êm đềm hoa trôi

Hóa ra chỉ là đầu môi

Như sương lắng đọng bên đồi giởn nhau.

 

Hoa xưa nay đã nát nhàu

Người xưa nay đã bạc đầu lãng quên

Anh vui dạ khúc mông mênh

Em buồn gối mộng cạnh bên nối sầu.

 

Ước gì anh đi thật lâu

Cho quên nỗi nhớ tình đầu sông quê…

 

Dương hồng Thủy

25/07/2019

Em Về, Tháng 7

 

Em hẹn sẽ về

Thăm quê tháng 7

Cho anh ngóng chờ em mãi

Muốn quay  đầu - mà ngần ngại bước đi.

 

Ôm mối tình si

Những gì anh có

Kể cả bút bi, hoa cỏ

Cho nhau nhiều mà cứ ngỡ chưa quen !

 

Mái lá lên đèn

Đêm đen dần tối

Nhớ em đường chiều bước vội

Đường còn xa anh dẩn lối dùm em !

 

Đêm xuống mông mênh

Lênh đênh cánh vạc

Không có em, anh ngơ ngác

Lê bước âm thầm nứt toác buồng tim…

 

Anh mãi đi tìm

Một thời dĩ vãng

Mối tình đơn phương lãng mạn

Vẫn mãi trong tôi - người bạn sân trường !

Dương hồng Thủy

14/07/2019

Gọi Hoài Tên Cố Nhân (*)

 

Trưa nay trời không nắng

Mà cũng chẳng có mưa

Bạn tôi càng xa vắng

Biết lấy ai bông đùa…

 

Tôi vẫn yêu những chiều

Ráng hồng dệt tình yêu

Những bạn thân ngày trước

Thương nhiều biết bao nhiêu!

 

Ngồi buồn nhìn mưa bay

Gió ơi xin ngừng lại

Mây gom tụ nơi nầy

Đừng xa ta mãi mãi.

 

Dường như có hạt bụi

Rơi vào đôi mắt sâu

Chia tay nhau lần cuối

Nhớ hoài – nhớ thật lâu.

 

Ly cà phê dĩ vãng

Nhấp  môi thật là ngon

Bây giờ sao thấy đắng

Ly muỗng cũng cô đơn..

 

Rừng Thu chưa thay lá

Sao Đông đã lạnh câm

Đường đời muôn vạn ngã

Dáng xưa chợt nầy mầm.

 

Đêm nay trời trở gió

Mưa nhẹ rớt đầy sân

Chợt nghe lòng than thở

Gọi hoài tên cố nhân…

 

Dương hồng Thủy

*Xin được trao về tất cả người bạn của tôi !

Nói Với Thằng Bạn

        Đã Đi Xa…

 

Từ giữa tháng 5

Đến trung tuần tháng 6,

Phải đi cấp cứu đến 2 lần

Chứng C.O.P.D quái ác

Tắc nghẽn hơi thở như con cá ngáp ngáp trên bò.

 

Bạn bè ơi ! tôi nhớ bạn từng giờ

Trong khi bệnh nhân khác đã say giấc điệp

Chỉ mình tôi là dang giãy chết

Méo mó cuộc đời chừng sắp hết chẳng biết đúng hay sai.

 

Bầu trời hôm nay rất lạ có sương rơi

Tôi nằm đếm từng giọt canh cho bạn ngủ

Hãy ngủ cho say nghe anh bạn cũ

Lâu lắm rồi chúng ta chưa bù khú với nhau.

 

Từ lúc đăng trình hai kẻ thấp người cao

Học cùng khóa ra trường chung đơn vị

Tình chinh nhân dù tốt nghiệp trường võ bị

Nhưng tao Quân y mầy Tâm lý chiến ngon lành.

 

Bạn và ta chung phe chinh chiến mỗi ngày

Hơn thua từng điểm bi da cùng bọn trẻ

Quanh năm Đà Lạt như mùa xuân mát mẻ

Sáng mới 5 giờ đã tụ tập cà phê gốc Ngo !

 

Hai cô chủ quán , cô chị đẹp như mơ

Ma lúm đồng tiền, mắt đen, kèm vài hạt sương trên tóc

Mày hít hà tao nghe chừng muốn khóc

Vì 2 thằng chọn một …làm sao chia !

 

Sau 75, tình bạn đứt lìa

Hai đứa chia tay mỗi thằng một ngã

Mày Phan Thiết cát bay cùng nắng gió

Tao Cần Thơ ruộng lúa đầy đồng mà phải ăn bo bo…

 

Mầy bây giờ yên phận khỏi phải lo

Bỡi tấm thân đã trở về cát bụi

Chỉ mình tao bây giờ đang hấp hối

Chợt nhớ mầy – nhờ con – chép vội mấy vần thơ !

 

Dương hồng Thủy

Đêm 16/06/2019

Lầu 9 – Khoa Điều Trị theo Yêu Cầu

b/v Đa Khoa Tp. Cần Thơ

 

 

Nằm Viện

và 3 Cô Con Gái

 

 

Cứ mỗi lần nằm viện là có 3 cô con gái kề bên

Cô thứ 5 là Thủy Tiên

Cô thứ 6 là Thùy Trang nhí nhảnh

Cô thứ 7 là Út Thu Thảo

Cả 3 cùng quay đầu vì nghe tin báo… về nuôi !

 

Các con trở về không gì vui hơn

Được ở gần, được chăm sóc như bàn tay mẹ nó

Các con ơi khi cha còn hơi thở

Ba lúc nào cũng muốn ở cạnh các con !

 

Từ Đà lạt xứ ngàn thông chập chùng núi non

Cô 5 Thủy TIên lon ton về trước

Bao nhiêu công việc , bán hàng bỏ tuốt

Hầu hạ bên cha cực khổ ngày đêm.

 

Từ Sài Gòn con gái Út cũng về liền

Bỏ quán cà phê toàn là khách xộp

Chỉ mặt bằng thôi cũng gần 30 T/tháng

Mà cũng chạy về bỏ hết… cóc cần.

 

Từ trường Cao Đẳng tính ra rất gần

Thằng con rễ thì tối ngày đẩy xe siêu âm,  xét nghiệm

Riêng 6 Trang  sáng, chiều. lo cơm nước

Vợ chồng cực quá nghĩ thật đau lòng.

 

Bố từng nghĩ sinh con gái có nghĩa như không

Vì khi có chồng ở nhà người khác

Thờ phụng tổ tiên lẫn trong sinh hoạt

Cúng giỗ bên chồng bỏ cha mẹ cô đơn !

Trong 3 con : đứa sướng nhất là Thủy Tiên

Được sinh ra giữa miền thùy dương cát trắng

Chiều cuối tuần đi cao lâu, tắm nắng

Ngoài đảo Chùa hoặc giởn sóng Hòn Tre.

 

Chưa 3 tháng Thùy Trang chạy giặc mùa Hè

Bố  bảo toàn được các con là may mắn

Nhiều gia đình đã nuốt cay ngậm đắng

Rơi rớt các con trong suốt lộ trình…

 

Cực khổ nhất là Út Thảo đẹp xinh

Được chào đời giữa tình nghèo vách lá

Nửa đêm lạnh cha, anh đi cào cá

Khoai bí, hầm dừa từng bữa thay cơm.

 

Các con ơi! bố sợ các con dỗi hờn

Khi còn nhỏ, lo cho tụi con không đầy đủ

Ôi ! nhà ta nghèo cha phải lo “mệt lữ”

Hoàn cảnh gia đình., hãy tha thứ cho ba.

 

Thật là thiếu nếu bố kể sót một bà

Là Má Mi tụi con - một người vợ đãm

Đã hết lòng vì ba – vì tụi con lúc nhỏ

Không có bà - chẳng hiểu cha con mình cực khổ ra sao ?!

 

Dương hồng Thủy

17/06/2019

Tam Muội Đến Chơi Nhà  (*)

 

Tam muội thật lâu mới ghé ta

Sáng nay, bệnh lão vẫn chưa tha

Rạch sau khô cạn khôn tăm cá

Vườn trước thênh thang chẳng có gà

Sai vợ thổi cơm thêm củi ướt

Cà phê bột hết kiếm không ra

Thôi thì ngồi lại mình mua chuyện

Tán gẫu cho vui cái tuổi già!

 

Dương hồng Thủy

(*) Kỷ niệm sáng 18/05/2019. Tam muội : Kim Quang, Kim Hương và Diệp Trần ghé thăm nhà.

 Tháng Năm về            

                       

Và Hoài Niệm Trong Cuộc Sống

 

                                              

 

         Tôi có vài người bạn cho rằng sống về quá khứ là một sai lầm. Nhưng với tôi, hoài niệm lúc nào cũng trăn trở, canh cánh bên lòng. Họ lại bảo rằng : quên quá khứ theo thời gian sẽ chữa lành vết thương trong con người bạn.

 

          Riêng tôi, tôi thích cảm nhận nhiều về quá khứ . Khoái nhớ nhiều hơn. Thích hoài niệm những kỷ niệm vui vẻ, vô tư của tuổi thơ, kể cả tìm lại những vết thương về tình cảm. Đôi khi, những điều mà tôi nhớ về quá khứ là những nỗi nhớ da diết, quay quắt đến nao lòng. Có lẽ, đó là quan niệm sống của tôi lúc tuổi xế chiều về người thân, bạn bè, tri âm, tri kỷ… kể cả những  người bạn mà họ không thích tôi.

 

            Quá khứ của tôi, có những niềm vui bất tận mà cũng có lắm nỗi buồn phiền. Tôi luôn trân trọng những  nụ cười hồn nhiên của bè bạn, thân quyến  và những hệ lụy bi thương khi tâm hồn bị vấp ngã trên đường đời.

 

            Lỗi lầm lớn nhất của tôi là có thời gian tôi lãng phí tháng ngày của ngày hôm nay, chỉ để ngoái cổ nhìn về quá khứ mà lảng quên hiện tại mà mình rất cần nâng niu, níu giữ nó.

 

            Nhưng hoài niệm đã đưa tôi về vùng kỷ niệm ngọt ngào với người thân yêu của mình. Có khi có những người trong quá khứ làm cho tôi đau đớn. Tôi không trách và hờn giận khi nhớ về họ.

 

            Bạn và người thân còn cho rằng tôi đa cãm, ướt át, uỹ mị. Có thể họ đúng phần nào. Không biết sao tôi có nhiều  nước mắt khi chứng kiến một cảnh thương tâm nào đó mà rơm rớm lệ buồn.

 

           Tôi biết rằng quên và hoài niệm là quan niệm sống của từng người. Cố nhiên, tôi quên chỉ là  biện pháp tạm thời. Còn hoài niệm và con đường đi phía trước luôn đối diện trong đời sống của tôi. Tôi muốn cuộc sống của tôi chậm lại để tôi có thời gian suy nghĩ về cuộc đởi mình đã qua.

 

         Tôi luôn sống trong hoài niệm. Nhưng không phó mặc cho tương lai để đến nỗi bất ngờ. Tôi luôn suy nghĩ thế nào là sống tốt, sống hữu ích cho tha nhân và những người chung quanh.

 

         Tháng 5 về ! Hoa phượng đã trổ đỏ trời quanh ta. Tuổi học trò đã hiện về vì nơi dó đã chiếm lĩnh hình thành cuộc sống cho tương lai sau nầy của đời người.

 

         Tháng 5 cũng là tháng chuẩn bị cho quyển nhật ký của riêng ta và cho mùa thi tháng 6. Đó là tháng quyết định cho cuộc dời của  bạn sau nầy.

Tôi cho rằng tháng 5 là tháng quan trọng nhất của tuổi học trò, các bạn ạ.

 

        Tháng 5 nóng bỏng ánh mặt trời  Nhưng tháng 5 –nơi đó – xuất phát lực đẩy của cuộc đời ta… 

 

Tháng 5 Ngày Cũ 

 

Tháng 5 nào tôi đi phép về thăm

Người em gái sau nhiều năm  xa cách

Không hiểu chuyện gì làm em lẫn tránh

Rời bỏ ruộng vườn rảo bước đi xa.

 

Hàng ba nhà ngày xưa cùng ngắm hoa

Không ngờ đã trở thành nơi ly biệt

Nhìn cành phượng bên hè xanh lá biếc

Tôi âm thầm da diết lẫn bâng khuâng.

 

Căn chòi củi ta gặp nhau nhiều lần

Lúc em vô tình gội đầu xỏa tóc

Chiếc lu nước còn nằm yên cô độc

Khi tôi nhìn thèm khóc quá đi thôi !

 

Thế là chúng mình phải chia tay rồi

Chuyện ngày xưa đã trở thành nỗi nhớ

Hàng cau già cạnh bên đường đầu ngõ

Thềm rêu xanh loang lỡ chiều tháng 5 .

 

Tháng 5 về  tôi lại nhớ xa xăm

Chia tay em dưới trăng rằm lưu luyến

Chép lại vần thơ để làm lưu niệm

Con tim nầy xao xuyến mãi người ơi !

 

Dương hồng Thủy

Tháng 05/2019

_______________________________________________

 

                   Một Ngày

                  Tháng 5/1972 

 

 

 

Tôi nhận khẩu lệnh từ trung tá Lê thanh Phong

Chuẩn bị 15 phút, bay về tiền đồn Quảng Đức

Tiểu đoàn 89 BĐQ biên phòng cần hổ trợ

Thuốc sốt rét cùng băng gạc quân y.

 

Trời tháng 5, mưa Đà Lạt nặng như chì

Cánh quạt phần phật gần một giờ mới đến

Đơn vị bạn đóng quân dưới hầm sâu mặt đất

Cạnh phi trường lót bằng vĩ sắt PSP.

 

Trực thăng đáp xuống ngọn đồi cảnh như quê

Nhưng giăng từng cuộn  kẽm gai chằng chịt

Cửa vào đồn là miệng hầm rất hẹp

Giao thông hào chia 5, xẻ 7 vòng quanh,

 

Khoảng mười mét là một conex âm sâu

Cho 2 người : sĩ quan hoặc ngài cố vấn

Tiếp chúng tôi là thiếu tá Minh đơn vị trưởng

Sĩ quan Đà Lạt hào hùng của võ bị 20.

 

Tôi gặp riêng anh thiếu úy trợ y đang cười

Khi đón nhận thuốc men cùng băng cuộn

Tôi trao anh nhiều  ống chích có kim bằng mủ

Loại xài một lần rồi sẽ  bỏ đi.

 

Bạn vui mừng : mấy thứ nầy quý lắm đại ca ơi

Đàn em chắc dùng  xong rồi nấu lạị

Tôi còn thêm 200 băng cá nhân xài thoải mái

Nhiều syrette Pénicilline và morphine…

 

 

        

                            

 

 

 

      Ống chích syrette có vạch đo liều lượng điều trị.Trong đơn vị                                 

      chiến đấu, binh sĩ được phân phối phói mỗi người 1 ống.

 

Tôi xót xa vì nghịch cảnh chúng mình

Cùng binh chủng nhưng kẻ thừa người thiếu máu

Tôi ra về giả từ tiền đồn A. 236

Giết nhau chi yêu quái cũng căm thù.

 

Trại Bu Prang buổi chiều vẫn có sương mù

Tạm biệt anh người quân y dễ mến

Anh hỡi anh ! Tinh thần anh sống mãi

Tháng 5 về - nhớ lại đã 47 năm….

Dương hồng Thủy

(tháng 05/2019)

 

Viết Cho thằng Bạn Xứ Xa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chiều nay nắng tháng Tư

Hừng hực quanh thảo lư

Nhớ bạn già quân ngũ

Cao nguyên với sương mù.

 

Mày Bắc Mỹ xứ lạnh

Tao Cần Thơ suốt đời

Thằng hai bàn tay trắng

Đứa gia đình thảnh thơi.

 

Mày đi làm tối ngày

Thời gian không còn nữa

Còn tao ngồi ngáp dài

Mỏi lưng không chỗ dựa.

 

Vượt đèo dốc chắn ngang

Ngày tháng Ba di tản

Sông Ba ngời lửa đạn

Lộ 7B - tan hoang.

 

Thầy tao cầu lên đồng

Quan công về thông báo:

"Tụi bây sống như ... không

Từng ngày như quả báo .

 

Phải học tập mút mùa

Trả nợ Chiêm Thành xưa

Đừng mơ ngày phục quốc

Đừng mộng nắng rồi mưa "!

 

 

Tháng Tư ngày buông súng

Thảm bại vết sử nhơ

Tao mầy xương thối rục

Buồn ơi đến bao giờ ?!

 

Dương Hồng Thủy

 

 

  Hoa Dã Quỳ                            

            

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chiều cao nguyên lộng gió đón Đông về

Vàng hực Dã Qùy tràn trên lối nhỏ

Mọc chen chúc cạnh vệ đường, luống cỏ

Không kiêu sa nhưng rực rỡ mỹ miều.

 

Ta đùa nhau dưới  ánh nắng hiu hiu

Với đám Dã Quỳ nhu mì khoe sắc

Rồi suy nghĩ - lòng anh luôn vướng mắc

Hoa và em ai đã đẹp hơn ai ?

 

Em hồn nhiên giữa  ánh nắng chạy dài

Chợt mĩm cười bên Dã Quỳ rạng rỡ

Em với hoa như cùng chung hơi thở

E ấp thẹn thùng chờ buổi Đông về.

 

Anh trở lại ngóng tìm thuở đam mê

Nhớ em quay quắt chiều quê Đà Lạt

Gọi tên nàng giữa hoa vàng ngào ngạt

Nhưng rừng Dã Quỳ bát ngát... không em !

 

Dương hồng thủy

12/04/2019