THƠ VĂN

Vương Phong Lan

Nguyễn Ngọc Tuyết 

CHS-GS Phan Thanh Giản  

Cần Thơ   

GỞI LÒNG TÔI ĐẾN CHARLIE

Tôi đứng bên kia đường

Nhìn lên đỉnh Charlie mây mù che phủ

Cái đỉnh núi chưa bao giờ tôi đến được

Nhưng nghe ray rứt mãi trong lòng.

Charlie! Charlie! Mùa hè đỏ lửa

Một trăm ngày xương thịt chất chồng

Muốn quên hết một thời chiến tranh khốc liệt

Phải đâu là chuyện dễ!

Tiếng bom nổ rền vang,

Từng vòng xích sắt nghiến rào rào trên đất

Vẫn là ta máu đỏ da vàng

Cuộn mình trong một trò chơi máu

Cho Charlie nghiêng mình quặn thắt,

Mây vương màu lụa trắng trên cao

Cho những dải khăn tang trên đầu cô nhi, quả phụ

Mãi khóc điệu tình buồn!

Charlie! Charlie! Ai người ở lại

Nghe gió núi mây ngàn hát khúc bi ca

Bao thân xác đã hóa thành bụi đất

Còn phân chia chiến tuyến, bạn thù ?

Đã qua, đã qua một mùa hè máu

Sao đọng trong tôi bao nỗi ngậm ngùi.

Đã biết núi cao mùa mưa không lên được

Vẫn muốn thắp một nén hương lòng

Ngóng về đỉnh Charlie cả hai đầu trận địa

Cúi đầu vọng bái..

Charlie ! Charlie ! mây mù bao phủ

Đứng bên đường sao mắt cứ rưng rưng…

5-8-2020

NGUYỄN NGỌC TUYẾT

KHÓC BẠN
(Nhớ VÕ HỢI, bạn tôi)

Sáng nay nghe tin bạn mất
Dù cuộc ra đi này được báo trước từ lâu
Vẫn thấy lòng ngậm ngùi hụt hẫng…
Nhắm mắt lại một trời dĩ vãng
Bạn xưa ơi!

Bốn mươi tên đi vào
Ra trường hai mươi ba đứa
Sự vụ lệnh trong tay đi về mọi nẻo
Trong tim vẫn hình bóng mái trường xưa
Vẫn cây còng già trong sân đong đưa những quả chuông hồng
Tỏa mát một thời tuổi trẻ,
Và những bài thơ Tống, thơ Đường mang theo trong cặp sách
Thỉnh thoảng lấy ra lòe bọn học trò.
“Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai
Bôn lưu đáo hải bất phục hồi…”
Vẫn nhớ mãi cái thời lãng mạn
Những sáng linh lan, những đêm nguyệt cầm, bên đồi sim ấy
Chàng thanh niên hát rền vang bên cửa lớp
Giọng hát không hay nhưng bài ca thật tuyệt
Bạn bè cười khen : hay quá Hợi ơi!

Rồi bạn đi…con đường xa ngái
Bao dâu bể cuộc đời, những bài ca dài mãi
Cái nghệ danh “cải lương” kia lại nổi tiếng ngất trời
Lại cười vui những lần họp mặt
Lớp mình cũng nhiều người giỏi quá ta!
Cuộc họp lớp mỗi ngày mỗi vắng
Bạn ta đi tứ tán mãi nơi nào
Vẫn thương nhớ ép vào kí ức
Một thời tươi đẹp mấy ai quên!

Sáng nay viết mấy dòng thơ khóc bạn
Sao nhớ những ngày tập tễnh làm thơ
Về nơi ấy bạn cứ cười thoải mái
Gặp lại thầy mình chắc sẽ vui thôi!
Hoàng hạc đã bay, bay mãi bỏ trời mơ..
Bạn ra đi những bài ca ở lại
Mỗi mùa thu lại “Thu hát cho người”!


VƯƠNG PHONG LAN

      CAU TRẦU GÓC CHỢ

 


 

 

 

 

 

 

 

 

Mỗi sáng tôi đều ra ngồi quán cà phê trước khu chợ gần nhà. Quán bình dân, cà phê không ngon nhưng ngồi riết rồi quen, không đi lại thấy nhớ. Nhớ cái không khí bát nháo, tiếng nói chuyện ồn ào của những người buôn gánh bán bưng, mấy anh công chức, mấy cụ già sáng sáng tấp vào đây. Tiện thể mình cũng đi bộ một vòng tập thể dục luôn vậy mà. Quán cà phê ở gần con đường nhỏ dẫn vào chợ. Ngay góc chợ đó hôm nào một chị tuổi trung niên, mặt mày hiền lành cũng bày ngay dưới đất một mẹt cau, một ốp trầu, hũ vôi bên cạnh mấy sề chuối, cóc và mấy thứ linh tinh khác. Trầu xanh chỉ một ốp đặt trên mâm, buồng cau kế bên cũng ít trái thôi chứ chẳng phải đầy đặn gì. Cái chỗ ngồi và mấy món hàng nhỏ nhoi dường như lọt thỏm trong khu chợ đông đúc và mấy hàng trái cây bề thế bên trên khiến tôi không để ý mỗi lần vào chợ. Hôm rồi có chị bán vé số ngồi uống cà phê bàn bên chợt bị chú ong vò vẻ bay lạc đến chích cho một phát, đau đến nhảy dựng. Ai đó liền kêu chị chạy lại góc chợ xin một ít vôi bôi vào sẽ hết nhức ngay tức thì. Đúng là vôi ăn trầu hay thiệt! Chị bán vé số chạy về miệng cười tí toét. Vậy nên tôi mới biết tới cái góc nhỏ bán trầu cau kia.

 

Mon men lại hỏi chuyện lúc chị bán hàng đang ngồi không mới biết nhà chị ở ngay thành phố, mấy món hàng kia đều có mối đem lại. Thường ngày trầu cau bán được rất ít. Giờ đâu ai ăn trầu nữa cô, họa chăng còn mấy bà lão, mấy người khách lại mua chỉ để cúng thôi. Lâu lâu mấy nhà có đám cưới chạy lại đây đặt buống cau, ốp trầu thì tui đặt lại dùm. Chị bán trầu cau nói vậy. Nghe mà chạnh nhớ đến hàng cau tầm vung trước cửa nhà ở quê chồng. Ngày trước cả xóm còn rất nhiều người ăn trầu nên má chồng tôi trồng thêm mấy nọc trầu vàng trong vườn. Mấy dây trầu quấn quanh, uốn lượn trên mấy cây dừa thẳng tắp, chỉ để biếu cho mấy bà bạn chứ không bao giờ bán. Thỉnh thoảng có người đến xin mấy dây lương (dây mọc dưới đất) để làm thuốc chửa bệnh đau cột sống hay thấp khớp gì đó. Những lúc có đám giỗ, đám cưới trong quê, nhìn mấy cụ già vừa nói chuyện vừa thong thả ngồi ngoáy trầu trên bộ ngựa gõ rồi nhai bỏm bẻm mà cảm thấy ấm áp làm sao! Tưởng như thời gian như đi chậm lại, hồn xưa phách cũ của làng quê, bến nước, sân đình vẫn còn đây và nét đẹp truyền thống của một nền "Văn hóa làng" vẫn còn hiện diện đâu đó. Giờ thì hàng cau trước nhà tôi đã bị đốn hết để mở rộng hương lộ, mấy dây trầu vàng bóng mượt từ ngày má chồng tôi mất cũng đã rụi tàn. Vả lại trong làng trong xóm nào còn ai ăn trầu nữa đâu. Thế hệ của những ông già bà cả cỡ má chồng tôi đã lần lượt khuất bóng hết rồi. Mấy đứa nhỏ lớp con cháu sau này có khi còn chưa thấy dây trầu, buồng cau nữa là.. Và vẻ đẹp rực rỡ một thời, nổi tiếng một thời của những miệt như "Mưới tám thôn vườn trầu", của những cô gái vườn trầu xưa chắc cũng trở thành huyền thoại mất thôi!

Đứng nói chuyện một lúc lại có một cô còn khá trẻ đến nhờ chị têm sẵn chục miếng trầu cau đem về. Cũng chẳng phải têm trầu cánh phượng hay làm khéo gì, chị bán trầu chỉ cuộnmiếng trầu xanh thành hình phễu rồi bổ trái cau làm tư nhét vào mỗi cái một miếng là xong. Không biết người mua đem về cúng kiếng hay đặt lên mâm thay thế cho cả buồng cau, ốp trầu trong đám cưới. Mọi thứ giờ tinh giản lắm rồi, đâu phải như ngày xưa nhà trai phải lựa buồng cau cho tròn, trái cau phải chẵn, phải đẹp, ốp trầu đặt trên mâm cũng phải là trầu vàng, lá nào lá nấy phải đều nhau..Chưa hết, khi mâm trầu cau đưa lên bàn thờ, cô dâu chú rễ còn chui vào trong màn tranh nhau hái cau, lấy trầu với ý nghĩ ai hái được trước sẽ cầm chịch trong gia đình. Đúng là vui hết biết luôn!

Chị bán hàng còn cho biết, có ngày chị chỉ bán được chục trái cau, vài lá trầu, chẳng nhiều nhặn gì, toàn khách quen thôi. Nghe mà nuối tiếc những ngày huy hoàng của trầu cau thuở nào. Lại nghĩ, giờ đã bước vào mùa xuân, mùa cưới xin rộn rả, không biết rồi có mấy người đến góc chợ này đặt những ốp trầu, buồng cau để trang trọng đặt lên mâm lễ cho cô dâu chú rễ chui vào màn tranh nhau hái cau, lấy trầu như ngày xưa? Dĩ nhiên, đời sống công nghiệp mà, "Đất lề, quê thói" đã ngày càng phai nhạt rồi! Và, những câu thơ như thế này có phải rồi sẽ bị lãng quên:

 

Nhà em có một giàn trầu

Nhà tôi có một hàng cau liên phòng

(Tương tư- Xuân Diệu)

 

Nguyễn Ngọc Tuyết

______________________________________________________