1. Cảm Tạ của Tang Quyến

2. Điếu Văn Bùi Hữu Trạng

 

Cảm Tạ

 

Toàn Thể Tang Quyến Chúng Tôi xin muôn vàn Cảm Tạ:
 

Quý Hội Đoàn, Đoàn Thể tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới:

* Úc Châu:

-Cộng đồng Người Việt Đông Nam Melbourne (SEMVAC) và SEMVAC Help.

-Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Melbourne.

-Hội Quán Võ Thuật Đồng Tâm Sydney NSW.

-Thượng Nghị Sĩ Tiểu bang Victoria: Tiến sĩ, Giáo sư Kiều Tiến Dũng.

-Nghị viên Trương Lợi, Hội đồng Thành phố Dandenong Melbourne.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG&ĐTĐ Melbourne, PTG&ĐTĐ Sydney, PTG&ĐTĐ Brisbane, PTG&ĐTĐ Tây Úc, PTG&ĐTĐ Nam Úc.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho: Liên bang Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh NĐC&LNH Queensland, NĐC& LNH Sydney, NĐC&LNH Victoria.


* Mỹ Châu & Canada:

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston, Dallas, Boston, Bắc Cali, Nam Cali, Atlanta, Maryland (USA).

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Toronto, Calgary (Canada).


* Cần Thơ VN:

-Nhóm Họp bạn PTG & ĐTĐ ngày 23 Tháng Chạp hàng năm (Cựu & Tân) tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ nk 1968-1975 tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ Nữ họp bạn Thứ bảy cuối mỗi tháng tại Cần Thơ.


* Quý Thầy Cô Cựu Hiệu Trưởng, Tổng Giám Thị và Quý Thầy Cô Cựu Giáo Sư PTG & ĐTĐ tại Úc Châu, Âu Châu, Mỹ Châu, Canada & Việt Nam.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Sinh Viên Đại Học Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Nghiệp Cựu Giáo Chức Trung Học VNCH khắp nơi.

* Quý Gia Đình Thông Gia, Quý Thân Bằng Quyến Thuộc, Quý Bạn Hữu tại Việt Nam, Mỹ Châu, Âu Châu và Úc Châu.

 

Trong thời gian qua đã:

 

-Điện Thoại, Điện Thư, gửi Thiệp Chia Buồn.

-Đăng Phân Ưu trên các báo Việt ngữ tại Úc Châu.

-Gửi Tràng Hoa Viếng Tang.

-Tham Dự Tang Lễ và Tiễn đưa Linh Cữu.

-Theo dõi trực tiếp Tang Lễ trên mạng toàn cầu.

 

Ông, Ba, Anh, Bác, Chú của Chúng Tôi là:

 
Ông BÙI HỮU TRẠNG

  Mệnh chung Ngày 09 Tháng 02 Năm 2021

Tại Melbourne Úc Châu
Hưởng Thọ 74 Tuổi


Trong lúc Tang gia bối rối, không sao tránh được sơ suất, kính xin Quý Vị vui lòng bỏ qua cho và niệm tình tha thứ.

     

TM. TANG QUYẾN ĐỒNG CẢM TẠ

Bùi Hữu Việt
Kính Bái

ĐIẾU VĂN BÙI HỮU TRẠNG

 

1.   Cáo phó

 

Thầy Cô xưa,

Bằng hữu cũ,

Bàng hoàng tin Hữu Trạng lìa trần,

Từ Cali, San Jose, Việt Nam, Texas, Canada, Pháp, Úc...người người nhìn nhau ngơ ngác hỏi!

Buồn thay,

Mới vài phút trước, con mời Cha giờ ăn tối, chờ một hồi chưa thấy, ra hè sững sờ thấy Cha nằm bất động hóa người thiên cổ!

 

Than ôi! Kiếp nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày, xa cách hẳn bởi tử sinh ly biệt.

Thân trần thế sắc không không sắc huyễn, cuộc đời này không - có, có rồi không.

 

2.   Tiểu sử

Nhớ linh xưa, hỡi ơi, lời dài ngày đêm không kể xiết! 

Anh Bùi Hữu Trạng đã hoàn nguyên bổn xứ, tánh người xưa nay ngay thẳng, không ưa lời lẽ rườm rà.

Nguyên học trò trường Phan Thanh Giản, Cần Thơ, đệ nhị cấp ban C, văn chương chữ nghĩa thơ phú, một bầu kinh luân của thời đồng môn đương đại,

Tú Tài 2 năm 1969, sinh viên Đại Học Sư Phạm, lại thêm Đại Học Văn Khoa, tốt nghiệp làm Giáo Sư môn Văn, tài giảng dạy cả xứ Rạch Gòi ai cũng biết.

Biến cố 1975 chợt đến, thầy khăn gói lên đường cải tạo,

Thời bao cấp cơm bo bo vợ nuôi không đủ,

Cảnh nằm nhà lắc võng ru con như hổ nhốt trong chuồng,

chẳng lẽ chịu bó gối cơ hàn, cả ngày quên đời qua mấy câu vọng cổ bi ai não nuột với Ông Cò Quận 9?

Cùng đường túng thế, nhưng hiểu lẽ tắc thông,

thầy giáo Trạng quyết khăn gói lên đường dựng nghiệp, quên bút nghiên để khởi nghề bán củi, làm gã tiều phu qua tận Nam Vang, Ai Lao,Trường Sơn, chốn rừng vàng biển bạc, thề một phen làm lại cuộc đời.

Gặp thời thế, nên thế thời phải thế!

 

May mắn thay cảnh đời hết cơn bỉ cực, sau cơn mưa trời lại sáng!

Mấy năm sau giáo Trạng di dân qua Úc đoàn tụ gia đình.

 

3.   Công đức

Bay một chuyến đổi đời, gặp hội rồng mây!

Với lòng tôn sư trọng đạo, tại Úc, giáo Trạng bắt đầu tìm thầy xưa bạn cũ, kết nối xây dựng Hội Ái Hữu CHS trường TH. PTG-ĐTĐ Úc Châu.

Từ đó nối rộng vòng tay, cùng với Hội Ái Hữu Trường Phan tại Hoa Kỳ tổ chức định kỳ Đại Hội Trường Phan thế giới.

 

Cũng từ đó, …

danh vang bốn biển, tiếng tốt bay xa,

tân khách đầy nhà, nhà thành khách sạn.

Con cái học hành đỗ đạt, dâu hiền rể thảo,

nội ngoại đề huề, shop - nhà đều có,

thuận vợ thuận chồng, gần xa cả mến.

 

Những tưởng,

hai vợ chồng đầu bạc răng long trăm năm nắm tay cùng nhau dạo chơi trần thế,

Nào ngờ,

phu nhân của anh, chị Trương Thị Ngọc Anh thình lình ngã bệnh.

Một tháng sau, nhằm ngày 1 tháng 9 năm 2019 mệnh chung, vợ chồng nắm tay đành chấp nhận người đi kẻ ở.

Thế rồi, đám giỗ giáp năm vừa dứt, nổi đau thương xé ruột vừa tan,

17 tháng với 8 ngày sau, nhằm ngày 9 tháng 2 năm 2021, Bùi Hữu Trạng thình lình bỏ thế về quê, xa lìa thầy cô đồng môn con cháu. Không lời giã biệt!

 

4.   Phân ưu

Thầy Khôn, Thầy Hãn, Thầy Quân, Thầy Dinh, Thầy Trí, Cô Loan Anh, thầy Hùng, và nhiều, nhiều thầy cô nữa ... mất học trò thời bây giờ còn nhớ tình sư – đệ,

Anh Huy, anh Phương, anh Phép, anh Danh, anh Sách, anh Nghĩa, anh Bình, anh Thu, ... vắng một người thuở hiện thời còn biết nghĩa đồng môn.

Ly rượu, cuộc cờ, tình bằng hữu cũ, từ hôm nay hai ngã âm dương đành cách biệt,

 

5.   Kỷ niệm của Thầy cô và đồng môn

 

Ngày xuân, hội họp, nghĩa thầy trò xưa, kể từ rày kẻ còn người mất phải phân ly,

Mới năm kia đưa chị sớm lìa trần,

Lệ vừa khô! Anh ra đi không giã biệt!

Đời thiếu anh, đời chắc buồn bã lắm,

Rượu không anh, rượu mất tiếng reo “dô”.

Con thiếu anh, vườn bách thảo không cây cổ thụ,

Cháu vắng anh, nhà trẻ nhỏ cũng mênh mông.

Hội CHS Trường Phan không anh, Đại Hội thiếu người cổ động,

“Loạn bàn thế sự” vắng anh, còn ai rổn rảng bênh ông Trump!

Ôi, trong chớp mắt thành cách xa nghìn trùng, tưởng trong mơ nhưng hoàn toàn sự thật!

Ô hô! Vẫn biết chữ tử quy sinh ký, sinh tử phù du, không ai tránh khỏi!

Ai tai! Nhưng đứng trước cảnh sinh ly tử biệt, chúng tôi và cháu con của anh, những người còn ở lại, sao ngăn được xúc động bồi hồi, nước mắt tuông rơi!

 

6.   Tiễn Vong:

Tôi nhân được cử đại diện cho Hội Ái Hữu chs. PTG-ĐTĐ nên nói điếu văn này với anh, bằng thành tâm thật ý nguyện cầu:

- nhất nguyện: anh linh anh được hưởng mọi an lành nơi cõi thường hằng,

- nhị nguyện: anh linh anh chị sum họp cùng nhau, cùng sánh vai nơi Bồng Lai tiên cảnh,

- tam nguyện: anh linh anh chị gia hộ các con, các cháu, mau vượt qua đau thương mất mát sớm được an lành trong cuộc sống. 

- tứ nguyện: thỉnh mong anh chị nhận thêm gánh vác mới, đồng thời cũng là ý nguyện của anh chị khi tại thế, là gia hộ để các Thầy Cô và các Đồng Môn của mình luôn nhiều sức khoẻ, luôn nhiều thuận duyên trong cuộc sống.

Ôi! Đau xót ruột gan chia cách, 

ngậm ngùi xé nát tâm can, 

bồi hồi tấc dạ,

thắp 3 nén nhang trần, 

tất cả thầy cô, bằng hữu đồng môn chúng tôi cùng ai điếu!

 

Người viết và đọc điếu văn:

Trần Đông

(chs. PTG 1964 -1971)

 

 

 

THÔNG BÁO từ Ban Tổ Chức Tang Lễ

CHS BÙI HỮU TRẠNG

Kính gởi Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn & Thân Hữu link đám tang anh Trạng 

- Thứ bảy 27/02/21 từ 3.00 -7.00 giờ chiều, giờ Melbourne.

- Chủ Nhật 28/02/21 từ 10.00- 12.00 giờ trưa , giờ Melbourne.

Visit the Tribute for Huu Trang Bui (Viewing) at https://monkhouse.com.au/tribute-centre/#client/adab76e1-a9ef-47f1-bcb2-68f48e8160a7

Tiễn biệt

      CHS BÙI HỮU TRẠNG

           về Miền Lạc Cảnh

                                                       1. Cáo phó

                                                      2. Chia buồn

                                                      3. Kỷ niệm với BHT: Phu nhân Cố GS Dương Hồng Đức, Trầm Vân Võ Văn Vạn, Đoàn Xuân Thu, Phạm Văn Đức, Lương Ngọc Thành, Nguyễn Danh, Lương Liên Hoa, Nguyễn Như Hùng, Nguyễn Kỳ Phương, Bùi Bằng Hãn, Trần Văn Sách, Trịnh Cẩm Văn, Lê Thiện Phúc, Phạm Khắc Trí, Phan Quang Nghĩa, Nguyễn Thanh Bình, Nguyễn Kim Long, Phạm Văn Khuông, Châu Minh Hoàng, Hoa Lê, Thái Tấn Truyền 

CÁO PHÓ

  
Toàn gia chúng tôi nén bi thương xin Khấp Báo cùng Thân Bằng Quyến
Thuộc, Quý Hội Đoàn, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn và Quý Thân Hữu: 

  

Ông, Bác, Ba, Anh chúng tôi là

Ông Bùi Hữu Trạng

-CHS Trung Học Phan Thanh Giản Cần Thơ.

-CSV Đại Học Sư Phạm Cần Thơ.

-Cựu Giáo Chức VNCH 

 

Mệnh chung lúc 19 giờ 40 (7.40pm)

Ngày Thứ Ba  09 tháng 02 năm 2021

tại Doncaster East, Australia.

Hưởng Thọ 74 Tuổi

 

Chương Trình Tang Lễ: 

  

a)-Ngày Thứ Bảy 27 Tháng 02 Năm 2021 từ 14 giờ đến 19 giờ (2pm-7pm): 

*Bắt đầu lúc 3 giờ: 

-Ban Tổ Chức Tang Lễ trình bày tiểu sử của ông Bùi Hữu Trạng (kèm hình ảnh (chiếu projector)) 

- Điếu văn của các Hội Đoàn và Bằng Hữu. 

- Quan khách Viếng Tang và Thắp hương trước Di ảnh và Linh cữu người quá vãng. 

  

b)-Ngày Chúa Nhựt 28 Tháng 2 Năm 2021: 

- Từ 10 giờ-12 giờ (10am-12pm): Quan Khách Viếng Tang. 

- 12pm: Lễ Di quan từ nhà quàn đến lò hoả táng. 

- Cảm Tạ Quan Khách của Gia đình người quá vãng, 

- Hoả Táng. 

 

 c)-Địa điểm Tang Lễ: 

Atrium Chapel 

Springvale Botanical Cemetery 

600 Princes Hwy, Springvale VIC 3171. 

 

          Tang Gia Đồng Khấp Báo: 

 

-Trưởng nữ Bùi Trương Anh Thảo, chồng Nguyễn Minh Thông và con gái. 

-Trưởng nam Bùi Trương Anh Thiện, vợ Nguyễn Bích Huyền và 2 con trai, gái. 

-Gái út Bùi Trương Anh Thọ, chồng Huỳnh Vĩnh Trường và 2 con trai. 

 

*Em ruột: 

-Bùi Hữu Việt, vợ và các con Melbourne, Úc. 

-Bùi Hoàng Dũng vợ và các con Melbourne, Úc. 

 

*Em vợ: 

-Trương Thị Hạnh và chồng con QLD, Úc. 

-Trương Ngọc Chi vợ và con SA, Úc. 

- Các em ở Việt Nam và USA. 

 

*Các con cháu ở Úc: Lượng-Nam, Bạc- Hoa, Mua- Hên, Chung- Bích, Phượng- Thuấn.

 

*Và các con cháu ở Việt Nam. 

 

Ghi chú: 

 

*Xin Miễn Phúng điếu và Tràng hoa (ngoại trừ Tràng hoa chung của Hội Đoàn). 

*Mọi chi tiết về Tang Lễ và Điếu văn xin liên lạc: 

Trưởng ban Tang Lễ: Bùi hữu Việt Mb: 0413 773 607 

Email: buihuuviet2012@gmail.com 

 

*Theo yêu cầu của Bộ Y Tế Tiểu Bang:

-Bên trong Hội trường được phép tham dự 62 người. 

-Không giới hạn quan khách đứng chờ bên ngoài. 

PHÂN ƯU

Chúng tôi rất đau buồn hay tin: 

Đại diện Ái Hữu Cựu học sinh Trung học Phan Thanh Giản - Đoàn Thị Điểm Cần Thơ

vùng Úc Châu:

Giáo Sư

BÙI HỮU TRẠNG

-CHS Trung Học Phan Thanh Giản Cần Thơ.

-CSV Đại Học Sư Phạm Cần Thơ.

-Cựu Giáo Chức VNCH 

 

Mệnh chung lúc 19 giờ 40 (7.40pm)

Ngày Thứ Ba  09 tháng 02 năm 2021

tại Doncaster East, Australia.

Hưởng Thọ 74 Tuổi

Trước tin buồn và sự mất mát quá lớn lao nầy, chúng tôi xin thay mặt đại gia đình Giáo Sư, Nhân viên và học sinh 2 trường Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ:

- Đồng chia buồn cùng Quý Đồng Môn & Tang Quyến

- Nguyện cầu Hương Linh anh Bùi Hữu Trạng sớm siêu sinh tịnh độ, đời đời an nghỉ nơi cõi Vĩnh Hằng

ĐỒNG PHÂN ƯU

Cựu Hiệu Trưởng Nữ Trung Học Đoàn Thị Điểm: GS PHẠM THỊ KIM CHI (Houston, Texas)

Các Cựu Hiệu Trưởng Phan Thanh Giản: GS LƯU KHÔN (San Jose, California)

                                                 GS NGUYỄN TRUNG QUÂN (Santa Ana, California)

                                                        GS VÕ VĂN TRÍ (Québec, Canada)

- Các CGS PTG & ĐTĐ:

Phu nhân cố GS Dương Hồng Đức (Pháp), Phu nhân cố GS-HT Phạm Văn Đàm, Phu nhân cố GS Nguyễn Văn Trường, GS-GH Trần Thị Thu Vân, GS Phan Thoại Cúc, GS Lê Hồng Thu, GS Lê Thị Yến, GS Lê Thị Dung, GS Huỳnh Nhung, GS Đặng Xiếu, GS-TGT Lê Khánh Duệ, GS Phạm Khắc Trí, GS Nguyễn Như Hùng, GS Võ Văn Vạn, GS Phạm Huy Viên, GS Lê Đức Cửu, GS Nguyễn Duy Tại, GS Trần Văn Nhơn, GS Phan Thanh Thư, GS Nguyễn Văn Bằng, GS Lý An Lộc, GS Trần Ngọc Long, GS Lê Khắc Chấn, GS Nguyễn Hồng Ẩn, GS Nguyễn Quang Thăng, GS Đỗ Mỹ Thuật, GS Dương Văn Gia, GS Nguyễn Huệ, GS Đặng Thanh Liêm, GS Phạm Thanh Thanh, GS Huỳnh Thị Ngọc Ánh.

Đại Diện PTGĐTĐ các nơi:

Đại Hội Thế Giới PTGĐTĐ 2019: CHS PHAN LÊ BẠCH TUYẾT (Maryland)

Đại Hội Thế Giới PTGĐTĐ 2019: CHS-BS THÁI NGỌC ẨN (Boston, MA)

Calgary, Canada: CHS LƯ HINH

Toronto, Canada: CHS NGUYỄN VĂN PHÉP

Atlanta, GA: CHS TRỊNH CẨM VĂN

Boston, MA: CHS NGUYỄN THỊ GẤM

California (Bắc): CHS TRẦN VĂN SÁCH

California (Nam): CHS MINDY HÀ

Chicago: CHS VƯƠNG THUẬN KỀM

Dallas, Texas: CHS HUỲNH NGỌC MINH

Florida: CHS LÊ VĂN HAI

Houston, Texas: CHS PHAN THỊ HUỆ

Seattle, WA: CHS HỒ PHƯỚC HẢI

Sài Gòn, Rạch Giá, Cần Thơ: Phạm Thị Thu Vân, Lê Thị Bích Thủy, Phạm Văn Đức (SG), Lương Ngọc Thành (RG), Nguyễn Kỳ Phương, Vương Thủy Tùng, Nguyễn Kim Quang, Nguyễn Ngọc Tuyết, Đức Nguyễn (Cần Thơ), Tập thể cựu HS nk: 61-68, 67-74 & 68-75 trung học Phan thanh Giản.

Hoa Kỳ: NT Triệu Huỳnh Võ, NT Nguyễn Hồng Tuyền, NT Quách Văn Nhẫn, Bùi Tuyết Sơn, Bùi Thị Kim Hoàng, BS Huỳnh Ngọc Phương, BS Nguyễn Việt Tân, Trần D. Ngọc Nhãn, Nguyên Nhung, Đặng Hoàng Thúy, Tống Kim Chi

&

Trang Nhà www.ptgdtdusa.com & Nguyễn Công Danh

ĐỒNG PHÂN ƯU

Kỷ Niệm với Anh Bùi Hữu Trạng:

1. Cô Dương Thị Hiệp (Phu nhân cố GS Dương Hồng Đức), Paris:

Sáng nay, tình cờ cô xem qua IPad của Thầy, chợt nhận được một tin không vui: em Bùi Hữu Trạng đã đột ngột ra đi hôm cuối năm 28 tháng chạp âm lịch! !!

     Cơn vô thường đến đi thật bất ngờ, người không tu tập khó chấp nhận sự thật phũ phàng này. Cô còn nhớ năm 2016, hai vợ chồng em Trạng đến Paris chơi và ghé thăm thầy cô. Hình chụp vẫn còn những nụ cười tỏa rạng của mọi người mà bây giờ thì........’’

2.  GS Trầm Vân Võ Văn Vạn, Sài Gòn:

Thương tiếc em Bùi Hữu Trạng

Hỡi ơi Trạng đã ra đi

Lòng đau chắng biết nói gì - tiếc thương

Cõi lòng thắp vội nén hương

Cầu hồn thiêng sớm về nương Vĩnh Hằng

An vui nơi cõi tròn trăng

Nghĩa tình gửi lại cõi trần đa đoan

 Trầm Vân

3. GS/PTG Đoàn Xuân Thu, Melbourne:

Tha hương biệt cố tri!

Những ngày giáp Tết ở Melbourne, Victoria, Úc Châu cơn đại dịch COVID-19 vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được. Trong nước COVID-19 lại có cơ bùng phát từ Bắc vào Nam. Tết nầy chắc những người tha hương lưu lạc hoặc bà con trong nước sẽ buồn hơn năm nay.

Chiều cuối năm, ngồi bên ly rượu đỏ, tôi đọc ‘Hạc Thành Hoa’‘Chiều cuối năm trong quán bên sông nhìn lá rụng’ để buồn hơn cái thân xa quê trong thời lưu lạc.

“Chiều cuối năm còn ngồi trong quán.

Nỗi lòng ta biết gửi về đâu

Mây đã ngừng trôi sông nước lặng

Mang mang thiên địa ý xuân sầu!”.

Ý xuân năm nay còn sầu hơn năm ngoái vì bất ngờ nhận được hung tin đời tha hương tôi lại biệt cố tri; khi chỉ còn hai ngày nữa là thời khắc giao thừa bước qua năm Tân Sửu.

Người bạn văn và bạn nhậu của tôi suốt 20 năm nay, Giáo sư Việt văn Bùi Hữu Trạng đột ngột rời bỏ cuộc chơi để đi vào miên viễn lúc 7 giờ 40 phút tối, giờ Đông bộ Úc Châu, ngày mùng 9, tháng Hai năm 2021 (tức đêm 28 âm lịch năm Canh Tý).

***

6 Trạng đã lẳng lặng ra đi mang theo của một cả một trời Cần Thơ đầy kỷ niệm.

Tôi nhớ trường Phan Thanh Giản, tôi nhớ tôi một thời phấn bảng ở một trong những trường Trung học lớn nhứt Việt Nam Cộng Hòa. Vì Trường Trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ có tới 112 lớp Ðệ Nhất cấp và Ðệ Nhị cấp. Điều đó nghĩa là hơn 7000 học trò, quê tứ xứ từ các tỉnh Miền Tây đến học.

Cho tới ngày định mệnh 30 tháng Tư năm 1975

“Ôi! Trường ta! Tang thương!

theo vận nước nhiễu nhương!

Học trò năm cũ giờ đâu cả?

em giạt về đâu mấy nẻo đường?”.

Thầy trò chúng tôi lưu lạc, tha hương ra toàn thế giới.

Chúng ta ra đi mang theo quê hương, mang theo hình bóng thân thương của ngôi trường năm cũ quê nhà.

***

Nhớ năm 2000, lần đầu tôi đến 6 Trạng, nhà lưng chừng đồi, nằm trên một thung lũng dài, Long Valley Way, vùng Doncaster East, tiểu bang Victoria, Australia, cách nhà tôi Footscray, hơn 30 cây số, mất chừng 40 phút lái xe.

Nhớ cái buổi nhậu đầu tiên đó, 6 Trạng đặt bàn ở hàng hiên, nhìn ra vườn ni, có căn nhà nhỏ do hiền tế của Trạng là Kiến trúc sư Thông thiết kế và xây dựng để nhạc phụ của mình nhậu chơi, bù khú với bạn bè.

6 Trạng hỏi đố tôi từ Hán Việt gọi cái đó là cái gì? Tôi bí! Trạng trả lời nó là cái ‘Thảo lư’.

À ‘Thảo lư’ là lều cỏ của Khổng Minh mà ba lần Lưu Bị đến tam cố đó mà.

Em yêu của Bùi Hữu Trạng là Chị Trương Thị Ngọc Anh, cùng quê Mỹ Tho với tôi, hôm đó làm món gỏi khô cá sặt trộn với xoài xanh. Mồi bắt quá, mấy đứa cưa vài chai rượu mạnh cạn láng chít, tui quỷnh… hết dám lái xe về.

Để: “Bình minh tới một chàng bừng tỉnh giấc

Thấy chiến trường la liệt xác anh em

Năm tráng sĩ bị mười chai quất gục

Đời tha hương coi bộ vẫn êm đềm

Rồi:“Kẻ thức tỉnh ngu ngơ nhìn nắng mới:

“Ta làm gì cho hết nửa đời sau?”.

Chị Ngọc Anh vốn hiếu khách nên cầm khách, kêu tôi khoan hãy về, ở lại nhậu chơi với 6 Trạng vài ba bữa nữa đi.

Rồi lần sau nữa, Bùi Hữu Trạng ‘hú’ tôi đến! Trước là nhậu chơi, có Giáo sư Việt văn Bùi Hữu Việt, tức 7 Việt, là em của 6 Trạng và Giáo sư Toán Đoàn Văn Út. Sau là bàn thảo kế hoạch thành lập Hội Ái Hữu trường Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm tại Úc Châu nầy.

Năm nào cũng vậy, Bùi Hữu Trang đều tổ chức họp mặt các bạn đồng môn ít nhứt hai lần cho nước Úc. Và cứ 5 năm một lần cho cả toàn thế giới.

Suốt 20 năm dài đăng đẳng, Bùi Hữu Trạng làm việc toàn thời, bỏ ra biết bao là công sức. Đôi khi 6 Trạng nói đùa là: “Mình ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng hoặc ăn cơm nhà vác nhà voi!”

Vác nhà voi quý lắm chớ! Nhờ cái công vác nhà voi đó của 6 Trạng mà em yêu của tui gặp lại bạn đồng môn trường Đoàn Thị Điểm ngay cả bạn đồng song tứ tán sau cuộc biển dâu nầy.

Trong câu chuyện râm ran của những ngày mặt là:

“Bờ sông yêu xưa tà áo thướt tha mỹ miều

Sao em không thấy về Ninh Kiều?”

Là: “Ngày xưa ta quen từng viên đá quanh sân trường

Nay nghe sao khác từ tên đường?”

Em yêu của tôi đã may mắn qua hội Ái hữu nầy mà gặp lại chị Cao Thị Tơ, bạn học hồi xưa nhà trong hẻm Đề Thám hoặc em Nguyễn Mỹ Diệu, con Thầy giáo Xứng, Đông Y Học Viện…

Còn tôi thì được gặp Giáo sư Hiệu trưởng Nguyễn Trung Quân (1967-1970), Trương Quang Minh (1971-1973), Giáo sư Toán Nguyễn Đình Sửu…và vô số bạn cùng thời như Bùi Hữu Việt, Trần Thành Đông hay đàn anh trong nghề gỏ đầu trẻ đi trước như nhà văn Trần Bang Thạch, Lê Cần Thơ, Nguyên Nhung từ Houston, Texas Hoa Kỳ hoặc anh Trần Bá Xử… và nhiều nhiều nữa.

Công đức nối ‘Nhịp cầu tri âm Hậu Giang tôi cũng kiếm; Melbourne tôi vẫn tìm’ của Bùi Hữu Trạng là vô lượng; là lớn lắm đó nhe!

Buồn thay 6 Trạng đã mất rồi! Thầy Nguyễn Trung Quân, Hiệu trưởng trường Trung học Phan Thanh Giản (1967-1970), từ bên California, Hoa Kỳ gởi tin nhắn cho tôi: vì Thầy ở xa quá, nếu tôi có đến viếng Bùi Hữu Trạng thì hãy thắp dùm Thầy một nén hương cho người học trò cũ lúc nào cũng hết lòng với Trường Xưa.

Thưa Thầy! Khi có cáo phó của gia đình Bùi Hữu Trạng có rồi, em sẽ làm theo lời Thầy dặn.

***

Tha hương biệt cố tri! Chiều chạng vạng, trước hay sau gì cánh chim Trời phiêu bạt cũng về đậu trên nhánh cây ‘thương’.

Trên sáu mươi, sống thêm được một năm nữa, là do Trời thương. Giờ Trời kêu ai nấy dạ, Trời kêu đi thì mình đi vậy.

Chúng ta đã có một quảng đời với nhau vui như: “Cửu hạn phùng cam vũ. Tha hương ngộ cố tri”. (Nắng hạn gặp mưa rào. Xa quê gặp bạn cũ.)

Giờ xuống dưới hay lên trên gì đi chăng nữa thì 6 Trạng cứ lập Hội Ái hữu Cựu Học sinh Phan Thanh Giản Đoàn Thị Điểm bên kia thế giới trước đi.

Xin đừng quên mua sẵn vài lít rượu đế, rồi 6 Trạng kêu hiền nội Ngọc Anh làm món khô cá sặc trộn với soài xanh để sẵn đó chờ tôi.

Bằng không có tiền thì tôi với ông bắt chước Đỗ Phủ: “Áo bông gán nợ qua ngày. Quán ven sông, rượu khướt say mới rời. Vẫn thường uống chịu đấy thôi. Xưa nay bảy chục tuổi đời hiếm hoi!”

Vĩnh biệt Bùi Hữu Trạng! Nhớ hồi xưa tụi mình nhậu vui quá xá há!

Đoàn Xuân Thu.

Melbourne.

4. Phạm Văn Đức (thứ nam cố GS Phạm Kim Liêu), Sài Gòn:

Bạn ơi, hãy yên nghỉ!

Xin thành kính phân ưu cùng cháu Thiện cùng tang quyến. 

Nguyện cầu hương linh của bạn Bùi Hữu Trạng sớm tiêu diêu miền Cực Lạc.

Kính,

Phạm Văn Đức

CHS PTG 1960 - 1967

 

*Thật là tin sét đánh khi bạn Bùi Hữu Trạng ra đi đột ngột vào thời điểm này. Tiếc cho người bạn có nhiều tâm huyết với Trường Trung học PTG và ĐTĐ Cần Thơ. Năm ngoái bạn Trạng về VN có hẹn để gặp gỡ tôi cho biết (vì chưa biết nhau bao giờ) nhưng rồi không thực hiện được kế hoạch đó. Tôi được hân hạnh bạn ấy đăng bài lên Tập san của Hội Ái hữu CHS PTG - ĐTĐ và bạn đã gởi Tập san ấy về VN cho tôi với thủ bút đề tặng của bạn ấy. Gia đình và bạn bè vô cùng đau buồn luyến tiếc con người dễ thương, năng động. Ở tuổi nghỉ ngơi bạn ấy vẫn luôn bận rộn phục vụ tha nhân. Công nghiệp đối với cuộc đời của bạn rất là nhiều. Nhưng trăm năm cuộc đời đúng là cõi tạm. Quy luật vô thường không chừa ai. Từ nay bạn ấy mới được thảnh thơi.

 

Bạn ơi, hãy yên nghĩ

Phạm Văn Đức

5. Lương Ngọc Thành (Rạch Giá):

...tôi sẽ không quên bất cứ giây phút nào sống với anh chị Sáu Trạng.

 

Được trang web saigonocean.com giới thiệu mail của anh, tôi có lẽ là người tình cờ, gián tiếp biết anh Trạng trễ nhất, cuối tháng 3 năm 2013, thông qua truyện ngắn "Thu Thủy" tôi gửi đăng trong đặc san 13 PTG-DTD Úc Châu. 

  Sau đó, anh Trạng về VN và từ Cần Thơ gọi rủ tôi qua để gặp mặt và trao cho tôi cuốn đặc san, nhưng vì mặc cảm và ngại gặp những ông niên trưởng tôi đã không trực tiếp gặp được anh.

  Đến tháng 2 năm 2014, tôi gửi mail thêm 2 truyện ngắn nữa và tôi chỉ mong được tiếp tục như vậy- một thằng em- chỉ có học cùng trường 2 năm.

   Nhưng bất ngờ, đến tháng 6- 2014, tôi qua Sydney 3 tháng để thăm và chăm sóc thằng em trai sắp chết trong bệnh viện Liverpool. Trong ngày sinh nhật của tôi 19- 8- 2014, tôi được báo Việt Luận đăng truyện thứ nhất của tôi, "Tìm con". Tôi vui mừng mail để thăm anh Trạng và báo cho anh biết để đón đọc.

  Anh Trạng ngạc nhiên vui mừng và viết một mail rất rất dài để tự giới thiệu, kêu gọi tôi qua Melbourne chơi và nhất là anh còn hứa sẽ quyên góp trang trải chi phí chuyến đi cho tôi. Phải kề cận thằng em đang thập tử nhất sanh, tôi cũng chỉ mail cảm ơn anh và cho đến ngày gần hết hạn visa phải trở về VN, tôi nhận một thùng quà những đặc san anh gửi từ Melbourne qua.

 

  Đến năm 2016, anh gửi thư mời tôi qua Úc dự Đại Hội, tôi lại phải mail từ chối qua vì chị tôi từ Adelaide sẽ về VN để xây mộ cho mẹ chúng tôi.

  Tháng 10- 2017, tôi có visa qua Adelaide ở nhà bà chị để đi làm "chui", mỗi lần tối đa 3 tháng, biết tin này anh Trạng rủ tôi qua dự tất niên năm đó và hai anh em chính thức gặp nhau. Tôi cũng mới biết chị Trạng, anh Việt và Bùi Hoàng Dũng- đồng cấp với tôi. 

  Đợt thứ nhì qua Úc, tháng 6 năm 2018, tôi cũng được anh  rủ qua chơi và tôi ở lại trong gia đình anh gần một tuần để dự đám giỗ của cụ thân sinh của anh. Vốn sống cô đơn từ bé, gần như mồ côi cha, về Rạch Giá không có bạn bè, thân nhân, ngày tôi càng thấy như là người trong gia đình của anh chị Sáu. 

   Đợt qua Úc lần thứ ba, cuối tháng 10- 2019, tôi qua phụ giúp việc cho Thảo, trưởng nữ của anh và ăn ở tại nhà anh như một thằng em trai. Đến cuối giữa 3 năm 2019, tôi qua chuyến đi chót và để dự đại hội 18 PTG-ĐTĐ, Úc Châu.

  Trong hai lần qua Melbourne đó, tôi sống trong một mái nhà với anh chị Sáu Trạng 4 tháng. Với anh Sáu, tôi được uống hàng chục loại bia khác nhau, nhiều món mồi khác nhau và nhiều lần ngồi đối ẫm với anh, nghe anh kể chuyện đến gần nửa đêm. 

  Trong những bữa cơm gia đình, những lần uống bia với anh, tôi đã được anh và chị khuyên dạy như một thằng em trai- còn khá chất phát thiệt thà. Anh nói,

  - Nếu anh biết em sớm, giờ có lẽ con em đang học bên đây hoặc cả nhà em định cư bên đây rồi. Anh coi em như em nên mới nói, khuyên em như vậy!

 

  Chỉ có những ai, người dù có hai người chị ruột nhưng với ít tình cảm như tôi đây, mới hiểu được cảm giác được chị Sáu thương như đứa em.  

 

  Chị Sáu đã soạn đồ cũ của thằng Thiện, giặt, phơi khô và chờ em đi làm về.

Khi khoe những áo quần cũ đó, chị cười nói,

 

   - Em coi mặc vừa cái nào không để mặc đi làm, có cái thay đổi.

 

  Khoảng nửa giờ sau, trên xe được Thảo chở về nhà, ôm bịch đồ cũ trên tay tôi đã khóc thật ngọt ngào, nước mắt ràn rụa vì niềm hạnh phúc rất to lớn và nhiều lần so với bất cứ thằng em nào được chị nó mua cho một bịch đồ mới tinh.

  

   Vậy là em không còn nghe lời khuyên của anh, nhận những món đồ nhỏ nhắn chị lựa chọn với anh chị Sáu nếu lần sau em có qua nữa.   

 

  Trong một ngày nóng kỷ lục bên Melbourne, 42 độ, tôi vẫn qua làm việc sau vườn cho Thảo. Chị từ nhà gọi điện cho Thảo nhiều lần đến độ cháu tôi nóng ruột. Chị dặn con gái,

  - Con dặn chú Thành đừng làm quá sức bị ngất vì mất nước đó.

  - Con ngó chừng chú, dặn chú, cứ thấy mệt thì nghỉ đi...

 

  Khi gia đình Thảo đi holiday và về VN 2 tuần, hàng ngày anh Trạng đưa tôi qua nhà để tôi làm việc. Chị Trạng nhân đó cũng qua để sắp xếp các chậu kiểng nhỏ và làm cỏ. Chị nói với con gái,

  - Tội nghiệp chú Thành qua nhà con làm có một mình.

 

   Khi anh Trạng biết chuyện tôi đã từ Sài Gòn chuyển về Rạch Giá làm việc từ năm 1980, anh nói,

 

  - Em đã về Rạch Giá để trả hiếu với mẹ em, nuôi dạy hai đứa con em trưởng thành là tốt rồi. Bây giờ em qua đây làm kiếm tiền để vui hưởng cái tuổi hưu của em của em đi chứ!

 

  Khi bàn về những chuyến đi kế tiếp tôi có thể qua, anh Sáu Trạng nói,

 

  - Em kêu chị em lãnh qua Adelaide. Từ đó em qua đây để phụ giúp hai con của anh. Ăn ở đây với anh chị như người trong gia đình. Kiếm được tiền rồi, em về VN nghỉ ngơi. Hàng năm qua đây làm 3 tháng và sống ở đây với gia đình anh. 

 

  Anh Chị Trạng ngạc nhiên khi thấy tôi nhanh nhẩu sơn nhà, xây gạch, làm việc như một tay thợ. Tôi nhỏ nhẹ nhắc lại tôi đã từng bán bánh mì, đi lơ xe, chụp hình, thợ vẽ dạo, nấu rượu lậu. Tôi đã học xa nhà gần 7 năm, sống với bên gia đình vợ và đã làm 3 cơ quan và nhất là tôi đã làm 12 giờ/ ngày, một tuần 7 ngày suốt 6 tháng trong cái hảng ủi của thằng em bên Sydney năm 1992 rồi. 

 

   Nhất là, mới đây, bên Adelaide tôi đã làm trong một shed 10 tiếng một ngày- tuần 7 ngày và phải đi phụ chuyên chở dưa leo, cà chua từ các trang trại trong vùng với những thằng Ấn độ trẻ tuổi, láu cá.

 

  Anh chị cũng tội nghiệp tôi khi nhận ra tôi thiệt thà thiên hạ lợi dụng, bị bà chị ruột khó tính rầy rà, ăn hiếp và vì con trai tôi sợ mang tiếng nhờ vã, mang ơn bà chị tôi nên nó đã không chịu qua đây học. Nhất là vào tháng 10 năm 1992, tôi đã qua Sydney 6 tháng. Đến khi hết hạn visa, tháng 4 năm 1993, tôi đã trở về VN tiếp tục làm nghề dạy học, nuôi mẹ tôi- già yếu- và thằng con trai mới gần 3 tuổi. 

 

  Mới gần đây, một lần buồn gia đình tôi tự nghĩ đến việc qua Melbourne một lần và ở lâu như có thể được để sống trong nhà anh, quét rong trên mái nhà của anh, làm những gì cần làm cho căn nhà của trưởng nữ của anh, và...những gì ai đó cần đến.

  Thật quá đau xót, không tròn một năm rưỡi, tôi mất chị, rồi anh. 

 

 Từ nay đến cho đến ngày tôi nhắm mắt xuôi tay, tôi sẽ không quên bất cứ giây phút nào sống với anh chị Sáu Trạng.

Lương Ngọc Thành

6.  Nguyễn Danh, Houston, Texas: 

Thêm 1 nhịp cầu đã gãy!

Gõ hết cái tựa trên, tôi muốn gõ thêm 3, 4 cái chấm than nữa!

Trong nỗi xúc động khi viết vài dòng về Bùi Hữu Trạng tự nhiên tôi nhớ đến những người từ bao năm nay đã sinh hoạt với PTGĐTĐ, dù ít dù nhiều cũng đã là những nhịp cầu nối để hình thành và giăng dài chiếc cầu PTGĐTĐ, đã lần lượt ra đi!!! Từ Việt Nam, từ Pháp, từ Úc, Canada, Hoa Kỳ…24 năm từ ngày bắt đầu có sinh hoạt PTGĐTĐ hải ngoại. Thời gian không dài nhưng tấm lòng đối với trường cũ, với thầy, với bạn thì dài lắm trong cái ơn, cái nghĩa, cái tình. Một người đi là một mất mát lớn, một nỗi buồn khó phai.

Không biết tôi có chủ quan và quá lời không khi nghĩ tới PTGĐTĐ cả khu vực Úc Châu là tôi nghĩ tới Bùi Hữu Trạng. Nói Bùi Hữu Trạng là đầu tàu thì chắc anh sẽ vừa cười, vừa vỗ bụng, vừa nói: “Giỡn hoài cha nội!”, nhưng nói anh là người tài công cần mẫn lái chiếc tắc ráng chạy trên sông rạch ngoằn ngoèo Cần Thơ, ung dung rước người nầy, đưa người nọ thì chắc không sai nhiều. Người bạn tôi, 1 CGS PTG, từ Atlanta sáng nay còn nói với tôi: “BHT nối 2 bờ đại dương” nghe cũng có lý.

Với BHT tôi có nhiều kỷ niệm lắm dù 2 đứa "ở 2 đầu nỗi nhớ". Nhưng phải gát lại hôm nay.

Cả năm nay mất mát nhiều quá. Tưởng có thêm 1 mất mát nào đó thì tâm trạng cũng chai lì, bớt đau. Mất BHT thì không. Cứ nghĩ tới cái tánh hịch hạc của người nông dân nam bộ, cái lòng của người học trò BHT đối với thầy xưa bạn cũ thì buồn lắm. Càng nghĩ càng buồn.

Mong bạn mình an nghỉ trên Thiên Đàng Tình Ái của riêng bạn và "em yêu" (mượn chữ của Đoàn Hoàng Gia đxt) Ngọc Anh, và cùng nhau phù trợ cho sinh hoạt Trường Nhà. Tôi biết 2 bạn sẵn sàng tiếp tục.

 

 Nguyễn Danh

Xứ nóng Houston trong cơn bão tuyết Feb 17, 2021

7. Lương Liên Hoa, Cali:

KỶ NIỆM VỚI ANH CHỊ BÙI HỮU TRANG

TRAI HE VUI SONG 2017

8.  PTG Nguyễn Như Hùng, Cali:

Trạng ơi! Đi đâu đây? Nỡ lòng nào bỏ lại anh em!

Bảy tư tuổi đâu phải là mệnh yểu,
Em đi rồi ai cũng tiếc cũng thương
Sống có ích, chết càng thêm ý nghĩa
Hãy yên lòng nhắm mắt nhé TRẠNG ơi!

 

Có những lúc anh em mình đối ẩm
Em bảo anh em cũng đuối lắm rồi
Nhưng sực nhớ mái trường xưa thân ái
Còn được ngày nào cũng phải lo toan.

 

Nhớ lại xem bao nhiêu lần Đại Hội?

Có lần nào vắng bóng vợ chồng em ?
Dù Âu, Mỹ Canada hay Úc
Em, Ngọc Anh bè bạn mến thương nhiều.


Giận hờn chi em đi không trăn trối?

Em xa rồi, xa mãi ở phương mô?

Ở nơi đó người vợ hiền đang đợi
Hai “người thương” tiếp nối chuyện ngôi trường!


Nếu đã biết ta chỉ là cát bụi,

Cát bụi nào không chào đón thân ta?
TRẠNG ơi! Anh muốn nói lời sau cuối

Ngủ yên đi giấc ngủ đến muôn đời!


CẦN THƠ, 19 / 2/ 2021

 

Cho BÙI HỮU TRẠNG lần sau cùng,

 

NGUYỄN KỲ PHƯƠNG

Ảnh 1: chụp tại Sydney. Ảnh 2: tại Mount Keina Summit Park. Ảnh 3: tại Brisbane: Người đã đi nhưng hình ảnh vị Tổng Chỉ Huy chiến đoàn Nam Bán Cầu không phai mờ trong những người

thương yêu BHT. Tạm biệt!

PTG Nguyễn Như Hùng

 

9.  Nguyễn Kỳ Phương, Cần Thơ:

                         GỞI NGƯỜI ĐI XA

10. GS Bùi Bằng Hãn, Mebourne:

Mấy ngày xuân niên trưởng Nguyễn Văn Huy rủ CHS Trần Đông đến vấn an và tặng quà Tết đến Thầy Bùi Bằng Hãn. Đã 91 tuổi, mặc dầu yếu, ăn uống khó khăn, nhưng Thầy vẫn còn khỏe, Thầy ra mở cửa đón chúng tôi và ngồi vào ghế nói chuyện Tết, nói chuyện Bùi Hữu Trạng đột ngột ra đi, CHS PTG-ĐTĐ thiếu một người tích cực vận động lèo lái sinh hoạt của Hội tại Úc Châu. Trước khi ra về CHS Trần Đông thu phim và thu hình ghi lại vài lời chia sẻ của Giáo Sư Bùi Bằng Hãn. 

Đôi dòng kính viếng anh Bùi Hữu Trạng

 

Được tin anh Bùi Hữu Trạng đột ngột ra đi, tôi rất bàng hoàng và sửng sốt. Có thể nói anh là đầu tầu và linh hồn của hội Ái Hữu CHS PTG ĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu. Kể từ ngày thành lập hội ngày 13-1-2001 cho đến nay, với sự tiếp tay của đồng môn anh đều tổ chức mỗi năm 2 lần hội họp: một lần vào giữa năm và một lần vào cuối năm. Hơn nữa, anh còn đi tổ chức luân phiên đại hội tại các tiểu bang, khi thì ở Sydney, khi thì Brisbane, khi thì Adelaide, khi thì ở Perth, tiểu bang nào ở Úc Châu cũng ít nhất là một lần cho Úc Châu và toàn thế giới… Thật ra ngoài sự hiếu khách của phu nhân Ngọc Anh, còn có sự tiếp tay rất nhiệt tình và đắc lực của 2 em là Bùi Hữu Việt và Bùi Hoàng Dũng. Một Cựu học sinh tại tiểu bang Nam Úc nói rằng, tổ chức Đại Hội còn vất vả hơn gấp mấy lần tổ chức đám cưới con anh ta nữa. Do đó có thể nói anh rất nặng tình với trường cũ, với thầy xưa và với đồng môn. Vẫn biết rằng: “sống gửi thác về” nhưng anh ra đi để lại sự luyến tiếc và đau buồn của thầy cô, bạn bè và các đồng môn khắp 5 châu. Trong niềm thương tiếc này, tôi chia buồn cùng hội Ái Hữu, cùng các cháu và với Bùi Hữu Việt, Bùi Hoàng Dũng. Tôi xin thắp một nén hương lòng để viếng anh. Chúc vong linh anh sớm tiêu diêu miền cực lạc.

 

Bùi Bằng Hãn (Ngày 11-2-2021)

11. Trần Văn Sách, San Jose CA:

Dù chưa từng làm thơ, nghe tin Bùi Hữu Trạng qua đời, Trần Văn Sách nghe chới với, như sét đánh ngang tai. Mấy ngày sau, tỉnh hồn, buồn quá, qua ly bia với xúc cảm tuôn trào anh nắn nót một bài thất ngôn bát cú đầu tay để Tiễn Bạn:

Tiễn bạn

Đón Tết vui xuân sét đến tai,

Kiểm tới đếm lui lại thiếu mày,

Bạn Thầy hay biết ngừng không nói,

Mắt ướt tuôn trào suối lệ cay.

Đồng chúc cho mày nơi Thiên Quốc,

Ngọc Anh chờ đón chốn Thiên Thai,

Ngày mai trở lại người dương thế,

Mày vẫn cùng tao tao với mày.

Trần Văn Sách

12.  Trịnh Cẩm Văn, Atlanta GA:

Tâm Tư Mông Lung…Sau Ba Ngày Tết  Tân Sửu – 2021

                                                                  

  Để cho bất chợt, buồn thương qua đi cái đã…Để diễn đàn bè bạn qua con sóng gió…Để tâm tư mình lắng đọng…Giờ mới hồi tỉnh, mới thốt nên lời…

   Nhớ lại năm xưa, nhờ vợ chồng Bùi Hữu Trạng động viên tinh thần, nếu không chắc tụi nầy chưa biết cái xứ của chú Kangaroo & Chị Emu - không bao giờ biết chạy lùi -  ra làm sao nữa?

Cứ rủ rỉ rù rì…Anh V. ơi, anh V. hởi, mua vé chưa, xắp xếp vali chưa?

   Rồi chuyện gì đến đã đến - Kiểm soát kỹ có khi còn thiếu sót. Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui…Vậy là, hai vợ chồng tui và các bạn thuộc Nhóm PTG&ĐTĐ tại Atlanta bay suốt đêm xuyên Đại dương – để có được một chuyến du hành kỳ thú Úc châu!

    Chẳng phải chỉ có vậy thôi đâu! Mỗi lần qua Mỹ dự các Đại Hội  PTG&ĐTĐ Hải ngoại, “Em nó” luôn gọi thông báo, cũng lại rủ ren, dụ khị…”Đi nhe anh chị…” Cuối các Đại Hội là ghé Atlanta vài hôm, nhậu nhẹt, vui đùa bù khú với tụi nầy. Trời ơi…làm sao quên được tình anh em, bè bạn, nghĩa đồng môn!

   Nhờ Trạng mà chúng tôi bưóc chân được lên mảnh đất khô cằn, khỉ ho cò gáy. Nếm được cái khổ nạn…bị đàn giặc ruồi tắp vào tối tăm mặt mũi, phải nhờ Huỳnh Long Vân chở đến chợ trời mua chiếc nón, có tua có tòng, đội lên đầu, lắc qua lắc lại, chống giặc ngoại xâm! Nhờ chuyến du hành xuyên Úc,  mình mới biết, kangaroo con nào đực, con nào cái…”Anh ôm con nào…đá anh dập d..là con đực!

   Ơi, Ông Trời…sao bắt “Em nó” về sớm vậy?! Bỏ lại tụi nầy bao tiếc thương…thất thủi bơ vơ vậy Trời!

   Giờ…bọn anh chỉ cầu mong hai vợ chồng em được yên nghỉ nơi cõi Vĩnh hằng,,,miền Miên viễn nhe hai em!

Mà cũng mừng cho hai em…

Rủ nhau tìm động Hoa vàng nghỉ chân

Thôi thì thôi, mộ người ta giương

Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi

Thôi thì thôi, chỉ là phù vân

Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi

Chim ơi chết dưới cội hoa

Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà

Mai ta chết dưới cội đào

Khóc ta xin nhõ lệ vào thiên thu…

                    (Truyện tích Từ Thức & Giáng Tiên . Xin cáo lỗi nhà thơ Phạm Thiên Thư)

   Vậy là sao?

Hai em (kéo nhau) tìm động Hoa vàng

Còn ta ở lại mênh mang tấc lòng…

   Kính nguyện Hồn thiêng hai em vẫn yêu nhau, đùa vui, phá phách như trên những chuyến xe du hành năm xưa ở dương thế…Để bọn anh nhớ nhung thương tiếc biết ngày nào ngui…

Chs. Trịnh Cẩm Văn – 1954-1959

13.  Lê Thiên Phúc, Melbourne:
 

Với Bùi Hữu Trạng, tôi không có kỷ niệm gì nhiều ngoài công việc làm đặc san mỗi năm một lần trong những kỳ đại hội cựu học sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thi Điểm (PTG-ĐTĐ) tại Melbourne. 

Tôi xin kính chúc Trạng sớm sớm siêu thoát, vảng sanh, miền cực lạc, nơi không còn khổ đau, lo lắng ưu phiền. 

Ts. Lê Thiện Phúc

Những kỷ niệm khó quên trong đời

Ts. Lê Thiện Phúc

(Cựu HSPTG 1958-1964)

(Trích trong Đặc san PTG-ĐTĐ đầu tiên Úc Châu 2001)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Một buổi chiều đầu xuân tháng 10 năm 2000, tình cờ anh Thái Đắc Bùi điện thoại cho tôi hay là có một số đồng môn Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm dự định tổ chức buổi họp mặt đầu tiên tại Melbourne. Anh Bùi hỏi hỏi tôi có tham gia không? Tôi nói “xin sẵn sàng”…và từ đó tôi không nghe gì thêm cho tới hôm 12 tháng 11, nhận được email của anh Bùi Hữu Trạng với đầy đủ chi tiết thành phần ban tổ chức buổi họp mặt đầu tiên nầy.

Tôi thấy rất mừng và an tâm vì trong ê-kíp ban tổ chức của anh Trạng có đầy đủ các ban ngành, kể cả ban Cố Vấn gồm quý thầy và quý niên trưởng, trong đó có thầy Đoàn Văn Út và các đàn anh, Nguyễn Thành Các, Nguyễn Văn Huê, Phạm Thăng Bình, Võ Ngọc Đức, Nguyễn Văn Quang. Trong Ban Tổ Chức thì có anh Bùi Hữu Trạng, đứng mũi chịu sào với sự hợp tác của các cựu đồng môn phụ trách “Ngoại Vụ và Liên Lạc” như Bs. Thái Đắc Bùi, Thái Đắc Nhương, Bs. Phan Thị Mỹ Dung. Ngoài ra còn có nhiều người nữa cũng đã “đăng ký đầu quân” tiếp sức với anh Trạng với nhóm “Nội vụ - Tổ chức” như Nguyễn Hồng Phước, KTs Trần Nam Sanh, Bs. Nguyễn Ngọc Hiển. Còn về phần văn nghệ giúp vui thì có Lưu Minh Đức, Bùi Hữu Việt, Trần Thành Mỹ, Bùi Hoàng Dũng. Cuối cùng là nhóm “Tài chánh – Báo chí” có Trần Thành Đông, Lâm Hữu Lộc và Võ Hữu THể. Ngoài ra ban tổ chức còn được sự yễm trợ từ các tiểu bang khác trong vai trò liên lạc như chị Lương Vinh Huỳnh Mai (Sydney), Lê Văn Út (Adelaide), Lý Hồng Thái (Brisbane), Nguyễn Văn Nhung (Perth).

Tôi thầm thán phục các anh chị cựu đồng môn đã dám “gồng mình” đứng ra gánh vác trách nhiệm để làm công việc “tập hợp” anh chị em cựu học sinh Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm mà tôi còn nhớ mấy năm trước đây huynh trưởng Nguyễn Huy cũng có lần đề cập và xúi tôi đứng ra “phất cờ” để tạo cơ hội cho các cựu đồng môn có một kỳ họp mặt cho vui sau hơn một phần tư thế kỷ tản lạc khắp phương trời vì cơn quốc nạn tại quê nhà.

Tối Thứ Năm 16 tháng 11 năm 2000, đang lúc giữa đêm anh Bùi Hữu Trạng gọi tôi – lần đầu tiên tôi tiếp chuyện với anh Trạng – tôi nghe như quen với anh hồi nào. Sau hỏi ra mới biết Trạng người Phong Điền, học sau tôi một vài năm gì đó (tôi học Phan Thanh Giản cùng thời với Bs Thái Đắc Bùi và chung lớp đệ thất E với Trần Thành Mỹ, Trần Nam Tòng, Diệp Thiện Mỹ, Lê Nguyễn Thiện Ngôn, Mạch Kỳ Châu…). Trong cuộc đối thoại nầy, dĩ nhiên anh Trạng đề cập tới các vấn đề tổ chức buổi họp mặt đầu tiên của các anh chị em cựu học sinh đồng môn tại Melbourne. Khi biết được tôi làm nghề báo bất đắc dĩ nhiều năm nay, anh Trạng ngõ ý muốn nhờ tôi tiếp một tay để thực hiện một tập kỷ yếu giống như anh chị en cựu đồng môn ở Hoa Kỳ đã làm.

Thế là chiều hôm sau 17 tháng 11, anh Bùi Hữu Trạng và Trần Thành Đông đến nhà tôi để bàn cụ thể về một số vần đề liên quan đến việc thực hiện tập kỷ yếu đầu tiên của cựu học sinh PTG-ĐTĐ tại Melbourne.

Vấn đề quá nhiêu khê. Thời gian không còn nhiều, bài vở chưa có, các “văn nghệ sĩ cây nhà lá vườn” của đại gia đình PTG-ĐTĐ tại vùng đất “khỉ ho cò gáy” ở vùng nam bán cầu nầy không có bao nhiêu. Tôi đề nghị mỗi cựu đồng môn viết một bài, và đặc biệt là những người đã xung phong tình nguyện nhập cuộc trong ban tổ chức, ai cũng phải viết một bài, kể lại những chuyện vui buồn của cuộc đời hồn nhiên, chưa bám “bụi hồng trần”, nhất là trong thời còn đi học, và những kỷ niệm khác của mình. Trên Nguyên tắc, Bùi Hữu Trạng và Trần Thành Đông rất đồng ý đề nghị nầy; nhưng khi vào buổi họp chính thức 3 ngày sau đó, tức là 21 tháng 11, thì một số anh em cựu đồng môn không tán thành, nói rằng, dù đã học qua Phan Thanh Giản hay Đoàn Thị Điểm thì ai cũng viết, nhưng ngặt nổi viết mà người khác đọc “không vô” thì kỳ quá! Thế là nguyên tắc “mỗi người một bài” coi như đã bị chận lại. Tuy nhiên đa số anh em (không có chị nào hết) trong buổi họp đều đồng ý tiến hành việc thực hiện một cuốn “kỷ yếu”, mặc dù anh em còn e ngại, không dám mạnh dạng gọi nó là “cuốn kỷ yếu”, có lẽ vì các anh em thấy “ớn lạnh” khi đối chiếu với những cuốn kỷ yếu dày cộm của các cựu đồng môn ở Hoa Kỳ, nhất là cuốn “Kỷ yếu 2000”, quá phong phú và kỹ thuật trình bày quá công phu và lộng lẫy! Bùi Hữu Trạng mạnh dạng hơn ai hết: “Mình muốn gọi tên nó là gì cũng được, nhưng cần phải có cái tên để gọi và để bàn…” Thế là chuyện “cái tên” được tạm thời chấm dứt; có lẽ các anh em đảm trách việc thực hiện sẽ tự quyết định chuyện đặt cái tên cho ấn phẩm đầu tiên của các cựu đồng môn PTG-ĐTĐ tại Úc nầy.

                 

Đó là phần mở đầu cho bài viết của tôi theo “nguyên tắc” mà tôi đã khởi xướng “mỗi người một bài” cho tập kỷ yếu đầu tiên của cựu học sinh PTG-ĐTĐ tại Úc Châu năm 2001 – tôi xin được tạm gọi ấn bản đầu tay nầy là như vậy. Giờ đây, cũng như các cựu đồng môn khác đã viết trong các tập kỷ yếu được ấn hành tại Hoa Kỳ trước đây, tôi cố gắng “moi lại” trong trí nhớ của mình về những hình ảnh sinh hoạt của một cậu học trò đệ thất “E” tại trường trung học Phan Thanh Giản, khởi đầu từ 41 năm về trước, trải qua các lớp đệ nhất và đệ nhị cấp vào đầu thập niên 1960.

Giá như trong trí óc tôi có sẵn một “kho trữ liệu” thì bây giờ chắc tôi đở khổ hơn trong việc tìm kiếm các dấu tích xưa của cuộc đời khi còn đi học tại trường Phan Thanh Giản, cho dù các dữ liệu đó có thể đã bị phai mờ vì bụi bám qua thời gian hay bị xáo trộn bởi hoàn cảnh nhiểu nhương của đất nước.

Thật khó quá, khi phải ghi lại những chuyện xưa tích cũ như thế nầy. Trải qua nhiều “cuộc bể dâu” trong đời, bạn xưa kẻ còn người mất; thầy cũ lại càng khó hình dung. Vậy thì tôi xin ghi lại theo trí nhớ - nhớ chỗ nào thì ghi lại chỗ đó; xin các cựu đồng môn, giáo sư Việt Văn đừng “chấm điểm” về cấu trúc của bài!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi còn nhớ cách đây trên dưới 10 năm, thầy Nguyễn Đình Sửu (dạy môn toán đệ tứ) đã qua đời sau khi định cư tại Úc mấy năm. Tôi liên lạc được với Thầy sau khi tình cờ đọc trên báo thấy mục nhắn tin tìm cô con gái là Nguyễn Đình Thu Thủy bị thất lạc trên đường vượt biên… Tôi gởi thư cho thầy và được thầy hồi âm một lần rồi chẳng bao lâu sau đó tôi lại thấy trên một tờ báo Việt Ngữ tại Úc một bài phân ưu ghi tên Nguyễn Đình Sửu. Tôi bàng hoàng tưởng đến thầy Sửu, không biết có phải là thầy đã qua đời hay chỉ là một sự trùng tên. Tôi cố liên lạc với thầy qua địa chỉ ở Perth, thuộc tiểu bang Tây Úc, cách xa Melbourne nơi tôi cư ngụ gần 4.000 cây số. Nhưng thư tôi lần này không được hồi âm; và từ đó tôi bặt tin thầy Sửu. Xin nghiêng mình vĩnh biệt chào thầy và cầu chúc thầy bên kia thế giới được bình an. 

 

Thầy Trần Đức Thắng thì rất khó quên; giọng miền Bắc thanh thao, đẹp trai, quý phái, hào hoa …; nhưng đã xa thầy cả trên 30 năm rồi, mới đây nhìn lại hình thầy trong cuốn kỷ yếu của anh chị em cựu đồng môn Hoa Kỳ, thầy đã khác hơn xưa nhiều dù vẫn còn rất phong độ, dáng dấp như xưa. Các học trò lớp Anh Văn đệ nhất cấp Phan Thanh giản nhờ thầy nên biết rành cách phát âm. Giọng nói thanh thanh của thầy trên bụt giảng như vẫn còn loáng thoáng bên tai. Có lúc thầy mỉm cười nhưng trong giờ học thì thầy thường rất nghiêm. Học sinh trong lớp ai cũng “ngán” thầy mặc dù thầy ít khi phạt “cồng xin” xin ai hết. Các cựu đồng môn học cùng thời hay trước tôi thì chắc không lạ gì với các từ ngữ diễn dịch từ tiếng Pháp “cồng xin”. Đó là một hình phạt kỷ luật của trường Phan Thanh Giản thời bấy giờ. Ai bị phạt sẽ phải trở vô trường ngồi chép bài phạt một mình vào những ngày không có đi học.

Bẳng đi mấy năm, đất nước bao trùm không khí chiến chinh khắp nơi, hầu hết ai ở trong tuổi “cầm súng” đều phải vào lính. Tôi gặp lại thầy Thắng ở trường Sinh Ngữ Quân đội trong cấp bậc Trung uý, lúc thầy phụ trách dạy Anh văn cho quân đội VNCH tại đây. Từ đó chiến tranh càng ngày càng ác liệt, tôi được biệt phái ra miền Trung và xa thầy đến nay. Cho đến khoảng giữa năm 1998, hay tin vợ tôi đột ngột qua đời vì một tai nạn xe thầy Thắng gửi điện thư chia buồn cùng một số anh chị em cựu đồng môn ở Hoa Kỳ Canada và Anh Quốc. Đó là lần đầu tiên tôi được liên lạc với thầy sau nhiều năm xa cách. Tôi có dịp đọc bài thầy viết trong kỷ yếu, nhìn hình mới nhất của thầy biết thầy khỏe mạnh, tôi mừng và mong có dịp ghé thăm thầy.

Thầy Trương Văn Xướng là thầy dạy Anh Văn cho tôi đầu tiên trong năm đệ thất (1959). Lúc đó thầy đã lớn tuổi. Vào những giờ học buổi trưa, mắt thầy lim dim như muốn ngủ trong lúc bắt cả lớp cùng đọc thuộc lòng các động từ bất quy tắt sau khi thầy đọc vắn tắt chữ đầu: “break”, cả lớp: “broke, broken”; thầy:  “take”, cả lớp: “took, taken”… âm vang của lớp đệ thất E và hình ảnh của thầy Xướng (người ta thường gọi là Bác vật Xướng) giờ đây sau 41 năm trôi qua như vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí tôi. Chắc nay thầy đã đi xa không bao giờ còn có dịp gặp lại thầy. Xin kính cẩn cầu chúc thầy được bình an bên kia thế giới.

Ngoài ra tôi cũng còn nhớ mang máng trong đầu hình ảnh của thầy Nguyễn Thành Phú dạy toán. Chân Thầy hơi có tật nên “sau lưng” thầy người ta gọi thầy là “Phú què”. Tôi hay tin thầy đau nặng nằm bán thân bất toại mấy năm liền, định thầm  sẽ đến thăm thầy khi có dịp về Việt Nam; nhưng chẳng bao lâu sau đó Trần Nam Tòng cho biết vừa nhận được tin từ Nguyễn Công Danh ở Mỹ cho hay thầy Phú đã qua đời tại Cần Thơ hồi tháng 10 năm 2000 vừa qua. Xin một phút tưởng niệm kính cẩn chào vĩnh biệt và cầu chúc thầy mau đến một thế giới an lạc hơn.

Còn nữa: Thầy Dinh dạy toán, nghe đồn ở Úc nhưng chưa ai biết rõ. Thầy Trương sử địa, thầy Chương Anh Văn, chắc bây giờ hai thầy đã không còn nữa. Xin một phút mặc niệm tưởng nhớ quý thầy … Lẽ tất nhiên trong suốt mấy năm học đệ nhất và đệ nhị cấp ở trường Phan Thanh Giản còn nhiều thầy nữa nhưng tôi không nhớ hết và không thể kể hết ở đây.

Kỷ niệm tuổi học trò thật khó quên, dù hình ảnh đã lu mờ. Hồi mới vô đệ thất E, sau khi thi đậu kỳ thi tuyển thật gắt, tôi cảm thấy như có một sự thay đổi lớn nhất trong đời. Từ một cậu học trò trường quận Phụng Hiệp, trong số 100 học sinh của hai lớp nhất, tôi được may mắn trúng tuyển vào trung học Phan Thanh Giản cùng với một nữ đồng môn là Võ Thị Hai. Nhưng khi lên Phan Thanh Giản thì tôi không còn gặp lại Hai và sau đó mấy năm thì nghe tin cô ấy đã chết vì bệnh. Lúc đó trường chưa áp dụng qui chế đồng phục và nam nữ sinh vẫn còn học chung một khu: Khu đệ nhất cấp tại trường Đoàn Thị Điểm bây giờ, còn khu đệ nhị cấp thì ở phía đường Phan Thanh Giản, mặt trước đối diện trường Nam Tiểu học. 

Nhớ một hôm tôi bỗng trở thành “thương binh”, bị té gãy tay trong một trận đấu bóng giữa đội banh của lớp tôi và một đội banh của một lớp khác tại sân vận động Tham Tướng đường Lý Thái Tổ. Liên tục trong suốt cả tuần lễ sau đó hầu như ngày nào cũng có các “chiến hữu” đồng môn đến thăm tôi trong lúc tôi nghỉ học ở nhà dưỡng thương ở Rạch Bần đường Tạ Thu Thâu đi vô. 

Vì thời gian tôi học nguyên tắc bất thành văn “nam nữ thọ thọ bất thân” vẫn còn được áp dụng theo truyền thống cũ của người Việt Nam nên trong lớp tôi toàn là “đực rựa” và do đó, trong mọi sinh hoạt của lớp đều thiếu bóng giai nhân. Dù sao thời đó bọn con trai chúng tôi có đứa cũng 18, 19 xuân xanh rồi mà hình như vẫn chưa có đứa nào dám mạnh dạn bước vào “đường yêu”; mặc dù mỗi lần thấy bóng dáng bọn con gái trong tà áo trắng thướt tha từ đàng xa cũng thấy trong lòng mình lâng lâng, rộn rã! Sau này tôi mới biết đó là dấu hiệu của tình yêu, một thứ tình yêu man mát tự nhiên của tuổi học trò thở trước.

Tôi vốn con nhà nghèo từ quê ra tỉnh ăn học; có lúc ở trọ nhà bà con trong Rạch Bần, có lúc ở chung với một vài thằng bạn. Năm học lớp 10 tôi ở chung nhà với thằng Hớn, Thằng Thi quê ở Phong Điền và thằng Thành ở Cái Tắc hẻm Tài Xỉu đường Lý Thái Tổ.

Mỗi sáng vào giờ học, từ hẻm Tài Xỉu tới trường PTG-ĐTĐ cách khoảng hơn một cây số, từng nhóm học trò đồng phục, Nam thì áo sơ mi trắng quần tây xanh còn nữ thì áo dài trắng, từng nhóm vài ba đứa thì thầm trò chuyện chậm rãi bước chân đến trường. Bọn con trai chúng tôi thường đi nhanh hơn bọn con gái -  cũng có thể là cố tình đi ngang để có dịp qua mặt và lén nhìn những người đẹp bộ hành trên đường đi học. Vào những mùa mưa đường hẻm trơn trợt, bọn con gái có dịp làm dáng, tay ôm cặp tay níu vạt áo dài lên cao một chút để khỏi lắm bùn, ra vẽ khó khăn, bước đi chậm chạp. Bọn con trai đi học đợi cùng giờ mà đi cho vui chân và vui… mắt! Cùng đi bộ đến trường hàng ngày như vậy riết rồi như quen với những nữ sinh duyên dáng hồn nhiên, dù chưa hề nói chuyện với họ. Ngày nào trên đường đi thiếu bóng giai nhân thì trong lòng chúng tôi như cảm thấy thiếu một cái gì rất đẹp trong cuộc đời. Những cái đẹp thật mơ màng, không rõ rệt và không thể nào định nghĩa được, mặc dù thời ấy chuyện trai gái làm quen nhau không phải tự nhiên hay dễ dàng gì, có lẽ còn bị ngăn cách bởi bức tường lễ giáo vô hình “nam nữ thọ thọ bất thân”!

 

Vào những buổi trưa hè trước giờ vô học bọn học trò nam nữ thường xúm xít xung quanh những chiếc xe bán hàng rong trước cổng trường trên đường Ngô Quyền - chè đậu đỏ bánh lọt nước cốt dừa là một đặc sản bình dân được đa số ưa chuộng lúc bấy giờ. Nhưng khu “chợ đứng” trên đường Ngô Quyền này không chỉ là nơi buôn bán hàng rong thôi, mà còn là nơi hội ngộ cho những cặp mắt “tình ái” của các cô cậu học trò có dịp làm quen; nhưng nên nhớ là chỉ có con mắt làm quen với nhau thôi, còn con người thì vẫn xa cách; không ai dám hé môi thố lộ tâm tình, vì sợ chúng bạn dòm ngó trêu chọc. 

Sinh hoạt lớp cũng có khi được tổ chức ở xa trường trong hình thức du ngoạn. Có lần cả lớp tôi kéo nhau đi tới vườn Thầy cầu cùng với thầy phụ trách, hình như kỳ đó là thầy Lương Vinh Sanh, dạy nhạc. Ở Cần Thơ thời đó chắc ai cũng biết vườn Thầy Cầu ở Rạch Ngỗng, đường Tạ Thu thâu đi vô. Đây là thắng cảnh tư nhân không lớn lắm nhưng được thiết kế cảnh vật thiên nhiên rất đẹp và rất mát vào những buổi trưa hè nhờ có nhiều cây cối bao quanh.

 

Khi bắt đầu lên đệ nhị cấp hình như ai cũng thấy mình trưởng thành thêm ra, có trách nhiệm và nghiêm chỉnh hơn trong việc học, mặc dù đời sống tình cảm của tuổi học trò cũng bắt đầu phát triển hơn. Từ năm đệ tứ phong trào học nhóm bắt đầu bộc phát khắp nơi. Tùy theo nơi cư ngụ học sinh cùng lớp xúm xít nhau trong những giờ học riêng tại nhà, nhất là môn toán. Nhà trọ học của chúng tôi ở hẻm Tài Xỉu rất đơn sơ, mái, vách bằng lá dừa nước nền đất, thấp đèn dầu ban đêm. Có những đêm vào mùa khô ráo cả nhóm chúng tôi kéo ra đường Lý Thái Tổ ngồi học dưới cột đèn; dù đèn đường lúc đó cũng không sáng lắm nhưng vẫn sáng hơn đèn dầu trong nhà. Học tới khuya chúng tôi lại kéo nhau xuống bến Ninh Kiều ăn xôi hay ăn bắp nấu rồi thả bộ về nhà ngủ. Nhớ lại thời đó sinh hoạt giải trí của học trò chúng tôi rất đơn giản nhưng hồn nhiên và đầy lý thú. Khi lớn lên thêm một chút nữa, ở lớp đệ tam và đệ nhị bọn con trai chúng tôi bắt đầu “bạo dạng” hơn trong việc giao tiếp với bọn con gái. Bắt đầu dám “hở môi” nói chuyện làm quen với các cô khi có cơ hội. Thế rồi đôi lúc cũng có một thứ tình cảm nhẹ nhàng, len lỏi vào lòng sau những lần gặp gỡ một đối tượng nữ sinh nào đó mà sau này người ta mô tả là tâm trạng “bóng hồng lọt vào mắt xanh”!

Đó là một vài hình ảnh trong ký ức của tôi thời còn đi học đã lu mờ nhưng rất đẹp, cái đẹp của tuổi hồn nhiên, giờ đây chắc không bao giờ tìm lại được.

Vào đầu tháng giêng năm 1999 sau gần 22 năm xa cách quê nhà tôi trở về Việt Nam lần đầu, mang theo tâm trạng của một người cô đơn đi tìm lại dấu xưa tích cũ để cố quên một biến cố đau thương nhất trong đời - vợ tôi bị tử thương đột ngột trong một tai nạn xe trước đó chưa đầy một năm. Về lại Cần Thơ những con đường, những ngõ hẻm năm xưa nay không còn nữa. Tôi có dịp đi ngang qua ngôi trường đầy kỷ niệm nhưng hình ảnh mái trường thì còn tên trường “Phan Thanh Giản” đã mất bây giờ nó là Châu Văn Liêm, cái tên nghe xa lạ quá. Tâm trạng ngổn ngang trước những cảnh “vật đổi sao dời” của Cần Thơ yêu dấu.  Tôi tìm gặp lại một vài thằng bạn cũ: Lê Nguyễn Thiện Ngôn có cửa hàng bán vải tại chợ Tham Tướng, thằng Liêm có tiệm bán xe đạp ở đầu đường Tự Đức bây giờ là Lý Tự Trọng. Tôi cũng có gặp thằng Hiệp, do thằng Ngôn giới thiệu, nhưng tôi không còn nhớ mấy tên này vì tụi nó học khác lớp tôi. Hồi đó khi gặp lại thằng Ngôn tôi hơi ngỡ ngàng và thoáng xúc động nhìn thấy nó ốm và già đi, có lẽ vì chống chọi với bao thử thách sau cuộc đổi đời; tuy nhiên phong cách nó cũng như xưa, tự nhiên trong tình bạn học cùng lớp như ngày nào: Cũng là mày tao trong cách nói tự nhiên, nhưng bây giờ là hình ảnh hai ông bạn già ngồi uống cà phê kể chuyện đời xưa và đời hiện tại. Thằng Ngôn chở tôi bằng xe Honda, đi chỗ này chỗ nọ, có lúc vào quán ăn sáng, uống cà phê, có lúc đi xa xuống miệt Cái Răng ghé ăn nem nướng bên đường; nhưng hình như lúc nào gặp nhau chúng tôi cũng liên miên trao đổi tâm tình. Có hôm nó xuống tận Phụng Hiệp  để tiếp tục kể cho nhau nghe hết chuyện này tới chuyện khác.

 

14. GS Phạm Khắc Trí, Plano TX:

      

Chân thành kính nhờ Giáo Sư Bùi Hữu Việt chuyển lời phân ưu của chúng  tôi đến các con các cháu và thân quyến của Giáo Sư Bùi Hữu Trạng.  Mừng cho Trạng đờì đời an nghỉ bên người vợ hiền yên qúy nơi CÕI VĨNH HẰNG.

 

15.  Phan Quang Nghĩa, chs PTG, Cần Thơ:

Từ VN anh Phan Quang Nghĩa bạn học của anh Bùi Hữu Trạng điện thoại trực tiếp cho biết “Cá nhân tôi và Gia đình tôi thành thật chia buồn cùng gia đình BHT. Chúng tôi biết nhau rất lâu vì học chung đợt. Mười mấy năm trước, khi BHT còn ở VN chúng tôi gặp nhau thường lắm. Sau này khi BHT qua Úc, mỗi lần về VN thì tôi và các bạn bè trường Phan Thanh Giản lo đón tiếp. Thỉnh thoảng chúng tôi có qua Úc thì BHT đón tiếp chúng tôi. Gần đây nhất là năm 2019 tôi có qua Úc, ở nhà BHT. Sau đó BHT có về VN, chúng tôi đi từ Nam ra Bắc thăm danh lam thắng cảnh. Được điện thoại của nhau thì cười ha hả, thân như anh em. Bây giờ không còn nhau nữa. Kẻ ở người đi. Bất ngờ quá. Thiệt là buồn!”


16.  Nguyễn Thanh Bình, chs PTG, Cần Thơ, VN: 

Sau điện thoại của anh Phan quang Nghĩa, anh Nguyễn Thanh Bình, cựu Giảng Viên Đại Học Khoa Học VĐH Cần Thơ tâm sự:

“Bùi Hữu Trạng là người hiếu khách, rất tốt với anh em. Tôi và anh Phan Quang Nghĩa du lịch qua Úc được cũng nhờ Bùi Hữu Trạng. Qua Úc rồi thì BHT lo đón tiếp, ăn ở, đưa đi chơi. Tôi biết BHT lâu lắm, không riêng BHT mà biết cả gia đình. Khi BHT về Cần Thơ thì có tôi với anh Nghĩa đón tiếp. Không riêng gì chúng tôi mà cả những học trò của BHT ngày trước cũng rất mến thương BHT. BHT mất đi, thiệt là một mất mát to lớn đối với bạn bè, bằng hữu.”

 

17.  Nguyễn Kim Long Phụng, Calgary, Canada: 

 

Tưởng nhớ bạn hiền Bùi Hữu Trạng

 

Phương Nam mây trắng bồi hồi

Bàng hoàng chợt nhớ bạn tôi đã rời

Doncaster East, Long Valley Way

Hiển linh hòa hiệp phu thê vẹn tình

 

Tháng trước điện đàm gần ba tiếng

Mà bây giờ mầy vào giấc thiên thu

Dẫu sỏi đá cũng đau lòng nát dạ

Trạng thương ơi! Không một tiếng tạ từ

 

Rộn rã nói cười trong ngôi nhà đông khách

Mười một năm mà tưởng mới lần đầu

Những bữa ăn kéo dài đêm quá giấc

Vài ba ngày thêm bạn học bốn phương

 

Làm sao quên chuyến bay dài không nãn

Ví nụ cười rạng rỡ đón người xa

Hứa với mày đem theo màn hát ngắn

Thêm sắc màu cho Đại Hội trường nhà

 

Thương thầy cô, kính đồng môn là tâm huyết

Đâu quản gì công khó suốt ngày đêm

Từ Úc Châu trãi lòng qua Bắc Mỹ

Vui gặp người trong lễ hội hàng năm

 

Nâng niu đàn cháu bằng thâm tình nội ngoại

Nhắc nhỡ rễ dâu vẹn chữ kính nhường

Mấy mươi năm thủy chung son sắt

Rạng tiếng Bùi Gia “Tam Đại Đồng Đường”.

 

Kẻ Bắc người Nam hai đầu trái đất

Nối kết nhau vạn lời nói ấm tình

Giờ không còn nghe tiếng “mầy, tao” thân thiết

Trạng thương ơi, Trạng theo ánh quang minh

 

Nguyễn Kim Long Phụng

Calgary, Albera, Canada.5g54 sáng 21-2-2021

 

18.  Phạm Văn Khuông và gia đình:

 

Kính gởi anh Bùi Hữu Việt,

Thưa anh tôi Phạm Văn Khuông thành viên gia đình HQHH/VIC. và là bạn tù cải tạo của anh Bùi Hữu Trạng ở Thất Sơn. Tôi rất xúc động hay tin anh  Trạng vừa bỏ người thân cùng bạn bè ra đi. Dự định sẽ đến tiễn anh lần cuối nhưng mấy hôm nay không được khỏe nên đành mượn địa chỉ Mail của anh để kính chuyển lời Thành Kính Phân Ưu đến Anh, các Cháu cùng Tang Quyến. Nguyện cầu Hương Hồn anh Bùi Hữu Trạng sớm được An Bình nơi cõi Vĩnh Hằng.

Thành Kính Phân Ưu


19. Châu Minh Hoàng, Morgan Hill CA:

Tiễn đưa bạn hiền Bùi Hữu Trạng

Tôi biết anh Bùi Hữu Trạng qua hội Ái Hữu trường PTGĐTĐ năm 1999 khi tôi tổ chức  Đại Hội PTGĐTĐ hải ngoại lần thứ 3 tại San Jose California Hoa Kỳ.

Sau đại hội phong trào nhớ về trường cũ lên rất cao, anh Trạng đang ở Melbourne Úc Châu là một trong số các bạn khắp nơi đều muốn tổ chức đại hội ở tại địa phương mình.ở thời điểm này kiến thức về tổ chức họp mặt rất giới hạn nhưng nhờ được cung cấp đầy đủ tài liệu, băng video cũng như đặc san với tinh thần  hăng hái và nhiệt tình của anh Trạng cùng sự ủng hộ của quý thầy cô và đồng môn ở Úc Châu, kết quả Đại Hội 1 Melbourne rất tốt đẹp và sau đó đại hội PTGĐTĐ được tổ chức lần lượt các tiểu bang khác ở Úc châu mà người thúc đẩy cũng là anh Trạng?

Hôm nay anh Bùi Hữu Trạng đã bỏ thầy cô và đồng môn ra đi về miền tiên cảnh để đoàn tụ cùng chị, Đây là một sự mất mát lớn lao cho thầy cô và đồng môn Úc Châu.

Anh chị Trạng rất hiếu khách có những ngày tổ chức đại hội anh sẵn sàng chứa bất kỳ anh chị nào muốn ở lại nhà anh. Mỗi lần tôi đến Melbourne để thăm gia đình là anh có buổi họp mặt các anh em với tôi.Sau đại hội ở Perth anh còn rũ vợ chồng tôi đi Sydney chơi vớ nhiều kỷ niệm cùng đồng môn.

Châu Minh Hoàng

20.  Hoa Lê,  một thân hữu ở Austin, Texas  USA:

 

TIẾC ANH

 

Thôi rồi ông Cò Quận 9

Đã kết thúc bài hát “Tuyệt Tình Ca”

Nhớ có nhiều lần em hỏi

Anh hay trả lời “bao la”

 

Bây giờ thênh thang 

Đường chân trời rộng mở

Có một thế giới nào “bao la”

Anh gặp chị, cùng dắt tay nhau

 

Bắt đầu và kết thúc

Sống rất nhẹ nhàng

Và ra đi thanh thản

 

Em khóc vì nhớ anh

Vì đã muốn gặp anh lần nữa

Để tiếp tục thắc mắc mãi trong lòng

Vì có rất nhiều điều thú vị trong anh

Bùi Hữu Trạng,

Con người và tấm lòng

Yêu chuộng khách bao la.

 

Hoa Lê

26-02-2021

21.  Thái Tấn Truyền: 

Thơ điếu tang anh Bùi Hữu Trạng

 

Trạng ơi ! Anh đã đi rồi.

Anh đi vội quá ! Lòng tôi ngậm ngùi.

Đành rằng sinh tử luân hồi.

Nhưng  mà Bạn mất! sao tôi chẳng  buồn.?!

 

Tuy rằng lệ chẳng như tuôn.

Nhưng mà tôi thật rất buồn Trạng ơi !

Mới hôm nào đó đây thôi.

Gặp nhau còn nói,  còn cười với nhau.

 

Ai ngờ, thời khắc qua mau.

Anh đi ! Nghe báo ! Lòng đau bồi hồi !.

Trước sau : thì cũng đi thôi.

Nhưng người đi trước:  người sau đau lòng.

 

Anh đi : cầu chúc  thong dong.

Anh về : nơi chốn đời không muộn phiền.

Anh về : nơi chốn bình yên.

Về nơi Tiên cảnh :  thiên niên, vĩnh hằng.

 

Chúc anh : rời chốn nhân gian.

Về nơi tiên giới : muôn ngàn ánh sao.

 

Chúc anh :  ân sủng Trời cao.

Cho anh gặp Chị : phép mầu Thượng Thiên.

 

Cầu cho : lời chúc  linh thiêng.

Vợ chồng anh được : đoàn viên sum vầy.

 

Trạng ơi ! thôi  nhé, từ nay.!

Anh đi, tôi ở : Chia tay Bạn hiền.

 

Anh về : nơi nước non Tiên.

Chuyện trần quên lãng, ưu phiền lãng quên.

 

Thái Tấn Truyền

Thông báo Feb 13, 2021 của BTC Tang Lễ CHS Bùi Hữu Trạng

v/v Chia sẻ kỷ niệm lần cuối với Bùi Hữu Trạng

Đông Trần

Kính thưa quý Thầy Cô và quý đồng môn PTG-ĐTĐ các nơi,

 

Đầu năm mới tôi xin có đôi lời chúc quý Thầy Cô và quý Đồng Môn  một năm mới nhiều sức khỏe và mọi điều may mắn trong suốt năm Con Trâu và cả những năm tháng kế tiếp. Nhân tiện tôi xin tâm sự đôi điều.

 

Tôi được anh Lâm Hữu Lộc, trong Ban Chấp Hành PTG-ĐTĐ Victoria, và anh Bùi Hữu Việt, trong gia đình anh Trạng, ủy nhiệm làm một việc khá "trọng đại". Soạn một Bài Tiễn Biệt, ghi lại những điều cần ghi, những điều cần nhớ về anh Bùi Hữu Trạng trong phạm vi là chs PTG-ĐTĐ, hay trong phạm vi sinh hoạt của Hội CHS PTG-ĐTĐ. Những điều cần nói về anh BHT trong phạm vi gia đình thì có anh Bùi Hữu Việt và gia đình lo. 

 

Kính thưa quý Thầy Cô và quý Đồng Môn,

Bản thân tôi không thể biết hết mọi chuyện, đồng thời thời gian cũng không có nhiều để có thể gọi phỏng vấn nhiều vị về BHT vì khi sinh thời anh đã đến nhiều nơi, gặp gỡ và sinh hoạt với rất nhiều người, vì vậy tôi có một thỉnh cầu. Rằng nếu quý Thầy Cô cũng như quý Đồng Môn có những kỷ niệm đặc biệt cần ghi lại, cần kễ ra, cần chia sẻ với nhau, thì xin vui lòng viết lại, viết tay cũng được, viết qua email cũng được, rồi gửi qua email cho tôi. Chậm nhất là hết cuối tuần này (hết ngày Chủ Nhật 21 Feb 2021). Hoặc cho tôi biết, tôi sẽ điện thoại phỏng vấn. Cuối cùng tôi sẽ thay mặt Hội CHS PTG-ĐTĐ các nơi để tổng hợp, đúc kết thành một bài rồi đọc lại trong lễ tiễn đưa lần chót.

 

Rất mong quý Thầy Cô và quý Đồng Môn  không nên e dè, cứ mạnh dạn viết hoặc cho tôi biết.

Cuối cùng, một lần nữa kính chức quý Thầy Cô và quý Đồng Môn năm mới nhiều sức khỏe và mọi ước nguyện đều được thành tựu.

 

Thân kính.

TRẦN ĐÔNG

___________________________________________

VĨNH BIỆT 1 ĐẠI NIÊN TRƯỞNG PTG:

NIÊN TRƯỞNG TRẦN KIM BẢNG

Australia, 3:36 AM, 01/09/2020

 

Kính Thưa Quý Niên Trưởng,Quý Thầy Cô,Quý Đồng môn:

 

Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng  xúc động và thương tiếc khi hay Tin Buồn:

Huynh Trưởng 

 TRẦN KIM BẢNG

-Cựu PTG niên khoá 1945 - 1949

-Đồng song với huynh trưởng Nguyễn kim Quang (Sydney, Au).

-Nguyên Thiếu tá SQ Nghi lễ Phủ Tổng Thống VNCH.

Vừa quy tiên tại Sydney Australia

lúc 6.28  giờ chiều Ngày Chúa nhật 30 Tháng 8 Năm 2020.

Hưởng Thượng Thọ  88 Tuổi.

 

Toàn thể Thầy Cô và Đồng môn PTG-ĐTĐ tại Úc châu xin 

-Thành Kính Chia Buồn cùng  Chị Trần kim Bảng và Quý Tang Quyến.

-Kính Nguyện Hương Linh Huynh Trưởng Trần Kim Bảng sớm được An nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM, Ái Hữu CHS PTG- ĐTĐ Úc châu,

CHS Bùi hữu Trạng

 

Cc:

- Đính kèm Cáo Phó của Gia đình.

- Kính nhờ anh Nguyễn công Danh vui lòng đưa Tin Buồn phổ biến lên Trang Nhà ptgdtdusa . Đa tạ.

Bùi hữu Trạng

NGẬM NGÙI TIỄN ĐƯA NIÊN TRƯỞNG VỀ CÕI VĨNH HẰNG

Nhân ngày Giỗ đầu, Tưởng nhớ Chị BÙI HỮU TRẠNG,

      Khuê Danh TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH     

(20/12/1947 - 01/09/2020)

Trạng Bùi                                                          Ngày 01 tháng 09 năm 2020

 

TRI ÂN

Kính Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn,

 

Ngày 01 Tháng 09 Năm 2020 tròn năm hiền nội của Bùi hữu Trạng khuê

danh Trương Thị Ngọc Anh quy tiên ( 01/09/2019 - 01/09/2020  -Hưởng Thọ 73 Tuổi). Điều bất hạnh và ray rức cho gia đình chúng tôi là không tổ chức được ngày kỷ niệm đau buồn và khó quên này, dù chỉ giới hạn trong phạm vi gia đình vì rơi đúng vào thời điểm giản cách để ngăn chận dịch cúm Vũ Hán giai đoạn 4 trong 6 tuần lễ ( 01/8/2020 - 13/9/2020 ) của Melbourne, Australia (hội họp không quá 2 người, di chuyển trong khoảng cách 5 km, giới nghiêm từ 8pm - 5am ).

Tuy nhiên bên điều không mai đó, Bùi hữu Trạng và gia đình vô cùng cảm động và trân quý vì nhận được những tin nhắn, điện thư, điện thoại nhắc nhớ đến ngày ra đi của Ngọc Anh với những lời rất đơn sơ nhưng đầy ắp nghĩa tình “...nói là chúng tôi nhớ chị NA là chưa đủ, mà phải nói là chúng tôi không bao giờ quên..”. đã làm ấm lòng và hạnh phúc vô biên cho gia đình chúng tôi, chắc NA cũng đang  tràn trề sung sướng ở cõi xa xăm nào đó trong niềm luyến thương của Quý Vị.

Thay mặt gia đình, BH Trạng xin Kính Gửi đến Quý Vị lời Tri Ân sâu sắc và Kính Chúc Quý Vị cùng Bữu Quyến luôn dồi dào Sức Khoẻ với mọi điều Tốt Đẹp.

Trân Kính

Bùi hữu Trạng

 

CC:

* Được tin từ VN, qua các chị Bính Lượng, Cúc là hôm nay 01/9/2020 có khoảng 30 anh chị em Đồng môn NĐC - LNH ,Đồng môn SP Cần Thơ,Đồng nghiệp giáo chức của NA ở Sài Gòn Cần

Thơ, Long Xuyên có tổ chức họp mặt để tưởng nhớ NA tại Mỹ Tho.

Gia đình BHT xin đa tạ Quý Bạn có lòng thương mến NA như mọi khi chúng tôi về VN đều được sự tiếp đón chân tình của Quý Vị.

*Ở quê nhà Cần Thơ  các Cháu,Chắt kêu NA bằng Mợ,Thiếm,Bà cũng có tổ chức cúng giáp năm cho Mợ 6,Thiếm 6 ,Bà 6 Trạng tại nhà thờ song thân của BHT.Rất cảm động và cảm ơn các con nhiều lắm.BHT

*Kính nhờ  bạn già Nguyễn Công Danh vui lòng đưa lên Trang Nhà  lời Tri Ân  của gia đình Bùi hữu Trạng.

Đa tạ. 

  Cầu mong Hương Linh chị Ngọc Anh đời đời an trú nơi Cõi Vĩnh Hằng 

TIN BUỒN & PHÂN ƯU

 

Vô cùng đau xót và thương tiếc kính báo cùng nhóm bạn đồng môn PHAN THANH GIẢN Cần Thơ, niên khóa 1968-1975, bạn của chúng ta là:

Bạn BÙI ĐỨC HÒA

                                          Pháp danh Giác Viễn

 

Cựu Học sinh Trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ

(niên khóa 1968-1972)

Cựu Quân nhân Quân Lực VNCH (1972-1975)

Cựu nhân viên của Bộ Nội Vụ Hoa Kỳ

(United States Department of the Interior)

 

Sanh ngày 18-9-1955 tại Thừa Thiên (Huế)

Đã từ trần ngày 6 tháng 8 năm 2020

tại Denver, Colorado, USA

Hưởng thọ 65 tuổi

 

Tang lễ đã được cử hành theo nghi thức Phật Giáo

và hỏa táng ngày 12-08-2020 tại Thornton, Colorado, Hoa Kỳ


            Chúng tôi, nhóm Cựu Học Sinh PTG niên khóa 1968-1975
             Xin chia buồn cùng
            Gia đình bạn Bùi Đức Hòa và toàn thể tang quyến.

              Nguyện cầu hương linh của bạn Đức Hòa  
             sớm tiêu diêu nơi miền Cực Lạc.

 

               ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

            Hình ảnh Tang Lễ bạn BÙI ĐỨC HÒA

TIN BUỒN & PHÂN ƯU

 

Kính Thưa Quý Niên Trưởng,Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn,

Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động và đau buồn khi nhận được Cáo Phó về Tang lễ chú thứ sáu của Đồng môn Phạm Ánh Vân từ Brisbane QLD Úc Châu  là:

Đồng môn Huynh Trưởng

        Bác sĩ PHẠM VĂN HOÀNG

Vừa Tạ thế  tại Huntintong Beach  California U S A.

            Thượng Thọ 86 Tuổi

Toàn Thể Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn và Gia đình xin:

Thành Kính Chia buồn cùng các Đồng môn Phạm Ánh Vân, Phạm hoàng Sơn và Quý Tang Quyến.

Kính Nguyện Hương Linh Huynh Trưởng Phạm Văn Hoàng sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

Đồng Thành Kính Phân Ưu,

TM, Ái Hữu CHS PTG & ĐTĐ Úc Châu,

CHS Bùi Hữu Trạng

 

CC:

- Kính nhờ anh Nguyễn Công Danh đưa Tin Buồn này lên Trang Nhà ptgdtdusa. Đa tạ.

- Nhân  đây xin nhắc lại trong tháng 6/2020 PTG-ĐTĐ  cũng vừa Chia Buồn:

Giáo sư Nguyễn Trường Hải là Dượng rễ thứ bảy của quý đồng môn Ánh Vân, Hoàng Sơn qua đời Ngày09 Tháng 06 Năm 2020. Thượng Thọ 81 Tuổi( Cô Phạm Thị Hồng phu nhân Thầy Nguyễn Trường Hải, nguyên Quản thủ Thư viện Trường PTG là cô thứ bảy, đã qua đời trước đây mấy năm).

Niên Trưởng Phạm Hoàng Hộ mãn phần Ngày 29 Tháng01 Năm 2017 tại Montreal Canada , Thượng Thọ 85 Tuổi, chú thư tư của Vân và Sơn.

Mlột lần nữa PTG-ĐTĐ  xin Thành Kính Phân Ưu

TIN BUỒN từ PTGĐTĐ Úc Châu: 

               TIN BUỒN & PHÂN ƯU

Kính Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô và Quý Đồng môn,

Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động khi nhận được Cáo Phó do Đồng môn Phạm hữu Ngân gửi Báo Tin Buồn Thân Phụ là:

         Ông PHẠM HỮU NGHI

 Cựu Dân Biểu Quốc Hội khoá 2 và 3 Đệ nhứt VNCH  .

 Vừa Thất lộc tại Sydney Australia lúc 5giờ40 Ngày Thứ Tư 17 Tháng 06 Năm 2020.

     Hưởng  Đại Thọ 103 Tuổi

 Toàn thể Quý Thầy Cô và Quý Đồng môn cùng Gia đình CHS  Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Úc châu :

 Thành Kính Chia Buồn cùng Đồng môn Phạm hữu Ngân và Quý Tang Quyến.

 Kính Nguyện Hương Linh Ông PHẠM HỮU NGHI sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM, Hội Ái Hữu CHS PTG-ĐTĐ Úc Châu,

 CHS Bùi hữu Trạng

_______________________________________

                                 TIN BUỒN & PHÂN ƯU

1.   CHS-CGS HUỲNH THỊ HOÀNG MAI

Kính Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn:

Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động và tiếc thương khi hay Tin Buồn Trễ chị của Đồng môn Huỳnh Thị Hoàng Liễu ( Brisbane -Úc châu) là:

Đồng môn HUỲNH THỊ HOÀNG MAI

     Cựu PTG - ĐTĐ nk 1956 - 1965          

Cựu GS. Đoàn Thị Điểm từ1971 

Đã Tạ Thế tại Canada lúc 08 giờ Ngày 03 Tháng 05 Năm 2020

 

Hưởng Thọ 77 Tuổi  

 

         Toàn Thể Quý Thầy Cô , Quý Đồng Môn & Gia đình Cựu Học Sinh  Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu:

-Thành Kính Chia Buồn cùng Đồng môn Huỳnh Thị Hoàng Liễu và Quý Tang Quyến.

-Kính Nguyện Hương Linh  Đồng môn HUỲNH THỊ HOÀNG MAI sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

 

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM. Ái Hữu PTG - ĐTĐ Úc Châu,

CHS Bùi hữu Trạng

 

CC:

-Đồng môn Huỳnh Thị Hoàng Mai là bạn đồng song với Đồng môn Nguyễn Thị Gấm ở Boston USA, chị Hoàng Mai kiên trì với PTG- ĐTĐ  9 năm và sau đó tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Cần Thơ môn Pháp Văn, nhiệm sở đầu ở Vĩnh Long, về Đoàn Thị Điểm từ 1971. Chị định cư ở Canada  từ 1991 vẫn độc thân cho tới ngày mãn phần.

2.  Đồng môn Huynh Trưởng LÂM HỮU LỘC

 

Kính Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn:

Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động và tiếc thương khi hay Tin Buồn 

 

Đồng môn Huynh Trưởng LÂM HỮU LỘC

Cựu PTG nk 1949 - 1953

Cựu Hiệu Trưởng Trường Nam Tiểu Học Tỉnh Lỵ Cần Thơ

Đã Mệnh chung  Ngày 01 Tháng 06 năm 2020 tại Melbourne Úc Châu.

               Thượng Thọ  86  

 

Toàn Thể Quý Thầy Cô , Quý Đồng Môn & Gia đình Cựu Học Sinh  Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu:

-Xin Thành Kính Chia Buồn cùng Bà Lâm Hữu Lộc là Đồng môn Nguyễn Thị Dung và Quý Tang  Quyến.

-Kính Nguyện Hương Linh Huynh Trưởng Lâm Hữu Lộc sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

 

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM. Ái Hữu PTG - ĐTĐ Úc Châu,

CHS Bùi hữu Trạng

3.  Anh ĐẶNG PHƯỚC NHƯỜNG

Kính Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn:

Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động và tiếc thương khi hay Tin Buồn:

  Anh ĐẶNG PHƯỚC NHƯỜNG

 (Phu quân của Cố Đồng môn Nguyễn Ngọc Sanh)

 Vừa Tạ Thế  Ngày Thứ Hai 01 Tháng 06 Năm 2020 tại Sydney Úc Châu                        Thượng  Thọ 82 Tuổi

 

 Toàn Thể Quý Thầy Cô , Quý Đồng Môn & Gia đình Cựu Học Sinh  Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu:

  -Xin Thành Kính Chia Buồn cùng hai cháu Đặng Phước Minh Khải, Đặng Ngọc Diễm Trang và Quý Tang Quyến.

  -Kính Nguyện Hương Linh Ông Đặng Phước Nhường sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

 Đồng Thành Kính Phân Ưu

 TM. Ái Hữu PTG - ĐTĐ Úc Châu,

 CHS Bùi hữu Trạng

 

CC:

 -Ông Đặng Phước Nhường là rể trong Đại gia đình Phan Thanh Giản- Đoàn Thị Điểm gồm quý Anh Chị em Đồng môn: Huynh Trưởng Nguyễn Kim Quang (Sydney-Úc châu), Nguyễn Ngọc Diệu , Nguyễn Ngọc Hương (USA), Nguyễn kim Bữu, Nguyễn kim Miên (Sydney-Úc châu).

Nhóm Cựu Học sinh Phan Thanh Giản Cần Thơ niên khóa 1968-1975
vừa nhận được tin buồn:


Giáo Sư PHAN THÔNG HẢO
(Charles Phan Thông)
Pháp Danh HOẰNG TRÍ

-Cựu Học sinh College Phan Thanh Giản Cần Thơ
(Niên khóa 1949-1953)
-Cựu Học Sinh Chasseloup Laubat Sài Gòn
-Cao Đẳng Sư Phạm Sài Gòn
-Cựu Giáo Sư Trường Trung Học Ngô Quyền, Biên Hoà (1959-1963)
và Trường Trung Học Phan Thanh Giản, Cần Thơ (1969-1975)
-Cựu Đại Uý Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà
-Cựu Hội Trưởng Chùa Giác Lâm, PA

Sanh ngày 6 Tháng 1 năm 1937
tại Gia Định, Việt Nam

Đã tạ thế vào lúc 1 giờ 37 phút
sáng ngày 13 tháng 5 năm 2020
(nhằm ngày 21 tháng tư năm Canh Tý)

tại Thành Phố Havertown, Pennsylvania, Hoa Kỳ.

HƯỞNG ĐẠI THỌ 84 TUỔI

***

 

Xin thành kính chia buồn cùng gia đình Thầy Phan Thông Hảo
và nguyện cầu hương linh của Thầy sớm vãng sanh Tịnh Độ
và an nghỉ đời đời nơi cõi vĩnh hằng.


 

Nhóm CHS Phan Thanh Giản Cần Thơ nk 1968-1975
 

ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

TIN BUỒN & PHÂN ƯU

 

Ái Hữu CHS PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động khi hay Tin Buồn :
Thân Mẫu Đồng môn Thủ quỷ của PTG-ĐTĐ  Melbourne

Lê hồng Thuỷ và Đồng môn Lê hồng Phong là


Bà  Lê Văn Tỵ

Khuê danh
HỒNG TÚ KIÊN

Đã mệnh chung lúc 5 giờ chiều
Ngày 01 Tháng 04 Năm 2020 tại Melbourne Australia.

   
Thượng Thọ 89 Tuổi

Thành Kính Chia Buồn cùng Bác Lê Văn Tỵ, Các Anh Chị  Lê hồng Thuỷ + Vũ phúc Thái, Lê hồng Phong, Lê hồng Vân + Mục sư Ngô minh Quang và Quý Tang Quyến.
Kính Nguyện Hương Linh Bà HỒNG TÚ KIÊN

sớm được An nhiên Tự tại  nơi cõi Vĩnh hằng.


Đồng THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
TM, Ái Hữu PTG-ĐTĐ Úc Châu
CHS Bùi hữu Trạng

CC: Vì mùa dịch bịnh nên Chương Trình
Tang Lễ bị giới hạn, xin Quý Vị ở Melbourne và các nơi vui lòng liên lạc chị Lê hồng Thuỷ để biết chi tiết và Chia Buồn: Email: thuythai@hotmail.com .Mb : +61434197582. Đa tạ.

Sinh Hoạt Ái Hữu TH Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm Cần Thơ

tại Úc Châu

 

Tiệc mừng Tân Niên Canh Tý 2020

Chiều Thứ Sáu 21 tháng 2 năm 2020 (nhằm 28 tháng Giêng năm Canh Tý) là một buổi chiều mát mẻ, đẹp trời của thành phố Melbourne, Úc Châu. Khoảng gần 70 đồng môn và  thân hữu của Ái hữu Trung Học Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm Cần Thơ đã hân hoan tề tựu ở nhà hàng Hoàng Gia tại Footscray (phía tây thành phố) để cùng nhau họp mặt dự tiệc Tân Niên theo lời mời trước đó của Ban Tổ Chức.

 

Trong năm vừa qua, Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG-ĐTĐ Cần Thơ ở Melbourne, Victoria đã có rất nhiều sinh hoạt như đón tiếp, chung vui, chia buồn, đưa đón những đồng môn đến từ phương xa viếng thăm các danh lam thắng cảnh trong tiểu bang. Nhưng quan trọng nhứt vẫn là đại hội Ái Hữu cựu học sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ Úc Châu lần thứ XVIII với chủ đề “Trường Xưa Còn Mãi” đã được long trọng tổ chức tại thành phố Melbourne ngày 19-04-2019 với khoảng hơn 200 quan khách, đồng môn, đồng hương Cần Thơ và vài cựu giáo sư PTG-ĐTĐ tham dự. Đặc biệt có phái đoàn cựu học sinh PTG-ĐTĐ từ Hoa Kỳ (33 người) và Việt Nam (27 người) đã đến Úc Châu tham dự  khiến cho không khí Đại hội càng thêm vui tươi, rộn ràng. Sau đó là chương trình du ngoạn 7 ngày ở đảo quốc láng giềng Tân Tây Lan (New Zealand) rất thành công và lưu lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng các tham dự viên.

Nhưng ngày vui qua mau, ngày buồn sao lại tới? Không đầy 5 tháng sau ngày Đại Hội Úc Châu, các đồng môn và thân hữu PTG-ĐTĐ khắp nơi lại đón nhận một tin buồn là chị Ngọc Anh, phu nhân của anh Bùi Hữu Trạng, Trưởng ban Đại diện PTG-ĐTĐ Úc Châu, đã đột ngột từ trần sau một cơn bạo bịnh vào ngày 1 tháng 9 năm 2019. Rất nhiều đồng môn của chúng ta trên toàn thế giới đã gởi lời chia buồn đến gia đình anh Trạng và Ái Hữu PTG-ĐTĐ Úc Châu. Hàng trăm quan khách thân hữu đã đến tiễn đưa chị Ngọc Anh lần chót ở nghĩa trang phía nam thành phố trong một ngày mưa dầm u ám. Tưởng đâu sinh hoạt PTG-ĐTĐ Úc Châu sẽ bị ngưng lại và trì trệ sau chuyện buồn này vì suốt 20 năm qua, chị Trạng là người đã tích cực góp công, góp  sức rất nhiều cho những lần đại hội, họp mặt thường niên ở Úc. Tuy nhiên, với sự nhiệt tình khuyến khích của đồng môn, thân hữu và gia đinh, anh Bùi Hữu Trạng vẫn tiếp tục lèo lái và hướng dẫn các sinh hoạt Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ ở Úc Châu và khởi đầu cho năm Canh Tý này là buổi dạ tiệc mừng Tân Niên rất thành công.

Mở đầu buổi họp mặt Tân Niên, anh Bùi Hữu Việt đã vui vẻ chào đón quan khách, đồng môn, thân hữu và cho biết vài Thầy Cô, niên trưởng cao tuổi đã không đến tham dự được (như Giáo Sư Bùi Bằng Hãn, GS Trần Văn Dinh, phu nhân cố GS Đoàn Văn Út) nhưng ngược lại cũng có nhiều thân hữu, đồng môn, đồng hương không ngại mùa “dịch cúm toàn cầu Corona đang xảy ra khắp nơi” mà hân hoan đến đây họp mặt, như cựu giáo sư  Đoàn Văn Trung và nhóm thân hữu “Hạnh Phúc Triền Miên”, nhóm đồng hương Sóc Trăng, Trà Vinh, Mỹ Tho, Vĩnh Long.v.v. Kế đến anh Bùi Hữu Việt cũng giới thiệu sơ qua chương trình hôm nay và không quên kể những mẫu chuyện tiếu lâm về năm Tý khiến cho mọi người vỗ tay tán thưởng từng hồi.

Tiếp theo là phần phát biểu của anh Bùi Hữu Trạng. Sau phần chào mừng, anh Trạng đã long trọng báo tin là nhân dịp Lễ thượng thọ 90 tuổi của cựu Giáo Sư Hiệu Trưởng Lưu Khôn, được tổ chức vào Chủ Nhựt sắp tới ở San Jose, California, Ái Hữu Úc Châu của chúng ta có đặt làm một tấm bảng lưu niệm để trao tặng cho GS Lưu Khôn với hàng chữ như sau: “Toàn thể Quý Thầy Cô & Quý Đồng Môn Cựu HS PTGĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu Chúc Mừng Thượng Thọ Cửu Tuần Giáo Sư cựu Hiệu Trưởng Lưu Khôn (Australia ngày 23-2-2020).

Vấn đề quan trọng kế tiếp mà anh Trạng muốn nêu ra hôm nay và xin hỏi ý kiến của tất cả mọi người hiện diện là kể từ năm nay chúng ta có nên tiếp tục tổ chức Đại Hội PTG-ĐTĐ Úc Châu nữa hay không và thời gian cách khoảng bao lâu cho mỗi kỳ đại hội vì mỗi năm số đồng môn niên trưởng tham dự càng thưa dần. Nếu luân phiên tổ chức ở các tiểu bang khác thì Ban Tổ Chức ở từng tiểu bang có đủ nhân lực để đứng ra tổ chức hay không?

Nhắc đến sự đóng góp của chị Trạng trong 20 năm qua, anh Trạng đã không khỏi bùi ngùi, xúc động, ngẹn ngào lặng im trong vài phút, khiến cho nhiều người chợt nhớ đến những lời phân ưu của cựu Giáo sư Bùi Bằng Hãn, một vị thầy của nhiều thế hệ PTG&ĐTĐ từ thập niên 50, hiện đang cư ngụ tại Melbourne, đã từng cố vấn cho Ái hữu PTG&ĐTĐ Úc Châu, nay tuổi gần 90 như sau:

“Anh Trạng, chúng tôi vô cùng sửng sốt và thương tiếc khi anh báo tin chị Trạng quy tiên. Chị Trạng quy tiên, anh mất đi người vợ hiền, hội CHS PTG&ĐTĐ mất đi một thành viên tích cực không quản ngại khó khăn trong mọi sinh hoạt và những hoạt động của hội. Từ khi thành lập hội, ngày họp mặt đầu tiên 13/01/2001 cho đến nay, sự lớn mạnh và những hoạt động của hội bất cứ một việc gì đều có bàn tay đóng góp không nhỏ của chị. Từ đáy lòng chúng tôi, chia buồn sâu sắc đến anh, đến các con cháu, đến Bùi Hữu Việt, Bùi Hoàng Dũng và tang quyến. Nguyện cầu hương linh chị Trạng sớm được an nghỉ nơi cửa Phật – Vợ chồng Bùi Bằng Hãn thành kính phân ưu.”

Mọi người xôn xao, thảo luận bàn tán và tiếp tục suy nghĩ về vấn đề “Tương lai của Đại Hội Úc Châu” trong lúc anh Lâm Hữu Lộc lên sân khấu báo cáo tài chánh của Ái Hữu PTG-ĐTĐ Melbourne trong năm qua và nhứt là phần tổng kết chi thu của Đại Hội Úc Châu lần thứ XVIII và tour du lịch Tân Tây Lan rất thành công. Kế đó là phần phát quà lưu niệm gồm hơn một trăm dĩa CD, DVD ca nhạc do tiệm Khai Trí (con trai của Thầy Bùi Bằng Hãn) gởi tặng và những bao lì-xì, quà tặng của ban Tổ chức dành cho từng bàn. Xen kẻ chương trình là những màn khiêu vũ và hợp vũ do nhóm “Hạnh Phúc Triền Miên” của đồng môn Lê Thiện Phúc và các thân hữu như chị Mộng Tường, chị Kim Phượng, chị Hồng, anh Trí, chị Hạnh ... đóng góp, những màn đơn ca do các anh Lưu Minh Đức, Hoàng Tuấn ... thay phiên nhau trình diễn khiến cho không khí buổi họp mặt rất đa dạng, phong phú và tràn đầy tình thân ái.

Sau cùng, Ban Tổ Chức của Ái Hữu PTGĐTĐ Melbourne đã tổng kết ý kiến của đa số tham dự viên hôm nay như sau:

-Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ ở Úc Châu vẫn tiếp tục duy trì Đại Hội Toàn Úc Châu mỗi 2 năm một lần (luân phiên theo từng tiểu bang, tức là lần tới sẽ là năm 2021), thời gian và địa điểm sẽ thông báo sau.

-Nếu tiểu bang nào ở Úc Châu  không có đủ điều kiện để tổ chức Đại Hội (khi tới phiên mình) thì nhóm Ái Hữu PTG-ĐTĐ ở các tiểu bang khác có thể ưu tiên đứng ra tổ chức và Ái Hữu Melbourne sẽ sẵn sàng tiếp tay tổ chức.

-Riêng ở Melbourne, chúng ta sẽ họp mặt mỗi năm một lần (Tất niên hoặc Tân niên) và năm nào có Đại Hội Toàn quốc thì sẽ làm tiệc họp mặt chung 1 lần.

Mọi người đồng loạt vỗ tay tán thưởng cho những lời đề nghị này của Ban Tổ Chức Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ ở Melbourne.  

Gần 11 giờ đêm, mọi người luyến tiếc chia tay nhau trong tiếng nhạc rộn ràng của những màn khiêu vũ, karaokê vẫn còn đang tiếp diễn và bên ngoài tiết trời đang dần dần trở lạnh.

Hai mươi năm đã trôi qua kể từ lần họp mặt đầu tiên của các cựu học sinh Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu ở Melbourne với biết bao kỷ niệm vui buồn, ai còn ai mất, ai lưu lạc phương nào? Xin mến chúc mọi người trong chúng ta đều được khoẻ mạnh, an khang để hàng năm cùng nhau tái ngộ ở những buổi tiệc Tất niên, Tân Niên hay Đại Hội PTG-ĐTĐ được tổ chức luân phiên ở những thành phố khác nhau của từng tiểu bang trên toàn đại lục Úc Châu.

CHS La Thanh Khải tường thuật.

Ái Hữu CHS PTG &ĐTĐ CẦN THƠ  tại ÚC CHÂU vô cùng xúc động và mên tiếc khi hay

Tin Buồn từ San Jose California USA:

        Thầy ĐÀO NGỌC TỨ

      Thánh danh Augustino

    Cựu Giáo Sư Sử Địa PTG

Vừa Thất lộc Ngày 08 Tháng 03 Năm 2020 tại San Jose Bắc Cali USA.

            Hưởng Thọ 82 Tuổi

Toàn Thể Quý Thầy Cô và Quý Đồng Môn PTG -ĐTĐ  Cần Thơ tại Úc Châu

cùng Gia đình :

Thành Kính CHIA BUỒN cùng Cô Đào Ngọc Tứ và Quý Tang Quyến.

Kinh Nguyện Hương Linh Thầy ĐÀO NGỌC TỨ sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

ĐỒNG THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

TM, Ái Hữu CHS PTG-ĐTĐ Úc Châu

CHS Bùi Hữu Trạng

CC: PTG-ĐTĐ Úc Châu có liên lạc với Cô Đào Ngọc Tứ và Tang Quyến được biết mọi chi tiết về Tang Lễ vào ngày 22/3/2020 và 23/3/2020 không thực hiện được theo chương trình đăng trên Cáo Phó vì ảnh hưởng dịch cúm.

__________________________

CHS Bùi Tuyết Sơn, Cựu Trưởng Ban Đại diện PTG-ĐTĐ Bắc Cali , thay mặt CHS Bùi Hữu Trạng trao tặng Thầy Lưu Khôn Plaque mừng Thượng Thọ Cửu Tuần của Ái Hữu CHS PTG-ĐTĐ Úc Châu tại nhà hàng ở San Jose chiều Chủ nhật 23/2/2020.

PTGĐTĐ ÚC CHÂU

Chúc Mừng Thượng Thọ Cửu Tuần GS-HT LƯU KHÔN

TIN BUỒN & PHÂN ƯU

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kính Thưa Quý Niên Trưởng,Quý Thầy
Cô,Quý Đồng Môn,

Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu xin Báo Tin Buồn:
Hiền nội của Đồng môn Huỳnh Hữu Nam là:


          Bà TRẦN AN NIỆM


Sinh  Ngày 02 Tháng 01 Năm  1949
Từ trần lúc 10 giờ sáng Ngày 20 Tháng 12 Năm 2019 tại Melbourne  Úc Châu.
                 

Hưởng Thọ 71 Tuổi


Thay mặt Quý Thầy Cô và Toàn thể Đồng môn PTG & Đ T Đ Cần Thơ tại Úc Châu xin
Thành Kính Chia Buồn cùng Đồng môn Huỳnh Hữu Nam ( Nam lùn,  cầu thủ bóng đá) và Quý Tang quyến .
Kính Nguyện Hương Linh  chị TRẦN AN NIỆM sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.


Đồng Thành Kính Phân Ưu
TM . Ái Hữu PTG & ĐTĐ Úc Châu,
CHS Bùi Hữu Trạng

Cc:
- Chi Tiết về Tang Lễ sẽ Thông Báo sau.
-Liên lạc Chia Buồn:
 Huỳnh Hữu Nam
     MB : +61481014567
     Email: namoc2@yahoo.com.au

TIN BUỒN & PHÂN ƯU

 

Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động khi hay TIN BUỒN :
Mẹ  Vợ của Đồng môn Võ Hữu Thể là


        Bà NGUYỄN THỊ ĐÍNH
      Pháp Danh Ngọc Duyên


      Sinh năm 1927
Vùa quy tiên lúc 19 giờ 39 Ngày 25 Tháng 11 Năm 2019 ( Nhằm Ngày 29 Tháng 10 Năm Kỷ Hợi tại Bằng Tăng , Cần Thơ VN.


       Hưởng Thượng Thọ 92 Tuổi.

Chương Trình  Tang Lễ:
-Nhập quan lúc 00 giờ Ngày26/12/2019.
-Động quan lúc 13 giờ Ngày 26/11/2019.
-Di quan đến hoả táng tại Sơn Trang Tiên Cảnh.

Quý Thầy Cô và Toàn Thể Đồng
môn PTG-ĐTĐ tại Úc Châu xin:

-Thành Kính Chia Buồn cùng  anh chị Võ hữu Thể và Quý Tang Quyến.
- Kính nguyện Hương linh  Bác Nguyễn Thị Đính sớm được An nhiên Tự tại nơi cõi Vĩnh hằng.


Đồng Thành Kính Phân Ưu,
TM, Hội Ái Hữu  PTG-ĐTĐ  Úc Châu
CHS Bùi Hữu Trạng

Cc: Liên lạc Chia Buồn: Võ hữu Thể     
                                  MB:  +61421132503.

Trang TƯỞNG NHỚ CHỊ TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH:

1. Bùi Hữu Trạng: Cảm tạ của Tang Quyến chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

2. Bùi Hữu Việt: Tiểu sử chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

3. Trần Đông: Viếng Tang chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

4. Phân Ưu và hình ảnh kỷ niệm với chị NGỌC ANH: Nhiều người

 ___________________________________________________

CẢM TẠ

 

Toàn Thể Tang Quyến Chúng Tôi xin muôn vàn Cảm Tạ:

Quý Hội Đoàn, Đoàn Thể tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới:

* Úc Châu:

-Cộng đồng Người Việt Đông Nam Melbourne (SEMVAC) và SEMVAC Help.

-Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Melbourne.

-Hội Quán Võ Thuật Đồng Tâm Sydney NSW.

-Thượng Nghị Sĩ Tiểu bang Victoria: Tiến sĩ, Giáo sư Kiều Tiến Dũng.

-Nghị viên Trương Lợi, Hội đồng Thành phố Dandenong Melbourne.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho: Liên bang Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh NĐC&LNH Queensland, NĐC& LNH Sydney, NĐC&LNH Victoria.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG&ĐTĐ Melbourne, PTG&ĐTĐ Sydney, PTG&ĐTĐ Brisbane, PTG&ĐTĐ Tây Úc, PTG&ĐTĐ Nam Úc.


* Mỹ Châu & Canada:

-Ban Tổ Chức Đại Hội Cựu Học Sinh PTG&ĐTĐ Thế giới Ký thứ 23 tại Maryland USA.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston, Dallas, Boston, Bắc Cali, Nam Cali, Atlanta (USA).

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Toronto, Calgary (Canada).


* Cần Thơ VN:

-Nhóm Họp bạn PTG & ĐTĐ ngày 23 Tháng Chạp hàng năm (Cựu & Tân) tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ nk 1968-1975 tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ Nữ họp bạn Thứ bảy cuối mỗi tháng tại Cần Thơ.


* Quý Thầy Cô Cựu Hiệu Trưởng, Tổng Giám Thị và Quý Thấy Cô Cựu Giáo Sư PTG & ĐTĐ tại Úc Châu, Âu Châu, Mỹ Châu, Canada & Việt Nam.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Sinh Viên Đại Học Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Nghiệp Cựu Giáo Chức Trung Học VNCH khắp nơi.

* Quý Gia Đình Thông Gia , Quý Thân Bằng Quyến Thuôc, Quý Bạn Hữu tại Việt Nam, Mỹ Châu, Âu Châu và Úc Châu.

 

Trong thời gian qua đã:

 

-Điện Thoại, Điện Thư, gửi Thiệp Chia Buồn.

-Đăng Phân Ưu trên các báo Việt ngữ tại Úc Châu

-Gửi Tràng Hoa Viếng Tang.

-Tham Dự Tang Lễ và Tiễn đưa Linh Cữu
 

Vợ, Mẹ, Chị, Bà của Chúng Tôi là:

           Bà BÙI HỮU TRẠNG
Khuê danh TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Sinh Ngày 20 Tháng 12 Năm 1947 (Đinh Hợi)
  Mệnh chung Ngày 01 Tháng 09 Năm 2019

Tại Melbourne Úc Châu


  Hưởng Thọ 73 Tuổi


Mọi sơ sót trên Cáo Phó &  trong Tang Lễ nếu có xin Quý Vị vui lòng bỏ qua cho và niệm tình tha thứ.

     

TM. TANG GIA ĐỒNG CẢM TẠ
      Bùi Hữu Trạng
      Kính Bái

Tiểu sử Bà TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Phu nhân Ông BÙI HỮU TRẠNG

(Do Trưởng Ban Tang lễ Ông Bùi Hữu Việt đọc trong Tang lễ ngày 07-09-2019)

 

Kính thưa quý Đại diện Hội đoàn, Đoàn thể;

Kính thưa quý quan khách, Quý Thầy Cô và Đồng môn của hai trường Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân, Mỹ Tho và Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ;

Kính thưa quý Thân bằng, Quyến thuộc, quý Bằng hữu

Hiện diện trong Tang lễ hôm nay.

Kính thưa quý vị,

Đời người ai cũng có tiểu sử: khởi từ tiếng khóc chào đời cho đến khi lìa đời nhắm mắt. Tiểu sử đó có thể ngắn hay dài, ngoài yếu tố thời gian hiện hữu với những việc họ làm cho mọi người, cho xã hội, cho lịch sử, cho nhân thế.

Riêng bà chị dâu chúng tôi Trương Thị Ngọc Anh tuy không phải nằm trong định nghĩa phổ quát đó, chị cũng là một người phụ nữ, một người vợ, một người mẹ như muôn ngàn phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa đến hôm nay – trên chính quê hương VN hay tha hương xứ người – và chị cũng có một tiểu sử, tuy giản dị, bình thường, nhưng chúng tôi cũng xin mạn phép nêu lên đây trong lúc mọi người tề tựu đông đủ để tiễn đưa chị về bên kia thế giới, như một nén hương lòng cho người quá cố.

Kính thưa quý vị,

Chị Trương Thị Ngọc Anh sinh ngày 20/12 năm Đinh Hợi 1947 trong một gia đình công chức ngành nộng nghiệp, tòng sự tại thành phố Mỹ Tho, tỉnh Định Tường, bên dòng Tiền Giang lắm cây lành trái ngọt và tuổi thơ của chị cũng êm ả trôi theo dòng sông đầy ắp phù sa đó, khi đất nước có những ngày thanh bình hiếm hoi sau 1954. Rồi tiếp nối những năm tháng mộng mơ dưới mái trường Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân, nơi hội tụ ngững nam thanh nữ tú của vùng Tiền Giang. Thú thật những năm tháng này tôi chưa hề biết chị, vì là em chồng, nên tôi chỉ nghe chị Ngọc Anh kể vắn tắt như thế thôi.

Rồi như khúc quanh của cuộc đời, chị xong trung học, bước chân vào đại học, nơi chị chọn không phải là Sài Gòn hoa lệ và đại học có nhiều ngành nghề. Chị chọn Đại học Cần Thơ và một ngành khiêm tốn, nhưng theo chị là rất thiết thực cho quê hương mình sau ngày thái bình lập lại, dân trí chưa phát triển, đó là ngành Giáo dục, với ước mơ bình thường của một người con gái miền Nam, là cô giáo Trung học, nhằm dẫn dắt các thế hệ mai sau có vốn liếng kiến thức hầu đưa nước nhà đến văn minh phồn thịnh hơn. Ước nguyện đó chị đã đạt được từ khởi điểm: Đậu vào Đại học Sư phạm Cần Thơ ban Khoa học Lý Hóa-Vạn Vật.

Với bản tính cầu tiến, vui tươi hòa đồng, thích tham gia những việc có ích cho xã hội và mở rộng tầm mắt của một nhà giáo tương lai, chị hăng hái tham gia vào mọi sinh hoạt của sinh viên đầy nhiệt huyết của thập niên 60 thế kỷ trước, như cứu trợ đồng bào bão lụt miền Trung, đồng bào chạy nạn từ Campuchia về, những chuyến du ngoạn qua các tỉnh miền Tây, đảo Phú Quốc, ..v...v.. Nói chung, ngoài những giờ học trong giảng đường, chị tham gia mọi sinh hoạt của sinh viên Cần Thơ.

Và như tôi đã nói, khúc quanh đời chị Ngọc Anh khi vào ngành sư phạm là chính môi trường năng động của tuổi trẻ sinh viên này mà chị và anh Bùi Hữu Trạng gặp nhau, có thể nói do cùng hoài bão, cùng chí hướng: Giúp ích cho đời bằng con đường văn hóa giáo dục – Anh Trạng cũng học Đại Học Sư Phạm – Nói cho có vẻ văn chương là Gái Sông Tiền gặp Trai Sông Hậu. Mặc dù có những thắc mắc, anh Trạng ban Văn chương, chị Ngọc Anh ban Khoa học làm sao hợp tính hợp “gu” nhau được? Nhất là quý vị nào xuất thân từ Đại Học Cân Thơ đều biết Sư Phạm Khoa học và Sư Phạm Văn chương học ở hai khu riêng biệt, người đầu sông kẻ cuối sông rất hiếm khi gặp nhau. Nhưng thưa, đã nói là anh Trạng và chị Ngọc Anh có chung chí hướng, hoài bão nên tâm đầu ý hợp là lẽ đương nhiên. Có thể nói không quá lời: anh chị Bùi Hữu Trạng & Ngọc Anh là đôi tình nhân không xa lạ gì với giáo sư và sinh viên lúc bấy giờ, không riêng khoa Sư Phạm mà cả Khoa Học, Luật Khoa, Nông Nghiệp đều biết với lòng cảm mến bởi tính hòa đồng và thân thiện của hai người trong giảng đường lẫn mọi sinh hoạt. Và việc phải đến đã đến đẹp như giấc mơ: Đám cưới của anh chị diễn ra cuối năm 1971.

Nhưng đời nếu không có những khúc quanh thì không phải cuộc đời. Trong niềm vui tràn trề hạnh phúc lứa đôi và đứa con đầu lòng sắp chào đời, thì anh Trạng như bao chàng trai thời chiến: xếp bút nghiên theo việc kiếm cung. Anh vào quân trường Thủ Đức sau mùa hè đỏ lửa. Trong cảnh chinh phụ ngày nay, anh chị cũng xa nhau hơn một năm, niềm vui là cháu Bùi Trương Anh Thảo con gái đầu lòng chào đời, giúp chị bớt lẻ loi vì xa vắng chồng.

Rồi sau đó khoảng hơn hai năm, hạnh phúc đong đầy của hai vợ chồng thầy cô giáo dạy chung trường không xa Cần Thơ lắm – và cháu trai Bùi Trương Anh Thiện chào đời, tiếp nối chị có thai cháu gái (sau này tên Bùi Trương Anh Thọ) thì giông tố nổi lên, lịch sử sang trang, cả nước lâm cảnh tang thương với biến cố 30-4. Đây là khúc quanh nghiệt ngã nhất trong đời chị Ngọc Anh. Khúc quanh mà có biết bao người vợ, người mẹ phải gục ngã vì không vượt được nghịch cảnh. Chị Ngọc Anh một người phụ nữ tay yếu chân mềm, nhưng với ý chí mạnh mẽ, nhất là bản chất năng động và những vốn liếng trường đời chị học được trong thuở sinh viên. Với hai con nhỏ rồi ba con và đồng lương cô giáo thời “giải phóng”, “độc lập” – một đồng lương chết đói, chị vừa đi dạy vừa tần tảo để lo sinh nhai cho ba đứa con, lúc anh Trạng đi tù cải tạo ngót ba năm. Tôi xin trích nguyên văn điện thư chị Đỗ Ngọc Huệ ở San Jose chia buồn khi hay tin chị Ngọc Anh ra đi:

“Anh Trạng thân mến,

Tôi rất xúc động, bàng hoàng khi nghe tin chị Ngọc Anh, hiền thê của anh vừa mãn phần. Vợ chồng chúng tôi xin chân thành chia buồn cùng anh và các cháu. Tôi nhớ lần cuối gặp anh chị trong dịp đại hội PTG&ĐTĐ ở San Jose. Trông chị tươi trẻ, tóc tai mượt mà, nụ cười duyên dáng, ăn nói dí dỏm như xưa dù sau 75 ai cũng khốn khổ vô cùng. Tôi rất mừng cho bạn vì sau này anh chị đi thăm thú bạn bè, du lịch khắp nơi, không ai ngờ đó là lần cuối chúng tôi gặp chị.

Nhớ lại sau năm 75 chị đổi về dạy học cùng chung trường với tôi, ở quê tôi Trà Nóc. Mỗi ngày chị đạp xe đi dạy, chị gầy ốm còm cõi, mình hạc xác ve, tưởng như gió thổi cũng bay. Cô Thủy bạn thân chị nói ngoài việc chăm sóc con nhỏ chị còn nuôi thêm mấy con heo nữa. Thời buổi đó không thể tưởng tượng được.

Năm 2005 chúng tôi có dịp qua thăm xứ Úc khi về hưu. Tôi rất cảm động được anh chị đón ở phi trường và đưa về nhà và tối đó gặp hơn 30 người tại nhà chị, chị đãi món vịt xáo măng rất ngon. Anh chị đã đưa chúng tôi đi thăm thú những nơi đặc biệt của Melbourne. Kỷ niệm đẹp khó quên.

Chị đã sát cánh cùng anh hoạt động tích cực trong các buổi họp mặt, đại hội của trường, tham gia hết mình trong các màn văn nghệ. Mỗi lần nghe ai hát bài Rừng chưa thay lá của nhạc sĩ Huỳnh Anh là nhớ tới chị Ngọc Anh dí dỏm sửa lời ca. Mong anh và các cháu nén đau thương tiễn đưa chị, một người luôn lạc quan dí dỏm, mang nụ cười cho mọi người chị gặp trong đời. Coi như chị thảnh thơi tung cánh trong miền vĩnh cửu.” Đỗ Ngọc Huệ.

Lý do chị phải tiếp tục nghề dạy học không phải với lý tưởng xưa khi vào sư phạm, mà để khỏi đi kinh tế mới và sợ ảnh hưởng đến sự tù đày của anh Trạng nếu bỏ dạy.

Rồi bĩ cực cũng tạm qua khi anh Trạng mãn tù về, chị bỏ hẳn nghề bán chữ, cùng anh buôn bán, chăn nuôi, anh thì chài lưới cũng tạm sống qua ngày dù không tương lai, nhưng ít ra cũng được sum vầy. Chính trong hạnh phúc tạm bợ này anh Trạng đã có một quyết định dứt khoát ra đi để mong tìm tương lai sáng sủa cho gia đình và các con. Đây là lần thứ ba chị xa anh, tuy không là chinh phụ, không là vô vọng của người vợ xa chồng đang trong vòng lao lý như hai lần trước, nhưng phải mất năm sáu năm, anh chị và các con mới được trùng phùng nơi quê hương thứ hai: Úc Châu. Có lẽ đấy mới là “đến hồi thái lai” của chị dâu tôi: con cái trưởng thành, học hành thành đạt. Và đây cũng là lúc tính năng động, hòa đồng của chị ngày xưa hồi sinh. Chị tìm lại bạn bè cũ NĐC-LNH, chị gặp lại giáo sư Lê Phú Thứ, các anh chị cựu học sinh NĐC&LNH đang sinh hoạt trong tình ái hữu ở Melbourne, khởi đầu các sinh hoạt cộng đồng như thời sinh viên. Không lâu sau, chị Ngọc Anh đã gặp lại hình ảnh thân quen của Mỹ Tho, của NĐC&LNH thời hoa niên với nhiều thế hệ Thầy Cô, đồng môn, góp phần thăng hoa cho yên bình hạnh phúc, khởi đầu những năm tháng nơi xứ lạ quê người.

Dạ, kính thưa quý vị, cho phép tôi chứng dẫn chân lý ngàn xưa “sự thành công nào của người đàn ông cũng có bóng dáng người đàn bà sau lưng”. Ở đây chúng tôi muốn đề cập đến sự hình thành của Hội Ái hữu PTG&ĐTĐ tại Úc Châu từ đầu thế kỷ và liên tục đến nay mà người khởi xướng, xây dựng, duy trì là anh Bùi Hữu Trạng. Góp phần làm nên sự việc ý nghĩa này, chị Ngọc Anh không phải là bóng dáng sau lưng, mà phải nói là người đã kề vai sát cánh để Ái hữu PTG&ĐTĐ hiện hữu và vững mạnh suốt gần hai mươi năm qua với liên tục mười tám lần đại hội Úc Châu và Thế giới. Để minh chứng cho lời khẳng định này, xin quý vị hãy nghe lời phân ưu của Thầy Bùi Bằng Hãn, một vị thầy của nhiều thế hệ PTG&ĐTĐ từ thập niên 50, hiện đang ngụ tại Melbourne, đã từng cố vấn cho Ái hữu PTG&ĐTĐ Úc Châu, nay tuổi gần 90:

“Anh Trạng, chúng tôi vô cùng sửng sốt và thương tiếc khi anh báo tin chị Trạng quy tiên. Chị Trạng quy tiên, anh mất đi người vợ hiền, hội CHS PTG&ĐTĐ mất đi một thành viên tích cực không quản ngại khó khăn trong mọi sinh hoạt và những hoạt động của hội. Từ khi thành lập hội, ngày họp mặt đầu tiên 13/01/2001 cho đến nay, sự lớn mạnh và những hoạt động của hội bất cứ một việc gì đều có bàn tay đóng góp không nhỏ của chị. Từ đáy lòng chúng tôi, chia buồn sâu sắc đến anh, đến các con cháu, đến Bùi Hữu Việt, Bùi Hoàng Dũng và tang quyến. Nguyện cầu hương linh chị Trạng sớm được an nghỉ nơi cửa Phật – Vợ chồng Bùi Bằng Hãn thành kính phân ưu.”

Còn rất nhiều nhận xét về sự đóng góp của chị Ngọc Anh cho Hội Ái hữu của bên chồng, vì ngại mất thì giờ của quý vị nên không nêu hết được nơi đây. Chỉ xin dẫn chứng qua lời Phân ưu:

  • “Chị Ngọc Anh là biểu tượng của tình thân ái Thầy Trò, đồng môn, bằng hữu bởi tính thân thiện, hòa đồng, dễ mến và vui tính.” (Trích lời Thầy Cô, bằng hữu Bắc Ca-li trên Báo Việt Luận).

  • “Chị Ngọc Anh là gạch nối cho tình sư đệ đồng môn PTG&ĐTĐ qua những kỳ đại hội các nơi trên thế giới, thể hiện bằng tính hài hòa, thân thiện, dễ mến của chị.” (Phân ưu của quý Thầy Cô Hiệu trưởng, Tổng Giám thị và Giáo sư các nơi từ VN, Mỹ châu, Âu châu, Úc châu trên báo Nhân Quyền).

  • Hay đồng môn khắp nơi trên thế giới Phân ưu trên báo Nhân Quyền: “Chị Trương Thị Ngọc Anh là cô dâu ngọt của PTG&ĐTĐ đã sát cánh cùng anh Trạng gắn kết nghĩa tình Thấy Trò, đồng môn khắp nơi. Hình ảnh chị luôn sống mãi trong lòng đồng môn, bè bạn dù chị đã đi xa”.

 

Kính thưa quý vị, được những lời khen tặng như vừa nêu, chị Ngọc Anh đã trực tiếp đóng góp công sức và nhiệt tình trong những lần tổ chức hay tham dự đại hội bằng những điệu múa dân tộc rất công phu, có thầy huấn luyện và tập dợt hàng mấy tháng trời với chi phí do tự chị trang trải về mọi mặt. Bên cạnh đó, những màn kể chuyện vui, những bản nhạc tếu của chị tạo nên những nụ cười cho Thầy Cô và bè bạn, từ đó mọi người cảm thông yêu đời, quên đi tuổi tác và thân thương gần gũi nhau như trong gia đình. Bạn bè thân thương đặt cho chị “dâu ngọt của PTG&ĐTĐ” quả không sai.

Còn một điểm son của chị dâu tôi là dù Thầy Cô, đồng môn sư đệ bên chồng nhưng chị luôn hân hoan tiếp đón tại nhà từ vài người cho đến vài chục đều là quý khách. Mời quý vị hãy nghe điện thư phân ưu của cặp huynh trưởng Trang Trịnh Trọng&Trương Thị Tuyết Phi từ Mỹ:

“Chị NA ơi, ai cũng biết sau lưng một người đàn ông thành công, luôn luôn có một người đàn bà đảm đang vén khéo. Ông Trạng nhà mình là Mạnh Thường Quân của bạn bè, nhưng chị là người bổ túc và hoàn hảo những lỗ hổng, chi tiết của những công trình tiếp đãi bạn bè. Nếu không có chị thì còn khuya những chuyện này mới thành công. Tụi tôi thích các món ăn của chị thiết đãi, từ những món như bào ngư, bò Kobe cho đến mớ rau điên điển với mắm và rau, cả nửa thế kỷ mới được ăn lại. Bạn bè cười muốn mất thở vì những chuyện tiếu lâm “mặn” của chị. Mọi người thường nói chuyện không mặn thì không phải của bà Ngọc Anh. Nói là tụi tôi nhớ chị thì không đúng, phải nói là tụi tôi không bao giờ quên. – Tuyết Phi&Trọng”.

Cổ nhân thường nói: “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.” Bà chị dâu tôi tuy không phải là mỹ nhân để so sánh với danh tướng xưa nay, nhằm đề cao người chị tôi mến. Mà chỉ tạm so sánh sự ra đi đột ngột của chị trong lúc hình ảnh thân thương vẫn còn đầy ắp trong lòng bè bạn khắp nơi và trong ý tưởng sẽ còn gần chị, gặp chị lâu hơn, lâu nữa, lâu lắm. Chị đã “bất hứa nhân gian” gần hai mươi năm để đem tin yêu và vui sống đến mọi người, như chị đã từng mượn và sửa lại số năm lên gấp rưỡi bài hát của nhạc sĩ Y Vân “60 năm cuộc đời” thành “90 năm cuộc đời” – và, tuy giọng hát chị không hay nhưng đã đem niềm vui và hạnh phúc cho bao người mỗi lần gặp gỡ trong đại hội, họp bạn. Bất cứ ai ở mọi lứa tuổi đều cảm thấy vui tươi hòa nhập vào lời hát, điệu nhảy yêu đời của chị, tạo cho mọi người niềm tin yêu là cuộc đời đáng sống, đáng yêu và còn dài. Bởi thế khi hay tin chị tôi bỏ cuộc chơi lặng lẽ ra đi, có những điện thư gửi đến chia buồn nhưng cũng đầy trách yêu là chị đã “dối gạt” mọi người vì chị mới tuổi 73, còn những 17 năm với bạn bè, với nhân gian, với cuộc đời như chính tác giả của bài hát – Nhạc sĩ Y Vân qua đời đúng vào tuổi 60 – và chị phải sống đến 90 tuổi.

Thưa quý vị, nhắc lại tích xưa, đề cập đến những tên tuổi như Y Vân, chúng tôi không có ý dám so sánh ví von, chỉ muốn nói lên một điều là bà chị dâu tôi Trương Thị Ngọc Anh đã ra đi thật sự vĩnh viễn để lại bao nhiêu niềm mến thương trong lòng, chẳng những người hiện diện nơi đây, hôm nay, trong tang lễ của chị, mà cả những ai khắp nơi từ Úc Châu, Mỹ Châu, Canada, VN dù chỉ một lần hay hơn một lần gặp chị, đều còn luôn giữ mãi hình ảnh trẻ trung, linh hoạt như niềm vui của cuộc đời đáng yêu và đáng sống, mà chỉ có sự vắng mặt đột ngột, bất ngờ của chị làm chúng ta hụt hẫng và chợt nhận ra lẽ vô thường của cõi đời để biết quý yêu từng giây, từng phút, từng giờ hiện hữu với nhân gian và nhớ về chị - “bất hứa với nhân gian” là thế đấy!

Kính thưa quý vị, tôi xin kết đôi dòng tiểu sử của chị Trương Thị Ngọc Anh, bà chị dâu của chúng tôi và kính mời quý vị xem lại trên màn ảnh, để minh chứng cho những lời tôi vừa trình bày là chị Ngọc Anh đã đến và đi trong niềm vui, tin yêu của mọi người trong suốt quãng đời chị đã đi qua và bất chợt không giã từ chúng ta và nhân thế. Đây cũng là ước nguyện của chị là phút cuối cùng mọi người đến đây để tiễn đưa chị vẫn trong niềm tin yêu vui vẻ. Dù vẫn biết rằng sống gửi thác về, nhưng đố ai không khỏi đau lòng trước giờ vĩnh biệt. Nhưng chúng tôi tin tưởng rằng chị ra đi thanh thản.

Mong rằng tất cả chúng ta hãy gạt nước mắt và “vui vẻ” tiễn đưa chị Trương Thị Ngọc Anh ra đi thật thong dong, sự thong dong của một người có tấm lòng yêu người yêu đời...

Xin cám ơn và xin trân trọng kính chào tất cả quý vị.

VIẾNG TANG

Chị Trương thị Ngọc Anh

CHS trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho
phu nhân anh Bùi Hữu Trạng,
CHS trường Trung học Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Cần Thơ

 

Kính thưa Nghị sĩ Kiều Tiến Dũng,

Kính thưa Nghị viên Trương Hữu Lợi,

Kính thưa quý vị đại diện các Hội đoàn Đoàn thể,

Kính thưa gia đình tang quyến,

Kính thưa quý Anh Chị CHS trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho,

Kinh thưa quý Anh Chị đồng môn CHS trường Trung học Phan Thanh Giản - Đoàn Thị Điểm Cần Thơ,

Đồng kính thưa tất cả quý quan khách.

 

 

Thật là sửng sốt và bàng hoàng khi nghe tin chị Ngọc Anh đột ngột qua đời.

Hữu sanh hữu diệt, cuộc đời nay hợp mai tan.

Chị đã xuôi tay nhắm mắt. Vòng đời một người khép lại.. Chỉ có đến khi ấy, chúng ta mới có thể viết những dòng kết luận về một người.

Thưa tất cả quý vị quan khách, thưa thầy Trần Văn Dinh, thưa gia đình tang quyến, thưa vong linh Chị Trương Thị Ngọc Anh, với tư cách là người đại diện CHS trường TH PTG & ĐTĐ Cần Thơ, mấy ngày qua sau khi gọi hàng điện thoại tới hàng chục đồng môn ở nhiều nơi, từ Úc qua Canada, tới Hoa Kỳ, Việt Nam để tham khảo, tổng hợp lại để có một cái nhìn khách quan về cuộc đời đã qua của chị Ngọc Anh từ đó tôi có thể kết luận một cách chắc chắn và khách quan rằng, đối với các đồng môn CHS trường TH PTG – ĐTĐ Cần Thơ, mọi người đều có cái nhìn chung giống nhau.

Với chồng, chị đã tròn chữ thuỷ chung, trọn nghĩa trọn tình.

Với các con chị đã tròn nhiệm vụ người mẹ, những đứa con là dấu tích tình yêu của hai vợ chồng mà mọi người dễ dàng nhìn thấy qua tên của các cháu đều bắt đầu bằng hai chữ Bùi Trương, chữ ghép 2 họ của anh và chị. Con gái con trai nay đều đã thành gia thất, cháu nội cháu ngoại đủ đầy.

Sau 73 năm làm người dương thế, gần nửa thế kỷ gắn bó với gia đình, chị đã đóng nhiều vai. Làm người tình chung thuỷ, người vợ lính, người vợ tên tù cải tạo, người vợ đảm đang của anh Bùi Hữu Trạng. Làm người mẹ tần tảo của các con. Làm bà nội bà ngoại vô vàn thương yêu của các cháu. Làm người học trò biết tôn sư trọng đạo của trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho, và người “con dâu” hiếu thảo của trường Trung học Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Cần Thơ. Vân, vân…

Qua phần tiểu sử như anh Bùi Hữu Việt đã trình bày, chúng ta thấy ở chị rõ ràng và đầy đủ những nét đặc trưng đẹp của một thế hệ phụ nữ Việt Nam: đảm đang, phẩm hạnh tam tòng, tứ đức, đồng thời chúng ta cũng nhận dạng rõ bối cảnh của lịch sử VN qua những vết tích xã hội hằn lên cuộc đời của chị.

Sinh ra trong thời thế nhiễu nhương cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, lớn lên ở Mỹ Tho, học Sư Phạm tại Đại học Cần Thơ, với dáng dấp nhỏ nhắn mảnh mai rất đặc trưng của cô gái Mỹ Tho, chị tốt nghiệp ĐHSP, ra trường, rồi đi dạy, lấy chồng. Do dây mơ rễ má của nợ tình duyên, nhiều lần chị phải khăn gói đi thăm ông chồng Bùi Hữu Trạng 9 tháng quân trường, vừa xong quân trường, chẳng bao lâu, theo vận nước nổi trôi thầy giáo và là sĩ quan biệt phái BH Trạng lại một lần nữa lên đường. Một lần nữa, chị Ngọc Anh lại “thân cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non”, lãnh lương giáo chức thời hợp tác xã bao cấp, với cơm bo bo bữa đói bữa no, tay bồng tay  bế,  dành dụm cắc củm từng đồng xu đi thăm nuôi ông chồng tù tội dưới danh nghĩa cải tạo.

Dù cho bấy nhiêu nghiệt ngã, chị không một lời than van, vẫn vui vẻ thân cò. Và rồi chị qua Úc đoàn tụ gia đình. Sau khi tạm ổn định cuộc sống thì chị lại liền vai sát cánh cùng ông chồng Bùi Hữu Trạng, phu xướng phụ tuỳ, “ăn cơm nhà vác ngà voi” dựng lên Hội CHS Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Melbourne và Úc Châu. Melbourne và Úc Châu chưa hết, chị lại phu xướng phụ tuỳ cùng chồng bôn ba năm châu bốn biển vung bồi cho Hội CHS PTG - ĐTĐ thế giới. Những dấn thân như vậy chẳng phải để mưu cầu xây nhà lầu, hay mưu tính kiếm tiền vì tiền vô đâu không thấy mà chỉ thấy tiền ra. Đi tới đâu tân khách, thực khách đầy nhà tới đó. Những dấn thân như vậy, ít ai dám làm. Nhưng mà chị Ngọc Anh dám làm. Nhà chị lúc nào cũng có thực khách tứ phương. Tôi thán phục chị, không hiểu sao với thân người nhỏ nhắn như vậy lại có thể mua sắm và nấu được những nồi thức ăn to lớn, nặng trĩu để làm hài lòng những thực khách không biết bao nhiêu lần đầy kín nhà dưới lẫn nhà trên. Chẳng những ăn mà còn ở lại ở đó!

Nhiều người không làm được, nhưng mà chị làm được. Chị làm một cách tự nhiên, vui vẻ, chỉ vì con người của chị là như vậy. Con người của chị là vì bạn bè, vì tha nhân, vì gia đình, vì chồng, vì con, chứ không phải vì cá nhân riêng tư của chị dù vóc dáng thực của chị nhỏ bé. Vóc dáng nhỏ bé nhưng tình thương, tình thân thì to lớn, vô biên. Chị hành xử như vậy, một cách tự nhiên, như một hành giả thực hành hạnh bố thí ba-la-mật. Tất cả chỉ vì con người tự nhiên của chị là như vậy, chị thể hiện rõ cái nét đặc trưng của một giáo chức đầy phẩm giá của thời VNCH, đồng thời cũng xiển dương tinh thần tôn sư trọng đạo đang dần mai một trong những cộng đồng người Việt hải ngoại. Thể hiện vô tư, đậm nét. Chị là hình ảnh đậm nét của những người đàn bà VN tuyệt vời của một giai đoạn lịch sử ly loạn!

 

Thưa chị,

Thay mặt cho các đồng môn trong Hội CHS PTG – ĐTĐ Cần Thơ tại Melbourne, tôi xin được bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những thành quả trong suốt quãng đời 73 năm trần thế của chị, và nhất là những nghĩa cử của chị đối với tình thầy trò – đồng môn, với gia đình, với chồng con, với anh em, với bạn bè. Những người quen biết chị, không ai không thương mến chị.

 

Từ Toronto, Canada, đồng môn Nguyễn văn Phép tâm sự:

“Chị Ngọc Anh dù chỉ là vợ của một đồng môn nhưng rất tích cực gíup chồng trong công việc của Hội CHS PTG-ĐTĐ Cần Thơ, nhất là trong các kỳ Đại Hội. Chị lúc nào cũng là người vui vẻ, hoà đồng, dù lớn tuổi nhưng chị luôn sẵn lòng đóng góp một cái gì đó để làm kỷ niệm trong lòng mọi người. Sự ra đi của chị là một mất mác to lớn chẳng những cho gia đình mà còn là sự mất mác to lớn đối với Hội CHS PTG-ĐTĐ Cần Thơ tại Úc và trên thế giới. Mọi người ai cũng thương tiếc chị. Chúc chị thượng lộ bình an về miền vĩnh cửu.”

 

Từ Houston, USA, đồng môn & nhà văn Trần Bang Thạch tâm sự:

“Sinh hoạt Hội PTG-ĐTĐ tại Úc phát triển nhờ sự góp sức của hai vợ chồng, nhất là những lúc vất vả khi tổ chức Đại Hội nhiều nơi ở Úc cũng như tại Houston. Những buổi sinh hoạt như vậy Ngọc Anh đều góp mặt một cách tích cực, nhất là về mặt văn nghệ. Ngọc Anh dù không phải là học trò trường TH. PTG – ĐTĐ, vai trò Ngọc Anh chỉ là con dâu của gia đình này mà thôi, nhưng Ngọc Anh đã đóng vai tích cực ủng hộ để cùng chồng khởi xướng và phát triển Hội CHS này.

Nay Ngọc Anh đã ra người thiên cổ, hy vọng là dù không có Ngọc Anh, đồng môn Bùi Hữu Trạng sẽ vẫn còn tiếp tục.

Cuối cùng mong chị yên nghỉ nơi vùng trời an bình. Cầu chúc đồng môn BHT và gia đình sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.”

 

Từ San Jose, California, USA, đồng môn Châu Minh Hoàng ghi nhận:

“Trước  sự ra đi đột ngột của chị Trương thị Ngọc Anh, chúng tôi Châu Minh Hoàng và Trịnh thị Như Bằng hiện ở San Jose, California, Hoa Kỳ xin gởi vài lời tâm tình đến chị Trương thị Ngọc Anh  mà trong thân tình chúng tôi  thường gọi là Chị Trạng.

Mỗi lần có dịp đến Melbourne để thăm gia đình hoặc dự Đại Hội Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm Úc Châu là có buổi họp mặt bỏ túi tại nhà anh chị Trạng để tiếp đãi khách phương xa do chị Ngọc Anh sắp xếp. Chị cũng là một cánh tay đắc lực trong các kỳ tổ chức đại hội Úc Châu.

Chị Ngọc Anh là người rất tự nhiên, vui tánh chị có nhiều chuyện vui có thể kể hoài không hết nhưng chưa nghe chị phàn nàn hay trách móc ai!

Lần đầu tiên tôi nghe chị ca và hoạt cảnh bài “đi câu cá về cho má nấu canh chua”, rồi “rừng lá thấp” ... rồi vũ khúc “ả đào say” hoặc những màn vũ trong các lần Đại Hội.

Lần cuối cùng chúng tôi sinh hoạt với chị vào tháng tư năm 2019 trong kỳ Đại Hội lần thứ 18 Úc Châu và Du Ngoạn ở New Zealand rất thân tình, khi mọi người trong xe hết chuyện vui là chị Ngọc Anh có chuyện kể tiếp.

Lúc nào nhớ đến chị Ngọc Anh là nhớ đến tiếng cười HÍ HÍ vô tư của chị và những chuyện vui từ mặn đến ngọt đều có mà người nghe không thể nín cười.

Từ hôm nay chúng tôi hoàn toàn mất chị và gia đình Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm mất đi một con dâu yêu quý

Trước sự ra đi đột ngột của chị và trong niềm mến thương của mọi người chúng tôi chỉ biết cầu nguyện vong linh chị sớm được yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng và nhớ phù trợ cho thầy cô và đồng môn khắp nơi cũng như các đại hội Úc Châu và thế gới.

Vô cùng tiếc thương chị Trương thị Ngọc Anh.”

 

Từ Santa Ana, California, USA, chị Liên Hoa đã gửi điện thư với những dòng:

“Thương nhớ chị Trương Thị Ngọc Anh

Nghe tin chị mất, lòng tôi thấy buồn mênh mang thương nhớ người bạn dù chỉ có 3 lần gặp gỡ mà tôi thấy mến nhiều. Ngày du ngoạn tại Úc xe bus hư, chị ở lại sau cùng. Đặc điểm hay của chị là múa dẽo, múa có bài bản và chị thích “diện đẹp”. Tôi có tặng chị chiếc áo dài, chị mặc nó múa bài “Ả Đào Say”, còn nhớ cuối màn chị nằm dài bất động làm khán giả vỗ tay rền cả “Trại hè vui sống” (2017).

Ngoài múa, chị còn có biệt tài kể chuyện tiếu lâm nói láy trong lúc làm MC, ai nghe cũng cười . Ngoài ra, chị còn nấu ăn ngon, tôi nhớ chị nấu món canh chua rất ngon tại nhà chị Hương và chị còn dạy tôi làm món thịt heo quay thật ngon (2018). Mỗi lần nhà có tiệc làm món này tôi đều nhớ tới chị, nhớ chị dặn dùng ngũ vị hương hiệu con nai nhe.

Bây giờ chị bỏ mọi người về cõi vĩnh hằng, chị có biết hình bóng chị vẫn luôn sống mãi trong tôi.

Santa Ana, 4-Sep-2019”

 

Anh Trần Văn Sách, San Jose, California, USA, một bạn học với BH Trạng, đã tâm sự:

“Ngọc Anh là một con người trung thực, thấy sao nói vậy, thể hiện đúng bản chất của một người dân Miền Tây. Luôn thật lòng với bạn bè, giúp đỡ hỗ trợ chồng trong mọi việc, là một nội tướng, là một trợ thủ cho chồng.

Ngọc Anh là người tạo uy tín cho Trạng rất nhiều, là người đàn bà đảm đang, giúp Trạng có được hình ảnh như bây giờ. Tui không phải khen suông, hay bây giờ Ngọc Anh qua đời rồi thì muốn sơn son thếp vàng, tui chỉ thấy sao nói vậy.

Thôi thì, nói nhiều tóm lại cũng chỉ bao nhiêu ý. Tui xin cầu chúc cho Ngọc Anh về bên kia thế giới mọi sự tốt lành và cũng tiếp tục hộ trì Trạng cùng gia đình và con cái có cuộc sống tốt lành trên dương thế.”

 

Từ Brisbane CHS PTG Lê Nghĩa Lễ ngậm ngùi cho biết:

“Tôi và anh Trạng quen biết khá lâu nhưng chỉ mới mấy năm nay gia đình chúng tôi gặp nhau khá thường xuyên. Chị Trạng là người vui vẻ, thích văn nghệ, nhà tôi cũng thích văn nghệ. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần tại Brisbane và Melbourne, chị là người hoạt động, mạnh mẻ. Sự ra đi của chị đột ngột quá.”

 

Tại Sydney, anh Đậu, CHS PTG tâm sự vắn tắt: “chị Trạng là người lúc nào cũng yêu đời, vui tươi, lúc nào cũng góp công góp của để giúp xây dựng Hội CHS Trường TH PTG – ĐTĐ vũng mạnh”.

 

Từ quê hương bên chồng ở Cần Thơ, CHS Tuý Nga chia sẻ:

“Khi về VN chị Ngọc Anh chung vui với cả nhóm. Ai cũng thương hết. Ngọc Anh là người vui vẻ, hết lòng, lúc nào cũng vui tươi, liếng thoắng. Gặp Ngọc Anh rồi, không có cách gì ghét được. Hôm nghe tin chị qua đời, cả nhóm có email chia buồn. Mỗi khi về VN chị đều có cho chút ít tiền làm quỹ giúp anh chị em khó khăn, có cho tiền làm quỹ giúp học sinh nghèo ở Mỹ Tho, trong số đó bây giờ có mấy em đã tốt nghiệp Đại Học. Ai cũng thương Ngọc Anh. Ngọc Anh là cầu nối kết bạn cho anh Trạng nhiều lắm. Khi nghe tin chị lâm trọng bệnh, ai cũng sững sờ. Lúc Ngọc Anh nằm trong bệnh viện, chúng tôi có điện thoại hỏi thăm".

 

Cũng từ Cần Thơ, Nguyễn Thanh Bình cho biết:

“Nói chung là gia đình anh chị Trạng rất tốt. Nhờ có anh Trạng mà tụi tui mới có dịp qua Úc kỳ Đại Hội vừa rồi. Những ngày ở tại nhà anh chị Trạng, cả chục người, tôi mới thấy được chị Ngọc Anh là người lúc nào cũng hết lòng với mọi người, nhất là với bạn bè, mà là bạn bè của chồng nữa chứ. Rất hiếm người được như vậy. Chị Ngọc Anh là người khó tìm, rất đa tài. Nhưng mà không phải chỉ có đối xử tốt với chồng, với con, và bạn bè chồng cũng vậy. Vợ tui chưa hề quen biết chị Ngọc Anh, nhưng mà chị đối xử như chị em ruột của chị. Hôm nghe đuộc hung tin, tui có gọi điện chia buồn. Bây giờ chị ra đi rồi, nhắc tới chị, tui muốn khóc. Nhưng số trời, biết làm sao hơn.”

 

Từ Sài Gòn, Giáo Sư Nguyễn Duy Tại chia buồn:

“Chúng tôi Nguyễn Duy Tại và Nguyễn Thị Huệ rất bàng hoàng khi nghe tin về sự ra đi của chị Trương thị Ngọc Anh, phu nhân anh Bùi Hữu Trạng. Vì đường xá xa xôi, tuổi già sức yếu, chúng tôi gửi lời chia buồn đến anh Bùi Hữu Trạng và gia đình thân tộc. Xin cầu nguyện hương linh chị Trương thị Ngọc Anh sớm siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng”.

 

Tại Melbourne, cô Kim Tiên, người em gái nhỏ của chị Sáu vừa hai hàng nước mắt vừa thổ lộ tâm tình:

“Chị Sáu thương em lắm, rất thương em, coi em như em ruột. Em là người em gái nhỏ của chị Sáu. Những ngày cuối, thấy chị bịnh hoạn như vậy, anh ơi, chịu không được, nhìn chị mà nước mắt muốn rơi. Tới giờ em về, chị còn cầm tay em: “Ở lại với chị 5 phút nữa thôi!”.

Em có thật nhiều kỷ niệm với chị. Chị rất thương em. Phải nói là quá xá thương em!”.

 

Không phải chỉ có Kim Tiên, người mà chị Sáu Trạng coi người dưng như người trong nhà, như chị em ruột với mình. Chị Sáu là người như vậy đó, là dân Nam bộ, với ai cũng thiệt tình, với ai cũng thương, cũng thích, cũng giúp đỡ, hình như chị Sáu không biết ghét ai bao giờ, với ai cũng phơi gan phơi ruột ra mà đối xử hết tình, còn người ta đối xử xấu với mình thì hình như chị chẳng hề để ý, chẳng hề biết, chẳng hề quan tâm.

 

Lý Mỹ Lành, người Melbourne, nói qua điện thoại:

“Em với chị Trạng như chị em trong nhà. Không biết làm sao mà lần tập văn nghệ kỳ rồi chỉ lại nói với em: “Năm nay mình mời các chị em bên Mỹ qua đưa tang lần cuối!” Chị nói làm em hết hồn, không biết chị muốn nói cái gì, nói đưa tang ai, nhưng em không dám hỏi lại.

Em thấy chị lúc nào cũng ân cần giúp đỡ mọi người, chu đáo mọi thứ, nhất là trong lãnh vực nấu ăn. Chị rất thân thiện, cởi mở. Em với chị rất thân với nhau, em coi chị như chị của mình và có nhiều kỷ niệm rất đẹp với chỉ. Từ lúc quen biết với chỉ tới bây giờ, chưa bao giờ có chuyện buồn phiền với nhau. Thiệt là khó kiếm được người như vậy. Chồng làm ra, vợ lo hết!”

 

Nói hoài cũng không hết lời về công đức của chị Ngọc Anh đối với người ngoài gia đình, nhất là cho cho gia đình đồng môn CHS PTG – ĐTĐ Cần Thơ.

Chị không tu nhưng chị đã là một người tu. Một hành giả dấn thân vào đời. Cả một đời thương yêu, giúp đỡ mọi người, đó là tâm từ bi. Cả một đời sống vui vẻ, lạc quan, không cãi cọ giận hờn ai. Cả một đời không bao giờ tham lam của ai, ở chị chỉ có cho người mà không hề đòi hỏi người cho trở lại. Người không tham, không sân, người có tâm thiện, tâm bác ái, người như vậy là người có tu.

Một ngày nọ có một đệ tử hỏi Đức Phật rằng khi một người chết rồi, người ấy sẽ đi về đâu. Đức Phật trả lời, như một cái cây, sinh thời cây nghiêng về phía nào thì khi ngả cây sẽ ngả về phía ấy.

Không nói chúng ta cũng biết, với một đời sống như chị Ngọc Anh, chị sẽ đi về đâu trong 6 nẻo luân hồi sau khi nhắm mắt.

Lòng từ của chị bao la, tâm không vướng bận tham, sân, không cần phải nói, ngay khi nhắm mắt, cõi an lành đã sẵn rộng cửa để chị bước vào vì mọi cõi giới đều phải khế hợp với tâm, tâm ứng với cõi nào thì khi rời thể xác, tâm sẽ tự về nơi thích hợp.

 

Để kết thúc tôi xin được nhắc lại lời của nhà bác học Albert Einstein như sau: “Cái chết không phải là chấm hết … thể xác của ta chỉ là những chiếc lá úa vàng trên tán cây đời.”

Và thưa chị Ngọc Anh, chị vẫn còn sống mãi với gia đình chị, với con cháu chị, tán cây gia đình mà chị đã dành một đời để vung bón vẫn mãi còn đó và phát triển, lớn lên và mãi lớn lên.

Thay mặt anh chị em đồng môn CHS trường Trung học PTG – ĐTĐ Cần Thơ ở các nơi, chúng tôi xin được tán dương chị, khen ngợi chị, vì chị đã làm tròn nhiệm vụ của mình về nhiều phương diện: đạo đức, gia đình và xã hội, làm tròn một cách tuyệt vời. Chị luôn ở trong trái tim của mọi người. Chúng tôi luôn thương nhớ chị.

 

Melbourne ngày 7 tháng 9 năm 2019

TM Hội CHS Trường Trung học Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm Cần Thơ

Trần Đông

PHÂN ƯU

& HÌNH KỶ NIỆM với Chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

1. Từ Sài Gòn: Cựu GS Phan Thanh Giản TRẦM VÂN VÕ VĂN VẠN:

2. Từ Cần Thơ: Lưu Túy Nga & nhóm "Nữ CHS/PTG-ĐTĐ/CT/NK 61-68":

Cần Thơ ngày 2 tháng 9 năm 2019

 

          Anh Trạng thân mến,

          Sáng ngày 01/9 họp bạn hàng tháng. Mưa quá nên chỉ có 14 bạn tham dự. Bạn nào cũng quan tâm đến sự hồi phục của chị Ngọc Anh. Các bạn nhờ tôi viết thư gửi lời thăm hỏi, chúc mừng chị và phải nhớ ghi tên từng bạn cho chị biết. Chiều chưa kịp viết thư thì liên tiếp nghe tin từ Xuân Đào và anh Nghĩa báo tin buồn: chị Ngọc Anh đã bỏ anh Trạng, người thân và bạn bè ra đi mãi mãi. Ai rồi cũng phải Đi Về, nhưng chị Ngọc Anh đã đi hơi đột ngột trong lúc mọi người đang hi vọng chị từ từ hồi phục. Mất mát nầy thật to lớn đối với anh và các cháu. Mong anh và các cháu ổn định tinh thần để lo chu toàn cho chị. Các bạn đều cho rằng ai quen biết đều thương tiếc chị vì ai cũng yêu mến và quý trọng chị Ngọc Anh.

          Cả nhóm "Nữ CHS/PTG-ĐTĐ/CT/NK 61-68" xin chân thành chia sẻ sự mất mát đau buồn nầy của anh Trạng và gia đình, đồng cầu nguyện cho hương linh chị Trương Thị Ngọc Anh sớm Tiêu dao miền cực lạc.

          Các bạn cũng muốn có vài lời cùng chị Ngọc Anh:

          Chị Trạng thân mến,

          Chúng mình thật bất ngờ khi hay tin chị bệnh nhiều phải nhập viện. Chúng mình hằng theo dõi tin tức về bệnh tình của chị, vẫn hằng cầu nguyện cho chị sớm bình phục. Nhưng chị Trạng ơi, không ngờ chị đã vội ra đi, không kịp từ giã mọi người lần cuối!

          Tuy chúng mình quen anh chị có bạn thân, có bạn sơ, nhưng tất cả chúng mình ai cũng yêu mến anh chị do sự nhiệt tình, hiếu khách, thân thiện và nhân hậu.

          Là con gái Trường Lê Ngọc Hân (Mỹ Tho), chị đã đến học Đại học Cần Thơ rồi được anh Trạng rước về làm dâu trường Phan Thanh Giản. Cô dâu nầy đã sát cánh bên anh Trạng bằng cả trái tim nồng ấm trong việc xây dựng gia đình, vượt khó nuôi con, cứu giúp bạn bè, bảo trợ các học sinh nghèo khó ở Mỹ Tho nay có em đã học xong Đại học. Còn nữa, chị đã đồng hành cùng anh Trạng trong công tác kết nối tình Thầy Trò đồng môn Phan Thanh Giản Đoàn Thị Điểm Cần Thơ sau nhiều năm lưu lạc. Cặp uyên ương Trạng + Ngọc Anh đã mang đến tình thương (sự trợ giúp giúp giữa Thầy trò đồng môn trong nước và hải ngoại), sự vui vẻ, phấn khởi (bằng các buổi đại hội, du ngoạn, văn nghệ, ...) đã nhận được rất nhiều sự yêu mến quí trọng mọi người dành cho chị.

          Chị là cô dâu ngọt của trường Phan Thanh Giản - Cần Thơ, sống mãi trong lòng bạn bè quen biết.

          Chị đã sống rất ý nghĩa, rất nhiệt tình. Chị đã thành công.

          Chúng mình rất yêu quí chị và sẽ nhớ chị rất nhiều.

          Chúng mình xin cầu chúc chị sớm về cõi vĩnh hằng.

          Thương nhớ chị,

Lưu Túy Nga, Lê Thị Tuyết Nga, Trương Hoàng Nương, Võ Thị Xuân Đào, Nguyễn Thị Thảnh, Quách Thị Út, Trịnh Tuyết Lang, Lương Thiện Bạch Điệp, Châu Thanh Mi, Nguyễn Thanh Mai, Lê Thị Thu Thủy, Trần Tuyết Khanh, Trương Thị Phước, Nguyễn Thị Ngọc, Lâm Thị Mỹ Lan, Ngô Bích Anh, Dương Thị Hồng Đăng, Nguyễn Thị Ngọc Đắc, Diệp Thị Kim Anh, Đỗ Thị Láng ...

3. Từ Houston, Texas: ĐTĐ Nguyên Nhung:

Thư chia buồn với anh Trạng

Anh Trạng ơi, em rất buồn khi hay tin chị Ngọc Anh đã ra đi, em có hỏi thăm và được biết chị gặp bệnh hiểm nghèo.
Em vẫn nhớ những lần gặp anh chị trong các kỳ đại hội trường, khi qua Úc châu lại được anh chị tiếp đón, lo lắng thật chu toàn. Ai cũng phải cảm mến, và khen anh chị hiếu khách, dễ thương.

Nhiều người nhờ em gửi lời chia buồn với anh, anh Lương hiền Quang ở Việt Nam, Đinh thị Bạch Yến mởi gọi em gửi lời thăm anh, Đỗ Ngọc Mai cũng vậy. 

Khi già ai cũng phải chia tay nhau để rẽ sang một con đường khác nhau, kẻ về bên kia người ở lại bên này, đó là nỗi buồn chung cho tât cả con người tuỳ theo duyên phận gặp hay xa.

Mong anh lấy lại sự an bình cho tâm hồn, tìm vui bên các cháu để khuây khỏa tuổi gìa.
Em có nhiều hình chụp chung với chị Ngọc Anh.

Em gửi qua để anh giữ làm kỷ niệm.

Em

Nguyên Nhung.

Ảnh chụp tại ĐH XVI-Boston tháng 10, 2012: Từ trái: Trương Thị Ngọc Anh, Nguyên Nhung, Trương Phương Hạnh

3. Từ East Brunswick, New Jersey: ĐTĐ Nhãn Trần:

Vạn lời cũng không nói đủ anh Trạng ơi. Hãy cố đứng lên. Bạm bè khắp năm châu bốn bể đều nhớ về chị. Xin chân thành chia cùng anh nỗi buồn hôm nay. 

Nhãn Trần

Nhãn Trần & anh chị Bùi Hữu Trạng-Trương Thị Ngọc Anh

4. Từ Pháp Quốc: Kiều Trang, ái nữ CGS Lê Minh Thuận:

Le jeu. 5 sept. 2019 à 23:16, Kieu Trang Tanquart <serenade45@gmail.com> a écrit :

Chào chú,

Cháu Kiều Trang con thầy Thuận đây.

Cám ơn chú còn nhớ đến cháu và thông báo. Cháu hay tin từ hôm 1/9 vì địa chỉ mail cháu vẫn còn trong danh sách của cựu học sinh PTG - ĐTĐ, vào dịp lễ tang của thầy cách đây 3 năm. 

Cháu chưa mail chia buồn ngay vì biết mấy hôm rồi chú vừa rất bận rộn vừa đau buồn, mệt mỏi vì lo nhiều việc và đang nhận rất nhiều mail chia buồn khắp nơi, hơn nữa ông xã cháu vừa xuất viện sau ca mổ, nhà đơn chiếc nên cháu cũng đang lu bu.

Cháu định vài hôm sau mới mai cho chú, không ngờ trong lúc bối rối này mà chú còn nhớ thông báo cho vài người quen bên Pháp, cháu rất cảm động. Từ lễ tang thầy cháu biết cô Yến, cho đến nay cô và cháu cũng có liên lạc nhau lai rai. 

Tin đến quá bất ngờ, cháu không tin ngay, cứ đọc tới lui kỹ xem có đúng là cô không ?? !! Cháu bàng hoàng và thương tiếc cô vô cùng vì ngay khi gặp cô lần đầu, chỉ khoản 30' thôi mà cô để lại trong cháu ấn tượng rất đẹp, trong cử chỉ, lời nói.

Năm 2016 cô chú ghé thăm thầy cũng vào thời điểm này, khoản hơn 1 tuần sau khi thầy mất (ngày 2/9/ 2016), có chụp chung vài hình trước hủ cốt thầy, ông xã cháu còn nhớ cô chú. 

Không ngờ đúng 3 năm sau cô ra đi...

Hôm nào rảnh chú vui lòng cho cháu biết sơ qua vì sao cô mất, có bất ngờ không ? 

 

CHÂN THÀNH CHIA BUỒN với đại gia đình hai bên cô chú, đặc biệt với chú và các con.

Cầu mong hương hồn cô sớm siêu thoát, bình an ở cõi vĩnh hằng. 

 

Kiều Trang và ông xã cùng anh chị em ở Việt Nam

 

Cháu xin nói thêm là anh chị em cháu không quên tình nghĩa cô chú đối với thầy, luôn nhớ ơn cô chú đã đón thầy về nhà, chăm sóc tốt và đưa thầy đi chơi, tạo điều kiện gặp gỡ các cựu học sinh khác khi thầy qua Úc năm 2010.

Cháu vẫn rất tiếc đã không đủ thời gian, điều kiện đón tiếp cô chú chu đáo trong lần gặp ở Pháp.

Bây giờ cô đã ngủ yên, chỉ còn nỗi buồn, trống vắng cho kẻ ở lại...

Mong chú vẫn khoẻ và sớm vượt qua nỗi đau này.

Kiều Trang

Di ảnh Thầy Lê Minh Thuận                                        ThầnThuận & Kiều Trang

BÙI HỮU TRẠNG:

Một vài chi tiết bổ sung cho tâm sự của Kiều Trang qua Phân Ưu

 

Trong chuyến sang Pháp dự đám cưới con gái út Lâm hữu Lộc ở Paris, sau đó là chuyến du hành vòng quanh nước Pháp gồm vợ chồng Bùi hữu Trạng, vợ chồng Lâm hữu Lộc,  bs Phan Thị Mỹ Dung, thứ nữ của Thầy Phan Lương Hiền + ông xã  bs Trần Thanh Nhơn và vợ chồng người bạn của Lộc.
Lúc ở Paris thì được tin Thầy Lê Minh Thuận qua đời ngày 02/09/2016 tại nhà con gái Lê Thị Kiều Trang ở Lyon nơi điền trang bên chồng của KT. Sau đám cưới, chiều 15/9/2016 phái đoàn xuống tới Lyon, vợ chồng anh Trạng cùng Lâm hữu Lộc tranh thủ đi viếng Tang muộn Thầy, chụp hình lưu niệm với tro cốt của Thầy và cô Kiều Trang tại điền trang vùng Verdalle, cách Lyon khoảng 100km.
Đôi dòng về Thầy Lê Minh Thuận: Thầy về Phan Thanh Giản tương đương cùng thời với quý Thầy Bùi bằng Hãn, Phan Văn Kha, Lê Đức Cửu...và rời trường khá sớm nên BHT không được hân hạnh học với Thầy. Thầy có sang Sydney thăm cháu ngoại gái, lúc đó BHT có mua vé bay rước Thầy xuống Mel ở chơi vài tuần gặp Thầy Hãn và một số môn sinh. Thầy về VN, một thời gian thì nghe tin Thầy bịnh nan y cuống họng. Anh BHT có báo tin cho các anh chị môn sinh của Thầy và trong dịp về VN, anh chị BHT có ghé thăm Thầy và trao một số hiện kim do môn sinh phụ lo thang thuốc cho Thầy. Cùng đến bệnh viện có Thầy Cô Nguyễn Duy Tại. Lúc đó Thầy Thuận cho biết tin vui là bịnh tình đã thuyên giảm. Sau đó không lâu vì có chuyện gia đình, vợ chồng BHT lại về VN, có mời quý Thầy Lê Minh Thuận, Lê Đức Cửu, Võ Hiếu Nghĩa, Đinh Trọng Kháng và một số anh chị em đồng môn đến dùng bữa cơm thân mật tại nhà Thầy Tại. Khi chia tay, Thầy Thuận cho biết ngày hôm sau Thầy sẽ đi Pháp trị bịnh và Thầy nói riêng với BHT là bịnh đã di căn lên vòm họng, trước Thầy nói “khả quan” vì không muốn đồng nghiệp và môn sinh  phải lo phụ tài chánh thuốc thang nữa.
Không nói ra, nhưng anh BHT biết đây là lần cuối gặp Thầy. Không ngờ trong chuyến đi Pháp , vợ chồng BHT lại có duyên gặp Thầy, tuy trễ muộn, chỉ gặp tro cốt!.
Dẫn giải nầy nhằm sáng tỏ những lời Phân Ưu mà như “tâm sự” của Kiều Trang ở trên.

 

Ảnh dưới: Từ trái: Lâm Hữu Lộc, Trạng, Ngọc Anh và Kiều Trang tại Lyon ngày 15 tháng 9 năm 2016

 

 

Bùi Hữu Trạng & Ngọc Anh viếng tro cốt Thầy Lê Minh Thuận

5.Từ Nam Cali: CHS Lương Liên Hoa & những hình ảnh kỷ niệm với chị NGỌC ANH

Thương nhớ chị Trương Thị Ngọc Anh

Đọc tin trên email: thầy cô, bạn bè PTG & ĐTĐ mọi người đang cầu nguyện và khi nghe chị Trương Thị Ngọc Anh đã bình phục sau cơn bạo bệnh, tôi vừa lo vừa mừng vì không hiểu chị bệnh gì ?, nhưng tôi cũng góp tiếng cầu xin cho chị mạnh lành.  Nay nghe tin chị mất, lòng  tôi thấy buồn mênh mang thương nhớ người bạn dù chỉ có 3 lần gặp gỡ mà tôi thấy mến nhiều. Lòng tốt của chị đầy tình người, chị thích nấu ăn đãi bạn, chị nấu bún mắm và rau đãi mọi người trong ngày tiền hội (2016).  Ngày du ngoạn xe bus hư, chị ở lại sau cùng (tại Úc).  Đặc điểm hay của chị là chị múa dẽo, múa có bài bản và chị thích “diện đẹp”. Tôi có tặng chị chiếc áo dài, chị mặc nó múa bài “Ả Đào Say”, còn nhớ cuối màn chị nằm dài bất động làm khán giả vỗ tay rền cả “ Trại hè vui sống” (2017). Ngoài múa, chị còn có biệt tài kể chuyện tiếu lâm nói láy trong lúc làm MC, ai nghe cũng cười . Ngoài ra, chị còn nấu ăn ngon, tôi nhớ chị nấu món canh chua rất ngon tại nhà chị Hương và chị còn dạy tôi làm món thịt heo quay thật ngon (2018). Mỗi lần nhà có tiệc là tôi làm món này tôi đều nhớ tới chị, nhớ chị dặn dùng ngủ vị hương hiệu con nai nhe. Bây giờ chị bỏ mọi người về cõi vĩnh hằng, chị có biết hình bóng chị vẫn luôn sống mãi trong tôi.

Santa Ana, September-4-2019

Liên Hoa

Youtube: DSCN7127

CÁO PHÓ

 

Toàn gia chúng tôi nén bi thương xin Khấp Báo cùng Thân Bằng Quyến Thuộc, Quý Hội Đoàn, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn và Quý Thân Hữu:

Vợ , Mẹ, Chị  chúng tôi là

Bà Bùi Hữu Trạng

Khuê danh

TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Sinh ngày 20 Tháng 12 Năm 1947 ( Đinh Hợi).

CHS Nguyễn  Đình Chiểu- Lê Ngọc Hân Mỹ Tho.

CSV Đại Học  Sư Phạm Cần Thơ.

            Cựu Giáo Chức VNCH

Mệnh chung lúc 20 giờ 47 ( 8.47 PM) Ngày Thứ bảy 01 Tháng 9 Năm 2019 tại Box Hill Hospital Melbourne ,Australia.

      Hưởng Thọ 73 Tuổi

Chương Trình Tang Lễ:

a)- Ngày Thứ bảy 07 Tháng 9 Năm 2019 từ 13 giờ  đến 17 giờ ( 1 PM - 5PM): 

- Ban Tổ Chức Tang Lễ  trình bày tiểu sử của bà Trương Thị Ngoc Anh ( kèm hình ảnh ( projector)

- Điếu văn của các Hội Đoàn và Bằng Hữu.

- Quan khách Viếng Tang và Thắp hương trước Di ảnh và Linh cữu người quá vãng.

b)-Ngày Chúa nhựt 08 Tháng 9 Năm 2019:

- Từ 10 giờ -11 giờ ( 10AM-11AM): Quan Khách Viếng Tang.

-11 AM :Lễ Di quan từ nhà quàng đến lò hoả Táng.

- Cảm Tạ Quan Khách của Gia đình người Quá vãng,

- Hoả Táng.

c)- Địa điểm Tang Lễ: Atrium Chapel

Springvale Botanical Cemetery

600 Princes Hwy Springvale VIC 3171.

 

          Tang Gia đồng Khấp báo:

Chồng: Bùi Hữu Trạng

Trưởng nữ Bùi Trương Anh Thảo chồng Nguyễn Minh Thông và con gái.

Trưởng nam Bùi Trương Anh Thiện vợ Nguyễn Bích Huyền và 2 con trai,gái.

Gái út Bùi Trương Anh Thọ chồng Huỳnh Vĩnh Trường và 2 con trai.

Em ruột:

- Trương Thị Liễu và Chồng  con-Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Thuận và vợ con USA.

- Trương Ngọc Hoà và vợ Cần Thơ VN.

-Trương Thị Hạnh và chồng con  QLD,Úc.

- Trương Ngọc Hùng vợ và con Mỹ Tho VN.

- Trương Ngọc Tấn vợ và con Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Lan chồng và con Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Chi vợ và con  S A ,Úc.

Em chồng:

- Bùi Hữu Việt vợ và các con Melbourne  ,Úc .

-Bùi hoàng Dũng vợ và các con Melbourne , Úc.

Em họ:

-Trương Văn Thiệt QLD , Úc.

- Trương Thị Xinh và các con  Bến Tre VN.

Ghi chú:

- Xin Miễn Phúng điếu và Tràng hoa ( ngoại trừ Tràng hoa chung của Hội Đoàn).

-Mọi chi tiết về Tang Lễ và Điếu văn xin liên lạc Trưởng ban Tang Lễ  : Bùi hữu Việt Mb:0413773607. Email:viethuubui@ hotmail. com .

Hình ảnh chị Bùi Hữu Trạng tại ĐH PTGĐTĐ- Houston 2019

TIN BUỒN

&

PHÂN ƯU

 

Kính thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn,

Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động khi nhận được TIN BUỒN:

 

Thân Phụ của đồng môn Hồ Ngọc Thu (CHS Đoàn Thị Điểm CT) & Hồ Ngọc Danh (CHS Phan Thanh Giản nk 1969-1976),  là:

Ông HỒ NGỌC LANG

Pháp danh An Huệ

 

Đã từ trần ngày 16-08-2019

(Nhằm ngày 16 tháng 7 năm Kỷ Hợi)

tại Melbourne, Úc-Đại-Lợi

 

Hưởng Thọ 89 tuổi

 

​Tang Lễ được cử hành từ 10 giờ đến 11 giờ sáng

Thứ Năm ngày 22-08-2019

tại nhà quàn Tobin Brothers Funeral​

 

Sau đó, Lễ Di quan được cử hành lúc 11:30 giờ sáng

đến Nghĩa Trang Springvale Botanical Cemetery

600 Princes Highway, Victoria 3171

 

Thay mặt Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn cùng Gia đình xin

Thành Kính CHIA BUỒN cùng đồng môn Hồ Ngọc Thu và Quý Tang Quyến.

Kính nguyện Hương Linh Chú HỒ NGỌC LANG sớm được An nhiên Tự tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

 

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM, Ái Hữu PTG-ĐTĐ tại Úc Châu,

 

CHS Bùi hữu Trạng

 

Ghi Chú:

*Ông Hồ Ngọc Lang là chủ Gagare sửa xe ở Cần Thơ trước 75 mà mọi giới ở Cần Thơ đều biết và quý mến (Garage Ba Lang ở ngay dốc cầu Rạch Bần, Tham Tướng).

*Tuỳ tuổi tác mà các đồng hương gọi Ông bằng tên thân mật: Anh Ba Lang, Chú Ba Lang, Bác Ba Lang. Ông là Mạnh Thường Quân của các tổ chức xã hội, văn hoá, từ thiện ở Cần Thơ, trong đó có Hội Phụ Huynh Học Sinh Trung Học Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm Cần Thơ.
*Định cư ở Úc châu hơn 30 năm nay, Chú Ba vẫn tiếp tục tham gia và yểm trợ các Hội Đoàn, Đoàn Thể của Cộng Đồng Người Việt tỵ nan và đã từng Tham dự Đại hội Ái Hữu CHS PTG- ĐTĐ tại Melbourne, Brisbane, Adelaide v, v trong số 18 kỳ Đại hội ở Úc châu.
 

BHT

______________________________________________________

Kính thưa Quý Niên Trưởng,Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn:

Ái Hữu PTG-ĐT Đ Cần Thơ tại Úc châu vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được Tin Buồn:


 Đồng môn Huynh Trưởng:
  VÕ SÁNG NGHIỆP

 CHS Phan Thanh Giản thập niên 50.
Bạn Đồng song với Cố Giáo sư Hiệu Trưởng Trương Quang Minh và Huynh Trưởng Trần Bá Xử.
 Nguyên Phó Thủ quỹ Hội Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản cùng thời vơi Cố Huynh Trưởng Lưu Phương Thinh.
 Nguyên Giám đốc Nha Nông Ngư Cơ thời VNCH & Các Chức vụ quan trọng trong ngành Công Kỹ Nghệ , Canh  Nông, Kinh Tế VNCH ,

vừa thất lộc tại Sài Gòn  Ngày 06 Tháng 8 Năm 2019.


             Hưởng Thọ 84 Tuổi


 Thay mặt Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn CHS PTG-DTĐ Cần Thơ tại Úc châu xin
 Thành Kính Chia Buồn cùng Chị Võ sáng Nghiệp và Quý Tang Quyến..
 Kính nguyện Hương linh Huynh Trưởng Võ Sáng Nghiệp sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.
 Đồng Thành Kính Phân Ưu,
 
TM, Ái Hữu PTG-ĐTĐ Úc Châu
 CHS Bùi hữu Trạng

_____________________________________________

SINH-HOẠT ÚC-CHÂU

TƯỜNG THUẬT VỀ ĐẠI HỘI ÁI HỮU CHS PTG-ĐTĐ ÚC CHÂU LẦN THỨ XVIII Ở MELBOURNE & TOUR DU LỊCH HẬU ĐẠI HỘI Ở NEW ZEALAND 

 

 

 

 

La Thanh Khải

CHS PTG nk 1968-1975

Tổng hợp & tường trình

Xin bấm vào  đường nối-kết LINK  màu xanh bên dưới (hoặc mở văn bản PDF đính kèm) để tiếp tục đọc trọn bài Tường Thuật và xem nhiều hình ảnh lưu niệm.

 

https://drive.google.com/file/d/1xBo5-8bS_bGtAaqWiIJBiLZ6nx7V8RnA/view?usp=sharing

Năm nay đại hội Ái Hữu cựu học sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ Úc Châu lần thứ XVIII với chủ đề “Trường Xưa Còn Mãi” đã được long trọng tổ chức tại thành phố Melbourne, tiểu bang Victoria, Úc Đại Lợi từ ngày 19 đến 21-04-2019 và chương trình du ngoạn sau đại hội 7 ngày ở đảo quốc láng giềng Tân Tây Lan (New Zealand) rất thành công và lưu lại ấn tượng thật tốt đẹp trong lòng các tham dự viên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng Thứ Sáu là buổi sáng Tiền Đại Hội. Tất cả phái đoàn ngoài nước Úc đều được các xe của Ban Tổ Chức đưa rước và hướng dẫn dạo chơi, thăm viếng nhiều thắng cảnh xinh đẹp của thành phố Melbourne và ăn trưa picnic bên công viên cạnh bờ sông Yarra ngay trung tâm thành phố. Mọi người được dịp hàn huyên tâm sự và chụp hình lưu niệm trong một buổi sáng mùa Thu ở Nam Bán Cầu với ánh nắng vàng rực rở, hoa lá khoe sắc thắm muôn màu và cây cối xanh tươi.

 

Sau nhiều tháng trời chuẩn bị, đêm Đại hội đã chánh thức được khai mạc vào lúc 6 giờ 30 chiều Thứ Sáu 19-04-2019 với khoảng hơn 200 quan khách, đồng môn, đồng hương Cần Thơ và vài cựu giáo sư PTG-ĐTĐ tham dự. Đặc biệt có phái đoàn cựu học sinh PTG-ĐTĐ từ Hoa Kỳ (33 người) và Việt Nam (27 người) đã đến Úc Châu tham dự lần này khiến cho không khí Đại hội càng thêm vui tươi, rộn ràng với những lời thăm hỏi chân tình và “tay bắt mặt mừng” của những đồng môn lâu ngày không gặp.

 

Chương trình đêm Đại hội đã tuần tự diễn ra rất nhịp nhàng với nhiều tiết mục như chào cờ, dâng hương, mặc niệm và phần phát biểu của giáo sư cùng đại diện của từng tiểu bang. Ngoài các đồng môn, đồng hương, thân hữu còn có sự hiện diện của vài nhân vật nổi tiếng trong chính trường của cộng đồng người Việt ở Úc. Đặc biệt là phần văn nghệ “cây nhà lá vườn”, ngâm thơ, khiêu vũ… do các đồng môn PTG-ĐTĐ và thân hữu đóng góp. Trong dịp này, đặc san PTG-ĐTĐ bìa màu dầy 188 trang với nhiều bài vở đặc sắc và giá trị cũng được phát hành và trao tặng cho mọi người.

 

                                                   Sau lời chào mừng quý Niên trưởng, Thầy Cô và                                                       các quan khách, đồng môn, thân hữu… Anh Bùi                                                         Hữu Trạng đã phát biểu như sau: “Không phải                                                         ngẫu nhiên hay tình cờ mà việc phải đến đã đến:                                                     Ngôi Trường PTG-ĐTĐ sau đúng một trăm năm                                                          chào đời và hiện hữu tại thủ phủ miền Tây đã bị                                                      nhà đương cuộc khai tử. Trường Phan Thanh                                                            Giản bị phá hủy ngày 07 tháng 02 năm 2017 và                                                         Trường Đoàn Thị Điểm bị phá ngày 15 tháng 6 năm 2017. Thế là biểu tượng Văn hoá và niềm tự hào của Cần Thơ lục tỉnh đã trở về cát bụi.

 

Vẫn biết rằng kiến trúc nào của con người, sớm hay muộn rồi cũng sẽ bị hủy hoại bởi tuế nguyệt phong sương. Nhưng với ngôi Trường thân thương của chúng ta, lần theo dấu mốc biển dâu của lịch sử, thì PTGĐTĐ đã bị bức tử cố tình ngoài yếu tố thời gian. Khởi đầu, tượng cụ Phan, một danh sĩ miền Nam bị hạ và từ một ngôi trường tầm vóc của miền Tây đẩy xuống là trường cấp 2 của phường! Trường Đoàn Thị Điểm thoát thai cùng nguồn gốc bị đổi thành trường cấp 3 của thành phố Cần Thơ. Rồi thời gian qua khi tâm tình và lòng hoài cổ của người Cần Thơ lắng dịu bởi phải lo vật lộn với cơm áo buổi thanh bình! Và khi đã tìm được cái tên thế chỗ cụ Phan, trường mới trở về vị trí năm xưa. Bên cạnh đó vừa xoa dịu, vừa lập lờ, tên bà Đoàn được gắn lại với trường xưa nhưng chỉ có xác mà không hồn vì trường này đã biến thành nơi cho các cháu trai gái học chung ở cấp 2 của phường An Cư. Đoàn Thị Điểm ngày xưa với hàng ngàn tà áo trắng Tây đô chỉ còn vang bóng! Duyên do có lẽ PTG-ĐTĐ là ngôi trường lâu đời thứ ba của nước ta, nơi đã sản sinh bao thế hệ nhân tài cho đất nước mà lịch sử còn ghi. Duy có điều không có bao người xuất thân nơi đây đi chung con đường mà hôm nay, ai cũng biết là không bao giờ đến đích và cũng không có nẻo về. Chứng minh hùng hồn là ngôi trường Nguyễn Đình Chiểu ở Mỹ Tho ra đời trước PTG-ĐTĐ mấy thập niên nay vẫn tồn tại. Hữu hình thì hữu hoại, đó là lẽ thường hằng nhân thế. Nhưng Trường Xưa Còn Mãi trong lòng những người xuất thân nơi đây qua 23 lần họp mặt thế giới nói chung, và lần thứ 18 tại Úc châu, nói riêng. Đó cũng là niềm tự hào và hãnh diện là sau gần nửa thế kỷ quốc phá gia vong, chưa có ngôi trường nào giữ được liên tục truyền thống như Trường Ta.”

 

Kế đó là phát biểu của Thầy Trần Văn Dinh, năm nay đã 85 tuổi nhưng vẫn khoẻ mạnh và tráng kiện, đại diện cho quý Thầy Cô hiện diện trong Đại Hội. Thầy Dinh đã tâm sự và kể lại những kỷ niệm về những ngày Thầy dạy học ở trường PTG hơn 60 năm về trước.

 

Đại diện cho nhóm đồng môn từ Cần Thơ tham dự đại hội là anh Phan Quang Nghĩa và chị Võ Thị Xuân Đào cũng lần lượt ngỏ lời cám ơn Ban tổ chức đã tạo điều kiện cho các đồng môn từ quê nhà có dịp đến Úc Châu và Tân Tây Lan trong kỳ đại hội này. Anh Châu Minh Hoàng cũng đại diện cho phái đoàn đến từ Hoa Kỳ lên phát biểu cảm tưởng.

 

Sau đó là phần trao quà lưu niệm cho đại diện các phái đoàn và Thầy Cô hiện diện.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Anh Bùi Hữu Việt đã xuất sắc đảm nhận vài trò MC cho buổi Đại hội hôm nay với nhiều tiết mục văn nghệ đa dạng, phong phú và những mẫu chuyện vui cười dí dõm liên quan đến học đường. Mở đầu phần văn nghệ là bài hát “Nỗi Buồn Hoa Phượng” được chị Kim Tiên trình bày và kế tiếp là màn vũ “Em Đi Xem Hội Trăng Rằm” của hai Thầy Cô Nguyễn Kim Khải và Lý Thị Bạch Tuyết. Nhóm “Hạnh Phúc” cũng góp phần với những màn khiêu vũ rất nhịp nhàng và linh động. Chị Ngọc Anh (phu nhân của anh Bùi Hữu Trạng) đã biểu diễn màn vũ solo trên sân khấu bài dân ca cải biên tân nhạc “Trả Em Cay Đắng Mộng Vàng”, kế đến là những bài hát mang giai điệu trầm buồn do anh Lưu Minh Đức, Lê Văn Hoài, anh Bình Cadilac tuần tự trình diễn khiến cho không khí đêm đại hội càng thêm phần hấp dẫn.

 

Tiết mục đặc biệt được mọi người chú ý và mong đợi nhiều nhất trong đêm đại hội là phần đấu giá “Kỷ vật 100 năm của trường Phan Thanh Giản Cần Thơ”. Đó là một viên gạch của trường Phan Thanh Giản khi trường được xây dựng từ năm 1917 và đã bị phá hủy đúng một trăm năm sau vào ngày 7 tháng 2 năm 2017. Một đồng môn ở Cần Thơ là anh Nguyễn Văn Đức (PTG niên khóa 1968-1975) đã vào trường xin lại những viên gạch lịch sử này để gìn giữ và trao tặng các đồng môn có tinh thần “hoài cổ”. Anh Bùi Hữu Trạng đã nhờ họa sĩ Lê Nguyên Thắng (PTG 1966-1973) liên lạc với bạn Đức để xin vài viên gạch này và với sáng kiến mỹ thuật đã nhờ thợ mài dũa lại và in lên gạch hàng chữ “Kỷ Niệm Đại Hội 18 PTG-ĐTĐ Úc Châu” rồi dán một tấm hình cổng trường xưa lên đó. Hôm nay “Kỷ vật lịch sử” này được mang sang Úc để đấu giá xem ai được quyền sở hữu. Đây là một sáng kiến rất độc đáo và đầy ý nghĩa của Ban Tổ Chức. Anh Bình, anh Ký và anh Lâm Hữu Lộc đã điều khiển buổi đấu giá kỷ vật này. Kết quả là đồng môn Bác sĩ Phan Thị Mỹ Dung ở Melbourne đã giành thắng lợi với mức giá là 500 Úc Kim và nhận lãnh kỷ vật do anh Bùi Hữu Trạng trao tặng. Khi trao tặng giải thưởng đấu giá, anh Trạng nhấn mạnh là chị Mỹ Dung rất xứng đáng khi thắng được kỷ vật này, vì gia đình chị đã nhiều đời gắn bó với trường Phan Thanh Giản. Chị là cháu của các giáo sư Phan Lương Báu, Phan Lương Hiền và Phan Thoại Cúc.v.v.

 

Phần đấu giá tiếp theo là bộ sưu tầm những tờ giấy bạc mệnh giá 2 Mỹ Kim được Nha Ngân Khố Hoa Kỳ phát hành trên một tấm poster lớn gồm 32 tờ “2 dollars” có số series liên tiếp dính liền kèm với Giấy chứng nhận rất giá trị. Đây là quà tặng của anh Lâm Hữu Lộc dành cho Ban Tổ Chức Đại Hội. Người thắng giải đấu giá này là cô Bùi Trương Anh Thảo cũng ở Melbourne với mức giá cao nhứt là 1000 Úc Kim.

 

Chương trình Đại Hội lại tiếp tục phần văn nghệ trong lúc các quan khách, đồng môn thưởng thức bữa tiệc do nhà hàng khoản đãi.

 

Các số đặc san và quà lưu niệm (logo Đại Hội bằng kim loại) cũng được phát hành sau đó.

 

Đại hội kết thúc lúc 11 giờ đêm khi các đồng môn, thân hữu chia tay nhau với niềm luyến tiếc vì thời gian trôi qua mau mà nhiều người vẫn chưa kể hết tâm sự với nhau.

 

Bên ngoài hội trường nhiệt độ đã dần dần mát lạnh trong thời tiết mùa Thu của Nam Bán Cầu. Sau đêm Đại hội là Tour Du Ngoạn bằng xe bus đặc biệt 2 ngày Thứ Bảy và Chủ Nhựt ở ngoại ô thành phố Melbourne rất hấp dẫn cho những đồng môn đến từ phương xa như viếng thăm Bán đảo Mornington Peninsula, Melbourne’s Holiday Playground, thử rượu nho, tắm suối nước nóng và tour thăm viếng mỏ vàng Sovereign Hill và công viên hoang dã với những kỳ hoa dị thảo, thú vật đặc biệt của Úc ở vùng Ballarat cách trung tâm thành phố Melbourne hơn 100 cây số.

 

Nhưng có thể nói phần thành công nhứt và đặc sắc nhứt của Đại Hội Úc Châu năm nay là Tour Du Ngoạn New Zealand 7 ngày sau Đại Hội từ ngày 22 đến 28 tháng Tư 2019. Đây là một chương trình đã được Ban Tổ Chức dành rất nhiều thời giờ và công sức chuẩn bị gần một năm trời để soạn thảo, liên lạc và nghiên cứu lộ trình, tổ chức, sắp xếp từng chi tiết cho chuyến đi. Vì vậy sau chuyến du ngoạn đầy ý nghĩa và nhiều kỷ niệm