Trang TƯỞNG NHỚ CHỊ TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH:

1. Bùi Hữu Trạng: Cảm tạ của Tang Quyến chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

2. Bùi Hữu Việt: Tiểu sử chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

3. Trần Đông: Viếng Tang chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

4. Phân Ưu và hình ảnh kỷ niệm với chị NGỌC ANH: Nhiều người

 ___________________________________________________

CẢM TẠ

 

Toàn Thể Tang Quyến Chúng Tôi xin muôn vàn Cảm Tạ:

Quý Hội Đoàn, Đoàn Thể tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới:

* Úc Châu:

-Cộng đồng Người Việt Đông Nam Melbourne (SEMVAC) và SEMVAC Help.

-Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Melbourne.

-Hội Quán Võ Thuật Đồng Tâm Sydney NSW.

-Thượng Nghị Sĩ Tiểu bang Victoria: Tiến sĩ, Giáo sư Kiều Tiến Dũng.

-Nghị viên Trương Lợi, Hội đồng Thành phố Dandenong Melbourne.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho: Liên bang Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh NĐC&LNH Queensland, NĐC& LNH Sydney, NĐC&LNH Victoria.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG&ĐTĐ Melbourne, PTG&ĐTĐ Sydney, PTG&ĐTĐ Brisbane, PTG&ĐTĐ Tây Úc, PTG&ĐTĐ Nam Úc.


* Mỹ Châu & Canada:

-Ban Tổ Chức Đại Hội Cựu Học Sinh PTG&ĐTĐ Thế giới Ký thứ 23 tại Maryland USA.

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston, Dallas, Boston, Bắc Cali, Nam Cali, Atlanta (USA).

-Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Toronto, Calgary (Canada).


* Cần Thơ VN:

-Nhóm Họp bạn PTG & ĐTĐ ngày 23 Tháng Chạp hàng năm (Cựu & Tân) tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ nk 1968-1975 tại Cần Thơ.

-Nhóm CHS PTG & ĐTĐ Nữ họp bạn Thứ bảy cuối mỗi tháng tại Cần Thơ.


* Quý Thầy Cô Cựu Hiệu Trưởng, Tổng Giám Thị và Quý Thấy Cô Cựu Giáo Sư PTG & ĐTĐ tại Úc Châu, Âu Châu, Mỹ Châu, Canada & Việt Nam.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân Mỹ Tho tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Học Sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Môn Cựu Sinh Viên Đại Học Cần Thơ tại Úc Châu và các nơi trên Thế Giới.

* Quý Đồng Nghiệp Cựu Giáo Chức Trung Học VNCH khắp nơi.

* Quý Gia Đình Thông Gia , Quý Thân Bằng Quyến Thuôc, Quý Bạn Hữu tại Việt Nam, Mỹ Châu, Âu Châu và Úc Châu.

 

Trong thời gian qua đã:

 

-Điện Thoại, Điện Thư, gửi Thiệp Chia Buồn.

-Đăng Phân Ưu trên các báo Việt ngữ tại Úc Châu

-Gửi Tràng Hoa Viếng Tang.

-Tham Dự Tang Lễ và Tiễn đưa Linh Cữu
 

Vợ, Mẹ, Chị, Bà của Chúng Tôi là:

           Bà BÙI HỮU TRẠNG
Khuê danh TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Sinh Ngày 20 Tháng 12 Năm 1947 (Đinh Hợi)
  Mệnh chung Ngày 01 Tháng 09 Năm 2019

Tại Melbourne Úc Châu


  Hưởng Thọ 73 Tuổi


Mọi sơ sót trên Cáo Phó &  trong Tang Lễ nếu có xin Quý Vị vui lòng bỏ qua cho và niệm tình tha thứ.

     

TM. TANG GIA ĐỒNG CẢM TẠ
      Bùi Hữu Trạng
      Kính Bái

Tiểu sử Bà TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Phu nhân Ông BÙI HỮU TRẠNG

(Do Trưởng Ban Tang lễ Ông Bùi Hữu Việt đọc trong Tang lễ ngày 07-09-2019)

 

Kính thưa quý Đại diện Hội đoàn, Đoàn thể;

Kính thưa quý quan khách, Quý Thầy Cô và Đồng môn của hai trường Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân, Mỹ Tho và Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ;

Kính thưa quý Thân bằng, Quyến thuộc, quý Bằng hữu

Hiện diện trong Tang lễ hôm nay.

Kính thưa quý vị,

Đời người ai cũng có tiểu sử: khởi từ tiếng khóc chào đời cho đến khi lìa đời nhắm mắt. Tiểu sử đó có thể ngắn hay dài, ngoài yếu tố thời gian hiện hữu với những việc họ làm cho mọi người, cho xã hội, cho lịch sử, cho nhân thế.

Riêng bà chị dâu chúng tôi Trương Thị Ngọc Anh tuy không phải nằm trong định nghĩa phổ quát đó, chị cũng là một người phụ nữ, một người vợ, một người mẹ như muôn ngàn phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa đến hôm nay – trên chính quê hương VN hay tha hương xứ người – và chị cũng có một tiểu sử, tuy giản dị, bình thường, nhưng chúng tôi cũng xin mạn phép nêu lên đây trong lúc mọi người tề tựu đông đủ để tiễn đưa chị về bên kia thế giới, như một nén hương lòng cho người quá cố.

Kính thưa quý vị,

Chị Trương Thị Ngọc Anh sinh ngày 20/12 năm Đinh Hợi 1947 trong một gia đình công chức ngành nộng nghiệp, tòng sự tại thành phố Mỹ Tho, tỉnh Định Tường, bên dòng Tiền Giang lắm cây lành trái ngọt và tuổi thơ của chị cũng êm ả trôi theo dòng sông đầy ắp phù sa đó, khi đất nước có những ngày thanh bình hiếm hoi sau 1954. Rồi tiếp nối những năm tháng mộng mơ dưới mái trường Nguyễn Đình Chiểu & Lê Ngọc Hân, nơi hội tụ ngững nam thanh nữ tú của vùng Tiền Giang. Thú thật những năm tháng này tôi chưa hề biết chị, vì là em chồng, nên tôi chỉ nghe chị Ngọc Anh kể vắn tắt như thế thôi.

Rồi như khúc quanh của cuộc đời, chị xong trung học, bước chân vào đại học, nơi chị chọn không phải là Sài Gòn hoa lệ và đại học có nhiều ngành nghề. Chị chọn Đại học Cần Thơ và một ngành khiêm tốn, nhưng theo chị là rất thiết thực cho quê hương mình sau ngày thái bình lập lại, dân trí chưa phát triển, đó là ngành Giáo dục, với ước mơ bình thường của một người con gái miền Nam, là cô giáo Trung học, nhằm dẫn dắt các thế hệ mai sau có vốn liếng kiến thức hầu đưa nước nhà đến văn minh phồn thịnh hơn. Ước nguyện đó chị đã đạt được từ khởi điểm: Đậu vào Đại học Sư phạm Cần Thơ ban Khoa học Lý Hóa-Vạn Vật.

Với bản tính cầu tiến, vui tươi hòa đồng, thích tham gia những việc có ích cho xã hội và mở rộng tầm mắt của một nhà giáo tương lai, chị hăng hái tham gia vào mọi sinh hoạt của sinh viên đầy nhiệt huyết của thập niên 60 thế kỷ trước, như cứu trợ đồng bào bão lụt miền Trung, đồng bào chạy nạn từ Campuchia về, những chuyến du ngoạn qua các tỉnh miền Tây, đảo Phú Quốc, ..v...v.. Nói chung, ngoài những giờ học trong giảng đường, chị tham gia mọi sinh hoạt của sinh viên Cần Thơ.

Và như tôi đã nói, khúc quanh đời chị Ngọc Anh khi vào ngành sư phạm là chính môi trường năng động của tuổi trẻ sinh viên này mà chị và anh Bùi Hữu Trạng gặp nhau, có thể nói do cùng hoài bão, cùng chí hướng: Giúp ích cho đời bằng con đường văn hóa giáo dục – Anh Trạng cũng học Đại Học Sư Phạm – Nói cho có vẻ văn chương là Gái Sông Tiền gặp Trai Sông Hậu. Mặc dù có những thắc mắc, anh Trạng ban Văn chương, chị Ngọc Anh ban Khoa học làm sao hợp tính hợp “gu” nhau được? Nhất là quý vị nào xuất thân từ Đại Học Cân Thơ đều biết Sư Phạm Khoa học và Sư Phạm Văn chương học ở hai khu riêng biệt, người đầu sông kẻ cuối sông rất hiếm khi gặp nhau. Nhưng thưa, đã nói là anh Trạng và chị Ngọc Anh có chung chí hướng, hoài bão nên tâm đầu ý hợp là lẽ đương nhiên. Có thể nói không quá lời: anh chị Bùi Hữu Trạng & Ngọc Anh là đôi tình nhân không xa lạ gì với giáo sư và sinh viên lúc bấy giờ, không riêng khoa Sư Phạm mà cả Khoa Học, Luật Khoa, Nông Nghiệp đều biết với lòng cảm mến bởi tính hòa đồng và thân thiện của hai người trong giảng đường lẫn mọi sinh hoạt. Và việc phải đến đã đến đẹp như giấc mơ: Đám cưới của anh chị diễn ra cuối năm 1971.

Nhưng đời nếu không có những khúc quanh thì không phải cuộc đời. Trong niềm vui tràn trề hạnh phúc lứa đôi và đứa con đầu lòng sắp chào đời, thì anh Trạng như bao chàng trai thời chiến: xếp bút nghiên theo việc kiếm cung. Anh vào quân trường Thủ Đức sau mùa hè đỏ lửa. Trong cảnh chinh phụ ngày nay, anh chị cũng xa nhau hơn một năm, niềm vui là cháu Bùi Trương Anh Thảo con gái đầu lòng chào đời, giúp chị bớt lẻ loi vì xa vắng chồng.

Rồi sau đó khoảng hơn hai năm, hạnh phúc đong đầy của hai vợ chồng thầy cô giáo dạy chung trường không xa Cần Thơ lắm – và cháu trai Bùi Trương Anh Thiện chào đời, tiếp nối chị có thai cháu gái (sau này tên Bùi Trương Anh Thọ) thì giông tố nổi lên, lịch sử sang trang, cả nước lâm cảnh tang thương với biến cố 30-4. Đây là khúc quanh nghiệt ngã nhất trong đời chị Ngọc Anh. Khúc quanh mà có biết bao người vợ, người mẹ phải gục ngã vì không vượt được nghịch cảnh. Chị Ngọc Anh một người phụ nữ tay yếu chân mềm, nhưng với ý chí mạnh mẽ, nhất là bản chất năng động và những vốn liếng trường đời chị học được trong thuở sinh viên. Với hai con nhỏ rồi ba con và đồng lương cô giáo thời “giải phóng”, “độc lập” – một đồng lương chết đói, chị vừa đi dạy vừa tần tảo để lo sinh nhai cho ba đứa con, lúc anh Trạng đi tù cải tạo ngót ba năm. Tôi xin trích nguyên văn điện thư chị Đỗ Ngọc Huệ ở San Jose chia buồn khi hay tin chị Ngọc Anh ra đi:

“Anh Trạng thân mến,

Tôi rất xúc động, bàng hoàng khi nghe tin chị Ngọc Anh, hiền thê của anh vừa mãn phần. Vợ chồng chúng tôi xin chân thành chia buồn cùng anh và các cháu. Tôi nhớ lần cuối gặp anh chị trong dịp đại hội PTG&ĐTĐ ở San Jose. Trông chị tươi trẻ, tóc tai mượt mà, nụ cười duyên dáng, ăn nói dí dỏm như xưa dù sau 75 ai cũng khốn khổ vô cùng. Tôi rất mừng cho bạn vì sau này anh chị đi thăm thú bạn bè, du lịch khắp nơi, không ai ngờ đó là lần cuối chúng tôi gặp chị.

Nhớ lại sau năm 75 chị đổi về dạy học cùng chung trường với tôi, ở quê tôi Trà Nóc. Mỗi ngày chị đạp xe đi dạy, chị gầy ốm còm cõi, mình hạc xác ve, tưởng như gió thổi cũng bay. Cô Thủy bạn thân chị nói ngoài việc chăm sóc con nhỏ chị còn nuôi thêm mấy con heo nữa. Thời buổi đó không thể tưởng tượng được.

Năm 2005 chúng tôi có dịp qua thăm xứ Úc khi về hưu. Tôi rất cảm động được anh chị đón ở phi trường và đưa về nhà và tối đó gặp hơn 30 người tại nhà chị, chị đãi món vịt xáo măng rất ngon. Anh chị đã đưa chúng tôi đi thăm thú những nơi đặc biệt của Melbourne. Kỷ niệm đẹp khó quên.

Chị đã sát cánh cùng anh hoạt động tích cực trong các buổi họp mặt, đại hội của trường, tham gia hết mình trong các màn văn nghệ. Mỗi lần nghe ai hát bài Rừng chưa thay lá của nhạc sĩ Huỳnh Anh là nhớ tới chị Ngọc Anh dí dỏm sửa lời ca. Mong anh và các cháu nén đau thương tiễn đưa chị, một người luôn lạc quan dí dỏm, mang nụ cười cho mọi người chị gặp trong đời. Coi như chị thảnh thơi tung cánh trong miền vĩnh cửu.” Đỗ Ngọc Huệ.

Lý do chị phải tiếp tục nghề dạy học không phải với lý tưởng xưa khi vào sư phạm, mà để khỏi đi kinh tế mới và sợ ảnh hưởng đến sự tù đày của anh Trạng nếu bỏ dạy.

Rồi bĩ cực cũng tạm qua khi anh Trạng mãn tù về, chị bỏ hẳn nghề bán chữ, cùng anh buôn bán, chăn nuôi, anh thì chài lưới cũng tạm sống qua ngày dù không tương lai, nhưng ít ra cũng được sum vầy. Chính trong hạnh phúc tạm bợ này anh Trạng đã có một quyết định dứt khoát ra đi để mong tìm tương lai sáng sủa cho gia đình và các con. Đây là lần thứ ba chị xa anh, tuy không là chinh phụ, không là vô vọng của người vợ xa chồng đang trong vòng lao lý như hai lần trước, nhưng phải mất năm sáu năm, anh chị và các con mới được trùng phùng nơi quê hương thứ hai: Úc Châu. Có lẽ đấy mới là “đến hồi thái lai” của chị dâu tôi: con cái trưởng thành, học hành thành đạt. Và đây cũng là lúc tính năng động, hòa đồng của chị ngày xưa hồi sinh. Chị tìm lại bạn bè cũ NĐC-LNH, chị gặp lại giáo sư Lê Phú Thứ, các anh chị cựu học sinh NĐC&LNH đang sinh hoạt trong tình ái hữu ở Melbourne, khởi đầu các sinh hoạt cộng đồng như thời sinh viên. Không lâu sau, chị Ngọc Anh đã gặp lại hình ảnh thân quen của Mỹ Tho, của NĐC&LNH thời hoa niên với nhiều thế hệ Thầy Cô, đồng môn, góp phần thăng hoa cho yên bình hạnh phúc, khởi đầu những năm tháng nơi xứ lạ quê người.

Dạ, kính thưa quý vị, cho phép tôi chứng dẫn chân lý ngàn xưa “sự thành công nào của người đàn ông cũng có bóng dáng người đàn bà sau lưng”. Ở đây chúng tôi muốn đề cập đến sự hình thành của Hội Ái hữu PTG&ĐTĐ tại Úc Châu từ đầu thế kỷ và liên tục đến nay mà người khởi xướng, xây dựng, duy trì là anh Bùi Hữu Trạng. Góp phần làm nên sự việc ý nghĩa này, chị Ngọc Anh không phải là bóng dáng sau lưng, mà phải nói là người đã kề vai sát cánh để Ái hữu PTG&ĐTĐ hiện hữu và vững mạnh suốt gần hai mươi năm qua với liên tục mười tám lần đại hội Úc Châu và Thế giới. Để minh chứng cho lời khẳng định này, xin quý vị hãy nghe lời phân ưu của Thầy Bùi Bằng Hãn, một vị thầy của nhiều thế hệ PTG&ĐTĐ từ thập niên 50, hiện đang ngụ tại Melbourne, đã từng cố vấn cho Ái hữu PTG&ĐTĐ Úc Châu, nay tuổi gần 90:

“Anh Trạng, chúng tôi vô cùng sửng sốt và thương tiếc khi anh báo tin chị Trạng quy tiên. Chị Trạng quy tiên, anh mất đi người vợ hiền, hội CHS PTG&ĐTĐ mất đi một thành viên tích cực không quản ngại khó khăn trong mọi sinh hoạt và những hoạt động của hội. Từ khi thành lập hội, ngày họp mặt đầu tiên 13/01/2001 cho đến nay, sự lớn mạnh và những hoạt động của hội bất cứ một việc gì đều có bàn tay đóng góp không nhỏ của chị. Từ đáy lòng chúng tôi, chia buồn sâu sắc đến anh, đến các con cháu, đến Bùi Hữu Việt, Bùi Hoàng Dũng và tang quyến. Nguyện cầu hương linh chị Trạng sớm được an nghỉ nơi cửa Phật – Vợ chồng Bùi Bằng Hãn thành kính phân ưu.”

Còn rất nhiều nhận xét về sự đóng góp của chị Ngọc Anh cho Hội Ái hữu của bên chồng, vì ngại mất thì giờ của quý vị nên không nêu hết được nơi đây. Chỉ xin dẫn chứng qua lời Phân ưu:

  • “Chị Ngọc Anh là biểu tượng của tình thân ái Thầy Trò, đồng môn, bằng hữu bởi tính thân thiện, hòa đồng, dễ mến và vui tính.” (Trích lời Thầy Cô, bằng hữu Bắc Ca-li trên Báo Việt Luận).

  • “Chị Ngọc Anh là gạch nối cho tình sư đệ đồng môn PTG&ĐTĐ qua những kỳ đại hội các nơi trên thế giới, thể hiện bằng tính hài hòa, thân thiện, dễ mến của chị.” (Phân ưu của quý Thầy Cô Hiệu trưởng, Tổng Giám thị và Giáo sư các nơi từ VN, Mỹ châu, Âu châu, Úc châu trên báo Nhân Quyền).

  • Hay đồng môn khắp nơi trên thế giới Phân ưu trên báo Nhân Quyền: “Chị Trương Thị Ngọc Anh là cô dâu ngọt của PTG&ĐTĐ đã sát cánh cùng anh Trạng gắn kết nghĩa tình Thấy Trò, đồng môn khắp nơi. Hình ảnh chị luôn sống mãi trong lòng đồng môn, bè bạn dù chị đã đi xa”.

 

Kính thưa quý vị, được những lời khen tặng như vừa nêu, chị Ngọc Anh đã trực tiếp đóng góp công sức và nhiệt tình trong những lần tổ chức hay tham dự đại hội bằng những điệu múa dân tộc rất công phu, có thầy huấn luyện và tập dợt hàng mấy tháng trời với chi phí do tự chị trang trải về mọi mặt. Bên cạnh đó, những màn kể chuyện vui, những bản nhạc tếu của chị tạo nên những nụ cười cho Thầy Cô và bè bạn, từ đó mọi người cảm thông yêu đời, quên đi tuổi tác và thân thương gần gũi nhau như trong gia đình. Bạn bè thân thương đặt cho chị “dâu ngọt của PTG&ĐTĐ” quả không sai.

Còn một điểm son của chị dâu tôi là dù Thầy Cô, đồng môn sư đệ bên chồng nhưng chị luôn hân hoan tiếp đón tại nhà từ vài người cho đến vài chục đều là quý khách. Mời quý vị hãy nghe điện thư phân ưu của cặp huynh trưởng Trang Trịnh Trọng&Trương Thị Tuyết Phi từ Mỹ:

“Chị NA ơi, ai cũng biết sau lưng một người đàn ông thành công, luôn luôn có một người đàn bà đảm đang vén khéo. Ông Trạng nhà mình là Mạnh Thường Quân của bạn bè, nhưng chị là người bổ túc và hoàn hảo những lỗ hổng, chi tiết của những công trình tiếp đãi bạn bè. Nếu không có chị thì còn khuya những chuyện này mới thành công. Tụi tôi thích các món ăn của chị thiết đãi, từ những món như bào ngư, bò Kobe cho đến mớ rau điên điển với mắm và rau, cả nửa thế kỷ mới được ăn lại. Bạn bè cười muốn mất thở vì những chuyện tiếu lâm “mặn” của chị. Mọi người thường nói chuyện không mặn thì không phải của bà Ngọc Anh. Nói là tụi tôi nhớ chị thì không đúng, phải nói là tụi tôi không bao giờ quên. – Tuyết Phi&Trọng”.

Cổ nhân thường nói: “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.” Bà chị dâu tôi tuy không phải là mỹ nhân để so sánh với danh tướng xưa nay, nhằm đề cao người chị tôi mến. Mà chỉ tạm so sánh sự ra đi đột ngột của chị trong lúc hình ảnh thân thương vẫn còn đầy ắp trong lòng bè bạn khắp nơi và trong ý tưởng sẽ còn gần chị, gặp chị lâu hơn, lâu nữa, lâu lắm. Chị đã “bất hứa nhân gian” gần hai mươi năm để đem tin yêu và vui sống đến mọi người, như chị đã từng mượn và sửa lại số năm lên gấp rưỡi bài hát của nhạc sĩ Y Vân “60 năm cuộc đời” thành “90 năm cuộc đời” – và, tuy giọng hát chị không hay nhưng đã đem niềm vui và hạnh phúc cho bao người mỗi lần gặp gỡ trong đại hội, họp bạn. Bất cứ ai ở mọi lứa tuổi đều cảm thấy vui tươi hòa nhập vào lời hát, điệu nhảy yêu đời của chị, tạo cho mọi người niềm tin yêu là cuộc đời đáng sống, đáng yêu và còn dài. Bởi thế khi hay tin chị tôi bỏ cuộc chơi lặng lẽ ra đi, có những điện thư gửi đến chia buồn nhưng cũng đầy trách yêu là chị đã “dối gạt” mọi người vì chị mới tuổi 73, còn những 17 năm với bạn bè, với nhân gian, với cuộc đời như chính tác giả của bài hát – Nhạc sĩ Y Vân qua đời đúng vào tuổi 60 – và chị phải sống đến 90 tuổi.

Thưa quý vị, nhắc lại tích xưa, đề cập đến những tên tuổi như Y Vân, chúng tôi không có ý dám so sánh ví von, chỉ muốn nói lên một điều là bà chị dâu tôi Trương Thị Ngọc Anh đã ra đi thật sự vĩnh viễn để lại bao nhiêu niềm mến thương trong lòng, chẳng những người hiện diện nơi đây, hôm nay, trong tang lễ của chị, mà cả những ai khắp nơi từ Úc Châu, Mỹ Châu, Canada, VN dù chỉ một lần hay hơn một lần gặp chị, đều còn luôn giữ mãi hình ảnh trẻ trung, linh hoạt như niềm vui của cuộc đời đáng yêu và đáng sống, mà chỉ có sự vắng mặt đột ngột, bất ngờ của chị làm chúng ta hụt hẫng và chợt nhận ra lẽ vô thường của cõi đời để biết quý yêu từng giây, từng phút, từng giờ hiện hữu với nhân gian và nhớ về chị - “bất hứa với nhân gian” là thế đấy!

Kính thưa quý vị, tôi xin kết đôi dòng tiểu sử của chị Trương Thị Ngọc Anh, bà chị dâu của chúng tôi và kính mời quý vị xem lại trên màn ảnh, để minh chứng cho những lời tôi vừa trình bày là chị Ngọc Anh đã đến và đi trong niềm vui, tin yêu của mọi người trong suốt quãng đời chị đã đi qua và bất chợt không giã từ chúng ta và nhân thế. Đây cũng là ước nguyện của chị là phút cuối cùng mọi người đến đây để tiễn đưa chị vẫn trong niềm tin yêu vui vẻ. Dù vẫn biết rằng sống gửi thác về, nhưng đố ai không khỏi đau lòng trước giờ vĩnh biệt. Nhưng chúng tôi tin tưởng rằng chị ra đi thanh thản.

Mong rằng tất cả chúng ta hãy gạt nước mắt và “vui vẻ” tiễn đưa chị Trương Thị Ngọc Anh ra đi thật thong dong, sự thong dong của một người có tấm lòng yêu người yêu đời...

Xin cám ơn và xin trân trọng kính chào tất cả quý vị.

VIẾNG TANG

Chị Trương thị Ngọc Anh

CHS trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho
phu nhân anh Bùi Hữu Trạng,
CHS trường Trung học Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Cần Thơ

 

Kính thưa Nghị sĩ Kiều Tiến Dũng,

Kính thưa Nghị viên Trương Hữu Lợi,

Kính thưa quý vị đại diện các Hội đoàn Đoàn thể,

Kính thưa gia đình tang quyến,

Kính thưa quý Anh Chị CHS trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho,

Kinh thưa quý Anh Chị đồng môn CHS trường Trung học Phan Thanh Giản - Đoàn Thị Điểm Cần Thơ,

Đồng kính thưa tất cả quý quan khách.

 

 

Thật là sửng sốt và bàng hoàng khi nghe tin chị Ngọc Anh đột ngột qua đời.

Hữu sanh hữu diệt, cuộc đời nay hợp mai tan.

Chị đã xuôi tay nhắm mắt. Vòng đời một người khép lại.. Chỉ có đến khi ấy, chúng ta mới có thể viết những dòng kết luận về một người.

Thưa tất cả quý vị quan khách, thưa thầy Trần Văn Dinh, thưa gia đình tang quyến, thưa vong linh Chị Trương Thị Ngọc Anh, với tư cách là người đại diện CHS trường TH PTG & ĐTĐ Cần Thơ, mấy ngày qua sau khi gọi hàng điện thoại tới hàng chục đồng môn ở nhiều nơi, từ Úc qua Canada, tới Hoa Kỳ, Việt Nam để tham khảo, tổng hợp lại để có một cái nhìn khách quan về cuộc đời đã qua của chị Ngọc Anh từ đó tôi có thể kết luận một cách chắc chắn và khách quan rằng, đối với các đồng môn CHS trường TH PTG – ĐTĐ Cần Thơ, mọi người đều có cái nhìn chung giống nhau.

Với chồng, chị đã tròn chữ thuỷ chung, trọn nghĩa trọn tình.

Với các con chị đã tròn nhiệm vụ người mẹ, những đứa con là dấu tích tình yêu của hai vợ chồng mà mọi người dễ dàng nhìn thấy qua tên của các cháu đều bắt đầu bằng hai chữ Bùi Trương, chữ ghép 2 họ của anh và chị. Con gái con trai nay đều đã thành gia thất, cháu nội cháu ngoại đủ đầy.

Sau 73 năm làm người dương thế, gần nửa thế kỷ gắn bó với gia đình, chị đã đóng nhiều vai. Làm người tình chung thuỷ, người vợ lính, người vợ tên tù cải tạo, người vợ đảm đang của anh Bùi Hữu Trạng. Làm người mẹ tần tảo của các con. Làm bà nội bà ngoại vô vàn thương yêu của các cháu. Làm người học trò biết tôn sư trọng đạo của trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu – Lê Ngọc Hân Mỹ Tho, và người “con dâu” hiếu thảo của trường Trung học Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Cần Thơ. Vân, vân…

Qua phần tiểu sử như anh Bùi Hữu Việt đã trình bày, chúng ta thấy ở chị rõ ràng và đầy đủ những nét đặc trưng đẹp của một thế hệ phụ nữ Việt Nam: đảm đang, phẩm hạnh tam tòng, tứ đức, đồng thời chúng ta cũng nhận dạng rõ bối cảnh của lịch sử VN qua những vết tích xã hội hằn lên cuộc đời của chị.

Sinh ra trong thời thế nhiễu nhương cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, lớn lên ở Mỹ Tho, học Sư Phạm tại Đại học Cần Thơ, với dáng dấp nhỏ nhắn mảnh mai rất đặc trưng của cô gái Mỹ Tho, chị tốt nghiệp ĐHSP, ra trường, rồi đi dạy, lấy chồng. Do dây mơ rễ má của nợ tình duyên, nhiều lần chị phải khăn gói đi thăm ông chồng Bùi Hữu Trạng 9 tháng quân trường, vừa xong quân trường, chẳng bao lâu, theo vận nước nổi trôi thầy giáo và là sĩ quan biệt phái BH Trạng lại một lần nữa lên đường. Một lần nữa, chị Ngọc Anh lại “thân cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non”, lãnh lương giáo chức thời hợp tác xã bao cấp, với cơm bo bo bữa đói bữa no, tay bồng tay  bế,  dành dụm cắc củm từng đồng xu đi thăm nuôi ông chồng tù tội dưới danh nghĩa cải tạo.

Dù cho bấy nhiêu nghiệt ngã, chị không một lời than van, vẫn vui vẻ thân cò. Và rồi chị qua Úc đoàn tụ gia đình. Sau khi tạm ổn định cuộc sống thì chị lại liền vai sát cánh cùng ông chồng Bùi Hữu Trạng, phu xướng phụ tuỳ, “ăn cơm nhà vác ngà voi” dựng lên Hội CHS Phan Thanh Giản – Đoàn Thị Điểm Melbourne và Úc Châu. Melbourne và Úc Châu chưa hết, chị lại phu xướng phụ tuỳ cùng chồng bôn ba năm châu bốn biển vung bồi cho Hội CHS PTG - ĐTĐ thế giới. Những dấn thân như vậy chẳng phải để mưu cầu xây nhà lầu, hay mưu tính kiếm tiền vì tiền vô đâu không thấy mà chỉ thấy tiền ra. Đi tới đâu tân khách, thực khách đầy nhà tới đó. Những dấn thân như vậy, ít ai dám làm. Nhưng mà chị Ngọc Anh dám làm. Nhà chị lúc nào cũng có thực khách tứ phương. Tôi thán phục chị, không hiểu sao với thân người nhỏ nhắn như vậy lại có thể mua sắm và nấu được những nồi thức ăn to lớn, nặng trĩu để làm hài lòng những thực khách không biết bao nhiêu lần đầy kín nhà dưới lẫn nhà trên. Chẳng những ăn mà còn ở lại ở đó!

Nhiều người không làm được, nhưng mà chị làm được. Chị làm một cách tự nhiên, vui vẻ, chỉ vì con người của chị là như vậy. Con người của chị là vì bạn bè, vì tha nhân, vì gia đình, vì chồng, vì con, chứ không phải vì cá nhân riêng tư của chị dù vóc dáng thực của chị nhỏ bé. Vóc dáng nhỏ bé nhưng tình thương, tình thân thì to lớn, vô biên. Chị hành xử như vậy, một cách tự nhiên, như một hành giả thực hành hạnh bố thí ba-la-mật. Tất cả chỉ vì con người tự nhiên của chị là như vậy, chị thể hiện rõ cái nét đặc trưng của một giáo chức đầy phẩm giá của thời VNCH, đồng thời cũng xiển dương tinh thần tôn sư trọng đạo đang dần mai một trong những cộng đồng người Việt hải ngoại. Thể hiện vô tư, đậm nét. Chị là hình ảnh đậm nét của những người đàn bà VN tuyệt vời của một giai đoạn lịch sử ly loạn!

 

Thưa chị,

Thay mặt cho các đồng môn trong Hội CHS PTG – ĐTĐ Cần Thơ tại Melbourne, tôi xin được bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những thành quả trong suốt quãng đời 73 năm trần thế của chị, và nhất là những nghĩa cử của chị đối với tình thầy trò – đồng môn, với gia đình, với chồng con, với anh em, với bạn bè. Những người quen biết chị, không ai không thương mến chị.

 

Từ Toronto, Canada, đồng môn Nguyễn văn Phép tâm sự:

“Chị Ngọc Anh dù chỉ là vợ của một đồng môn nhưng rất tích cực gíup chồng trong công việc của Hội CHS PTG-ĐTĐ Cần Thơ, nhất là trong các kỳ Đại Hội. Chị lúc nào cũng là người vui vẻ, hoà đồng, dù lớn tuổi nhưng chị luôn sẵn lòng đóng góp một cái gì đó để làm kỷ niệm trong lòng mọi người. Sự ra đi của chị là một mất mác to lớn chẳng những cho gia đình mà còn là sự mất mác to lớn đối với Hội CHS PTG-ĐTĐ Cần Thơ tại Úc và trên thế giới. Mọi người ai cũng thương tiếc chị. Chúc chị thượng lộ bình an về miền vĩnh cửu.”

 

Từ Houston, USA, đồng môn & nhà văn Trần Bang Thạch tâm sự:

“Sinh hoạt Hội PTG-ĐTĐ tại Úc phát triển nhờ sự góp sức của hai vợ chồng, nhất là những lúc vất vả khi tổ chức Đại Hội nhiều nơi ở Úc cũng như tại Houston. Những buổi sinh hoạt như vậy Ngọc Anh đều góp mặt một cách tích cực, nhất là về mặt văn nghệ. Ngọc Anh dù không phải là học trò trường TH. PTG – ĐTĐ, vai trò Ngọc Anh chỉ là con dâu của gia đình này mà thôi, nhưng Ngọc Anh đã đóng vai tích cực ủng hộ để cùng chồng khởi xướng và phát triển Hội CHS này.

Nay Ngọc Anh đã ra người thiên cổ, hy vọng là dù không có Ngọc Anh, đồng môn Bùi Hữu Trạng sẽ vẫn còn tiếp tục.

Cuối cùng mong chị yên nghỉ nơi vùng trời an bình. Cầu chúc đồng môn BHT và gia đình sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.”

 

Từ San Jose, California, USA, đồng môn Châu Minh Hoàng ghi nhận:

“Trước  sự ra đi đột ngột của chị Trương thị Ngọc Anh, chúng tôi Châu Minh Hoàng và Trịnh thị Như Bằng hiện ở San Jose, California, Hoa Kỳ xin gởi vài lời tâm tình đến chị Trương thị Ngọc Anh  mà trong thân tình chúng tôi  thường gọi là Chị Trạng.

Mỗi lần có dịp đến Melbourne để thăm gia đình hoặc dự Đại Hội Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm Úc Châu là có buổi họp mặt bỏ túi tại nhà anh chị Trạng để tiếp đãi khách phương xa do chị Ngọc Anh sắp xếp. Chị cũng là một cánh tay đắc lực trong các kỳ tổ chức đại hội Úc Châu.

Chị Ngọc Anh là người rất tự nhiên, vui tánh chị có nhiều chuyện vui có thể kể hoài không hết nhưng chưa nghe chị phàn nàn hay trách móc ai!

Lần đầu tiên tôi nghe chị ca và hoạt cảnh bài “đi câu cá về cho má nấu canh chua”, rồi “rừng lá thấp” ... rồi vũ khúc “ả đào say” hoặc những màn vũ trong các lần Đại Hội.

Lần cuối cùng chúng tôi sinh hoạt với chị vào tháng tư năm 2019 trong kỳ Đại Hội lần thứ 18 Úc Châu và Du Ngoạn ở New Zealand rất thân tình, khi mọi người trong xe hết chuyện vui là chị Ngọc Anh có chuyện kể tiếp.

Lúc nào nhớ đến chị Ngọc Anh là nhớ đến tiếng cười HÍ HÍ vô tư của chị và những chuyện vui từ mặn đến ngọt đều có mà người nghe không thể nín cười.

Từ hôm nay chúng tôi hoàn toàn mất chị và gia đình Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm mất đi một con dâu yêu quý

Trước sự ra đi đột ngột của chị và trong niềm mến thương của mọi người chúng tôi chỉ biết cầu nguyện vong linh chị sớm được yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng và nhớ phù trợ cho thầy cô và đồng môn khắp nơi cũng như các đại hội Úc Châu và thế gới.

Vô cùng tiếc thương chị Trương thị Ngọc Anh.”

 

Từ Santa Ana, California, USA, chị Liên Hoa đã gửi điện thư với những dòng:

“Thương nhớ chị Trương Thị Ngọc Anh

Nghe tin chị mất, lòng tôi thấy buồn mênh mang thương nhớ người bạn dù chỉ có 3 lần gặp gỡ mà tôi thấy mến nhiều. Ngày du ngoạn tại Úc xe bus hư, chị ở lại sau cùng. Đặc điểm hay của chị là múa dẽo, múa có bài bản và chị thích “diện đẹp”. Tôi có tặng chị chiếc áo dài, chị mặc nó múa bài “Ả Đào Say”, còn nhớ cuối màn chị nằm dài bất động làm khán giả vỗ tay rền cả “Trại hè vui sống” (2017).

Ngoài múa, chị còn có biệt tài kể chuyện tiếu lâm nói láy trong lúc làm MC, ai nghe cũng cười . Ngoài ra, chị còn nấu ăn ngon, tôi nhớ chị nấu món canh chua rất ngon tại nhà chị Hương và chị còn dạy tôi làm món thịt heo quay thật ngon (2018). Mỗi lần nhà có tiệc làm món này tôi đều nhớ tới chị, nhớ chị dặn dùng ngũ vị hương hiệu con nai nhe.

Bây giờ chị bỏ mọi người về cõi vĩnh hằng, chị có biết hình bóng chị vẫn luôn sống mãi trong tôi.

Santa Ana, 4-Sep-2019”

 

Anh Trần Văn Sách, San Jose, California, USA, một bạn học với BH Trạng, đã tâm sự:

“Ngọc Anh là một con người trung thực, thấy sao nói vậy, thể hiện đúng bản chất của một người dân Miền Tây. Luôn thật lòng với bạn bè, giúp đỡ hỗ trợ chồng trong mọi việc, là một nội tướng, là một trợ thủ cho chồng.

Ngọc Anh là người tạo uy tín cho Trạng rất nhiều, là người đàn bà đảm đang, giúp Trạng có được hình ảnh như bây giờ. Tui không phải khen suông, hay bây giờ Ngọc Anh qua đời rồi thì muốn sơn son thếp vàng, tui chỉ thấy sao nói vậy.

Thôi thì, nói nhiều tóm lại cũng chỉ bao nhiêu ý. Tui xin cầu chúc cho Ngọc Anh về bên kia thế giới mọi sự tốt lành và cũng tiếp tục hộ trì Trạng cùng gia đình và con cái có cuộc sống tốt lành trên dương thế.”

 

Từ Brisbane CHS PTG Lê Nghĩa Lễ ngậm ngùi cho biết:

“Tôi và anh Trạng quen biết khá lâu nhưng chỉ mới mấy năm nay gia đình chúng tôi gặp nhau khá thường xuyên. Chị Trạng là người vui vẻ, thích văn nghệ, nhà tôi cũng thích văn nghệ. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần tại Brisbane và Melbourne, chị là người hoạt động, mạnh mẻ. Sự ra đi của chị đột ngột quá.”

 

Tại Sydney, anh Đậu, CHS PTG tâm sự vắn tắt: “chị Trạng là người lúc nào cũng yêu đời, vui tươi, lúc nào cũng góp công góp của để giúp xây dựng Hội CHS Trường TH PTG – ĐTĐ vũng mạnh”.

 

Từ quê hương bên chồng ở Cần Thơ, CHS Tuý Nga chia sẻ:

“Khi về VN chị Ngọc Anh chung vui với cả nhóm. Ai cũng thương hết. Ngọc Anh là người vui vẻ, hết lòng, lúc nào cũng vui tươi, liếng thoắng. Gặp Ngọc Anh rồi, không có cách gì ghét được. Hôm nghe tin chị qua đời, cả nhóm có email chia buồn. Mỗi khi về VN chị đều có cho chút ít tiền làm quỹ giúp anh chị em khó khăn, có cho tiền làm quỹ giúp học sinh nghèo ở Mỹ Tho, trong số đó bây giờ có mấy em đã tốt nghiệp Đại Học. Ai cũng thương Ngọc Anh. Ngọc Anh là cầu nối kết bạn cho anh Trạng nhiều lắm. Khi nghe tin chị lâm trọng bệnh, ai cũng sững sờ. Lúc Ngọc Anh nằm trong bệnh viện, chúng tôi có điện thoại hỏi thăm".

 

Cũng từ Cần Thơ, Nguyễn Thanh Bình cho biết:

“Nói chung là gia đình anh chị Trạng rất tốt. Nhờ có anh Trạng mà tụi tui mới có dịp qua Úc kỳ Đại Hội vừa rồi. Những ngày ở tại nhà anh chị Trạng, cả chục người, tôi mới thấy được chị Ngọc Anh là người lúc nào cũng hết lòng với mọi người, nhất là với bạn bè, mà là bạn bè của chồng nữa chứ. Rất hiếm người được như vậy. Chị Ngọc Anh là người khó tìm, rất đa tài. Nhưng mà không phải chỉ có đối xử tốt với chồng, với con, và bạn bè chồng cũng vậy. Vợ tui chưa hề quen biết chị Ngọc Anh, nhưng mà chị đối xử như chị em ruột của chị. Hôm nghe đuộc hung tin, tui có gọi điện chia buồn. Bây giờ chị ra đi rồi, nhắc tới chị, tui muốn khóc. Nhưng số trời, biết làm sao hơn.”

 

Từ Sài Gòn, Giáo Sư Nguyễn Duy Tại chia buồn:

“Chúng tôi Nguyễn Duy Tại và Nguyễn Thị Huệ rất bàng hoàng khi nghe tin về sự ra đi của chị Trương thị Ngọc Anh, phu nhân anh Bùi Hữu Trạng. Vì đường xá xa xôi, tuổi già sức yếu, chúng tôi gửi lời chia buồn đến anh Bùi Hữu Trạng và gia đình thân tộc. Xin cầu nguyện hương linh chị Trương thị Ngọc Anh sớm siêu thoát nơi cõi vĩnh hằng”.

 

Tại Melbourne, cô Kim Tiên, người em gái nhỏ của chị Sáu vừa hai hàng nước mắt vừa thổ lộ tâm tình:

“Chị Sáu thương em lắm, rất thương em, coi em như em ruột. Em là người em gái nhỏ của chị Sáu. Những ngày cuối, thấy chị bịnh hoạn như vậy, anh ơi, chịu không được, nhìn chị mà nước mắt muốn rơi. Tới giờ em về, chị còn cầm tay em: “Ở lại với chị 5 phút nữa thôi!”.

Em có thật nhiều kỷ niệm với chị. Chị rất thương em. Phải nói là quá xá thương em!”.

 

Không phải chỉ có Kim Tiên, người mà chị Sáu Trạng coi người dưng như người trong nhà, như chị em ruột với mình. Chị Sáu là người như vậy đó, là dân Nam bộ, với ai cũng thiệt tình, với ai cũng thương, cũng thích, cũng giúp đỡ, hình như chị Sáu không biết ghét ai bao giờ, với ai cũng phơi gan phơi ruột ra mà đối xử hết tình, còn người ta đối xử xấu với mình thì hình như chị chẳng hề để ý, chẳng hề biết, chẳng hề quan tâm.

 

Lý Mỹ Lành, người Melbourne, nói qua điện thoại:

“Em với chị Trạng như chị em trong nhà. Không biết làm sao mà lần tập văn nghệ kỳ rồi chỉ lại nói với em: “Năm nay mình mời các chị em bên Mỹ qua đưa tang lần cuối!” Chị nói làm em hết hồn, không biết chị muốn nói cái gì, nói đưa tang ai, nhưng em không dám hỏi lại.

Em thấy chị lúc nào cũng ân cần giúp đỡ mọi người, chu đáo mọi thứ, nhất là trong lãnh vực nấu ăn. Chị rất thân thiện, cởi mở. Em với chị rất thân với nhau, em coi chị như chị của mình và có nhiều kỷ niệm rất đẹp với chỉ. Từ lúc quen biết với chỉ tới bây giờ, chưa bao giờ có chuyện buồn phiền với nhau. Thiệt là khó kiếm được người như vậy. Chồng làm ra, vợ lo hết!”

 

Nói hoài cũng không hết lời về công đức của chị Ngọc Anh đối với người ngoài gia đình, nhất là cho cho gia đình đồng môn CHS PTG – ĐTĐ Cần Thơ.

Chị không tu nhưng chị đã là một người tu. Một hành giả dấn thân vào đời. Cả một đời thương yêu, giúp đỡ mọi người, đó là tâm từ bi. Cả một đời sống vui vẻ, lạc quan, không cãi cọ giận hờn ai. Cả một đời không bao giờ tham lam của ai, ở chị chỉ có cho người mà không hề đòi hỏi người cho trở lại. Người không tham, không sân, người có tâm thiện, tâm bác ái, người như vậy là người có tu.

Một ngày nọ có một đệ tử hỏi Đức Phật rằng khi một người chết rồi, người ấy sẽ đi về đâu. Đức Phật trả lời, như một cái cây, sinh thời cây nghiêng về phía nào thì khi ngả cây sẽ ngả về phía ấy.

Không nói chúng ta cũng biết, với một đời sống như chị Ngọc Anh, chị sẽ đi về đâu trong 6 nẻo luân hồi sau khi nhắm mắt.

Lòng từ của chị bao la, tâm không vướng bận tham, sân, không cần phải nói, ngay khi nhắm mắt, cõi an lành đã sẵn rộng cửa để chị bước vào vì mọi cõi giới đều phải khế hợp với tâm, tâm ứng với cõi nào thì khi rời thể xác, tâm sẽ tự về nơi thích hợp.

 

Để kết thúc tôi xin được nhắc lại lời của nhà bác học Albert Einstein như sau: “Cái chết không phải là chấm hết … thể xác của ta chỉ là những chiếc lá úa vàng trên tán cây đời.”

Và thưa chị Ngọc Anh, chị vẫn còn sống mãi với gia đình chị, với con cháu chị, tán cây gia đình mà chị đã dành một đời để vung bón vẫn mãi còn đó và phát triển, lớn lên và mãi lớn lên.

Thay mặt anh chị em đồng môn CHS trường Trung học PTG – ĐTĐ Cần Thơ ở các nơi, chúng tôi xin được tán dương chị, khen ngợi chị, vì chị đã làm tròn nhiệm vụ của mình về nhiều phương diện: đạo đức, gia đình và xã hội, làm tròn một cách tuyệt vời. Chị luôn ở trong trái tim của mọi người. Chúng tôi luôn thương nhớ chị.

 

Melbourne ngày 7 tháng 9 năm 2019

TM Hội CHS Trường Trung học Phan Thanh Giản & Đoàn thị Điểm Cần Thơ

Trần Đông

PHÂN ƯU

& HÌNH KỶ NIỆM với Chị TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

1. Từ Sài Gòn: Cựu GS Phan Thanh Giản TRẦM VÂN VÕ VĂN VẠN:

2. Từ Cần Thơ: Lưu Túy Nga & nhóm "Nữ CHS/PTG-ĐTĐ/CT/NK 61-68":

Cần Thơ ngày 2 tháng 9 năm 2019

 

          Anh Trạng thân mến,

          Sáng ngày 01/9 họp bạn hàng tháng. Mưa quá nên chỉ có 14 bạn tham dự. Bạn nào cũng quan tâm đến sự hồi phục của chị Ngọc Anh. Các bạn nhờ tôi viết thư gửi lời thăm hỏi, chúc mừng chị và phải nhớ ghi tên từng bạn cho chị biết. Chiều chưa kịp viết thư thì liên tiếp nghe tin từ Xuân Đào và anh Nghĩa báo tin buồn: chị Ngọc Anh đã bỏ anh Trạng, người thân và bạn bè ra đi mãi mãi. Ai rồi cũng phải Đi Về, nhưng chị Ngọc Anh đã đi hơi đột ngột trong lúc mọi người đang hi vọng chị từ từ hồi phục. Mất mát nầy thật to lớn đối với anh và các cháu. Mong anh và các cháu ổn định tinh thần để lo chu toàn cho chị. Các bạn đều cho rằng ai quen biết đều thương tiếc chị vì ai cũng yêu mến và quý trọng chị Ngọc Anh.

          Cả nhóm "Nữ CHS/PTG-ĐTĐ/CT/NK 61-68" xin chân thành chia sẻ sự mất mát đau buồn nầy của anh Trạng và gia đình, đồng cầu nguyện cho hương linh chị Trương Thị Ngọc Anh sớm Tiêu dao miền cực lạc.

          Các bạn cũng muốn có vài lời cùng chị Ngọc Anh:

          Chị Trạng thân mến,

          Chúng mình thật bất ngờ khi hay tin chị bệnh nhiều phải nhập viện. Chúng mình hằng theo dõi tin tức về bệnh tình của chị, vẫn hằng cầu nguyện cho chị sớm bình phục. Nhưng chị Trạng ơi, không ngờ chị đã vội ra đi, không kịp từ giã mọi người lần cuối!

          Tuy chúng mình quen anh chị có bạn thân, có bạn sơ, nhưng tất cả chúng mình ai cũng yêu mến anh chị do sự nhiệt tình, hiếu khách, thân thiện và nhân hậu.

          Là con gái Trường Lê Ngọc Hân (Mỹ Tho), chị đã đến học Đại học Cần Thơ rồi được anh Trạng rước về làm dâu trường Phan Thanh Giản. Cô dâu nầy đã sát cánh bên anh Trạng bằng cả trái tim nồng ấm trong việc xây dựng gia đình, vượt khó nuôi con, cứu giúp bạn bè, bảo trợ các học sinh nghèo khó ở Mỹ Tho nay có em đã học xong Đại học. Còn nữa, chị đã đồng hành cùng anh Trạng trong công tác kết nối tình Thầy Trò đồng môn Phan Thanh Giản Đoàn Thị Điểm Cần Thơ sau nhiều năm lưu lạc. Cặp uyên ương Trạng + Ngọc Anh đã mang đến tình thương (sự trợ giúp giúp giữa Thầy trò đồng môn trong nước và hải ngoại), sự vui vẻ, phấn khởi (bằng các buổi đại hội, du ngoạn, văn nghệ, ...) đã nhận được rất nhiều sự yêu mến quí trọng mọi người dành cho chị.

          Chị là cô dâu ngọt của trường Phan Thanh Giản - Cần Thơ, sống mãi trong lòng bạn bè quen biết.

          Chị đã sống rất ý nghĩa, rất nhiệt tình. Chị đã thành công.

          Chúng mình rất yêu quí chị và sẽ nhớ chị rất nhiều.

          Chúng mình xin cầu chúc chị sớm về cõi vĩnh hằng.

          Thương nhớ chị,

Lưu Túy Nga, Lê Thị Tuyết Nga, Trương Hoàng Nương, Võ Thị Xuân Đào, Nguyễn Thị Thảnh, Quách Thị Út, Trịnh Tuyết Lang, Lương Thiện Bạch Điệp, Châu Thanh Mi, Nguyễn Thanh Mai, Lê Thị Thu Thủy, Trần Tuyết Khanh, Trương Thị Phước, Nguyễn Thị Ngọc, Lâm Thị Mỹ Lan, Ngô Bích Anh, Dương Thị Hồng Đăng, Nguyễn Thị Ngọc Đắc, Diệp Thị Kim Anh, Đỗ Thị Láng ...

3. Từ Houston, Texas: ĐTĐ Nguyên Nhung:

Thư chia buồn với anh Trạng

Anh Trạng ơi, em rất buồn khi hay tin chị Ngọc Anh đã ra đi, em có hỏi thăm và được biết chị gặp bệnh hiểm nghèo.
Em vẫn nhớ những lần gặp anh chị trong các kỳ đại hội trường, khi qua Úc châu lại được anh chị tiếp đón, lo lắng thật chu toàn. Ai cũng phải cảm mến, và khen anh chị hiếu khách, dễ thương.

Nhiều người nhờ em gửi lời chia buồn với anh, anh Lương hiền Quang ở Việt Nam, Đinh thị Bạch Yến mởi gọi em gửi lời thăm anh, Đỗ Ngọc Mai cũng vậy. 

Khi già ai cũng phải chia tay nhau để rẽ sang một con đường khác nhau, kẻ về bên kia người ở lại bên này, đó là nỗi buồn chung cho tât cả con người tuỳ theo duyên phận gặp hay xa.

Mong anh lấy lại sự an bình cho tâm hồn, tìm vui bên các cháu để khuây khỏa tuổi gìa.
Em có nhiều hình chụp chung với chị Ngọc Anh.

Em gửi qua để anh giữ làm kỷ niệm.

Em

Nguyên Nhung.

Ảnh chụp tại ĐH XVI-Boston tháng 10, 2012: Từ trái: Trương Thị Ngọc Anh, Nguyên Nhung, Trương Phương Hạnh

3. Từ East Brunswick, New Jersey: ĐTĐ Nhãn Trần:

Vạn lời cũng không nói đủ anh Trạng ơi. Hãy cố đứng lên. Bạm bè khắp năm châu bốn bể đều nhớ về chị. Xin chân thành chia cùng anh nỗi buồn hôm nay. 

Nhãn Trần

Nhãn Trần & anh chị Bùi Hữu Trạng-Trương Thị Ngọc Anh

4. Từ Pháp Quốc: Kiều Trang, ái nữ CGS Lê Minh Thuận:

Le jeu. 5 sept. 2019 à 23:16, Kieu Trang Tanquart <serenade45@gmail.com> a écrit :

Chào chú,

Cháu Kiều Trang con thầy Thuận đây.

Cám ơn chú còn nhớ đến cháu và thông báo. Cháu hay tin từ hôm 1/9 vì địa chỉ mail cháu vẫn còn trong danh sách của cựu học sinh PTG - ĐTĐ, vào dịp lễ tang của thầy cách đây 3 năm. 

Cháu chưa mail chia buồn ngay vì biết mấy hôm rồi chú vừa rất bận rộn vừa đau buồn, mệt mỏi vì lo nhiều việc và đang nhận rất nhiều mail chia buồn khắp nơi, hơn nữa ông xã cháu vừa xuất viện sau ca mổ, nhà đơn chiếc nên cháu cũng đang lu bu.

Cháu định vài hôm sau mới mai cho chú, không ngờ trong lúc bối rối này mà chú còn nhớ thông báo cho vài người quen bên Pháp, cháu rất cảm động. Từ lễ tang thầy cháu biết cô Yến, cho đến nay cô và cháu cũng có liên lạc nhau lai rai. 

Tin đến quá bất ngờ, cháu không tin ngay, cứ đọc tới lui kỹ xem có đúng là cô không ?? !! Cháu bàng hoàng và thương tiếc cô vô cùng vì ngay khi gặp cô lần đầu, chỉ khoản 30' thôi mà cô để lại trong cháu ấn tượng rất đẹp, trong cử chỉ, lời nói.

Năm 2016 cô chú ghé thăm thầy cũng vào thời điểm này, khoản hơn 1 tuần sau khi thầy mất (ngày 2/9/ 2016), có chụp chung vài hình trước hủ cốt thầy, ông xã cháu còn nhớ cô chú. 

Không ngờ đúng 3 năm sau cô ra đi...

Hôm nào rảnh chú vui lòng cho cháu biết sơ qua vì sao cô mất, có bất ngờ không ? 

 

CHÂN THÀNH CHIA BUỒN với đại gia đình hai bên cô chú, đặc biệt với chú và các con.

Cầu mong hương hồn cô sớm siêu thoát, bình an ở cõi vĩnh hằng. 

 

Kiều Trang và ông xã cùng anh chị em ở Việt Nam

 

Cháu xin nói thêm là anh chị em cháu không quên tình nghĩa cô chú đối với thầy, luôn nhớ ơn cô chú đã đón thầy về nhà, chăm sóc tốt và đưa thầy đi chơi, tạo điều kiện gặp gỡ các cựu học sinh khác khi thầy qua Úc năm 2010.

Cháu vẫn rất tiếc đã không đủ thời gian, điều kiện đón tiếp cô chú chu đáo trong lần gặp ở Pháp.

Bây giờ cô đã ngủ yên, chỉ còn nỗi buồn, trống vắng cho kẻ ở lại...

Mong chú vẫn khoẻ và sớm vượt qua nỗi đau này.

Kiều Trang

Di ảnh Thầy Lê Minh Thuận                                        ThầnThuận & Kiều Trang

BÙI HỮU TRẠNG:

Một vài chi tiết bổ sung cho tâm sự của Kiều Trang qua Phân Ưu

 

Trong chuyến sang Pháp dự đám cưới con gái út Lâm hữu Lộc ở Paris, sau đó là chuyến du hành vòng quanh nước Pháp gồm vợ chồng Bùi hữu Trạng, vợ chồng Lâm hữu Lộc,  bs Phan Thị Mỹ Dung, thứ nữ của Thầy Phan Lương Hiền + ông xã  bs Trần Thanh Nhơn và vợ chồng người bạn của Lộc.
Lúc ở Paris thì được tin Thầy Lê Minh Thuận qua đời ngày 02/09/2016 tại nhà con gái Lê Thị Kiều Trang ở Lyon nơi điền trang bên chồng của KT. Sau đám cưới, chiều 15/9/2016 phái đoàn xuống tới Lyon, vợ chồng anh Trạng cùng Lâm hữu Lộc tranh thủ đi viếng Tang muộn Thầy, chụp hình lưu niệm với tro cốt của Thầy và cô Kiều Trang tại điền trang vùng Verdalle, cách Lyon khoảng 100km.
Đôi dòng về Thầy Lê Minh Thuận: Thầy về Phan Thanh Giản tương đương cùng thời với quý Thầy Bùi bằng Hãn, Phan Văn Kha, Lê Đức Cửu...và rời trường khá sớm nên BHT không được hân hạnh học với Thầy. Thầy có sang Sydney thăm cháu ngoại gái, lúc đó BHT có mua vé bay rước Thầy xuống Mel ở chơi vài tuần gặp Thầy Hãn và một số môn sinh. Thầy về VN, một thời gian thì nghe tin Thầy bịnh nan y cuống họng. Anh BHT có báo tin cho các anh chị môn sinh của Thầy và trong dịp về VN, anh chị BHT có ghé thăm Thầy và trao một số hiện kim do môn sinh phụ lo thang thuốc cho Thầy. Cùng đến bệnh viện có Thầy Cô Nguyễn Duy Tại. Lúc đó Thầy Thuận cho biết tin vui là bịnh tình đã thuyên giảm. Sau đó không lâu vì có chuyện gia đình, vợ chồng BHT lại về VN, có mời quý Thầy Lê Minh Thuận, Lê Đức Cửu, Võ Hiếu Nghĩa, Đinh Trọng Kháng và một số anh chị em đồng môn đến dùng bữa cơm thân mật tại nhà Thầy Tại. Khi chia tay, Thầy Thuận cho biết ngày hôm sau Thầy sẽ đi Pháp trị bịnh và Thầy nói riêng với BHT là bịnh đã di căn lên vòm họng, trước Thầy nói “khả quan” vì không muốn đồng nghiệp và môn sinh  phải lo phụ tài chánh thuốc thang nữa.
Không nói ra, nhưng anh BHT biết đây là lần cuối gặp Thầy. Không ngờ trong chuyến đi Pháp , vợ chồng BHT lại có duyên gặp Thầy, tuy trễ muộn, chỉ gặp tro cốt!.
Dẫn giải nầy nhằm sáng tỏ những lời Phân Ưu mà như “tâm sự” của Kiều Trang ở trên.

 

Ảnh dưới: Từ trái: Lâm Hữu Lộc, Trạng, Ngọc Anh và Kiều Trang tại Lyon ngày 15 tháng 9 năm 2016

 

 

Bùi Hữu Trạng & Ngọc Anh viếng tro cốt Thầy Lê Minh Thuận

5.Từ Nam Cali: CHS Lương Liên Hoa & những hình ảnh kỷ niệm với chị NGỌC ANH

Thương nhớ chị Trương Thị Ngọc Anh

Đọc tin trên email: thầy cô, bạn bè PTG & ĐTĐ mọi người đang cầu nguyện và khi nghe chị Trương Thị Ngọc Anh đã bình phục sau cơn bạo bệnh, tôi vừa lo vừa mừng vì không hiểu chị bệnh gì ?, nhưng tôi cũng góp tiếng cầu xin cho chị mạnh lành.  Nay nghe tin chị mất, lòng  tôi thấy buồn mênh mang thương nhớ người bạn dù chỉ có 3 lần gặp gỡ mà tôi thấy mến nhiều. Lòng tốt của chị đầy tình người, chị thích nấu ăn đãi bạn, chị nấu bún mắm và rau đãi mọi người trong ngày tiền hội (2016).  Ngày du ngoạn xe bus hư, chị ở lại sau cùng (tại Úc).  Đặc điểm hay của chị là chị múa dẽo, múa có bài bản và chị thích “diện đẹp”. Tôi có tặng chị chiếc áo dài, chị mặc nó múa bài “Ả Đào Say”, còn nhớ cuối màn chị nằm dài bất động làm khán giả vỗ tay rền cả “ Trại hè vui sống” (2017). Ngoài múa, chị còn có biệt tài kể chuyện tiếu lâm nói láy trong lúc làm MC, ai nghe cũng cười . Ngoài ra, chị còn nấu ăn ngon, tôi nhớ chị nấu món canh chua rất ngon tại nhà chị Hương và chị còn dạy tôi làm món thịt heo quay thật ngon (2018). Mỗi lần nhà có tiệc là tôi làm món này tôi đều nhớ tới chị, nhớ chị dặn dùng ngủ vị hương hiệu con nai nhe. Bây giờ chị bỏ mọi người về cõi vĩnh hằng, chị có biết hình bóng chị vẫn luôn sống mãi trong tôi.

Santa Ana, September-4-2019

Liên Hoa

Youtube: DSCN7127

CÁO PHÓ

 

Toàn gia chúng tôi nén bi thương xin Khấp Báo cùng Thân Bằng Quyến Thuộc, Quý Hội Đoàn, Quý Thầy Cô, Quý Đồng Môn và Quý Thân Hữu:

Vợ , Mẹ, Chị  chúng tôi là

Bà Bùi Hữu Trạng

Khuê danh

TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH

Sinh ngày 20 Tháng 12 Năm 1947 ( Đinh Hợi).

CHS Nguyễn  Đình Chiểu- Lê Ngọc Hân Mỹ Tho.

CSV Đại Học  Sư Phạm Cần Thơ.

            Cựu Giáo Chức VNCH

Mệnh chung lúc 20 giờ 47 ( 8.47 PM) Ngày Thứ bảy 01 Tháng 9 Năm 2019 tại Box Hill Hospital Melbourne ,Australia.

      Hưởng Thọ 73 Tuổi

Chương Trình Tang Lễ:

a)- Ngày Thứ bảy 07 Tháng 9 Năm 2019 từ 13 giờ  đến 17 giờ ( 1 PM - 5PM): 

- Ban Tổ Chức Tang Lễ  trình bày tiểu sử của bà Trương Thị Ngoc Anh ( kèm hình ảnh ( projector)

- Điếu văn của các Hội Đoàn và Bằng Hữu.

- Quan khách Viếng Tang và Thắp hương trước Di ảnh và Linh cữu người quá vãng.

b)-Ngày Chúa nhựt 08 Tháng 9 Năm 2019:

- Từ 10 giờ -11 giờ ( 10AM-11AM): Quan Khách Viếng Tang.

-11 AM :Lễ Di quan từ nhà quàng đến lò hoả Táng.

- Cảm Tạ Quan Khách của Gia đình người Quá vãng,

- Hoả Táng.

c)- Địa điểm Tang Lễ: Atrium Chapel

Springvale Botanical Cemetery

600 Princes Hwy Springvale VIC 3171.

 

          Tang Gia đồng Khấp báo:

Chồng: Bùi Hữu Trạng

Trưởng nữ Bùi Trương Anh Thảo chồng Nguyễn Minh Thông và con gái.

Trưởng nam Bùi Trương Anh Thiện vợ Nguyễn Bích Huyền và 2 con trai,gái.

Gái út Bùi Trương Anh Thọ chồng Huỳnh Vĩnh Trường và 2 con trai.

Em ruột:

- Trương Thị Liễu và Chồng  con-Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Thuận và vợ con USA.

- Trương Ngọc Hoà và vợ Cần Thơ VN.

-Trương Thị Hạnh và chồng con  QLD,Úc.

- Trương Ngọc Hùng vợ và con Mỹ Tho VN.

- Trương Ngọc Tấn vợ và con Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Lan chồng và con Mỹ Tho VN.

-Trương Ngọc Chi vợ và con  S A ,Úc.

Em chồng:

- Bùi Hữu Việt vợ và các con Melbourne  ,Úc .

-Bùi hoàng Dũng vợ và các con Melbourne , Úc.

Em họ:

-Trương Văn Thiệt QLD , Úc.

- Trương Thị Xinh và các con  Bến Tre VN.

Ghi chú:

- Xin Miễn Phúng điếu và Tràng hoa ( ngoại trừ Tràng hoa chung của Hội Đoàn).

-Mọi chi tiết về Tang Lễ và Điếu văn xin liên lạc Trưởng ban Tang Lễ  : Bùi hữu Việt Mb:0413773607. Email:viethuubui@ hotmail. com .

Hình ảnh chị Bùi Hữu Trạng tại ĐH PTGĐTĐ- Houston 2019

TIN BUỒN

&

PHÂN ƯU

 

Kính thưa Quý Niên Trưởng, Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn,

Ái Hữu PTG-ĐTĐ Cần Thơ tại Úc Châu vô cùng xúc động khi nhận được TIN BUỒN:

 

Thân Phụ của đồng môn Hồ Ngọc Thu (CHS Đoàn Thị Điểm CT) & Hồ Ngọc Danh (CHS Phan Thanh Giản nk 1969-1976),  là:

Ông HỒ NGỌC LANG

Pháp danh An Huệ

 

Đã từ trần ngày 16-08-2019

(Nhằm ngày 16 tháng 7 năm Kỷ Hợi)

tại Melbourne, Úc-Đại-Lợi

 

Hưởng Thọ 89 tuổi

 

​Tang Lễ được cử hành từ 10 giờ đến 11 giờ sáng

Thứ Năm ngày 22-08-2019

tại nhà quàn Tobin Brothers Funeral​

 

Sau đó, Lễ Di quan được cử hành lúc 11:30 giờ sáng

đến Nghĩa Trang Springvale Botanical Cemetery

600 Princes Highway, Victoria 3171

 

Thay mặt Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn cùng Gia đình xin

Thành Kính CHIA BUỒN cùng đồng môn Hồ Ngọc Thu và Quý Tang Quyến.

Kính nguyện Hương Linh Chú HỒ NGỌC LANG sớm được An nhiên Tự tại nơi cõi Vĩnh Hằng.

 

Đồng Thành Kính Phân Ưu

TM, Ái Hữu PTG-ĐTĐ tại Úc Châu,

 

CHS Bùi hữu Trạng

 

Ghi Chú:

*Ông Hồ Ngọc Lang là chủ Gagare sửa xe ở Cần Thơ trước 75 mà mọi giới ở Cần Thơ đều biết và quý mến (Garage Ba Lang ở ngay dốc cầu Rạch Bần, Tham Tướng).

*Tuỳ tuổi tác mà các đồng hương gọi Ông bằng tên thân mật: Anh Ba Lang, Chú Ba Lang, Bác Ba Lang. Ông là Mạnh Thường Quân của các tổ chức xã hội, văn hoá, từ thiện ở Cần Thơ, trong đó có Hội Phụ Huynh Học Sinh Trung Học Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm Cần Thơ.
*Định cư ở Úc châu hơn 30 năm nay, Chú Ba vẫn tiếp tục tham gia và yểm trợ các Hội Đoàn, Đoàn Thể của Cộng Đồng Người Việt tỵ nan và đã từng Tham dự Đại hội Ái Hữu CHS PTG- ĐTĐ tại Melbourne, Brisbane, Adelaide v, v trong số 18 kỳ Đại hội ở Úc châu.
 

BHT

______________________________________________________

Kính thưa Quý Niên Trưởng,Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn:

Ái Hữu PTG-ĐT Đ Cần Thơ tại Úc châu vô cùng xúc động và thương tiếc khi nhận được Tin Buồn:


 Đồng môn Huynh Trưởng:
  VÕ SÁNG NGHIỆP

 CHS Phan Thanh Giản thập niên 50.
Bạn Đồng song với Cố Giáo sư Hiệu Trưởng Trương Quang Minh và Huynh Trưởng Trần Bá Xử.
 Nguyên Phó Thủ quỹ Hội Ái Hữu CHS Phan Thanh Giản cùng thời vơi Cố Huynh Trưởng Lưu Phương Thinh.
 Nguyên Giám đốc Nha Nông Ngư Cơ thời VNCH & Các Chức vụ quan trọng trong ngành Công Kỹ Nghệ , Canh  Nông, Kinh Tế VNCH ,

vừa thất lộc tại Sài Gòn  Ngày 06 Tháng 8 Năm 2019.


             Hưởng Thọ 84 Tuổi


 Thay mặt Quý Thầy Cô, Quý Đồng môn CHS PTG-DTĐ Cần Thơ tại Úc châu xin
 Thành Kính Chia Buồn cùng Chị Võ sáng Nghiệp và Quý Tang Quyến..
 Kính nguyện Hương linh Huynh Trưởng Võ Sáng Nghiệp sớm được An Nhiên Tự Tại nơi cõi Vĩnh Hằng.
 Đồng Thành Kính Phân Ưu,
 
TM, Ái Hữu PTG-ĐTĐ Úc Châu
 CHS Bùi hữu Trạng

_____________________________________________

SINH-HOẠT ÚC-CHÂU

TƯỜNG THUẬT VỀ ĐẠI HỘI ÁI HỮU CHS PTG-ĐTĐ ÚC CHÂU LẦN THỨ XVIII Ở MELBOURNE & TOUR DU LỊCH HẬU ĐẠI HỘI Ở NEW ZEALAND 

 

 

 

 

La Thanh Khải

CHS PTG nk 1968-1975

Tổng hợp & tường trình

Xin bấm vào  đường nối-kết LINK  màu xanh bên dưới (hoặc mở văn bản PDF đính kèm) để tiếp tục đọc trọn bài Tường Thuật và xem nhiều hình ảnh lưu niệm.

 

https://drive.google.com/file/d/1xBo5-8bS_bGtAaqWiIJBiLZ6nx7V8RnA/view?usp=sharing

Năm nay đại hội Ái Hữu cựu học sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ Úc Châu lần thứ XVIII với chủ đề “Trường Xưa Còn Mãi” đã được long trọng tổ chức tại thành phố Melbourne, tiểu bang Victoria, Úc Đại Lợi từ ngày 19 đến 21-04-2019 và chương trình du ngoạn sau đại hội 7 ngày ở đảo quốc láng giềng Tân Tây Lan (New Zealand) rất thành công và lưu lại ấn tượng thật tốt đẹp trong lòng các tham dự viên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng Thứ Sáu là buổi sáng Tiền Đại Hội. Tất cả phái đoàn ngoài nước Úc đều được các xe của Ban Tổ Chức đưa rước và hướng dẫn dạo chơi, thăm viếng nhiều thắng cảnh xinh đẹp của thành phố Melbourne và ăn trưa picnic bên công viên cạnh bờ sông Yarra ngay trung tâm thành phố. Mọi người được dịp hàn huyên tâm sự và chụp hình lưu niệm trong một buổi sáng mùa Thu ở Nam Bán Cầu với ánh nắng vàng rực rở, hoa lá khoe sắc thắm muôn màu và cây cối xanh tươi.

 

Sau nhiều tháng trời chuẩn bị, đêm Đại hội đã chánh thức được khai mạc vào lúc 6 giờ 30 chiều Thứ Sáu 19-04-2019 với khoảng hơn 200 quan khách, đồng môn, đồng hương Cần Thơ và vài cựu giáo sư PTG-ĐTĐ tham dự. Đặc biệt có phái đoàn cựu học sinh PTG-ĐTĐ từ Hoa Kỳ (33 người) và Việt Nam (27 người) đã đến Úc Châu tham dự lần này khiến cho không khí Đại hội càng thêm vui tươi, rộn ràng với những lời thăm hỏi chân tình và “tay bắt mặt mừng” của những đồng môn lâu ngày không gặp.

 

Chương trình đêm Đại hội đã tuần tự diễn ra rất nhịp nhàng với nhiều tiết mục như chào cờ, dâng hương, mặc niệm và phần phát biểu của giáo sư cùng đại diện của từng tiểu bang. Ngoài các đồng môn, đồng hương, thân hữu còn có sự hiện diện của vài nhân vật nổi tiếng trong chính trường của cộng đồng người Việt ở Úc. Đặc biệt là phần văn nghệ “cây nhà lá vườn”, ngâm thơ, khiêu vũ… do các đồng môn PTG-ĐTĐ và thân hữu đóng góp. Trong dịp này, đặc san PTG-ĐTĐ bìa màu dầy 188 trang với nhiều bài vở đặc sắc và giá trị cũng được phát hành và trao tặng cho mọi người.

 

                                                   Sau lời chào mừng quý Niên trưởng, Thầy Cô và                                                       các quan khách, đồng môn, thân hữu… Anh Bùi                                                         Hữu Trạng đã phát biểu như sau: “Không phải                                                         ngẫu nhiên hay tình cờ mà việc phải đến đã đến:                                                     Ngôi Trường PTG-ĐTĐ sau đúng một trăm năm                                                          chào đời và hiện hữu tại thủ phủ miền Tây đã bị                                                      nhà đương cuộc khai tử. Trường Phan Thanh                                                            Giản bị phá hủy ngày 07 tháng 02 năm 2017 và                                                         Trường Đoàn Thị Điểm bị phá ngày 15 tháng 6 năm 2017. Thế là biểu tượng Văn hoá và niềm tự hào của Cần Thơ lục tỉnh đã trở về cát bụi.

 

Vẫn biết rằng kiến trúc nào của con người, sớm hay muộn rồi cũng sẽ bị hủy hoại bởi tuế nguyệt phong sương. Nhưng với ngôi Trường thân thương của chúng ta, lần theo dấu mốc biển dâu của lịch sử, thì PTGĐTĐ đã bị bức tử cố tình ngoài yếu tố thời gian. Khởi đầu, tượng cụ Phan, một danh sĩ miền Nam bị hạ và từ một ngôi trường tầm vóc của miền Tây đẩy xuống là trường cấp 2 của phường! Trường Đoàn Thị Điểm thoát thai cùng nguồn gốc bị đổi thành trường cấp 3 của thành phố Cần Thơ. Rồi thời gian qua khi tâm tình và lòng hoài cổ của người Cần Thơ lắng dịu bởi phải lo vật lộn với cơm áo buổi thanh bình! Và khi đã tìm được cái tên thế chỗ cụ Phan, trường mới trở về vị trí năm xưa. Bên cạnh đó vừa xoa dịu, vừa lập lờ, tên bà Đoàn được gắn lại với trường xưa nhưng chỉ có xác mà không hồn vì trường này đã biến thành nơi cho các cháu trai gái học chung ở cấp 2 của phường An Cư. Đoàn Thị Điểm ngày xưa với hàng ngàn tà áo trắng Tây đô chỉ còn vang bóng! Duyên do có lẽ PTG-ĐTĐ là ngôi trường lâu đời thứ ba của nước ta, nơi đã sản sinh bao thế hệ nhân tài cho đất nước mà lịch sử còn ghi. Duy có điều không có bao người xuất thân nơi đây đi chung con đường mà hôm nay, ai cũng biết là không bao giờ đến đích và cũng không có nẻo về. Chứng minh hùng hồn là ngôi trường Nguyễn Đình Chiểu ở Mỹ Tho ra đời trước PTG-ĐTĐ mấy thập niên nay vẫn tồn tại. Hữu hình thì hữu hoại, đó là lẽ thường hằng nhân thế. Nhưng Trường Xưa Còn Mãi trong lòng những người xuất thân nơi đây qua 23 lần họp mặt thế giới nói chung, và lần thứ 18 tại Úc châu, nói riêng. Đó cũng là niềm tự hào và hãnh diện là sau gần nửa thế kỷ quốc phá gia vong, chưa có ngôi trường nào giữ được liên tục truyền thống như Trường Ta.”

 

Kế đó là phát biểu của Thầy Trần Văn Dinh, năm nay đã 85 tuổi nhưng vẫn khoẻ mạnh và tráng kiện, đại diện cho quý Thầy Cô hiện diện trong Đại Hội. Thầy Dinh đã tâm sự và kể lại những kỷ niệm về những ngày Thầy dạy học ở trường PTG hơn 60 năm về trước.

 

Đại diện cho nhóm đồng môn từ Cần Thơ tham dự đại hội là anh Phan Quang Nghĩa và chị Võ Thị Xuân Đào cũng lần lượt ngỏ lời cám ơn Ban tổ chức đã tạo điều kiện cho các đồng môn từ quê nhà có dịp đến Úc Châu và Tân Tây Lan trong kỳ đại hội này. Anh Châu Minh Hoàng cũng đại diện cho phái đoàn đến từ Hoa Kỳ lên phát biểu cảm tưởng.

 

Sau đó là phần trao quà lưu niệm cho đại diện các phái đoàn và Thầy Cô hiện diện.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Anh Bùi Hữu Việt đã xuất sắc đảm nhận vài trò MC cho buổi Đại hội hôm nay với nhiều tiết mục văn nghệ đa dạng, phong phú và những mẫu chuyện vui cười dí dõm liên quan đến học đường. Mở đầu phần văn nghệ là bài hát “Nỗi Buồn Hoa Phượng” được chị Kim Tiên trình bày và kế tiếp là màn vũ “Em Đi Xem Hội Trăng Rằm” của hai Thầy Cô Nguyễn Kim Khải và Lý Thị Bạch Tuyết. Nhóm “Hạnh Phúc” cũng góp phần với những màn khiêu vũ rất nhịp nhàng và linh động. Chị Ngọc Anh (phu nhân của anh Bùi Hữu Trạng) đã biểu diễn màn vũ solo trên sân khấu bài dân ca cải biên tân nhạc “Trả Em Cay Đắng Mộng Vàng”, kế đến là những bài hát mang giai điệu trầm buồn do anh Lưu Minh Đức, Lê Văn Hoài, anh Bình Cadilac tuần tự trình diễn khiến cho không khí đêm đại hội càng thêm phần hấp dẫn.

 

Tiết mục đặc biệt được mọi người chú ý và mong đợi nhiều nhất trong đêm đại hội là phần đấu giá “Kỷ vật 100 năm của trường Phan Thanh Giản Cần Thơ”. Đó là một viên gạch của trường Phan Thanh Giản khi trường được xây dựng từ năm 1917 và đã bị phá hủy đúng một trăm năm sau vào ngày 7 tháng 2 năm 2017. Một đồng môn ở Cần Thơ là anh Nguyễn Văn Đức (PTG niên khóa 1968-1975) đã vào trường xin lại những viên gạch lịch sử này để gìn giữ và trao tặng các đồng môn có tinh thần “hoài cổ”. Anh Bùi Hữu Trạng đã nhờ họa sĩ Lê Nguyên Thắng (PTG 1966-1973) liên lạc với bạn Đức để xin vài viên gạch này và với sáng kiến mỹ thuật đã nhờ thợ mài dũa lại và in lên gạch hàng chữ “Kỷ Niệm Đại Hội 18 PTG-ĐTĐ Úc Châu” rồi dán một tấm hình cổng trường xưa lên đó. Hôm nay “Kỷ vật lịch sử” này được mang sang Úc để đấu giá xem ai được quyền sở hữu. Đây là một sáng kiến rất độc đáo và đầy ý nghĩa của Ban Tổ Chức. Anh Bình, anh Ký và anh Lâm Hữu Lộc đã điều khiển buổi đấu giá kỷ vật này. Kết quả là đồng môn Bác sĩ Phan Thị Mỹ Dung ở Melbourne đã giành thắng lợi với mức giá là 500 Úc Kim và nhận lãnh kỷ vật do anh Bùi Hữu Trạng trao tặng. Khi trao tặng giải thưởng đấu giá, anh Trạng nhấn mạnh là chị Mỹ Dung rất xứng đáng khi thắng được kỷ vật này, vì gia đình chị đã nhiều đời gắn bó với trường Phan Thanh Giản. Chị là cháu của các giáo sư Phan Lương Báu, Phan Lương Hiền và Phan Thoại Cúc.v.v.

 

Phần đấu giá tiếp theo là bộ sưu tầm những tờ giấy bạc mệnh giá 2 Mỹ Kim được Nha Ngân Khố Hoa Kỳ phát hành trên một tấm poster lớn gồm 32 tờ “2 dollars” có số series liên tiếp dính liền kèm với Giấy chứng nhận rất giá trị. Đây là quà tặng của anh Lâm Hữu Lộc dành cho Ban Tổ Chức Đại Hội. Người thắng giải đấu giá này là cô Bùi Trương Anh Thảo cũng ở Melbourne với mức giá cao nhứt là 1000 Úc Kim.

 

Chương trình Đại Hội lại tiếp tục phần văn nghệ trong lúc các quan khách, đồng môn thưởng thức bữa tiệc do nhà hàng khoản đãi.

 

Các số đặc san và quà lưu niệm (logo Đại Hội bằng kim loại) cũng được phát hành sau đó.

 

Đại hội kết thúc lúc 11 giờ đêm khi các đồng môn, thân hữu chia tay nhau với niềm luyến tiếc vì thời gian trôi qua mau mà nhiều người vẫn chưa kể hết tâm sự với nhau.

 

Bên ngoài hội trường nhiệt độ đã dần dần mát lạnh trong thời tiết mùa Thu của Nam Bán Cầu. Sau đêm Đại hội là Tour Du Ngoạn bằng xe bus đặc biệt 2 ngày Thứ Bảy và Chủ Nhựt ở ngoại ô thành phố Melbourne rất hấp dẫn cho những đồng môn đến từ phương xa như viếng thăm Bán đảo Mornington Peninsula, Melbourne’s Holiday Playground, thử rượu nho, tắm suối nước nóng và tour thăm viếng mỏ vàng Sovereign Hill và công viên hoang dã với những kỳ hoa dị thảo, thú vật đặc biệt của Úc ở vùng Ballarat cách trung tâm thành phố Melbourne hơn 100 cây số.

 

Nhưng có thể nói phần thành công nhứt và đặc sắc nhứt của Đại Hội Úc Châu năm nay là Tour Du Ngoạn New Zealand 7 ngày sau Đại Hội từ ngày 22 đến 28 tháng Tư 2019. Đây là một chương trình đã được Ban Tổ Chức dành rất nhiều thời giờ và công sức chuẩn bị gần một năm trời để soạn thảo, liên lạc và nghiên cứu lộ trình, tổ chức, sắp xếp từng chi tiết cho chuyến đi. Vì vậy sau chuyến du ngoạn đầy ý nghĩa và nhiều kỷ niệm