THƠ

SONGQUANG

(Dallas – Texas) __________________________________________________

                            

DẤU XƯA

 

 

 

Đọc bài thơ "Dấu xưa " của Thầy PKT vô cùng xúc động vì Thầy sẽ đi tìm lại "Dấu xưa" của Thầy trò trường TH.PTG&ĐTĐ/Cần Thơ nhân Đại hội tại San Jose năm 2018

SQ tôi khg theo chân Thầy Trí được để tham dự và cũng khg đủ ngôn từ để đi tìm lại "Dấu Xưa" như Thầy. Vậy xin Thầy Trí cho đệ tử mượn ý của thầy sao chép lại để thực hiện giấc mộng đi tìm dấu xưa như Thầy thì cám ơn lắm thay!

 Dấu Xưa

(Chôm ý thơ "Dấu xưa" của Thầy PKT)

 

Hop mặt mỗi năm có một lần!

Đi về tìm lại chút thương thân

Bảng đen, phấn trắng, trường xưa...đó

Mưa nắng bao mùa trãi mặt sân

 

Thế sự bao lần vướng nhiểu nhương

Sao dời, vật đổi vẫn coi thường

Chút tình còn đó như muôn thuở

Chút nghĩa một thời đã luyến thương

 

Đứa còn đứa mất, bọn trò xưa

Lác đác rụng rơi cứ vắng thưa

Lơ láo thân già đâu bạn cũ

Xuôi dòng năm tháng cứ đong đưa

 

Thôi về tìm lại chút hương xưa

Tìm lại ngày xưa lẫn dấu xưa

In bóng một thời ôm sách vở

Thầy trò thương mến nói sao vừa

 

songquang

 

 

 

Mượn chiếc bánh vừa ngon vừa đẹp của Kim Oanh

CHÚC MỪNG SINH NHẬT ANH SONG QUANG: 

AN VUI, HẠNH PHÚC

TBT & www.ptgdtdusa.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày Sinh Tự Họa

 

Mười ba tháng tám sinh ra tớ!
Bảy bảy mùa Thu lá nhẹ buông
Đôi khi cũng muốn lãng quên
Mà quên chẳng được, ngày lên gọi người!

Ngày Sinh Tự Họa
(tung hoành trục khoán)

MƯỜI mấy x( hai lần) biệt cố hương
BA chìm bảy nổi kiếp phong sương
THÁNG tư gảy sung đời binh nghiệp
TÁM hướng tung hoành khắp mọi phương
SINH nhật chỉ sầu thân lữ thứ
RA đi nào hẹn chốn sa trường
TỚ buồn tự họa đời ta trải.....
BẢY BẢY MÙA THU LÁ NHẸ BUÔNG!

Song Quang
13/8/2017

______________________________________

 

 

 

 THƠ CUỐI NĂM 2016                      

 Song Quang, Phương Hà, Mai Xuân Thanh

 

SQ xin gởi đến quý bạn bài thơ trong khi tờ lịch cuối cùng sắp rơi để chào mừng năm mới 2017 và cũng để thay lời chúc bình an và sức khoẻ đến các bạn thơ.

 

                            NIỀM MƠ ƯỚC CUỐI NĂM

 

                     Tờ lịch cuối cùng sắp sửa rơi !

                     Bồi hồi nhớ lại tháng ngày trôi

                     Năm qua có biết bao thay đổi

                     Tháng lại không ngừng chuyện bải bôi

                     Thế giới còn đang nhiều chiến sự

                      Nhân sinh vẫn khổ mãi trong đời

                      Thân già tự xét : niềm mơ ước

                      Bỏ lỡ cũng đành -- phải thế thôi !

 

                                   x   x   x

 

                      Bỏ lỡ cũng đành -- phải thế thôi ! 

                      Làm sao níu kéo chuyện qua rồi !

                      Đâu còn tuổi trẻ mà bương chải

                      Chẳng thể thân già gánh việc đời

                      Chả nhẻ ! anh hùng không có kẻ ??

                      Thiếu gì hào kiệt mộng ra khơi 

                      Trông vào hậu thế dang tay giúp

                      Nước Việt an bình hết nổi trôi

 

                                    songquang

                        (Những ngày cuối năm 2016) 

 

Phương Hà xin họa cùng anh Song Quang

 

 

TẢN MẠN NGÀY CUỐI NĂM

 

Từng tờ lịch mỏng cứ dần rơi

Dòng chảy thời gian lặng lẽ trôi

Xuân hạ thu đông đi rồi lại

Sáng trưa chiều tối khắc và bôi

Bao nhiêu tình cảm qua năm tháng

Tất cả tâm tư suốt một đời

Rồi sẽ nhòa phai không dấu vết

Dẫu rằng biết vậy cũng đành thôi !

 

Dẫu rằng biết vậy cũng đành thôi

Quay ngược làm sao chuyện đã rồi

Tuổi trẻ hoang mang trong ảo vọng

Tương lai mờ mịt giữa cung đời

Bơ vơ nào khác trăng rừng thẳm

Lạc lõng tuồng như gió biển khơi

Tựa chiếc thuyền nan xoay bất định

Trên dòng sông rộng nước luôn trôi.

 

                                Phương Hà

                               ( Cuối năm 2016 )

 

 

BÀI HỌA : CUỐI NĂM NHÌN LẠI...

 

Vừa hết năm Tây, lịch cũ rơi !

Hai ngàn mười sáu lẹ bèo trôi.

Tuổi đời chồng chất nghe cay đắng,

Niên kỷ tăng dần thấy đãi bôi !

Lặng ngắm người ta bao nỗi khổ,

Nhìn xem thế sự phí hư đời !

Ước mơ con cháu tương lai giỏi,

Nối chí tiền nhân... học hỏi thôi !

 

Nối chí tiền nhân... học hỏi thôi,

Quê hương yêu dấu khắc ghi rồi.

Cậy trông tuổi trẻ thông thời thế,

Nương tựa cao niên hiểu sự đời !

Sống kiếp trần ai đi lận đận,

Tạm dung đất khách vượt trùng khơi.

Không cần than thở ta từng trải,

Quá khứ thăng trầm bến nước trôi !

 

Mai Xuân Thanh

(Xin phép kính họa thơ "Niềm Mơ Ước Cuối Năm" - Song Quang)

Ngày 29 tháng 12 năm 2016 

(chỉ còn vài ngày nữa sẽ bước qua năm 2017)