THƠ   

                PHƯƠNG HÀ

 

 __________________________

 

 

 

MƯA

Phương Hà, Đỗ Chiêu Đức, Cao Linh Tử, Trầm Vân

 

 

 

 

 

 

 

 

Những cơn mưa miền Trung thật buồn, kéo dài dai dẳng như không biết bắt đầu từ khi nào và đến bao giờ mới kết thúc. Kỷ niệm khó quên của Phương Hà những ngày mới ra đời làm việc, từ Saigon chuyển ra Hội An xa xôi và lạ lẫm...Xin có vài dòng thơ gởi đến Thầy và các bạn, mong được cùng chia sẻ....

PH

 

 

MƯA CHIỀU MIỀN TRUNG

 

Tầm tã chiều nao cũng đổ mưa

Nước bao nhiêu trút vẫn không vừa

Mịt mù phố chợ đường im vắng

Lướt thướt hàng cây lá sũng thưa

Lầm lũi người qua, chân vội bước

Âm thầm kẻ đợi, mắt buồn đưa

Bầu trời xám đục màu sương khói

Như đã bao đời, tự thuở xưa...

 

Phương Hà

 

HỌA VẬN :

 

     XÓM NHỎ CHIỀU MƯA

 

Nhớ chiều tầm tả xóm nghèo mưa,

Mái lá tốc theo gió chẳng vừa.

Nước dột nhà trên tràn xuống dưới,

Cây rung cành lá rụng dần thưa.

Cầu dừa ngập úng thân trôi nổi,

Sông rạch nước tràn đò hết đưa.

Trơn trợt tối tăm đường xóm nhỏ...

Mưa buồn mưa gợi nhớ xa xưa !

 

                             Đỗ Chiêu Đức

                    Mưa Mỹ 2019 nhớ mưa xưa

MƯA CHIỀU NAY

 

Chiều trời oi bức chợt sa mưa

Nắm cát đưa linh  cũng mới vừa

Chái bếp tồi tàn cơm tẻ nhạt

Căn nhà xiêu vẹo khách lưa thưa

Rì rào giọt bắn cành khô rụng

Lặng lẽ nhang tàn khói nhẹ đưa

Thời tiết sang mùa mau biến đổi

Như đời bỗng chốc hóa người xưa!

 

Cao Linh Tử

17/3/2019

 

Ký Ức Chiều Mưa

Réo rắt qua lòng những giọt mưa

Nỗi buồn rưng rức nói sao vừa

Hắt hiu bóng phố làn mây tím

Trơn trượt con đường cánh lá thưa

Ánh mắt người trao tình nhớ gọi

Cung đàn ai thả tiếng sầu đưa

Xám xịt bầu trời giăng cách trở

Ký ức u hoài thoảng dáng xưa

 Trầm Vân

  

___________________________________________________

 

 

 

 

 

 

XƯỚNG HỌA: ĐÊM CUỐI NĂM

Phương Hà, Mailoc, Đỗ Chiêu Đức, Lô Bắc, Trương Văn Lũy, Cao Bổi Già

 

 

MỘT MÌNH ĐÊM CUỐI NĂM

 

Đối bóng bên đèn đêm cuối năm

Ngậm ngùi nhớ đến bạn tri âm

Xưa cùng chung hưởng niềm vui trọn

Nay lại riêng mang nỗi nhớ thầm

Tựa cửa nhìn trăng, trăng chẳng có

Ôm đàn dạo nhạc, nhạc không ngân

Xạc xào cơn gió qua hiên vắng

Mà ngỡ như là tiếng bước chân...

 

Phương Hà

 

BIỀN BIỆT NGƯỜI ĐI

 

Biền biệt bóng người, lại một năm.

Giọng xưa trìu mến quạnh dư âm.

Đêm dài gối chiếc ôm sầu lắng

Đèn lạnh phòng loan nuốt lệ thầm.

Lạnh lẽo hơi đêm mờ cửa kính

Mơ hồ sương khói nhạt sông ngân.

Giao thừa đã hết  tro tàn rủ

Ngoài ngõ ai về rõ tiếng chân.

        Mailoc

 

CUỐI NĂM BÊN TRỜI

 

Bên trời đối bóng buổi tàn năm,

Tiếng nhạc xuân xưa vẳng nhẹ âm.

Luyến dáng người đi trong lặng lẽ,

Não lòng kẻ ở những âm thầm.

Bao năm cách biệt mong ô thước,

Một thuở tương tư ngóng giải Ngân.

Cất bước thẩn thờ xuân vắng vẻ,

Bàn chân đơn lẻ nhớ bàn chân !

 Đỗ Chiêu Đức

 

CÔ LẺ

Đèn khuya một bóng đã bao năm

Tưởng đã quên đi vẫn vọng âm

Loạn lạc triền miên vui ngắn ngủi

Thanh bình một thoáng khóc thương thầm

Tết về lạnh lẽo lời kinh cuối

Xuân đến buồn thiu tiếng dế ngân

Hàng chuối vườn sau cơn gió thoảng

Phải người yêu dấu bước theo chân?

 

Lộc Bắc

Jan2019

 

TÌNH VỢ CHỒNG

 

Bùi ngùi lệ đẫm suốt quanh năm!

Đối bóng mơ màng mãi biệt âm

Nhớ thuở bên nhau câu nhỏ nhẹ

Thương chừ cách biệt dạ thì thầm

Vòm trời ảm đạm mây giăng phủ

Tháp mộ im lìm dế vọng ngân

Sao nỡ phủ phàng chi vội vã

Người đi, kẻ ở chẳng dừng chân!

Trương Văn Luỹ

 

CÔ LẺ ĐÓN XUÂN

 

Thời khắc đang dần điểm hết năm

Giao thừa thánh thót những thanh âm

Nhốt mình ký ức lang thang dậy

Đối bóng tương lai nguyện ước thầm

Gió lạnh trời xua, nên rét buốt

Đàn lòng ai gảy, lại rung ngân

Xuân sang rồi đấy, sang rồi đấy

Lặng lẽ vô cùng tiếng gót chân...

 

CAO BỒI GIÀ

01-02-2019