THƠ VĂN

                         Chân Diện Mục

                                   (Cựu GS Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ

                                    Phạm Huy Viên)

      Tuổi Yêu Đời

 

 

          Tuổi yêu đời! Nghe mơ hồ quá!

     Người ta thường nói : tuổi mộng mơ , tuổi ngây thơ , tuổi yêu say mê ,  tuổi chững chạc , tuổi già … Nhưng tôi yêu từ lúc 5 tuổi cho tới bây giờ 85 tuổi ! Tôi yêu thưc lòng… chứ không phải dò dẫm , mầy mò !!! Nói các bạn bỏ quá đi cho (!) tôi thực lòng chứ không điên đâu !!!

     Năm tôi lớp 5 ( lớp 1 bây giờ ) , cô gái lớp 3 , hơn tôi 10 tuổi tập viết cho tôi , hơi thở bên tai tôi , tóc xoã vào má tôi , tôi rung động như lên mây … như vậy là tôi đã yêu đời rồi còn gì (?) . Khi lớn lên một chút ( đối với người lớn tuổi , tôi vẫn là thằng bé tí tuổi đầu , tôi đã đọc thơ Nguyễn Bính , đọc truyện Tố Tâm của Hoàng Ngọc Phách . Nói của đáng tội , rung động lắm chứ , trái tim nó cứ muốn du lịch vào những miền hoa thơm cỏ lạ (!) .

     Mười lăm tuổi đã yêu theo kiểu người lớn rồi !!! Các bạn đừng cười nhé ! Các bạn nói tôi phịa mà ! Nhưng, nhưng tôi đã tập tành làm thơ diễn tả tình yêu của mình mà (?)

     Những bài thơ tôi ưng í nhất , bây giờ nhớ lại tôi không biết tôi làm lúc nào ! tuổi gì ( tôi có tật làm thơ xong không đề ngày tháng , không kí tên !

                            Nghĩ đến em

                            Nhìn thấy em

                            Là tan hết mọi nhọc nhằn tủi cực

                            Em là ngọn suối bên sườn non

                            Em là hoa tươi giữa trời xuân

                            Em là tiếng chim trong sương sớm

Và :

                   Bây giờ nàng đã già rồi

                   Nhưng với tôi nàng mãi là cô gái trắng trong trinh bạch tuyệt vời

                                   ……..

                   Tôi trở về không gian xưa

                   Khu vườn cũ

                   Hái những bông hồng bạch tinh khiết nhất tặng nàng

                   Tôi không biết nàng có nhận được không

                   Và nhận bằng cách nào

                   Thế nhưng

                   Tôi vẫn tặng nàng

                                  ………

Bên tai tôi lúc nào cũng có tiếng nhạc yêu đời , mầu sắc yêu đời , ngọn gió yêu đời :

                   Trời hôm nay sáng quá

                   Sân trường bừng lên mầu yêu đương

                   Gió reo mơ hồ

                   Sân cỏ xanh

                   Bước chân em nhẹ qua

                   Em đẹp như một bài thơ

                   Em đẹp như một bài ca

                    Tà áo dịu ngọt cuốn hồn tôi

                    Tôi ẩn trong làn mi mát rượi của ánh sáng ban mai

                    Hôm nay em không mặc áo len

                  Trời chuyển lạnh trong tim

                    Ánh sáng ban mai reo tha thiết lời yêu đương

                    Làn mi em chớp nhẹ

                    Nao nao sân trường nghiêng

                    Tôi muốn được làm cỏ xanh

                    Say đón bước em đi

                    Mát ngọt gót chân em

                                         ……..

Nhưng trong cái ngọt ngào đôi khi pha trộn vị khô đắng :

                  Tình yêu vụt thoắt tên bay

                Còn đây dư vị đắng cay ngọt ngào

                                      ……….

                   Ờ hay nước mắt người thương

                Tìm đâu giếng mát trên sườn non cao

Nhiều khi ngâm nga mà cứ thấy vị đắng chát , thế mới là mùi vị của tình yêu … mùi vị của yêu đời … mùi vị của xa vắng :

                    Em đi rồi tháng năm dài trống trải

                    Em đi rồi khô cằn đếm trang thơ

                    Buồn ngõ đêm gió hiu đèn nức nở

                    Buông tiếng thở dài ném mẩu thuốc tàn dư

Nhưng dù có đắng cay ngọt ngào người ta vẫn nhớ cái mùi vị đó , người ta vẫn say đắm , tôn thờ và hiến dâng

                                       SARASVATI

 

                 Tôi muốn là Sơn Tinh

                 Em là Mỵ Nương

                 Tôi muốn là Chử Đồng Tử

                 Em là Tiên Dung

                 Tôi muốn đi qua ngàn con sông , ngàn ngọn núi hoa mỹ

                                                                      tươi xanh của Việt Nam này 

                 Tôi muốn là thần Civa

                 Em là nữ thần Uma

                 Tôi muốn là thần Vishnu

                 Em là nữ thần Sri

                 Tôi muốn là Brah Ma

                 Em là Sarasvati

                 Tôi muốn là Kaudinya

                 Em là Công Chúa Liễu Du

                 Con của thần rắn bẩy đầu

                 Tôi cưới em và dựng nước

                 Tôi đưa em thả thuyền ngắm trăng trên biển sữa

                 Và dọc theo sông Phước Long thơ mộng

                 Nơi nàng Công Chúa Liễu Du

                  Ngồi khóc chàng dũng sĩ Sarida

                  Em yêu quí

                  Ngoài kia có con chim Karaouan hót

                  Là mây bay

                  Là Biển Sữa

                  Là Vọng Hải Đài

                  Là thành Cô Tô

                  Em yêu dấu

                  Tôi sẽ là chàng Khung

                  Trổi điệu khèn tha thiết

                  Đưa em đi dạo Ngũ Hồ

                  Mà chung quanh chúng mình

                  Là tơ trời Đâu La Miên

                  Em hỡi em yêu dấu

                  Đêm nay trăng sáng thơ mộng

                  Trắng vòm trời biển Sữa

                  Đây là núi Tô Châu

                  Kia là Cửu Long Giang

                  Kìa là 200 hải đảo thơ mộng

                  Và văn chương

                  Và âm nhạc này

                  Tôi trân trọng dâng em

                  Hỡi nữ thần Sarasvati

Có ai sống trên đời mà không … một tỷ lần nhớ , thế là lại khăn gói đi tìm :

 

                               Chợt Nhớ Đồi Sim

                       Lâu lắm không về thăm đồi sim

                       Buổi chiều ấm áp mầu áo len

                       Sương mù ôm ấp hoàng hôn lạnh

                       Chợt thấy nao lòng hơi áo em

                Xa cách phương trời bao nhiêu Thu

                Nhớ mưa nhớ nắng nhớ mây mù

                Một chút len vào tim mặc khách

                Tiếng gì rung nhẹ góc hồn thơ

                        Gió thoảng mây bay chớ cợt đùa

                        Ta đang tìm sợi tóc nàng thơ

                        Nàng đi vương lại nhiều nhung nhớ

                        Đuổi mãi cuồng chân những bến bờ

                 Em có nhớ về đồi sim xưa

                 Buồn ta ngầy ngật gốc sim già

                 Ai khuấy động phương trời viễn mộng

                 Có chăng còn lại chút mơ xưa

Tìm đồi sim không thấy thì tìm sông nước miền Ngã Bẩy Hậu Giang:

                       Anh đi Lục Tỉnh giáp vòng

                 Đến đây trời khiến sui lòng thương em 

                       Nơi đây sông mát dịu hiền

                Trên sông gió thoảng êm êm giọng hò

                       Sông sâu sóng bủa Láng Cò

                Thương em vì bởi giọng hò có duyên

                       Chẻ tre đan sáo cho bền

                Bền công anh đợi thuyền em sông này 

                       Em về áo chẳng để đây

                Để anh mơ ngọn gió tây lạnh lùng

Tìm miền sông nước chán rồi , tìm miền mây mù , thủ phủ du lịch ( mặc dù người ta bầu cho Hạ Long là đệ nhất ) , thủ phủ của cà phê ( mặc dù Đắc Lắc xuất khẩu nhất nhì thế giới ) , người ta vẫn mê Đà Lạt từ hồi cà phê Tùng )

 

                            Cà Phê Hương Trà – Đà Lạt

                                              1

                           Hương quyện bên hồ như ghẹo ai

                           Trà thơm e ấp nép bên người

                           Trà thơm khói toả bình minh gọi

                           Hương đượm bên người mãi chửa phai

                                               2

                           Bình minh ủ trắng hồn thơ

                           Trắng mây áo trắng sương mờ nhẹ tan

                           Hỏi mây hỏi gió hỏi ngàn

                           Hỏi ta hữu í hỏi nàng vô tư

                           Bên đời nhện vẫn giăng tơ

                                               3

                           Bên hồ biệt thự băng trinh

                           Không chim không nhạc sao mình lặng say

                           Tóc vờn bay , mắt hoa cười

                           Nắng mai run nhẹ đón người nhẹ tay

                                                4

                           Chưa thân nên khó lựa lời 

                           Ngại ngùng dè dặt giã người ra đi

                           Sương khuya lấp kín nẻo về

                           Đèn khuya vàng võ lạnh tê chợ đời

                           Rồi đây có một phương trời

                           Có thơ có nhạc nhớ người chưa thân

Yêu để đi tìm , đi tìm để yêu … rút lại về ngồi co ở xó nhà … phố vắng …

Bất chợt ra đường :

                                        Bài Thơ Cuối Đời

                                  Tình cờ dạo phố lông bông

                            Thấy nàng chống gậy ra đường chân rung

                                   Tim già này vẫn còn run

                            Mà sao lòng nặng mắt chùng thời gian

                                   Nhớ xưa chiếc xe cực sang

                            Áo , guốc , túi xách là hàng cực siêu

                                   Chớp mắt đây , như kiếp nào

                            Ta bà thế giới lạc vào kiếp mê

                                     Tự nhéo tay , tỉnh đây mà

                                Dụi mắt ba cái nhìn ra người tình

                                     Thương ta rồi lại thương mình

                                Giận ta rồi lại chửi mình ngất ngây

                                     Tình cờ vào thế giới này

                                Tình cờ cho gặp xưa nay một người

                                      Khi yêu cũng tình cờ thôi

                                Cuối đời xớ rớ lại xui tình cờ

                                      Có duyên ba kiếp còn mơ

                                Già rồi vẫn cứ làm thơ lạc vần

    Ừ ! Già rồi ! Già lắm ! Không biết gọi là tuổi gì ? Nhưng cứ thấp thỏm mong người đến thăm … cho đời đáng yêu :

                                                  Đón Người

 

                                             Già rồi chẳng vác nổi thân

                                       Lên lầu xuống bếp lần quần bấy nhiêu

                                             Chợt nghe ngoài cổng chuông reo

                                       Vội vàng lật bật một lèo bước ra

                                             Để người chờ , kỳ quá hà !

                                       Ấp úng xin lỗi đến ba bốn lần

                                             Chân tình mà thốt khó khăn

                                       Mừng này bao thúng mà đong cho vừa

                                             Run tay mở cánh cổng thưa

                                       Vô ! Vô … cổng hé chưa vừa người đi …

     Ôi! Đúng là tuổi yêu đời !!!  80 năm yêu đời !!!

 

     C.D.M.       

HỒN THƠ

 

 

          Nói đến thơ là người ta nói đến Hồn Thơ! Bài thơ đó có hồn không? Dĩ nhiên người đọc thơ thấy bài đó hay, có hồn thì người đó cũng có hồn thơ! Độc giả là Tác giả thứ hai mà!!!

     Bài thơ của Trần Tử Ngang

                           Tiền bất kiến cổ nhân

                           Hậu bất kiến lai giả

                           Niệm thiên địa chi du du

                           Độc sảng nhiên chi thế há

                           (Nhìn về trước chẳng thấy ai

                              Ngó lại sau chẳng ai cả

                              Ngẫm trời đất du du

                              Một mình lệ lã chã) 

Nếu không có người tán tụng thì bài thơ đó chỉ là lời than sảng nhiên thôi )

Bài thơ :

                           Sàng tiền khán nguyệt quang

                           Nghi thị địa thượng sương

                           Cử đầu vọng minh nguyệt

                           Đê đầu tư cố hương

Của Lý‎ Bạch. Nếu không có người tán tụng thì chỉ là một bài tầm thường: Ngắm trăng nhớ nhà!

Ôi! Cái hồn thơ bố ai mà nắm bắt đươc! Bối ai mà mô tả được!

     Bài Chanson de L’ autome của J . Prevert nếu không có người ngâm lên thì đố ai thấy cái tuyệt vời của nó! Cái tiếng Dương Cầm nức nở của mùa Thu làm trái tim tác giả thương tổn. Tác giả nghĩ đến những ngày xưa và … khóc … và tác giả nghĩ đến những chiếc lá héo theo ngọn gió dữ …đưa đi… Hồi tôi đi học … nghe ông thầy ngâm thấy … đã lắm!!! Những bài Le Lac , L’isolemment của Lamartine … tràn ngập hồn thơ lãng mạn! Sao nước Pháp sản xuất ra nhiều hồn sĩ thế! Dĩ nhiên không phải hồn con gà trống hay hồn con chim cánh cụt (?) mà là hồn thơ của một nước văn minh, môt thời là thủ đô văn hoá thế giới!!!

     Hồn dân tộc Việt Nam bay thất thểu mấy ngàn năm nên thơ việt u buồn quá. Những bài thơ hừng hực khí thế chống ngoại xâm thì nhiều vô số kể! Nhưng người ta ít đọc, ít ngâm nga. Thơ hùng tráng thét lên ít người hoà nhịp theo tuy người ta cho nó một cái tên khá hay ho: Thoái Lỗ Thi; Thơ Đuổi Giặc!!!

     Đêm khuya thanh vắng, khó ngủ, người ta pha một bình trà ngồi đọc, ngâm … bài thơ tâm sự tác giả … hay tâm sự mình … hay Hồn dân tộc:

 

                                        Cảm Hoài

 

                           Thế sự du du nại lão hà

                           Vô cùng thiên địa nhập hàm ca

                           Thời lai đồ điếu thành công dị

                           Sự khứ anh hùng ẩm hận đa

                           Trí chủ hữu hoài phù địa trục

                           Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà

                           Quốc thù vị phục đầu tiên bạch

                           Kỷ độ long tuyền đái nguyệt ma

 

                                                           Đặng Dung

 

Tôi xin phóng dịch:

                             Rối nùi việc nước đã già sao

                             Tay kiếm tay ly níu hỏi trời

                             Thời may kẻ dở thành công dễ

                             Vận hết ta đây luống ngậm ngùi

                             Phù chúa hòng mong xoay thế cục

                             Khôn đem rửa giáo giữa sông trời 

                             Nửa đường đầu bạc, ôi đầu bạc

                             Mài kiếm trông trăng mấy độ rồi

 

                                                                   C.D.M.    

____________________________________

  Cổn Cổn Trường Giang

 

 

                      Trường Giang sóng cuộn về Đông

                      Anh Hùng lớp lớp sập giòng thời gian

                      Chẳng còn ai thắng bại

                      Như nắm đuốc lụi tàn

                      Vầng dương sáng rồi tắt

                      Núi xanh như thi gan

                      Kiếm củi giăng câu bên bến vắng

                      Bạc đầu trơ mắt gió xuân sang

                      Rượu đục một bầu vui gặp gỡ

                      Chuyện xưa nay lan man

                      Bỏ mặc nhân gian

                      Nâng chén cười tràn

                                              ( phóng dịch thơ cổ )

     Ôi ! Những lớp sóng thời gian , có chừa ai ra ! Tự xưng Anh Hùng hay nhân gian tặng Anh Hùng ... rồi cũng qua đi  ... như gió thoảng !

     Ôi ! Việt Nam tôi qua cơn máu loạn... còn ai nhớ tới Phan Khôi ,Nguyễn Hữu Đang , Nguyễn Mạnh Tường !!!  Qua màn thời gian mờ ảo ! Diễn viên ra diễn ... rồi vào hậu trường ... tiếng vỗ tay và tiếng huýt sáo !!! sao tôi nghe mà lạnh người ! Người xưa ơi ! Bây giờ người ở đâu ! Những người tuốt kiếm ra đi ! Những người áo rách ra đi (!)

     Ờ ! Ờ ! Không ai rủ rê cái tên hèn ngố này ! Nhưng sao tôi vẫn ngổn ngang trăm mối khi nghĩ tới các người !

     Những nhóm Hàn Thuyên , Xuân Thu Nhã Tập nay còn đâu ! Các người không trôi ra Biển Đông ... mà trôi về quê mẹ ! Cụ Đặng Thai Mai , thầy Nghiêm Toản , thầy Nguyễn Đăng Thục ! Các vị không Ném Bút Cầm Khiên   ... nhưng cuối đời cũng gần như ... ném bút !!! vậy tôi đâu dám gọi các vị là anh hùng !

     Hồn thiêng dân tộc lên tiếng gọi , các vị nghe rất rõ ! Nhưng ! Nhưng dấn thân vào chốn phong trần ... chỉ toàn thấy ... khói sóng ...

                                                         Chẳng còn ai thắng bại

                                                             .......

                                                         Chuyện xưa nay lan man 

                                                               ......

          Và trong tiếng Dương Cầm Xanh ta thấy Tuệ Sĩ Bạc Đầu Trơ Mặt cùng ly rượu đục .....

                                                           ..........

                                                Quê Người trên đỉnh Trường Sơn

                                                                .................

 

 

                                                                                                                          C.D.M.

  Tài Nguyên NGƯỜI

 

 

          Hồi xưa Tài Nguyên là Đất . Đồng Bằng thì mò cua bắt ốc! Cao Nguyên , núi rừng thì có cây trái! Ăn bất cứ trái nào như khỉ !!! Rồi các nhà Văn Minh Học nói rằng Vân Minh Khoai , trên rừng có khoai môn rừng ( Đi thì nhớ vợ cùng con , Về thì nhớ củ khoai môn trên rừng ) , Văn Minh Bầu Bí ! Ở Thiểm Tân có Hồ Lô Hà , người ở đó suốt ngày ăn Bầu Bí (!) , có trái bầu người chui lọt (!) , các ông Tiên thường chui trong đó ra!!!

     Sau đó thì người ta trồng tỉa … Sau nữa là muối và sắt . Thời Kỹ Nghệ thì tài nguyên quan trọng là sắt , than đá , dầu hoả !

     Bây giờ người ta nói tài nguyên quan trọng nhất là con người : Tài Nguyên NGƯỜI! Nhưng không phải nước nào đông người thì giầu có , hùng mạnh . Người có người dạn người nhát . Người có hợp quần người không, người có tổ chức người không !

     Quân Nguỵên làm sao mà đông nhất ? Quân Tống đâu có tổ chức . Đơn vị quân Tống bao nhiêu người ??? Thưa quí‎ vị : Đơn vị quân Tống là một TƯỚNG !!! Có trời mà biết một Tướng bao nhiêu người !!!  Quân Nguyên có những vị chỉ huy là Thập phu trưởng , Bách phu trưởng … Tôi nghĩ người Nguyên có cơ số thập phân đầu tiên trên thế giới (!) Tôi nghĩ những tên Toa Đô , Ô Mã Nhi chỉ huy 1000 người đi càn quét … thì người Nam thấy quân đó đông vô số kể , đông vô cùng !!! Đoàn quân đó đi qua những vùng mà người ta gọi nhau bằng … bụm tay … hú , bằng tù và , cồng chiêng … và kêu những thuyền chở mươi người … người ta thấy quân Nguyên đông lạ lùng , đông hết biết !!!

     Bây giờ thì sao ?

     Trước đây nước Ý ,Tây Ban Nha , Bồ Đào Nha … rồi Anh , Pháp có phải là nước đông dân đâu ?

     Chỉ một dúm người da trắng đã làm cho Từ Hi Thái Hậu ( nước đông dân ) mất ăn mất ngủ ! Người da trắng đã làm cho cái anh đông dân này rụt cổ lại , và sử dụng cái tài nguyên Thiên Địa Hội chống da trắng !

     Bây giờ thì Ba Tầu một tỷ rưỡi , Ấn Độ một tỷ ba , Indonésia 300 triệu dân có phải là nước hùng mạnh muốn làm gì thì làm !!! Họ đã sử dụng tài nguyên Người của họ như thế nào ? Họ có ớn Mỹ , Nhật , Nga không ? Họ có sử dụng tài nguyên Người giỏi bằng Đài Loan, Hà Lan , Do Thái đem an ninh thoải mái hạnh phúc về cho dân không ?

     Cái anh Ba Tầu bắt cóc người đem về nhốt ở hang động Sơn Tây để … làm gạch …là họ sử dụng tài nguyên gì ?

     Cái anh kia bắt các Ni Cô mặc đồ quân phục hát những bài mừng , tuyên truyền … là sử dụng Tài Nguyên gì ?

 

                                                                                              C.D.M

   TINH THẦN LÔ DÍCH

 

 

          Người ngoại quốc khi nói tới Việt Nam họ bảo ta rất kém tinh thần Logic ! Ừ thì đúng đấy ! Ta làm gì thì cho nó có làm , cho lấy lệ ! chứ có tìm hiểu đúng sai đâu ! Có bị khen chê không ! Có để lại hệ quả tốt xấu không ? Tại sao ta cấm người lép ngực không cho chạy xe máy ! Người lùn không được chạy xe máy !!! Ta xây trường chuyên thật hoàng tráng để phục vụ con nhà giầu hay con nhà nghèo .

     Tôi nhớ hồi xưa đi học , thôi thì đủ thứ : Luận lí‎ học , xã hội học , tâm lý học… có cả Thần học ( Mythology ) . Hình như Việt Nam mày mò đủ thứ này thì học sinh Nhật Bản chỉ học có Luận lí học ( logic )

     Mà dù thế giới có bày đặt nhiều trò lạ lung thì … trước đó ta chỉ biết có Khổng Tử viết , Mạnh Tử viết ! Ta tự cho là văn minh Đông Á thâm diệu , thâm hậu (?) … đâu biết những bước tiến rầm rập của Tây Phương ! Mắc cười nhất là cái vụ ta hiểu lầm , hiểu sai rồi chê bai ! Thí dụ ông Freud bị ta cho là ổng nói sinh lí trên hết ( nhất là dồn nén sinh lí : Refoulement ) . Ta không mắc cười sao khi thấy ông Trương Tửu nói bà Hồ xuân Hương đen , lùn , mặt rỗ hoa … bị dồn nén sinh lí nên viết những bài thơ ngạo ngược đó !!! Ta không biết rằng những nhà triết học Áo lúc đó đã làm một cú…ngoạn mục … và Áo trở thành Kinh Đô của Tâm Lí Học ! Tôi không muốn đi quá xa mà nói Bác Sĩ Freud và các đệ tử như Jung … ai tới khám bệnh cũng hỏi : đêm qua mộng thấy gì (?) Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng Freud đã làm cho kinh thành Vienne trở thành thủ đô triết học Thế Giới ! Người ta viết sách rầm rộ ! Cái môn Phâm Tâm Học ra đời . Ông thầy của tôi Nguyễn huy Bảo gọi là Tinh Thần Phân Tích Thuyết . Tôi thì tôi thích nhất là VÔ Ý THỨC và TIỀM THỨC ! Hai cái này áp dụng thật là tuyệt vời ! Nhất là cho giáo dục ! ( tôi không muốn giải thích cho các em dễ hiểu là khi học bài ta không nghe tiếng đồng hồ quả lắc trên tường kêu tích tắc , nhưng khi đồng hồ chết … ta biết liền )

     Trước đây vài chục năm có quan lớn phán rằng ta ít có tinh thần logic , muốn chạy theo Âu Mỹ ê a học ! Nhưng sau đó người ta dùng chữ Tư Duy nhiều hơn ! Bị người ta cười nhạo “ Đổi Mới Tư Duy “ thành Đổi Mới Ti Vi “ tức là khiêng Tivi từ nhà ngoài vào nhà trong , từ nhà trong ra nhà ngoài !

Một ông lớn phát ngôn : Trái cam tươi lâu không hẳn do thuốc bảo quản từ Trung Quốc , ổng từng thấy trái cam trên bàn thờ tươi lâu đến tám tháng ! Ổng không biết rằng trái cam trưng để cho đẹp chứ không phải để ăn ( các cụ đâu có về ăn ) , còn người trưng thì đổ đi chứ ai nào ăn cái thứ ma ăn thừa !

     Phải chăng người ta không thích từ “ Lí Luận “ ! Coi Lí Luận bất quá như Tam Đoạn Luận ; A bằng B , B bằng C , vậy A bằng C  ! Cái này không bằng Mạnh Tử  : Vô tu ố chi tâm , phi nhân dã ! Nhưng thực ra người bình thường cũng chẳng khoái Mạnh Tử lắm đâu ! ( Tại sao người không có lòng hổ thẹn lại không có lòng nhân ? Không hẳn ông Tầu , ông Tây cũng chẳng logic gì hơn . Một ông Tây rau muống mắm tôm lấy vợ Việt Nam cũng chơi số đuôi và … hỏi xe cán chết người ngoài đường mang số mấy …

     Đa số người Việt không thích từ Lí Luận . Người ta đồng hoá từ này với “ Cãi “ , Cãi Cọ “ Người ta rất ghét “ Đánh Bùn Sang ao “ và Lí Sự Cùn “

 

                                                                                                  C.D.M.

 TRỰC GIÁC và SUY LUẬN

 

 

          Trực giác là cảm nhận biết liền . Còn suy luận là tìm hiểu , phân tích , mổ xẻ để biết !

     Tôi chơi trò chơi điện tử với con nít , mười lần … thua hết mười vì con nít nó cảm nhận rất mau … không mầy mò tìm hiểu như tôi ! Khi tôi bị “ tử “ thì tiếc ngẩn ngơ … nghĩ … tại sao tử . Tuổi trẻ không ngừng một sát na , cứ việc bấm lia … bường tới … !

     Tôi thường ngồi một mình ngẫm nghĩ cho là tuổi trẻ bây giờ suy luận kém quá !!!

     Hồi trẻ tôi học luận văn : Tả cảnh trước hết , rồi tới tả tình … sau cùng mới là văn nghị luận ! Chao ôi ! Mới học cấp hai tôi đã làm bài luận văn thầy cho : Tập quán ban đầu là khách qua đường … sau trở thành người bạn thân … cuối cùng trở nên ông chủ khó tính !!! ( như nghiền cà phê , thuốc lá chẳng hạn ) . Bây giờ ra đề một loại như thế này thì học sinh cho là … rắc rối quá !!!

     Học sinh bây giờ giải quyết giải  những vấn đề tôi chào thua luôn ! Người ta cho một loạt hình để học sinh nhận biết những hình giống nhau , khác nhau ! Chúng giải quyết trong nháy mắt ! Không ngồi suy luận … tìm hiểu dài dòng như tôi !

     Học sinh bây giờ có lẽ không ưa những từ như : suy luận , suy tư , tư duy . Các cụ xài chữ tư nghị mà ngày nay tuổi trẻ nghe lạ tai quá ! Nhưng thơ xưa của các cụ cho là không thể phê bình theo kiểu ngày nay được (!) . Không hiểu á ? Các cụ cho là Bất Khả Tư Nghị !!! ( Thực ra thì các loại thơ Tân Hình Thức bây giờ cũng là loại Bất Khả Tư Nghị đấy chứ )

     Thơ Trần Tử Ngang :

                                            Tiền bất kiến cổ nhân

                                            Hậu bất kiến lai giả

                                            Niệm thiên địa chi du du

                                            Độc sảng nhiên chi thế há

 

                                            Nhìn trước không thấy ai

                                            Ngó sau không người tới

                                            Nghĩ trời đất du du

                                            Tự nhiên mình rơi lệ  

                             

Chẳng thể mổ xẻ được

     Thơ Mạnh Hạo Nhiên

                                            Bất tài Minh Chủ khí

                                            Đa bệnh cố nhân sơ

 

                                            Mình bất tài thì Minh Chúa bỏ

                                            Lắm bệnh thì bạn bè sơ tình 

Không thể nghị luận được

     Thơ Tô Đông Pha

                                             Đãn nguyện tử tôn ngu thả độn

                                             Vô tai vô hại đáo công khanh

 

                                             Chỉ ước cho con cháu ngu và đần

                                             Không bị tai nạn , làm tới Công Khanh

Không thể tìm hiểu , tư duy , đúc kết được ?

 

C.D.M.

      MẤY BỒ SÁCH

 

 

          Hồi bé xíu tôi được cha tôi dạy : Để cho con một rương vàng , không bằng để cho con một rương sách  .

     Lớn lên một chút thấy Cao Bá Quát nói : Trong thiên hạ có bốn bồ sách , tôi chiếm hết hai , anh tôi Bá Đạt chiếm một , còn một bồ chia cho thiên hạ !

     Tôi không biết là Bồ có trước , rồi sau này mới có Rương ! Tôi không biết có phải người giầu có rương , người nghèo có bồ , và người nghèo nữa thì chất chữ nghĩa trong bụng ( như lá sách của trâu bò ) . Những người này khi sợ mối mọt thì ở trần ra , nằm ngửa , phơi nắng giữa sân cho khỏi … mọt !!!

     Một hai bài văn thơ thì người ta không bỏ túi , bỏ bị … mà cuộn tròn lại bỏ trong ống nứa , nút nắp đàng hoàng , tránh mưa gió !!!

     Các cụ ơi ! Khi người Pháp tới thì ta mới có kệ sách ! Các cụ đâu có xếp sách ngay ngắn và đánh số a,b,c,1,2,3 theo số Ả Rập !!! Các cụ đánh dấu  : Giáp , Ất , Bính , Đinh chứ có ghi Nhất Nhị Tam Tứ đâu !

     Có một ông Tây trích dẫn mạo tác vài Châu Phê của vua Nguyễn ! Hình như ông Trương Bá Phát thấy chuyện mạo tác đó ! Nhưng ngày nay chẳng ai biết mấy Châu Phê mạo tác đó ! vì Châu Phê đã bị mối mọt và … phơi phong đảo lộn rồi!!!  Ngày nay mà rờ tới “ Châu Phê “ Triều Nguyễn thì … có mà hộc máu mồm máu mũi.

     Càng xếp đi , xếp lại càng đảo lộn !!!??? . Bố con ông Cao Xuân Dục , Cao Xuân Tiếu rất uyên bác và có Tây học cũng còn khổ sở , khốn đốn vì cái đảo lộn đó !

     Mấy ông chỉ học tới lớp ba cũng học đòi mã hoá , nghiên cứu , chú thích thì … thật là mò kim đáy biển .

     Mấy ông chú thích tờ a , tờ b làm cho ta ngỡ ngàng … không biết ổng đang nghiên cứu bản nào ? Sao không ghi Ất , Giáp để người ta biết bản cổ cỡ nào ! Làm thế có khác nào nói chuyện trên cung trăng !

     Cụ Nguyễn Khuyến than :

                                                  Sách vở ích gì cho buổi ấy

Là cụ nói những sách Nôm sách Hán đã viết  “ Đằng Tả “ , Hiện Đại hóa và chú thích đàng hoàng đứng đắn , chứ sách trong mớ bòng bong thì … thì chỉ ích cho những người khảo cứu văn học sử mà thôi ! Chứ sách Cổ , Rất Cổ đối với người bình thường thì … chỉ đáng vứt vào sọt rác !

Đó là những bản sao chép gửi cho viện Viễn Đông Bác Cổ của người Pháp để lãnh tiền ! vì mấy ông Tây này trả tiền bản càng Cổ càng Đắt !!!???

 

                                                                                                      C.D.M.

 

ReplyReply allForward

 CÂN BẰNG SINH THÁI

 

          Người Mỹ nói rằng sự hoạt động của con người xin đừng phá vỡ Cân Bằng Sinh Thái!

     Trung Cộng thấy rằng cái con chim sẻ nó ăn hại lúa gạo , bèn hô hào dân chúng diệt chim sẻ ! Thôi thì săn bắt , vác chiêng vác chậu ra đồng gõ để đuổi chim sẻ !!! Khi chiến dịch qua rồi … thì … năm sau mùa màng thất thu … dân đói ! Chả là con chim sẻ nó ăn lúa nhưng nó ăn cả côn trùng gây hại , và mùa sau côn trùng nở đến nỗi con cháu Mao diệt không được !!!

     Con vật cũng như con người, có tính xấu , tính tốt, có thứ lành , có thứ độc hại .  Chuột sinh sôi nảy nở , đã có rắn ăn chuột , rắn sinh nhiều sẽ có loài chim chuyên bắt rắn !

A Ha ! Ông Trời oái uăm … không biết ông chơi trò gì đây ? À Ông ta chơi trò Cân Bằng Sinh Thái đấy !!!

     Cây có cây lành cây dữ ! Cây hút hết mầu mỡ cây khác ! Có cây leo “ bóp cổ “cây khác … !

Nếu ta chạy theo cái trò biến đổi gen thì chưa chắc đã hay ! Ta bỏ mặc cho các cây “đấu tranh sinh tồn" thì chưa chắc đã tốt ! Cần gì ! Rong biển đủ cung cấp thức ăn muôn đời cho ta ! Ha Ha ! Nước biển xanh là mầu của rong đơn bào ! Nếu quơ hết rong đơn bào … thì đủ nuôi sống bao nhiêu đời … con người !!!

     Tự bản thân con người có … Cân Bằng Sinh Thái không ? Có nên giết hết những người xấu để lại những người tốt không ? Ấy chớ ! Nào biết người xấu có ích hay người tốt có ích ? Người da trắng trước đây cho mình là giống ưu việt ! Nay thì da vàng , da đỏ , da nâu , da đen sản sinh ra thiếu gì người ưu việt ! Mà ngộ đời một nỗi những người này lại đẻ nhiều hơn người da trắng. Người Mỹ đã từng la hoảng là người da đen đẻ nhiều và siệng đi bầu ( người da trắng đẻ ít và không thèm đi bầu ) vậy mai mốt Tổng Thống và giàn lãnh đạo sẽ … toàn là da mầu !!! Vậy người ta có nên can thiệp để tránh cái sự mất cân bằng này không ???

     Ôi ! Cái anh Trung Cộng một tỷ rưỡi người có phá vỡ cái Cân Bằng Người trên thế giới này không ??? Cái anh Trung Cộng liệu có “ Nhuộm Vàng Thế Giới được không ???

Người Mỹ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện tiêu diệt Trung Cộng … Dùng vũ khí siêu việt để … giết bớt người Tầu !

     Chỉ là răn đe thôi ! Chỉ là làm cho người Tầu biến đổi Gen … để không còn óc Xô Vanh , hiếu chiến , tàn ác , để sống trong một thế giới Cân Bằng Người

 

                                                                                                 C.D.M.

THẦN HỨNG

 

 

          Văn Thi Sĩ nhiều khi có hứng về, hứng đến thật là tuyệt vời ! Mà cái này thường là thơ ! Trong văn ta thấy hứng về thường thường , nhất là những người viết phơi ơ tong ! Ôi ! Cái ông Kim Dung sao mà viết hay thế ! . Tưởng tượng phong phú , hứng về nhiều lúc , nhiều nơi , nhiều cảnh ngộ , nhận xét sâu sắc …

     Cụ Tản Đà khi hứng lên bất tử , mấy câu cụ dịch :

                                   Nói láo mà chơi , nghe láo chơi

                                   Giàn dưa lún phún hạt mưa rơi

                                   Sự đời ‎ í hẳn không buồn nói

                                   Thơ thẩn nghe ma đọc mấy lời

Là cụ làm trên chuyến xe điện từ nhà tới toà báo ! Được mọi người cho là tuyệt ! Rồi có khi cụ ngồi buồn … lại hứng bất tử , lấy giấy bút viết thơ lên trời hỏi cưới con gái trời !!!

     Nhưng tôi khoái nhất những bài lời thơ thanh thoát , sâu sắc như có ông thần gà cho thi sĩ !!!

     Ta đang chán Nguyễn Bính khi ông hạ những câu tầm tầm

                                         Úp mặt vào hai bàn tay

                                   Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm

Đến khi ta thấy Nguyễn Bính thả những câu :

                                         Cửa xưa mành trúc còn ngăn

                                  Góc vườn vẫn đọng trăng xuân thuở nào

Như có ông thần bên tai , trên tay thi sĩ ! Chỉ có thần hứng mới bật lên cho thi sĩ múa thần bút mà để lại ngàn sau …

     Xuân Diệu một thời tài hoa hẳn cũng có đôi phút thăng hoa khi hứng về :

                                       Đêm vắng trời trong sương thủy tinh

                                       Lung linh ánh sáng bỗng rung mình

                                       Vì nghe Nương Tử trong câu hát

                                       Đã chết đêm rằm theo nước xanh

     Đoàn Phú Tứ , con người của Xuân Thu Nhã Tập , không xao động bay bổng với ngọn bút thần về nơi xa xăm sao ?

                                       Sớm nay tiếng chim thanh

                                       Trong gió xanh

                                       Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

     Nếu ông Lưu Trọng Lư tuôn ra những câu

                                       Tình em như tuyết giăng đầu núi

Thì ông Huy Cận vẩy bút ra những câu

                                             Rơi rơi dìu dịu rơi rơi

                                       Trăm muôn hạt nhẹ nối lời vu vơ

     Những thi sĩ tài danh luôn khiến chúng ta nhớn nhác đi tìm không phải những bài thường thường bậc trung … mà trái lại các ông khai nhãn chúng ta khi đập vào mắt vào tai ta những tuyệt cú !

     Hàn Mặc Tử không tung hoành với những bài thơ Đạo … thơ … máu mủ … mà ông thần thi của chàng lại ngủ quên dưới vũng trăng

                                             Thuyền ai đậu vũng trăng đêm ấy

                                             Có chở trăng về kịp tối nay

Cái ông thần của Hàn Mặc Tử không mê cô nữ sinh trung học … mà lại mê một nàng Tiên , nàng Tiên mặc áo trắng

                                             Áo em trắng quá nhìn không ra

Bởi vì sương khói đã làm mờ nhân ảnh

     Thi sĩ Vũ hoàng Chương làm thơ rất nhiều , nhưng thần hứng trao tay nàng cũng hiếm hoi khi chàng nghĩ đến người đẹp

                                             Phượng nở đêm nào cặp má khanh

Trong những đêm mưa gió tung hoành , chàng và nàng

                                              Kề vai cùng đẹp áo trăng thanh

 

 

 C.D.M.

    EM VỀ

 

 

Em đến bên đời

Chim xanh mở lối

Hoa vàng mấy độ

Theo tình chơi vơi

 

Em về quê cũ

Tiếng gió chào mời

Nhạc tình lên khơi

Tà áo chào mừng

Về đây người ơi

 

Con đường mở lối

Chân ngập ngừng ước hẹn

Giòng sông thánh thót

Vỗ về tình xa xôi

 

Chim và cá reo vui

Như sáo trời trên sân

Ngưỡng cửa ùa lời cũ

Hiên cửa càng bâng khuâng

Tình ơi xanh mấy độ

Ngách cửa đón tình nhân

Say mê bên gió biếc

Mùi quê hương trào dâng

 

                              C.D.M.

NHỮNG BÀI THƠ LẨM CẨM

 

 

           LẨM CẨM

 

Lắng nghe mưa khóc ngoài hiên

Hồn ai lãng đãng trong miền chiêm bao

Cửa phòng quên khoá then cài

Ánh đèn quên thắp mà đòi đọc thơ

Gió vi vu nhủ trăng mờ

Mà người lạnh nhạt bên bờ hàn giang

Lại đây ta gửi mộng vàng

Cho người mù mịt quan san đêm buồn

 

                                        C.D.M.

 

              KHÔNG NGHE TIẾNG VỌNG

 

Buồn tênh nghe gió rủ đi chơi

Tiếng suối rừng thưa gọi ạ ời

Ta vỗ tay vào hòn đá dựng

Buồn ơi tiếng vọng chẳng tăm hơi

 

                                          C.D.M.

 

    ÔNG GIÀ TREO TÌNH VÀO GIÓ BIẾC

 

Ông già nghe tiếng giọt sầu rơi

Tình lạc bên trời quạnh quẽ đời

Hồn gửi liêu xiêu vào gió biếc

Tay xoè ai đỡ chiếc tình tôi

 

                                              C.D.M.

   NGƯỜI ĐI THƠ Ở LẠI

 

 

          Thời gian trôi ! Những người đã đi xa … còn vết tích gì không ?

     Tôi không muốn nói tới Càn Long và Hoà Thân (!) , tôi cũng không muốn nói tới Nguyễn Huệ và Nguyễn Nhạc (!) , tôi muốn nói tới những người vẩy bút !!!

     Ôi ! Còn gì đâu … khi ta nhắc tới Xuân Diệu ? Ông không phải là cha đẻ ra thơ mới như Tản Đà ! Ông cũng không đẻ ra Lời Con Hổ Trong Vườn Bách Thảo ! Nhưng Bom Tấn : Đây Mùa Thu Tới của ông đã làm sụp đổ thành quách Cổ Thi (?) . Đó là bài thơ tuyệt tác ! Không có một câu một chữ nào khiến người ta có thể chê! Thật là … hết ‎ kiến !  Khi rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang , tóc buồn rơi lệ và những nhánh khô gầy thách đố nàng trăng đang ngẩn ngơ nghe sương mờ mà đợi khách qua đò ! tựa cửa mà nghe thời gian !

     Ôi ! Con người rủng rỉnh trăm mối thơ , ngàn lời khen chết khách qua đường ấy , đã có một đời sống quay cuồng , đảo điên trong giòng văn hoá Việt Nam !

     Nếu trước năm 1945 người ta mê Xuân Diệu , thì sau 1954 người ta chửi Xuân Diệu !

Những câu ngô nghê , sống sượng

                                           Đào sâu suy nghĩ cảm thông

                                    Mới hay đảng ở trong lòng mà ra

Những câu :

                                           Lôi mi ra giữa đình làng đêm nay

                                                  Trăm tay xỉa xuống mặt này

                                           Trăm tay xỉa xuống mặt đầy gian tham

Khiến người ta không chửi không đươc , không chửi thì … ăn không ngon

     Có người khen vớt vát hai câu

                                               Tổ quốc tôi như một con tầu

                                               Mũi thuyền ta đó mũi Cà Mau

Nhưng cũng chẳng ăn thua gì

Rồi chuyện anh chàng Diệu gà thơ cho Trần Đăng Khoa

                                                       Ngu xuẩn nhất nhì

                                                       Là Tổng Thống Mỹ

Chỉ là chuyện ruồi bu mà thôi !

     Rốt cuộc , khi suôi tay , không biết chàng có nghĩ … để lại cái gì không ?

     Đoàn Phú Tứ sự nghiệp thơ rất ít ! Nhưng tấm lòng với thơ văn , với đất nước thì có thừa . Chàng thi sĩ yêu nước này là một trong những yếu nhân của Xuân Thu Nhã Tập ! Nhưng buồn thay ! Xuân Thu không làm nên chuyện lớn ! ! Không nhiều độc giả ! Nhưng Tấm lòng yêu nước đã đưa ông đi Khu . Nói là đắc dụng cũng đúng và không đắc dụng cũng đúng ! Nhưng có lẽ cái buồn nhất của chàng là tham dự phiên toà xử bà Nguyễn thị Năm (?) . Sau 1954 chàng di cư  và …  tôi thấy chàng im hơi lặng tiếng. Tổng kết cuộc đời chàng có hai bài tuyệt tác : Mầu Thời Gian và Ánh Trăng ! Sao ít thế ! Tôi thấy hai bài cũng đủ chơi với đời rồi !

     Thâm Tâm ít làm thơ , ít mần chính trị , ít được người ta nhắc tới ! Nhưng có một số người nhắc tới thì mê Tống Biệt Hành , Một ông thầy ở Đại Học Văn Khoa (làm thơ k‎í Trần Hồng Châu ) rất mê Tống Biệt Hành ! Cái anh chàng bỏ nhà ra đi , tác giả không nói là đi theo đảng nào … vào Khu nào … nhưng người đọc hiểu ngầm là đi … vì nước , vì bất mãn … “ phải “ ra đi !

                                             Đưa người ta không đưa qua sông

                                             Sao có tiếng sóng ở trong lòng

                                             Nắng chiều không thắm không vàng vọt

                                             Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong

Chàng ra đi bỏ lại mẹ già , chị và em nhỏ

                                            Mẹ thà coi như chiếc lá bay

                                                 ………….

Nếu ông Hoàng Tố Nguyên đi kháng chiến , về Sài Gòn làm bài Xuân Về Say Ý Nhạc … rồi ra Bắc … cuộc đời bôn ba …  nhưng chỉ cái “ Say “ của chàng là đáng ca tụng . còn Thâm Tâm , người ta khóc cái cảnh chia ly , nhưng đây là cuộc chia ly thần thánh , thiêng liêng !

     Thích Nhất Hạnh không viết những bản hùng ca ái quốc ! Không phẫn hận , không đau sót … nhưng ai lại chẳng buồn trước cái ước mơ của nhà sư ! Người khen , kệ ! người chê , kệ … nhà sư cứ Ước Mơ :

                                      Sáng nay nghe tin em gục ngã nơi chiến trường

                                      Trong vườn tôi vô tình đoá tường vi vẫn nở

                                      Tôi vẫn sống

                                      Tôi vẫn ăn

                                      Và tôi vẫn thở

                                      Nhưng biết bao giờ tôi nói được                         

                                      Những điều tôi ước mơ

                                      Tôi ước mơ

                                      Tôi ước mơ

     Tôi muốn viết về ông thầy tôi : Thi sĩ Vũ Hoàng Chương , nhưng lại ngại !

     Hôm rồi đọc ông Trần Huy Bích thấy ông viết về thầy Vũ quá nhiều ! Tôi rất tâm đắc khi ông ca tụng mối tình của thầy với nàng Tuyết Khanh ! Mối tình đầu với tiểu thư đài các … các mối tình giao tế … thôi thì đủ thứ tình … nhưng không tuyệt vời bằng Tuyết Khanh :

                                       Biết đến bao giờ thu có nguyệt

                                       Chén hoa vàng có mắt ai xanh

Ôi ! Nhiều người cho đó là truỵ lạc , thuốc phiện , gái giang hồ …

     Ôi ! Cuộc đời mà ! Trên thế giới có nước nào mà không ca tụng gái giang hồ !!!

     Nhiều nhà đạo đức sẽ nói là tôi láo xược khi đặt Thi Hào , Nhà Sư , người lãng tử truỵ lạc ngang hàng nhau ! Nhưng , như thế mới là cuộc đời !!!     

                                                                                                     C.D.M.   

TRÍ ÓC NGƯỜI TẦU

 

 

          Không biết trí óc người Tầu nghĩ những gì mà họ lưu truyền toàn những chuyện vô lý , khó tin , ngớ ngẩn ... thật đúng là ... "ngu lấu"!

     Người Tây cũng lưu truyền chuyện ... ngớ ngẩn ... nhưng đáng tin một  ... tí ti ông cụ! Như đứng trên đỉnh núi, lấy cái kính lúp vĩ đại, thu sức nóng mặt trời đốt cháy hàng trăm thuyền địch! Tôi hồi nhỏ đã lấy kính lúp đốt cháy mấy tờ giấy! để chơi ... để chơi thôi! Nhưng anh Ba Tầu thì kể dài dài nhiều chuyện tụi nhỏ tin sái cổ!

     Người ta tin trái đào Tiên ngàn năm mới ra trái! Bà Tây Vương Mẫu hội Bàn Đào cho ăn trái này thì ... mọi người đều trường sinh bất tử (!)  Ông Bành Tổ sau này chắc ăn vài miếng nên chỉ sống được 800 tuổi!

     Chuyện Kinh Kha lưu truyền tưng tửng trong giới trí thức mà nhiều văn thi sĩ khoái trá mới là ngộ đời cho chứ! Kinh Kha được Thái Tử Yên biệt nhãn , đãi tiệc rất là hoành tráng . Kinh Kha khen người hầu có bàn tay đẹp ! Kinh Kha về nhà , thái tử chặt tay người đẹp sai đem tới tặng !!! Trời đất ơi ! Thật là quà tặng không tiền khoáng hậu trong lịch sử loài người ! Cái món quà ly kỳ này chỉ người Tầu mới nghĩ ra nổi !!! Sau này Kinh Kha sang Tần , bị hại . Cao Tiệm Ly muốn trả thù cho bạn . Nghe vua Tần thích nghe sáo trúc . Tiệm Ly học ba năm thành tài , được vua Tần vời tới . Ly tự chọc mù mắt , đổ chì vào ống sáo ... rồi vung sáo đánh vua Tần ! Không thành ! Có một thi sĩ viết : Nguời Mù Dạo Trúc ca tụng Tiệm Ly !

 

Tôi đã viết là xưa người Tầu chưa có Tiêu có Sáo đâu ! Đàn Trúc không phải bằng trúc đâu mà người ta lấy thanh Trúc gõ vào phiến đá như Tương Như gõ vào phiến đá để gọi Trác Văn Quân ra Điếm Canh đầu làng ( Cầm phiến nguyệt phỏng tầm Tư Mã ) . Một người mù cầm khúc tre ngắn có đổ chì ở trong để hành thích một Bạo Chúa thì ... chỉ có người Tầu tưởng tượng ra nổi !

 

Chuyện Yêu Ly trả thù Khánh Kỵ cũng khá lâm ly ! Yêu Ly hại chết cha mẹ, tự chặt một tay , giết vợ  con ... để được gần Khánh Kỵ ! Thật là tưỡng tượng quá đà ... hư cấu quá mức ! Thù ngút ngàn thì phải lấy máu mãn địa để trả . Thật là quá khích và tàn nhẫn ... táng tận lương tâm !!!

     Chuyện đi trắng về đen cho ta thấy ngu , cái ít kiến thức của người Tầu . Dương Chu lúc đi mặc áo trắng , lúc về mặc áo đen , bị chó nhà chạy ra sủa , Dương Chu cầm gậy đánh chó ngu . Người anh bảo : Giả sử con chó nhà ta lúc đi lông trắng , lúc về lông đen , em có sua đuổi chó lạ đi không ? Lại một điều ngu nữa của anh Tầu ! Con chó là con vật có mũi thính nhất trên đời ! Mà nó thính từ thượng cổ chứ không phải do người ta dạy cho đâu ! Con chó ngửi từ xa và phân biệt người quen kẻ lạ đấy ông Ba Tầu ạ !

     Quý vị ơi Người Tầu xưa chơi hòn đá ! chứ nào đã biết chơi ngọc ! Anh Ba Tầu nói : thời Liệt Quốc đã có họ Hoà biết đẽo đá lấy ngọc thật là láo toét !!!  Ôi ! Thời Tưởng Giới Thạch người Tầu mới mò tới Tân Cương và đẽo đá ở Hoà Diền ( Hotan ) bán rất đắt ! Nổi tiếng quá trời ( ngọc của bộ tộc Hoà ) . Mấy ông văn sĩ bèn tưởng tượng thời Liệt quốc họ Hoà dâng ngọc cho vua , bị chặt chân vì cho là ngọc giả . Anh ta thà chết không chịu bỏ nghề !

     Ông Ba Tầu còn tưởng tượng ra ngọc phát sáng !!! Ôi  mấy ông ! Đêm khuya không trăng , đèn tắt thì đồng , thiếc , kim cương ... cũng như cục đất mà thôi !!!

                                                Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi

                                                Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi

Bài thơ của thi sĩ đời Đường là sau này người ta mạo tác đấy ! Sau này người ta học nấu thuỷ tinh từ người Âu ! Đêm khuya đãi tiệc ... ( dĩ nhiên có thắp đèn ) người ta uống rượu nho trong ly thuỷ tinh lóng lánh ( người ta gọi là Pha Lê ) ... thì tuyệt vời cảm súc !

     Đến chuyện Tấn Huệ Đế thì người ta không biết vua ngu hay văn sĩ đời sau ngu ! Vua chạy loạn , đêm nghe tiếng ếch kêu, vua hỏi : Thế nó kêu việc công hay việc tư ? Độc giả đọc chuyện này thì thấy ... mình chưa ngu bằng Tấn Huệ Đế !!!

     Cung A Phòng của Tần Thuỷ Hoàng xây bằng vật liệu gì mà đốt ... cháy ba tháng chưa dứt . Quý vị muốn biết thì làm " Thí Nghiệm " thử coi !!!   Cung xây bằng gạch , đá , tranh , tre , thuỷ tinh , gỗ , ni lông ...  chẳng có vật liệu gì mà cháy ba tháng chưa dứt !!!

     Đến cái tài lạ của ông Thạch Đạt Khai ... thì ta phải phục cái tài ngu của ông văn sĩ!!! Thạch Đạt Khai, người của Hồng Tú Toàn , Thái Bình Thiên Quốc . Khi Thiên Quốc bị diệt , Đạt Khai một mình một ngựa chạy vào đất Thục . Con tuấn mã phi như bay , nhanh hơn gió ... Nhưng ông Tướng không cầm cương mà... đứng trên lưng ngựa ... lấy giấy bút ra ... thảo thư !!! Ôi! Chỉ có những người trí óc ... bất thường mới viết ra những trang sử Dị Thường như thế !!!

 

   C.D.M.

___________________________

 

 Tây Nguyên là nóc nhà của Việt Nam!

    Ai chiếm được Tây Nguyên sẽ chiếm được Đông Dương!

Tây Nguyên xưa Pháp đặt tỉnh Đồng Nai Thượng ! Cương Vực Thay đổi ! Mơ hồ ! Có hồi phía Nam Tây Nguyên do Phan Thiết quản !

     Khi Pháp mời Bảo Đại về làm Quốc Trưởng , Bảo Đại đòi Nam Kỳ thống nhất vào Việt Nam, và ... đặc biệt Tây Nguyên là Hoàng Triều Cương Thổ (nhà của Bảo Đạị!)

     Khi ông Diệm cầm quyền chia : Kon Tum , Plei Ku , Đăc Lắc , Tuyên Đức , Lâm Đồng ( Lâm Đồng gồm Di Linh , Bảo Lôc . Tỉng Lỵ ở Di Linh vì hắn là ngã tư , có đường đi Phan Thiết . Phía Tây có đường đi Gia Nghĩa , Bun Ma Thuộc ).

Bây giờ thì : Kon Tum , Plei Ku , DarLak , Đắc Nông , Lâm Đồng ( Lâm Đồng sẽ tách làm hai : Đà Lạt và Bảo Lộc )

     Mấy năm gần đây : Đường xá , sân bay , kinh tế phát triển rầm rộ !

     Người Mỹ nói Việt Nam phát triển Thần Kỳ (?) Nhưng người Mỹ nói  Đà Lạt phát triển không đúng cách (?) . Người Mỹ nói Đà Lạt không nên phát triển Kỹ Nghệ ! Đà Lạt nên phát triển Kinh Tế Đại Học ! Thành Phố Đại Học ! Nhưng ai mà nghe cái ông Đế Quốc Thâm Độc này ! Người ta đâu biết rằng Đại Học là cả một nền Kinh Tế hấp dẫn !!!

Đường Cao Tốc Sài Gòn Đà Lạt chưa xong mà hai bên đường đã rất đẹp mắt ! Thị trấn ven đường  mọc lên như nấm! Dầu Giây , Gia Kiệm , Tân Phú , Madagui người đổ đến ún ùn. Nhớ xưa đi từ  Định Quán tới Bảo Lôc chỉ là rừng hoang ! Nay người giầu , người nghèo đổ tới cứ như từ trên trời rơi xuống (!) Đường cao tốc tránh đèo Bảo Lộc , Madagui , Bảo Lâm sẽ là những huyện giầu 

     Đà Lạt sẽ là thành phố trực thuộc trung ương . Tỉnh Lâm đồng sẽ đặt tỉnh lỵ ở Bảo Lộc ( Hồi năm 1960 tôi đi qua thì Bảo lộc chỉ là cái chợ nhỏ để trao đổi với người Thượng ! Nay thì thành phố phát triển như vũ bão . Phía Đông tới Phan Thiết chỉ có 100 km . Phía trong có đường đi Lâm Hà , Đam Rông rồi vùng nhôm Nhân Cơ ... rồi đi Bun Ma Thuộc ! . Nếu bạn hứng muốn thăm vườn quốc gia Cát Tiên cũng chỉ cách vài chục cây số . Bảo Lộc sẽ là một ngã tư quan trọng của Nam Tây Nguyên ! Thác Dambri đẹp hơn tất cả các tháp ở Đàlạt !!! Đường phố Bảo Lộc lớn hơn các đường ở Đà Lạt nhiều , hầu hết các con hẻm đều đi xe hơi vào được !

     Đặc biệt là di dân các nơi tới đây thì đều làm ăn thục mạng , không có chuyện nghỉ ngơi , dưỡng già ... sống nhờ du khách ! Ra đường gặp ai cũng chào hỏi , cười rất tươi , con trẻ gặp ông già thì khoanh tay chào !

     Cảnh đẹp có lẽ còn nhiều , người ta chưa phát hiện được 1% . Phía Cổng Trời có vẻ đẹp ngây ngất ! Tôi khoái nhất cái hồ Nam Phương ! Lớn hơn hồ Xuân Hương Đà Lạt và... đẹp gấp triệu lần !!! Hồ Nam Phương đẹp sáng trưa chiều ... không như hồ Xuân Hương người ta đi bộ từ chợ , vung chân múa tay , ăn uống nhồm nhoàm và xả rác từ chợ ra hồ ! Hồ Nam Phương bốn mặt đều đẹp , đồi cao thấp nhấp nhô dưới sương sớm mây mù nắng hanh ... và có ngôi chùa gọi là Chùa Trà !!! Chùa trên đồi cao đẹp tuyệt vời , có vườn trà đẹp tuyệt vời và ... có cách tiếp khách không giống ai !!! Dưới nhà nghỉ mát có bày biện ấm nấu sôi siêu tốc , và có trà cho khách tự pha lấy ... uống miễn phí !!!

     Ôi ! Thật không còn gì sảng khoái , quên đời ... yêu đời hơn đây .

     Người ta nói ai chiếm được Tây Nguyên thì sẽ làm bá chủ (?)

     Tôi nói ai lên ở Tây Nguyên thì sẽ ... không phải là thoát tục , lên Tiên ... mà sẽ kiếm một quán cà phê bên sườn đồi ... ngắm núi đồi trùng điệp...ngắm bình minh thơ mộng trên thung lũng ... và ... sẽ ngắm ...

 

                                                                                        C.D.M.

  CẦM THI

 

BBT: Bài dưới đây nêu lên những điều khá mới và lạ về vài địa danh.Trang Nhà mong nhận thêm những bài nghiên cứu về đề tài nầy; đặc biệt là về tên "Cần Thơ". Để cùng nhau trau đổi và học hỏi.

Trân trọng. TBT

 

          Có người giải thành phố Cần Thơ xưa được gọi là Cầm Thi . Nghe thì thơ mộng đấy ! Nhưng không phải vậy !

     Khi người Pháp tới thì vùng Cần Thơ chỉ là bãi hoang thôi !!!

     Tôi vốn hay ngứa tay! Lật những tài liệu xưa thấy lung tung cả. 

     Khi người Pháp tới thì họ gọi sông Tiền Giang là sông Cambodge! Nào họ có ngó ngàng tới Miệt Dưới đâu! Tôi xin thưa ngay với quý vị là Miệt Dưới chính là Hạ Châu!!!

     Sao nỡ giải Hạ Châu là Mã Lai, Tân Gia Ba!!!

     Tôi xin thưa với quý vị là Miền Nam xưa của người Chà chứ không phải là Thuỷ Chân Lạp, Phù Nam hay Miên Thấp, Miên Nước gì cả!

     Trước đây, trong một bài viết tôi đã nói Long Tường trước ở vùng Giồng Thành, giồng Trấn Định, nơi có đình cổ Tân Hiệp và sau này có chùa VĨNH TRÀNG ...

     Khi người Pháp ổn định ở 3 tỉnh miền Đông, rồi tiến qua 3 tỉnh miền Tây. Những nhà khảo cứu, những nhà phiêu lưu qua dòm ngó, kiếm ăn ... họ viết rất nhiều ... tôi đồ rằng Kan thur là Cần Thơ Mthur là Mỹ Tho!!!  Người Việt thì phiên âm tiếng Miên cũng ly kỳ lắm, ngày nay ta chẳng còn biết xứ Chày Đạp ở đâu !!!

     Bản Đồ vẽ nghuệch ngoạc thời đó đăng ở Công Báo, đã chở tuốt về Pháp, có nhà nghiên cứu nào được tiếp cận đâu ! Khảo cứu sai đến 99% !!! Làm sao mà Kiến An ở Bến Tre . Làm sao mà Kiến Phong ở Cao Lãnh . Làm sao mà Kiến Tường  ở Mộc Hóa ( tên đặt thời ông Diệm đấy ). So sánh kỹ lại thì chẳng có ai hiểu nổi !

     Cái vùng có dừa Xiêm đó đầy ứ những người không phải người Việt . Luỹ Giao Hoa của vua Giao Hoa ! Bà Xã Hời là bà lãnh tụ người Hời ! Trần Xuân Hòa là ông Phủ Cậu (ông phủ người Chàm) . Giồng Nhật Bản là giồng Java chứ không phải giồng Japan vì chẳng có ông Nhật nào tới đó trồng tỉa cả !

     Người Pháp chưa ngó ngàng tới vùng Xiêm mà đuổi theo người Việt tới vùng Cái Bè !

     Tựa bài là Cần Thơ , nhưng tôi nói tuốt phía trên để quý vị thấy người Pháp theo bén gót người Việt vì ... có lẽ người Việt , người Minh Hương , người Lai chạy  chậm hơn người ... Chà !!!

     Trời ạ ! Làm gì có ba tỉnh miền Tây !

     Long Tường ở giồng Tân Hiệp !

     An Giang ở Cao Lãnh NƠI CÓ TRƯỜNG THI CUỐI CÙNG CỦA MIỀN NAM VÀ CÓ VĂN THÁNH MIẾU !  đâu có cái gì ở thành phố Long Xuyên ngày nay !!!

     " Tỉnh " Hà Tiên ở đâu thì chạy theo mấy ông giặc Tầu Ô mà hỏi !!! Tôi xin mách quý vị là Hà Tiên ở cù lao Ông Chưởng đấy !!!  Người di cư tới Rạch Giá mấy đời trước họ nói là di cư từ Hai Huyện tới ! Không phải là Hai Huyện từ thời Nguyễn Hữu Cảnh đâu !!! ???  Hai Huyện ở đây chính là Long Xuyên , Rạch Giá của tỉnh Hà Tiên ! 

     Trời ạ ! Thời Nguyễn làm gì có huyện Kiến Phong ở Cao Lãnh , huyện Kiến Tường ở Mộc Hoá. 

Khi người Pháp tới thì họ ghi Plaine des Jonc kéo dài từ Đức Hoà tới Láng Linh nam Long Xuyên ngày nay !

Sa dec thì ở Cái Bè . Lúc đầu Cần Thơ ở Cái Vồn , sau dời tới Cái Răng , cuối cùng mới tới chỗ Cần Thơ ngày nay . Dĩ nhiên trước đó vùng Cần Thơ hoang vu ngút ngàn ! Bắc Trang trước ở bắc sông Hậu , sau mới dời tới Sóc Trang nam sông Hậu !!!

Tôi nói dài dòng để quý vị thấy rằng Cần Thơ gạo trắng nước trong vào cái thời người Pháp đào kinh ồ ạt ở miền Tây với những cái Xáng Múc . Thời trước chẳng ai tới đây để đánh đàn và ngâm thơ đâu !!!

     Sau này , khi các đô thị miền Nam xung lên thì người ta mới gọi Cần Thơ là Tây Đô !

     Khi  miền Nam có nhiều Luật Sư , Bác Vật và các văn nhân tụ tập thì có dân chủ kiểu Tây Phương (dĩ nhiên dân chủ gấp nhiều lần miền Trung và miền Bắc)

         

      Kẻ Cơ Thần trở lại Cần Thơ ta có Nguyễn Thần Hiến , Ngạc Xuyên , Kiều Thanh Quế lấy Cần Thơ làm đất dụng võ một thời !

     Nhưng nói của đáng tội ! Nói đổ xuống sông xuống biển , chỉ có địa chủ và nhà buôn là sướng :

                                               Cái Răng , Vàm Xáng , Ba Láng , Phong Điền

                                               Anh có thương em thì cho bạc cho tiền

                                               Đừng làm thố lộ láng giềng cười em

Còn các văn nhân thì không làm nên chuyện lớn , không có nhà văn lớn ! Không lập nên được Văn Hoá Văn Học Tây Đô !

     Nhưng ta phải công nhận một điều là miền Nam sông Tiền đã cung cấp cho đất nước những người tài giỏi , có chính kiến xa và yêu nước lắm : Hồ Hữu Tường, Sơn Nam , Trang Thế Hy ...

Tôi nhấn mạnh những nhà văn lớn chứ ông Lê quang Chiểu và những người ở Tuý Tinh Đàn Sadec chỉ là ... cầu cơ ... chơi ( Hầu hết là Đốc Phủ Sứ và Cai Tổng ) . Ông thầy Cầu có khu vườn rất đẹp , người ta tới ngắm cảnh , tôi tưởng ông tên Cầu , nhưng ông chỉ là người mê cầu cơ mà thôi !

     Tổng kết lại :  ở xứ Miền Tây tôi chỉ vinh danh được các ông Hồ Biểu Chánh , Sơn Nam , Hồ Hữu Tường , Trang Thế Hy , Hòang Tố Nguyên ...

Cô Nguyễn Ngọc Tư đã thả Bom Tấn : Cánh Đồng Bất Tận khi cô còn rất trẻ . ... thật là tuyệt vời ! Cầu mong cô tiến xa hơn nữa !

 

                                                                                              C.D.M.