Trần Bá Xử

                                                     

                                                       chs Phan Thanh Giản

 

 

                             

 

 

Springfield, Massachusetts ___________________________

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lối cũ                  

 

"Để nhớ lại con đường Hàng Xoài mà chúng tôi đã đi qua một thuở nào thật xa, xa lắm"

Trần bá Xử, chs PTG/Cần Thơ

 

Hai ba hôm nay trời bỗng nhiên quá nóng, cái nóng thật bất thường, nhứt là đối với tiểu bang Massachusetts bé nhỏ của chúng tôi, một tiểu bang được xem là lạnh có hạng xếp vào loại hạng nhì hoặc ba sau các tiểu bang Minnesota, North Dakota, Wyoming, chưa kể Alaska lạnh quanh năm suốt tháng! Phải nói là quá nóng vì nhiệt độ thường leo lên hàng 8 như 88, 89, rồi phút chốc vọt lên 99, 100 hoặc hơn đôi chút?

Vì quá nóng như vậy nên người học trò già tui bèn chơi trội mở máy nóng, ủa quên, mở máy lạnh, để nhớ về cái lạnh mát dịu của Thung Lũng Hoa Vàng San Jose thuộc miền Bắc tiểu bang California, cách Cựu Kim Sơn (San Francisco) 50 dặm về phía bắc và cách Los Angeles 390 dặm về phía nam. Đây là nơi có cộng đồng người Việt-Nam lớn thứ nhì ở hải ngoại. San Jose nằm trong thung lũng Santa Clara ngày nào là vùng trồng cây ăn trái ngút ngàn nay trở thành vùng khoa học kỹ thuật hàng đầu với những trường đại học nổi tiếng như Stanford và Berkeley mà bây giờ được xem là Silicon Valley (Thung Lũng Điện Tử) với những hãng xưởng sản xuất những bộ phận tinh vi ngành điện tử và mạng lưới internet toàn cầu với những hãng xưởng lẫy lừng dẫn đầu cuộc cách mạng tin học hiện nay như Cisco, HP, Oracle, Google, eBay, IBM, v.v.

Silicon Valley còn có mỹ danh là Thung Lũng Hoa Vàng, vì mùa Xuân trong vùng còn có nhiều loài hoa dại nở vàng rực trên những ngọn đồi trông rất đẹp mắt, nên danh xưng này còn có nghĩa bóng là vùng "đất lành chim đậu", ăn nên làm ra, và có thể nói không ngoa tí nào khi người dân ở đây có mức thu nhập bình quân cao nhất nước Mỹ.

 

Sở dĩ tui nói vòng vo tam quốc trước khi nhảy vào câu chuyện chánh là vì đề tài chính chỉ vỏn vẹn có hai chữ ngắn ngủn Lối Cũ lấy gợi ‎‎‎‎‎ý‎‎ từ bản nhạc Đường Xưa Lối Cũ của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ, và cũng là nguồn cảm hứng "cho lâu đài văn" Phạm Tín An Ninh (người hiền đệ luôn luôn không nhận mình là nhà văn) với bài viết có cùng tên trong tập truyện Rừng Khóc Giữa Mùa Xuân. "Lối Cũ" tuy quá ngắn ngủi nhưng lại gói ghém không biết cơ man nào là kỷ niệm của tuổi học trò từ khi tôi bắt đầu làm quen với những địa danh dễ thương từ bến bắc Cần Thơ đến Cầu Đôi, Vườn Thầy Cầu, Đàng Tiên, bến Ninh Kiều, v.v., hay dọc theo đường Nguyễn Trãi (may quá, đường nầy vẫn còn giữ tên cũ, hay nôm na là đường Nhà Đèn) qua dinh tỉnh trưởng chạy dọc theo đường Hàng Xoài dài hun hút đến tận Đầu Sấu, Cái Răng. Tui rất tâm đắc khi nghe hai nhạc khúc Đường Xưa Lối Cũ để thấy lòng mình rưng rưng khi nhớ đến những Lối Cũ của một thuở học trò vô tư lự năm nào dưới mái trường Phan Thanh Giản Cần Thơ khoảng đầu thập niên 50 nhưng vẫn còn in đậm cho đến tận bây giờ trong tâm trí ông lão đang quay mòng mòng trong vòng bát thập cổ lai hi?

Lần này cái lối cũ xa xôi dịu vợi ấy đã ập về trong tôi mãnh liệt hơn bao giờ hết với lời nhạc êm dịu của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ qua hai câu:

"chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi..."(câu thứ nhất)

"mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi...."(câu thứ hai)

 

Đặc biệt với Đại Hội Thế Giới Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm lần thứ XXII tại thành phố San Jose năm 2018, lối cũ lại hiện về rõ nét khi các cựu học sinh Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm Cần Thơ từ khắp mọi nơi trên thế giới lần lượt quy tụ về Thung Lũng HoaVàng để đánh dấu điệp khúc "San Jose, 19 Năm Hạnh Ngộ´ , một chủ đề mà Ban Tổ Chức Đại Hội đã nêu lên để trân trọng kính mời quí Thầy Cô, quí niên trưởng, đồng môn, và qu‎í thân hữu quy tụ về tham dự Đại Hội Thế Giới trường trung học PTG-ĐTĐ CầnThơ kỳ XXII tại thành phố San Jose, Bắc California được bắt đầu từ ngày 5 đến ngày 7 tháng  5 năm 2018 chưa kể thời gian du ngoạn sau Đại Hội.

 

Gặp gỡ các đồng môn tại quê nhà Cần Thơ trước ngày tổ chức Đại Hội XXII tại San Jose, Bắc California:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vào sáng mùng bốn Tết Nguyên Đán năm Mậu Tuất 2018, đề chuẩn bị cho ngày đại hội sắp tới, tại quán cà phê Phiếm quen thuộc do tiểu muội Nguyễn Kim Quang, nguyên Hiệu Trưởng Trường Trung học Tân Hưng, Cái Răng "làm chủ xị" mời gọi, bản chức đã rất vui mừng gặp lại những gương mặt cũ rất thân quen mà trước tiên là anh Nguyễn Lương Sinh, người bạn học cùng lớp đã từng cùng nhau đi mòn con đường Hàng Xoài dài hun hút, bắt đầu từ đường Pétrus Ky‎, nơi hai chúng tôi ở trọ cùng một vài bạn học đến từ các tỉnh Sóc Trăng, Bạc Liêu, đặc biệt rất vui mừng và hí ha hí hửng khi có sự hiện diện của hai cô chủ nhà trọ xinh đẹp cùng lứa tuổi với chúng tôi (ngày xa xưa ấy mà chúng tui đã biết thả dê ăn so đủa rồi mới phiền chớ bà con cô bác?). Ngày ấy, bạn Sinh thuộc thành phần bạch diện thư sinh với nét mặt dường như lúc nào cũng có nét buồn một cách vô cớ, nhưng bi giờ anh ta cũng thuộc hàng "Không Không Sư Tổ" có tài ăn nói hoat bát không kém chi ai. Anh ta luôn nhắc đến câu chuyện học trò ngày ấy với vẻ tiếc nuối là tại sao tuy "bảnh tỏn" như anh ta nhưng người nữ y tá rất "mignonne" mà anh ta mê say đắm hổng thèm ngó ngàng gì tới anh ta mà lại tò tò lẽo đẽo theo sau cậu học trò xấu huơ xấu hoắc" (là tui đây chớ ai trồng khoai đất nầy), nên, theo anh kể lại, có lẽ tui có xạo nhiều lắm lắm, sau này anh ta ứa gan làm thơ tình nghêu ngao chơi cho bỏ ghét. Ngoài ra, anh bạn Lương Sinh đa tài (và đa tình) của tui, dưới bút danh Nguyễn Bích Như, còn miệt mài qua các công trình dịch thuật có giá trị những tác phẩm nổi tiếng trong kho tàng văn học nghệ thuật Pháp qua nhiều tác phẩm như Trà Hoa Nữ của Alexandre Dumas, Ben-Hur của Lewis Wallace, Thần Thoại La Mã  của G. Chandon, cùng những tác phẩm nổi tiếng khác như Những Người Khốn Khổ, Ba Người Lính Ngự Lâm, Bá Tước Monte-Cristo, Hoa tuylip đen, Thằng gù nhà thờ Đức Bà, Quo Vadis,v.v.  Có lẽ ngày xưa tui có vẻ quá bất công khi xem bạn Lương Sinh cũng chỉ là người bạn "sàng sàng bậc trung" như tui nhưng ngày hôm nay, ở thiên niên kỷ 21 này, bạn là người đã vượt xa tui về mọi mặt, có lẽ có bà cô bé con của bạn ta là GS Hiệu trưởng Trung học Tân Hưng Cái Răng Nguyễn Kim Quang xác nhận rõ điều này, điều vượt trội của anh ta mà tui cũng rất hãnh diện với bạn bè.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kế đó là sự xuất hiện thật bất ngờ và thật cám động của anh Nguyễn Trung Nghĩa trong lần hội ngộ bỏ túi kỳ nầy. Tôi không khỏi bùi ngùi khi tối hôm trước anh, khi nghe tôi gọi điện thoại mời anh tham dự, anh đã khước từ không đến được vì anh bị nhiều hạn chế trong việc di chuyển cùng vài vấn đề khác như ăn uống chẳng hạn. Đến sáng hôm sau, khi thấy cô con gái anh cho biết anh cố gắng đến làm tôi rất ngỡ ngàng, nhất là khi anh ráng hết sức mình bước xuống xe taxi qua sự tiếp sức của con gái, bạn Sinh và tôi vội vàng chạy ra nắm hai cánh tay anh dắt vào ghế ngồi khi anh đi thật chậm rãi từng bước một cách rất cực nhọc. Thật lòng mà nói, trong tận đáy lòng, chúng tôi không cầm được nước mắt khi dìu anh từng bước một rất khó khăn, nhất là khi bước lên bậc thềm để vào quán cà-phê. Không còn tình đồng môn nào cao quí hơn những giây phút lắng đọng nầy! Điều đáng mừng là anh đã nhận biết hầu hết những gương mặt tất cả mọi đồng môn đến tham dự, từ hai anh bạn cùng lớp Nguyễn Lương Sinh và Trần Bá Xử dĩ nhiên, đến nhà thơ, nhà văn Dương Hồng Thủy/ Vương Thủy Tùng cũng như GS Kim Quang, GS Hồ Hữu Hậu và phu nhân, thi sĩ Hồ Nguyễn, anh Dương Hoàng Trung là anh bạn thân tình rất tài hoa ngụ cùng hẽm Võ Tánh với tôi, người bạn với tiếng đàn Hạ Uy Di và ngón đàn vĩ cầm thật điêu luyện làm say đắm lòng người. Ngoài ra còn có sự hiện diện của vài anh bạn tôi vừa về từ tiểu bang lạnh ngắt ở Mỹ, và nhất là Học Trò Già (nhưng không già chút xíu nào hết) Hồ Trung Thành tuy còn chưa lành hẵn bệnh nhưng nghe nói có ông bạn già vong niên là bản chức nên cũng cố hết sức bình sinh đến xem cái bản mặt mốc thích của cái ông già nầy có biến đổi gì hông?

Anh Nghĩa rất vui khi gặp lại tất cả bạn bè già trẻ bé lớn trong buổi họp mặt mà người hạnh phúc nhất phải là tôi qua sự ưu ái đặc biệt của anh làm cho Lương Sinh và tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Tôi nghĩ chắc hẵn không có món quà nào quí giá cho bằng xuyên qua tình bằng hữu thật khắng khít và quí hóa như vậy! Trong suốt buổi hội ngộ, anh ăn uống rất ít nhưng cứ nhìn anh em đồng môn mà cười thật vui, nhất là với hai thằng quỷ sứ bạn cùng lớp là Nguyễn Lương Sinh và tôi là Trần Bá Xử, mà các bạn cùng lớp thuở ở Collège de Vinh Long ưu ái tặng cho tôi hỗn danh Hà Bá Xử nghe thiệt oai hùng? Nhìn anh, tôi bất giác hồi tưởng cái dáng vẻ cao to của anh ở thập niên 50 thế kỷ trước lúc anh còn là một trong những tay đập bóng chuyền xuất sắc của trường Phan Thanh Giản Cần Thơ để thấy lòng mình chùn xuống khi bánh xe thời gian vẫn lăn đều.  Anh rất vui khi gặp chúng tôi, nhắc lại những chuyện cũ, cũng như tiếc nuối vì không tìm được quyển Lưu Bút Ngày Xanh kỷ niệm thuở học trò vui nhộn ngày nào. Anh cố gắng chung vui với chúng tôi và lưu lại gần hai mươi phút (thời gian thật quá dài so với tình trạng sức khỏe của anh lúc bấy giờ) rồi ra về qua sự tiếp tay của con gái yêu quí của anh và anh em chúng tôi. Chúng tôi rất quyến luyến không nỡ rời xa nhau và ước mong sức khỏe của anh sẽ sớm khả quan hơn để hy vọng một ngày không xa chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau.

 

Không có bữa tiệc nào không tàn nên sau hơn ba giờ gặp gỡ nhau, cuối cùng rồi chúng tôi, tất cả đồng môn Trường Trung học Phan Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm Cần Thơ cùng quí‎ thân hữu nói lời tạm biệt, hy vọng còn có cuộc hội ngộ trong tương lai để hàn huyên tâm sự dài dài sau này. Tiếp theo cuộc gặp nhau đầy ắp kỷ niệm lần nầy, người học trò già (già thật sự này) xin được chia tay bạn bè trong niềm luyến tiếc vô biên nhưng rất vui  khi được tay bắt mặt mừng hai anh bạn cùng lớp, một người là nhà phỏng dịch đại tài các tác phẩm nổi danh của văn học Pháp, và một người từng là giáo sư Pháp văn, cũng có nhiều năm dịch sách Pháp sang tiếng Việt và cũng từng làm trưởng phòng công chứng tại tòa án. Tôi rất hãnh diện được làm bạn đồng song với hai anh, và rất mong có dịp được may mắn hội ngộ cùng các anh khi điều kiện cho phép. Sau hơn sáu mươi năm mà còn gặp lại nhau là một diễm phúc lớn nhất của đời tôi.

 

Sau khi về lại quê hương miền đất hứa, tôi sẽ chờ đến đầu tháng 5 năm 2018 với hy vọng gặp một vài đồng môn cùng lứa, ít nhất là anh Dương Quang Ngự, trước cư ngụ tại Bình Thủy, nay ở tiểu bang Minnesota giá lạnh, kế đó là anh Lâm Văn Mẫn, đốc sự hành chánh đang ngụ tại Sacramento, thủ phủ tiểu bang California, và mong sao có sự hiện diện của anh Nguyễn Hữu Phước, cũng ngạch đốc sự hành chánh, cựu Giám đốc Nha thuộc Bộ Kinh Tế, là anh ruột của cố giáo sư Nguyễn Hiếu Đức và giáo sư thi sĩ Mai Lộc của trường trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ, hiện cư ngụ tại thành phố San Jose (Bắc California). Nếu được như vậy thì người học trò già này cũng mãn nguyện lắm rồi.

 

Gặp gỡ các đồng môn tại Đại Hội Thế Giới lần thứ XXII ở San Jose, CA:

 

Từ trái (hàng sau): Nguyễn Lương Sinh, Trần Bá Xử, Lê Trung Cang

(hàng trước): Huỳnh Hữu Phước, Trần Văn Giêng 

Như đã đề cập trong phần mở đầu, Đại Hội Thế Giới Trung Học Thanh Thanh Giản-Đoàn Thị Điểm kỳ XXII với chủ đề San Jose, 19 Năm Hội Ngộ sẽ được long trọng tổ chức tại Thung Lũng Hoa Vàng Silicon Valley trong 3 ngày từ ngày 5 đến ngày 7 tháng 5 năm 2018 với hơn năm trăm vị tham dự, từ quí‎ vị giáo sư, quí‎ niên trưởng, đồng môn và quí thân hữu từ mọi nơi trên thế giới, từ Úc Châu đến Âu Châu, từ Canada đến Việt Nam, và hầu hết 50 tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

Cũng như những lần hội ngộ của những đại hội khác, phái đoàn của vùng New England/Massachusetts gồm hơn 10 người trông cũng ngon lành lắm. Dường như "có huông" hay sao ấy mà lần nầy tôi cũng là người đến sớm nhất. Đối với tôi, có lẽ đến sớm  cũng là cái tội hay sao ấy? Tôi còn nhớ trong một lần đại hội nào đó, khi giáo sư Chung Phước Khánh còn tại thế, chúng tôi ba người, như ba người ngự lâm pháo thủ ngày xưa ấy, gồm có giáo sư Chung Phước Khánh, anh Vũ Đức Báu và tui, chúng tôi đặt chung một phòng. Lần gần đây nhứt, khi giáo sư Chung Phước Khánh đã bỏ chúng tôi ra đi, bộ ba chúng tôi chỉ còn mỗi anh Vũ Đức Báu và tôi. Và cũng vì cái tật đến sớm nên tối hôm đầu tiên, tôi nằm chèo queo một mình lạnh thấy mồ! Chuyện đã hết đâu, tôi vừa nằm đợi anh Báu đến, hổng biết tại sao anh ấy bỏ tôi bơ vơ một mình làm có đôi lúc tôi cũng hơi chột dạ khi nghĩ vào một lúc nào đó có một bàn tay sờ gáy tôi, ớn quá bà con ui, tôi vội xuống nước nói nhỏ như là tâm sự hay đúng hơn là năn nỉ với GS Khánh vậy "anh đừng đùa dai với tui nhen?" vì ngày trước ba anh em chúng tôi hợp tính nhau lắm, và hay đùa giỡn với nhau rất là tâm đắc. Vì tui bày đặt lớn tuổi hơn hai bạn cùng phòng nên được GS Khánh gọi là đại ca, trong khi bồ tèo Báu là tiểu đệ còn GS Khánh là nhị ca, kể ra cũng ngon lành cho tui lắm đó chớ bộ? Mãi đến khi tiểu đệ Báu từ Massachusetts về nhập bọn thì tui mới cảm thấy an tâm, hổng phải tui sợ ma đâu vì dầu sao tui cũng có gốc nhà binh nhưng nằm một mình bơ vơ trong căn phòng rộng thênh thang giữa đêm khuya như vậy thì dẫu có run một chút xíu cũng là lẽ thường mà, phải hông bà con?

Khi tiểu đệ Báu về nhập bọn một lúc và chuẩn bị đi ngủ muộn thì bổng nhiên không hiểu sao khi khổng khi không đèn trong phòng chợt tắt ngúm. Bồ tèo Báu vội mở máy điện thoại cầm tay để cố liên lạc với các bạn trong đoàn thì máy điện thoại cũng "chết" mất tiêu. Vì phòng mất điện nên hai anh em mò mẫm trong bóng tối nhưng vì không chuẩn bị đèn pin nên chúng tôi loay hoay, đặc biệt là tui lúi húi cố tìm cái điện thoại của tui cũng không thấy vì tối hù? Lúc bấy giờ trong đầu tôi lóe lên một nghi vấn "chẳng lẽ nhị ca Khánh của chúng tôi muốn đùa dai và ghẹo phá chúng tôi hay sao ấy?" Dòng tư tưởng ấy còn đang lởn vởn trong đầu tôi thì bổng nhiên tiểu đệ Báu chúng tôi vui mừng reo lên "điện thoại liên lạc được rồi", đồng thời đèn trong phòng bật sáng??? Không hiểu trong bộ óc thông minh của người tiểu đệ đốc sự của chúng tôi có manh nha một sự nghi ngờ dù tí ti nào hay không về biến cố bất ngờ vừa qua hay không, nhưng đối với cá nhân tôi, từ trong tiềm thức của riêng tôi, cho mãi đến giờ phút này, tôi vẫn canh cánh bên lòng một ảo giác có lẽ người giáo sư hiền lành vui tính của chúng tôi muốn về đùa với chúng tôi trong giây lát hơn là cố hù chúng tôi???

 

Trở về đại hội, ngay sáng sớm hôm sau, tuy ngụ cùng phòng mà riêng tôi đã mất ngủ khá nhiều vì những suy tư mông lung trong đêm vừa qua, chúng tôi xuống phòng khách dùng bữa ăn sáng cùng với quí anh chị em trong đoàn. Điều ngạc nhiên thật lí thú đầu tiên mà tôi gặp phải là tôi đã thấy sự hiện diện thật bất ngờ của gia đình anh Dương Quang Ngự bạn học cùng lớp với tôi (Tân Đệ Nhị và Tân Đệ Nhất niên khóa 1953-1955) cùng thời với quí‎ bạn Trương Quang Minh, Huỳnh Minh Bảo, Hồ Công Minh, Hồ Công Tâm, Nguyễn Trung Nghĩa/pự con, Nguyễn Lương Sinh, Hứa Xướng Văn, Lâm Văn Mẫn, v.v... Gia đình anh Ngự gồm có anh chị và ba người con ngoan với hai gái một trai đến từ tiểu bang giá lạnh Minnesota (lạnh hơn cả tiểu bang Massachusetts nơi tôi đang cư ngụ).  Vì lần đại hội trước tại Houston, TX, tôi  đã gặp chị Ngự rồi nên Chị nhận ra tôi ngay tức khắc. Có lẽ nhờ đã thấy hình tôi trong các bài tôi viết trong Đặc san của Trường Mẹ nên anh Ngự đã nhận ra tôi ngay với dáng vóc nhỏ thó và gương mặt khó có ai xấu cho bằng!!! Tay bắt mặt mừng sau hơn 60 năm xa cách, thật là không có niềm vui nào sánh bằng! Anh Ngự vẫn không thay đổi với chiều cao ngất ngưởng như cây tre miễu nhưng không mập thêm một kí thịt nào cả vì nghe Chị nói sau này Anh hơi bịnh hoạn một chút. Không biết ngày còn đi học anh ấy có nói nhiều hay không nhưng bi giờ tui thấy anh "tám" cũng khá, cũng giống tui vậy mà, sau không biết cơ man năm tháng nào xa cách kể cho xiết. Anh kể chuyện trên trời dưới đất, từ cái thuở còn ở Cần Thơ khi còn là một học sinh con nhà giàu, có quyền có thế với căn nhà tổ nổi tiếng ở gần phi trường Trà Nóc, cho đến khi vào quân đội rồi giải ngũ nhờ có gốc gác pự tổ chảng? Nói đến Anh mà không đề cập đến Chị thì quả là một thiếu sót vì theo lới Anh kể, ngày xưa anh dạy chị học khi chị ấy chị còn rất trẻ và là mỹ nhân trong vùng nên anh "hốt" cô học trò bé bỏng của anh về dinh để làm người phu nhân trẻ nhất trong vùng của riêng anh bạn Dương Quang Ngự của tui! Giờ này đây, cứ mỗi lần anh kể lại câu chuyện tình xa xưa nhưng rất có hậu của anh chị là mỗi lần chị nở nụ cười e ấp bẽn lẽn với sự hãnh diện tột cùng của anh và xen lẫn với những nụ cười dòn tan của các con anh chị! Còn gì hạnh phúc cho bằng! Hai ngày sau, chúng tôi vẫn gặp nhau trong tình thân ái vô bờ bến rất đáng ngưỡng mộ tuy anh phải xa tôi sớm hơn dự định.

 

Mãi đến đêm tổ chức Đại hội, tôi mới gặp anh bạn rất thân thiết xuất thân từ trường trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ mà đúng ra tôi phải gặp hai bạn, đó là các anh Lâm Văn Mẫn, đốc sự ở Sacramento và anh Nguyễn Hữu Phước, cũng là đốc sự, nhưng vào giờ chót chỉ có bạn Nguyễn Hữu Phước tham dự mà thôi. Bạn Phước rất nhiệt tình với cá nhân tôi với tấm lòng bác ái vô biên khó ai sánh kịp. Anh lớn hơn tôi một tuổi, là anh ruột của cố giáo sư Nguyễn Hiếu Đức, phu nhân của giáo sư Hiệu Trưởng Lưu Khôn hiện cư ngụ tại San Jose; anh cũng là anh ruột của giáo sư/thi sĩ tuổi trẻ tài cao Mai Lộc hiện đang ở Nam California. Anh Phước là vị khách đặc biệt ngồi chung bàn với các vị niên trường có vai vế đăc biệt trong đêm đại hội tối hôm nay. Anh Phước luôn yêu cầu tôi vào ngồi chung bàn với anh nhưng tôi bị "kẹt giỏ" vì ngại tách rời khỏi nhóm New England/Massachusetts của chúng tôi, hơn nữa tui cũng ngán ngồi chung bàn với mấy ông lớn trong đêm đại hội đặc biệt nầy! Cuối cùng tui phải như con thoi chạy qua chạy lại hai bàn và nhờ em Mai Lộc đặc biệt tiếp đãi anh Phước là anh ruột mình.

 

Để thay lời kết, trong năm 2018 nầy, tôi đã có cơ may gặp lại vài người bạn chung lớp một thời học chung tại trường trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ, mà thời bấy giờ gọi là Lycée  Phan Thanh Giản Cần Thơ, vào những năm từ 1953 đến 1955.

Vào đầu năm (Tết Nguyên Đán 2018), tại thành phố thân thương Cần Thơ, tôi đã hân hạnh hội ngộ với bạn Nguyễn Lương Sinh với bút danh Nguyễn Bích Như, đã phỏng dịch những kiệt tác của những văn thi sĩ lừng danh của nền văn học Pháp qua các thời đại khiến tôi phải ngã mũ chào thua. Sau đó, tôi lại rất hân hạnh và cảm kích với tấm thịnh tình mà anh Nguyễn Trung Nghĩa đã đặc biệt dành trọn vẹn cho tôi làm cho cuộc hạnh ngộ bỏ tùi này gói ghém một ‎ý nghĩa thật đặc biệt.

 

Riêng tại Thung Lũng Hoa Vàng với Đại Hội Thế Giới Hải Ngoại PTGĐTĐ kỳ XXII, tôi lại rất hân hạnh gặp lại anh Dương Quang Ngự (Minnesota) và Nguyễn Hữu Phước (San Jose) khiến cho chúng tôi là những cựu học sinh già với tuổi đời từ 82 đến 85 là lứa tuổi tạm gọi "cổ lai hi" cảm thấy rất hạnh phúc được may mắn gặp lai nhau ở giai doạn cuối đời này.

 

Nhìn bao quát, trong khi tôi đang miên man hồi tưởng về Lối Cũ với con đường Hàng Xoài dài hun hút, tôi mơ màng nhận thấy khá nhiều bạn chúng tôi gặt hái được những thành công vượt trội đáng khích lệ trên đường đời trong khi tôi cố gắng lẹt đẹt chay theo sau muốn đứt hơi mới chụp được một vài kết quả khiêm nhường, thật khiêm nhường.

 

Thành phố Springfield, MA,

ngày 9/7/2018, trời nóng quá...

TRẦN BÁ XỬ      

MỘT THOÁNG DĨ VÃNG

 

Hà Viễn Xứ (TBX)

 ___________________________________

 

Thay Lời Tựa

Dường như lời hứa của người cao niên, nhứt là những người đã vượt qua hàng tám, sẽ dần dần mất đi độ chính xác đáng phải có. Sở dĩ tôi dài giòng văn tự vì qua bát thập cổ lai hi, tôi đã tự hứa với lòng sẽ đóng kín cửa, nội bất xuất, ngoại bất nhập, không viết lách gì cả, để gặm nhấm những kỷ niệm một thời đã từng thăng hoa trong quân đội mà tôi đã hăng say thực hiện l‎í tưởng phục vụ cho đất nước từ khi còn là một học sinh vừa mới rời khỏi ghế nhà Trường Phan Thanh Giản Cần Thơ, sau đó thi Tú Tài I tại Trường Chasseloup Laubat, rồi thêm một năm ở classe terminale về Science Expérimentale (thay vì Math-Élem. hay Philo.) trước khi chập chững theo tàu hỏa lên thành phố sương mù để theo học khóa 12 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt với mộng ước bảo vệ đất nước chống sự xâm lăng từ phương Bắc. Nền Đệ Nhất Cộng Hòa đã hun đúc chúng tôi (khóa đầu tiên tên là khóa Cộng Hòa của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm) qua một chương trình đào tạo rập khuôn của Trường Võ Bị West Point (Hoa Kỳ) tuy chỉ mới ở giai đoạn thử nghiệm, để rồi sau đó được qua một lớp học bồi dưỡng (refresher course) hơn 10 tháng tại Trường Bộ Binh Fort Benning, tiểu bang Georgia, Hoa kỳ mà tất cả tân sĩ quan tốt nghiệp Trường West Point cũng đều phải về đây thực tập. Sau khi hoàn tất khóa bồi dưỡng tại Hoa Kỳ, một số bạn chúng tôi tiếp tục theo học khóa Pháo Binh, Công Binh, Truyền tin, v.v., số còn lại hơn 60 tân Thiếu Úy, trong đó có tôi, được Bộ Tổng Tham Mưu điều về Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung để hướng dẫn các khóa tân binh quân dịch đầu tiên của quân lực những kinh nghiệm chúng tôi vừa tiếp thu tại Mỹ hầu canh tân quân lực theo chiều hướng mới của quân lực Hoa Kỳ thay vì theo quân đội Pháp như trước năm 1955. Sau gần 9 năm phục vụ tại trung tâm huấn luyện lớn nhất của Quân Lực VNCH với tư cách huấn luyện viên rồi Trưởng ban huấn luyện, tôi được thuyên chuyển về Tổng Cục Quân Huấn/ Bộ Tổng Tham Mưu để phổ quát những kinh nghiệm về huấn luyện cho Quân Lực VNCH. Sau hơn 9 năm trong ngành Quân Huấn (con số 9 năm cứ bám theo tôi cho đến ngày tan hàng tiếp theo biến cố Tháng Tư Đen với kết quả hơn 8 năm tù dưới mỹ từ học tập cải tạo của chế độ CS, một khúc quanh đen tối nhất  trong cuộc đời binh nghiệp, một kết thúc quá nghiệt ngã cho một quân lực đã từng được xếp hàng thứ 3 trên thế giới với một lực lượng một triệu mốt quân nhân được trang bị tối tân theo tiêu chuẩn của quân lực Hoa Kỳ.

Kết quả bi thảm cho những năm tháng đau buồn tiếp theo sự mất nước với một hệ lụy chưa từng có trong quân sử các nước trên thế giới qua những cuộc vượt biên bất chấp mọi hiểm nguy như chỉ mành treo chuông bằng cách băng rừng vượt núi theo đường bộ đến Căm Bốt, Thái Lan, bằng đường biển đến Thái Lan, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Nam Dương, Hương Cảng hầu mong tìm sự sống hiếm hoi trong cái chết, miễn sao tránh được chế độ Cộng Sản.

Nhìn qua cuộc nội chiến (Civil War) tại Hoa Kỳ từ 1861 đến 1865 giữa các tiểu bang tại Hoa Kỳ, giữa chính phủ liên bang và các tiểu bang phía Nam tuyên bố ly khai khỏi Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chúng ta ghi nhận một điểm nổi bật xem như điểm son là sau khi cuộc nội chiến chấm dứt, hai miền Nam Bắc đã sống chung hòa bình tại địa phương mình, không có một sự trả thù cỏn con nào hết bất kể là tướng lãnh hay binh sĩ, nói lên sự khác biệt lớn lao giữa hai đất nước cách xa nhau nửa vòng trái đất này ???

Bây giờ trang sử của đất nước đã lật qua. Sau khi được may mắn đến được mảnh đất của cơ hội vào gần cuối thế kỷ 20, chúng tôi mất tất cả với một tương lai được bắt đầu bằng con số không khổng lồ, do đó chúng tôi phải vất vả khởi sự lại từ đầu hầu thích nghi với cuộc sống mới rất khác biệt về mọi lãnh vực từ phong tục tập quán đến các sinh hoạt xã hội khác.

 

Người Bạn Đường  

 

Trong khi trang sử cũ là một chuỗi dài kết nối những sự kiện đen tối nhất của cả một dân tộc, với bao nỗi trăn trở khôn nguôi qua những tháng năm ở cuối đường hầm, thì trang sử mới lại được mở đầu bằng một câu chuyện không ồn ào náo nhiệt nếu không muốn nói là rất tẻ nhạt buồn chán mà chính người viết cũng thật sự không muốn hay không dám nêu lên đây sợ làm người đọc buồn lây với biết bao ray rứt khó quên!

Cũng như tâm trạng của một người tạm gọi là có lương tri thì ai cũng ước mơ có một mái ấm gia đình với vợ hiền con ngoan để đi hết đoạn đường chung sống với nhau. Nếu chẳng may có sự gảy cánh giữa đường thì thật là một bất hạnh khôn lường. Người viết đã bị rơi vào hoàn cảnh bi đát trên nên sự hụt hẫng đã đè nặng trên vai hằng cả sáu năm trời với tâm nguyện không bao giờ nghĩ đến chuyện bước thêm bước nữa nếu không có bước ngoặt làm thay đổi cả cuộc đời.

Trong số vài bạn rất thân, có thể nói là bạn nối khoa cũng không ngoa vì chúng tôi quen biết nhau từ những năm 15, 16 tuổi. Trong số này có hai anh bạn sống gắn bó như hai anh em trong gia đình trong cùng xóm Võ Tánh bên hông Trường PTG, một anh tên Võ S.N. học rất giỏi, anh kia tên Hồ Hữu H. đều cùng tuổi nhưng học sau tôi 2 lớp. Hằng ngày, vào mỗi buổi sáng tinh mơ, anh H. qua gọi anh N. và tôi qua trường học chỉ cách một cái cổng, để tập thể dục, nhưng chủ yếu là tập chơi xà đơn. Lúc bấy giờ cá nhân tôi là một học trò xuất sắc môn xà đơn đạt điểm tối đa với 7 động tác căn bản bắt buộc với điều kiện không được chấm chân xuống đất như động tác renversement du dos, avant bras (gauche/droite), alternatif (gauche/droite), và động tác thứ 6 đẹp nhất là simultane, còn động tác thứ 7 cũng tạm tạm thôi không đẹp mắt lắm. Thuở ấy, tôi còn thực hiện thêm ngoài chương trình học một động tác rất đẹp mắt là petit soleil (mặt trời nhỏ) khi ta quay vòng tròn chân chúng ta xung quanh xà đà đơn nhiều lần tùy sở thích. Điểm khó nhất của xà đơn là grand soleil (mặt trời lớn), quay ra vòng ngoài của xà đơn mà bây giờ vận động viên Olympic hay áp dụng mà lúc bấy giờ ở Trường Mẹ chỉ có một anh thực hiện được.

Tôi đã ba hoa chích chòe quá nhiều khi nói đến hai ông bạn thân để kết nối với câu chuyện “Người Bạn Đường” vì một trong hai nhân vật trong câu chuyện (anh chị HHH) từ những năm tháng đầu tiên tôi về hội ngộ với các đồng môn thân thương của tôi.

Khi biết tôi đang đơn chiếc (lẻ bó đó mà) trong thời gian 6 năm mà không có người nâng khăn sửa bánh chè, phải nói là sửa túi dết hay túi đó chớ bộ, nhưng tui sợ cũng trật lất rùi, kính mong qu‎ý bậc trưởng thượng chỉ giáo cho, em cốm ơn). Xuất phát từ cái sự lo lắng cho anh huynh trưởng đang thất nghiệp đáng ghét đó, anh chị HHH, và có lẽ do phu nhân GS Hữu Hậu là nhà thơ Hồ Nguyễn chủ xướng, đã tự động đi tìm cho bần đạo, ủa quên hỏng biết bản chức có phải là người thụ hưởng hay người bị hại vì tới lúc bấy giờ cá nhân tui cũng chưa biết cái bản mặt tròn méo xinh xắn như Tây Thi hay gì gì nữa thì tui bù trất và đành “bó tay.com”????

Cho đến khi tui nhận bức thư hồi âm gởi cho tui thông báo có ngưới giới thiệu cô ta (người đẹp) cho tui thì cô ta ngỡ ngàng, nhưng vì cô ta hiện là gái gọi nôm na là “ván đã đóng hòm”??? nên cô ta bèn “sút” quả banh qua cô bạn cô ta cũng nguyên là GS trung học để tui tùy nghi định liệu????

Bà con thấy tui cũng đường đường là một “đấng” (chớ hổng phải là đống) yên hùng bảnh tỏn lắm chớ bộ mà bi giờ bị đá qua đá lại trông thê thảm quá nên tự ái tui dồn cục, may chưa thác, nếu không giờ này mấy hiền đệ TBT, ML và hiền muội KQ đâu còn có cơ hội đọc những dòng chữ dở ẹc này cho thêm tức mình.

Bản chức mệt rùi, vậy xin hẹn ngày tái nạm (tái ngộ chớ bộ) ở lần sau, xin cho bần đạo hai chữ đại xá. Thân ái,

Hà Viễn Xứ (TBX)

NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG (tiếp theo)

Sau  khi  nhận hai quả bóng bất đắc dĩ do hai nữ nhi, mà nhân vật chính là GS nhà thơ HN chuyển cho cô bạn gái ở tiểu bang Massachusetts để gởi gấm cho tôi vì thấy tội nghiệp người huynh trưởng gần bảy năm trường phòng không lẻ bóng để may ra tìm được hơi ấm gia đình đã tung cánh bay xa. Trong tận đáy lòng người huynh trưởng lúc bấy giờ cũng cảm thấy bâng khuâng se lòng vì sự mất mát quá to lớn này. Tuy lòng có chùn xuống khi hồi tưởng những giây phút như “chim liền cánh như cây liền cành” bây giờ bị gảy cánh giữa đường nên cũng thấy nao nao tấc dạ. Nói như vậy như để an ủi bản thân lẻ loi cô độc của mình nhưng có trời cao chứng giám, thật lòng lúc bấy giờ “kẻ hèn” này chưa bao giờ dám hay có một mảy may tơ tưởng đến bóng dáng một người khác phái nào cả, nghĩa là bước đi một bước nữa, tuyệt nhiên một ngàn lần không. Đây là lời nói hay suy nghĩ chân thật nhất xuất phát tự đáy lòng mình. Nguyên nhân xuất phát từ tư tưởng kia rất chân thật, rất có tình người, đó chính là ở chỗ một nửa cũ kia của tôi là một mẫu người tuyệt vời, rất có tình có nghĩa, luôn luôn sống vì mọi người, luôn luôn hy sinh cho mọi người. Vậy thì nguyên nhân nào thúc đẩy tôi xé rào để mang tiếng không hay về sau này!!!

Quay ngược dòng thời gian, tôi xin thưa qu‎ý vị trưởng thượng, quý đồng môn thân hữu, tôi xin lấy danh dự kể tiếp những diễn tiến tiếp nối sau này dẫn đến quyết định cuối cùng đưa đến nhiều hệ lụy lợi hại, dĩ nhiên có hại nhiều hơn lợi, có ảnh hưởng thật lâu dài đến một nửa mới kia và tôi, cho đến tận bây giờ.

Lúc bấy giờ, tôi đã 82 tuổi, cái tuổi “cổ lai hi”, dĩ nhiên sức khỏe ở mức rất bình thường nếu không muốn nói là đang trên đà suy sụp. Tôi có năm người con mà cháu nào cũng có công ăn việc làm. Tôi đã có thảo luận với các cháu, và hầu hết đều minh xác sẽ lo lắng cho tôi từ A đến Z mỗi khi tôi gặp trở ngai như bị té ngã hay bịnh hoạn đau ốm cần phải đi bệnh viện hay bác sĩ chuyên môn. Tôi hoàn toàn tin lời các con tôi cho đến một hôm, tôi đi Costco mua hàng về để tiêu dùng. Nhà tôi có hai cầu thang. Khi tôi khệ nệ mang một số thuốc và trái cây lên lưng chừng cầu thang hai thì bất chợt tôi mất thăng bằng ngã ngửa!!! May mắn thay, môt tay tôi nắm được một tay vịn cầu thang một nên đầu tôi va vào cánh cửa sổ một cách đau điếng. Rất may mà tôi không bị lăn xuống tầng dưới, thật hú hồn hú vía. Nếu lúc bấy giờ tôi bị lăn quay xuống tầng trệt thì không biết sự việc gì sẽ xảy ra sau đó, nhất là đối với một người cao niên 82 tuổi như tôi.

Thưa quý thấy cô, quý đồng môn thân hữu, lúc bấy giờ các con tôi đều bận đi làm việc cả thì ai sẽ chạy về cấp cứu hay gọi 911 cho tôi đây?

Từ dạo ấy, tôi không còn dám tin ở lời hứa sẽ giúp đỡ tôi như các con tôi đã hứa???? Vậy thì tự lực cánh sinh bằng cách nào đây?

Tôi đã có dịp xem những hình ảnh, sách vở cho thấy cảnh một cặp bạn già (có thể không hẵn là vợ chồng) chiều chiều dạo chơi trong công viên một cách an nhiên tự tại, dung dăng dung dẻ để có thể giúp đỡ lẫn nhau khi cần! Cái cảnh ấy đẹp biết bao, và nên thơ biết bao?

Từ sự kiện xảy ra tại nhà tôi với biết bao nỗi kinh hoàng đến cảnh hai cụ già nắm tay nhau an nhiên tự tại, dung dẻ vui vẻ bên nhau đã gợi lên trong đầu tôi những hình ảnh tuyệt đẹp khiến tôi thay đổi nhân sinh quan từ dạo ấy, nhưng tôi vẫn chưa thay đổi lối sống mới của tôi?

Cho đến một hôm tôi được vợ chồng  GS Hồ HH và nhà thơ Hồ Nguyễn thổi một luồng gió mới qua tư tưởng của tôi nhưng không phải dễ dàng như mọi việc trên cõi đời này!

Quay vế quá khứ, sau khi nhà thơ H. Nguyễn viết thư giới thiệu tôi cho một cán sự điều dưỡng ở ngay tiểu bang tôi đang cư ngụ thì “có thể” ra mọi việc sẽ suông sẻ nếu cô ta chấp nhận, nhưng đằng này vì cô ta bị “trở ngại kỹ thuật” nên cô ta khước từ và đá quả bóng cho một người bạn rất thân trước là giáo viên đệ nhị cấp dạy Văn (cô ta xin phép đừng gọi là GS). Trước đây chồng cô ta là hiệu trưởng một trường TH đệ nhi cấp ở Cà Mau, đã mất cách đây hơn 5 năm sau khi bị bán thân bất toại 17 năm mà cô phải chăm sóc từ dạo ấy cho đến ngày anh ấy qua đời. Lúc đầu tôi có vẻ giận vì vừa bị khước từ lại bị chuyền quả bóng cho người khác, vì dù hèn cũng thể, tôi đâu có thể là trò hề cho kẻ khác. Nhưng suy đi nghĩ lại tôi thấy tôi không có l‎í‎ do gì để giận ai. Trong sự suy nghĩ nửa chừng thiếu cân nhắc như vậy của tôi, khi thấy số điện thoại của đệ tam nhân (là cô giáo ấy nạn nhân của tôi, nhưng lại là một cô giáo ở tận xứ Mũi (Cà Mau tận cùng đất nước ấy mà), trời xui đất khiến thế nào mà bổng nhiên tôi bất chợt gọi điện thoại để dồn nỗi ấm ức cho một người hoàn toàn vô tội. May mắn thay, mà cũng bất hạnh thay, tôi đã gọi đúng người mà mình định trách móc một cách trật lấc, trách không đúng người đúng chỗ!

Bên kia đầu giây, một giọng nói thật nhỏ nhẹ, thật nho nhả trả lời tôi làm tôi chưng hửng vì tôi nghĩ tôi không thể và không có lí‎ do gì để “xực” người ta. Tâm trạng tôi như quả bong bóng bị xìu khi nghe những lời nói rất dễ thương (sau này tôi nghiệm ra cô ta là người ăn nói rất dịu dàng và đáng yêu vô cùng). Tôi lớ quớ không biết làm sao để chửa cháy nên bèn hỏi cô ta một câu vô thưởng vô phạt “thưa cô, bây giờ là mấy giờ rồi?”. Trời đất có sụp đổ trên đầu tôi thì quả nhiên tôi tôi cũng không ngạc nhiên bằng khi tôi nghe cô đáp “thưa anh, bây giờ gần 12 giờ khuya rồi?” với giọng còn ngái ngủ nhưng không có một tí buồn phiền nào cả mà có lẽ những người khác chắc hẵn sẽ hằn học và bực mình vì bị đánh mất giấc ngủ say đang dở dang!

Trời đất quỷ thần ơi, có ai vô duyên như tôi khi gọi điện thoại cho người lạ vào lúc giữa khuya? Bây giờ suy nghĩ lại âu đó cũng là duyên tiền định đã sắp xếp để mọi việc chuyển biến theo sự an bài của Thượng đế theo một  chiều hướng không biết có lợi hay có hại mà không ai biết được chữ ngờ??  Do vậy, sau khi biết được mình đã sai lầm với hành động điên rồ vô ‎ý thức khi đã gọi điện thoại về Việt Nam vào giữa đêm khuya, tôi vội vàng xin lỗi rối rít hai ba lần vế sự sai sót lớn lao này. Cô ta chỉ nhỏ nhẹ đáp lại “không có chi” rồi một tiếng không lạnh lùng bao trùm không gian vắng lặng. Bổng dưng tôi thật sự lo lắng vì đã mắc phải một sai sót thật trầm trọng. Vì thê cho nên, tôi đợi đến sáng hôm sau để gọi cô ấy và tiếp tục xin lỗi nhiều lần nữa???

Sau này, khi đã quen thân với nhau, cô ấy “thủ thỉ” với tôi rằng “ tại sao lúc bấy giờ anh lại xin lỗi em nhiều đến như thế? điều này đã đánh động con tim của em đang ngủ yên vì đã lâu rồi, kể từ khi nhà em mất đi, em đã khép kín cửa lòng không bao bao giờ rung động trước bất cứ một sự quyến rũ nào vì thật sự cũng có vài ông bạn trong giới giáo chức như em đã theo đuổi em từ rất lâu rồi nhưng em đều bỏ ngoài tai. Riêng anh, anh đã gọi điện thoại xin lỗi em nhiều lần nên có thể ông tơ bà nguyệt đang xe tơ cho chúng ta quen biết nhau cho đến tận bây giờ? Có lẽ chúng tôi đã quá chủ quan cũng nên, việc gì dự tính đến tất nhiên rồi sẽ đến. Riêng phần tôi, tôi đã bị nàng chinh phục từ những giây phút đầu tiên khi thốt lên hai chữ “xin lỗi” định mệnh xem như lời tỏ tình giữa đôi bạn già y như ngày nào tôi đã từng ngưỡng mộ một cặp cao niên dắt tay nhau giong rủi xem thắng cảnh trong công viên một khu rừng (Forest Park) một cách thanh thản vô tư lự!!! Sở dĩ tôi nhắc đến hai vị bạn già này mà tôi tạm xem như hai “Người Bạn Đường” vì tôi không dám khẳng định họ là vợ chồng hay tình nhân? Và cũng sở dĩ tôi nhắc đến hai vị cao niên vì lúc bấy giờ tôi đã 82 niên kỷ còn cô ta (hay bà ta) cũng vừa lên hàng 70. Tôi xin phép được nói nhỏ với quý vị là với ngần ấy tuổi chồng chất như trên thì còn “cơm cháo” gì nữa phải hong nè, xin các bậc trưởng thượng rộng lòng tha thứ cho kẻ hèn này.

Rồi việc gì dự trù đến thì sẽ đến. Sự việc dự trù bắt đầu bằng một cuộc gây lộn, tôi đã nhỏ mọn giận dữ khi bị hai quả bóng đá vào mình (nguyên nhân sâu xa ở chỗ tôi bị dị ứng vì đã xuất thân từ một cầu thủ bóng chuyền có hạng và một hậu vệ bóng tròn dở ẹc), từ đó tôi rất khó chịu khi bị ai đá bóng vào mình nên đã không tự kềm chế bản thân dẫn đến việc gọi cú điện thoại định mệnh chuyển thù thành bạn, còn thân hơn cả bạn nữa quí vị à, vì bây giờ người ấy là một nửa của tui đó nhen. Người ấy luôn luôn chăm sóc sức khỏe của tui dù ngày hay đêm. Phân nửa ấy luôn nhắc nhở tui từng ly từng tí chẳng khác nào một y tá riêng vậy. Tui rất có diễm phúc khi sở hữu một nửa ấy mà tui xem như “món hàng cực quí” mà Thượng đế đã ban cho tôi, tuy nhiên Nhà Tôi vẫn chiếm một chỗ trang trọng nhất trong lòng tôi, dĩ nhiên nàng rất hiểu ‎tôi và chúng tôi luôn kính trọng Nhà Tôi.

Tuy nhiên, cuộc đời không bao giờ bằng phẳng. Mưa to gió lớn vẫn vùi dập xuống phũ phàng vì phía các con tôi vì chúng tuyệt đối không chấp nhận khi hào quang của mẹ chúng vẫn còn sáng ngời cho dù một nửa mới của tôi rất dịu dàng, nhẹ nhàng với chúng. Hiện nay chỉ còn một giải pháp tương đối khả thi là chúng tôi phải đi đến một phương trời xa lạ nào đó như các tiểu bang khác (tuyệt đối không phải là tiểu bang tôi đang sinh sống), hay Canada là nơi người con trai duy nhất của nàng đang sinh sống, hoặc cuối cùng là đất Mũi quê hương của nàng nhưng bây giờ không còn kịp nữa vì nàng sắp qua đoàn tụ với con trai yêu dấu tại Canada.

 

Springfield, MA, 8/5/2019, trời lập Hạ

Hà Viễn Xứ