THƠ VĂN

     Nguyễn Thiên Long

  Riverside, CA _________________

RU TÌNH

Hôm nào mở cửa mùa Thu,

Nắng hanh mây tụ non mù quyện nhau,

Lửa tình chớm trước duyên sau,

Chiều nào mang sáo qua cầu thang mây.

Hôm nào mở cửa Hạ say,

Sóng trùng dương dợn ngất ngây gió nồng,

Sầu ve phượng vỹ nát lòng,

Ngày nào biển gọi ru dòng tình thơ.

Hôm nào mở cửa Đông mơ,

Trăng non buốt giá soi mờ bóng xiêu,

Người đi lỗi tạ muôn chiều,

Ru tình tạ lỗi cô liêu một thời.

Hôm nào mở cửa Xuân tươi,

Ra đi là mất mộng đời xuân xanh,

Gởi người ở lại an lành!

Gởi người ở lại Mai lành nguyên hương !

Hôm nào người ghé bến thương,

Người mang cả một thiên đường đê mê,

Bên nhau rộn rã non thề,

Thời gian ngừng bặt biển thề dưới trăng !

Tình em vằng vặc trăng rằm,

Tình anh sầu rụng rơi nằm trong thơ,

Bên nhau hò hẹn tận giờ,

Tình ru thắm thiết cuối bờ yêu thương...!

NGUYỄN THIÊN LONG

TIỄN HẠ

Hạ đi cho khúc ve sầu,

Chia tay từ tạ năm sau quay về.

Biệt ly vó ngựa não nề,

Thu vàng diễm tuyệt chờ khoe muôn màu !

 

TRĂNG & EM

Trăng ghé hiên thềm dâng ý thơ,

Lung linh mộng bạc ủ sương mờ,

Tròn trăng lênh láng ấp thương nhớ,

Rót xuống hồn thơ những đợi chờ !

Em về phố ngập trăng mơ,

Cùng trăng thắm đẫm bên bờ nguyệt xa,

Chợt nghe lãnh lót giang hà,

Em, trăng cùng tấu nguyệt sa sững sờ...!

 

TÌNH GIĂNG

Rừng hoang dậy sắc giăng thu,

Mưa rơi bão tố mây mù giăng đông,

Tuyết giăng buốt giá xuân hồng,

Ve giăng nắng hạ rát lòng trò đau.

Sông xanh giăng mấy nhịp cầu,

Người em vịn nhịp qua cầu giăng mây,

Ngọc ngà măng búp giăng tay,

Bài thơ vành nón giăng đầy dáng quê.

Người đi như nước tràn đê,

Vía xiêu hồn lạc câu thề ruỗi rong,

Bốn mùa ai vẫn chờ mong,

Sóng lòng riêng cõi còn hong u tình!

NGUYỄN THIÊN LONG

___________________

                   NINH-KIỀU

Về đâu lòng bỗng về đâu ?
Ninh-Kiều bến nước sông sầu em xa,
Qua sông ngoảnh lại trông phà,
Phà xa thăm thẳm anh xa ngút ngàn...
Vẳng đưa điệu lý quan san,
Chín-Rồng sông nhớ thương tràn Bình Minh.
Em về hong lại u tình,
Anh về chiu chắt cuộc tình ngày xưa ...


NGUYỄN THIÊN LONG

(kính tặng chị Ba - phu nhân gs N Đ Khai & hết bà con xứ Cần-Thơ)

NIỀM YÊU DẤU PHƯƠNG ĐÔNG

Chiều kia bàng hoàng phiêu dạt,
Xót xa lưu vong lưu đày,
Hàng cau cao vút trong đây,
Trong tim nhỏ giàn trầu xanh ngát.

Cố hương muôn trùng cách trở,
Khắc khoải ngóng mẹ già bơ vơ,
Giọng hò Cửu Long đơn thương rõ,
Ngàn dặm xa mà trĩu nhớ!

Ý Phương Đông vời vợi cao siêu,
Hồn Phương Đông tuyệt vời kỳ diệu,
Réo gọi mãi lòng người lữ khách,
Phương Đông là hoa xuân mỹ miều!

Em Cửu Long chờ rạng đông về,
Em Thăng Long chờ buổi phục hưng,
Em Ngũ Hành Sơn lung linh ngạo nghễ,
Em Hương Giang thiết tha tình huynh đệ!

Em còn u uất niềm hiu quạnh,
Tôi còn lắm nỗi long đong,
Dòng thời gian mãi miết cuốn mạnh,
Không buông cuồn cuộn sao đành......!

NGUYỄN THIÊN LONG

TÌNH GIĂNG

Rừng hoang dậy sắc giăng thu,
Mưa rơi bão tố mây mù giăng đông,
Tuyết giăng buốt giá xuân hồng,
Ve giăng nắng hạ rát lòng trò đau.
Sông xanh giăng mấy nhịp cầu,
Người em vịn nhịp qua cầu giăng mây,
Ngọc ngà măng búp giăng tay,
Bài thơ vành nón giăng đầy dáng quê.
Người đi như nước tràn đê,
Vía xiêu hồn lạc câu thề ruỗi rong,
Bốn mùa ai vẫn chờ mong,
Sóng lòng riêng cõi còn hong u tình!


NGUYỄN THIÊN LONG

                                NHỚ MẸ ĐỐT TRẦM                                                        HƯƠNG                                                                          TRONG LÒNG

                           

Khi có người bỗng dưng không tới lui,
Tôi buồn hay bởi thiếu một niềm vui,
Tĩnh hay mê giữa Đông qua Hạ tới ?
Tôi lăn lộn giữa đời hay chính tôi ?

Thấp thỏm chờ đợi mẹ đi chợ về,
Mẹ nóng lòng về trên đường làng quê,
Tôi sống xa quê nhà hay lưu vong ?
Nhớ mẹ đốt trầm hương ở trong lòng.

Trời mưa dầm ngày Thu Đông qua vội,
Hay vắng ngày dài nắng hạn lâu rồi,
Tôi tha thiết gồng gánh lấy cuộc đời ?
Hay tôi đang tha thiết với chính tôi !?


NGUYỄN THIÊN LONG
(viết khi nhớ Mẹ, và người bạn vị tu sỹ TT Thích Giác Thanh)